Nhân gian bất tu tiên - Chương 533: Hạt Mầm Quy Tắc: Kiến Tạo Nền Móng Nhân Gian
Trong sâu thẳm Ma Vực, cơn bão hủy diệt đang cuộn trào, gầm gừ chờ ngày đổ xuống nhân gian. Nhưng tại Lạc Địa Cổ Thành, giữa vùng đất hoang tàn tưởng chừng không thể hồi sinh, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đang nhóm lên, bùng cháy mãnh liệt, thắp sáng cả một vùng trời.
Cơn ác mộng của Ma Chủ Cửu U vừa kết thúc, nhưng đối với những người dân tại Lạc Địa Cổ Thành, đó lại là khởi đầu của một ngày mới, tràn đầy sinh khí và hy vọng. Sáng sớm, khi vầng dương đầu tiên len lỏi qua những rặng núi đá, rải ánh nắng vàng dịu lên những mái nhà gỗ đơn sơ và những bức tường thành cổ kính mới được tu sửa, cả thành đã thức giấc. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây non vừa đâm chồi nảy lộc, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con kênh đào mới, dẫn nước từ mạch ngầm về tưới tắm cho những mảnh đất khô cằn. Đâu đó, tiếng gà gáy vang vọng, đánh thức những sinh linh còn đang say giấc. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm thoang thoảng, quyện với mùi cỏ cây xanh non, mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa sáng, và hương hoa dại mỏng manh nở rộ ven đường. Bầu không khí trong lành, mát mẻ, mang theo vẻ đẹp thôn dã, yên bình đến lạ. Không còn tiếng gào thét của ma vật, không còn mùi tanh tưởi của tử khí, chỉ còn sự sống đang cựa mình vươn dậy, mang theo cảm giác ấm cúng và thanh bình, tựa như một ốc đảo xanh tươi giữa sa mạc hoang vu.
Trong một hội trường lớn được dựng tạm từ gỗ và vải bạt dày dặn, ánh nắng sớm xuyên qua những khe hở, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền đất. Tạ Trần đã có mặt từ sớm, thân hình gầy gò của thư sinh không chút cường tráng, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn ngồi ở vị trí trung tâm của một vòng tròn, tay nhẹ nhàng đặt lên Nhân Quả Luân Bàn, vật phẩm luôn đồng hành cùng hắn, như một điểm tựa cho những suy nghĩ miên man. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết, ngồi bên phải Tạ Trần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt quanh căn phòng, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa nỗi mệt mỏi từ những ngày tháng gian nan, mệt mỏi vì phải chống chịu với một Thiên Đạo đang suy kiệt. Nàng khẽ nhíu mày khi nhìn thấy những gương mặt xa lạ, trong tâm trí vẫn còn vương vấn những quy tắc và trật tự của tiên môn.
Đối diện nàng, Dương Quân ngồi thẳng lưng, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt lại tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Hắn gật đầu với Tạ Trần, một nụ cười ẩn hiện trên môi, biểu lộ sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà Tạ Trần đang vẽ ra. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, ngồi cạnh Dương Quân, gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự thấu hiểu và nhân ái. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, xinh đẹp và đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt cùng chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy, ngồi cạnh Mộ Dung Tuyết, nàng tò mò đảo mắt nhìn xung quanh, sự hồn nhiên của nàng như một luồng gió mát lành giữa không khí trang trọng.
Bên cạnh Tạ Trần còn có Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, và Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn. Họ đại diện cho những người dân đầu tiên của Lạc Địa Cổ Thành, những người đã cùng Tạ Trần gieo mầm hy vọng. Dần dần, những người đại diện mới từ thương đoàn và nhóm tị nạn cũng bước vào. Họ mang theo vẻ mặt vừa tò mò, vừa cảnh giác, vừa ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Họ ngồi xuống, tạo thành một vòng tròn lớn. Không khí ban đầu có chút ngượng nghịu, những ánh mắt dò xét va chạm, nhưng sự hiện diện trầm tĩnh của Tạ Trần dường như có một sức mạnh vô hình, dần dần xoa dịu sự căng thẳng, mang lại cảm giác bình yên đến lạ.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, từ những đồng minh thân cận đến những người xa lạ vừa tìm đến. Giọng nói của hắn tr��m tĩnh, không cao không thấp, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả, vang vọng khắp hội trường. "Chúng ta đã chào đón rất nhiều gương mặt mới. Từ những thương nhân đã trải bao hiểm nguy để tìm kiếm một bến đỗ an lành, đến những người tị nạn đã mất tất cả, chỉ còn lại niềm tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn. Giờ đây, chúng ta đều ở đây, tại Lạc Địa Cổ Thành này." Hắn khẽ dừng lại, như để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Nơi đây không phải là một tiên môn, không có linh khí dồi dào, không có pháp bảo hộ thân. Nơi đây cũng không phải là một vương triều, không có quân vương ban phát quyền lực, không có luật pháp hà khắc. Nơi đây, chỉ có chúng ta."
Hắn nâng nhẹ Nhân Quả Luân Bàn, ánh sáng nhàn nhạt từ nó tỏa ra, bao trùm lên khuôn mặt hắn, khiến vẻ suy tư càng thêm sâu sắc. "Một cuộc sống mới đang dần hình thành, nhưng nó sẽ không tự nhiên mà có. Nó cần chúng ta cùng nhau kiến tạo. Không phải bằng sức mạnh tu vi, cũng không phải bằng quyền lực áp đặt, mà bằng sự thấu hiểu, sự sẻ chia, và một niềm tin chung vào giá trị của con người. Giờ là lúc chúng ta phải cùng nhau định hình con đường phía trước, cùng nhau đặt ra những nền móng cho cái gọi là 'Nhân Đạo' tại nơi này." Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một lời thách thức, và cũng là một lời hứa.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm, nàng không khỏi bị lay động bởi những lời nói của Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo, sự mục nát của các tiên môn, và sự tàn bạo của Ma Vực. Những quy tắc "tiên" mà nàng từng tôn thờ giờ đây trở nên vô nghĩa. Nàng nhìn Tạ Trần, người phàm nhân này không có chút tu vi, nhưng lại có thể tạo ra một "ốc đảo" giữa sự hỗn loạn. "Định hình con đường phía trước..." nàng khẽ lẩm bẩm, trong mắt hiện lên một tia suy tư phức tạp. Nàng đã từng nghĩ rằng trật tự phải được duy trì bằng sức mạnh, bằng quyền phép, nhưng Tạ Trần lại đang chỉ ra một con đường khác, một con đường xây dựng từ những điều nhỏ bé nhất: niềm tin và sự hợp tác của phàm nhân.
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt hắn rực cháy. "Đúng vậy! Mỗi người chúng ta đều là một phần của con đường đó! Chúng ta phải cùng nhau xây dựng, cùng nhau gìn giữ!" Hắn nói, giọng tràn đầy nhiệt huyết, như muốn truyền ngọn lửa tin tưởng vào mỗi người ngồi trong căn phòng. Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng ấm áp, chứa đựng sự đồng tình sâu sắc. Tiểu Cửu, dù không hoàn toàn hiểu hết những lời lẽ sâu xa, nhưng nàng cảm nhận được sự ấm áp và chân thành từ Tạ Trần, và nàng cũng tin tưởng vào "đại ca Trần" của mình. Lão Trưởng Thôn Vong Tàn và Tôn Đại Thúc thì ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự kính trọng, họ đã chứng kiến sự biến đổi của Lạc Địa Cổ Thành và tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Các đại diện mới, ban đầu còn cảnh giác, giờ đây cũng dần thả lỏng, lắng nghe từng lời, từng chữ, như thể mỗi âm tiết đều chứa đựng một phần vận mệnh của họ.
***
Cuộc thảo luận bắt đầu, kéo dài suốt cả buổi sáng. Nắng ấm từ từ lên cao, rọi sáng từng ngóc ngách của hội trường, mang theo hơi ấm của một ngày mới. Tiếng chim hót vẫn vang vọng bên ngoài, nhưng bên trong căn phòng, không khí đã trở nên căng thẳng hơn, khi những vấn đề cốt lõi của một cộng đồng đang lớn mạnh được đặt ra. Lương thực, chỗ ở, phân công lao động, và đặc biệt là cách giải quyết mâu thuẫn giữa những người đến từ các nền văn hóa, vùng miền khác nhau – tất cả đều là những thử thách thực tế.
Một thương nhân đại diện, dáng vẻ trung niên, ăn mặc chỉnh tề, đôi mắt sắc bén và đầy vẻ khôn ngoan, thận trọng lên tiếng, giọng nói có phần dè dặt nhưng cũng đầy kiên quyết. "Bẩm công tử Tạ Trần, chúng tôi từ các vùng đất xa xôi tìm đến đây, mang theo không ít tài sản, vốn liếng để mong gây dựng lại. Nhưng trên đường đi, chúng tôi đã chứng kiến quá nhiều cảnh cướp bóc, giành giật. Chúng tôi cần sự đảm bảo. Chúng tôi cần biết tài sản của mình sẽ không bị xâm phạm. Phải có luật lệ nghiêm khắc để trấn áp những kẻ có ý đồ xấu!" Hắn nói, ánh mắt quét qua những người tị nạn với vẻ đề phòng.
Ngay lập tức, một đại diện của những người tị nạn, một người đàn ông khắc khổ, quần áo cũ kỹ nhưng ánh mắt kiên cường, lên tiếng phản bác, giọng nói chất chứa nỗi đau và sự mệt mỏi. "Luật lệ? Chúng tôi đã quá mệt mỏi với luật lệ của kẻ mạnh rồi! Kẻ có quyền, có tiền thì luật lệ luôn đứng về phía họ. Chúng tôi chỉ muốn sự công bằng! Chúng tôi muốn biết, ở đây, chúng tôi có được đối xử như con người không? Có được bảo vệ không? Hay rồi lại bị áp bức, bị bóc lột như những nơi khác?" Nỗi sợ hãi và hoài nghi từ quá khứ hiện rõ trong từng lời nói của ông, như một vết sẹo khó lành.
Không khí trong hội trường trở nên nặng nề, những ánh mắt va chạm, đầy sự cảnh giác và bất an. Đây chính là xung đột nội tâm và bên ngoài mà Tạ Trần cần hóa giải. Lăng Nguyệt Tiên Tử, nghe những lời đó, khẽ nhíu mày. Theo kinh nghiệm của nàng, ở tiên môn, mọi thứ đều có quy tắc rõ ràng, kẻ mạnh hơn sẽ được hưởng quyền lợi nhiều hơn, kẻ yếu phải tuân phục. Nàng trầm ngâm một lát rồi đưa ra một vài ý tưởng. "Trong các tiên môn, chúng ta thường phân chia rõ ràng trách nhiệm và quyền hạn. Có những người chuyên trách về an ninh, có những người quản lý tài nguyên, và có những luật định nghiêm khắc cho những kẻ vi phạm. Có lẽ, chúng ta nên thiết lập một hệ thống tương tự, với những người có năng lực, có tu vi đứng ra quản lý, giữ gìn trật tự?" Nàng đề xuất, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, vẫn mang đậm dấu ấn của một người từng sống trong thế giới tiên hiệp nơi quyền năng quyết định tất cả.
Tạ Trần lắng nghe cẩn thận từng ý kiến, không ngắt lời ai. Hắn khẽ gõ ngón tay lên Nhân Quả Luân Bàn, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, suy tư. Khi Lăng Nguyệt nói xong, hắn mới nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm như dòng suối chảy, xoa dịu những căng thẳng đang dâng trào. "Lăng Nguyệt Tiên Tử nói không sai. Quy tắc và trật tự là điều cần thiết để một cộng đồng có thể tồn tại. Nhưng, chúng ta phải tự hỏi, quy tắc đó xuất phát từ đâu? Vì lẽ gì mà nó tồn tại?" Hắn nhìn thẳng vào ánh mắt của người thương nhân và người tị nạn. "Luật lệ không tự nó tạo ra công bằng. Nó phải xuất phát từ lòng người. Nếu luật lệ chỉ là công cụ để kẻ mạnh áp bức kẻ yếu, để bảo vệ quyền lợi của một nhóm người, thì nó không phải là công bằng. Nó sẽ chỉ tạo ra thêm sự bất mãn và đổ vỡ."
Hắn dừng lại, cho mọi người thời gian để suy ngẫm. "Chúng ta sẽ không xây dựng một hệ thống để trừng phạt, mà là để nuôi dưỡng sự tin tưởng và trách nhiệm. Một cộng đồng bền vững không phải là một cộng đồng bị cai trị bằng sợ hãi, mà là một cộng đồng được gắn kết bằng sự tự nguyện và lòng người. Mỗi người chúng ta, dù là thương nhân hay người tị nạn, dù là người dân cũ hay người mới đến, đều là một phần không thể thiếu của Lạc Địa Cổ Thành này. Chúng ta không thể giao phó trách nhiệm này cho một vài cá nhân hay một vài bộ luật khô khan."
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực cháy. "Đúng vậy! Mỗi người phải là một phần của quy tắc, không phải là đối tượng của nó. Chúng ta không phải là những con cừu bị lùa, mà là những người thợ xây nên ngôi nhà chung của mình!" Hắn nói, giọng tràn đầy nhiệt huyết. Mộ Dung Tuyết mỉm cười, nàng kể về những cộng đồng nhỏ mà nàng từng biết, nơi y sư và người dân sống dựa vào nhau, chia sẻ từng chén thuốc, từng hạt gạo trong những thời khắc khó khăn nhất. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Những nơi đó, không có luật lệ khắc nghiệt, nhưng lại có lòng người ấm áp, có sự thấu hiểu lẫn nhau. Đó mới là sức mạnh thực sự."
Tiểu Cửu, với sự hồn nhiên của mình, đưa ra một ví dụ đơn giản nhưng chạm đến bản chất của vấn đề. Nàng chỉ vào một đứa trẻ đang chơi đùa bên ngoài, rồi lại chỉ vào Nhân Quả Luân Bàn trên tay Tạ Trần. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta thấy, khi mọi người cùng nhau làm việc, cùng nhau chăm sóc nhau, thì ai cũng vui vẻ. Nếu ai đó ăn cắp, thì không phải bị đánh, mà là bị mọi người buồn. Buồn còn đáng sợ hơn bị đánh nhiều!" Lời nói đơn giản của nàng khiến nhiều người bật cười, nhưng cũng khiến họ phải suy ngẫm. Sự xấu hổ, sự thất vọng của cộng đồng có khi còn mạnh mẽ hơn bất kỳ hình phạt nào.
Tạ Trần nhìn mọi người, ánh mắt hắn như ngọn lửa soi sáng tâm hồn. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ đặt ra những nguyên tắc. Nhưng những nguyên tắc đó không phải để trừng phạt, mà để nhắc nhở, để định hướng. Nó sẽ là kim chỉ nam cho lòng người, chứ không phải gông cùm cho hành động. Mỗi cá nhân sẽ tự nguyện tuân thủ, không phải vì sợ hãi, mà vì họ hiểu rằng, đó là cách tốt nhất để bảo vệ cuộc sống của chính mình, và của những người thân yêu. Chúng ta sẽ xây dựng một cộng đồng nơi mọi người đều có trách nhiệm với nhau, nơi sự tin tưởng là nền tảng, và lòng nhân ái là sợi dây kết nối. Ngay cả những tu sĩ như Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, hay Tiểu Cửu, cũng sẽ sống và hành động theo những nguyên tắc này, bởi vì đây là Đạo của Nhân Gian."
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe Tạ Trần, trong lòng nàng như có một dòng suối ấm áp chảy qua. Nàng từng là một tiên tử cao cao tại thượng, sống trong thế giới của pháp tắc và tu vi. Giờ đây, nàng lại ngồi đây, lắng nghe một phàm nhân nói về những điều bình dị nhưng lại sâu sắc đến lạ. Nàng nhìn những gương mặt đang dần bớt đi sự căng thẳng, nhìn thấy ánh lên tia hy vọng trong mắt những người tị nạn. Nàng bắt đầu thấu hiểu. Có lẽ, sức mạnh thực sự không nằm ở những phép thuật kinh thiên động địa, mà nằm ở sự gắn kết của những trái tim bình thường. Một sự chuyển đổi trong nhận thức đang diễn ra trong tâm hồn nàng, từ một tu sĩ chỉ biết đến "Đạo Thiên" sang một người bắt đầu cảm nhận được "Đạo Nhân".
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng dịu trải dài trên những mái nhà, nhuộm vàng cả không gian Lạc Địa Cổ Thành, cuộc thảo luận cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Mệt mỏi nhưng tràn đầy ý nghĩa, mọi người ngồi lại, ánh mắt rạng rỡ niềm tin. Dưới sự dẫn dắt khéo léo của Tạ Trần, một bộ 'Nguyên Tắc Sống Chung' sơ bộ đã được thống nhất. Chúng không phải là những điều khoản phức tạp, mà là những lời lẽ đơn giản, dễ hiểu, dễ thực hành, nhưng lại chứa đựng tinh hoa của 'Nhân Đạo'.
Tạ Trần đứng dậy, Nhân Quả Luân Bàn trong tay hắn phát ra ánh sáng nhàn nhạt, như một dấu ấn của sự đồng thuận. "Đây không phải là luật, mà là lời thề của chúng ta với chính mình và cộng đồng. Một lời thề được dệt nên từ những mảnh đời đã tan vỡ, từ những hy vọng mới chớm nở." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian. "Nguyên tắc đầu tiên: Tôn trọng lẫn nhau. Mỗi người, dù xuất thân thế nào, đều có giá trị và phẩm giá riêng. Không ai được phép hạ thấp, coi thường hay áp bức người khác."
"Thứ hai: Chia sẻ gánh nặng và thành quả lao động. Mọi công việc đều là vì cộng đồng, vì cuộc sống của chính chúng ta. Ai cũng sẽ có công việc phù hợp với sức lực và khả năng, và ai cũng sẽ được hưởng thành quả xứng đáng từ sự đóng góp của mình. Không có kẻ ăn không ngồi rồi, cũng không có kẻ bị bóc lột." Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào từng người, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ.
"Thứ ba: Giải quyết mâu thuẫn bằng đối thoại. Khi có bất đồng, chúng ta sẽ ngồi lại, lắng nghe nhau, thấu hiểu nhau, và tìm ra giải pháp chung. Không có bạo lực, không có thù hằn cá nhân. Chúng ta là một gia đình lớn, và gia đình thì phải biết bao dung, nhường nhịn."
"Thứ tư: Bảo vệ những người yếu thế. Trẻ em, người già, người bệnh tật, những người kém may mắn hơn, sẽ luôn nhận được sự chăm sóc và hỗ trợ từ cộng đồng. Sức mạnh của một cộng đồng được đo bằng cách nó đối xử với những thành viên yếu nhất của mình."
"Và cuối cùng: Duy trì sự trong sạch của môi trường sống. Đất đai, nước uống, không khí chúng ta hít thở đều là những món quà quý giá mà Thiên Địa ban tặng. Chúng ta phải bảo vệ chúng, giữ gìn chúng cho thế hệ mai sau. Bởi lẽ, sống là để gìn giữ, không phải để hủy hoại."
Hắn kết thúc, ánh mắt quét qua những gương mặt đang lắng nghe chăm chú. "Tất cả những điều này, đều dựa trên sự tự nguyện và trách nhiệm của mỗi chúng ta. Đây là những hạt mầm đầu tiên của 'Nhân Đạo' tại Lạc Địa Cổ Thành."
Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, đôi mắt tinh anh lấp lánh, xúc động lên tiếng, giọng run run vì cảm kích. "Đây là lần đầu tiên ta thấy một cộng đồng được xây dựng không phải bằng roi vọt hay kiếm pháp, không phải bằng pháp lực hay quyền uy, mà bằng tình người... Bằng những điều giản dị nhất, nhưng lại bền vững nhất."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong lòng nàng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Từ hoài nghi, đến quan sát, rồi đến thấu hiểu, và giờ là một niềm tin tưởng mạnh mẽ. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên, và giờ nàng đang chứng kiến sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên không có tiên, chỉ có nhân. "Thật khó tin..." Nàng khẽ thì thầm, "Nhưng lại có lý. Sức mạnh thực sự có thể đến từ sự gắn kết của những trái tim phàm tục. Từ những điều mà ta từng cho là yếu đuối, mong manh nhất." Những lời đó, đối với một tiên tử từng kiêu ngạo, là cả một sự thay đổi vĩ đại trong nhận thức. Nàng đã chấp nhận và thực hành 'Nhân Đạo', đã chuyển hóa từ một người tu sĩ thuần túy sang một người lãnh đạo cộng đồng bằng sự thấu hiểu.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng tình, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Tiểu Cửu vui vẻ vẫy vẫy đuôi, nàng cảm thấy một sự ấm áp bao trùm lấy mình, một sự an toàn mà nàng chưa từng có khi lang thang trong nhân gian. Các đại diện cộng đồng, từ thương nhân đến người tị nạn, cũng lần lượt đứng lên, trao đổi ánh mắt đồng tình và tràn đầy hy vọng. Sự hoài nghi và sợ hãi từ quá khứ dần tan biến, nhường chỗ cho một niềm tin mới, một sự tin tưởng vào hệ thống không dựa trên s���c mạnh, mà dựa trên lòng người. Tiếng gió nhẹ mang theo mùi đất ẩm và khói bếp từ các mái nhà, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ xen lẫn tiếng nói chuyện trầm bổng của người lớn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi thảo dược thoang thoảng từ những khu vườn mới được khai hoang, như lời khẳng định cho một tương lai xanh tươi.
Họ cùng nhau nhìn về phía những công trình đang được xây dựng, nơi những ngôi nhà mới, những con đường mới đang dần hình thành. Ánh nắng chiều vàng óng trải dài trên những khối gỗ, những viên đá, như ban phước cho công cuộc kiến tạo. Một cảm giác cộng đồng đang dần gắn kết, như những viên gạch xếp chồng lên nhau tạo thành một ngôi nhà vững chãi, một pháo đài của 'Nhân Đạo' giữa thế giới đang mục ruỗng.
Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây đen vẫn đang cuộn trào một cách vô hình, ẩn chứa những mối đe dọa khôn lường. Hắn biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không ngồi yên. Ngọn lửa hy vọng này, càng rực rỡ, càng thu hút sự chú ý của bóng tối. Nhưng hắn không sợ hãi. Bởi vì giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những đồng minh kiên cường, và hơn hết, hắn có một cộng đồng đang ngày càng vững mạnh, được xây dựng không phải bằng pháp lực, mà bằng chính trái tim và linh hồn của con người. Những hạt mầm 'Nhân Đạo' đã được gieo, và chúng sẽ nảy nở, đâm chồi, tạo thành một khu rừng bất khả xâm phạm, đối chọi lại cơn bão tàn khốc đang chờ đợi. Cuộc đối đầu lớn nhất, giữa hai triết lý sống hoàn toàn đối lập, giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa sự sống và hủy diệt, vẫn còn ở phía trước, nhưng Lạc Địa Cổ Thành đã sẵn sàng đón nhận.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.