Nhân gian bất tu tiên - Chương 532: Dòng Người Tìm Về Hy Vọng: Tiếng Gọi Từ Ốc Đảo Nhân Gian
Ma Chủ Cửu U thu tay về, nắm chặt lại thành một quyền. “Hắc Y Nhân, hãy chuẩn bị. Đã đến lúc chúng ta phải đích thân ghé thăm ‘ốc đảo’ đó. Ta muốn xem, cái gọi là ‘Nhân Đạo’ của Tạ Trần có thể chống cự lại sự tuyệt vọng và hủy diệt đến mức nào.” Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy sát khí. Hắn sẽ không để một phàm nhân yếu đuối, với những triết lý viển vông, phá hỏng kế hoạch vĩ đại của mình. Cuộc đối đầu đã không th��� tránh khỏi, và lần này, Ma Chủ sẽ không còn ngồi yên quan sát. Ngọn lửa hy vọng của Lạc Địa Cổ Thành đã thắp lên một đốm lửa giận dữ trong Ma Vực, báo hiệu một cơn bão tàn khốc sắp đổ xuống nhân gian.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà tranh mới lợp của Lạc Địa Cổ Thành. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hương đất ẩm và mùi khói bếp lẫn lộn, phảng phất chút hương cỏ dại mọc ven đường. Những tia nắng đầu tiên, vàng óng như mật, xuyên qua tán lá cây cổ thụ, rải rắc xuống khoảng sân đất nện, vẽ nên những vệt sáng lung linh. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa ríu rít, và âm thanh lạch cạch của những người thợ mộc đang hăng say với công việc của mình. Nơi đây, từng là một vùng đất chết, một phế tích hoang tàn bị lãng quên, nay đã hồi sinh mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, tựa như một đóa hoa sen nở rộ giữa đầm lầy ô trọc của loạn thế.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, khoác lên mình bộ áo vải bố quen thuộc, đứng bên cạnh Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, cùng Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lẳng lặng quan sát bức tranh sinh động trước mắt. Không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay khí chất siêu phàm của tu sĩ, nhưng ở hắn toát ra một sự bình tĩnh đến lạ lùng, một thứ năng lượng vô hình có thể trấn an mọi hỗn loạn. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần thưởng thức khoảnh khắc bình yên mà họ đã cùng nhau kiến tạo.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng đã không còn sự mệt mỏi, thay vào đó là một tia sáng kỳ lạ, như đang dần thấu hiểu điều gì đó. Nàng khẽ thở ra, làn hơi trắng xóa tan vào không khí buổi sớm. "Thế gian này... quả thực có thể đổi thay đến vậy sao?" Giọng nàng trong trẻo, nhưng lần này không còn vẻ xa cách, mà mang theo chút suy tư, thậm chí là kinh ngạc. "Ta từng cho rằng, chỉ có sức mạnh siêu nhiên mới có thể dựng xây. Ai ngờ..." Nàng ngập ngừng, ánh mắt lướt qua những gương mặt phàm nhân đang hăng say làm việc, rồi dừng lại ở Tạ Trần.
Dương Quân, tuấn tú và nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết. Hắn gật đầu phụ họa: "Đúng vậy, Lăng Nguyệt tỷ. Sau bao năm tu hành, truy cầu đại đạo, cuối cùng ta lại tìm thấy chân lý ở những điều bình dị nhất. Sức mạnh của lòng người, của sự đoàn kết, nó không hề thua kém bất kỳ phép thuật thần thông nào." Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy kính phục, như thể đang nhìn một vị kiến trúc sư tài ba đang chiêm ngưỡng công trình vĩ đại của mình.
Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt giờ đây ánh lên tia hy vọng rạng rỡ, bước đến bên cạnh họ. Ông lão nắm lấy tay Tạ Trần, những ngón tay chai sạn run run vì xúc động. "Ai ngờ có ngày Lạc Địa Cổ Thành này lại có thể hồi sinh mạnh mẽ đến vậy... Dân làng chúng tôi, những kẻ từng sống trong tuyệt vọng, giờ đây lại có thể ngẩng cao đầu, lao động và tin tưởng vào ngày mai. Tất cả là nhờ tiên sinh và các vị!" Giọng ông nghẹn ngào, tràn đầy lòng biết ��n. "Cả cuộc đời này, lão phu chưa từng nghĩ có thể sống một đời bình thường, an ổn đến vậy."
Tạ Trần nhẹ nhàng rút tay, không để sự biết ơn của ông lão trở thành gánh nặng. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Không phải nhờ ta, mà là nhờ ý chí sống và sự đoàn kết của chính các vị. Ta chỉ là người chỉ ra con đường. Chân lý 'sống một đời bình thường' luôn nằm trong mỗi con người, chỉ là cần một tia lửa để nó bùng cháy mà thôi." Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh trong, cảm nhận từng làn gió mát mơn man qua mái tóc. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết rằng gánh nặng này không hề nhẹ. Hắn đang tạo ra một hình mẫu, một "điểm neo nhân quả" mà mọi ánh mắt đều đổ dồn vào. Sự thành công của Lạc Địa Cổ Thành không chỉ là của riêng nó, mà còn là minh chứng cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang cố gắng kiến tạo, một con đường không cần đến sức mạnh siêu nhiên hay sự bất tử hão huyền.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, cũng khẽ gật đầu, đồng tình với l��i Tạ Trần. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Ở đây, ta tìm thấy ý nghĩa thực sự của việc cứu chữa." Nàng nhìn những đứa trẻ chạy nhảy, những gương mặt phàm nhân rạng rỡ, trong lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả.
Tiểu Cửu, Hồ Ly Nữ xinh đẹp và đáng yêu, với đôi tai cáo trắng muốt đang khẽ vểnh lên, đôi mắt tinh nghịch đảo qua đảo lại, như đang tìm kiếm điều gì đó thú vị. Nàng đang ngồi trên một cành cây cao, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy theo gió. Bỗng nhiên, đôi tai nàng giật giật, đôi mắt chớp chớp vài cái, rồi nhìn về phía xa, vẻ mặt trở nên cảnh giác lạ thường. "Hửm? Có mùi lạ... Rất nhiều mùi lạ... Lại có thêm... mùi tuyệt vọng!" Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng đủ để những người đứng gần nghe thấy. Nàng nghiêng đầu, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm về một hướng, như thể nhìn xuyên qua những ngọn đồi xa xăm.
Tạ Trần quay đầu nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. Hắn tin vào sự nhạy cảm của Hồ Ly Nữ, đặc biệt là với những cảm xúc của phàm nhân. Một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng hắn. Hắn biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời. Khi một ngọn lửa hy vọng bùng cháy, nó cũng sẽ thu hút cả bướm đêm và những kẻ muốn dập tắt nó.
***
Mặt trời đứng bóng, những tia nắng chói chang đổ xuống mặt đất, hun nóng từng phiến đá, từng hạt cát. Không khí oi ả, khô nóng, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo. Từ xa, một đám bụi mù mịt cuộn lên, cao ngút trời, như một cơn bão cát đang tiến đến. Âm thanh rì rầm, hỗn loạn dần vọng lại, ban đầu như tiếng gió rít, rồi dần trở thành tiếng bước chân lệt bệt, tiếng ho khù khụ, tiếng trẻ con khóc thét.
Lạc Địa Cổ Thành, vốn đang rộn ràng trong nhịp sống mới, bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Người dân ngừng tay, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, ánh mắt từ tò mò chuyển sang kinh ngạc, rồi lo lắng. Họ đã quen với sự bình yên, và giờ đây, sự hỗn loạn từ bên ngoài đang ập đến.
Tạ Trần cùng các đồng minh đã đứng đợi sẵn ở cổng thành. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nh��ng đôi tay nàng đã siết chặt, sẵn sàng ứng phó. Dương Quân rút thanh trường kiếm khỏi vỏ, khí thế dũng mãnh của một tu sĩ thanh niên toát ra. Mộ Dung Tuyết chuẩn bị sẵn các loại dược liệu, gương mặt toát lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Hồ Ly Nữ vẫn ẩn mình trên tường thành, đôi tai vểnh cao, đôi mắt quét khắp mọi ngóc ngách, cảnh giác với bất kỳ động thái bất thường nào.
Khi đám bụi tan dần, cảnh tượng hiện ra khiến tất cả phải lặng người. Đó là một đoàn người khổng lồ, ước chừng vài nghìn, thậm chí hơn vạn người, đang lê bước nặng nhọc về phía Lạc Địa Cổ Thành. Họ ăn mặc rách rưới, tả tơi, quần áo cũ kỹ dính đầy bụi đường. Gương mặt họ hốc hác, xanh xao, ánh mắt thất thần, đầy tuyệt vọng và mệt mỏi. Tiếng ho khan, tiếng rên rỉ, tiếng khóc than vang lên lẫn lộn, tạo thành một bản giao hưởng bi thương của nhân gian. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi, mùi bệnh tật phảng phất trong không khí, nặng nề đến nghẹt thở. Đây không phải là một đoàn khách viếng thăm, mà là một dòng sông nhân loại đang trôi d���t về miền đất hứa, miền đất của hy vọng.
Một người đàn ông trung niên, thân hình gầy gò, quần áo rách nát, bước chân loạng choạng tiến về phía cổng thành. Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa. "Cứu chúng tôi với! Các vị tiên nhân, xin hãy cứu chúng tôi! Chúng tôi đến từ Tịch Dương Thành, nơi đó... nơi đó đã thành địa ngục rồi! Ma tộc tàn sát, yêu quái hoành hành, linh khí cạn kiệt, mọi thứ đều mục nát... Chúng tôi chỉ còn nghe nói về Lạc Địa Cổ Thành, về một nơi bình yên, một nơi có thể sống sót... Xin các vị, hãy ban cho chúng tôi một tia hy vọng!" Giọng hắn khản đặc, van lơn trong tuyệt vọng, nước mắt hòa lẫn với bụi bẩn trên gương mặt.
Đằng sau hắn, hàng ngàn ánh mắt tuyệt vọng đổ dồn về phía Tạ Trần và các đồng minh, chứa đựng sự van nài, sự sợ hãi, và cả chút hoài nghi. Họ là những người bị Thiên Đạo bỏ rơi, bị tiên môn lãng quên, những kẻ sống sót giữa một thế giới đang sụp đổ.
Tạ Trần bước tới một bước, không khí xung quanh hắn dường như dịu lại. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, nhưng đầy uy lực, vang vọng rõ ràng giữa tiếng khóc than và tiếng xì xào: "Chớ hoảng sợ. Hãy dừng lại ở đây. Lạc Địa Cổ Thành sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai." Hắn không dùng bất kỳ phép thuật trấn áp nào, chỉ bằng sự bình tĩnh và ánh mắt thấu suốt của mình, hắn đã mang đến một sự an ủi lạ thường. "Ta không phải tiên nhân, cũng không có thần thông quảng đại. Nhưng ở đây, chúng ta có ý chí, có bàn tay, và có trái tim. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn đám người tị nạn, lòng nàng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng đã từng chứng kiến vô số cảnh máu tanh, chết chóc trong chiến trường tu tiên, nhưng cảnh tuyệt vọng của hàng vạn phàm nhân này lại lay động nàng hơn bao giờ hết. "Thế gian này... đã đến nông nỗi này sao?" Nàng tự hỏi, rồi ánh mắt nàng chuyển sang Tạ Trần, thầm cảm phục sự kiên định của hắn. Tu sĩ thường tìm cách tránh xa nhân thế, tránh xa những vướng bận phàm tục để cầu đạo, nhưng Tạ Trần lại chọn con đường khó khăn nhất: đối mặt và giải quyết những vấn đề của nhân gian.
Dương Quân, không ngần ngại, chủ động bước tới. "Mọi người cứ bình tĩnh, chúng tôi sẽ sắp xếp. Từ từ tiến vào, không chen lấn. Chúng tôi sẽ có nước uống, lương thực và chỗ nghỉ tạm thời cho tất cả. Lạc Địa Cổ Thành chào đón những ai muốn xây dựng lại cuộc sống của mình." Hắn giơ tay ra hiệu, cùng với Lão Trưởng Thôn và vài người dân bản địa đã được sắp xếp trước, bắt đầu hướng dẫn dòng người.
Mộ Dung Tuyết không nói nhiều, nàng nhanh chóng đi vào giữa đám đông, bắt đầu kiểm tra những người yếu ớt nhất, những đứa trẻ gầy gò, những người già kiệt sức. "Nhanh chóng mang nước và thức ăn đến đây! Cần có nơi ấm áp cho những người bị thương, bị bệnh!" Giọng nàng dứt khoát, ra lệnh cho những người dân Lạc Địa Cổ Thành đang đứng gần đó, rồi nàng bắt đầu sơ cứu những vết thương, phát thuốc men. Nàng hiểu rằng, trong tình huống này, hành động có giá trị hơn vạn lời nói.
Tiểu Cửu vẫn ẩn mình trên tường thành, đôi mắt hổ phách lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của đám người tị nạn. Nàng không chỉ cảm nhận được nỗi tuyệt vọng, mà còn cả những tia hy vọng le lói, những nỗi sợ hãi ẩn sâu, và cả những ánh mắt hoài nghi. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, rồi khẽ lắc đầu. "Thật là một mớ hỗn độn. Hắn... lại tự rước thêm phiền phức rồi." Nhưng trong ánh mắt nàng không có sự chán ghét, mà là một sự tò mò, xen lẫn chút lo lắng cho Tạ Trần. Việc quản lý một cộng đồng nhỏ đã khó, nay lại phải tiếp nhận hàng vạn người từ khắp nơi đổ về, với vô vàn vấn đề và bản tính khác nhau, đây chắc chắn sẽ là một thử thách cực đại cho "Nhân Đạo" mà hắn đang cố gắng dựng xây.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Ánh nắng chiều dịu đi, mang theo sự mát mẻ sau một ngày nắng gắt. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động những lá cờ vải đơn giản treo trên các cột gỗ, mà người dân Lạc Địa Cổ Thành đã dựng lên để chào đón những người mới đến. Quảng trường trung tâm, một khu đất rộng lớn vừa được mở rộng vội vã, giờ đây chật kín người. Hàng vạn người tị nạn, sau khi được ăn uống và nghỉ ngơi tạm thời, đang tập trung tại đây, chờ đợi lời nói từ Tạ Trần. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm, và mùi quần áo dơ của đám đông tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, nhưng không còn sự tuyệt vọng nồng nặc như ban trưa. Thay vào đó là một sự chờ đợi, một sự tò mò.
Tạ Trần đứng trên một tảng đá cao giữa quảng trường, thân hình gầy gò của hắn dường như không đủ sức để bao quát đám đông khổng lồ. Tuy nhiên, khi hắn cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, không lớn nhưng rõ ràng, lại có sức xuyên thấu lạ kỳ, vang vọng đến từng tai người nghe mà không cần bất kỳ sự khuếch đại phép thuật nào.
"Chào mừng các vị đã đến Lạc Địa Cổ Thành," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt thấu suốt lướt qua từng gương mặt, như muốn nhìn thấu tâm can của mỗi người. Hắn không hứa hẹn những điều viển vông, không vẽ ra một thiên đường. "Ta biết các vị đã trải qua những khó khăn, những mất mát không thể nào bù đắp được. Ta biết các vị đang mang trong mình sự mệt mỏi, nỗi sợ hãi, và cả sự hoài nghi. Nhưng ta muốn nói với các vị rằng, ở đây, chúng ta không tin vào tiên thần hay ma quỷ, vào những sức mạnh siêu nhiên có thể ban phát hay tước đoạt số phận của chúng ta. Chúng ta chỉ tin vào chính bản thân mình, vào sức lao động của đôi tay, vào sự ấm áp của trái tim, và vào sức mạnh của cộng đồng."
Đám đông im lặng lắng nghe. Có người gật gù, có người cau mày, có người ánh mắt vẫn còn thất thần. Lời nói của Tạ Trần quá đỗi bình dị, không có hào quang, không có sự phô trương. Nó khác hẳn với những lời hứa hẹn của các giáo phái, của các tông môn tu tiên mà họ từng nghe.
Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu trở nên kiên định hơn: "Các vị đến đây để tìm kiếm hy vọng. Ta không thể cho các vị một phép màu. Hy vọng đó, nó không phải là một món quà. Nó là cái giá của sự cố gắng, của sự đoàn kết, của việc cùng nhau xây dựng. Ở Lạc Địa Cổ Thành này, chúng ta sống bằng lao động, bằng sự sẻ chia, bằng tình người. Ai cũng có công việc, ai cũng có thể đóng góp, và ai cũng có thể nhận lại thành quả xứng đáng." Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói thấm sâu vào lòng người. "Nếu các vị chỉ muốn một nơi để ẩn náu, để chờ đợi cái chết, thì Lạc Địa Cổ Thành không phải là nơi dành cho các vị. Nhưng nếu các vị muốn đứng dậy, muốn t�� tay mình tạo dựng một cuộc sống mới, một cộng đồng mới, thì chúng ta hoan nghênh tất cả."
Một người tị nạn, trẻ tuổi hơn, ánh mắt có phần sáng hơn, khẽ lên tiếng: "Vậy... chúng tôi phải làm gì?"
Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, nắm bắt đúng thời điểm để tiếp lời. Giọng nói của hắn rõ ràng, tràn đầy năng lượng: "Chúng tôi sẽ chỉ dẫn các vị. Sẽ có nơi ăn, chỗ ở tạm, và công việc để mọi người có thể tự nuôi sống mình và góp sức cho cộng đồng. Những người khỏe mạnh sẽ tham gia vào việc khai hoang, xây dựng nhà cửa, trồng trọt. Những người có kỹ năng sẽ được phân công vào các công việc phù hợp. Mộ Dung cô nương của chúng tôi sẽ chăm sóc cho những người bệnh yếu. Lão Trưởng Thôn sẽ hướng dẫn các vị về quy tắc sinh hoạt của làng." Hắn chỉ vào các đồng minh của mình, những người đang đứng xung quanh, gương mặt ai nấy đều toát lên sự kiên định và tin tưởng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, ánh mắt nàng lướt qua đám đông. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là việc tiếp nhận người tị nạn, mà còn là việc gieo mầm cho một tư tưởng mới, một "Đạo Nhân Gian" mà Tạ Trần đang theo đuổi. Nó sẽ phải đối mặt với vô vàn thử thách, từ áp lực của số lượng người khổng lồ, sự khác biệt trong tư tưởng, văn hóa, cho đến những hoài nghi cố hữu. Nhưng nàng cũng nhìn thấy, trong ánh mắt của Tạ Trần, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Tiểu Cửu, vẫn lặng lẽ quan sát từ xa, thấy một vài người đã bắt đầu gật đầu, một vài ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng rõ ràng hơn. Nàng thấy Tạ Trần không dùng quyền năng, không hứa hẹn phép màu, nhưng lời nói của hắn lại có sức mạnh hơn vạn đạo pháp. "Khó khăn sẽ đến, nhưng có lẽ... hắn lại làm được thật." Hồ Ly Nữ thầm nghĩ, đôi tai khẽ động đậy. Nàng biết, sự bùng nổ dân số này chắc chắn sẽ là tiền đề cho một phong trào lớn hơn, một "cộng đồng mới" mà Tạ Trần đang hướng tới. Nhưng cũng chính vì thế, nó sẽ thu hút sự chú ý tột độ từ những kẻ muốn phá hoại.
***
Trong lòng Ma Vực Thâm Uyên, nơi không có ánh sáng mặt trời, chỉ có những ngọn lửa ma trơi xanh lè và những khối kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, sự u ám và lạnh lẽo càng trở nên ngột ngạt. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa quyện với mùi ma khí đặc trưng, tạo nên một bầu không khí chết chóc, khiến bất kỳ sinh linh phàm tục nào cũng khó mà tồn tại. Tiếng gầm gừ của ma vật, tiếng gió rít qua các khe đá, và tiếng xương cốt va chạm vọng lên từ sâu thẳm, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng.
Ma Chủ Cửu U, thân hình cường tráng, cao lớn, ngồi trên ngai vàng được chạm khắc từ xương cốt của những sinh vật cổ xưa. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, giờ đây càng thêm rực cháy dưới ánh sáng mờ ảo. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn buông xõa trên vai, toát lên vẻ hoang dã và tàn bạo. Hắn khoác áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, tựa như một phần của chính bóng tối.
Một Hắc Y Nhân toàn thân mặc áo đen, che mặt kín mít, đứng quỳ một gối dưới chân ngai vàng, thân thể hắn hòa lẫn vào bóng tối. Giọng nói không cảm xúc của hắn vang lên, đều đều và lạnh lẽo, tựa như một cổ máy đã được lập trình để báo cáo. "Bẩm Ma Chủ, 'ốc đảo' kia, Lạc Địa Cổ Thành, đã thu hút hàng ngàn, thậm chí vạn phàm nhân từ các vùng đất hoang tàn... Danh tiếng của kẻ phàm nhân Tạ Trần đang lan rộng như lửa cháy rừng. Những kẻ ngu muội đó, chúng tin vào cái gọi là 'Nhân Đạo', tin vào việc tự mình xây dựng cuộc sống, vào sự đoàn kết của phàm nhân. Chúng đang tạo ra một 'cộng đồng mới', một hình mẫu đáng ghê tởm của sự sống."
Từng lời của Hắc Y Nhân như những nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo của Ma Chủ Cửu U. Ma khí quanh người hắn cuộn trào dữ dội, tạo thành những luồng xoáy đen ngòm, khiến cả không gian rung chuyển dữ dội. Tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng đất đá nứt vỡ từ sâu thẳm địa ngục, thoát ra từ cổ họng hắn, đầy phẫn nộ và khinh miệt.
“Lại là cái thứ ‘Nhân Đạo’ giả dối đó!” Ma Chủ Cửu U gầm lên, giọng khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, nhưng cũng không thể che giấu sự tức giận tột độ. Hắn đứng phắt d���y, thân hình cao lớn đổ bóng đen kịt lên cả căn phòng. Ma khí cuồn cuộn bùng nổ xung quanh hắn, hóa thành những hình thù quái dị, như những linh hồn bị tra tấn đang gào thét. “Hắn muốn biến thế gian thành một lũ yếu hèn, chỉ biết sống dựa vào nhau ư? Nực cười! Thiên Đạo đã sắp hoàn toàn sụp đổ, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng, đây chính là thời khắc của hỗn loạn, của hủy diệt! Hắn nghĩ hắn có thể chống lại trật tự tự nhiên đó sao? Hắn đang thách thức cả quy luật sinh tử, thách thức cả quyền năng của ta!”
Đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U quét khắp không gian, rồi dừng lại ở tấm bản đồ mô phỏng thế giới đang lơ lửng giữa không trung, nơi đốm sáng của Lạc Địa Cổ Thành giờ đây đã lớn hơn, rực rỡ hơn, như một vết nhơ chói mắt giữa biển ma khí mênh mông. “Ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng sâu đậm... Để xem hắn có thể bảo vệ được cái 'hy vọng' mong manh đó đến bao giờ!” Hắn vươn một bàn tay to lớn, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ, đập mạnh xuống thành ghế, khiến l��p xương cốt lạnh lẽo vang lên tiếng rắc rắc đầy ghê rợn. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn ngọn lửa "Nhân Đạo" của Tạ Trần lan rộng, phá hỏng kế hoạch vĩ đại của mình.
Ma Chủ Cửu U quay lại nhìn Hắc Y Nhân, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy sát khí và tính toán. “Tăng cường giám sát. Ta muốn biết mọi động thái của hắn, mọi sự phát triển của cái gọi là ‘ốc đảo hy vọng’ đó. Ta muốn xem, khi bóng tối thực sự bao trùm, khi sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm, liệu cái ‘Nhân Đạo’ yếu ớt của hắn có thể chống chịu được đòn tấn công của ta hay không. Chuẩn bị kế hoạch. Đã đến lúc ta phải đích thân ra tay.” Giọng hắn trầm xuống, mang theo ý chí hủy diệt. Hắn tin rằng, chỉ có sự hỗn loạn và cái chết mới là chân lý vĩnh cửu. Và hắn, Ma Chủ Cửu U, sẽ là người thiết lập chân lý đó.
Cơn bão tàn khốc, vốn đã được báo trước, giờ đây đã thực sự hình thành, gầm gừ trong lòng Ma Vực, sẵn sàng đổ xuống nhân gian và nuốt chửng ngọn lửa hy vọng mong manh của Lạc Địa Cổ Thành. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi giữa hai triết lý sống hoàn toàn đối lập, giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa sự sống và hủy diệt, sắp sửa bùng nổ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.