Nhân gian bất tu tiên - Chương 531: Ốc Đảo Hy Vọng: Tiếng Gọi Giữa Vùng Đất Chết
Ánh hoàng hôn cuối ngày buông mình trên Phế Tích Cổ Thành, biến những vách tường đá xám xịt thành gam màu vàng cam ấm áp, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tiếng nước chảy từ những dòng kênh mới tạo thành một bản nhạc êm dịu, xoa dịu tâm hồn. Mùi đất ẩm, mùi khói bếp từ những bữa ăn giản dị, mùi hoa dại mọc quanh những bờ tường đá cũ, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh sinh động của sự sống.
Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, với dáng người gầy gò, lưng vẫn còng nhưng bước chân đã vững vàng hơn, tiến đến chỗ Tạ Trần đang đứng bên một cây non mới trồng. Ông quỳ xuống, đôi bàn tay nhăn nheo vuốt ve phiến lá xanh non. Nước mắt lăn dài trên gò má hằn sâu nếp nhăn của ông. “Tiên nhân… không, Tạ công tử. Ngài đã cho chúng tôi thấy một con đường mà chúng tôi chưa từng nghĩ tới. Con đường của chính chúng tôi.” Giọng ông run rẩy, đầy xúc động, không còn sự hoài nghi hay tuyệt vọng mà thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc. Ông đã từng tin rằng chỉ có tiên nhân mới có thể cứu vãn, nhưng giờ đây ông hiểu rằng, sức mạnh thực sự lại nằm trong chính bản thân con người.
Mộ Dung Tuyết, đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu ánh hoàng hôn. Nàng chứng kiến sự thay đổi diệu kỳ của nơi này, của những con người này, và lòng nàng tràn ngập cảm xúc. “Sự sống… có thể mạnh mẽ đến vậy sao?” Nàng thì thầm, không chỉ là câu hỏi mà còn là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Nàng đã từng thấy sự sống bị hủy hoại bởi chiến tranh, bởi bệnh tật, nhưng chưa bao giờ thấy nó hồi sinh mạnh mẽ đến thế chỉ bằng ý chí và sự đoàn kết.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt luôn vểnh lên, ��ôi mắt lanh lợi giờ đây ánh lên niềm vui sướng không giấu giếm. Nàng chạy đến, ôm chầm lấy Tạ Trần. “Trẻ con ở đây đã biết cười rồi! Chúng ta làm được rồi, Tạ Trần!” Tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng, mang theo sự hồn nhiên và niềm hạnh phúc thuần khiết. Những đứa trẻ, với những gương mặt lấm lem nhưng tràn đầy sức sống, đang chơi đùa xung quanh, tiếng cười đùa của chúng là minh chứng sống động nhất cho sự hồi sinh của Phế Tích Cổ Thành.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, tuy không còn lao động chân tay nặng nhọc như những ngày đầu, vẫn ở lại hỗ trợ, hướng dẫn người dân duy trì các công trình thủy lợi, các phương pháp canh tác. Họ đã thực sự hòa mình vào cuộc sống phàm tục, cảm nhận được giá trị của từng giọt mồ hôi, từng nụ cười của người dân. Trong lòng họ, bức tường ngăn cách giữa tiên và phàm đã hoàn toàn sụp đổ. Họ không còn là tu sĩ cao ngạo, mà là những thành viên của cộng đồng, những người đã tìm thấy một loại "tu hành" khác, cao quý hơn nhiều.
Tạ Trần nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp chìm dần vào bóng tối. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Anh cảm nhận được sự chuyển động của Nhân Quả Luân Bàn, cảm nhận được những luồng ma khí yếu ớt nhưng đầy đe dọa đang từ từ tiến đến từ phía chân trời. Anh biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không ngồi yên khi chứng kiến 'Nhân Đạo' bén rễ và phát triển mạnh mẽ đến vậy.
“Mầm sống đã nảy nở. Giờ là lúc chờ đợi cơn bão.” Tạ Trần trầm giọng nói, ánh mắt anh nhìn xuyên qua màn đêm đang bao phủ, như thể nhìn thấy cả tương lai. Anh biết, sự hồi sinh của Lạc Địa Cổ Thành sẽ trở thành một hình mẫu mới, củng cố cho phong trào 'Nhân Đạo' và là tiền đề cho việc hình thành cộng đồng mới trong tương lai. Nhưng đồng thời, nó cũng sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ muốn dập tắt ngọn lửa hy vọng này.
Và quả thực, từ rất xa, ẩn mình trong bóng tối dày đặc của một vách đá cheo leo, một Hắc Y Nhân toàn thân mặc áo đen, che mặt kín mít, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng Phế Tích Cổ Thành hồi sinh. Hắn không có biểu cảm, không có cảm xúc, chỉ là một cái bóng tuân theo mệnh lệnh. Sau khi ghi nhận tất cả những gì đã diễn ra, hắn hóa thành một làn khói đen, biến mất vào màn đêm thăm thẳm, mang theo tin tức về sự phát triển mạnh mẽ của 'Nhân Đạo' đến tai Ma Chủ Cửu U. Một cuộc đối đầu lớn hơn, một âm mưu tàn độc hơn, đang được hình thành, nhắm thẳng vào Tạ Trần và mầm mống 'Nhân Đạo' đang nảy nở. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, nhưng bóng đêm của Ma Vực cũng đã chuẩn bị nuốt chửng tất cả. Thế giới, một lần nữa, lại đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn.
***
Bình minh của một ngày mới rạng rỡ, nắng ấm như rót mật lên Lạc Địa Cổ Thành, xua tan đi sự lạnh lẽo còn vương vất của màn đêm. Tạ Trần và các đồng minh đứng trên một ngọn đồi nhỏ bao quát toàn cảnh. Từ vị trí này, họ có thể nhìn thấy rõ từng chi tiết của bức tranh sống động mà chính bàn tay con người đã vẽ nên. Nơi đây, chỉ vài tuần trước còn là một phế tích hoang tàn, giờ đã biến thành một ốc đảo xanh tư��i, tràn đầy sinh khí.
Những ngôi nhà mới được dựng lên, không đồ sộ, không hoa mỹ, chỉ đơn thuần là những kiến trúc vững chắc từ đá và gỗ tái chế, nhưng chúng mang vẻ đẹp của sự kiên cường và ý chí. Khói bếp vấn vít bay lên từ những mái nhà, hòa quyện với mùi hương của đất đai màu mỡ và những đóa hoa dại mới nở ven đường. Tiếng rì rào của những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, tiếng nước chảy róc rách từ những con kênh uốn lượn, mang sự sống đến từng thửa ruộng. Người dân, với những bộ quần áo tuy còn vá víu nhưng sạch sẽ, đang làm việc hăng say. Tiếng cuốc chim chạm đất, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ nhỏ – tất cả hòa tấu thành một bản giao hưởng của sự hồi sinh, một thứ âm nhạc mà Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân chưa từng được nghe thấy trong vô vàn những bản nhạc tiên âm hay ma khúc.
Dương Quân không giấu nổi vẻ trầm trồ, đôi mắt sáng ngời của chàng quét khắp khung cảnh bên dưới. “Thật không thể tin được! Đây có còn là Lạc Địa Cổ Thành mà chúng ta từng thấy không? Hồi ức về những xác người chất đống, những tiếng rên siết của ma khí giờ đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Nó giống như một giấc mơ, một ảo ảnh kỳ diệu vậy.” Giọng chàng tràn đầy sự phấn khích, lẫn cả một chút ngỡ ngàng. Chàng từng là một thư sinh kiêu ngạo, theo đuổi tiên đạo, nhưng giờ đây, chính tay chàng đã góp phần kiến tạo nên một điều vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh, bạch y của nàng khẽ bay trong gió. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng một sự phức tạp sâu sắc hơn bao giờ hết. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá của ma khí, sự suy tàn của Thiên Đạo, và giờ là sự hồi sinh kỳ diệu này. “Sức mạnh của phàm nhân, khi được định hướng đúng đắn, quả thực có thể tạo nên kỳ tích.” Nàng nhẹ nhàng thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng không còn sự lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một sự chiêm nghiệm, một sự thừa nhận mà trước đây nàng không thể tưởng tượng nổi. Trong những ngày đầu, nàng vẫn còn hoài nghi, còn cố giữ khoảng cách giữa tiên và phàm, nhưng từng ngày qua đi, nàng đã thấy mình hòa mình vào dòng chảy ấy, cảm nhận được sự ấm áp, sự chân thật của nhân gian. Nàng đã nhận ra, cái gọi là 'tu tiên' mà nàng từng theo đuổi, thực chất chỉ là một chấp niệm, một con đường dẫn đến sự 'mất người'. Còn con đường Tạ Trần chỉ ra, dù không có thần thông quảng đại, lại chạm đến cốt lõi của sự tồn tại, của ý nghĩa cuộc sống.
Tạ Trần khẽ chạm vào Nhân Quả Luân Bàn đeo bên hông, cảm nhận những sợi chỉ nhân quả đang dệt nên một tấm thảm mới, phức tạp và bền chặt hơn bao giờ hết. Anh nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng ban mai vẫn còn đang vật lộn với bóng tối của những ngọn núi. “Đây chỉ là khởi đầu. Nhân Đạo, cuối cùng, cũng sẽ tìm thấy con đường của nó.” Giọng anh trầm ấm, mang theo sự tĩnh tại nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng tiềm ẩn. Anh biết, mỗi bước tiến của Nhân Đạo đều sẽ tạo ra những làn sóng, những phản ứng dây chuyền mà không phải lúc nào cũng êm đềm. Ánh mắt anh như xuyên thấu qua không gian, cảm nhận được những luồng ma khí dù yếu ớt nhưng đầy đe dọa, đang từ từ hội tụ, như những kẻ săn mồi đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi lộ diện. Lạc Địa Cổ Thành này, dù đang bừng sáng, nhưng cũng như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, thu hút mọi ánh nhìn, cả những ánh nhìn thiện chí và những cặp mắt thù địch.
Mộ Dung Tuyết, với nụ cười dịu dàng, đang giúp Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu buộc lại một bó hoa dại vừa hái. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng. “Sự sống đã nảy nở, Tạ Trần. Mùi hoa dại, mùi khói bếp, mùi đất ẩm… tất cả đều là hương vị của sự sống. Đây là điều mà tu tiên giả chúng ta đã quên mất.” Nàng thì thầm, bàn tay nàng vô thức chạm vào cổ tay mình, nơi vết sẹo cũ của một ca phẫu thuật năm xưa đã mờ đi, nhưng ký ức về sự sống và cái chết vẫn còn nguyên vẹn. Nàng, người từng dùng y thuật để níu giữ sự sống, giờ đây lại thấy Tạ Trần không dùng một loại thần dược nào, chỉ bằng ý chí và niềm tin, đã hồi sinh cả một cộng đồng.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, đôi mắt lanh lợi giờ đây ánh lên niềm vui sướng hồn nhiên. Nàng chạy lon ton đến bên Tạ Trần, kéo tay anh. “Tạ Trần, huynh xem kìa! Thôn trưởng Vong Tàn đang dạy bọn trẻ cách bắt cá trong kênh đó! Ai mà nghĩ được một nơi khô cằn thế này lại có cá chứ?” Tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng, xua đi những suy tư nặng nề. Nàng, một linh hồ từng sống giữa thiên nhiên hoang dã, giờ lại cảm thấy gắn bó sâu sắc với cuộc sống nhân gian này. Nàng không còn nhớ nhiều về những ngày tháng tu luyện, về phép thuật hay linh khí, điều nàng nhớ là tiếng cười của bọn trẻ, mùi khói bếp, và những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, khẽ xoa đầu Tiểu Cửu. Anh biết, sự hồi sinh của Lạc Địa Cổ Thành không chỉ là thành công của một vài cá nhân, mà là minh chứng cho sức mạnh tập thể, cho triết lý 'Nhân Đạo' mà anh đã kiên trì theo đuổi. Nó không chỉ là một nơi trú ẩn, mà là một hình mẫu, một hạt giống sẽ được gieo trồng khắp Thập Phương Nhân Gian, nơi mà sự sống và hy vọng có thể nảy nở ngay cả trên những vùng đất chết. Nhưng anh cũng không bao giờ quên rằng, mỗi mầm hy vọng nảy nở cũng là một thách thức mới, một lời mời gọi cho những kẻ muốn dập tắt nó.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên đỉnh Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi từng là một đống đổ nát giờ đã được dựng lại kiên cố, tuy đơn sơ nhưng vững chãi. Cánh cổng gỗ lim dày dặn, được khắc những hoa văn đơn giản nhưng mang ý nghĩa về sự đoàn kết, đã mở rộng đón chào những lữ khách.
Một đoàn thương nhân phong trần, với những gánh hàng hóa nặng trĩu trên vai, và vài nhóm người tị nạn, quần áo rách rư���i, gương mặt hốc hác vì đói khát và sợ hãi, đang đứng trước cổng thành. Họ đã vượt qua những chặng đường dài đầy hiểm nguy, nghe danh về một 'vùng đất bình yên, không bị ma khí quấy nhiễu' giữa loạn lạc, và giờ đây, sự mệt mỏi, tuyệt vọng đã được thay thế bằng một tia hy vọng mong manh. Mùi bụi đường và mồ hôi của những người lữ hành hòa lẫn với mùi đất mới, mùi khói bếp và hoa dại lan tỏa từ bên trong thành. Tiếng bước chân nặng nhọc của họ vang vọng trên nền đất cứng, đối lập hoàn toàn với tiếng cười nói rộn ràng từ phía sau cổng thành.
Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, đứng đó đón tiếp họ cùng với Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Vị trưởng thôn già nua nay đã có thêm vẻ uy nghi của một người lãnh đạo, ánh mắt ông không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là sự bao dung và kiên định.
Thương nhân lang thang, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón lấm bụi, kinh ngạc nhìn những gì bày ra trước mắt. Hắn đã đi qua không biết bao nhiêu thành trì đổ nát, bao nhiêu làng mạc tiêu điều, nhưng chưa từng thấy một nơi nào như thế này. “Nơi đây… Thật không giống những gì người ta đồn đại về Lạc Địa Cổ Thành đã chết.” Giọng hắn khàn đặc vì đường xa, ánh mắt mở to đầy vẻ khó tin. Hắn đã nghe những lời đồn đại về một 'ốc đảo' kỳ lạ, nhưng trong tâm trí hắn, Lạc Địa Cổ Thành vẫn là một nơi của cái chết và sự hoang tàn.
Lão Trưởng Thôn Vong Tàn nở một nụ cười hiền từ, ánh mắt ông tràn đầy niềm tự hào. “Nó đã chết, nhưng đã được hồi sinh. Bằng bàn tay và ý chí của chính chúng ta. Không có tiên nhân, không có thần thông, chỉ có sức người và lòng người.” Ông đưa tay chỉ về phía những cánh đồng lúa xanh mướt, về những ngôi nhà mới xây, nơi ánh đèn dầu đã bắt đầu thắp sáng, báo hiệu một buổi tối ấm áp.
Một người tị nạn trẻ tuổi, với đôi mắt trũng sâu vì đói khát và nỗi sợ hãi hằn in, rụt rè tiến lên. “Chúng tôi… chúng tôi có thể ở lại đây không? Chúng tôi sẵn lòng làm bất cứ việc gì.” Giọng nói của hắn run rẩy, xen lẫn sự khẩn cầu và một chút xấu hổ. Hắn đã mất tất cả, và chỉ cầu mong một nơi để nương thân, một cơ hội để sống sót. Mùi tanh của máu và cái lạnh lẽo của ma khí vẫn còn ám ảnh trong ký ức của hắn, khiến hắn luôn cảnh giác và sợ hãi.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, không chút do dự tiến lại gần, giúp đỡ một bà lão tị nạn đang loạng choạng. Chàng nhẹ nhàng đỡ bà dậy, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm. “Xin đừng lo lắng, nơi này luôn chào đón những người muốn lao động và sống lương thiện. Hãy theo ta, chúng ta sẽ sắp xếp chỗ nghỉ và thức ăn cho mọi người.” Chàng đã không còn là một tu sĩ chỉ biết đến công pháp và linh khí, mà đã trở thành một người lãnh đạo cộng đồng, một người truyền bá 'Nhân Đạo' bằng hành động. Bức tường ngăn cách giữa 'tiên' và 'phàm' trong lòng chàng đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, ngay lập tức bắt tay vào việc kiểm tra sức khỏe cho những người tị nạn. Nàng dùng những kiến thức y thu���t của mình để đánh giá tình trạng của họ, đưa ra những lời khuyên hữu ích và phân phát những thang thuốc đơn giản từ cây cỏ thu hái được trong vùng. Ánh mắt nàng dịu dàng nhưng cũng đầy vẻ thông minh, nàng biết rõ những vết thương trên thể xác có thể chữa lành, nhưng những vết thương trong tâm hồn mới là điều khó hàn gắn nhất. Nàng thì thầm với một người mẹ đang ôm đứa con xanh xao: “Hãy tin tưởng, ở đây các người sẽ được an toàn. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu nói này, nàng thường xuyên dùng để tự nhắc nhở mình và cũng là để truyền đi thông điệp của Tạ Trần.
Tạ Trần, đứng từ xa quan sát, khẽ chạm vào Nhân Quả Luân Bàn. Anh cảm nhận được những luồng khí của hy vọng và sự biết ơn đang dâng trào, đan xen với những nỗi sợ hãi và lo lắng còn sót lại. Sự xuất hiện của những người tị nạn và thương nhân là minh chứng rõ ràng nhất cho việc 'Nhân Đạo' đang tự lan tỏa, trở thành một ngọn hải đăng cho những linh hồn lạc lối. Tuy nhiên, điều này cũng mang theo những thách thức mới: làm thế nào để dung hòa những nền văn hóa khác nhau, làm thế nào để duy trì sự đoàn kết và niềm tin khi số lượng người tăng lên, và quan trọng hơn, làm thế nào để bảo vệ 'ốc đảo' này khỏi những ánh mắt thèm muốn và thù địch đang dõi theo. Anh biết, Lạc Địa Cổ Thành đã trở thành một biểu tượng, và những biểu tượng thường là mục tiêu đầu tiên của những kẻ muốn phá hủy hy vọng.
Những người tị nạn, sau khi được ăn uống và nghỉ ngơi, nhìn quanh những ngôi nhà đơn sơ nhưng ấm cúng, nhìn những con người đang lao động với nụ cười trên môi. Họ không còn nghe thấy tiếng quỷ quái, không còn cảm nhận được ma khí lạnh lẽo, thay vào đó là tiếng cười nói, tiếng hát hò của trẻ em, và mùi hương của sự sống. Một niềm hy vọng mới, mong manh nhưng chân thật, bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ. Họ đã tìm thấy một nơi mà khái niệm 'sống một đời bình thường' không còn là một giấc mơ xa vời, mà là một hiện thực đang được vun đắp từng ngày. Lạc Địa Cổ Thành đã không còn là một phế tích, nó đã trở th��nh Cổng Thành Vọng Nguyệt – cổng thành của hy vọng, nơi chào đón những tâm hồn khao khát được sống.
***
Trong sâu thẳm Ma Vực Thâm Uyên, nơi ánh sáng chưa bao giờ chạm tới, cung điện của Ma Chủ Cửu U chìm trong bóng tối vĩnh cửu. Những cột đá khổng lồ, điêu khắc hình ảnh quỷ quái, vươn cao hun hút, tạo nên một không gian lạnh lẽo và đầy áp lực. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc và ma khí đặc quánh, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khiến bất kỳ sinh linh nào cũng phải rùng mình.
Ma Chủ Cửu U, thân hình cường tráng, cao lớn, ngồi trên ngai vàng u tối, được chạm khắc từ xương cốt của những sinh vật cổ xưa. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, giờ đây càng thêm rực cháy dưới ánh sáng mờ ảo của những ngọn lửa ma trơi xanh lè. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn buông xõa trên vai, toát lên vẻ hoang dã và tàn bạo. Hắn khoác áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, tựa như một phần của chính bóng tối.
Một Hắc Y Nhân toàn thân mặc áo đen, che mặt kín mít, đứng quỳ một gối dưới chân ngai vàng, thân thể hắn hòa lẫn vào bóng tối, chỉ có giọng nói không cảm xúc vang lên, báo cáo tình hình. “Tâu Ma Chủ. Lạc Địa Cổ Thành, nơi vốn là vùng đất chết, nay đã trở thành một ‘ốc đảo’ giữa loạn thế. Dân chúng phồn thịnh, không còn oán khí. Tạ Trần và những kẻ đồng hành đã gieo rắc thứ ‘Nhân Đạo’ quỷ quái đó, và nó đang lan rộng. Những kẻ phàm nhân từ khắp nơi đang đổ về, mang theo hy vọng và niềm tin vào một thứ ‘sự sống bình thường’.” Giọng nói của Hắc Y Nhân đều đều, không một chút biểu cảm, như một cỗ máy đã được lập trình. Hắn không có cảm xúc, không có suy nghĩ riêng, chỉ là một cái bóng tuân theo mệnh lệnh.
Từng lời của Hắc Y Nhân như những nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo của Ma Chủ Cửu U. Hắn bóp chặt thành ghế, những ngón tay dài, sắc nhọn cắm sâu vào lớp xương cốt lạnh lẽo. Ma khí quanh người hắn cuộn trào dữ dội, tạo thành những luồng xoáy đen ngòm, khiến cả không gian rung chuyển. Tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng đất đá nứt vỡ từ sâu thẳm địa ngục, thoát ra từ cổ họng hắn.
“Ốc đảo? Hy vọng?” Ma Chủ Cửu U khàn đặc thốt lên, giọng nói đầy uy quyền và mỉa mai, nhưng cũng không giấu được sự phẫn nộ tột độ. “Một lũ phàm nhân yếu đuối, lại dám chống lại quy luật của sinh tử, của hỗn loạn? Hắn, Tạ Trần, đang đùa giỡn với vận mệnh. Hắn nghĩ hắn có thể tạo ra một thế giới mới sao? Ngây thơ! Hắn đang thách thức Thiên Đạo, thách thức cả trật tự mà ta muốn thiết lập!”
Hắn đứng phắt dậy, thân hình cao lớn đổ bóng đen kịt lên cả căn phòng. Ma khí cuộn quanh người hắn không ngừng, hóa thành những hình thù quái dị, như những linh hồn bị tra tấn đang gào thét. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét khắp không gian, ánh lên sự tàn nhẫn và tính toán. Đối với Ma Chủ, Nhân Đạo của Tạ Trần là một sự sỉ nhục, một vết nhơ trong kế hoạch tạo ra một kỷ nguyên hỗn loạn vĩnh viễn, nơi mà sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý. Hắn tin rằng Thiên Đạo đã mục nát, và chỉ có hắn mới có thể phá cục, đưa thế giới về một trạng thái nguyên thủy hơn, nơi cái chết và sự hủy diệt là bản chất của vạn vật. Sự sống, đặc biệt là sự sống bình thường, không có chỗ trong thế giới đó.
“Ta đã cho hắn thời gian để nhận ra sự vô vọng của cái gọi là ‘nhân tính’, nhưng hắn lại càng lún sâu vào ảo tưởng đó.” Ma Chủ Cửu U vươn một bàn tay to lớn, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ, về phía một tấm bản đồ mô phỏng thế giới đang lơ lửng giữa không trung. Tấm bản đồ được dệt từ ma khí, lung linh những ánh sáng tăm tối. Ngón tay hắn dừng lại đúng vị trí của Lạc Địa Cổ Thành, một đốm sáng nhỏ bé, lạc lõng giữa biển ma khí mênh mông. “Một đốm lửa nhỏ, nhưng nếu không dập tắt kịp thời, nó sẽ thiêu rụi cả thế giới mà ta đang muốn định hình.” Giọng hắn trầm xuống, chứa đựng ý chí hủy diệt. “Thiên Đạo đã sắp hoàn toàn sụp đổ, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Đây là thời khắc mà hỗn loạn sẽ lên ngôi, và không một ‘ốc đảo hy vọng’ nào có thể tồn tại.”
Ma Chủ Cửu U thu tay về, nắm ch���t lại thành một quyền. “Hắc Y Nhân, hãy chuẩn bị. Đã đến lúc chúng ta phải đích thân ghé thăm ‘ốc đảo’ đó. Ta muốn xem, cái gọi là ‘Nhân Đạo’ của Tạ Trần có thể chống cự lại sự tuyệt vọng và hủy diệt đến mức nào.” Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy sát khí. Hắn sẽ không để một phàm nhân yếu đuối, với những triết lý viển vông, phá hỏng kế hoạch vĩ đại của mình. Cuộc đối đầu đã không thể tránh khỏi, và lần này, Ma Chủ sẽ không còn ngồi yên quan sát. Ngọn lửa hy vọng của Lạc Địa Cổ Thành đã thắp lên một đốm lửa giận dữ trong Ma Vực, báo hiệu một cơn bão tàn khốc sắp đổ xuống nhân gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.