Nhân gian bất tu tiên - Chương 536: Thư Viện Nhân Gian: Hạt Mầm Nảy Lộc Khắp Vạn Dặm
Tiếng lật sách xào xạc, tiếng thì thầm trao đổi, tiếng cười khúc khích trong trẻo của trẻ thơ, cùng mùi giấy mới, mùi gỗ thông dịu nhẹ và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng an yên đến lạ thường. Lạc Địa Cổ Thành, dưới ánh nắng ban mai trong vắt, giờ đây không còn là phế tích hoang tàn, mà đã trở thành một ốc đảo của sự sống, và trung tâm của ốc đảo ấy chính là Thư Viện Cộng Đồng. Tòa kiến trúc gỗ mộc mạc nhưng vững chãi, được dựng nên từ chính sức người và tâm huyết của toàn dân, giờ đây tấp nập người ra vào, mỗi người mang theo một khao khát riêng, nhưng tất cả đều hội tụ dưới mái hiên của tri thức.
Tôn Đại Thúc, với mái tóc muối tiêu và đôi mắt hiền từ nhưng sáng quắc, đang được vây quanh bởi một đám trẻ con, gầy gò nhưng đôi mắt hiếu học rạng ngời. Tiểu An, cậu thư đồng lanh lợi, ngồi sát bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời Tôn Đại Thúc giảng giải về một bài vè cổ xưa, ngón tay nhỏ bé gạch gạch trên phiến đá. "Tri thức là ngọn đèn soi sáng nhân tâm, đâu cần linh khí mới có thể tu luyện!" Tôn Đại Thúc cất giọng hào sảng, ánh mắt quét qua những khuôn mặt non nớt. "Mỗi con chữ là một bước chân trên con đường Nhân Đạo. Chẳng phải tiên nhân vẫn nói, một chữ giá ngàn vàng sao? Vậy thì đây, chính là ngàn vạn vàng bạc mà chúng ta đang cùng nhau tích lũy!" Tiếng cười giòn tan của lũ trẻ vang lên, phá tan sự tĩnh mịch, mang lại sức sống tươi mới cho thư viện. Chúng không chỉ học chữ, chúng còn học về lẽ sống, về tình người, những điều mà thế giới bên ngoài đã quên lãng từ lâu.
Ở một góc khác, vài lão nông dân râu tóc bạc phơ đang nghiêng mình bên một cuốn sách cũ kỹ về nông nghiệp, đôi tay chai sạn chỉ trỏ vào từng hình vẽ minh họa. "Nhờ cuốn sách này," một lão nông phấn khởi nói, "ta biết cách luân canh, vụ mùa năm nay bội thu hơn hẳn! Thật sự không ngờ có ngày phàm nhân chúng ta cũng có thể tự học hỏi nhiều đến vậy." Lời nói chất phác của ông vang lên, không chút hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng một niềm hân hoan chân thật. Sự trao đổi kinh nghiệm canh tác, y thuật dân gian, hay thậm chí là cách xử lý tranh chấp nhỏ trong làng, tất cả đều được ghi chép, được chia sẻ một cách tự nguyện, tạo nên một kho tàng tri thức sống động.
Trong không gian tràn ngập tinh thần học hỏi ấy, không chỉ có phàm nhân. Lão Tiệm Cầm, với dáng người gầy gò và đôi mắt cận thị, đang ngồi cạnh một nhóm thợ thủ công, ngón tay dài và khéo léo của ông lướt nhẹ trên một cây đàn tranh cũ. "Mỗi nốt nhạc đều chứa đựng một phần linh hồn, cần lắng nghe bằng tâm, không phải bằng tai." Giọng ông trầm ấm, đầy thi vị. "Tiên âm cũng từ nhân gian mà ra. Nếu tâm không tĩnh, ý không thuần, dù có được linh khí bồi đắp, liệu tiếng đàn có thực sự chạm đến lòng người?" Những lời ấy khiến những người thợ, vốn chỉ quen với tiếng búa, tiếng đục, phải trầm ngâm suy nghĩ. Họ cảm nhận được một sự thật sâu sắc, vượt xa khỏi giới hạn của vật chất.
Cách đó không xa, Bách Hoa Tiên Tử, với vẻ đẹp thanh tao và y phục rực rỡ như trăm hoa đua nở, đang trò chuyện cùng một bà lão dạy dệt lụa. Nàng không còn vẻ lạnh lùng, xa cách của một tu sĩ, mà toát lên sự dịu dàng, hiền hậu. "Hoa nở hoa tàn, đều là lẽ tự nhiên." Nàng khẽ vuốt ve đóa hoa đang nở trong tay. "Quan trọng là khoảnh khắc rực rỡ ấy đã dâng hiến gì cho đời. Sự sống, dù ngắn ngủi, vẫn trọn vẹn ý nghĩa, nếu nó được sống một cách chân thật, trọn vẹn." Bà lão dệt lụa mỉm cười, ánh mắt bà ánh lên sự đồng cảm sâu sắc. Họ không nói về đạo pháp, không nói về linh khí, mà chỉ nói về cuộc sống, về vẻ đẹp của sự tồn tại, về sự hòa hợp với tự nhiên, điều mà Bách Hoa Tiên Tử đã từng chấp niệm tìm kiếm trong tiên đạo.
Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, không ngừng đi lại giữa các gian, nhiệt tình hướng dẫn và giúp đỡ mọi người tìm kiếm sách vở. Khuôn mặt tuấn tú của hắn tràn đầy nhiệt huyết, đôi mắt sáng rỡ. "Sức mạnh không chỉ nằm ở pháp thuật, mà còn ở sự hiểu biết và đoàn kết của con người!" Hắn hào hứng nói với một tốp thanh niên đang bàn luận về cách xây dựng hệ thống thủy lợi mới. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong y phục xanh ngọc, đang tỉ mỉ hướng dẫn một vài phụ nữ cách bào chế dược liệu từ những loại cây cỏ thông thường. "Những kinh nghiệm này, dù nhỏ bé, lại quý giá hơn bất kỳ loại linh dược nào." Nàng nói, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Nàng hiểu rõ, y thuật chân chính không chỉ là linh dược quý hiếm, mà còn là sự thấu hiểu về tự nhiên, về con người, và khả năng ứng dụng những điều nhỏ bé nhất để cứu giúp sinh linh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng ở một góc khuất, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc. Nàng quan sát từng khuôn mặt, từng cử chỉ, từng lời nói. Nàng nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trong họ: từ những ánh mắt hoài nghi, mệt mỏi ban đầu, giờ đây đã ánh lên niềm hy vọng, sự tự tin và khao khát được cống hiến. Nàng nhận ra, những ranh giới giữa tiên và phàm, giữa nam và nữ, giữa già và trẻ, thậm chí giữa con người và yêu tộc, dường như đã bị xóa nhòa tại nơi đây. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt đáng yêu, không ngừng di chuyển giữa các kệ sách, đôi khi lại dừng lại lắng nghe lỏm những câu chuyện thú vị, đôi mắt tinh nghịch chớp chớp đầy tò mò. Nàng chưa bao giờ thấy một nơi nào mà mọi người lại có thể sống hòa thuận, sẻ chia đến vậy. Sự hồn nhiên của nàng là một điểm sáng, một lời nhắc nhở về vẻ đẹp nguyên thủy của sự sống.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, đứng lặng lẽ ở một góc, ánh mắt sâu thẳm lướt qua toàn bộ cảnh tượng. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nở trên môi hắn. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần quan sát. Hắn nhìn thấy một bà lão dạy dệt lụa, một thợ rèn hướng dẫn cách rèn nông cụ, một ngư dân chia sẻ kinh nghiệm đánh bắt. Tất cả đều là những tri thức thực tế, hữu ích cho cuộc sống, những mảnh ghép nhỏ bé nhưng thiết yếu để xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Hắn cảm nhận được sự ấm áp, sự gắn kết, thứ mà hắn đã từng nghĩ rằng đã biến mất trong thế giới đang suy tàn này. Nhân Quả Luân Bàn trong lòng bàn tay hắn khẽ rung động, không phải là dấu hiệu của hiểm nguy, mà là sự xác nhận về những sợi chỉ nhân quả đang ngày càng kết nối chặt chẽ, tạo nên một mạng lưới phức tạp và bền vững. Hắn biết, những hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ, vươn mình đón lấy ánh sáng của Nhân Đạo. Thư viện này không chỉ là một kho tàng tri thức, mà còn là một minh chứng sống động cho khả năng tự tái sinh của nhân gian, một minh chứng rằng con người có thể tìm thấy ý nghĩa và giá trị của mình mà không cần đến linh khí hay sự trường sinh viển vông.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Gió nhẹ mơn man qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi ẩm mát lành từ dòng sông Vong Giang. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công hướng ra sông, giờ đây trở nên yên bình và thư thái lạ thường. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim chiều hót líu lo, cùng tiếng pha trà nhẹ nhàng tạo nên một bản nhạc êm ái, xua tan đi những bộn bề của một ngày. Mùi trà thơm dịu, hòa quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại, lan tỏa trong không khí, khiến lòng người nhẹ nhõm.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi tại một bàn ven cửa sổ, đối diện với khung cảnh thơ mộng của dòng sông Vong Giang đang lấp lánh ánh chiều. Ba chén trà ngọc bích đặt trên bàn, khói trà lãng đãng bay lên, mang theo chút vị chát dịu và hậu ngọt lắng đọng. Họ không nói nhiều, chỉ đơn thuần thưởng trà và cảm nhận sự bình yên hiếm có này.
Dương Quân là người phá vỡ sự im lặng. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn còn ánh lên niềm vui sướng và tự hào từ thư viện. "Tạ huynh, Lăng Nguyệt cô nương, Thư Viện Nhân Gian thực sự đã vượt xa mọi kỳ vọng của ta. Sự thay đổi trong tâm lý người dân, sự khao khát tri thức, niềm hy vọng bừng cháy trong mắt họ... đó là điều mà ta chưa từng thấy trong bất kỳ tông môn nào." Hắn khẽ thở dài, tựa như trút bỏ một gánh nặng bấy lâu. "Chúng ta đã tạo ra một điều phi thường, Tạ huynh. Một nơi mà giá trị của con người không bị định đoạt bởi linh khí hay tu vi. Nơi mà mỗi người đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình, và quan trọng hơn, là được là chính mình."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua khung cảnh hoàng hôn. Vẻ đẹp lạnh lùng của nàng vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một sự mềm mại đã dần hiện hữu. "Sự tò mò ban đầu có thể là con đường dẫn đến sự thấu hiểu." Nàng chậm rãi nói, giọng điệu vẫn giữ sự điềm tĩnh vốn có. "Nhưng cũng có thể là con đường dẫn đến tai họa." Nàng lo lắng không phải không có căn cứ. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự biến động, quá nhiều cái giá phải trả cho những tư tưởng mới. Hào quang của Lạc Địa Cổ Thành, dù là ánh sáng của tri thức, vẫn có thể thu hút những kẻ dã tâm.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn lại hướng về phía dòng sông mênh mông, nơi những con thuyền nhỏ đang từ từ trở về bến. "Hạt giống đã nảy mầm, gió sẽ mang nó đi xa." Giọng hắn trầm ấm, đầy suy tư, dường như ẩn chứa cả những dự cảm về tương lai. "Điều quan trọng là liệu nó có thể bén rễ vững chắc ở những nơi đất cằn cỗi khác hay không." Hắn biết, con đường Nhân Đạo không chỉ là xây dựng một thư viện, mà là thay đổi cả một thế giới quan đã ăn sâu bám rễ hàng vạn năm.
Đúng lúc đó, từ một bàn gần đó, tiếng bàn tán sôi nổi của một nhóm lữ khách chợt lọt vào tai họ. Những người này ăn vận phong trần, gương mặt hằn rõ dấu vết của những chuyến đi dài, ánh mắt đầy vẻ tò mò và một chút hoài nghi.
"Này, các huynh đệ có nghe gì chưa?" Một lữ khách cất giọng, tay vỗ nhẹ xuống bàn, thu hút sự chú ý của bạn đồng hành. "Nghe nói ở Lạc Địa Cổ Thành này, có một thư viện kỳ lạ lắm. Không phân biệt phàm nhân hay tu sĩ, ai cũng có thể vào đọc sách, học hỏi. Chuyện lạ chưa từng có!"
Lữ khách thứ hai, râu ria xồm xoàm, khẽ nhếch mép. "Hừ, thư viện cho phàm nhân thì có gì mà lạ? Nhưng nghe đồn, ở đó còn có cả mấy vị Tiên Tử, chân nhân từ bỏ tu luyện để ở lại giảng dạy cho phàm nhân nữa chứ. Lại còn cả một tên yêu hồ ly tinh nghịch nữa. Ta nghe nói Tiểu Cửu gì đó cũng ở đó. Không biết có phải là mê hoặc quỷ kế gì không? Chắc là một tà giáo mới nổi, dụ dỗ phàm nhân vào tròng." Hắn lắc đầu, vẻ mặt đầy ngờ vực. Trong thế giới tu tiên, việc tu sĩ từ bỏ linh khí để hòa nhập với phàm nhân là điều không tưởng, thậm chí bị coi là điên rồ.
Lữ khách thứ ba, có vẻ cẩn trọng hơn, trầm ngâm. "Ta thì lại nghe đồn khác. Nghe nói vị thư sinh Tạ Trần kia, người được mệnh danh là 'điểm neo nhân quả', có tài năng kinh thế, nhưng lại khước từ con đường tu tiên. Hắn ta muốn tạo ra một 'Đạo Nhân Gian' gì đó, một con đường mà không cần đến linh khí, không cần đến trường sinh, chỉ cần sống trọn vẹn kiếp người." Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét. "Nhưng làm sao một phàm nhân không tu vi lại có thể tạo ra một 'Đạo' mới, chống lại Thiên Đạo suy kiệt chứ? Hắn ta dựa vào cái gì?"
Những lời bàn tán ấy, dù nhỏ, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian yên tĩnh của quán trà, lọt vào tai Tạ Trần và các đồng minh. Dương Quân khẽ cau mày, định lên tiếng phản bác, nhưng Tạ Trần đã khẽ lắc đầu ngăn lại. Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng chỉ giữ im lặng, nhưng ánh mắt nàng trở nên sắc lạnh hơn, tựa như đang tính toán những hiểm họa tiềm tàng. Tin tức về Lạc Địa Cổ Thành và Thư Viện Nhân Gian đã vượt ra khỏi phạm vi thành, lan truyền đến những vùng đất xa xôi, mang theo cả sự tò mò, hoài nghi và cả những định kiến cố hữu. Điều này báo hiệu một sự thật hiển nhiên: ánh sáng của Nhân Đạo càng rực rỡ, càng thu hút sự chú ý, thì bóng tối của Ma Chủ Cửu U và sự cố chấp của các tông môn cũ càng muốn nuốt chửng.
Tạ Trần khẽ siết chặt chén trà trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Hắn biết, những lời bàn tán này chỉ là khởi đầu. Thư Viện Nhân Gian, cái mà họ đang xây dựng, không chỉ là một kiến trúc vật lý, mà là một ý tưởng, một triết lý. Và một ý tưởng, một khi đã bén rễ trong lòng người, sẽ lan tỏa nhanh hơn bất kỳ cơn gió nào, và cũng khó bị dập tắt hơn bất kỳ ngọn lửa nào. Nhưng cũng chính vì thế, nó sẽ sớm trở thành một mục tiêu, một điểm nóng trong cuộc chiến tư tưởng và thực tại đang ngày càng khốc liệt. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang chờ đợi.
***
Đêm khuya buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền bí lên Lạc Địa Cổ Thành. Trên tường thành cổ kính, gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh của đất trời, cùng tiếng côn trùng rả rích và tiếng vọng mơ hồ của cuộc sống về đêm. Ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời quang đãng, rải một lớp bạc lấp lánh lên những mái nhà, lên dòng sông Vong Giang đang lững lờ trôi. Từ một góc yên tĩnh trên tường thành, có thể nhìn thấy ánh đèn ấm áp còn sáng trong Thư Viện Cộng Đồng ở phía xa, tựa như một đốm lửa nhỏ, kiên cường giữa màn đêm mênh mông. Mùi đất ẩm và cỏ đêm quyện lẫn với mùi khói bếp còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, thoáng đãng, mang chút ưu tư nhưng cũng đầy hy vọng.
Tạ Trần một mình đứng trên tường thành, lặng lẽ ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải thô cũ kỹ, hiện rõ dưới ánh trăng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét trầm mặc khó tả. Hắn khẽ siết chặt Nhân Quả Luân Bàn trong lòng bàn tay. Luân bàn, giờ đây đã không còn là một vật vô tri, mà tựa như một phần mở rộng của chính hắn, khẽ rung động nhè nhẹ, không phải là điềm báo nguy hiểm, mà là sự xác nhận về một dòng chảy nhân quả mới, phức tạp và mạnh mẽ hơn đang hình thành. Mỗi con chữ được truyền bá, mỗi câu chuyện được sẻ chia, mỗi nụ cười và ánh mắt hy vọng, tất cả đều dệt nên những s���i chỉ nhân quả mới, vững chắc và gắn kết hơn bao giờ hết.
Hắn cảm nhận rõ ràng rằng "Nhân Đạo" đã bén rễ và đang phát triển, không chỉ trong Lạc Địa Cổ Thành mà còn vươn ra xa hơn, như những gì hắn đã nghe được từ những lữ khách ban chiều. Điều đó khiến hắn cảm thấy một niềm vui thầm lặng, một sự hài lòng sâu sắc. Nhưng cùng với niềm vui ấy, một cảm giác trách nhiệm nặng nề cũng dâng lên trong lòng. Hắn biết, sự phát triển này đồng nghĩa với việc nó sẽ không thể tránh khỏi sự va chạm với những tư tưởng cũ, những kẻ vẫn còn chấp niệm với con đường tu tiên đã suy tàn, và cả những thế lực không mong muốn sự thay đổi này, đặc biệt là Ma Chủ Cửu U, kẻ muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn.
"Mỗi con chữ, mỗi câu chuyện, đều là một hạt mầm." Hắn thầm nghĩ, ánh mắt vẫn dõi theo ánh đèn ấm áp từ thư viện. "Liệu chúng có thể nở hoa trong mảnh đất khô cằn của Thiên Đạo suy tàn này, hay sẽ bị bão tố của Ma Chủ và các tông môn cũ cuốn trôi?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là sự nghi ngờ, mà là một sự tiên liệu lạnh lùng về những thử thách sắp đến. Lăng Nguyệt đã đúng, sự tò mò có thể dẫn đến thấu hiểu, nhưng cũng có thể dẫn đến tai họa.
Hắn nhớ lại lời của Bách Hoa Tiên Tử, về sự trọn vẹn của một kiếp hoa, dù ngắn ngủi. Hắn cũng nhớ về chấp niệm của các tu sĩ với trường sinh, với linh khí, những thứ đã khiến họ "mất người". Con đường hắn chọn, con đường của "sống một đời bình thường", không phải là sự chối bỏ sức mạnh, mà là sự chối bỏ cái giá phải trả của sức mạnh khi nó làm lu mờ nhân tính.
Nhân Quả Luân Bàn trong tay Tạ Trần vẫn khẽ rung động, tựa như một lời khẳng định thầm lặng. "Nhân Quả Luân Bàn không nói dối." Hắn tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định. "Con đường này, ta đã chọn, và nó sẽ dẫn đến một kết cục không ai có thể đoán trước. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Trong bối cảnh vô thường ấy, chỉ có Nhân Đạo mới có thể là nền móng cho một kỷ nguyên mới."
Ánh mắt hắn ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt bụi của thời gian. Một cảm giác kiên định và quyết tâm dâng trào trong hắn. Hắn không còn đơn độc. Hắn có một cộng đồng, một phong trào, và trên hết, là một niềm tin vững chắc vào Nhân Đạo. Dù cho Ma Chủ Cửu U có chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng, dù cho thế giới có hỗn loạn đến mức nào, thì ngọn lửa của tri thức và tình người đã được thắp lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt. Tạ Trần biết, những thử thách lớn hơn đang đến gần, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ bảo vệ ngọn lửa này, bảo vệ những hạt mầm Nhân Đạo đang nảy nở, dù cái giá phải trả có là gì đi nữa. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn không lùi bước.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.