Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 528: Bàn Tay Nhuộm Bùn: Đồng Hành Gieo Trồng Nhân Đạo

Ánh trăng cuối cùng cũng lặn sâu vào màn đêm, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên nơi chân trời, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu tại Bán Yêu Chi Địa. Tiếng reo hò mừng chiến thắng từ đêm qua vẫn còn vọng lại trong tâm khảm của những người Bán Yêu, mang theo một làn hơi ấm áp, xua đi phần nào cái lạnh giá của buổi sớm. Họ đã ăn mừng, không phải vì một tiên nhân giáng thế ban phép, mà vì chính đôi tay mình đã khai mở mạch sống, đã chứng minh rằng ý chí phàm trần có thể làm nên điều kỳ diệu. Niềm tin, một thứ cảm xúc tưởng chừng đã hóa tro bụi, nay lại nhen nhóm thành ngọn lửa nhỏ trong từng trái tim chất phác.

Tạ Trần, đứng lặng bên ngoài căn nhà gỗ đơn sơ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những tia nắng ban mai len lỏi qua từng kẽ lá, rải vàng lên những mái nhà tranh, những vách đá sần sùi. Hắn cảm nhận rõ rệt sự rung động của Nhân Quả Luân Bàn ẩn trong tay áo, những sợi nhân quả vốn vô hình nay lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, đan xen, xoắn xuýt, kết nối vô số cá thể, tạo thành một mạng lưới sức mạnh tiềm tàng, một pháo đài tinh thần vững chãi. Hạt mầm của "Nhân Đạo" đã bén rễ, không chỉ trong mảnh đất cằn cỗi này, mà còn trong chính lòng người. Nụ cười nhẹ nở trên môi thư sinh, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt, sự cảnh giác vẫn không hề vơi bớt. Hắn biết, thành công này cũng đồng nghĩa với việc thu hút những ánh mắt không mong muốn, những thế lực từ bóng tối đã bắt đầu để ý đến sự trỗi dậy này.

Dương Quân, sau một đêm nghỉ ngơi nhưng tâm trí vẫn còn khắc khoải bởi những chiêm nghiệm mới mẻ, bước ra. Y vận một bộ thường phục thô sơ, màu lam nhạt, không còn vẻ tiên phong đạo cốt của một kiếm tu, mà toát lên sự giản dị, gần gũi. Y thấy Tạ Trần, khẽ khàng tiến lại gần. “Tạ huynh, đêm qua ta đã suy nghĩ rất nhiều,” Dương Quân khẽ nói, giọng trầm bổng mang theo sự trăn trở. “Chúng ta, những người tu sĩ, luôn theo đuổi sức mạnh, trường sinh, những điều xa vời. Nhưng lại bỏ quên những giá trị chân thật nhất, những điều làm nên ý nghĩa của sự ‘sống’.” Y nhìn về phía những người Bán Yêu đang dần thức giấc, tiếng lách cách của dụng cụ, tiếng nói chuyện râm ran bắt đầu vang vọng. “Sức mạnh của chúng ta... có thể dời núi lấp biển, nhưng lại không thể khiến một hạt giống nảy mầm nếu không có đất đai màu mỡ, không có nước trong lành. Huynh đã cho ta thấy một con đường khác, một con đường mà mỗi nhát cuốc, mỗi giọt mồ hôi đều là một hành động mang ý nghĩa sâu sắc.”

Tạ Trần quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt hiền hòa. “Sức mạnh, dù là tiên pháp hay võ học, cũng chỉ là công cụ. Vấn đề là con người dùng nó để làm gì. Dùng để thoát ly nhân gian, hay dùng để kiến tạo nhân gian?” Hắn khẽ thở dài, rồi tiếp tục. “Thiên Đạo suy yếu, các quy tắc cũ đang dần sụp đổ. Sức mạnh của tiên pháp sẽ ngày càng trở nên vô nghĩa nếu không có nền tảng nhân gian để nương tựa. Ngược lại, ý chí sống, sự đoàn kết của phàm nhân, lại là thứ sẽ tồn tại và phát triển, ngay cả khi Thiên Đạo không còn.”

Lúc này, Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng xuất hiện. Nàng vẫn trong bộ bạch y tinh khiết, nhưng mái tóc đen nhánh đã được búi cao gọn gàng, không còn vương vấn sự cầu kỳ. Dung nhan nàng vẫn tuyệt mỹ như ngọc, nhưng ánh mắt phượng sắc bén giờ đây mang theo một chút mệt mỏi thể chất, pha lẫn vẻ suy tư khó tả. “Tạ công tử nói đúng,” nàng khẽ khàng, giọng nói trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết. “Thần thông quảng đại, nhưng không thể chữa lành một vết thương lòng, không thể gieo trồng một bữa ăn. Ta... đã quá lâu không chạm vào bùn đất.” Nàng nhìn xuống bàn tay mình, vốn chỉ quen cầm kiếm, thi triển pháp quyết, nay lại có thể sẽ lấm lem vì lao động. Một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng nàng, không phải sự khinh miệt, mà là sự tò mò pha lẫn một chút bối rối.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, cũng mang theo một giỏ thảo dược tươi. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, nụ cười hiếm hoi sau những ngày tháng u buồn. “Thế giới này, dù có suy tàn đến đâu, vẫn cần được vun đắp. Những vết thương của nhân gian, không phải chỉ có tiên pháp mới có thể chữa lành.” Nàng nói, ánh mắt dừng lại trên một đứa trẻ Bán Yêu đang chạy nhảy phía xa, trên môi nở nụ cười hồn nhiên. “Và niềm tin, là liều thuốc mạnh nhất.”

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên tinh nghịch, chạy lon ton tới, trên tay ôm một bó củi khô. Nàng đặt bó củi xuống bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt trong veo nhìn quanh. “Hôm nay chúng ta sẽ làm gì nữa, Tạ công tử? Đào thêm giếng, hay gieo hạt?” Giọng nàng hồn nhiên, tràn đầy năng lượng, hoàn toàn thích nghi với cuộc sống mới. Nàng dường như đã tìm thấy niềm vui trong những công việc đời thường, không còn than vãn v��� sự buồn tẻ của nhân gian.

Bán Yêu Chi Địa dần trở nên náo nhiệt. Thanh Vân và Lão Trưởng Khô Héo, cùng với những người Bán Yêu khác, bắt đầu phân chia công việc. Tiếng cuốc chim va vào đất lạch cạch, tiếng rìu chặt gỗ lộp cộp, tiếng nói chuyện trao đổi râm ran, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và lao động. Không khí không còn vẻ ảm đạm của sự tuyệt vọng mà thay vào đó là một tinh thần hăng hái, đoàn kết, mặc dù vẫn còn đó sự cẩn trọng và ý thức về những khó khăn còn hiện hữu.

Tạ Trần nhìn các đồng minh của mình. Lăng Nguyệt, dù còn có chút ngần ngại, nhưng đã cầm lấy chiếc cuốc mà Thanh Vân đưa cho. Nàng khẽ nhíu mày, tay cầm cuốc còn có chút vụng về, không được dứt khoát như khi nàng vung kiếm. “Loại công việc này... quả thực là thử thách hơn cả đại chiến,” nàng thì thầm, một phần là tự nói với chính mình, một phần là để Dương Quân nghe thấy. Nàng, một vị Tiên Tử từng hô phong hoán vũ, từng chỉ bằng một cái phất tay đã có thể san bằng cả một ngọn núi, giờ đ��y lại phải dùng toàn bộ sức lực của thể xác để bới từng thớ đất cứng. Bàn tay nàng, vốn mềm mại như ngọc, nay lại cảm thấy chai sạn lạ thường.

Dương Quân, đã quen với việc vận dụng sức mạnh cơ bắp trong chiến đấu, lại dễ dàng hơn một chút. Y miệt mài cuốc xẻng, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Y nghe thấy lời Lăng Nguyệt, liền cười vang. “Nhưng lại có một loại thành tựu khác, không phải sao, Lăng Nguyệt tiên tử?” Y lau mồ hôi bằng mu bàn tay, ánh mắt đầy nhiệt huyết. “Không phải là cảm giác chinh phục hay chiến thắng kẻ thù, mà là cảm giác kiến tạo, gieo mầm.” Y chỉ vào luống đất đã được cày xới tương đối bằng phẳng. “Nhìn xem, từng chút một, chúng ta đang biến đổi nơi đây.”

Tạ Trần tiến lại gần, ánh mắt quan sát mọi người làm việc. Hắn không trực tiếp tham gia vào những công việc nặng nhọc này, mà giống như một người đạo diễn thầm lặng, chỉ dẫn, quan sát và gieo những hạt giống triết lý vào lòng người. Hắn khẽ mỉm cười, giọng nói trầm tĩnh nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. ��Mỗi nhát cuốc, mỗi viên gạch, đều là gieo mầm cho tương lai. Đó là chân lý của nhân gian.” Hắn nhìn vào đôi tay lấm lem của Lăng Nguyệt, rồi đến những giọt mồ hôi của Dương Quân. “Sự trường tồn của một nền văn minh, không nằm ở pháp bảo hay thần thông, mà ở sự bền bỉ của ý chí, sự kiên trì trong lao động, và niềm tin vào giá trị của cuộc sống này.”

Mùi đất ẩm hòa quyện với mùi gỗ tươi từ những thân cây mới đốn, phảng phất trong không khí. Tiếng cuốc chim, tiếng xẻng đào đất, tiếng búa gõ lốc cốc... tất cả đều là âm thanh của sự sống, của sự kiến tạo. Những người Bán Yêu, dù còn đó vẻ khắc khổ, nhưng ánh mắt họ đã lấp lánh niềm hy vọng. Họ không còn cúi mặt cam chịu số phận, mà đã ngẩng cao đầu, dùng đôi tay mình để viết nên một chương mới cho cuộc đời. Lăng Nguyệt, sau vài nhát cuốc vụng về, dần dần tìm thấy nhịp điệu. Nàng không còn bận tâm đến bộ bạch y đang lấm bẩn, hay bàn tay đang phồng rộp. Trong tâm trí nàng, hình ảnh những dòng pháp thuật hùng vĩ đã được thay thế bằng hình ảnh của t��ng thớ đất được lật tung, từng hòn đá được dời đi. Một sự chuyển biến thầm lặng, nhưng lại vô cùng sâu sắc. Dương Quân thì càng lúc càng hăng hái, y gần như quên mất mình là một tu sĩ, chỉ biết tập trung vào việc đào mương, san lấp, như một người nông dân thực thụ. Y cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có, một sự thỏa mãn từ chính lao động chân tay.

Mặt trời dần lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi thẳng xuống Bán Yêu Chi Địa. Không khí trở nên oi ả, và những giọt mồ hôi bắt đầu tuôn rơi như mưa trên trán những người đang làm việc. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai người từng được coi là tinh anh của tiên môn, giờ đây đang cùng nhau đào một con mương dẫn nước nhỏ, uốn lượn quanh những khu đất trống chuẩn bị cho mùa vụ mới.

Lăng Nguyệt, người từng chỉ quen với việc vận dụng pháp thuật để điều khiển vạn vật, giờ đây phải dùng sức lực thuần túy để nhấc từng xẻng đất nặng trịch. Mỗi nhát cuốc của nàng tuy còn vụng về, không được dứt khoát như những người Bán Yêu đã quen với công việc đồng áng, nhưng lại ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Từng giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán trắng ngần, đôi má nàng ửng hồng vì nắng và sự gắng sức. Bàn tay nàng, vốn mềm mại như ngọc, nay đã lấm lem bùn đất, dường như đã quên mất cảm giác của những linh kiếm sắc bén hay những pháp quyết phức tạp. Nàng thở dốc, cảm giác mệt mỏi thể xác cuộn trào, một cảm giác hoàn toàn xa lạ với một vị tu sĩ đã đạt đến cảnh giới cao thâm như nàng.

Dương Quân, bên cạnh nàng, cũng miệt mài vận chuyển đất đá. Y dùng sức lực của một võ giả, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vải thô. Y cũng mồ hôi nhễ nhại, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười kiên nghị. Y đã quen với việc rèn luyện thân thể, nhưng thứ lao động này lại khác biệt hoàn toàn so với việc luyện võ hay chiến đấu. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự bền bỉ, và một sự hòa mình vào nhịp điệu của đất trời, chứ không phải sự đối kháng.

Lăng Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng dõi theo dòng nước trong veo đang chảy từ mạch nước ngầm mới khai thác, len lỏi qua từng kẽ đá, từng bờ đất. Nàng nhìn xuống bàn tay lấm lem bùn đất của mình, rồi lại nhìn về phía dòng nước. “Sức mạnh của pháp thuật... có thể thay đổi cục diện, có thể tàn phá hoặc kiến tạo những công trình vĩ đại chỉ trong chốc lát,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Nhưng lại không thể tạo ra những thứ đơn giản như một mạch nước trong lành như thế này, nếu không có sự nỗ lực bền bỉ, không có sự hòa mình vào tự nhiên.” Nàng cảm thấy một sự tương phản rõ rệt giữa quyền năng vô hạn của pháp thuật và sự chân thật, hữu hạn của lao động con người. Pháp thuật có thể tạo ra ảo ảnh, tạo ra sự tiện lợi tức thời, nhưng không thể tạo ra cái "căn bản" của sự sống một cách bền vững, tự nhiên như thế này.

Dương Quân lau mồ hôi trên trán, ánh mắt y nhìn xa xăm, nơi Tạ Trần đang đứng quan sát từ xa, trên môi nở nụ cười nhẹ. “Đây là sự chân thật, Lăng Nguyệt tiên tử,” y đáp, giọng nói trầm ấm. “Không có ảo ảnh, không có phù phiếm. Chỉ có mồ hôi và kết quả.” Y chỉ vào con mương đang dần thành hình, nơi dòng nước sẽ chảy qua. “Chúng ta từng coi thường những công việc này, coi thường những người phàm phải ngày ngày đổ mồ hôi. Nhưng giờ đây, ta mới hiểu, chính những giọt mồ hôi này, những nỗ lực thầm lặng này, mới là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn tại của nhân gian.” Y nhận ra rằng, dù y có tu luyện đ���n cảnh giới tối cao, có thể một kiếm đoạn sơn, nhưng nếu không có nước để uống, không có đất để trồng trọt, thì sức mạnh đó cũng sẽ trở nên vô nghĩa.

Tạ Trần, dường như cảm nhận được sự chiêm nghiệm sâu sắc từ hai người, khẽ bước lại gần. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cho họ một bình nước mát, do chính người Bán Yêu đã đun sôi và lọc sạch. Hắn nhìn vào đôi mắt đầy suy tư của Lăng Nguyệt, rồi đến ánh mắt đầy nhiệt huyết của Dương Quân. “Giá trị của một giọt nước, của một hạt gạo, không nằm ở việc ai đã ‘pháp thuật’ ra nó, mà ở công sức và tình người để có được nó,” hắn chậm rãi nói, từng lời như thấm vào lòng người. “Sự sống không phải là một phép màu ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự vun đắp, của sự kết nối giữa con người với nhau, và giữa con người với đất trời.”

Hắn khẽ cúi xuống, nhặt một nhúm đất ẩm ướt trong lòng bàn tay, để nó chảy qua kẽ ngón tay. “Đất nuôi dưỡng vạn vật, nước làm tươi tốt cỏ cây. Con người, không phải đứng ngoài quy luật đ��, mà phải hòa mình vào nó. Tu tiên, bản chất là nghịch thiên, thoát ly khỏi những ràng buộc của trần thế. Nhưng nếu thoát ly đến mức đánh mất đi căn nguyên, đánh mất đi sự kết nối với nhân gian, thì dù có trường sinh bất tử, cái giá phải trả liệu có quá đắt?” Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, như muốn thấu hiểu tận cùng tâm can nàng.

Lăng Nguyệt nghe những lời đó, trong lòng nàng dường như có một bức tường vô hình đang sụp đổ. Suốt bao năm qua, nàng luôn tin rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại, sự siêu thoát. Nàng khinh thường phàm tục, coi thường những công việc tầm thường của nhân gian. Nhưng giờ đây, khi bàn tay nàng lấm lem bùn đất, khi cơ thể nàng mệt mỏi rã rời, nàng mới nhận ra một sự thật đau lòng: chính nàng, một tiên tử cao ngạo, đã đánh mất đi sự kết nối với nguồn cội của sự sống. Nàng cảm thấy một sự hổ thẹn, một sự giác ngộ. Sự vĩ đại không phải là sự xa cách, mà là sự hòa nhập.

Dương Quân cũng vậy. Y từng mơ ước trở thành một kiếm khách lừng danh, một vị anh hùng trừ gian diệt ác. Nhưng cái giá của sự anh hùng đó, liệu có phải là sự cô độc, sự xa lánh khỏi những người y muốn bảo vệ? Y nhìn Tạ Trần, người thư sinh gầy gò không chút pháp lực, nhưng lại có một sức mạnh lay chuyển lòng người, một trí tuệ thấu hiểu vạn vật. “Tạ huynh, ta đã từng nghĩ, sự vĩ đại nằm ở việc thay đổi thế giới bằng sức mạnh tuyệt đối. Nhưng có lẽ, sự vĩ đại thật sự, lại nằm ở việc thay đổi chính bản thân mình, để hòa mình vào thế giới này, để vun đắp nó bằng những điều nhỏ bé nhất.” Y nói, giọng tràn đầy sự chiêm nghiệm.

Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, không nói thêm gì. Hắn để hai người họ tự do chiêm nghiệm, tự do tìm thấy con đường cho chính mình. Hắn biết, những hạt giống đã được gieo, và chúng đang dần nảy mầm trong tâm hồn những con người này. Ánh nắng gay gắt giữa trưa vẫn chiếu rọi, nhưng dưới bầu trời đó, những hạt giống của “Nhân Đạo” đang được tưới tắm bằng mồ hôi và sự giác ngộ, dần dần lớn mạnh. Mùi đất ẩm và mồ hôi con người hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị chân thật của sự sống, của sự kiến tạo. Cảm giác mệt mỏi thể xác dường như không còn là gánh nặng, mà trở thành một phần của quá trình chuyển hóa, của sự tìm lại chính mình.

Khi chiều tà buông xuống, những tia nắng vàng cuối cùng trải dài trên những dãy núi xa xăm, nhuộm đỏ cả một góc trời. Không khí trở nên dịu mát hơn, mang theo hơi ẩm từ những con mương mới đào và mùi đất mới cày. Công việc lao động nặng nhọc dần kết thúc, nhường chỗ cho những hoạt động nhẹ nhàng hơn, mang tính gắn kết cộng đồng.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng và thanh lịch vốn có, giờ đây lại càng tỏa sáng. Nàng không còn là một y sư lạnh lùng, mà là một người chị, một người mẹ của cộng đồng. Nàng đang ngồi bên một đống lửa trại nhỏ, trên tay là một hộp gỗ chứa đầy các loại thảo dược. Nàng không dùng tiên pháp để chữa lành, mà dùng những kiến thức y học cổ truyền, những bài thuốc dân gian đơn giản nhất. Một đứa trẻ Bán Yêu bị gai đâm vào tay, nàng nhẹ nhàng gắp gai ra, đắp một loại lá thuốc xanh tươi lên vết thương. “Vết thương nhỏ này sẽ mau lành thôi, con trai,” nàng nói, giọng nói dịu dàng như suối chảy. “Điều quan trọng là phải biết bảo vệ bản thân và giúp đỡ lẫn nhau. Chúng ta, những người sống ở đây, đều là một gia đình.” Nàng không chỉ chữa lành vết thương thể xác, mà còn xoa dịu những vết thương tinh thần, những nỗi sợ hãi còn ẩn sâu trong lòng những người Bán Yêu. Mùi thảo dược thoang thoảng trong gió, mang theo sự ấm áp và an bình.

Bên cạnh nàng, Tiểu Cửu thì đang chơi đùa cùng lũ trẻ Bán Yêu. Nàng không còn vẻ tinh nghịch hay quỷ quái của một hồ ly, mà hoàn toàn hồn nhiên, vui vẻ. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, chiếc đuôi mềm mại ve vẩy theo từng bước chạy. Nàng cõng một đứa trẻ Bán Yêu trên lưng, chạy lon ton quanh bãi đất trống, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp nơi. “Xem này! Ta tìm thấy quả ngọt cho các ngươi đây!” nàng reo lên, tay giơ cao một chùm quả dại mọng nước. “Ăn vào sẽ có sức mạnh như yêu quái!” Lũ trẻ cười khúc khích, vây quanh nàng, đôi mắt chúng lấp lánh niềm vui. Tiếng cười của Tiểu Cửu và lũ trẻ như xua đi mọi mệt mỏi, mọi lo toan trong lòng những người lớn đang ngồi nghỉ ngơi sau một ngày dài lao động. Nàng không chỉ mang lại niềm vui, mà còn giúp lũ trẻ Bán Yêu cảm thấy được yêu thương, được chấp nhận, điều mà trước đây chúng hiếm khi có được.

Lão Trưởng Khô Héo, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt giờ đây đã không còn vẻ bi quan, mà thay vào đó là sự tinh anh và một nụ cười hiền hậu. Ông ngồi bên đống lửa, nhấp chén nước trà nóng hổi, nhìn Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu đang hòa mình vào cộng đồng. Ông quay sang Thanh Vân, người đang ngồi cạnh ông, ánh mắt đầy suy tư. “Những vị ‘tiên nhân’ này... họ lại giống người phàm hơn cả chúng ta,” ông nói, giọng nói khàn khàn nhưng tràn đầy sự kính trọng và thấu hiểu. “Họ không dùng phép thuật, không dùng thần thông. Họ dùng đôi tay, dùng tấm lòng, dùng chính bản thân mình để vun đắp cho cuộc sống này. Phải chăng, đây mới là con đường chân chính của ‘đạo’?”

Thanh Vân gật đầu, ánh mắt hắn cũng đầy sự đồng tình. “Lão Trưởng nói đúng. Trước đây, chúng ta luôn sợ hãi tiên nhân, luôn ngưỡng mộ sức mạnh của họ. Nhưng những gì chúng ta nhận được từ họ... thường chỉ là sự xa cách, sự khinh miệt. Còn bây giờ, Tạ công tử và các vị này, họ đã dạy chúng ta rằng, chúng ta có thể tự cứu lấy mình, bằng chính sức lao động và sự đoàn kết của chúng ta.”

Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát. Hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong không khí, sự gắn kết đang hình thành giữa những con người đã từng bị xã hội ruồng bỏ. Hắn thấy Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu, mỗi người một vẻ, nhưng đều đang hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, không còn là những kẻ đứng ngoài cuộc. Họ không còn là tu sĩ cao ngạo hay yêu tinh tinh quái, mà là những con người đang sống, đang cảm nhận, đang cống hiến cho sự sống. Sự kiêu ngạo của tiên môn đã được thay thế bằng sự khiêm tốn của lao động, sự xa cách đã được thay thế bằng sự gắn kết. Đây không chỉ là sự thay đổi trong hành động, mà là sự chuyển biến sâu sắc trong chính tâm hồn họ.

Trong lòng Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung lên, ánh sáng của nó trở nên dịu nhẹ hơn, nhưng lại kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở Bán Yêu Chi Địa không chỉ là một sự tái thiết đơn thuần. Đó là sự kiến tạo một nền móng mới cho "Nhân Đạo", một minh chứng sống động rằng con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn, tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần đến sự phù phiếm của tiên pháp, không cần đến sự ban ơn của Thiên Đạo.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc bình yên và ấm áp này, một dòng suy nghĩ lạnh lẽo chợt lướt qua tâm trí Tạ Trần. Hắn nhớ đến bóng đen bí ẩn của Hắc Y Nhân từ đêm trước, nhớ đến những luồng ý niệm đã được truyền đi. Hắn biết rằng sự thành công và sự trỗi dậy của "Nhân Đạo" tại đây sẽ không thoát khỏi tầm mắt của Ma Chủ Cửu U. Thiên Đạo đang suy yếu dần, và những biến cố lớn hơn sẽ không ngừng ập đến. Ma Chủ sẽ không ngồi yên khi chứng kiến một lực lượng đối trọng đang hình thành, một "Nhân Đạo" đang bén rễ và phát triển, thách thức sự hỗn loạn mà hắn muốn tạo ra.

Con đường phía trước vẫn còn rất dài, đầy chông gai và hiểm nguy. Những hạt giống hy vọng đã nảy mầm, nhưng gió bão vẫn đang chờ đợi. Sự gắn kết và kiên cường của cộng đồng Bán Yêu, sự chuyển biến sâu sắc trong nhận thức của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Tiểu Cửu, tất cả đều là những trụ cột vững chắc, những ngọn lửa thắp sáng cho cuộc chiến sắp tới. Tạ Trần khẽ thở dài, hắn hiểu rằng, những nỗ lực hiện tại, những nhát cuốc, những giọt mồ hôi, những nụ cười này, không chỉ là để xây dựng một Bán Yêu Chi Địa mới, mà là để gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống một đời trọn vẹn, giữ trọn nhân tính của mình, đối mặt với sự sụp đổ của một Thiên Đạo đã mục ruỗng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free