Nhân gian bất tu tiên - Chương 527: Sức Mạnh Từ Lao Động: Khắc Khoải Khai Mở Con Đường Nhân Sinh
Bình minh lên, không khí ở Bán Yêu Chi Địa không còn cái vẻ nặng nề của luồng khí tức suy tàn từ Thiên Đạo cũ, nhưng cũng chẳng mang theo chút an yên nào. Nỗi hân hoan thoáng qua sau khi Tạ Trần dẫn dắt mọi người đẩy lùi tạm thời “bệnh tật của Thiên Đạo” nhanh chóng bị thay thế bởi một lo lắng mới, nặng trĩu hơn, hiện hữu hơn. Nguồn nước chính, con suối từng nuôi sống cả vùng đất này, giờ đây chỉ c��n là một dải lụa khô héo, nứt nẻ, phơi mình dưới ánh nắng hanh hao của sớm mai. Những vũng nước đục ngầu còn sót lại nơi lòng suối chỉ là những cái bẫy chết người, bốc lên mùi tanh tưởi của bùn lầy và rong rêu chết.
Vài người Bán Yêu, gương mặt tái nhợt vì lo sợ, đứng lặng lẽ quanh lòng suối khô cạn. Họ đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía những mầm cây non vừa mới gieo trồng đã bắt đầu héo úa, tàn lụi, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự mong manh của hy vọng. Tiếng lẩm bẩm than thở bắt đầu vang lên, xen lẫn những tiếng thở dài nặng nề. Mùi đất khô cằn, trộn lẫn với chút hương hoang dã còn vương lại trong không khí, càng khiến lòng người thêm phần chán nản. Gió nhẹ thổi qua, mang theo bụi đất mịn màng, phủ lên những gương mặt đã chất chồng ưu phiền.
Lão Trưởng Khô Héo, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ như sương, ngồi bệt xuống đất, ánh mắt vô hồn dõi theo dòng suối cạn. Những vết nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt ông như càng hằn rõ thêm, khắc họa nỗi tuyệt vọng đã bao năm đeo bám. Ông ta lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mòn: “Vô ích thôi… Tất cả đều vô ích… Sức người làm sao chống lại ý trời? Thiên Đạo đã muốn tận diệt, thì ta chạy trời sao khỏi nắng?” Những lời ấy như một tiếng chuông cảnh báo, lay tỉnh lại nỗi sợ hãi cố hữu trong lòng những người Bán Yêu khác. Họ lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn của sự bất lực, cảm thấy mọi nỗ lực đều chỉ là muối bỏ bể trước sức mạnh vô biên của tạo hóa.
Thanh Vân, gương mặt căng thẳng, bước đến bên Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn một chút hoảng loạn. Hắn nhìn dòng suối cạn, rồi lại nhìn những người Bán Yêu đang dần mất đi ý chí, cất tiếng nói đứt quãng: “Nước… nước đã cạn rồi! Phần còn lại cũng đã nhiễm bẩn… Lẽ nào… Thiên Đạo thực sự muốn tận diệt chúng ta sao?” Giọng hắn mang theo sự bất lực và cay đắng, như thể mọi hy vọng vừa chớm nở đã bị dập tắt ngay lập tức.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ lùng. Ngoại hình thư sinh gầy gò của anh vẫn đứng thẳng tắp, không hề lay động trước sự hoảng loạn xung quanh. Anh không trả lời Thanh Vân ngay, mà chậm rãi bước đến bên lòng suối khô cạn. Anh sờ vào lớp đất nứt nẻ, cảm nhận sự hanh hao, thô ráp dưới đầu ngón tay. Anh kiểm tra những vũng nước đục ngầu, đưa tay ngửi nhẹ mùi tanh nồng bốc lên. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét một vòng qua những gương mặt Bán Yêu đang chất chứa tuyệt vọng, rồi lại dừng lại ở Lão Trưởng Khô Héo. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là vấn đề thiếu nước, mà còn là một cuộc chiến chống lại sự chấp niệm, chống lại nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm khảm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đứng cạnh Tạ Trần, im lặng quan sát. Lăng Nguyệt, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát nhưng đã có chút bụi bặm, ánh mắt phượng sắc bén của nàng không rời khỏi Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự biến đổi của Bán Yêu Chi Địa đêm qua, và giờ đây, nàng biết Tạ Trần sẽ không để mọi thứ chìm vào tuyệt vọng. Dương Quân, khí chất thư sinh anh tuấn, gương mặt cũng có chút lo lắng nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy tin tưởng vào Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần, đồng thời cũng quan sát những người Bán Yêu xung quanh, sẵn sàng giúp đỡ nếu có ai kiệt sức hoặc bị thương. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, nàng cảm nhận được sự lo lắng của mọi người, nhưng cũng cảm nhận được sự bình tĩnh kỳ lạ từ Tạ Trần, khiến nàng không khỏi tò mò.
Sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, Tạ Trần quay lại nhìn Thanh Vân và toàn bộ cộng đồng Bán Yêu. Giọng nói của anh trầm tĩnh, nhưng từng lời nói lại mang sức nặng của trí tuệ và sự kiên định, như một dòng nước mát rót vào những tâm hồn đang khô cạn: “Đây không phải ý trời, mà là bài toán của con người. Nước cạn không phải do lời nguyền, mà do cạn kiệt, do đất đai khô hạn. Phép thuật không giải quyết được căn nguyên. Chỉ có ý chí và trí tuệ mới có thể khai mở con đường sống.”
Anh dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào tâm trí mọi người. “Thiên Đạo suy yếu, điều đó là sự thật. Nó sẽ mang đến nhiều tai ương hơn, nhiều biến cố bất ngờ hơn. Nhưng chúng ta không thể cứ mãi đổ lỗi cho 'ý trời' rồi ngồi chờ chết. Nếu chúng ta không tự cứu lấy mình, thì ai sẽ cứu chúng ta? Các ngươi đã thấy đêm qua, ý chí của nhân gian có thể đẩy lùi 'khí tức suy tàn'. Vậy tại sao hôm nay, chúng ta lại không thể dùng ý chí ấy, dùng trí tuệ ấy để tìm ra nguồn nước?”
Tạ Trần bước đến gần Lão Trưởng Khô Héo, ngồi xuống đối diện ông. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt trũng sâu của ông lão: “Lão Trưởng, con người chúng ta, sinh ra đã mang trong mình khả năng thích nghi và kiến tạo. Tổ tiên chúng ta đã từng sống sót trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, không có tiên pháp, không có thần linh ban ơn. Họ đã học cách đào giếng, dẫn thủy, giữ nước. Họ đã học cách lọc nước, cải tạo đất đai. Đó là tri thức của nhân gian, là sức mạnh của nhân loại. Chúng ta đã quên mất rồi sao?”
Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là lời an ủi sáo rỗng. Đó là một sự thức tỉnh, một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi của con người. M��� Dung Tuyết khẽ gật đầu, thấu hiểu. Dương Quân siết chặt nắm tay, ánh mắt bùng lên một ngọn lửa quyết tâm. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi nghe Tạ Trần nói, nàng nhìn quanh, nhìn những gương mặt Bán Yêu đang dần ngẩng đầu lên, trong mắt họ ánh lên một tia sáng yếu ớt của sự suy nghĩ. Nàng nhận ra, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy vấn đề, anh còn nhìn thấy giải pháp, và quan trọng hơn, anh nhìn thấy tiềm năng trong mỗi con người, dù là phàm nhân hay bán yêu.
“Phép thuật có thể tạo ra nước, nhưng không thể duy trì nó nếu mạch đất đã cạn. Tiên nhân có thể ban phước, nhưng không thể dạy chúng ta cách tự sinh tồn,” Tạ Trần tiếp lời, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “Đây là lúc chúng ta phải quay về với những giá trị cơ bản nhất của nhân gian. Quay về với sức lao động, với trí tuệ cha ông, với sự đoàn kết của đồng bào. Hãy cùng nhau, đào sâu vào lòng đất, tìm kiếm mạch nước ngầm. Hãy cùng nhau, tạo ra những con kênh dẫn nước, những bộ lọc nước từ chính những gì thiên nhiên ban tặng.”
Anh đứng dậy, đưa tay chỉ về phía một ngọn đồi thoai thoải ở phía xa, nơi có vẻ như sẽ có mạch nước ngầm chảy qua theo địa thế. “Ta đã quan sát địa hình. Theo kinh nghiệm của những người phàm trần đã sống ở đây hàng ngàn năm, mạch nước ngầm có khả năng nằm sâu dưới khu vực kia. Chúng ta cần đào sâu hơn, và phải kiên nhẫn. Ta sẽ chỉ dẫn các ngươi kỹ thuật, nhưng công việc, phải do chính các ngươi làm.”
Những lời này, giống như một tia nắng xua tan mây mù, dần dần thắp lên niềm hy vọng trong lòng cộng đồng Bán Yêu. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, không còn là những lời than vãn tuyệt vọng, mà là những câu hỏi về cách làm, về công cụ, về khả năng của chính họ. Lão Trưởng Khô Héo từ từ đứng dậy, đôi mắt ông ta không còn vô hồn, mà đã ánh lên một chút suy tư, một chút ánh lửa của quá khứ. Ông ta nhìn Tạ Trần, như thể đang nhìn thấy một con đường, một lối thoát mà ông đã lãng quên từ rất lâu rồi. Mùi đất khô, mùi mồ hôi và mùi hoang dã của vùng đất này, giờ đây, không còn là biểu tượng của sự tuyệt vọng, mà là lời kêu gọi hành động.
***
Dưới ánh nắng chói chang của ban ngày và cái se lạnh của đêm khuya, Bán Yêu Chi Địa đã biến thành một công trường khổng lồ. Không còn tiếng than khóc hay oán trách, chỉ còn tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tiếng cành cây gãy giòn, tiếng người nói chuyện hăng hái trộn lẫn với tiếng thở dốc nặng nề. Mùi đất khô cằn giờ đây được bổ sung thêm mùi mồ hôi mặn chát của hàng trăm sinh linh, mùi gỗ tươi từ những công cụ thô sơ vừa được chế tác. Bầu không khí ban đầu còn uể oải và nghi ngờ, nhưng qua từng giờ, từng ngày, nó dần chuyển sang hăng hái, đoàn kết, tràn đầy hy vọng và sự nỗ lực.
Tạ Trần, với chiếc áo vải bố cũ kỹ đã lấm lem bùn đất, không ngừng đi lại giữa các nhóm. Anh không dùng một chút tiên pháp nào, chỉ dùng trí tuệ và kinh nghiệm của một người phàm để chỉ dẫn. Anh vẽ sơ đồ trên đất, giải thích logic đằng sau mỗi công đoạn: cách đào giếng sao cho không sụp lở, cách làm bộ lọc nước tự nhiên từ cát, sỏi, than củi, cách dùng tre và gỗ để tạo thành ống dẫn nước thô sơ. Giọng nói trầm ấm của anh, dù không lớn, nhưng lại có sức thuyết phục kỳ lạ, khiến mọi người tin tưởng và làm theo.
Những người Bán Yêu khỏe mạnh nhất thay phiên nhau đào bới dưới cái nắng gay gắt. Mồ hôi túa ra như tắm, thấm đẫm lưng áo, nhưng không ai kêu ca. Mỗi khi một tảng đá lớn được di chuyển, hay một lớp đất cứng được phá vỡ, lại có tiếng reo hò khích lệ. Những người khéo léo hơn thì miệt mài đẽo gọt tre, nung đất sét, tạo hình các vật liệu để xây dựng hệ thống dẫn và lọc nước. Đôi bàn tay vốn quen với việc săn bắt, hái lượm, giờ đây lại trở nên thành thạo với công việc kiến thiết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đã cất đi bộ tiên bào trắng muốt. Nàng mặc một bộ y phục màu lam đơn giản mà Tạ Trần chuẩn bị cho, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán lấm tấm mồ hôi. Nàng không dùng pháp lực, mà dùng kiến thức về địa chất đã học được từ các tông môn để chỉ dẫn những vị trí có khả năng có mạch nước ngầm. Thân hình cao ráo, thanh thoát của nàng giờ đây không ngại lấm lem, cùng Dương Quân và vài người Bán Yêu khác dùng sức lực phàm nhân để đẩy những tảng đá lớn, mở rộng hố đào. Mỗi khi một tảng đá nặng nề lăn sang một bên, nàng lại cảm nhận được một sự thành tựu khác biệt, sâu sắc hơn cả việc đột phá cảnh giới. Nàng khẽ thở dốc, nhìn Dương Quân đang gồng mình, gương mặt đỏ bừng vì cố sức, nhưng ánh mắt lại hăng hái lạ thường.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn của một thư sinh, giờ đây đã trở thành một lao động thực thụ. Anh không ngừng vận chuyển vật liệu, bê vác những khúc gỗ lớn, đào đất. Mồ hôi nhễ nhại, nhưng gương mặt anh lại rạng rỡ niềm vui, không còn chút cao ngạo hay bất mãn nào. Anh nhận ra, việc cống hiến sức lực của mình cho một mục tiêu chung, nhìn thấy thành quả dần hiện hữu từ đôi tay mình, mang lại một cảm giác mãn nguyện mà tu luyện trăm năm cũng chưa chắc có được. Anh cười lớn, nói với Lăng Nguyệt khi cả hai cùng đẩy một tảng đá: “Thật không ngờ, sức lao động lại mang lại cảm giác thành tựu sâu sắc hơn cả việc đột phá cảnh giới. Đây là sự sống thực sự, Lăng Nguyệt tiên tử ạ!” Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự đồng tình.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng và thanh lịch, vẫn giữ nguyên bộ y phục màu xanh ngọc của y sư. Nàng không tham gia vào công việc nặng nhọc, mà tỉ mỉ hướng dẫn mọi người cách vệ sinh, đun sôi nước đã được lọc thô, và sơ cứu cho những người bị kiệt sức, say nắng hoặc chấn thương nhẹ trong quá trình lao động. Nàng pha thuốc, băng bó vết thương, đôi lúc còn hát những khúc dân ca dịu dàng để xoa dịu nỗi mệt nhọc. Nàng quan sát sự thay đổi trong từng ánh mắt, từng nụ cười của những người Bán Yêu, và tin tưởng hơn bao gi��� hết vào con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang khai mở. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo, nàng thầm nghĩ, và giờ đây nàng đang cứu vớt không chỉ một mà là cả một cộng đồng.
Tiểu Cửu, với bản tính nhanh nhẹn và khéo léo của hồ ly, trở thành người liên lạc không mệt mỏi. Nàng thoăn thoắt mang vác dụng cụ nhẹ, đưa nước uống cho những người đang khát, hoặc đơn giản là chạy đến bên cạnh một nhóm người đang mệt mỏi, kể những câu chuyện cười hoặc làm những động tác tinh nghịch để động viên tinh thần. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, lắng nghe mọi âm thanh, đôi mắt tinh ranh quan sát mọi cử động. Nàng không còn chỉ là một hồ ly ham chơi, mà đã trở thành một phần không thể thiếu của tập thể. Nàng hiểu rằng, cuộc sống phàm nhân vất vả hơn nàng tưởng, nhưng cũng ấm áp và đầy ý nghĩa.
Lão Trưởng Khô Héo và nhóm của ông ta, những người ban đầu còn mang nặng vẻ tuyệt vọng và hoài nghi, đã hoàn toàn hòa mình vào công việc. Sau một hồi do dự, nhìn thấy mọi người hăng say làm việc, nhìn thấy sự kiên trì của Tạ Trần và các đồng minh, họ không thể đứng ngoài thêm nữa. Họ bắt đầu từ những công việc đơn giản nhất: nhặt đá, vận chuyển đất. Dần dần, đôi tay già nua của Lão Trưởng, vốn quen với việc cầm liềm hái, lại trở nên vững chắc hơn khi cầm cuốc. Gương mặt ông ta lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ vô hồn. Thay vào đó là niềm vui khi nhìn thấy thành quả từ chính đôi tay mình, niềm vui khi được hòa mình vào tập thể. Ông ta nói với Thanh Vân, giọng khàn đặc nhưng ánh lên niềm tự hào: “Ta… ta đã sai. Không phải trời bỏ chúng ta, là chúng ta đã bỏ chính mình. Sức người, cũng có thể tạo nên điều kỳ diệu.” Thanh Vân gật đầu, siết chặt tay ông lão, trong lòng dâng trào cảm xúc.
Ngày lại ngày trôi qua, mồ hôi và nước mắt hòa lẫn. Có những lúc tưởng chừng như không thể tiếp tục, nhưng Tạ Trần vẫn ở đó, trầm tĩnh, kiên định, là điểm tựa tinh thần không thể lay chuyển. Anh không hứa hẹn điều gì xa vời, anh chỉ nhắc nhở họ về sức mạnh nội tại của chính mình, về giá trị của sự đoàn kết.
Cuối cùng, vào một buổi chiều tà, khi ánh nắng đã dịu đi, một tiếng reo hò vỡ òa vang lên từ khu vực giếng mới đào. Một dòng nước trong vắt, mát lạnh, phun lên từ lòng đất, như một phép màu. Mọi người đổ xô đến, chen chúc nhau để chạm vào dòng nước ấy. Họ dùng tay hứng lấy, vỗ lên mặt, cảm nhận sự sống đang chảy tràn. Nước mắt của niềm vui, niềm tự hào lăn dài trên những gương mặt lấm lem. Cùng lúc đó, hệ thống lọc nước cũng đã hoàn thành, những dòng nước từ suối cạn, sau khi đi qua lớp cát, sỏi, than củi, đã trở nên trong lành, sạch sẽ. Tiếng nước chảy róc rách không còn là âm thanh của sự chết chóc, mà là khúc ca của sự hồi sinh.
Niềm vui sướng lan tỏa khắp Bán Yêu Chi Địa. Đó không chỉ là niềm vui vì tìm thấy nước, mà còn là niềm vui vì đã tự cứu lấy mình, bằng chính sức lực và trí tuệ của nhân gian. Một cảm giác tự hào dâng trào trong lòng mỗi người Bán Yêu, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy mạnh mẽ, không thể bị dập tắt.
***
Đêm đó, dưới ánh trăng sáng vằng vặc và ánh l���a trại bập bùng, Bán Yêu Chi Địa rộn ràng trong không khí lễ hội. Những gương mặt lấm lem bùn đất, dù còn hằn vẻ mệt mỏi sau bao ngày lao động không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây lại rạng rỡ niềm vui, ánh mắt lấp lánh sự tự hào. Mùi khói bếp, mùi thức ăn giản dị nhưng thơm lừng, mùi đất ẩm sau khi được tưới mát, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Tiếng cười nói vui vẻ, tiếng ca hát nhẹ nhàng vang vọng khắp thung lũng, xua đi mọi bóng đêm u ám của tuyệt vọng.
Họ cùng nhau thưởng thức bữa ăn giản dị, chỉ là những củ khoai nướng, vài món rau rừng và chút thịt khô, nhưng lại ngon lành hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào mà họ từng mơ ước. Bởi lẽ, đây không chỉ là thức ăn, mà là thành quả từ chính đôi tay họ, từ sự đoàn kết và ý chí kiên cường của cả cộng đồng. Mỗi miếng ăn như chứa đựng hương vị của sự sống, của niềm hy vọng mới.
Lão Trưởng Khô Héo, với gương mặt đã tươi tắn hơn nhiều, ngồi giữa vòng lửa trại, kể lại những câu chuyện về sự đoàn kết của tổ tiên trong quá khứ, những lúc họ phải đối mặt với thiên tai, địch họa mà không có sự trợ giúp của tiên pháp. Giọng ông ta không còn khàn đặc vì tuyệt vọng, mà ấm áp và vang vọng niềm tin. Đôi mắt ông ta ánh lên niềm hy vọng thực sự vào một tương lai do chính họ tạo nên, không phải dựa vào sự ban ơn của bất kỳ ai. “Chúng ta đã quên mất rồi,” ông nói, “quên mất rằng sức mạnh lớn nhất của nhân gian không nằm ở pháp thuật, mà ở ý chí và sự đoàn kết. Hôm nay, Tạ công tử đã giúp chúng ta nhớ lại.”
Thanh Vân đứng lên, giơ cao chén nước trong vắt, do chính tay họ đào được và lọc sạch. Hắn hô lớn: “Đây là thành quả của chúng ta! Không phải tiên nhân ban cho, mà là do bàn tay chúng ta tạo nên! Chúng ta đã chứng minh được, con người có thể tự cứu mình!” Tiếng reo hò vang dội, tiếng vỗ tay rầm trời, như muốn xé tan màn đêm, khẳng định sự tồn tại và sức mạnh của họ.
Tạ Trần, cùng với Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu, ngồi ở một góc, lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấm áp và tràn đầy sức sống ấy. Nụ cười nhẹ nở trên môi anh, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ vẻ suy tư về con đường phía trước. Anh cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của Nhân Quả Luân Bàn ẩn trong tay áo, những sợi nhân quả đang đan xen, hội tụ về một điểm, trở nên mạnh mẽ và phức tạp hơn bao giờ hết. Hạt mầm của "Nhân Đạo" đã nảy nở, bén rễ sâu sắc trong lòng những người Bán Yêu, biến họ thành một pháo đài tinh thần vững chắc.
Dương Quân quay sang Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn về phía Tạ Trần đang trầm tư. “Ta nghĩ, đây chính là ý nghĩa thực sự của ‘Nhân Đạo’ mà Tạ huynh nói đến. Vĩ đại hơn bất kỳ tiên pháp nào.” Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết, mà ánh lên sự thấu hiểu và một chút ấm áp. Nàng nhìn những người Bán Yêu đang vui vẻ ca hát, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả, một sự tôn trọng sâu sắc đối với ý chí sống mãnh liệt của phàm nhân. Mộ Dung Tuyết cũng mỉm cười nhẹ nhõm, nàng biết rằng niềm tin vào con người đã được củng cố. Tiểu C��u, tựa vào vai Tạ Trần, cảm nhận hơi ấm từ anh, nàng thấy yên bình lạ thường.
Nhưng, không phải tất cả đều chìm đắm trong niềm vui sướng. Từ xa, trên một vách đá khuất, cách xa tầm mắt của những người đang ăn mừng, một bóng đen cao lớn, Hắc Y Nhân, lặng lẽ thu mình vào bóng tối. Toàn thân hắn mặc áo đen, che mặt kín mít, không lộ diện, như một bóng ma giữa màn đêm. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn, xuyên qua lớp vải, dõi theo cảnh tượng ăn mừng bên dưới. Hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình: từ sự tuyệt vọng ban đầu, đến sự kiên trì lao động dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần, và cuối cùng là niềm vui vỡ òa khi dòng nước sự sống phun trào.
Trong con mắt của Hắc Y Nhân, Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân đơn thuần. Hắn thấy được sự ảnh hưởng của Tạ Trần, không bằng pháp lực, mà bằng một thứ sức mạnh vô hình khác, thứ sức mạnh đã lay chuyển cả một cộng đồng, biến đổi lòng người từ tuyệt vọng thành hy vọng. Hắn cảm nhận được sự trỗi dậy của một khái niệm mới, một "Nhân Đạo" đang dần hình thành, có khả năng đối chọi với cả sự suy tàn của Thiên Đạo. Ánh mắt hắn lóe lên một tia tính toán lạnh lẽo.
Hắn khẽ rụt tay vào trong vạt áo, rút ra một mảnh ngọc truyền tin đen nhánh, ánh sáng mờ ảo của nó phản chiếu sự nguy hiểm. Hắn đặt mảnh ngọc lên trán, những luồng ý niệm vô hình được truyền đi, báo cáo những gì hắn đã chứng kiến về sự "hồi sinh" kỳ lạ của Bán Yêu Chi Địa, về một thư sinh phàm nhân tên Tạ Trần, và về thứ "Nhân Đạo" đang dần bén rễ. Xong việc, Hắc Y Nhân biến mất vào bóng đêm, không để lại một dấu vết nào, chỉ có một luồng khí lạnh lẽo thoáng qua, như một lời cảnh báo vô hình về những hiểm họa đang rình rập.
Tạ Trần khẽ thở dài, anh biết rằng hạt mầm đã nảy nở, nhưng gió bão vẫn còn ở phía trước. Thậm chí, việc họ đẩy lùi được biến cố "vong linh thực vật" hay tìm lại được nguồn nước bằng sức người chỉ là những "tiếng rên rỉ" lớn hơn của Thiên Đạo, báo hiệu rằng các thảm họa tự nhiên sẽ ngày càng nghiêm trọng và phổ biến hơn ở khắp nơi trên nhân gian khi Thiên Đ��o tiếp tục suy yếu. Và giờ đây, sự kiện này chắc chắn đã thu hút sự chú ý của những kẻ không mong muốn. Ma Chủ Cửu U, hay thậm chí là các Tiên Môn đang cố thủ, đều sẽ có phản ứng. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy mạnh mẽ hơn, và từ tro tàn, một tương lai mới đang dần được kiến tạo, không phải bằng pháp lực, mà bằng ý chí sống mãnh liệt của nhân gian.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.