Nhân gian bất tu tiên - Chương 526: Bóng Đêm Phủ Lên Hy Vọng
Bình minh nhuộm hồng chân trời Bán Yêu Chi Địa, xua đi màn sương mờ ảo còn vương vấn trên những mái nhà tranh vách đất mới dựng. Ánh nắng ban mai len lỏi qua từng kẽ lá, rọi xuống những con đường đất còn lổn nhổn đá sỏi nhưng đã mang dáng dấp của một khu định cư đang vươn mình trỗi dậy. Khắp nơi, tiếng nói cười rộn rã, tiếng búa gõ, tiếng cưa xẻ gỗ, tiếng đào đất xen lẫn tiếng yêu thú nhỏ hiền lành lục đục tìm kiếm thức ăn, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống đang hồi sinh. Mùi đất mới, mùi gỗ tươi và một chút hương hoang dã đặc trưng của vùng đất này lan tỏa trong không khí, mang theo một năng lượng tích cực mà những ngày u ám trước đây chưa từng có.
Thanh Vân, với dáng người nhanh nhẹn và ánh mắt tràn đầy quyết tâm, đang nhiệt tình chỉ đạo việc phân chia vật liệu, hướng dẫn các bán yêu trẻ hơn cách dựng cột, lợp mái. Gương mặt nàng rạng rỡ, không còn nét u buồn của những ngày tháng tuyệt vọng. Nàng đi lại giữa những công trình đang dần thành hình, đôi khi lại cúi xuống giúp đỡ một đứa trẻ đang loay hoay với khúc gỗ quá khổ, đôi khi lại cao giọng dặn dò một nhóm đang đào mương dẫn nước. "Nhanh tay lên một chút! Nếu chúng ta hoàn thành trước khi mặt trời lên đỉnh đầu, hôm nay sẽ có thêm cá nướng!" Tiếng nàng vang vọng, mang theo sự phấn chấn lây lan. Những người bán yêu khác, dù còn vết chai sạm của quá khứ, giờ đây cũng miệt mài làm việc, những nụ cười hiếm hoi đã bắt đầu xuất hiện trên khóe môi. Họ không chỉ xây dựng những ngôi nhà, mà họ đang kiến tạo lại niềm tin, từng viên gạch, từng khúc gỗ đều thấm đẫm mồ hôi và hy vọng.
Tạ Trần đứng từ xa, nép mình dưới một gốc cây cổ thụ vừa được tỉa tót lại, ánh mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng gương mặt, từng hành động. Thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong bộ áo vải bố cũ kỹ, nhưng khí chất trầm tĩnh, sâu sắc lại khiến anh trở nên nổi bật giữa khung cảnh nhộn nhịp. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người thợ mộc đang kiểm tra từng thớ gỗ, từng mối nối của một công trình vĩ đại. Anh cảm nhận được từng chút biến chuyển trong dòng chảy nhân quả quanh đây, từng sợi tơ hy vọng đang đan dệt nên một tấm thảm mới cho vùng đất này. Đó là một cảm giác ấm áp, nhưng cũng đi kèm với một dự cảm mơ hồ về những thử thách sắp tới. Tạ Trần biết, những gì đang diễn ra chỉ là sự khởi đầu. Một ngọn lửa vừa được nhóm lên, và nó sẽ thu hút không ít sự chú ý, cả tốt lẫn xấu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bên cạnh Tạ Trần, mái tóc đen nhánh buông dài, chiếc bạch y tinh khiết khẽ lay động trong làn gió sớm. Nàng đã chứng kiến sự thay đổi ngoạn mục này, từ một vùng đất chết chóc đến một nơi tràn đầy sinh khí. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà đã pha thêm chút ngạc nhiên, pha thêm chút suy tư. Nàng đã từng nghĩ rằng, tu vi là tất cả, là con đường duy nhất để chống lại sự suy tàn của Thiên Đạo. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không hề có chút pháp lực nào, lại có thể làm được điều mà các đại tông môn không thể: khơi dậy sự sống từ tro tàn, hàn gắn những vết thương sâu sắc nhất của nhân tâm.
"Tốc độ này... thật không thể tin được," Lăng Nguyệt khẽ thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự kinh ngạc chân thành. Nàng đã từng chứng kiến các tu sĩ xây dựng phàm thành chỉ trong nháy mắt bằng pháp thuật, nhưng đó là sự ép buộc, là sự thay đổi bề mặt. Còn đây, là sự kiến tạo từ sâu thẳm tâm hồn, từng chút một, bền bỉ và mạnh mẽ. "Ta đã nghĩ, việc tái thiết cần nhiều năm tháng, thậm chí cả thập kỷ."
Dương Quân đứng bên kia Tạ Trần, ánh mắt anh rạng rỡ niềm tin, tràn đầy nhiệt huyết. Anh vẫn mặc bộ đạo bào lam nhạt, nhưng khí chất nho nhã giờ đây đã pha thêm vẻ kiên định, rắn rỏi. Anh đã từng cảm thấy bất lực khi đối mặt với sự tuyệt vọng của Bán Yêu Chi Địa bằng tu vi của mình, nhưng giờ đây, anh đã t��m thấy một con đường khác, một niềm tin vững chắc hơn. "Chính là vì huynh đã khơi dậy niềm tin trong họ, Tạ huynh," Dương Quân nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Không phải sức mạnh pháp thuật, mà là ý chí, là hy vọng, là lẽ sống. Thật sự đáng kinh ngạc!" Anh nhìn Tạ Trần với sự ngưỡng mộ không chút che giấu. Anh đã từng tin vào sức mạnh của tu vi, vào đạo lý tiên gia, nhưng những gì Tạ Trần làm đã mở ra một chân trời mới trong nhận thức của anh, rằng có những sức mạnh còn vượt xa cả pháp lực và linh khí.
Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc và gương mặt dịu dàng, đang giúp một bà bán yêu lớn tuổi gói ghém những vật dụng cá nhân. Nàng mỉm cười, nhìn những đứa trẻ bán yêu đang rượt đuổi nhau quanh những ngôi nhà mới, tiếng cười trong trẻo vang vọng. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Là một y sư, nàng hiểu rõ rằng, bệnh tật đôi khi không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ những vết thương tâm hồn. Và Tạ Trần đã tìm thấy phương thuốc hiệu quả nhất cho những vết thương đó. "Những nụ cười này... đã lâu lắm rồi ta không thấy," nàng thì thầm, ánh mắt lấp lánh sự xúc động. "Thật sự, hy vọng là liều thuốc quý giá nhất."
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, đang chạy nhảy xung quanh, đôi khi lại dùng cái mũi nhỏ xinh hít hà mùi đất mới, đôi khi lại chui vào một góc tường đang được xây dở để xem xét. Nàng luôn nhạy cảm với những biến động của linh khí và cảm xúc. Và giờ đây, nàng cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ, tươi mới đang bao trùm khắp Bán Yêu Chi Địa. "Chủ nhân, nơi này sắp đẹp hơn cả động phủ của chúng ta rồi!" Nàng nói, giọng trong trẻo, ánh mắt tò mò không ngừng đảo quanh. Nàng vẫn còn nhớ sự u ám, hoang tàn của những ngày đầu tiên đến đây, và sự đối lập này khiến nàng không khỏi ngạc nhiên.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn trầm tĩnh. "Chính họ đã tự tạo ra điều đó. Ta chỉ là người khơi gợi." Anh nói, giọng điệu bình thản như không hề có chút công lao. "Thế sự vô thường, tu vi có thể cường đại, nhưng nhân tâm mới là thứ bền vững nhất để chống chọi với phong ba." Anh biết, niềm hy vọng này, sự bình yên này, chỉ là một khoảnh khắc mong manh. Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và những biến cố bất ngờ sẽ không ngừng xảy ra, thử thách đến tận cùng ý chí và niềm tin của những người đang cố gắng bám víu vào "nhân tính" này. Anh nhìn lên vòm trời xanh ngắt, một vẻ u lo khó tả thoáng qua trong đôi mắt sâu thẳm.
Giữa trưa, mặt trời đứng bóng, chiếu những tia nắng chói chang xuống Bán Yêu Chi Địa. Không khí bỗng nhiên trở nên oi ả đến lạ thường, dù trời quang mây tạnh. Một sự tĩnh lặng bất thường bao trùm lấy khu vực canh tác mới khai hoang, nơi những mầm cây vừa nhú lên từ đất tươi. Tiếng cười nói, tiếng lao động bỗng chốc im bặt. Một cơn gió lạnh lẽo, mang theo mùi tanh tưởi của bùn đất thối rữa, chợt lướt qua, khiến mọi người rùng mình.
Đột nhiên, một hiện tượng kinh hoàng xảy ra. Vùng đất mới được khai hoang, nơi những người bán yêu vừa gieo hạt với bao hy vọng, bỗng chốc trở nên cằn cỗi, nứt nẻ. Những mầm cây xanh non vừa mới nhú lên, yếu ớt cong queo rồi nhanh chóng héo úa, biến thành tro bụi ngay trước mắt mọi người. Nước trong dòng suối nhỏ gần đó, vốn trong veo mát lành, giờ đây chuyển sang màu đục ngầu, sủi bọt, bốc lên mùi hôi thối khó chịu như máu pha bùn. Cá tôm trong suối giãy giụa rồi chết nổi lềnh bềnh.
Những người Bán Yêu đang làm việc gần đó, những gương mặt vừa mới rạng rỡ niềm hy vọng, giờ đây chìm trong sự sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng. Tiếng kêu hoảng loạn bắt đầu vang lên. "Lại là Thiên Đạo trừng phạt ư?" Một bán yêu già run rẩy thốt lên, ánh mắt đầy kinh hoàng. "Định mệnh của chúng ta là phải chịu đựng khổ đau này sao?" "Vô ích thôi! Tất cả mọi nỗ lực đều vô ích!" Tiếng than khóc, tiếng đổ lỗi vang lên, nhấn chìm không khí hy vọng vừa mới nhen nhóm.
Lão Trưởng Khô Héo, người vừa mới tìm lại được chút ánh sáng trong tâm hồn, đứng nhìn hiện tượng kinh hoàng đó, vẻ mặt chai sạn và hoài nghi cũ quay trở lại. Đôi mắt trũng sâu của ông ta giờ lại ánh lên sự tuyệt vọng cố hữu. Ông ta lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, "Hy vọng... chỉ là ảo ảnh. Nó đến rồi lại đi, chỉ để lại thêm nỗi đau." Ông ta không còn tin vào bất cứ điều gì nữa. Dường như, mọi nỗ lực của họ chỉ là sự chống cự vô nghĩa trước ý trời.
Thanh Vân, người vừa mới tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây cũng tái mét mặt mày. Nàng cố gắng trấn an mọi người, "Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh! Chắc chắn có nguyên nhân..." nhưng giọng nói của nàng cũng run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự bất an. Hiện tượng này quá bất ngờ, quá kinh hoàng, khiến niềm tin vừa mới được xây dựng như một lâu đài cát đứng trước sóng lớn. Các bán yêu khác cũng bắt đầu hoảng loạn, có người buông dụng cụ, có người chạy trốn, có người quỳ sụp xuống đất, khóc lóc van xin.
Tạ Trần, giữa sự hỗn loạn và hoảng sợ bao trùm, vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Anh không hoảng loạn, không sợ hãi. Thân hình gầy gò của anh bước đi vững chãi về phía trung tâm của hiện tượng, nơi đất đai đang héo úa và nước suối đang thối rữa. Anh đưa tay ra, cảm nhận không khí nặng nề, âm u xung quanh. Không có chút linh khí nào, chỉ có một luồng khí tức suy tàn, mục nát, giống như hơi thở cuối cùng của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thấu qua lớp biểu hiện bên ngoài, nhận ra bản chất của sự việc.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, người luôn nhạy cảm với những biến động năng lượng, giật mình lùi lại, bộ lông trắng muốt trên tai và đuôi dựng đứng. Nàng cảm nhận được một sự lạnh lẽo thấu xương, một cảm giác mục rữa lan tỏa, khiến nàng bất an tột độ. "Chủ nhân, khí tức này... thật đáng sợ," nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. "Nó không giống pháp thuật, cũng không giống yêu khí... nó giống như... cái chết."
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai tu sĩ cường đại, cũng đã nhanh chóng đến gần Tạ Trần. Lăng Nguyệt Tiên Tử thử vận dụng tiên pháp, một luồng linh khí tinh thuần được nàng truyền xuống vùng đất cằn cỗi, nhưng nó lập tức bị nuốt chửng, không để lại chút dấu vết nào. Thậm chí, linh khí của nàng còn bị phản phệ một chút, khiến nàng khẽ nhíu mày. Dương Quân cũng thử dùng đạo pháp, một đạo phù chú phát ra ánh sáng rực rỡ, nhưng khi chạm vào luồng khí tức suy tàn, nó lập tức tan biến như khói. Cả hai đều kinh ngạc. Tu vi của họ, sức mạnh mà họ đã luôn tin tưởng, giờ đây dường như hoàn toàn vô dụng trước hiện tượng này.
"Đây là cái gì?" Dương Quân hỏi, giọng anh đầy vẻ bối rối và lo lắng. "Không có linh khí, không có yêu khí, nhưng lại có thể khiến vạn vật héo úa. Chẳng lẽ... đây thực sự là ý trời muốn trừng phạt chúng ta?" Anh nhìn Tạ Trần, hy vọng tìm thấy một lời giải đáp.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt bình thản, ánh mắt anh quét qua những gương mặt hoảng loạn của cộng đồng Bán Yêu, dừng lại ở Lão Trưởng Khô Héo đang cúi gằm mặt trong tuyệt vọng. Anh hít một hơi thật sâu, luồng khí mục rữa tràn vào phổi, mang theo vị đắng chát của sự suy tàn. Anh biết, đây không phải là một sự trừng phạt, mà là một tiếng rên rỉ, một lời cầu cứu từ chính Thiên Đạo đang hấp hối.
Chiều tà, bầu trời Bán Yêu Chi Địa vẫn còn nặng trĩu những đám mây đen kịt, tuy không mưa nhưng lại mang đến một cảm giác ngột ngạt, bí bách. Tuy nhiên, thay vì sự hoảng loạn và hỗn loạn như buổi trưa, giờ đây, một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy khu vực trung tâm của cộng đồng Bán Yêu. Mọi người, từ những đứa trẻ bán yêu cho đến những người già cả, đều tập trung xung quanh Tạ Trần, ánh mắt họ đầy nghi hoặc, sợ hãi, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.
Tạ Trần đứng giữa vòng vây của những ánh mắt đó, thân hình gầy gò của anh dường như cao lớn hơn dưới ánh chiều tà yếu ớt. Giọng nói của anh trầm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một dòng suối mát lành chảy qua những tâm hồn đang khô cạn. "Đây không phải là sự trừng phạt," anh bắt đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lão Trưởng Khô Héo, người đang cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy. "Đây là tiếng rên rỉ của một kẻ hấp hối. Thiên Đạo đang bệnh, nó không còn đủ sức để duy trì sự cân bằng của vạn vật. Sự suy tàn của đất đai, sự nhiễm bẩn của dòng suối... đó là triệu chứng của căn bệnh đó."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. "Bệnh của Thiên Đạo?" Nàng thì thầm, vẻ mặt khó hiểu. Trong nhận thức của tu sĩ, Thiên Đạo là đấng tối cao, là quy luật bất biến, làm sao có thể 'bệnh'? Khái niệm này hoàn toàn nằm ngoài những gì nàng được h���c.
"Đúng vậy," Tạ Trần khẳng định, giọng nói không chút dao động. "Thiên Đạo cũng có sinh lão bệnh tử, cũng có lúc suy yếu. Nó không còn là một đấng toàn năng, mà đã trở thành một sinh linh đang kiệt quệ. Chúng ta không thể cứu nó, bởi vì nó đã vượt ra ngoài khả năng của chúng ta. Nhưng chúng ta có thể tự cứu lấy mình, bằng chính lẽ sống của mình." Anh nói, ánh mắt quét qua từng gương mặt Bán Yêu, cố gắng truyền đạt sự thấu hiểu của mình.
"Tự cứu lấy mình? Làm sao có thể?" Một bán yêu trẻ nghi ngờ hỏi, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Chúng ta không có tu vi, chúng ta chỉ là những kẻ bị Thiên Đạo ruồng bỏ. Ngay cả tiên pháp của các vị thượng tiên cũng vô dụng, chúng ta có thể làm gì?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Chúng ta có thể làm được nhiều hơn những gì các ngươi nghĩ. Không phải bằng pháp lực, mà bằng ý chí. Bằng niềm tin vào sự tồn tại của chính mình, vào giá trị của bản thân, vào sự đoàn kết. Thiên Đạo có thể suy yếu, vạn vật có thể mục nát, nhưng nếu chúng ta vẫn kiên định với lẽ sống của mình, vẫn ôm giữ nhân tính của mình, thì chúng ta sẽ không bao giờ thực sự bị đánh bại."
Anh giơ tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay của Thanh Vân, người đang đứng gần anh nhất. Bàn tay anh gầy gò, không chút sức mạnh của tu sĩ, nhưng lại mang đến một sự ấm áp kỳ lạ. "Hãy nắm tay nhau," Tạ Trần hướng dẫn, giọng nói vang vọng. "Hãy cùng nhau tập trung ý chí. Không phải cầu xin, không phải van vỉ, mà là khẳng định. Khẳng định sự tồn tại của chúng ta. Khẳng định chúng ta xứng đáng được sống. Khẳng định chúng ta sẽ không từ bỏ."
Thanh Vân ban đầu còn hơi ngập ngừng, nhưng khi nhìn vào đôi mắt kiên định của Tạ Trần, nàng gật đầu, nắm chặt tay anh. Nàng truyền sự ấm áp đó đến người bán yêu bên cạnh, và cứ thế, một vòng tròn của những bàn tay nắm chặt dần hình thành, bao quanh Tạ Trần và lan rộng khắp cộng đồng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đứng đó, vẻ mặt đầy suy tư. "Không dùng linh khí, chỉ là... ý chí?" Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, nàng chưa bao giờ nghĩ rằng "ý chí" lại có thể là một loại sức mạnh, đặc biệt là khi đối mặt với sự suy tàn của Thiên Đạo. Tuy nhiên, nàng đã chứng kiến quá nhiều điều "không tưởng" từ Tạ Trần. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những người Bán Yêu đang dần nắm tay nhau. Một khoảnh khắc sau, nàng cũng bước tới, giơ tay ra, nắm lấy tay của một bán yêu già. Bàn tay nàng lạnh lẽo như băng, nhưng lại mang theo một sự kiên định.
Dương Quân không chút do dự. "Để ta giúp!" Anh nói, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết. Anh bước nhanh tới, nắm lấy tay của Lăng Nguyệt Tiên Tử và một bán yêu khác, gia nhập vào vòng tròn. Đối với anh, Tạ Trần đã là một ngọn hải đăng chỉ lối, và anh tin tưởng vào con đường này, dù nó có phi thường đến đâu.
Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ cũng không đứng ngoài. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng nắm lấy tay của một bà bán yêu khác, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. Hồ Ly Nữ, sau một chút ngập ngừng, cũng rụt rè nắm lấy tay của Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo khẽ cụp lại, ánh mắt tò mò quan sát. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lùng đang dần hình thành, không phải linh khí, không phải yêu khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, mạnh mẽ hơn.
Ngay cả Lão Trưởng Khô Héo, người đã chìm sâu trong tuyệt vọng, cũng bị cuốn vào. Ông ta nhìn những người xung quanh, nhìn những bàn tay đang nắm chặt. Một đứa trẻ bán yêu nhỏ bé, với đôi mắt to tròn, sợ hãi nhưng đầy hy vọng, khẽ chạm vào bàn tay khô héo của ông ta. Ánh mắt ông ta giật mình, một cảm xúc lạ lẫm len lỏi trong trái tim vốn đã chai sạn. Ông ta do dự một chút, rồi chậm rãi, bàn tay khô quắt của ông ta cũng nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé kia, và bàn tay của một bán yêu khác. Ông ta không nói gì, chỉ im lặng, nhưng bàn tay ông ta nắm chặt hơn, như thể đang bám víu vào một sợi dây cứu sinh.
"Hãy nhắm mắt lại," Tạ Trần hướng dẫn, giọng nói của anh trầm bổng như một bản nhạc thiêng liêng. "Hãy cảm nhận sự sống trong mỗi chúng ta. Cảm nhận nhịp đập của trái tim, hơi thở của sự tồn tại. Hãy nghĩ về những gì chúng ta muốn bảo vệ, những gì chúng ta muốn kiến tạo. Hãy gửi gắm tất cả những ý niệm đó vào đất, vào nước, vào không khí xung quanh chúng ta."
Một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm Bán Yêu Chi Địa. Không còn tiếng than khóc, không còn tiếng kêu hoảng loạn. Chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây, và hơi thở đều đặn của hàng trăm sinh linh đang tập trung ý chí. Tạ Trần cũng nhắm mắt lại, anh cảm nhận được hàng trăm sợi tơ nhân quả đang đan xen, hội tụ về một điểm. Anh không dùng chút pháp lực nào, chỉ là một "điểm neo" vững chắc, định hướng cho dòng chảy ý niệm đó. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ những bàn tay nắm chặt, một thứ năng lượng thuần túy của sự sống, của niềm hy vọng, của ý chí tồn tại.
Dần dần, một điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Luồng khí tức suy tàn, mục rữa vốn đang bao trùm lấy vùng đất, dường như bị đẩy lùi bởi một làn sóng ấm áp, trong lành. Mùi hôi thối tan biến, thay vào đó là mùi đất tươi và cỏ non. Đất đai cằn cỗi bắt đầu mềm mại trở lại, những vết nứt nẻ dần liền lại. Nước trong dòng suối đục ngầu, sủi bọt, từ từ lắng đọng, chuyển sang màu trong vắt như trước. Những con cá, tôm tưởng chừng đã chết, bất ngờ cựa quậy, rồi bơi lội tung tăng trong dòng nước mát.
Khi mọi người từ từ mở mắt, cảnh tượng trước mắt khiến họ ngỡ ngàng. Vùng đất đã hồi phục, suối đã trong. Tuy những mầm cây đã héo úa không thể sống lại, nhưng rõ ràng, luồng khí tức suy tàn đã rút đi. Một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản bao trùm lấy mọi người. Họ nhìn Tạ Trần, ánh mắt không còn sự nghi ngờ, mà thay vào đó là sự kính phục và biết ơn sâu sắc.
Hồ Ly Nữ reo lên vui sướng, "Khí tức đáng sợ đã biến mất rồi, chủ nhân! Nơi này lại trong lành trở lại!" Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của năng lượng, sự thanh lọc của không khí.
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia mệt mỏi khó nhận thấy. Anh biết, đây chỉ là một sự đẩy lùi tạm thời. "Đây chỉ là một tiếng rên rỉ nhỏ," anh nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh. "Thiên Đạo vẫn đang hấp hối, và những triệu chứng như vậy sẽ còn xảy ra. Thậm chí, chúng sẽ còn nghiêm trọng hơn." Anh nhìn lên bầu trời, nơi những ��ám mây đen đã tan đi, trả lại bầu trời xanh ngắt, nhưng anh biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn Tạ Trần, ánh mắt họ đầy sự thấu hiểu và một chút lo lắng. Họ đã chứng kiến sức mạnh của "ý chí" phàm nhân, nhưng cũng cảm nhận được sự suy kiệt của Tạ Trần sau nghi thức này. Họ hiểu rằng, đây không phải là một giải pháp vĩnh viễn, mà chỉ là một cách để đối phó, để kiên cường tồn tại trong một thế giới đang sụp đổ.
Lão Trưởng Khô Héo nhìn vùng đất đã hồi sinh, bàn tay ông ta vẫn nắm chặt tay đứa trẻ. Trong đôi mắt trũng sâu của ông ta, sự tuyệt vọng đã biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa nhỏ, mong manh nhưng kiên cường, ngọn lửa của hy vọng và niềm tin vào chính bản thân, vào cộng đồng. Ông ta hiểu rằng, họ không thể trông chờ vào Thiên Đạo, cũng không thể dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên. Con đường duy nhất là tự cứu lấy mình, bằng chính lẽ sống của nhân gian.
Tạ Trần nhìn những gương mặt Bán Yêu đang dần lấy lại niềm tin, anh biết rằng ngọn lửa hy vọng đã bén rễ sâu hơn trong lòng họ. Cộng đồng Bán Yêu này, với những thử thách vừa qua, đã trở thành một "pháo đài tinh thần" mạnh mẽ hơn, một biểu tượng sống động cho "Nhân Đạo". Nhưng anh cũng biết, điều này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn. Ánh mắt bí ẩn của Ma Chủ Cửu U từ đêm qua vẫn lởn vởn trong tâm trí anh. Biến cố "vong linh thực vật" này chỉ là một lời cảnh tỉnh nhỏ bé của Thiên Đạo, báo hiệu rằng những biến cố lớn hơn, nghiêm trọng hơn sẽ xảy ra khi nó tiếp tục suy yếu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy mạnh mẽ hơn, và từ tro tàn, một tương lai mới đang dần được kiến tạo, không phải bằng pháp lực, mà bằng ý chí sống mãnh liệt của nhân gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.