Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 525: Bén Rễ Hy Vọng: Kiến Tạo Từ Tro Tàn

Bình minh ló dạng, trải một tấm thảm vàng rực lên những tàn tích đổ nát của Bán Yêu Chi Địa, xua đi màn sương đêm lạnh lẽo còn vương vấn trên từng phiến đá mục. Không khí không còn u ám, nặng nề như những ngày trước, mà thay vào đó là một sự rộn ràng, một năng lượng sống đang bùng lên như ngọn lửa mới được châm. Hàng trăm Bán Yêu, với đôi mắt còn hằn vẻ mệt mỏi nhưng đã sáng lên một tia hy vọng, bắt đầu tề tựu. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng bước chân khẩn trương, cùng tiếng yêu thú nhỏ hiền lành ẩn mình trong hang động khẽ cựa quậy, tạo n��n một bản hòa tấu lạ lùng nhưng đầy sinh khí. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi gỗ mục lẫn với mùi hoang dã nhẹ nhàng của thảo nguyên, phả vào không gian một cảm giác chân thật, nguyên sơ.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đứng giữa khoảng đất trống, bàn tay cầm một cành cây khô, phác thảo những đường nét đơn giản lên nền đất. Khuôn mặt thanh tú của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự tỉnh táo và suy tư, dường như đang nhìn thấu mọi ngóc ngách của tâm hồn nhân thế. Anh không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu khi Thanh Vân, vị thủ lĩnh Bán Yêu với vẻ ngoài kiên cường và đôi mắt rạng rỡ hy vọng, hăng hái phân công công việc. Thanh Vân, với giọng nói dứt khoát, đầy nhiệt huyết, hướng dẫn từng nhóm người: "Người thu thập vật liệu, người dọn dẹp đá đổ, người phác thảo lại nền móng! Chúng ta sẽ chứng minh cho thế giới thấy, Bán Yêu cũng có thể tự mình đứng dậy!" Mỗi lời y nói ra đều như một tia lửa, thổi bùng lên ý chí của những người xung quanh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong b��� bạch y thanh thoát, đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã bớt đi vẻ lạnh lùng, lẳng lặng quan sát. Nàng đã từng coi thường những công việc phàm tục này, coi chúng là vô vị, là thấp kém so với đạo lý tu tiên cao siêu. Nhưng khi nhìn thấy Tạ Trần, một phàm nhân không hề dùng đến pháp lực, lại có thể khơi dậy ý chí của cả một cộng đồng đang chìm sâu trong tuyệt vọng, nàng bắt đầu cảm nhận được một điều gì đó vĩ đại hơn cả tu vi. Sức mạnh của sự đoàn kết, của niềm tin vào chính bản thân, một thứ sức mạnh mà nàng chưa từng được dạy trong bất kỳ tiên môn nào. Nàng khẽ thở dài, trong lòng dấy lên những suy nghĩ phức tạp. "Thứ sức mạnh này... không phải pháp tắc, không phải thần thông, nhưng lại có thể khiến vạn vật hồi sinh từ tro tàn." Nàng thầm nhủ.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã, không thể ngồi yên. Anh tiến lại gần một tảng đá lớn, định dùng tu vi để nâng nó lên, nhưng Tạ Trần kịp thời ra hiệu dừng lại. "Dương huynh, không cần pháp lực." Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng anh vang lên rõ ràng giữa sự ồn ào. "Mỗi viên đá đặt đúng chỗ, mỗi nhánh cây ghép đúng cách, đều là một phần của sự sống mới. Không cần pháp lực, chỉ cần đôi tay và ý chí của các ngươi. Hãy tìm cách kết hợp sức người, dùng đòn bẩy, dùng sự khéo léo." Dương Quân nghe vậy, ban đầu có chút ngạc nhiên, nhưng rồi anh gật đầu, vẻ mặt tràn đầy nhiệt huyết. "Để ta giúp đỡ! Tuy không quen việc nặng nhọc, nhưng ta có thể học cách dùng sức người kết hợp với sự khéo léo!" Anh bắt đầu cùng vài người Bán Yêu khác, thử tìm cách di chuyển tảng đá bằng phương pháp thủ công, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, cùng Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) tinh nghịch, không tham gia vào công việc nặng nhọc. Thay vào đó, nàng Mộ Dung cùng Tiểu Cửu đã nhanh chóng sắp xếp một khu vực nhỏ làm nơi nghỉ ngơi, chuẩn bị nước uống và vài món ăn đơn giản từ những nguyên liệu ít ỏi còn sót lại. Mùi thức ăn giản dị nhưng ấm áp bắt đầu lan tỏa, xoa dịu những cái bụng đói và tâm hồn mỏi mệt. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy, chạy qua chạy lại giúp Mộ Dung Tuyết, thỉnh thoảng lại ghé tai nghe lén những cuộc trò chuyện của Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, rồi lại nhanh nhẹn mang một bình nước đến cho một nhóm Bán Yêu đang vã mồ hôi.

Cộng đồng Bán Yêu, từ những người trẻ tuổi tràn đầy sức sống đến những người già cả vẫn còn chút sức lực, tất cả đều chung tay góp sức. Ban đầu, họ còn lúng túng, chưa quen với công việc, nhưng dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Thanh Vân và những lời động viên đầy triết lý của Tạ Trần, họ dần tìm thấy nhịp điệu. Tiếng cưa gỗ kèn kẹt, tiếng đập đá lách cách, tiếng người nói chuyện rôm rả, tạo nên một âm thanh của sự kiến tạo, của sự sống đang trỗi dậy. Họ không chỉ xây dựng lại những ngôi nhà, mà còn đang xây dựng lại niềm tin vào chính mình, vào tương lai.

Tạ Trần lặng lẽ quan sát, đôi mắt anh dường như có thể nhìn thấu từng khuôn mặt, từng cử chỉ, nhận ra sự chuyển biến tinh vi trong tâm hồn họ. Anh biết, đây không chỉ là việc xây dựng lại một nơi trú ẩn, mà là việc tái tạo lại ý nghĩa sống, một giá trị mà họ đã đánh mất từ lâu. Anh không dùng lời lẽ hoa mỹ, chỉ dùng những hành động cụ thể, những chỉ dẫn thực tế để khơi gợi tiềm năng vốn có trong mỗi người. Anh tin rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở phép thuật, mà ở ý chí kiên cường và khả năng kiến tạo của con người.

Lão Trưởng Khô Héo, với dáng vẻ khắc khổ và khuôn mặt hằn sâu dấu vết của sự tuyệt vọng, vẫn đứng từ xa cùng nhóm của ông ta. Ánh mắt ông dán chặt vào cảnh tượng đang diễn ra. Ban đầu là sự ngờ vực, rồi dần chuyển thành sự tò mò, và cuối cùng là một chút gì đó khó gọi tên, một sự thổn thức nhẹ nhàng trong lồng ngực. Ông chứng kiến cách Tạ Trần không hề dùng tu vi, không hề hứa hẹn những điều xa vời, mà chỉ đơn giản là hướng dẫn họ cách tự mình làm lại, tự mình đứng dậy. Ông đã nghĩ rằng mọi nỗ lực đều vô ích, rằng số phận của Bán Yêu Chi Địa đã an bài. Nhưng những gì đang diễn ra trước mắt ông lại hoàn toàn khác. Những giọt mồ hôi rơi xuống đất, những nụ cười hé nở trên môi, những tiếng nói hòa quyện vào nhau, tất cả đều là minh chứng cho một sức sống không thể bị dập tắt. Tuy vậy, ông vẫn chưa dám bước tới, bức tường tuyệt vọng trong lòng ông quá dày, quá kiên cố, không dễ dàng gì mà sụp đổ trong một sớm một chiều. Ông vẫn còn giữ khoảng cách, như một cái bóng mờ nhạt, một người ngoài cuộc chứng kiến một phép màu nhỏ đang dần thành hình.

**Cảnh 2**

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt như đổ lửa xuống Bán Yêu Chi Địa. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nóng của đất đá và mùi mồ hôi của những người đang miệt mài lao động. Tiếng cưa gỗ, tiếng đập đá vẫn đều đặn vang lên, nhưng đã có thêm những tiếng thở dài nặng nhọc, những lời than vãn nhỏ nhẹ. Công việc tái thiết diễn ra khẩn trương, nhưng sự thiếu hụt công cụ, kinh nghiệm xây dựng và sức lực dần khiến nhiều người nản lòng. Một bức tường gạch vừa mới được dựng lên, b��ng dưng đổ sập với tiếng rầm lớn, kéo theo những tiếng thở dài thất vọng. Một mái nhà tranh không thể dựng thẳng, liên tục bị gió thổi lệch, khiến những người Bán Yêu loay hoay trong sự bất lực.

Tạ Trần không trực tiếp ra tay. Anh biết rằng sự can thiệp của pháp lực, dù có thể giải quyết vấn đề nhanh chóng, nhưng sẽ tước đi cơ hội để những người Bán Yêu tự mình tìm ra giải pháp, tự mình cảm nhận được giá trị của sự nỗ lực. Anh đi khắp nơi, dáng vẻ thư sinh gầy gò lướt qua giữa những đống đổ nát, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ bình thản. Anh dừng lại bên nhóm người đang tuyệt vọng nhìn bức tường đổ, dùng cành cây vẽ phác thảo trên đất. "Một người không thể làm được, nhưng mười người, trăm người cùng chung sức, điều gì cũng có thể thành." Giọng anh trầm tĩnh, nhẹ nhàng nhưng đủ sức xuyên thấu những tâm hồn mệt mỏi. "Hãy nghĩ cách tận dụng những viên đá còn sót lại, mỗi viên đều có giá trị của nó. Chúng ta không cần gạch mới, chúng ta cần sự bền vững. Hãy dùng bùn đất trộn với rơm rạ, gia cố thêm."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, thấu hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh. Nàng đã từng chứng kiến những trận pháp hùng vĩ, những phép thuật cải thiên hoán địa của các tiên nhân. Nhưng tất cả đều dựa vào sức mạnh cá nhân, vào tu vi cao thâm. Còn đây, Tạ Trần đang dạy họ một loại sức mạnh khác, một loại "pháp tắc" của nhân gian, nơi mỗi cá thể yếu ớt lại kết nối thành một chỉnh thể vững chãi. Nàng nhìn những người Bán Yêu vỡ lẽ, bắt đầu thử nghiệm theo lời Tạ Trần, dùng những vật liệu thô sơ nhất để tạo ra sự kết dính. "Không dùng tu vi, lại có thể khiến họ kiên trì đến vậy... Đây thực sự là một đạo lý khác, một con đường mà tiên giới chưa từng chạm tới." Nàng lẩm bẩm, giọng nói trầm hơn, ít lạnh lùng hơn thường lệ, như thể đang nói với chính mình.

Dương Quân, sau khi đã học được cách sử dụng sức người, giờ đây đang cùng với vài người Bán Yêu khác vận chuyển những thân cây lớn. Anh không còn cố chấp dùng tu vi, mà tập trung vào việc phối hợp nhịp nhàng với mọi người. Mồ h��i ướt đẫm lưng áo đạo bào lam nhạt, nhưng khuôn mặt anh vẫn rạng rỡ niềm vui. Anh cảm thấy một sự gắn kết lạ thường, một sự thỏa mãn khi dùng chính sức lực của mình để kiến tạo nên một điều gì đó.

Mộ Dung Tuyết cùng Hồ Ly Nữ vẫn miệt mài với công việc chăm sóc. Mộ Dung Tuyết phát từng bát nước mát, từng miếng bánh nhỏ cho những người kiệt sức, đôi mắt nàng dịu dàng và đầy thông cảm. Nàng biết, việc chữa lành vết thương thể xác thì dễ, nhưng việc chữa lành vết thương tâm hồn mới là điều khó khăn nhất. Nàng thấy những nụ cười mệt mỏi nhưng chân thật, những lời cảm ơn vụng về, và trong lòng nàng, một niềm tin vào "Nhân Đạo" của Tạ Trần càng thêm vững chắc. Hồ Ly Nữ, với sự nhanh nhẹn của mình, luồn lách qua những đống đổ nát, mang vật liệu nhỏ, giúp đỡ những công việc lặt vặt, đôi khi còn tinh nghịch trêu chọc những đứa trẻ Bán Yêu đang phụ giúp, khiến không khí bớt đi phần căng thẳng.

Lão Trưởng Khô Héo và nhóm của ông ta, ban đầu chỉ ngồi nhìn từ xa, giờ đã xích lại gần hơn. Ánh mắt dò xét của ông quét qua từng khuôn mặt, từng hành động. Ông thấy một người phụ nữ Bán Yêu đang loay hoay với một tảng đá nhỏ, không thể nhấc nổi. Bất giác, một tia ký ức vụt qua trong tâm trí ông, về những ngày xưa, khi Bán Yêu Chi Địa còn trù phú, khi những người như ông còn tràn đầy sức sống. Ông lẩm bẩm với nhóm của mình, giọng khàn đặc: "Chúng làm được thật sao? Chẳng phải rồi cũng đổ nát cả thôi... Cái Thiên Đạo này sẽ không để yên cho chúng đâu." Nhưng trong lời nói ấy, đã không còn sự khinh miệt tuyệt đối, mà thay vào đó là một sự dò hỏi, một chút gì đó của sự hoài nghi về chính niềm tin tuyệt vọng của mình.

Đột nhiên, người phụ nữ Bán Yêu loay hoay với tảng đá bỗng trượt chân, tảng đá lăn về phía bà. Lão Trưởng Khô Héo, theo bản năng, vươn tay ra, giữ lấy tảng đá. Mặc dù ông đã già yếu, nhưng chút sức lực còn sót lại vẫn đủ để ngăn tảng đá gây nguy hiểm. Người phụ nữ Bán Yêu ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn ông. Lão Trưởng Khô Héo giật mình, vội vàng rụt tay lại, khuôn mặt nhăn nheo đỏ bừng vì ngại ngùng. Ông không nói một lời, chỉ quay đi, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, hành động nhỏ nhoi ấy không qua mắt được Tạ Trần. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu. Anh biết, bức tường tuyệt vọng trong lòng Lão Trưởng Khô Héo đã bắt đầu nứt rạn. Sự tham gia, dù là vô thức, đã gieo một hạt mầm khác vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn ông. Cuộc chiến không chỉ nằm ở bên ngoài, mà còn nằm sâu trong trái tim của mỗi con người, và Tạ Trần đang từng bước, từng bước, thắp lên ngọn lửa hy vọng ấy.

**Cảnh 3**

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Bán Yêu Chi Địa, tạo nên một khung cảnh bi tráng nhưng cũng đầy thi vị. Những tia nắng cuối cùng của ngày lướt qua những tàn tích đổ nát, rồi dừng lại trên một khu vực nhỏ đã hiện lên với những mái nhà tranh đơn sơ nhưng vững chãi, những mảnh vườn nhỏ vừa được gieo hạt đang xanh mơn mởn, và một khu vực lửa trại ấm cúng bập bùng. Tiếng cưa, tiếng đập đá đã ngưng, thay vào đó là tiếng cười nói rộn ràng, tiếng trẻ con nô đùa, và cả ti��ng nhạc cụ dân gian vang lên từ những người Bán Yêu đang tụ tập quanh ánh lửa. Mùi khói bếp, mùi thức ăn thơm lừng từ những món ăn giản dị, cùng mùi thảo mộc tự nhiên của đất trời, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm áp, thanh bình hiếm thấy.

Những người Bán Yêu, sau một ngày lao động miệt mài, giờ đây đang chia sẻ bữa ăn giản dị của mình. Trên khuôn mặt họ, dù vẫn còn hằn vẻ mệt mỏi, nhưng đã rạng rỡ niềm vui và sự gắn kết. Họ không còn là những cá thể cô độc, tuyệt vọng, mà đã trở thành một cộng đồng, một gia đình cùng nhau kiến tạo.

Lão Trưởng Khô Héo, với vẻ mặt đã bớt phần u ám, ngồi lẫn trong đám đông. Ông không còn giữ khoảng cách, không còn lẩm bẩm những lời tuyệt vọng. Ông lặng lẽ quan sát những đứa trẻ Bán Yêu đang hồn nhiên vui đùa bên lửa, nhìn những người trẻ hơn đang cùng nhau vun đắp tương lai. Đột nhiên, một đứa trẻ Bán Yêu, với đôi mắt to tròn, mang đến cho ông một miếng bánh nướng còn nóng hổi. Lão Trưởng Khô Héo ngạc nhiên, rồi chậm rãi đón lấy. Lần đầu tiên sau r���t nhiều năm, ông chủ động đưa miếng bánh lên miệng, hương vị giản dị nhưng ấm áp lan tỏa, xoa dịu một góc tâm hồn đã chai sạn từ lâu. Ông khẽ gật đầu với đứa trẻ, và một nụ cười nhợt nhạt, yếu ớt nhưng chân thật, lần đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt khắc khổ của ông. Ông đã từng tin rằng mọi thứ đều vô nghĩa, nhưng giờ đây, ông đang cảm nhận được một điều gì đó khác, một sự sống đang hồi sinh ngay trước mắt mình.

Tạ Trần đứng từ xa, ánh mắt anh lướt qua Lão Trưởng Khô Héo, rồi khẽ mỉm cười. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ khu vực lửa trại, từ những tâm hồn đã tìm lại được chút hy vọng. "Đây, là hy vọng. Không phải ta ban tặng, mà chính họ đã tự tay tạo ra." Anh nói, giọng trầm tĩnh, ánh mắt vẫn nhìn lên vầng trăng khuyết đang dần hiện rõ trên nền trời đêm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh anh, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây đã dịu đi rất nhiều. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình chuyển biến này, từ sự tuyệt vọng sâu sắc đến sự bùng nổ của sinh khí. Nàng đã từng nghĩ rằng tu vi là tất cả, là con đường duy nhất để chống lại sự suy tàn của Thiên Đạo. Nhưng những gì Tạ Trần đã làm, không bằng pháp lực, mà bằng sự thấu hiểu và khơi gợi bản chất "người" trong mỗi cá thể, lại có sức mạnh bền vững hơn bất kỳ tiên pháp nào. "Ta đã từng nghĩ, tu vi mới là tất cả. Nhưng thứ sức mạnh này... còn bền vững hơn." Nàng thì thầm, giọng nói trầm hơn, đầy suy tư, như thể đang tự vấn chính mình về những đạo lý mà nàng đã tin tưởng bấy lâu.

Dương Quân, đứng bên kia Tạ Trần, ánh mắt rạng rỡ niềm tin. Anh đã từng cảm thấy bất lực khi đối mặt với sự tuyệt vọng của Bán Yêu Chi Địa bằng tu vi của mình. Nhưng giờ đây, anh đã tìm thấy một con đường khác, một niềm tin vững chắc hơn. "Tạ huynh, ta tin vào con đường này!" Anh nói, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết và sự quyết tâm, không còn chút mơ hồ nào.

Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ cũng đứng gần đó, cùng ngắm nhìn cảnh tượng bình yên hiếm có này. Mộ Dung Tuyết mỉm cười dịu dàng, nàng đã nhìn thấy những vết thương tâm hồn đang dần được chữa lành, và trong lòng nàng dấy lên một niềm vui khó tả. Hồ Ly Nữ, sau một ngày chạy nhảy giúp đỡ, giờ đây cũng ngồi xuống, đôi tai cáo khẽ cụp lại, tận hưởng sự ấm áp và bình yên của cộng đồng.

Tuy nhiên, sự bình yên này không kéo dài mãi. Ở một nơi xa hơn, giữa những tàn tích đổ nát còn chưa được chạm tới, một bóng hình mờ ảo khẽ lướt qua. Đó là một thực thể vô hình, chỉ để lại một luồng khí lạnh lẽo và một ánh mắt sắc lạnh, đầy nguy hiểm, đang dõi về phía Bán Yêu Chi Địa đang hồi sinh. Đó là ánh mắt của Ma Chủ Cửu U, kẻ đang quan sát mọi sự chuyển biến, mọi tia hy vọng nhỏ nhoi đang nhen nhóm trong nhân gian. Hắn đã cảm nhận được sự "hồi sinh" bất ngờ này, một điều mà hắn đã nghĩ là không thể trong thế giới đang trên bờ suy tàn. Sự kiến tạo của những phàm nhân, sự đoàn kết của một cộng đồng từng bị bỏ rơi, đã trở thành một biểu tượng mạnh mẽ cho 'Nhân Đạo', một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường giữa biển đêm hỗn loạn của thế giới.

Tạ Trần nhìn lên bầu trời đêm, anh bi��t đây mới chỉ là khởi đầu. Sự chú ý của các thế lực bên ngoài, đặc biệt là Ma Chủ Cửu U, đã bắt đầu đổ dồn về đây. Bình yên sẽ không kéo dài. Thiên Đạo đang trên bờ sụp đổ, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng anh tin rằng, việc cộng đồng Bán Yêu tìm lại được ý nghĩa sống và sự đoàn kết thông qua hành động sáng tạo này sẽ biến họ thành một biểu tượng mạnh mẽ cho 'Nhân Đạo', một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường giữa biển đêm hỗn loạn. Nó sẽ thu hút sự chú ý, có thể là tích cực, cũng có thể là tiêu cực, từ bên ngoài. Và những người đồng hành của anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ, qua những gì vừa chứng kiến, đã hoàn toàn thích nghi và chấp nhận con đường 'Nhân Đạo' này, trở thành những trụ cột vững chắc, không chỉ bằng sức mạnh tu vi mà bằng cả sự thấu hiểu và ý chí của mình. Cuộc chiến không chỉ nằm ở bên ngoài, mà còn nằm sâu trong trái tim của mỗi con người. Tạ Trần biết, anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục thắp lên ngọn lửa hy vọng, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi, trong những tâm hồn đã nguội lạnh ấy, để nhân gian này có thể tìm thấy một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng đã bén rễ, và từ tro tàn, một tương lai mới đang dần được kiến tạo.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free