Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 524: Bức Họa Của Hy Vọng

Sáng sớm hôm sau, Bán Yêu Chi Địa chìm trong một màn sương mờ mịt, lạnh lẽo. Những đám mây xám xịt giăng mắc trên bầu trời, phủ lên khung cảnh hoang tàn một vẻ u ám, nặng nề. Tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá, như tiếng thở dài của chính vùng đất này. Dù nguồn nước đã được khôi phục, dù những nỗ lực tái thiết đã bắt đầu, nhưng không khí vẫn đọng lại sự mệt mỏi, sự thiếu sinh khí sau cuộc đối đầu với Lão Trưởng Khô Héo đêm qua. Những người Bán Yêu đang làm việc, tiếng cuốc xẻng, tiếng vác đá vang lên thưa thớt, không còn sự hăng hái như những ngày đầu. Từng bước chân của họ nặng nề, từng ánh mắt lẩn tránh, dường như sợ hãi phải đối diện với chính niềm hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm.

Tạ Trần ngồi lặng lẽ trên một tảng đá đổ nát, lưng dựa vào một bức tường gạch vỡ vụn. Thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, gần như hòa lẫn vào màu xám của phế tích. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng gương mặt Bán Yêu, từng ngọn cỏ dại cố vươn mình giữa sỏi đá, từng vệt nứt chằng chịt trên mặt đất khô cằn. Anh biết, những gì họ vừa trải qua không chỉ là một cuộc tranh luận, mà là một vết cắt sâu sắc vào linh hồn của cả một cộng đồng. Lời nói của Lão Trưởng Khô Héo, dù cay nghiệt, lại như một tấm gương phản chiếu nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đang ẩn sâu trong lòng mỗi người Bán Yêu, thứ mà ngay cả tu vi cao cường cũng không thể chạm tới.

Gần đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y tinh khôi, đứng thẳng tắp như một pho tượng ngọc, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại vương chút mệt mỏi hiếm thấy. Nàng nhìn về phía những người Bán Yêu đang làm việc một cách uể oải, rồi quay sang Tạ Trần, giọng nàng trong trẻo nhưng pha lẫn sự ưu tư: "Họ đã quá mệt mỏi... Tiên pháp hay lý lẽ đều không thể chạm đến tận cùng nỗi tuyệt vọng đó." Nàng từng là một tu sĩ cao ngạo, tin rằng sức mạnh có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng giờ đây, trước bức tường vô hình của tuyệt vọng, nàng cảm thấy tu vi của mình dường như trở nên vô dụng.

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, nét mặt tuấn tú của y cũng lộ rõ vẻ bối rối. Bộ đạo bào màu lam nhạt của y dường như không thể xua đi cái lạnh lẽo của không khí. Y siết chặt nắm tay, nhưng rồi lại buông lỏng, thở dài một tiếng. "Ta cảm thấy bất lực. Sức mạnh của ta không thể xoa dịu được nỗi đau trong tâm hồn họ." Giọng y đầy sự hụt hẫng, như một chiến binh bị tước vũ khí trước một kẻ thù vô hình, không thể đánh, không thể nắm bắt.

Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đang giúp đỡ một số phụ nữ Bán Yêu sắp xếp lại lều trại ở phía xa, nhưng tiếng nói cười của Tiểu Cửu cũng không còn vang vọng như thường lệ, không khí nặng nề dường như đã lây lan sang cả nàng hồ ly tinh nghịch. Nàng y sư Mộ Dung Tuyết vẫn giữ vẻ dịu dàng, thanh lịch, nhưng đôi mắt nàng cũng mang theo một nỗi buồn khó tả, như thể nàng đang nhìn thấy những vết thương không thể chữa lành bằng y thuật.

Tạ Trần lắng nghe lời nói của Lăng Nguyệt và Dương Quân, môi anh khẽ mím lại. Anh biết, sự tuyệt vọng này không phải là một ma vật để diệt trừ, không phải là một dòng sông để chặn lại. Nó là một trạng thái của tâm hồn, một căn bệnh ăn mòn từ bên trong. "Nỗi tuyệt vọng không phải là một kẻ thù hữu hình để chiến đấu," Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự vững vàng lạ kỳ, như một tảng đá giữa dòng chảy xiết. "Nó là một bức tường vô hình, được xây từ những mảnh vỡ của niềm tin. Mỗi khi một hy vọng bị dập tắt, một mảnh vỡ lại được thêm vào, và bức tường ấy lại cao thêm một chút." Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh buốt của tảng đá dưới tay, mùi đất ẩm và bụi bẩn thoang thoảng trong không khí. Anh nhận ra rằng, việc xây dựng lại một ngôi làng dễ hơn nhiều so với việc xây dựng lại niềm tin đã tan vỡ. Ma Chủ Cửu U không chỉ tàn phá thể xác, hắn còn gieo rắc sự tuyệt vọng, biến nó thành thứ vũ khí mạnh nhất, muốn hủy diệt ý chí, hủy diệt nhân tính của con người, để tất cả đều 'mất người' như hắn mong muốn. Đây không phải là một trận chiến với ma vật hay yêu thú, đây là một trận chiến với chính tâm hồn con người, với nỗi sợ hãi và sự buông xuôi đã ăn sâu vào mỗi người.

Anh mở mắt, ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ suy tư trầm ngâm mà thay vào đó là một ý chí sắt đá, như thể anh đã có một kế hoạch mới hình thành trong tâm trí. Anh chậm rãi đứng dậy. Dáng người gầy gò của anh, trong bối cảnh hoang tàn, lại toát lên một sự kiên cường đến lạ. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Lăng Nguyệt và Dương Quân, rồi bắt đầu bước đi. Từng bước chân anh đều chậm rãi, vững vàng, không nhanh, không chậm. Anh đi qua những đống đổ nát, xuyên qua những căn nhà xiêu vẹo, ánh mắt không ngừng quét qua từng ngóc ngách, từng tảng đá, từng vệt rêu phong trên bức tường cũ kỹ. Anh không tìm kiếm một bảo vật, cũng không tìm kiếm m���t cơ duyên tiên đạo. Anh đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình hơn, nhưng lại có sức mạnh lay chuyển cả một tâm hồn. Anh đang tìm kiếm một "điểm neo" cho hy vọng, một điểm tựa để từ đó có thể kéo những linh hồn đang chìm sâu trong bóng tối trở lại với ánh sáng của nhân gian. Tiếng gió rít vẫn đều đều, nhưng trong từng bước chân của Tạ Trần, dường như đã có một nhịp điệu mới, một lời hứa thầm lặng về một điều gì đó sắp sửa được khai mở.

***

Khi mặt trời đã lên cao hơn, xuyên qua màn mây mù đang dần tan, những tia nắng yếu ớt đầu tiên bắt đầu rọi xuống Bán Yêu Chi Địa, xua đi phần nào cái lạnh giá. Tạ Trần vẫn miệt mài đi bộ, đôi mắt tinh tường không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Anh đi ngang qua những căn nhà hoang tàn, nơi những bức tường đá đổ nát còn sót lại như những bộ xương khô khốc của một quá khứ đã lụi tàn. Mùi đất ẩm và bụi bẩn vẫn vương vất trong không khí, nhưng giờ đây đã pha lẫn chút mùi khói nhẹ từ những bếp lửa vừa nhóm.

Cuối cùng, anh dừng lại trước một bức tường đá lớn, một phần của một kiến trúc cổ xưa nào đó, nay đã sụp đổ gần hết. Trên bề mặt bức tường, những vết khắc mờ nhạt hiện ra, phong hóa bởi thời gian và những trận chiến. Đó có thể là một bức phù điêu cổ xưa của người Bán Yêu, kể về những huyền thoại, những anh hùng, hay chỉ là những hình ảnh đơn sơ về cuộc sống thường ngày của họ. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là những đường nét lờ mờ, gần như bị xóa nhòa bởi rêu phong và bụi bẩn. Tạ Trần đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá thô ráp, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng cỏi của nó.

Đôi mắt anh lướt xuống dưới chân tường, nơi có vô số mảnh vỡ gốm sứ và đá vụn nằm ngổn ngang. Anh cúi xuống, nhặt lên một mảnh gốm vỡ có màu sắc đặc biệt – một mảng xanh ngọc bích pha lẫn chút nâu đất, có lẽ là một phần của một vật dụng nào đó từ hàng trăm năm trước. Anh xoay nó trong lòng bàn tay, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhẵn mịn nhưng đã rạn nứt. Mảnh gốm này, như một ký ức còn sót lại từ một thời đại đã mất, ẩn chứa một câu chuyện chưa được kể.

Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn chạy đến bên cạnh anh. Đó là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên đầy tò mò, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy. Nàng mặc một bộ váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, tạo nên một điểm nhấn rực rỡ giữa khung cảnh xám xịt. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn vào mảnh gốm trong tay anh, đôi mắt tinh nghịch chớp chớp.

"Tạ Trần, huynh đang làm gì vậy?" Giọng nàng trong trẻo, hơi nũng nịu. "Mấy thứ này có ích gì đâu? Toàn là đồ cũ nát, chẳng làm được gì cả." Nàng đưa tay chỉ vào bức tường đổ nát, rồi những mảnh vỡ xung quanh, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thâm sâu khó lường. Anh cẩn thận đặt mảnh gốm xuống, rồi nhặt một mảnh đá sắc nhọn hơn, có cạnh bén như một con dao nhỏ. Anh bắt đầu cạo đi lớp rêu phong và bụi bẩn trên bức phù điêu cổ. Tiếng cọ xát của đá vang lên khe khẽ, đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi trưa. Từng lớp bụi bẩn rơi xuống, dần hé lộ những đường nét ban đầu của bức phù điêu.

Tiểu Cửu nhìn anh, ban đầu là sự bối rối, sau đó là sự tò mò tăng dần. Nàng thấy Tạ Trần không dùng một chút tiên pháp nào, không cần đến sức mạnh phi thường hay những thần thông quảng đại. Anh chỉ dùng đôi bàn tay trần, sự kiên nhẫn và một mảnh đá thô sơ. Sau khi cạo sạch một mảng nhỏ, anh bắt đầu dùng cạnh đá phác thảo lại một nét khắc còn sót lại, một đường cong mềm mại của một cành cây, một vệt tròn của một bông hoa. Rồi, với sự sáng tạo của riêng mình, anh thêm vào đó những chi tiết mới, những đường nét tưởng tượng, biến phần phù điêu đã bị thời gian bào mòn thành một hình ảnh sống động hơn, một câu chuyện đang được viết tiếp.

"Nó từng là một câu chuyện," Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt vẫn tập trung vào bức tường, nhưng lời nói của anh lại hướng về Tiểu Cửu, và xa hơn là về những linh hồn đang tuyệt vọng của Bán Yêu. Giọng anh trầm ấm, mang theo sự gợi mở. "Và giờ ta muốn viết tiếp nó, theo cách của chúng ta."

Tiểu Cửu chớp mắt, đôi mắt nàng dần hiểu ra. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn bức tường đang dần hiện rõ những đường nét, rồi lại nhìn những mảnh gốm vỡ vụn dưới chân. Nàng nhận ra rằng Tạ Trần không chỉ đang "sửa chữa" một bức phù điêu. Anh đang "sửa chữa" một ký ức, một phần của quá khứ đã bị lãng quên, và đang "viết tiếp" một tương lai. Nàng cúi xuống, cũng bắt đầu nhặt nhạnh những mảnh gốm vỡ, những viên đá có màu sắc khác nhau, đôi tai cáo khẽ rung rinh. Mặc dù vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa sâu xa, nhưng sự hồn nhiên và tinh nghịch của nàng đã bị thu hút bởi trò chơi "tạo hình" này. Tiếng cọ xát của đá, tiếng gió nhẹ, và giờ là tiếng những bước chân nhỏ bé của Tiểu Cửu, tất cả hòa quyện vào nhau, như những nốt nhạc đầu tiên của một bản giao hưởng mới, một bản giao hưởng của sự tái sinh. Một vài đứa trẻ Bán Yêu, bị thu hút bởi sự tò mò của Tiểu Cửu và hành động lạ lùng của Tạ Trần, cũng dừng lại từ xa, ánh mắt lấp lánh quan sát.

***

Thời gian trôi đi thật nhanh. Buổi chiều, màn mây mù cuối cùng cũng đã tan đi hoàn toàn, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt nhưng đầy hy vọng của một ngày mới. Không khí trở nên ấm áp hơn, và những tia sáng xuyên qua những khe đá, chiếu rọi lên bức tường đổ nát nơi Tạ Trần vẫn đang miệt mài. Mùi đất ẩm đã dịu bớt, thay vào đó là mùi đất sét trộn với nước, một mùi hương mộc mạc nhưng lại gợi lên sự sống.

Dưới sự hướng dẫn của Tạ Trần, và với sự nhiệt tình của Hồ Ly Nữ, những đứa trẻ Bán Yêu ban đầu chỉ đứng nhìn đã mạnh dạn tiến đến gần hơn. Khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt vô hồn của chúng dần được thay thế bằng sự tò mò, rồi đến sự thích thú. Chúng bắt đầu nhặt nhạnh những mảnh gốm vỡ đủ màu sắc, những viên đá nhỏ lấp lánh, thậm chí là cả những mẩu than củi sót lại từ những đống lửa đêm qua. Tạ Trần chỉ cho chúng cách trộn đất sét với nước để tạo ra một thứ "màu vẽ" tự nhiên, cách dùng các loại lá cây dại để tạo ra sắc xanh, sắc đỏ. Anh không yêu cầu chúng phải vẽ đẹp, hay phải tạo ra những kiệt tác. "Không cần hoàn hảo, chỉ cần là của các con," Tạ Trần nói, giọng anh ấm áp, truyền cảm hứng. "Nó sẽ kể câu chuyện của chúng ta."

Những đứa trẻ, với đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy đất sét, bắt đầu vẽ lên những bức tường đã bị tàn phá. Có đứa vẽ một dòng sông xanh biếc, nơi nước chảy trong vắt. Có đứa vẽ một bông hoa Lạc Hồng rực rỡ, dù chỉ là những nét nguệch ngoạc. Có đứa lại vẽ hình ảnh một gia đình đang quây quần bên bếp lửa, hay một con yêu thú nhỏ đang vui đùa. Không phải là những tác phẩm nghệ thuật cầu kỳ, nhưng mỗi nét vẽ đều chứa đựng một phần tâm hồn ngây thơ, một ký ức tươi đẹp, hay một ước mơ nhỏ nhoi về một tương lai bình yên. Tiếng cười nói khe khẽ của chúng bắt đầu vang lên, xua đi sự ảm đạm của buổi sáng.

Thanh Vân, người Bán Yêu lãnh đạo, dáng người cao ráo, khí chất mạnh mẽ nhưng đôi mắt kiên định của y đã vương chút ưu tư từ đêm qua. Y cùng Người Mẹ Trẻ Bán Yêu, người đã mất con nhưng vẫn cố gắng sống sót, ban đầu đứng nhìn với vẻ ngập ngừng. Họ đã quen với việc chiến đấu để sinh tồn, quen với việc chấp nhận sự tàn phá, chứ không quen với việc tạo ra cái đẹp từ đống hoang tàn. Nhưng khi nhìn thấy những đứa trẻ, nhìn thấy sự hồn nhiên và niềm vui trong ánh mắt chúng, một điều gì đó trong họ đã lay động.

Thanh Vân cúi xuống, nhặt một mảnh than củi, rồi đưa tay lên bức tường. Y bắt đầu phác thảo một hình ảnh, một hình ảnh mờ nhạt nhưng thân thuộc. "Đây là... bức tranh mà mẹ ta từng thêu," Y thì thầm, giọng run run, đầy xúc động. "Một bông hoa Vân Hà. Ta đã quên mất rồi..." Ký ức về người mẹ, về một thời bình yên đã bị chôn vùi dưới lớp bụi của chiến tranh và tuyệt vọng, giờ đây sống lại qua một nét vẽ đơn giản. Người Mẹ Trẻ cũng tiến lại gần, đôi mắt mệt mỏi của nàng lấp lánh những giọt nước m���t, nàng cũng bắt đầu tô điểm cho một bức vẽ đơn giản của mình, một hình ảnh đứa con thơ đang cười.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, ban đầu chỉ đứng nhìn từ xa, quan sát mọi việc diễn ra. Họ thấy Tạ Trần không dùng bất cứ phép thuật nào, không ban phát tài nguyên hay sức mạnh, mà chỉ khơi gợi một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn con người. Họ thấy sự biến đổi kỳ diệu đang diễn ra. Lăng Nguyệt Tiên Tử, người luôn giữ vẻ lạnh lùng, uy nghiêm, giờ đây đôi môi nàng khẽ cong lên một nụ cười nhẹ hiếm hoi. "Ta chưa từng nghĩ có ngày mình lại dùng đất để vẽ," nàng khẽ nói, giọng vẫn trong trẻo nhưng không còn vẻ băng giá. Nàng tìm một góc tường, nhặt một mảnh đá sắc nhọn, bắt đầu cạo đi lớp rêu phong, rồi vụng về phác thảo một hình ảnh nàng cho là "Tiên Hạc", dù nó trông khá giống một con gà. Dương Quân cũng gãi đầu, tìm một chỗ trống, y vốn quen với kiếm pháp và đạo pháp, giờ đây phải dùng than củi để vẽ, quả là một thử thách khó nhằn. Mộ Dung Tuyết thì khéo léo hơn, nàng dùng những ngón tay thon thả của mình để nặn ra những hình thù nhỏ bằng đất sét, rồi gắn lên tường.

Tạ Trần đi lại giữa những người Bán Yêu, mỉm cười nhẹ. Anh không sửa chữa những nét vẽ vụng về, không phê phán những hình thù kỳ lạ. Anh chỉ gật đầu khích lệ, đôi khi chỉ cho họ cách trộn màu, cách dùng ánh sáng và bóng tối để tạo chiều sâu. Anh cảm nhận được mùi khói nhẹ từ những bếp lửa, mùi đất sét dính trên tay, và tiếng cười nói dần trở nên rộn ràng hơn. Bán Yêu Chi Địa không còn là một phế tích câm lặng, mà đang dần trở thành một bức tranh sống động, một câu chuyện đang được viết nên bởi chính những người đang sống trên mảnh đất này.

Từ xa, bên một góc đổ nát, Lão Trưởng Khô Héo cùng nhóm của ông ta vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Vẻ mặt của ông vẫn khắc khổ, vẫn mang theo sự khó chịu và ngờ vực, nhưng ánh mắt trống rỗng của ông đã không còn dán chặt vào hư vô nữa. Nó đã dán chặt vào những đứa trẻ, vào Thanh Vân, vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, và vào những bức tường đang dần phủ đầy màu sắc. Tiếng lẩm b���m khó hiểu của ông chìm lẫn trong tiếng gió, nhưng không ai nghe thấy. Lão Trưởng Khô Héo vẫn cố chấp, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn ông, một điều gì đó đã bắt đầu lay chuyển, như một hạt mầm đang cựa mình trong lòng đất khô cằn.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, Bán Yêu Chi Địa đã khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn khác. Những bức tường đá đổ nát, vốn là biểu tượng của sự tàn phá và tuyệt vọng, giờ đây đã được phủ lên những bức "họa" đầy màu sắc và ý nghĩa. Ánh nắng vàng vọt cuối cùng của ngày chiếu rọi lên những nét vẽ thô mộc, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoang dại, vừa chân thực. Mùi đất sét và các loại lá cây dùng làm màu vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi khói nhẹ từ những bếp lửa vừa nhóm.

Không phải là những kiệt tác hội họa, nhưng mỗi nét vẽ, mỗi hình khối đều chứa đựng một phần tâm hồn của người Bán Yêu. Một bức tường kể về dòng sông được phục hồi, với những con cá bơi lội và cây cỏ xanh tươi, biểu tượng cho s��� sống mới. Một bức khác lại vẽ lại những ký ức về gia đình đã mất, những gương mặt thân yêu, những ngôi nhà ấm cúng, như một lời nhắc nhở về những gì họ đã từng có và những gì họ vẫn còn trân trọng. Lại có những bức tranh đơn giản hơn, chỉ là những bông hoa Lạc Hồng rực rỡ, những con yêu thú nhỏ đang vui đùa, hay những ước mơ về một tương lai bình yên, nơi tiếng cười không còn bị ma khí che lấp.

Người Bán Yêu tụ tập quanh những bức họa, không còn là những linh hồn vô hồn nữa. Họ chỉ trỏ, chia sẻ câu chuyện đằng sau mỗi nét vẽ, tiếng cười nói nhỏ nhẹ, tiếng thở dài nhẹ nhõm, và cả những giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ. Đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm hy vọng mong manh vừa được thắp lại. Không khí không còn nặng nề, mà đã trở nên ấm cúng, gắn kết.

Lão Trưởng Khô Héo vẫn đứng từ xa, nhưng giờ đây ông không còn đơn độc. Một vài người trong nhóm của ông ta đã tiến lại gần hơn, ánh mắt họ cũng dán chặt vào những bức tường rực rỡ. Khuôn mặt nhăn nheo, khắc khổ của Lão Trưởng Khô Héo vẫn chưa hết vẻ ngờ vực, nhưng ánh mắt trống rỗng của ông đã thay đổi. Nó không còn sự khinh miệt hay tuyệt vọng. Nó chứa đựng một sự thổn thức, một nỗi nhớ nhung đã bị chôn vùi từ lâu. Ông nhìn chằm chằm vào một bức tranh do một đứa trẻ Bán Yêu vẽ. Trên đó, một bông hoa Lạc Hồng rực rỡ, dù chỉ là một nét nguệch ngoạc, nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt.

"Hoa... hoa Lạc Hồng..." Lão Trưởng Khô Héo lẩm bẩm, giọng ông khàn đặc, đủ nghe. "Ta đã nghĩ sẽ không bao giờ thấy lại nó..." Ký ức về một thời đã xa, khi Bán Yêu Chi Địa còn tràn ngập những bông hoa Lạc Hồng kiêu hãnh, đã ùa về trong tâm trí ông. Cái đẹp tưởng chừng đã mất, giờ lại hiện hữu qua đôi bàn tay non nớt của một đứa trẻ. Đó là một đòn đánh trực diện vào bức tường tuyệt vọng mà ông đã dày công xây dựng trong tâm hồn mình.

Tạ Trần, đứng gần đó, ánh mắt anh gặp ánh mắt của Lão Trưởng Khô Héo. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn chứa sự thấu hiểu. Khi Lão Trưởng Khô Héo quay đi, Tạ Trần mới cất tiếng, giọng anh vang lên rõ ràng, trầm tĩnh, mang tính triết lý sâu sắc, như một lời tuyên ngôn giữa cảnh vật bi tráng: "Cho dù tất cả sụp đổ, chừng nào con người còn biết tạo ra vẻ đẹp, còn biết kể chuyện, thì hy vọng vẫn còn."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ đứng cạnh Tạ Trần, cùng nhìn về phía những bức tường rực rỡ. Họ cảm nhận được một điều gì đó vĩ đại hơn cả tu vi đang được kiến tạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với đôi mắt phượng sắc bén, giờ đây đã nhìn thấy một con đường khác, một sức mạnh khác, không đến từ tiên pháp mà từ chính bản chất con người. Dương Quân, từ sự bất lực ban đầu, giờ đã tìm thấy một niềm tin vững chắc hơn. Mộ Dung Tuyết mỉm cười dịu dàng, nàng đã nhìn thấy những vết thương tâm hồn đang dần được chữa lành.

Thanh Vân, đứng bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt y sáng lên một niềm hy vọng rạng rỡ. "Chúng ta đã có một khởi đầu," Y nói, giọng kiên định, đầy tự hào. "Không phải là tiên giới, mà là của chính chúng ta. Một kh��i đầu do chính bàn tay chúng ta tạo nên."

Đêm xuống, trăng non mờ ảo xuất hiện trên bầu trời, chiếu sáng những bức họa đầy màu sắc. Tạ Trần nhìn lên vầng trăng khuyết, anh biết đây mới chỉ là khởi đầu. Sự tuyệt vọng của Lão Trưởng Khô Héo, sự vô hồn của cộng đồng Bán Yêu, giờ đây đã được lay chuyển bởi những hành động nhỏ nhặt, bởi việc khơi gợi lại bản chất "người" trong mỗi người. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Ma Chủ Cửu U vẫn đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, và các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng anh tin rằng, việc cộng đồng Bán Yêu tìm lại được ý nghĩa sống và sự đoàn kết thông qua hành động sáng tạo này sẽ biến họ thành một biểu tượng mạnh mẽ cho 'Nhân Đạo', một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường giữa biển đêm hỗn loạn. Nó sẽ thu hút sự chú ý, có thể là tích cực, cũng có thể là tiêu cực, từ bên ngoài. Và những người đồng hành của anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ, qua những gì vừa chứng kiến, đã hoàn toàn thích nghi và chấp nhận con đường 'Nhân Đạo' này, trở thành những trụ cột vững chắc, không chỉ bằng sức mạnh tu vi mà bằng cả sự thấu hiểu và ý chí của mình. Cuộc chiến không chỉ nằm ở bên ngoài, mà còn nằm sâu trong trái tim của mỗi con người. Tạ Trần biết, anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục thắp lên ngọn lửa hy vọng, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi, trong những tâm hồn đã nguội lạnh ấy, để nhân gian này có thể tìm thấy một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free