Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 523: Bóng Đêm Của Tuyệt Vọng: Sự Phản Kháng Từ Trong Tâm Hồn

Bình minh lên, những tia nắng vàng mật đầu tiên len lỏi qua những tán cây cổ thụ, đậu trên những mái nhà gỗ còn ẩm sương đêm, đánh thức Bán Yêu Chi Địa sau một đêm dài tĩnh mịch. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây dại và chút hương khói bếp thoang thoảng từ những bếp lửa đã được nhóm lên sớm. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vừa được khơi thông, hòa lẫn với tiếng rì rầm trò chuyện, tiếng cưa gỗ, tiếng đẽo đá rộn ràng, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống đang dần hồi sinh. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ xen lẫn những hang động được cải tạo khéo léo, giờ đây không còn vẻ tiêu điều, hoang phế mà dần mang dáng dấp của một cộng đồng đang kiến tạo lại cuộc sống.

Khắp nơi trong Bán Yêu Chi Địa, sự hăng hái hiện rõ trên từng gương mặt Bán Yêu. Thanh Vân, với gương mặt lấm lem tro bụi nhưng ánh mắt rạng ngời, đang hướng dẫn một nhóm người dựng lại những hàng rào bảo vệ đã đổ nát. Y vừa chỉ dẫn, vừa nở nụ cười tươi rói, không ngừng động viên những người xung quanh. “Cố gắng lên anh em! Chúng ta đã có nước sạch rồi, rồi sẽ có nhà cửa vững chãi! Chúng ta làm được!” Tiếng nói của y vang vọng, mang theo niềm tin tưởng sắt đá vào một tương lai tốt đẹp hơn. Người Mẹ Trẻ Bán Yêu, bế đứa con nhỏ trên tay, vừa cười nói vừa cùng vài phụ nữ khác thu gom củi khô, chuẩn bị cho bữa ăn sáng tươm tất. Đứa trẻ trong vòng tay nàng, sau nhiều ngày xanh xao vì đói khát và bệnh tật, giờ đây đã có thể mỉm cười, đôi mắt trong veo nhìn quanh. Những người này, họ là hiện thân của ngọn lửa hy vọng vừa được Tạ Trần và các đồng minh thắp lên, thúc đẩy họ hành động, biến nỗi sợ hãi thành ý chí kiến tạo. Họ đã từng nếm trải sự tuyệt vọng tận cùng, và giờ đây, niềm hy vọng mong manh ấy đã trở thành ngọn lửa ấm áp, xua tan đi màn sương mù u ám trong tâm hồn.

Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người đều hòa mình vào không khí ấy. Ở một góc khuất của khu định cư, nơi ánh nắng ban mai còn chưa chạm tới trọn vẹn, một nhóm người Bán Yêu, cả già lẫn trẻ, đang ngồi im lìm. Họ không nói chuyện, không làm gì, chỉ đơn thuần là tồn tại, như những cái bóng mờ nhạt bị bỏ quên bởi dòng thời gian. Một sự đối lập gay gắt đến khắc nghiệt giữa hai luồng sinh khí đang tồn tại song song trong cùng một cộng đồng: một bên là ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm, một bên là bóng tối u uất của sự cam chịu.

Trung tâm của nhóm là Lão Trưởng Khô Héo, dáng người gầy gò, lưng còng, tựa vào một gốc cây cổ thụ đã mục ruỗng. Ánh mắt ông đục ngầu, vô hồn, nhìn chằm chằm về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương mỏng, như thể ông đang nhìn xuyên qua thế giới hữu hình để thấy một tương lai đã định sẵn sự diệt vong. Râu tóc bạc phơ của ông dường như còn khô héo hơn cả cành cây trơ trụi bên cạnh. Quần áo cũ kỹ, bạc màu, toát lên vẻ cam chịu và buông xuôi, hoàn toàn đối lập với sự sôi nổi của những người đang làm việc. Những người Bán Yêu khác trong nhóm của ông cũng mang vẻ mặt tương tự, vẻ mệt mỏi và chán chường hằn sâu trên từng nếp nhăn, từng nét mặt. Họ phớt lờ những lời động viên từ những người xung quanh, từ chối mọi sự khích lệ, như thể mọi nỗ lực đều là vô nghĩa.

Tạ Trần đứng từ xa quan sát cảnh tượng ấy. Ánh mắt anh trầm tĩnh, thấu triệt, dường như đang cố gắng đọc được những dòng suy nghĩ ẩn sâu trong tâm hồn những con người đã bị cuộc đời vùi dập quá nhiều. Anh biết rằng, việc khơi thông nguồn nước, dựng lại mái nhà chỉ là bước đầu của cuộc tái thiết. Thách thức lớn hơn, khó khăn hơn gấp vạn lần, chính là việc xua tan màn sương tuyệt vọng đã bủa vây tâm trí họ suốt bao năm qua. Đó là một thứ chấp niệm ăn sâu vào cốt tủy, một tàn dư của Thiên Đạo suy tàn và sự tàn bạo của Ma Chủ Cửu U đã gieo rắc.

Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, nét mặt lộ rõ vẻ khó chịu và bức bối. Y cau mày nhìn về phía nhóm người đang ngồi im lìm kia, lòng tràn đầy sự bất mãn. “Họ… họ không định làm gì sao? Mọi người đều đang cố gắng, sao họ lại có thể ngồi yên như vậy?” Giọng y có chút bực dọc, thể hiện sự thiếu kiên nhẫn của một tu sĩ quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề. Đối với Dương Quân, sự ì ạch, chây ì này dường như là một sự lãng phí tài nguyên và cơ hội, một sự coi thường những nỗ lực mà họ đã bỏ ra.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ánh lên một tia suy tư sâu sắc. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như đang cố gắng phân tích một hiện tượng lạ lẫm mà tiên pháp của nàng chưa từng giảng dạy. Nàng đã chứng kiến rất nhiều kẻ yếu đuối, nhưng chưa t��ng thấy sự tuyệt vọng nào lại có thể ăn sâu đến mức khiến con người từ bỏ cả ý chí sống, từ chối cả hy vọng như vậy. Đối với một người tu tiên, việc từ bỏ nỗ lực là điều không thể chấp nhận được, bởi vì con đường tu luyện vốn dĩ là một hành trình không ngừng vươn lên, bất chấp mọi khó khăn và nghịch cảnh. Sự tồn tại của nhóm người này như một câu hỏi lớn mà nàng không tài nào lý giải được bằng những đạo lý tu tiên.

Thanh Vân, sau khi chỉ dẫn xong nhóm của mình, thấy Tạ Trần và những người đồng hành đang đứng đó, y liền tiến lại gần. Y nhìn về phía Lão Trưởng Khô Héo với một vẻ mặt pha lẫn sự lo lắng và quyết tâm. “Tạ công tử, Lăng Nguyệt tiên tử, Dương Quân công tử… chúng tôi đã cố gắng thuyết phục Lão Trưởng và những người khác. Nhưng họ… họ không muốn nhúc nhích. Họ nói rằng tất cả chỉ là vô ích.” Giọng Thanh Vân trầm xuống, chứa đựng sự bất lực và nỗi buồn.

Y quay sang nhóm của Lão Trưởng Khô Héo, lớn tiếng gọi, giọng đầy nhiệt huyết và hy vọng: “Lão Trưởng, mọi người! Nước đã có rồi, chúng ta đang bắt đầu xây dựng lại nhà cửa. Hãy cùng nhau đứng dậy! Có hy vọng rồi, mọi người không thể cứ ngồi mãi như vậy được!” Y cố gắng truyền đi ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng mình, muốn chia sẻ ánh sáng mà y vừa tìm thấy.

Tuy nhiên, Lão Trưởng Khô Héo chỉ khẽ động đậy mí mắt, đôi mắt đục ngầu liếc nhìn Thanh Vân một cách chậm chạp, như thể việc ấy cũng tiêu tốn quá nhiều sức lực. Một nụ cười mỉa mai, cay đắng nở trên khuôn mặt khắc khổ, nhăn nheo của ông. “Hy vọng?” Giọng ông khàn khàn, yếu ớt, nhưng lại mang một sự nặng nề đến rợn người, như tiếng đá lăn trên dốc núi, lạnh lẽo và tàn nhẫn. “Hy vọng gì nữa chứ? Sớm muộn gì cũng lại tan tành. Chỉ là kéo dài thêm nỗi đau mà thôi.” Lời nói của ông như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt đứt không khí hăng hái, gieo rắc sự u ám trở lại. Những người khác trong nhóm ông cũng gật gù, ánh mắt vẫn vô hồn, như thể lời của Lão Trưởng đã nói hộ suy nghĩ của họ. Niềm tin vào sự vô ích, vào số phận đã an bài, đã ăn sâu vào cốt tủy của họ, trở thành một bức tường kiên cố, khó lòng phá vỡ.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ nheo mắt. Anh biết rằng, đây không phải là sự lười biếng, cũng không phải là thiếu hiểu biết. Đây là sự tuyệt vọng đã biến thành chấp niệm, một loại bệnh nan y của tâm hồn, mà tiên pháp hay tu vi đều không thể chữa trị. Anh bước chậm rãi về phía nhóm người tuyệt vọng, ánh mắt trầm tĩnh nhưng kiên định, như thể anh đã sẵn sàng đối mặt với một trận chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ cuộc chiến nào. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng theo sau, mỗi người mang một vẻ mặt riêng: Lăng Nguyệt suy tư, Dương Quân khó chịu. Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần với ánh mắt lo lắng, còn Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì khẽ rúc vào vạt áo Mộ Dung Tuyết, dường như cảm nhận được luồng khí tức nặng nề đang bao trùm.

***

Nắng giữa trưa đổ xuống Bán Yêu Chi Địa gay gắt hơn. Gió bắt đầu thổi mạnh, mang theo những luồng khí lạnh lẽo, dù mặt trời vẫn chói chang, như báo hiệu một cơn bão vô hình đang đến gần. Tiếng ồn ào của công việc xây dựng ở phía xa tạm lắng xuống, nhường chỗ cho một bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt bao trùm khu vực nơi Tạ Trần đang đối mặt với Lão Trưởng Khô Héo. Mùi đất ẩm và khói bếp xen lẫn, nhưng cảm giác u uất, bi quan từ nhóm người tuyệt vọng đã lấn át tất cả, tạo nên một sự nặng nề đến khó thở.

Tạ Trần bước đến, dừng lại cách Lão Trưởng Khô Héo vài bước chân. Anh không vội vàng, không gây áp lực, chỉ đơn thuần là hiện diện. Thanh Vân đứng cạnh anh, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn, mong Tạ Trần có thể làm được điều mà y và những người khác đã thất bại. Dương Quân đứng sau Tạ Trần, vẫn giữ vẻ mặt khó chịu và bức bối, trong khi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Mộ Dung Tuyết giữ khoảng cách một chút, quan sát với sự tập trung cao độ. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo khẽ cụp xuống, nép mình sát hơn vào Mộ Dung Tuyết, dường như cảm nhận được sự lạnh lẽo lan tỏa từ nhóm người tuyệt vọng, một nỗi sợ hãi vô hình mà nàng chưa từng gặp phải.

Tạ Trần nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của Lão Trưởng Khô Héo, giọng nói trầm tĩnh, dịu dàng nhưng chứa đựng sức nặng của sự thấu hiểu, như dòng suối chảy qua những tảng đá đã mòn. “Lão Trưởng, và tất cả mọi người. Ta biết, các ngươi đã phải chịu đựng quá nhiều. Nỗi đau, sự mất mát, và cả sự ruồng bỏ đã khiến các ngươi mệt mỏi, đã khiến niềm tin trong các ngươi cạn kiệt.” Anh không bắt đầu bằng những lời khuyên rỗng tuếch hay những hứa hẹn viển vông, mà bằng sự thừa nhận nỗi khổ đau đã ăn sâu vào cốt tủy của họ. “Nhưng cuộc sống, nó giống như một dòng chảy vậy. Dù có thác ghềnh hung dữ, dù có đá tảng chắn lối, nước vẫn phải tìm đường mà đi. Nó có thể chảy xiết, có thể len l���i qua khe đá, nhưng nó sẽ không bao giờ ngừng lại. Sức mạnh của nước không nằm ở sự vĩ đại của thác ghềnh, mà ở sự kiên trì, ở khả năng thích nghi và tìm lối đi của chính nó. Và con người, ta tin, cũng có sức mạnh tương tự, thậm chí còn lớn hơn.”

Lão Trưởng Khô Héo chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt vô hồn kia vẫn không chút thay đổi, nhưng khóe môi ông khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười mỉa mai, chua chát đến tận cùng. “Nước sao? Nước có thể tìm đường, nhưng con người thì không, đặc biệt là lũ Bán Yêu chúng ta.” Giọng ông khàn khàn, yếu ớt, nhưng từng lời lại mang sức nặng của hàng thập kỷ tuyệt vọng, như những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, không thể xóa nhòa. “Chúng ta đã bị dòng đời cuốn trôi, bị Thiên Đạo bỏ rơi, bị Ma Chủ Cửu U giày xéo. Chúng ta khác gì những chiếc lá khô, sớm muộn gì cũng bị nghiền nát dưới bánh xe của số phận? Ngươi nói ‘ý chí muốn sống’, ‘nỗ lực tập thể’. Nhưng ý chí của chúng ta đã chết từ lâu rồi, bị giết chết bởi sự bất công của tiên môn, bởi những lời hứa hão huy��n của những kẻ mạnh, bởi những lần hy vọng rồi lại thất vọng đến tan nát.”

Tạ Trần không nao núng trước những lời lẽ cay nghiệt đó. Anh vẫn giữ thái độ bình tĩnh, kiên nhẫn, như thể anh đã dự liệu được tất cả. “Ý chí không dễ dàng chết đi, Lão Trưởng. Nó có thể bị vùi lấp, bị che mờ bởi bụi trần và nỗi đau, nhưng chỉ cần một tia lửa nhỏ, nó sẽ lại bùng cháy. Ta không nói tiên pháp, không nói tu vi. Ta nói về sức mạnh của chính các ngươi. Sức mạnh của bàn tay, của khối óc, của trái tim. Chúng ta đã cùng nhau khơi thông nguồn nước, đã bắt đầu dựng lại mái nhà. Đó không phải là điều nhỏ bé. Đó là minh chứng cho thấy, dù Thiên Đạo có suy tàn, dù Ma Chủ có tàn bạo, các ngươi vẫn có thể tự mình nắm giữ vận mệnh của mình, dù chỉ là một phần nhỏ. Sống một đời bình thường, tự do và trọn vẹn, đó không phải là một giấc mơ xa vời, mà là một lựa chọn.”

“Tự mình nắm giữ vận mệnh?” Lão Trưởng Khô Héo cười phá lên, tiếng cười khô khốc, lạc lõng trong không gian căng thẳng, như tiếng quạ kêu trong đêm. Những người Bán Yêu khác trong nhóm ông cũng khẽ xì xào, ánh mắt đầy sự đồng tình với thủ lĩnh của mình. “Ngươi nghĩ lũ Bán Yêu chúng ta có thể thay đổi được gì trước Thiên Đạo sắp sụp đổ? Trước Ma Chủ Cửu U tàn bạo đang giày xéo khắp nhân gian? Những nỗ lực này... chỉ là trò hề thôi. Rồi sẽ lại bị nghiền nát, như bao lần trước đây.” Ông chỉ tay về phía những người Bán Yêu đang làm việc hăng say ở phía xa. “Họ đang tự lừa dối mình bằng một thứ hy vọng giả tạo. Nó sẽ chỉ dẫn đến sự thất vọng lớn hơn, nỗi đau đớn sâu sắc hơn mà thôi. Cuối cùng, tất cả chúng ta đều sẽ ‘mất người’, mất đi nhân tính, mất đi cả ý nghĩa tồn tại, chỉ còn lại sự trống rỗng.”

Dương Quân không thể nhịn được nữa. Y tiến lên một bước, giọng nói đầy bất bình và phẫn nộ, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng. “Lão Trưởng, sao ông có thể nói như vậy? Chúng ta có thể giúp đỡ! Tiên pháp có thể diệt trừ ma vật, mang lại bình yên! Chúng ta có thể…”

“Tiên pháp?” Lão Trưởng Khô Héo đột ngột ngắt lời Dương Quân, ánh mắt đục ngầu chợt lóe lên một tia sắc như dao, đầy sự khinh miệt và căm ghét tột độ. Nó không phải sự căm ghét cá nhân, mà là sự căm ghét sâu xa đối với cả một hệ thống đã ruồng bỏ ông. “Tiên pháp có thể làm gì? Tiên nhân các ngươi còn tự lo chưa xong, còn có thể giúp được gì lũ phế vật như chúng ta? Các ngươi đến đây chỉ để chứng kiến chúng ta vùng vẫy trong vô vọng mà thôi! Các ngươi đến đây để tìm kiếm thứ gì đó từ chúng ta, để lợi dụng nỗi đau của chúng ta, chứ không phải thật lòng muốn giúp đỡ! Chẳng phải chính các ngươi, những kẻ tu tiên, đã quay lưng lại với chúng ta, coi chúng ta là dị loại, là tàn dư của thời đại cũ sao? Giờ đây, khi Thiên Đạo suy tàn, các ngươi lại muốn đến đây gieo rắc thêm hy vọng giả tạo?” Ông ta nói với một sự cay độc hiếm thấy, như thể mọi nỗi uất hận dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc bùng lên, trút hết vào mặt Dương Quân và cả Tạ Trần.

Những lời của Lão Trưởng Khô Héo như một cú tát mạnh vào mặt Dương Quân. Y sững sờ, nét mặt đỏ bừng vì giận dữ và bất lực. Y muốn phản bác, muốn dùng sức mạnh của mình để chứng minh những lời nói của Lão Trưởng là sai, nhưng lại không tìm được lời nào để đáp trả. Y nhận ra rằng, tiên pháp và tu vi, thứ mà y vẫn luôn tự hào, trong khoảnh khắc này, lại trở nên vô nghĩa, không thể giải quyết được nỗi đau và sự tuyệt vọng của con người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nheo mắt quan sát toàn bộ sự việc. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng lướt qua Lão Trưởng Khô Héo, qua Dương Quân, rồi dừng lại trên Tạ Trần, như đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thích cho tình cảnh khó hiểu này. Nàng đã từng thấy vô số tu sĩ tranh giành pháp bảo, đấu đá vì quyền lực, nhưng nàng chưa từng thấy một sự phản kháng nào lại kiên cố đến mức từ chối cả hy vọng như vậy. Nàng bắt đầu cảm nhận được sự thật trong lời nói của Lão Trưởng: quyền năng không phải là tất cả, đặc biệt là khi đối mặt với một tâm hồn đã chết. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc giữa lý trí tu sĩ và sự thấu hiểu về nỗi đau phàm trần đang trỗi dậy trong lòng.

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần với vẻ lo lắng, ánh mắt cô đầy sự cảm thông cho cả hai phía. Cô hiểu nỗi đau của những người Bán Yêu, bởi vì cô đã chứng kiến quá nhiều sự bất công và thống khổ trong thế giới này, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, nhưng khoảng cách giữa kẻ mạnh và người yếu vẫn là một vực thẳm. Cô cũng hiểu sự khó khăn của Tạ Trần, khi anh phải đối mặt với một thứ vũ khí vô hình nhưng lại mạnh hơn bất kỳ ma vật nào: đó là sự tuyệt vọng đã ăn sâu vào cốt tủy, đã trở thành một phần bản chất của họ.

Tạ Trần chỉ khẽ thở dài, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh. Anh biết, những lời lẽ của Lão Trưởng Khô Héo không chỉ là sự giận dữ, mà là tiếng kêu đau đớn từ sâu thẳm một tâm hồn đã bị tổn thương đến mức không thể tin vào bất cứ điều gì nữa. Đây không phải là một cuộc tranh luận có thể thắng thua bằng lý lẽ. Đây là một cuộc chiến của ý chí, một cuộc chiến để thắp lại ngọn lửa nhân tính đã bị vùi dập. Anh không thể dùng quyền năng, cũng không thể dùng logic để thay đổi họ. Anh cần một thứ gì đó sâu sắc hơn, một thứ gì đó có thể chạm đến tận cùng tâm hồn đã nguội lạnh của họ, để phá vỡ cái chấp niệm của sự hư vô.

***

Sau cuộc đối thoại căng thẳng và những lời lẽ cay nghiệt, Lão Trưởng Khô Héo và nhóm của ông ta kiên quyết bỏ đi, quay lưng lại với sự hăng hái đang lan tỏa trong cộng đồng. Họ chậm rãi lê bước về phía một khu vực hẻo lánh hơn trong Bán Yêu Chi Địa, nơi những bóng cây cổ thụ rậm rạp che phủ, tạo thành một vùng tối tăm, tách biệt. Sự rời đi của họ không gây ra tiếng động lớn, nhưng lại để lại một khoảng trống nặng nề trong không khí, như một tảng đá vô hình đè nặng lên tâm trí những người còn lại. Sự im lặng đột ngột sau cuộc tranh cãi càng làm cho không khí thêm phần nặng nề.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Bán Yêu Chi Địa bằng thứ ánh sáng bi tráng, kỳ ảo. Những đám mây trắng bạc ban ngày giờ đây chuyển sang sắc cam, hồng, rồi dần chìm vào sắc tím than huyền ảo, như đang khóc than cho những số phận bất hạnh. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo cái mát lạnh của buổi chiều tà, tiếng nước suối chảy róc rách vọng lại từ con suối nhỏ, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng, xoa dịu đôi chút sự căng thẳng vừa qua, nhưng không thể xua tan đi cảm giác trĩu nặng trong lòng. Mùi nước trong lành và cỏ cây xen lẫn, phần nào làm dịu đi cảm giác u uất còn đọng lại, nhưng không thể xóa đi những lời nói sắc như dao của Lão Trưởng Khô Héo.

Tạ Trần cùng các đồng minh tìm đến một góc yên tĩnh gần con suối, ngồi xuống trên những tảng đá rêu phong. Không ai nói gì trong một lúc lâu, chỉ có tiếng suối chảy và tiếng gió rì rào qua kẽ lá. Mỗi người đều đang chìm đắm trong những suy tư của riêng mình, cố gắng tiêu hóa những gì vừa xảy ra.

Dương Quân là người phá vỡ sự im lặng. Y thở dài thườn thượt, nét mặt vẫn còn vương vấn sự thất vọng và khó hiểu. “Họ… họ thật sự đã buông xuôi đến vậy sao? Ngay cả khi có hy vọng trước mắt, ngay cả khi chúng ta muốn giúp đỡ, họ vẫn không muốn nắm lấy? Ta không hiểu… Tại sao lại có thể từ bỏ mọi thứ dễ dàng như vậy?” Giọng y đầy răn rứt, không thể chấp nhận được thái độ của Lão Trưởng Khô Héo. Đối với một tu sĩ, việc từ bỏ là một sự yếu đuối không thể tha thứ, một sự đối nghịch với con đường tu luyện thăng cấp không ngừng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ nãy đến giờ vẫn giữ im lặng, lần đầu tiên lên tiếng. Giọng nàng vẫn trong trẻo và lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc mà ít khi thấy, như thể nàng vừa khám phá ra một bí mật cổ xưa. “Sức mạnh của tu vi có thể diệt trừ yêu ma, có thể dời núi lấp biển, có thể thay đổi cả địa hình. Nhưng nó không thể xóa bỏ nỗi tuyệt vọng đã ăn sâu vào cốt tủy của một người. Nó không thể ép buộc một tâm hồn đã chết sống lại, không thể vá lại những mảnh vỡ của niềm tin.” Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đã chìm vào bóng tối. “Đây là một thứ… còn đáng sợ hơn cả ma khí. Ma khí tàn phá thể xác và linh hồn, nhưng nó lại khơi gợi bản năng sinh tồn, khát vọng chống trả. Còn tuyệt vọng, nó khiến con người từ bỏ mọi thứ, k��� cả bản năng tồn tại, cả ý nghĩa của sự sống. Cái chấp niệm về tu vi và Thiên Đạo, vốn là nền tảng cho sự tồn tại của ta, giờ đây đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Cái giá của quyền năng, của sự thành tiên, đôi khi là sự đánh đổi những giá trị cơ bản nhất của sự sống, và ta đang dần nhận ra điều đó.”

Mộ Dung Tuyết nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt cô đầy sự đồng tình, một nỗi buồn sâu sắc hiện rõ trên khuôn mặt. “Họ đã trải qua quá nhiều đau khổ, bị ruồng bỏ quá lâu. Niềm tin đã chết từ lâu rồi.” Giọng cô dịu dàng, nhưng chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc. “Một vết thương thể xác có thể lành, dù có để lại sẹo. Nhưng một vết thương tâm hồn, đặc biệt là vết thương của niềm tin, thì rất khó để chữa trị. Nó giống như một hạt giống đã bị đốt cháy, khó lòng nảy mầm trở lại. Họ không phải là không muốn, mà là không thể tin nữa.”

Tạ Trần lắng nghe mọi người, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc. Anh biết rằng, những gì họ v��a chứng kiến không phải là một hiện tượng đơn lẻ, mà là một vết cắt sâu sắc phản ánh tình trạng chung của thế giới, nơi Thiên Đạo đang suy tàn và Ma Chủ Cửu U không ngừng gieo rắc hỗn loạn. “Đúng vậy,” Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự vững vàng lạ kỳ. “Xây dựng lại một ngôi làng dễ hơn nhiều so với việc xây dựng lại niềm tin đã tan vỡ. Ma Chủ Cửu U không chỉ tàn phá thể xác, hắn còn gieo rắc sự tuyệt vọng, biến nó thành thứ vũ khí mạnh nhất. Hắn không chỉ muốn hủy diệt thế giới vật chất, mà còn muốn hủy diệt ý chí, hủy diệt nhân tính của con người, để tất cả đều ‘mất người’ như hắn mong muốn.”

Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm về phía khu vực tối tăm nơi nhóm của Lão Trưởng Khô Héo đã bỏ đi, như thể anh đang nhìn xuyên qua bóng tối để thấy được những gì đang ẩn sâu trong tâm hồn họ. “Đây không phải là một trận chiến với ma vật hay yêu thú. Đây là một trận chiến với chính tâm hồn con người, với nỗi sợ hãi và sự buông xuôi đã ăn sâu vào mỗi người. Để ‘tầm đạo nhân gian’, ta không chỉ phải tìm cách giải quyết những vấn đề vật chất, mà còn phải tìm cách thắp lại ngọn lửa cuối cùng trong những tâm hồn đã nguội lạnh này, để họ có thể ‘sống một đời bình thường’ mà không cần thành tiên.”

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một sự thừa nhận về quy mô của thách thức, mà còn là một tuyên ngôn về con đường anh sẽ đi. Anh biết rằng, sự tuyệt vọng sâu sắc của một bộ phận Bán Yêu này chỉ là một phần nhỏ của tình trạng chung của toàn thế giới dưới sự ảnh hưởng của Thiên Đạo suy tàn và Ma Chủ Cửu U. Thách thức của anh sẽ còn lớn hơn nhiều, bởi Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn, và Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ. Các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng, không thể đưa ra một giải pháp. Việc anh nhận ra đây là một trận chiến tinh thần khó khăn hơn cả việc diệt trừ ma vật, báo hiệu anh sẽ phải tìm kiếm những phương pháp ‘Nhân Đạo’ sâu sắc hơn để chữa lành tâm hồn, không chỉ là giải quyết các vấn đề vật chất.

Tạ Trần chậm rãi đứng dậy. Dáng người gầy gò của anh in bóng lên nền trời hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một hình ảnh đầy kiên cường giữa cảnh vật bi tráng. Ánh mắt anh kiên định, không còn vẻ suy tư trầm ngâm mà thay vào đó là một ý chí sắt đá, như thể anh đã có một kế hoạch mới hình thành trong tâm trí. “Chúng ta không thể bỏ rơi họ. Một cộng đồng không thể lành lặn nếu một phần của nó vẫn còn chìm trong bóng tối. Và ‘Nhân Đạo’ mà ta theo đuổi, không chỉ là kiến tạo, mà còn là chữa lành, là phá cục, là tìm lại nhân tính cho tất cả mọi người.”

Anh quay lại nhìn những người đồng hành, ánh mắt anh mang theo một sự tin tưởng tuyệt đối. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, qua những gì vừa chứng kiến, đã ngày càng thấu hiểu hơn về giới hạn của tu vi và tầm quan trọng của ‘nhân tính’. Điều này báo hiệu họ sẽ có những bước chuyển mình lớn hơn trong việc ủng hộ Tạ Trần, không chỉ bằng sức mạnh tu vi, mà còn bằng cả sự thấu hiểu và ý chí của mình. Sự chia rẽ trong cộng đồng Bán Yêu, tuy là một mối nguy, nhưng cũng là một cơ hội để Tạ Trần chứng minh sức mạnh thực sự của ‘Nhân Đạo’, và cũng là một thử thách để củng cố niềm tin và sự đoàn kết giữa những người đã chọn đi theo anh. Sự tuyệt vọng này có thể bị các thế lực bên ngoài, đặc biệt là Ma Chủ, lợi dụng để phá hoại, hoặc để kiểm tra khả năng lãnh đạo của Tạ Trần. Cuộc chiến không chỉ nằm ở bên ngoài, mà còn nằm sâu trong trái tim của mỗi con người. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tìm cách thắp lại ngọn lửa hy vọng, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi, trong những tâm hồn đã nguội lạnh ấy, để nhân gian này có thể tìm thấy một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free