Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 522: Mầm Sống Nảy Nở Giữa Hoang Tàn

Dòng nước trong lành từ khe suối được khơi thông, tuôn chảy mát lạnh, mang theo âm thanh của sự sống, xoa dịu không khí căng thẳng bao trùm Bán Yêu Chi Địa suốt bao ngày qua. Tiếng reo hò không lớn, nhưng đầy ắp sự nhẹ nhõm, vang vọng giữa những tàn tích đổ nát. Người Mẹ Trẻ Bán Yêu với đôi mắt chứa đựng niềm biết ơn sâu sắc, đã trao chén nước cho đứa con thơ của mình. Đứa bé háo hức uống từng ngụm, ánh mắt trong veo ngước nhìn mẹ, nụ cười non nớt như đóa hoa chớm nở giữa hoang tàn. Nàng nhìn Tạ Trần, giọng nói còn chút khản đặc vì xúc động nhưng lại chất chứa sự kiên định lạ thường, “Nhờ có công tử, con tôi mới được uống nước sạch. Nhờ có công tử, chúng tôi mới tìm lại được hy vọng.” Lời nói giản dị nhưng lại nặng tựa ngàn cân, chạm đến sâu thẳm tâm can của những ai chứng kiến.

Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt anh dõi theo dòng nước chảy, rồi lại dừng lại trên những nụ cười của người Bán Yêu, cuối cùng trở về với Tạ Trần. Anh trầm tư, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại, như đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó vượt ngoài nhận thức bấy lâu nay của mình. Một hơi thở dài thoát ra, nhẹ nhõm như trút bỏ gánh nặng vô hình. “Ta chưa từng nghĩ, không dùng tu vi lại có thể giải quyết được vấn đề lớn như vậy,” anh nói, giọng điệu có chút bối rối nhưng chân thành đến lạ. “Trong mắt ta, một yêu vật chỉ cần một nhát kiếm. Một tảng đá chỉ cần một đạo pháp. Nhưng công tử… công tử đã làm được điều mà tiên pháp không thể làm được. Công tử đã khơi dậy ý chí của họ.” Anh nhận ra rằng, cái bản chất của tu luyện, của sức mạnh, không phải là để hủy diệt, mà là để bảo vệ, để xây dựng. Và đôi khi, bảo vệ không cần đến kiếm, xây dựng không cần đến pháp. Lòng nhiệt huyết của anh, vốn chỉ hướng về con đường chính nghĩa của tu tiên, nay đã mở rộng ra, bao dung hơn với những giá trị nhân sinh mà Tạ Trần đang gieo mầm. Anh bắt đầu hiểu rằng, con đường mà Tạ Trần chọn, tuy không phô trương sức mạnh nhưng lại chứa đựng một tiềm năng vô hạn, một sức mạnh có thể thay đổi cả nhân gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, vẫn giữ sự tĩnh lặng cố hữu của mình. Nàng đứng hơi xa một chút, mái tóc đen nhánh buông dài trên tấm bạch y, thân ảnh tựa một bức họa thủy mặc giữa khung cảnh hoang tàn. Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một sự xao động nhẹ trong đôi mắt phượng vốn sắc bén mà giờ đây lại mang nét suy tư sâu thẳm. Nàng chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ nó. Chiếc trâm này, vốn là linh vật của tiên môn, chứa đựng linh khí thuần khiết, giờ đây dường như đang hòa nhịp với một thứ năng lượng khác, một thứ năng lượng đến từ nhân gian, giản dị mà kiên cường. “Đây là… sức mạnh của nhân gian sao?” Nàng khẽ thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng chất chứa một sự hoang mang, một sự khám phá. “Không phải là Thiên Đạo, mà là con người… Con người có thể tạo ra kỳ tích như vậy sao?” Nàng đã từng tin vào Thiên Đạo, vào sự sắp đặt của nó, vào con đường tu tiên để đạt đến sự hoàn mỹ. Nàng tin rằng mọi giải pháp đều nằm trong quy luật của trời đất, trong phép tắc của tiên gia. Nhưng giờ đây, nàng thấy một con đường khác, một con đường mà con người tự định đoạt số phận của mình, tự tạo ra giá trị của mình mà không cần đến sự ban phước của Thiên Đạo. Cái chấp niệm về tu vi và Thiên Đạo trong lòng nàng, đã bị lay động một cách mạnh mẽ. Nàng bắt đầu hiểu rằng, cái giá của quyền năng, của sự thành tiên, đôi khi là sự đánh đổi nhân tính, đánh đổi những giá trị cơ bản nhất của sự sống, của sự tồn tại. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn những người Bán Yêu, và trong lòng nàng, một hạt mầm nghi vấn, một hạt mầm của sự đồng cảm, đã bắt đầu nảy nở.

Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, không nhận công trạng về mình. Ánh mắt anh vẫn bình th��n như mặt hồ không gợn sóng, sâu thẳm mà khó dò. “Nước là nguồn sống. Niềm tin cũng vậy. Khi con người tin vào nhau, tin vào chính mình, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.” Giọng anh trầm ấm, mang theo sự vững chãi lạ thường, như một lời khẳng định cho chân lý mà anh đã theo đuổi. Anh nhìn về phía xa, nơi ma khí vẫn còn vương vất trong màn đêm sắp buông xuống, tạo nên một đường chân trời u ám đối lập với ánh sáng của hy vọng đang bùng lên. “Yêu vật này chỉ là một tàn dư nhỏ của ma khí. Ma Chủ Cửu U vẫn đang thao túng thế giới, gieo rắc sự hỗn loạn và biến dị. Vùng đất này, và cả nhân gian, sẽ còn đối mặt với nhiều thử thách lớn hơn.” Anh biết rõ hơn ai hết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ bé, một khởi đầu mong manh.

Anh quay lại nhìn cộng đồng Bán Yêu đang vui vẻ bên dòng nước, những gương mặt hốc hác giờ đã ánh lên niềm vui, niềm hy vọng. “Nhưng hôm nay, các ngươi đã chứng minh rằng, dù không có tiên pháp, không có tu vi, các ngươi vẫn có thể đứng lên và tự bảo vệ mình. Niềm tin này, sự đoàn kết này, chính là thứ sức mạnh lớn nhất.” Anh tin rằng, sự thành công nhỏ bé này chỉ là bước khởi đầu. Tiếng tăm của sự việc này, của Bán Yêu Chi Địa đang dần hồi sinh, chắc chắn sẽ lan truyền, thu hút sự chú ý của những thế lực khác, có thể là các tông môn tu tiên đang tìm cách "vá trời," hoặc chính Ma Chủ Cửu U. Nhưng giờ đây, những người Bán Yêu đã có một nền tảng mới, một niềm tin mới. Họ đã không còn là những kẻ yếu đuối, tuyệt vọng nữa. Họ đã trở thành một liên minh, không dựa vào tu vi, mà dựa vào ý chí kiên cường và lòng tin vào nhau. Tạ Trần tin rằng, sự thay đổi trong nhận thức của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, cùng với sự đoàn kết mới mẻ của cộng đồng Bán Yêu, chính là những hạt mầm quan trọng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, một kỷ nguyên nơi 'Nhân Đạo' có thể thực sự cứu vãn thế giới. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Nhưng giờ đây, họ đã có một tia hy vọng, một con đường để đi.

***

Bán Yêu Chi Địa chìm trong sương mù nh��� buổi bình minh, một bức tranh của sự tĩnh lặng và khởi đầu. Ánh nắng ban mai còn yếu ớt, cố gắng xuyên qua lớp sương giăng mắc, đậu trên những mái nhà gỗ xiêu vẹo, trên những tảng đá rêu phong và trên khuôn mặt của những người Bán Yêu. Không khí se lạnh, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và một chút hương hoang dã của núi rừng. Những tàn tích của các công trình đổ nát vẫn còn đó, là minh chứng cho một quá khứ đầy đau thương, nhưng không còn vẻ tuyệt vọng. Thay vào đó, có một sự hối hả nhẹ nhàng, một âm thanh rì rầm của cuộc sống đang cựa mình thức dậy.

Dọc theo con suối vừa được khơi thông, vài ba người Bán Yêu đã nhóm những đống lửa nhỏ, khói trắng bốc lên cuộn mình trong sương, mang theo mùi khói gỗ ấm áp. Họ đang đun nước, hơi nước bốc lên nghi ngút, làm ấm không khí xung quanh. Những đứa trẻ Bán Yêu, đêm qua còn khóc vì đói khát, giờ đã líu lo nô đùa bên mép nước, đôi mắt ánh lên sự tò mò và niềm vui đơn giản. Một bà mẹ trẻ đang bón cháo cho đứa con, khuôn mặt gầy gò nhưng ánh mắt đã không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là ánh sáng của niềm tin.

Tạ Trần đứng đó, tựa vào một gốc cây cổ thụ đã khô héo, lặng lẽ quan sát. Khuôn mặt anh thanh tú, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phất phơ trong gió sớm. Anh khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Bên cạnh anh, Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đang lặng lẽ theo dõi. Dương Quân tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự nhiệt huyết, còn Lăng Nguyệt thì lạnh lùng như băng tuyết, nhưng sâu thẳm đôi mắt nàng, một dòng chảy suy tư đang cuộn trào.

Thanh Vân, với khuôn mặt hốc hác của người trải qua gian khổ nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng và quyết tâm, tiến lại gần Tạ Trần, cúi người một cách cung kính. “Tạ công tử, nước đã về rồi. Cả đời này chúng tôi chưa từng nghĩ sẽ lại được uống nước trong lành như vậy.” Giọng y vẫn còn chút run rẩy, nhưng đã mang theo sự biết ơn vô hạn. Y nhìn khắp lượt những gương mặt Bán Yêu đang dần có lại sinh khí, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời chỉ dẫn.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi mỏng nở một nụ cười nhạt. “Đây mới chỉ là khởi đầu, Thanh Vân huynh. Nguồn nước đã có, nhưng chúng ta còn cần nơi trú ẩn kiên cố hơn, cần một hệ thống vệ sinh sạch sẽ để tránh bệnh tật, và một cách để duy trì cuộc sống lâu dài. Những túp lều rách nát này, những hang động ẩm thấp kia không thể là nơi an cư lạc nghiệp vĩnh viễn. Các ngươi có muốn cùng ta xây dựng một Bán Yêu Chi Địa thực sự, nơi mà các ngươi có thể sống an toàn, bình yên, không còn lo sợ cái đói, cái lạnh hay sự truy đuổi không ngừng không?” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng lời nói lại mang sức nặng của một lời hứa, một viễn cảnh tươi đẹp mà bấy lâu nay họ không dám mơ tới.

Đám đông người Bán Yêu, ban đầu còn ngần ngại, chưa dám tin vào tai mình, dần dần xôn xao. Họ nhìn nhau, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang hy vọng, rồi cuối cùng là quyết tâm. Người Mẹ Trẻ Bán Yêu, người vừa bày tỏ lòng biết ơn, bước lên phía trước, giọng nói vang vọng và dứt khoát, “Chúng tôi muốn! Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì! Chỉ cần không còn phải sống trong sợ hãi, chỉ cần có một nơi để con tôi lớn lên bình yên, chúng tôi nguyện dốc hết sức lực!” Lời nói của nàng như một ngọn lửa, thắp sáng ý chí của cả cộng đồng.

Thanh Vân gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy phấn khích. Y quay sang cộng đồng, lớn tiếng hô hào, “Mọi người nghe đây! Tạ công tử đã chỉ cho chúng ta một con đường. Chúng ta không còn đơn độc, không còn tuyệt vọng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại! Ai có sức lực, hãy dùng sức lực! Ai có trí tuệ, hãy dùng trí tuệ! Chúng ta sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất!”

Tạ Trần không hề ra lệnh hay dùng quyền uy, chỉ là khơi gợi, chỉ dẫn. Anh trình bày một kế hoạch tái thiết cơ bản, bắt đầu từ việc dọn dẹp mặt bằng, phân loại vật liệu, rồi đến cách xây dựng những căn nhà kiên cố hơn từ đá và gỗ, cách đào rãnh thoát nước, tạo dựng những khu vực trồng trọt nhỏ. Anh vẽ ra một viễn cảnh giản dị nhưng đầy hứa hẹn, một nơi mà họ có thể tự cung tự cấp, tự bảo vệ. Dưới sự dẫn dắt của Thanh Vân và Người Mẹ Trẻ Bán Yêu, cộng đồng Bán Yêu dần dần bắt đầu phân công công việc. Những người khỏe mạnh thì đi thu thập vật liệu, những người yếu hơn thì dọn dẹp rác rưởi, trẻ em thì được giao những việc nhẹ nhàng hơn như nhặt đá, kiếm củi. Một dòng chảy năng lượng mới, một nhịp điệu của sự sống, đã bắt đầu lan tỏa khắp Bán Yêu Chi Địa, xua tan đi sự ảm đạm và tĩnh mịch bấy lâu. Dương Quân và Lăng Nguyệt chứng kiến tất cả, và trong lòng họ, những hạt mầm triết lý của Tạ Trần đang dần bén rễ sâu hơn.

***

Giữa trưa, ánh nắng đã trở nên rực rỡ hơn, xua tan hoàn toàn màn sương sớm, mang đến một bầu không khí ấm áp, tràn đầy sinh khí. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất mới b��� đào xới, mùi gỗ tươi và mùi mồ hôi mặn mòi của những người đang lao động. Bán Yêu Chi Địa giờ đây không còn tĩnh lặng như buổi bình minh, mà tràn ngập âm thanh của sự hăng say: tiếng cuốc đất thình thịch, tiếng đá lăn lộp cộp, tiếng cưa gỗ ken két, tiếng người nói chuyện rôm rả, và cả tiếng cười đùa hồn nhiên của lũ trẻ.

Cảnh tượng lao động hăng say diễn ra khắp nơi. Tạ Trần, không hề dùng chút tu vi nào, chỉ bằng trí tuệ và sự quan sát tinh tường, đứng giữa một nhóm người Bán Yêu, chỉ dẫn họ cách làm nền móng cho một căn nhà gỗ kiên cố hơn. Anh không trực tiếp vác đá hay đào đất, nhưng lời nói của anh lại là kim chỉ nam, là sức mạnh tinh thần. “Nền móng phải vững chãi, như gốc rễ của một cái cây vậy. Đất phải được nén chặt, đá phải xếp khít vào nhau. Không cần sức mạnh siêu phàm, chỉ cần sự tỉ mỉ và kiên nhẫn.” Anh dùng một cành cây khô để vẽ phác thảo trên nền đất, giải thích về cấu trúc, về cách gia cố vách đá để chống chọi với mưa gió và sự khắc nghiệt của môi trường. Những người Bán Yêu, ban đầu còn lúng túng, vụng về, nhưng dưới sự chỉ dẫn rõ ràng của Tạ Trần, họ dần dần nắm bắt được phương pháp, ánh mắt lộ vẻ hiểu biết và quyết tâm.

Dương Quân, người vốn quen với việc dùng sức mạnh tu vi để làm mọi thứ, giờ đây lại hăng hái vác những tảng đá lớn, đào những hố đất sâu. Mồ hôi lấm tấm trên trán, thấm ướt vạt đạo bào lam nhạt, nhưng khuôn mặt anh lại rạng rỡ một nụ cười mãn nguyện. Anh chưa từng nghĩ rằng việc lao động chân tay lại có thể mang lại cảm giác thành tựu đến vậy. “Không ngờ việc xây dựng lại phức tạp đến vậy, nhưng lại mang lại cảm giác thành tựu hơn cả việc tu luyện đơn thuần,” anh nói, vừa đặt một tảng đá xuống vị trí, vừa quay sang nhìn Tạ Trần. “Mỗi tảng đá được đặt đúng chỗ, mỗi nhát cuốc đều tạo nên một phần của cái chung. Cảm giác này… thật khác biệt.”

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, không tham gia vào công việc nặng nhọc. Nàng đi lại giữa những lùm cây, những tảng đá, dùng kinh nghiệm của mình để phân loại cây cỏ, tìm kiếm những vật liệu tự nhiên có thể dùng để lợp mái, làm vách ngăn, hoặc thậm chí là làm thuốc. Nàng chỉ dẫn những người Bán Yêu cách nhận biết các loại thảo mộc, cách dùng rễ cây để kết nối các thanh gỗ, cách trộn đất sét với rơm để tạo thành vữa trát tường. Nàng không ngừng nhắc nhở, “Thiên nhiên ban tặng cho chúng ta rất nhiều. Quan trọng là chúng ta biết cách tận dụng, biết cách nương tựa vào nó mà không làm hại nó.”

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy, không thể ngồi yên một chỗ. Nàng chạy nhảy khắp nơi, mang không khí vui vẻ và tinh nghịch. Nàng giúp đỡ những việc nhỏ nhặt, mang nước uống cho những người đang khát, nhặt những cành cây khô nhỏ để nhóm lửa, hay thậm chí là trêu chọc vài đứa trẻ Bán Yêu, khiến chúng cười khúc khích. Nàng nhìn thấy sự thay đổi, và trong lòng nàng, một niềm vui đơn giản mà thuần khiết đang trỗi dậy. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi!” Nàng thầm nghĩ, tự hào về khả năng hòa nhập và giúp đỡ của mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ban đầu chỉ đứng quan sát, ánh mắt phức tạp dõi theo từng hành động của Tạ Trần và những người Bán Yêu. Nàng thấy Dương Quân, người từng là một thiên tài tu luyện, giờ đây lại lấm lem bùn đất, nhưng nụ cười trên môi anh lại chân thực hơn bao giờ hết. Nàng thấy Mộ Dung Tuyết, một y sư tài năng, tỉ mỉ hướng dẫn cách dùng những thứ tầm thường nhất. Và nàng thấy Tạ Trần, một phàm nhân không hề có tu vi, lại có thể khiến cả một cộng đồng từ tuyệt vọng đứng dậy, cùng nhau xây dựng. Một cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra trong nàng. Chấp niệm về tu vi, về tiên pháp, về sự siêu việt của người tu đạo đang dần lung lay. Những giá trị mà nàng từng tin tưởng tuyệt đối đang bị thách thức bởi một chân lý khác, giản dị hơn, nhưng mạnh mẽ hơn. Nàng nhìn những người Bán Yêu đang hăng say lao động, nhìn những viên đá được đặt ngay ngắn, những thanh gỗ được ghép nối cẩn thận, dần dần hình thành nên một mái nhà. “Bỏ ra sức lực phàm nhân, đổi lấy sự bình yên này… không phải là không đáng.” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trầm xuống, ánh mắt có chút mơ màng. Rồi, như một hành động tự nhiên, không ai ra lệnh, nàng cúi xuống, nhặt một vài cành cây khô, một vài viên đá vụn nằm ngổn ngang trên đường, giúp dọn dẹp khu vực. Cử chỉ nhỏ bé ấy, tưởng chừng vô nghĩa, nhưng lại là một bước ngoặt lớn trong nhận thức của nàng, một sự chấp nhận, một sự hòa nhập. Bàn tay ngọc ngà, vốn chỉ dùng để thi triển tiên pháp, nay lại chạm vào đất đá thô ráp, và nàng cảm thấy một sự bình yên lạ thường.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ bóng dài lên những tàn tích của Bán Yêu Chi Địa. Không khí trở nên se lạnh, từng cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm của đêm sắp về. Mặt trời lặn dần phía xa, để lại những vệt màu cam, hồng, tím tuyệt đẹp trên nền trời, tương phản với những đám mây ma khí còn vương vất ở phía chân trời, tạo nên một bức tranh bi tráng mà hùng vĩ.

Dưới ánh chiều tà, một khu vực nhỏ đã được dọn dẹp tương đối sạch sẽ. Vài ba mái che tạm bợ được dựng lên, tuy đơn sơ nhưng đã mang lại cảm giác an toàn, che mưa che nắng cho những người Bán Yêu. Những đống lửa trại được nhóm lên, ánh lửa bập bùng nhảy múa trong đêm, xua tan cái lạnh và bóng tối. Xung quanh những đống lửa, mọi người tụ tập lại, chia sẻ những bữa ăn đơn giản. Đó là những củ khoai nướng, những món rau rừng được hái lượm, và cả những con cá nhỏ vừa được bắt từ dòng suối trong lành. Tiếng cười nói râm ran, tiếng lửa tí tách, tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá, và cả tiếng chim kêu lạ từ sâu trong rừng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng.

Tạ Trần ngồi lặng lẽ bên một đống lửa, ánh mắt anh dõi theo những gương mặt Bán Yêu. Những gương mặt hốc hác, nhợt nhạt hôm nào giờ đã ánh lên sinh khí, ánh mắt đã có sự gắn kết, không còn sự sợ hãi và tuyệt vọng cố hữu. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ cộng đồng, từ những nụ cười, từ những lời nói chân thành. Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, và Hồ Ly Nữ cũng ngồi cùng, chia sẻ thức ăn và những câu chuyện trong ngày. Lăng Nguyệt Tiên T��, sau khi giúp dọn dẹp xong, cũng tìm một chỗ ngồi gần Tạ Trần. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt nàng dõi theo những người Bán Yêu, như đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó sâu xa hơn cả tiên pháp và đạo lý.

Thanh Vân, gương mặt lấm lem tro bụi nhưng ánh mắt lại rạng ngời, mang đến cho Tạ Trần một củ khoai nướng còn nóng hổi. “Tạ công tử, nhờ có ngài, chúng tôi mới có được ngày hôm nay. Chưa bao giờ chúng tôi nghĩ rằng mình có thể làm được những điều này.” Giọng y nghẹn ngào, chất chứa lòng biết ơn vô hạn.

Tạ Trần nhận lấy củ khoai, khẽ mỉm cười. “Không phải ta, Thanh Vân huynh. Là các ngươi. Là sức mạnh của sự đoàn kết và ý chí muốn sống của các ngươi. Ta chỉ là người chỉ lối, con đường phải do chính các ngươi tự bước đi, tự khai phá.” Anh biết rằng, việc khơi dậy niềm tin và ý chí của họ mới là điều quan trọng nhất. Sức mạnh thực sự không nằm ở một cá nhân, mà ở sự đồng lòng của cả một cộng đồng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt nàng phức tạp vô cùng. Trong ánh lửa bập bùng, khuôn mặt nàng mang vẻ đẹp thoát tục, nhưng ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến một ngày lao động của những phàm nhân, một ngày không có tiên pháp, không có tu vi, nhưng lại tạo ra những thành quả cụ thể, mang lại niềm vui và hy vọng thực sự. Nàng đã cảm nhận được sự bình yên trong việc nhặt những viên đá, trong việc nhìn thấy một mái nhà dần hình thành. “Sức mạnh này… không cần tiên pháp, không cần Thiên Đạo…” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào không gian tĩnh mịch của đêm. Trong lời nói của nàng, không còn sự ngạc nhiên đơn thuần, mà là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cái gọi là 'Nhân Đạo'. Cái chấp niệm về tu vi và Thiên Đạo, vốn là nền tảng cho sự tồn tại của nàng, giờ đây đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Nàng bắt đầu cảm thấy rằng, cái giá của quyền năng, của sự thành tiên, đôi khi là sự đánh đổi những giá trị cơ bản nhất của sự sống.

Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt anh trầm tĩnh như thể đã thấu hiểu mọi suy nghĩ trong lòng nàng. Anh biết rằng, những hạt mầm của 'Nhân Đạo' đã được gieo xuống, và chúng đang dần nảy mầm trong tâm hồn của những người đồng hành, không chỉ riêng Lăng Nguyệt. Cộng đồng Bán Yêu, dưới sự dẫn dắt của anh, đã bắt đầu xây dựng lại từ đống tro tàn, không chỉ là những ngôi nhà, mà còn là niềm tin vào chính bản thân họ. Sự đoàn kết này, ý chí kiên cường này, chính là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn.

Tuy nhiên, trong cái ấm áp của lửa trại, trong tiếng cười nói của những người Bán Yêu, một cảm giác căng thẳng tiềm ẩn vẫn lẩn khuất. Từ xa, phía rìa khu rừng nơi bóng đêm bao phủ dày đặc, một cái bóng lướt qua, nhanh như một cơn gió, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Không ai trong số những người đang quây quần bên lửa trại nhận ra sự hiện diện đó, ngoại trừ Tạ Trần, ánh mắt anh chợt nheo lại một chút, như thể anh đã cảm nhận được một luồng khí tức lạ. Anh biết rằng, sự 'hồi sinh' của Bán Yêu Chi Địa sẽ không thể bình yên lâu dài. Tiếng tăm của họ, dù muốn hay không, cũng sẽ lan truyền, thu hút sự chú ý của những thế lực khác – có thể là Ma Chủ Cửu U đang tìm cách gieo rắc hỗn loạn, hoặc những tông môn tu tiên đang loay hoay tìm cách "vá trời" bằng những phương pháp cũ kỹ, và có thể sẽ coi sự tồn tại của Bán Yêu Chi Địa như một mối đe dọa.

Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và Bán Yêu Chi Địa này, với những phàm nhân đang gieo mầm hy vọng, sẽ là một chiến trường mới, một minh chứng cho 'Nhân Đạo' giữa một kỷ nguyên đang suy tàn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free