Nhân gian bất tu tiên - Chương 521: Đạo Của Nước: Niềm Tin Hồi Sinh Giữa Hoang Tàn
Câu trả lời, Tạ Trần tin rằng, nằm ngay trong chính trái tim họ.
***
Sương mù đặc quánh như một tấm màn trắng bao phủ Bán Yêu Chi Địa, nuốt chửng mọi âm thanh và hình ảnh, chỉ để lại một màu xám đục lạnh lẽo. Không khí ẩm ướt, mang theo cái lạnh cắt da thịt của một buổi chiều tà đang dần buông. Dưới chân, đất đá lởm chởm, rêu phong ẩm ướt, chứng tỏ sự hoang phế đã ngự trị nơi đây từ bao đời. Từng cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi tanh tưởi đặc trưng của ma khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ dại mục nát, tạo nên một thứ hương vị khó ch��u đến ghê người.
Trước mặt đám đông Bán Yêu đang run rẩy, con yêu vật biến dị vẫn gầm gừ, thân hình dị dạng với những u nhọt ghê tởm toát ra từng đợt ma khí nồng nặc, khiến không khí càng thêm nặng nề và ngột ngạt. Đôi mắt đỏ ngầu của nó như hai đốm lửa ma quái trong bóng tối, chằm chằm nhìn về phía những sinh linh yếu ớt. Nó không phải là một sinh vật có trí tuệ, chỉ là một khối bản năng hung tàn được ma khí nuôi dưỡng, một dấu ấn ghê rợn của sự suy tàn Thiên Đạo. Tiếng gầm gừ khàn đục của nó như tiếng lưỡi cưa xé toạc sự tĩnh mịch, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào những trái tim đã quá nhiều tổn thương.
Cộng đồng Bán Yêu lùi lại, chen chúc vào nhau, ánh mắt thất thần như nhìn thấy chính tương lai đen tối của mình. Nỗi tuyệt vọng, cái cảm giác "mất người" đã ăn sâu vào tâm hồn họ, lại trỗi dậy mạnh mẽ. Họ đã từng chứng kiến quá nhiều hy vọng bị dập tắt, quá nhiều nỗ lực trở thành tro bụi. Giờ đây, một nguồn nước, một chút sinh cơ vừa được khơi gợi, lại bị một chướng ngại vật kinh tởm chặn đứng.
Thanh Vân trưởng lão, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn lên vẻ mệt mỏi, bất lực. Ông siết chặt nắm tay, nhưng rồi lại buông thõng. "Nó... nó là dấu hiệu của sự hủy diệt, công tử à," ông khẽ nói, giọng run rẩy, "Chúng ta không thể thắng nổi ma khí. Nó đã nuốt chửng mọi thứ. Chúng ta... chúng ta chỉ là những kẻ chờ chết." Lời nói của ông như một câu thần chú ma quỷ, gieo thêm sự bi quan vào đám đông.
Người Mẹ Trẻ Bán Yêu, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, thân hình gầy gò của nàng run bần bật. Đứa bé rúc đầu vào ngực mẹ, không dám ngẩng lên. Nàng nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt van lơn, nhưng cũng đầy tuyệt vọng. "Yêu vật... yêu vật sẽ ăn thịt chúng tôi... Chúng tôi không có sức mạnh để chống lại nó..." Nàng thì thầm, nước mắt chực trào. Nàng đã chứng kiến quá nhiều thứ bị hủy hoại, quá nhiều người thân bị cướp đi bởi những sinh vật tương tự, những hiện thân của ma khí. Trong mắt nàng, con quái vật kia không chỉ là một sinh vật, mà là hiện thân của số phận bi thảm, của sự vô thường tàn nhẫn đã định sẵn cho tộc Bán Yêu.
Dương Quân, đứng ngay sau Tạ Trần, nắm chặt chuôi kiếm. Ánh mắt anh tràn đầy sự phẫn nộ và ý chí chiến đấu. Anh là tu sĩ, anh đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề. Trước một yêu vật hung tàn, bản năng đầu tiên của anh là rút kiếm, dùng tiên pháp để tiêu diệt nó. "Để ta! Ta sẽ dẹp nó ngay lập tức!" Anh gằn giọng, định lao lên. Trong đầu anh, đây là một vấn đề đơn giản, một con yêu vật, một nhát kiếm, và mọi thứ sẽ được giải quyết. Anh vẫn giữ chấp niệm về sức mạnh tu vi, tin rằng đó là con đường duy nhất để bảo vệ và cứu rỗi.
Nhưng một bàn tay mảnh khảnh, dù không mang theo chút linh lực nào, lại nhẹ nhàng đặt lên vai anh, vững chãi như một ngọn núi. Tạ Trần. Anh không cần phải dùng lời nói, chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ để Dương Quân dừng lại. Ánh mắt Tạ Trần bình tĩnh lạ thường, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, không hề có chút dao động nào trước cảnh tượng kinh hoàng. Anh quay lại, ánh mắt lần lượt lướt qua từng gương mặt Bán Yêu đang tái mét vì sợ hãi, rồi dừng lại ở Dương Quân.
"Không cần tiên pháp," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, nhưng lời nói của anh lại vang vọng rõ ràng giữa không gian ảm đạm, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. "Đây không phải là một trận chiến mà kiếm pháp hay tiên thuật có thể định đoạt." Anh lại nhìn về phía con yêu vật đang gầm gừ, ánh mắt không hề có chút khinh thường hay sợ hãi, mà chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc. "Nó không phải là kẻ thù duy nhất của các ngươi. Kẻ thù lớn nhất, vẫn luôn ẩn mình trong chính tâm hồn các ngươi: là nỗi sợ hãi, là sự mất người, là chấp niệm về sự yếu đuối của bản thân."
Anh từ tốn bước tới, không chút vội vã, không chút do dự, tiến về phía con yêu vật. Từng bước chân của anh nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, như một người phàm nhân đang tản bộ giữa khu vườn hoang. Con yêu vật nhận ra sự tiếp cận của anh, tiếng gầm gừ càng trở nên dữ tợn hơn, khói đen ma khí bốc lên cuồn cuộn từ thân thể dị dạng của nó. Dường như, nó cảm nhận được một thứ gì đó từ Tạ Trần, một thứ không ph��i là tu vi, nhưng lại khiến nó bất an.
"Sức mạnh của một người, dù là tu sĩ thượng đẳng, có thể phá hủy một vật cản, nhưng nó không thể xây dựng niềm tin," Tạ Trần nói, giọng anh không lớn, nhưng lại có sức nặng phi thường, xuyên qua cả tiếng gầm gừ của yêu vật và tiếng gió rít. "Một nhát kiếm có thể chém bay đầu yêu quái, nhưng không thể chém bay nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm hồn. Các ngươi đã từng nếm trải quá nhiều mất mát, ta biết. Nhưng các ngươi có tin vào chính mình không? Có tin vào sự đoàn kết của những người đang đứng cạnh các ngươi không, để giành lại sự sống này?"
Anh quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt Bán Yêu, như một ngọn lửa nhỏ đang cố gắng nhen nhóm lại tro tàn. "Nguồn nước này là của tất cả chúng ta, là sinh mệnh của các ngươi. Liệu các ngươi có cam tâm để một con yêu vật không có trí tuệ, một tàn dư của ma khí, cướp đi nó mà không hề kháng cự? Hay các ngươi sẽ đứng lên, dùng trí tuệ, dùng đôi tay, dùng ý chí của mình để đoạt lại?"
Thanh Vân trưởng lão cúi đầu, lời nói của Tạ Trần như chạm đến tận đáy lòng ông. "Nhưng... nó là yêu quái, công tử. Chúng ta không có tu vi... làm sao mà thắng?" Ông vẫn còn chìm trong vòng xoáy của sự bất lực, của cái định kiến rằng chỉ có tu vi mới có thể đối phó với yêu ma.
Người Mẹ Trẻ Bán Yêu run rẩy, nhưng trong ánh mắt sợ hãi của nàng, một tia sáng nhỏ yếu ớt chợt lóe lên, như một đốm lửa nhỏ vừa được khơi gợi. Nàng nhìn đứa con thơ dại trong vòng tay, rồi lại nhìn Tạ Trần. Lời nói của anh không phải là một lời hứa hẹn hão huyền về sức mạnh, mà là một lời thách thức vào chính bản ngã, vào ý chí sinh tồn của họ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cách đó không xa, vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên một sự ngạc nhiên sâu sắc. Nàng đã từng thấy vô số tu sĩ dùng phép thuật, dùng kiếm khí uy mãnh để tiêu diệt yêu ma. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân, lại chọn cách đối mặt với nó bằng lời nói, bằng sự khơi gợi niềm tin. Phương pháp này, đối với nàng, hoàn toàn phi truyền thống, thậm chí là điên rồ. Tuy nhiên, nàng không thể phủ nhận sức nặng trong từng lời nói của anh, cái cách mà anh đang từ từ lay động những tâm hồn đã hóa đá vì sợ hãi. Nàng tự hỏi, liệu 'Nhân Đạo' có thể thực sự tạo nên kỳ tích mà tiên pháp không làm được? Nàng nhận ra, đây không chỉ là một cuộc chiến giành nguồn nước, mà là một cuộc chiến giành lại giá trị của sự sống, của nhân tính.
***
Mây trên bầu trời Bán Yêu Chi Địa dần tan đi, để lộ những khoảng trời xanh xám, và ánh nắng yếu ớt của buổi trưa bắt đầu rọi xuống, xuyên qua lớp sương mù còn vương vất. Không khí không còn quá lạnh lẽo, nhưng mùi ma khí vẫn còn thoang thoảng, như một lời nhắc nhở dai dẳng về mối đe dọa vô hình. Tiếng gầm gừ của con yêu vật vẫn văng vẳng, nhưng dường như đã bớt đi phần nào vẻ hung hăng, bởi những người Bán Yêu đã không còn đứng im một chỗ run rẩy.
Lời nói của Tạ Trần, tuy không tạo ra một làn sóng nhiệt huyết bùng cháy ngay lập tức, nhưng nó đã gieo vào lòng họ một hạt mầm của sự suy ngẫm. Một hạt mầm về khả năng của chính bản thân, về giá trị của sự đoàn kết mà họ đã lãng quên từ lâu. Dưới sự khích lệ của Tạ Trần, và cả ánh mắt đầy hy vọng của Người Mẹ Trẻ Bán Yêu nhìn đứa con thơ, Thanh Vân trưởng lão cuối cùng cũng hít một hơi thật sâu.
"Công tử nói đúng," ông nói, giọng tuy vẫn còn run, nhưng đã có thêm chút kiên quyết. "Nếu chúng ta không tin vào mình, ai sẽ tin vào chúng ta đây? Nếu chúng ta không tự cứu lấy mình, ai sẽ cứu chúng ta đây?" Ông quay lại, ánh mắt quét qua những người trong tộc. "Hỡi những người anh em Bán Yêu! Chúng ta đã sống sót qua bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu mất mát. Lẽ nào bây giờ, lại chịu thua một con yêu vật không có trí tuệ? Nguồn nước này là máu thịt của chúng ta! Chúng ta sẽ đoạt lại nó!"
Lời kêu gọi của Thanh Vân trưởng lão, dù không vang vọng như tiếng hiệu lệnh của một vị tướng quân, nhưng lại mang một sức nặng của sự đồng cảm, của nỗi đau chung. Từng người một, những người Bán Yêu bắt đầu ngẩng đầu lên. Ánh mắt họ vẫn còn sự sợ hãi, nhưng đã có thêm những tia lửa nhỏ của ý chí. Họ nhìn nhau, nhìn những gương mặt quen thuộc đã cùng nhau trải qua bao kiếp nạn, và trong ánh mắt ấy, sự đoàn kết dần được nhen nhóm.
Tạ Trần không hề ra lệnh, anh chỉ gợi mở. "Yêu vật này bám vào ma khí để tồn tại. Nó yếu đi khi tách khỏi nguồn năng lượng ấy. Nó không hề mạnh mẽ như các ngươi tưởng tượng. Nó chỉ là một chướng ngại vật cần được loại bỏ bằng trí tuệ và sự khéo léo." Anh chỉ vào tảng đá lớn đã chặn lối vào mạch nước. "Tảng đá này cũng vậy. Nó lớn, nhưng nó không phải là một ngọn núi. Cùng nhau, chúng ta có thể dịch chuyển nó."
Anh bắt đầu gợi ý những phương pháp dân gian mà anh đã học được từ những tháng ngày du hành nhân gian. "Địa hình ở đây không bằng phẳng, có thể lợi dụng những con dốc nhỏ để tạo đà. Dưới tảng đá có thể có những khe nứt, có thể dùng đòn bẩy. Đào rãnh chuyển hướng nước tạm thời, để dòng chảy không bị tắc nghẽn hoàn toàn, đồng thời làm mềm đất đá xung quanh."
Thanh Vân trưởng lão là người đầu tiên hưởng ứng. "Đúng vậy! Chúng ta không có tiên pháp, nhưng chúng ta có đôi tay, có trí óc! Các huynh đệ khỏe mạnh, hãy theo ta. Chúng ta sẽ tìm những cây gỗ lớn để làm đòn bẩy! Chị em phụ nữ, trẻ nhỏ, hãy tìm những viên đá nhỏ, những vật liệu có thể dùng để lấp rãnh, hoặc làm chệch hướng dòng nước."
Lập tức, cộng đồng Bán Yêu bắt đầu hành động. Không khí sôi động hẳn lên. Tiếng xẻng cuốc thô sơ va vào đất đá, tiếng người nói chuyện nhỏ to, tiếng bước chân vội vã, tiếng hò reo khẽ khàng khi tìm được một cây gỗ lớn phù hợp. Dù vẫn còn dè dặt, nhưng sự sợ hãi đã bị đẩy lùi một bước bởi ý chí hành động.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với bản tính tinh nghịch và nhanh nhẹn, không chịu đứng yên. Nàng nhảy nhót xung quanh con yêu vật, đôi khi vẫy vẫy chiếc đuôi trắng muốt, đôi khi nhào lộn để thu hút sự chú ý của nó. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" nàng lẩm bẩm, rồi lại cười khúc khích khi con yêu vật gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu dõi theo nàng một cách vô thức. Hành động của nàng không chỉ là trò đùa, mà còn giúp phân tán sự tập trung của yêu vật, cho phép những người Bán Yêu khác làm việc an toàn hơn.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, cũng không ngồi yên. Nàng kiểm tra lại các túi thuốc của mình, sắp xếp những loại thảo dược sơ cứu. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng luôn tin vào điều đó. Nàng đi lại giữa những người Bán Yêu đang làm việc, khuyên nhủ họ cẩn thận, chỉ dẫn cách dùng sức cho đúng, và sẵn sàng băng bó vết thương nếu có ai sơ suất. Sự hiện diện của nàng mang lại một cảm giác an toàn, của sự chăm sóc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, không khỏi kinh ngạc. Dương Quân ban đầu vẫn còn có chút hoài nghi, nhưng khi chứng kiến cách những người Bán Yêu, vốn dĩ yếu ớt và tuyệt vọng, lại đang phối hợp với nhau một cách hiệu quả, anh bắt đầu thay đổi suy nghĩ. "Ta chưa từng nghĩ... rằng những phương pháp thô sơ này lại có thể có tác dụng," anh thì thầm, ánh mắt dõi theo những người Bán Yêu đang dùng đòn bẩy để dịch chuyển tảng đá lớn. Anh nhận ra rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở tiên pháp, mà còn nằm ở sự khéo léo, ở trí tuệ tập thể. Cái chấp niệm về tu vi trong lòng anh đang dần lung lay.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn im lặng, nhưng nội tâm nàng dậy sóng. Nàng đã quen với những phép thuật trấn sơn hà, những kiếm khí xé nát trời mây. Giờ đây, nàng lại chứng kiến một cảnh tượng hoàn toàn khác: những người phàm nhân, không chút tu vi, đang dùng đôi tay trần, dùng trí óc giản dị để đối phó với một con yêu vật biến dị. Cách Tạ Trần dẫn dắt họ, không phải bằng uy quyền, mà bằng sự gợi mở, bằng niềm tin vào khả năng của chính họ, đã khiến nàng phải suy ngẫm sâu sắc. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn ánh mắt bình tĩnh của anh, và chợt hiểu ra rằng, cái gọi là 'Nhân Đạo' không phải là một con đường hoa mỹ, mà là một con đường gian nan, đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và m���t niềm tin mãnh liệt vào bản chất của con người.
Dưới sự chỉ dẫn khéo léo của Tạ Trần, và sự phối hợp của Thanh Vân trưởng lão, những người Bán Yêu dần dần làm việc một cách có hệ thống. Họ dùng những cây gỗ lớn làm đòn bẩy, tiếng hô "một, hai, ba" vang lên nhịp nhàng. Tảng đá lớn, ban đầu tưởng chừng bất di bất dịch, cuối cùng cũng dịch chuyển từng chút một. Cùng lúc đó, Hồ Ly Nữ vẫn không ngừng quấy nhiễu con yêu vật, buộc nó phải di chuyển, khiến nó không thể bám víu vào một chỗ để hút ma khí từ lòng đất.
Con yêu vật, bị bao vây, bị quấy nhiễu, lại không còn chỗ để hấp thụ ma khí một cách liên tục, dần trở nên yếu ớt. Tiếng gầm gừ của nó nhỏ dần, thân hình dị dạng của nó bắt đầu co rút lại, những u nhọt ghê tởm cũng xẹp xuống. Nó không bị tiêu diệt bằng sức mạnh, mà bị đẩy lùi bằng sự khéo léo, bằng việc cắt đứt nguồn sống của nó. Cuối cùng, khi tảng đá được dịch chuyển, lộ ra một khe nứt nhỏ sâu hoắm, con yêu vật mất đi điểm tựa, loạng choạng ngã vào trong khe nứt đó, và biến mất vào bóng tối, mang theo mùi ma khí tanh tưởi còn vương vất.
Cả cộng đồng Bán Yêu thở phào nhẹ nhõm. Một tiếng reo hò nhỏ, yếu ớt, rồi lớn dần, bùng nổ trong không gian. Họ đã làm được! Họ đã tự mình đẩy lùi hiểm nguy, không cần đến bất kỳ tiên pháp nào. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ mây, rọi thẳng vào lối vào mạch nước vừa được khơi thông, như một lời chúc mừng cho nỗ lực của họ.
***
Hoàng hôn buông xuống Bán Yêu Chi Địa, nhuộm đỏ cả một vùng trời, xua tan đi vẻ ảm đạm của buổi chiều tà. Những đám mây đã hoàn toàn tan biến, để lộ bầu trời trong xanh, với những vệt mây hồng rực rỡ như những nét vẽ của tạo hóa. Mùi ma khí tanh tưởi đã bị dòng nước trong lành và mùi đất ẩm mới lấn át. Tiếng gầm gừ của yêu vật đã im bặt, thay vào đó là tiếng nước chảy róc rách, trong trẻo, như một bản hòa ca của sự sống.
Nguồn nước đã được khơi thông hoàn toàn. Dòng suối trong vắt, mát lạnh, chảy từ sâu dưới lòng đất, men theo những rãnh nhỏ mà những người Bán Yêu vừa đào, len l���i về phía khu định cư tạm. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo và đầy hy vọng. Xung quanh dòng suối, những người Bán Yêu quây quần bên nhau. Họ không còn vẻ sợ hãi hay tuyệt vọng. Thay vào đó, trên những khuôn mặt khắc khổ, đã nở những nụ cười hiếm hoi, những ánh mắt rạng rỡ niềm vui và sự tin tưởng. Họ chia nhau những ngụm nước mát lành, những miếng thức ăn ít ỏi, cảm nhận sự trọn vẹn của một khoảnh khắc bình yên mà từ lâu họ đã đánh mất. Tiếng chim đêm bắt đầu cất lên trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua những rặng cây, mang theo hơi ẩm của nước, của đất.
Thanh Vân trưởng lão bước đến chỗ Tạ Trần, ánh mắt ông tràn ngập lòng biết ơn sâu sắc. Ông cúi đầu thật thấp, một hành động mà trước đây ông chưa từng làm với bất kỳ người phàm nhân nào. "Công tử Tạ Trần, ngài không chỉ mang nước về cho chúng tôi, mà còn mang lại niềm tin, mang lại sự sống cho chúng tôi." Giọng ông nghẹn ngào, "Chúng tôi... chúng tôi đã quên mất rằng mình cũng có thể tự cứu lấy mình. Cảm ơn công tử đã cho chúng tôi thấy điều đó." Ông nhìn xung quanh, nhìn những người trong tộc đang cùng nhau uống nước, cùng nhau cười nói. "Đây là cái ơn tái sinh, chúng tôi nguyện khắc ghi."
Người Mẹ Trẻ Bán Yêu tiến lại gần, đôi mắt nàng đã không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự dịu dàng và biết ơn. Nàng đưa chén nước mát lành cho đứa con thơ đang háo hức uống từng ngụm nhỏ. Đứa bé ngước nhìn mẹ, đôi mắt trong veo, nụ cười tươi tắn. Nàng nhìn Tạ Trần, khẽ nói: "Nhờ có công tử, con tôi mới được uống nước sạch. Nhờ có công tử, chúng tôi mới tìm lại được hy vọng."
Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt anh nhìn dòng nước chảy, nhìn những nụ cười của người Bán Yêu, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần. Anh trầm tư một lúc lâu, rồi thở dài một hơi, như trút bỏ một gánh nặng vô hình. "Ta chưa từng nghĩ, không dùng tu vi lại có thể giải quyết được vấn đề lớn như vậy," anh nói, giọng anh có chút bối rối, nhưng cũng đầy chân thành. "Trong mắt ta, một yêu vật chỉ cần một nhát kiếm. Một tảng đá chỉ cần một đạo pháp. Nhưng công tử... công tử đã làm được điều mà tiên pháp không thể làm được. Công tử đã khơi dậy ý chí của họ." Anh nhận ra rằng, cái bản chất của tu luyện, của sức mạnh, không phải là để hủy diệt, mà là để bảo vệ, để xây dựng. Và đôi khi, bảo vệ không cần đến kiếm, xây dựng không cần đến pháp.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp thoát tục, vẫn giữ sự tĩnh lặng của mình, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một sự xao động nhẹ trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ nó. Chiếc trâm này, vốn là linh vật của tiên môn, chứa đựng linh khí thuần khiết, giờ đây dường như đang hòa nhịp với một thứ năng lượng khác, một thứ năng lượng đến từ nhân gian. "Đây là... sức mạnh của nhân gian sao?" Nàng khẽ thì thầm, giọng nàng trong trẻo, nhưng chất chứa một sự suy tư sâu sắc. "Không phải là Thiên Đạo, mà là con người... Con người có thể tạo ra kỳ tích như vậy sao?" Nàng đã từng tin vào Thiên Đạo, vào sự sắp đặt của nó, vào con đường tu tiên để đạt đến sự hoàn mỹ. Nhưng giờ đây, nàng thấy một con đường khác, một con đường mà con người tự định đoạt số phận của mình, tự tạo ra giá trị của mình mà không cần đến sự ban phước của Thiên Đạo. Cái chấp niệm về tu vi và Thiên Đạo trong lòng nàng, đã bị lay động một cách mạnh mẽ. Nàng bắt đầu hiểu rằng, cái giá của quyền năng, của sự thành tiên, đôi khi là sự đánh đổi nhân tính, đánh đổi những giá trị cơ bản nhất của sự sống.
Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, không nhận công trạng về mình. Ánh mắt anh vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. "Nước là nguồn sống. Niềm tin cũng vậy. Khi con người tin vào nhau, tin vào chính mình, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua." Anh nhìn về phía xa, nơi ma khí vẫn còn vương vất trong màn đêm sắp buông xuống. "Yêu vật này chỉ là một tàn dư nhỏ của ma khí. Ma Chủ Cửu U vẫn đang thao túng thế giới, gieo rắc sự hỗn loạn và biến dị. Vùng đất này, và cả nhân gian, sẽ còn đối mặt với nhiều thử thách lớn hơn."
Anh quay lại nhìn cộng đồng Bán Yêu đang vui vẻ bên dòng nước. "Nhưng hôm nay, các ngươi đã chứng minh rằng, dù không có tiên pháp, không có tu vi, các ngươi vẫn có thể đứng lên và tự bảo vệ mình. Niềm tin này, sự đoàn kết này, chính là thứ sức mạnh lớn nhất." Anh biết rằng, sự thành công nhỏ bé này chỉ là bước khởi đầu. Tiếng tăm của sự việc này, của Bán Yêu Chi Địa đang dần hồi sinh, chắc chắn sẽ lan truyền, thu hút sự chú ý của những thế lực khác, có thể là các tông môn tu tiên đang tìm cách "vá trời," hoặc chính Ma Chủ Cửu U. Nhưng giờ đây, những người Bán Yêu đã có một nền tảng mới, một niềm tin mới. Họ đã không còn là những kẻ yếu đuối, tuyệt vọng nữa. Họ đã trở thành một liên minh, không dựa vào tu vi, mà dựa vào ý chí kiên cường và lòng tin vào nhau.
Tạ Trần tin rằng, sự thay đổi trong nhận thức của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, cùng với sự đoàn kết mới mẻ của cộng đồng Bán Yêu, chính là những hạt mầm quan trọng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, một kỷ nguyên nơi 'Nhân Đạo' có thể thực sự cứu vãn thế giới. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Nhưng giờ đây, họ đã có một tia hy vọng, một con đường để đi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.