Nhân gian bất tu tiên - Chương 520: Hồi Sinh Cội Nguồn: Bắt Đầu Từ Con Người
Bình minh lên, chiếu rọi Bán Yêu Chi Địa trong một màu xám đục, ảm đạm. Sương mù vẫn còn lãng đãng, giăng mắc khắp những tàn tích đổ nát, ôm lấy những căn nhà gỗ xiêu vẹo và những hang động ẩm thấp, nơi sự sống đã vật lộn để bám trụ qua bao năm tháng. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm, mùi tro tàn từ những bếp lửa đêm qua và một chút hương hoang dã đặc trưng của vùng đất bị lãng quên. Những ngọn lửa trại đã tàn, chỉ còn lại than hồng lấp lánh như những đốm mắt mệt mỏi trong màn sương mờ ảo.
Tạ Trần đứng lặng lẽ trên một mô đất cao, áo vải bố cũ kỹ khẽ lay động trong làn gió sớm. Thân h��nh gầy gò của anh không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận hành của càn khôn. Anh lướt ánh mắt qua những gương mặt Bán Yêu đang dần thức giấc. Họ co ro trong những tấm áo cũ nát, ánh mắt vẫn còn hằn sâu nỗi tuyệt vọng, sự cảnh giác và cả một nỗi buồn dai dẳng, cố hữu. Đêm qua, những lời nói của anh đã gieo xuống một vài hạt mầm hy vọng, nhưng anh biết, mầm sống ấy mong manh đến nhường nào trên mảnh đất khô cằn này. Nó cần được tưới tắm bằng hành động, bằng sự chứng kiến, chứ không phải chỉ là lời nói suông.
"Chúng ta cần một nơi an toàn hơn. Nước sạch là ưu tiên hàng đầu," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, không quá lớn nhưng đủ để truyền đi trong không khí tĩnh mịch của buổi sớm. Anh không dùng linh lực, không dùng phép thuật, chỉ đơn thuần là tiếng nói của một phàm nhân, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. "Ai có thể giúp ta tìm một mạch nước ngầm? Một nơi có thể đào giếng, hoặc một con suối bị vùi lấp."
Thanh Vân, người trưởng lão Bán Yêu với khuôn mặt khắc khổ, bước lại gần, ánh mắt ông vẫn còn chút dè dặt. "Công tử... liệu có ích gì không? Chúng ta đã thử bao lần. Nước ở đây... đều đã nhiễm độc. Hoặc bị ma khí làm ô uế. Chờ đợi một mạch nước trong lành như chờ đợi tiên nhân giáng thế vậy." Ông thở dài, tiếng thở dài mang theo cả ngàn năm cam chịu. Lời nói của ông như một làn sương lạnh, cố dập tắt tia hy vọng vừa chớm nở. Đó là sự chấp niệm, sự mất người đã ăn sâu vào cốt tủy của những kẻ sống ở Bán Yêu Chi Địa này. Họ đã quá quen với việc chấp nhận số phận, chấp nhận sự mục rữa của Thiên Đạo cũ.
Tạ Trần không đáp trực tiếp. Anh cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ, lòng bàn tay anh cảm nhận được sự thô ráp và cái lạnh của đất. "Không cần tiên nhân giáng thế, Thanh Vân trưởng lão. Chỉ cần đôi bàn tay của chúng ta. Nếu không thử, sao biết không thể? Những người tu tiên tin vào thiên mệnh, tin vào tu vi. Ta tin vào nhân lực, vào ý chí của con người. Có thể Thiên Đạo đã suy tàn, nhưng nhân tâm chưa bao giờ suy tàn cả. Nước là sự sống. Không có nước sạch, không thể tồn tại. Đây không phải là một lựa chọn, mà là một điều tất yếu."
Anh bắt đầu di chuyển những tảng đá nhỏ, dùng sức phàm nhân của mình đẩy chúng sang một bên, dù cho động tác có phần chậm chạp và kém hiệu quả. Đó là một hành động mang tính biểu tượng, một lời mời gọi không lời.
Dương Quân lập tức hiểu ý Tạ Trần. Anh không dùng linh lực để dịch chuyển đá, mà dùng sức mạnh cơ bắp của mình. "Mọi người, chúng ta hãy chia ra. Một nhóm dọn dẹp khu vực này, củng cố những túp lều. Một nhóm khác, những ai có kinh nghiệm, hãy cùng Tạ công tử tìm kiếm mạch nước. Chúng ta cần sự phối hợp." Giọng anh rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết và lý tưởng. Anh hiểu rằng, để 'Nhân Đạo' có thể đứng vững, nó cần được thể hiện bằng những hành động cụ thể, thiết thực, có tổ chức.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đi lại giữa những người Bán Yêu, gương mặt dịu dàng của nàng toát lên vẻ thông minh và lòng trắc ẩn. Nàng ki���m tra những vết thương nhẹ, những ánh mắt mệt mỏi, đưa cho họ những viên thuốc đơn giản từ túi vải của mình. "Những vết thương nhỏ này cần được băng bó. Đừng để chúng trở thành vấn đề lớn hơn." Nàng không cần tiên pháp, chỉ cần kiến thức y thuật và tấm lòng nhân hậu, cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, tinh nghịch hơn. Nàng chạy đi chạy lại giữa những đứa trẻ Bán Yêu, vẫy vẫy cái đuôi trắng muốt, cố gắng dùng những trò đùa đơn giản để làm chúng bật cười. Nàng không biết cách dọn dẹp hay chữa bệnh, nhưng nàng biết cách xoa dịu những trái tim non nớt đang run rẩy, mang lại một chút hồn nhiên, một chút ánh sáng vào sự tăm tối. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" nàng lẩm bẩm khi một đứa trẻ Bán Yêu cười khúc khích với chiếc đuôi của nàng.
Dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần và sự hỗ trợ tích cực từ các đồng hành, một sự chuyển động nhỏ bắt đầu diễn ra. Ban đầu là sự dè dặt, rồi là sự tò mò, và cuối cùng là những hành động ngập ngừng. Một vài người Bán Yêu, ánh mắt vẫn còn đầy hoài nghi, nhưng họ đã bắt đầu cùng Tạ Trần di chuyển những tảng đá, dù động tác còn chậm chạp, gượng gạo. Một vài người khác, nghe lời Dương Quân, bắt đầu củng cố lại những bức tường xiêu vẹo của nơi trú ẩn tạm thời. Tiếng cuốc, tiếng xẻng, tiếng lách cách của đá va vào nhau, dù còn thưa thớt, đã bắt đầu xua tan đi sự tĩnh mịch của buổi sáng. Đó là những âm thanh của lao động, của sự sống đang cố gắng vươn lên từ trong tro tàn.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây dày, chiếu xuống Bán Yêu Chi Địa, nhuộm vàng những tàn tích đổ nát. Không khí đã bớt lạnh lẽo hơn, và những âm thanh của sự sống cũng trở nên rõ ràng hơn. Tiếng người nói chuyện, tiếng yêu thú nhỏ hiếm hoi, tiếng lao động... tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng lạ lùng của sự hồi sinh.
Dưới sự hướng dẫn của Tạ Trần, những người Bán Yêu dần tham gia vào công việc. Họ cùng nhau dọn dẹp đống đổ nát, đào xới đất để tìm mạch nước. Đó là một công việc nặng nhọc, đòi hỏi sức lực và sự kiên trì, nhưng không có ai than vãn. Có lẽ, việc có một mục tiêu cụ thể, một hành động để làm, đã giúp họ tạm quên đi nỗi tuyệt vọng đã ăn sâu bám rễ. Những câu chuyện nhỏ được kể, những ánh mắt trao đổi dần có sự kết nối. Họ không còn là những cá thể cô lập, mà là một cộng đồng đang cùng nhau đối mặt với thực tại nghiệt ngã.
"Mọi người hãy theo hướng này, chúng ta sẽ tạo thành một hàng để chuyển đá," Dương Quân hô lớn, anh mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rực sáng. Anh đã từng là một tu sĩ kiêu ngạo, chỉ quen dùng linh lực để giải quyết mọi chuyện, nhưng giờ đây, anh lại thấy một niềm vui, một sự thỏa mãn lạ lùng khi dùng chính sức lực của mình để giúp đỡ những người phàm nhân này. Anh đã học được rằng, sức mạnh không chỉ đến từ tu vi, mà còn đến từ sự đoàn kết và ý chí con người.
Thanh Vân, người trưởng lão, đã không còn vẻ dè dặt ban đầu. Ông hòa mình vào dòng người, cùng những người Bán Yêu khác khiêng vác những tảng đá lớn. "Này, cẩn thận kẻo đá lăn trúng chân!" ông nhắc nhở một người Bán Yêu trẻ hơn, giọng nói không còn sự u ám mà đã có thêm chút quan tâm. Sự thay đổi trong ông không chỉ là sự chấp nhận, mà là một sự tham gia tích cực, một sự tin tưởng vào con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang gieo trồng.
Mộ Dung Tuyết vẫn miệt mài với công việc của mình. Nàng băng bó cho một người bị thương nhẹ do đá sạt, gương mặt nàng tập trung và dịu dàng. "Đừng lo lắng, vết thương này không sâu. Hãy cẩn thận hơn một chút." Những lời nói của nàng, cùng với bàn tay mềm mại, đã xoa dịu không chỉ vết thương thể xác mà còn cả nỗi lo lắng trong lòng người bệnh. Nàng hiểu rằng, đôi khi, sự chăm sóc đơn giản lại là thứ quý giá nhất.
Tiểu Cửu vẫn đang "làm việc" theo cách của riêng mình. Nàng trêu chọc vài đứa trẻ Bán Yêu, khiến chúng bật cười. Tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ vang lên giữa Bán Yêu Chi Địa, tựa như một nốt nhạc lạc điệu nhưng lại vô cùng cần thiết, xua tan đi sự u ám và nặng nề. Nàng đưa cho chúng những viên kẹo nhỏ, những câu chuyện cổ tích về thế giới bên ngoài, gieo vào lòng chúng những hạt mầm của sự tò mò và niềm vui.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ đầu buổi sáng vẫn đứng quan sát với vẻ mặt lạnh lùng và nội tâm mâu thuẫn. Nàng là một tiên tử, một người tu hành cao quý, quen với việc dùng linh lực để điều khiển vạn vật. Việc dùng sức phàm nhân để dọn dẹp, để làm những công việc tay chân này, dường như là một sự hạ mình, một sự sỉ nhục đối với thân phận của nàng. Nhưng nàng đã chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân, dùng trí tuệ và sự thấu cảm để lay động những trái tim đã đóng băng. Nàng đã nghe Dương Quân nói về "sức mạnh của ý chí con người."
Nàng nhìn Tạ Trần, y vẫn đang kiên nhẫn dịch chuyển từng tảng đá, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú. Y không có chút tu vi, không có vẻ hùng dũng của một anh hùng, nhưng y lại tỏa ra một thứ khí chất đặc biệt, một sự kiên định vững vàng như núi. Ánh mắt y không hề chứa đựng sự khinh thường hay thương hại, mà là sự thấu hiểu sâu sắc.
Một lúc sau, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Nàng bước chậm rãi đến một đống đá vụn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một sự tò mò không thể kìm nén. Nàng cúi người xuống, động tác còn có chút gượng gạo, không hề thanh thoát như khi nàng điều khiển tiên kiếm hay vận dụng pháp thuật. Nàng nhặt một viên đá nhỏ, rồi một viên khác, bắt đầu giúp đỡ việc dọn dẹp. Bạch y của nàng, thường tinh khôi không tì vết, giờ đây đã lấm tấm bụi đất.
Hành động của Lăng Nguyệt Tiên Tử lập tức thu hút ánh nhìn ngạc nhiên của những người Bán Yêu. Một tiên tử cao quý như nàng, lại tự mình làm những công việc nặng nhọc này? Đó là điều không tưởng. Họ đã quá quen với việc các tu sĩ cao ngạo, coi thường phàm nhân và Bán Yêu. Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không nói một lời, lại đang dùng hành động của mình để phá vỡ bức tường ngăn cách vô hình ấy. Nàng không dùng phép thuật, không dùng linh lực, chỉ đơn thuần là một đôi bàn tay, một sự tham gia. Nó như một dấu hiệu, rằng ngay c��� những người đã "thành tiên" cũng có thể quay về với "nhân gian", có thể cùng "sống một đời bình thường". Hành động nhỏ bé đó, lặng lẽ nhưng đầy sức nặng, đã khắc sâu vào tâm trí của những người Bán Yêu, gieo vào lòng họ một hạt mầm của sự tin tưởng mới.
***
Cuối chiều, sương mù trở lại, bao phủ Bán Yêu Chi Địa trong một bức màn trắng đục, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo. Không khí đột nhiên trở nên căng thẳng hơn. Niềm vui vừa chớm nở với việc tìm thấy một nguồn nước ngầm tiềm năng, một mạch nước trong lành nằm sâu dưới lòng đất, tưởng chừng như sẽ là phép màu cho vùng đất này, thì một tiếng động lớn vang lên. "Rầm!"
Đất đá sạt lở dữ dội, bụi bay mù mịt, chặn đứng lối vào mạch nước vừa được phát hiện. Tiếng hò reo của những người Bán Yêu vừa tìm thấy hy vọng bị chặn lại bởi tiếng đá lở và một tiếng gầm gừ lạ lùng, đầy vẻ dữ tợn. Một sinh vật biến dị, méo mó và gớm ghiếc, xuất hiện từ trong bóng tối của hầm đá, chặn đường những người Bán Yêu đang cố gắng tiếp cận. Ma khí thoang thoảng ở khu vực này đột nhiên trở nên đậm đặc hơn, mang theo mùi tanh tưởi, ghê tởm, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của Ma Chủ Cửu U.
"Không! Nguồn nước bị chặn rồi!" Thanh Vân trưởng lão thốt lên, giọng ông đầy vẻ tuyệt vọng. Nỗi sợ hãi cố hữu, sự mất người đã ăn sâu vào tâm trí ông, lại trỗi dậy mạnh mẽ. Ông đã quá quen với việc hy vọng bị dập tắt, với việc những nỗ lực cuối cùng của họ đều trở thành tro bụi.
Người Mẹ Trẻ Bán Yêu, đang ôm con mình thật chặt, khuôn mặt gầy gò của nàng trắng bệch vì sợ hãi. "Là… là yêu vật!" Nàng thì thầm, đôi mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào con quái vật đang gầm gừ. Con yêu vật, thân hình dị dạng, toàn thân bao phủ bởi những u nhọt ghê tởm, chính là sản phẩm của ma khí thối rữa và sự suy tàn của Thiên Đạo. Nó không hề có chút trí tuệ, chỉ có bản năng hung tàn và sự tàn phá.
Dương Quân lập tức rút kiếm, thanh kiếm sáng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. "Ta sẽ dẹp nó!" Anh định lao lên, bản năng tu sĩ đã ăn sâu vào xương tủy khiến anh muốn dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề. Anh muốn bảo vệ những người Bán Yêu, muốn bảo vệ thành quả của cả ngày lao động.
Nhưng một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai anh. Tạ Trần. Anh không dùng chút linh lực nào, nhưng bàn tay anh lại như một bức tường vô hình, ngăn cản Dương Quân. Ánh mắt Tạ Trần bình tĩnh, sâu thẳm, nhìn thẳng vào con quái vật, rồi lại lướt qua những gương mặt Bán Yêu đang tái mét vì sợ hãi. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là một con yêu vật. Đây là một thử thách, một bài kiểm tra cho niềm tin vừa chớm nở của họ.
"Không cần tiên pháp," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, nhưng lời nói của anh lại vang vọng như sấm giữa không gian tĩnh mịch. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Nguồn nước này là của tất cả chúng ta." Anh không hề có ý định rút kiếm, không hề có ý định dùng bùa chú hay pháp thuật. Anh chỉ đứng đó, một phàm nhân giữa những kẻ tuyệt vọng, dùng chính khí chất và ý chí của mình để đối mặt với hiểm nguy. Anh nhìn vào từng gương mặt Bán Yêu, ánh mắt anh như dò xét, như khơi gợi một điều gì đó ẩn sâu trong mỗi người. Yêu vật kia không phải là kẻ thù duy nhất. Kẻ thù lớn nhất, vẫn là nỗi sợ hãi và sự mất người đã ăn sâu vào tâm hồn họ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cách đó không xa, cũng dừng lại mọi hành động. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn Dương Quân, và nhìn cả những người Bán Yêu đang run rẩy. Nàng đã từng chứng kiến vô số cuộc chiến giữa tu sĩ và yêu ma, nhưng chưa bao giờ nàng thấy một người phàm nhân đối mặt với yêu vật mà không hề có chút tu vi nào, chỉ bằng ý chí và lời nói. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một trận chiến thông thường. Đây là một bài học, một bài kiểm tra về cái gọi là 'Nhân Đạo'.
Con quái vật gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung tàn. Nó tiến về phía họ, mang theo làn ma khí tanh tưởi. Tia sáng hy vọng nhỏ bé vừa được thắp lên trong lòng những người Bán Yêu dường như đang đứng trước bờ vực bị dập tắt. Cuộc chiến tinh thần này, Tạ Trần biết, sẽ còn dài và khó khăn hơn bất kỳ cuộc chiến vật chất nào. Đây, chỉ là sự kh��i đầu. Nhưng liệu, trong sâu thẳm của sự tuyệt vọng, những người Bán Yêu có thể tìm thấy sức mạnh để đoàn kết, để tự mình đối mặt với bóng tối, mà không cần đến phép thuật hay tiên pháp? Câu trả lời, Tạ Trần tin rằng, nằm ngay trong chính trái tim họ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.