Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 519: Hố Sâu Tuyệt Vọng: Lắng Nghe Tiếng Lòng Nhân Gian

Bình minh không mang theo nắng ấm, chỉ là một sự chuyển mình từ màn đêm thăm thẳm sang một buổi sáng mịt mờ, lạnh lẽo nơi Bán Yêu Chi Địa. Không gian vẫn còn vương vấn hơi ẩm của đêm, pha lẫn mùi đất khô cằn và chút gì đó ngai ngái, khó tả, như hơi thở của một sự mục rữa trường tồn. Những tảng đá lớn, lởm chởm, nhuốm màu đen xám của thời gian và ma khí, đứng sừng sững như những chứng nhân câm lặng cho sự suy tàn của Thiên Đạo. Dưới chân chúng, những lùm cây dại khô héo vươn lên yếu ớt, không đủ sức để chống chọi với cái khắc nghiệt của vùng đất bị lãng quên này.

Nhóm Tạ Trần cùng một số người Bán Yêu đã bắt đầu công việc củng cố lại khu vực trú ẩn tạm thời mà họ đã lập nên đêm qua. Không khí ban sáng nặng trĩu sự im lặng thận trọng, pha lẫn tiếng gió rít nhẹ lùa qua những kẽ đá, mang theo cái lạnh thấu xương. Dương Quân, với khí chất thư sinh nhưng toát lên vẻ anh tuấn, đang điều phối việc dựng thêm lều bạt bằng những tấm vải bạt thô sơ mà họ mang theo. Anh chỉ dẫn một cách dứt khoát, ánh mắt quét qua những người Bán Yêu đang ngập ngừng làm theo, cố gắng trấn an họ bằng những lời lẽ đơn giản, thực tế.

"Vật tư chúng ta mang theo có lẽ không đủ nếu cứ tiếp tục quy mô này," Dương Quân nói, giọng anh rõ ràng vang lên giữa tiếng gió, hướng về phía Tạ Trần đang đứng cách đó không xa, đôi mắt vẫn giữ vẻ suy tư. "Chỉ có thể tạm thời che chắn, chống chọi với gió rét ban đêm. Để xây dựng lại, chúng ta cần nhiều hơn."

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, đang cẩn trọng phát thuốc và hướng dẫn những người Bán Yêu ốm yếu cách giữ ấm. Gương mặt nàng dịu dàng nhưng đầy vẻ lo âu khi nhìn những đứa trẻ xanh xao, gầy guộc. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, nàng dùng chiếc đuôi lông mềm mại của mình sưởi ấm cho một đứa bé đang run rẩy vì lạnh, ánh mắt nàng chất chứa một nỗi buồn hiếm thấy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng tựa vào một tảng đá, dáng người cao ráo, thanh thoát trong bộ bạch y vẫn toát lên vẻ lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua khung cảnh hoang tàn, từ những ngôi nhà xiêu vẹo đến những khuôn mặt khắc khổ của người Bán Yêu. Nàng đã từng chinh chiến qua bao hiểm nguy, từng chứng kiến vô vàn cảnh sinh ly tử biệt, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy một sự tàn phá không đến từ chiến tranh hay thiên tai, mà đến từ sự mục rữa dần dần của cả một Thiên Đạo. Mệt mỏi ẩn sâu trong ánh mắt nàng dường như càng thêm nặng. Nàng khẽ quay sang Tạ Trần, giọng nàng thì thầm, vang vọng trong không gian lạnh lẽo.

"Nơi này... thật sự là tận cùng của sự sống, Tạ công tử. Tu sĩ chúng ta chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy. Linh khí cạn kiệt, sinh cơ lụi tàn. Ngay cả những đại tông môn hùng mạnh nhất cũng khó lòng vãn hồi." Nàng thở dài, một hơi thở mang theo sự bất lực của kẻ tu sĩ đứng trên đ���nh cao, nhưng lại bất lực trước quy luật vô thường.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, không có chút vẻ cường tráng nào, nhưng lại đứng thẳng tắp giữa không gian lạnh giá. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi bi thương ẩn giấu. Anh không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng đáp, giọng trầm tĩnh, vững vàng như trụ đá giữa dòng xoáy.

"Chính vì vậy, đây mới là nơi 'Nhân Đạo' cần được gieo mầm, Lăng Nguyệt tiên tử. Nơi mà tu vi không còn ý nghĩa, nơi mà Thiên Đạo đã quay lưng, thì chỉ có ý chí của con người mới có thể phá cục." Anh đưa tay chỉ về phía những người Bán Yêu đang ngập ngừng làm việc, ánh mắt anh không có vẻ thương hại, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. "Họ đã 'mất người' theo cách của họ, không phải vì tu vi tăng cao, mà vì hy vọng đã cạn, niềm tin đã mục. Chúng ta cần giúp họ tìm lại chính mình, tìm lại ý nghĩa của việc 'sống'."

Anh không tham gia vào việc nặng nhọc thể chất, nhưng lại đi vòng quanh, quan sát từng gương mặt, từng ánh mắt của nh��ng người Bán Yêu. Anh không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng gật đầu với những người đang cặm cụi, hoặc mỉm cười trấn an một đứa trẻ đang rụt rè nép sau lưng mẹ. Mỗi bước chân của anh đều nhẹ nhàng, nhưng lại mang một trọng lượng vô hình, như đang thăm dò, đang chạm vào những vết thương sâu kín nhất của vùng đất này. Cái lạnh thấu xương của Bán Yêu Chi Địa dường như không ảnh hưởng đến anh, bởi trong tâm trí anh, có một ngọn lửa khác đang bùng cháy, ngọn lửa của triết lý, của niềm tin vào con người.

Giữa trưa, cái lạnh vẫn không hề vơi bớt, chỉ có ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua lớp mây dày đặc, tạo nên một không gian u ám, ảm đạm. Tạ Trần tìm đến một góc khuất, nơi một vài gia đình Bán Yêu đang co ro, cố gắng che chắn cho nhau bằng những mảnh vải rách nát. Anh ngồi xuống cạnh một người mẹ trẻ, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm và vô hồn, đang ôm chặt đứa con nhỏ gầy yếu vào lòng. Đứa bé ho khan từng tiếng khô khốc, tiếng ho như xé lòng người nghe, hòa lẫn vào tiếng gió rít lạnh lẽo.

Anh không vội nói, ch�� im lặng ngồi đó, để hơi thở của mình hòa vào không khí nặng nề của tuyệt vọng. Anh lắng nghe tiếng ho của đứa trẻ, tiếng tim đập yếu ớt của người mẹ, và cả sự im lặng đầy bi thương của những người xung quanh. Ban đầu, người mẹ trẻ chỉ im lặng, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không, như thể mọi cảm xúc đã bị cái lạnh và nỗi đau đóng băng. Mùi ẩm mốc và ma khí còn sót lại từ những ngày tháng tàn phá dường như vẫn len lỏi vào từng hơi thở của họ.

Mộ Dung Tuyết, ở gần đó, lặng lẽ chữa trị cho một đứa trẻ khác, cũng đang lắng nghe. Nàng dùng những thảo dược hiếm hoi để chế thành thuốc, nhẹ nhàng đút cho đứa bé, ánh mắt tràn đầy sự cảm thông. Liệt Hổ, với thân hình vạm vỡ và đôi mắt sắc bén như thú săn, ban đầu vẫn đứng cách đó một khoảng, ánh mắt cảnh giác quét qua Tạ Trần, nhưng rồi sự kiên nhẫn và bình thản của Tạ Trần đã khiến hắn tò mò, hắn dần tiến lại gần hơn, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.

Trước sự kiên nhẫn và ánh mắt thấu hiểu, không phán xét của Tạ Trần, những lời nói đầu tiên của người mẹ trẻ đã bật ra, khàn đục như tiếng đá mài, chứa đựng tất cả sự mất mát và hoài nghi.

"Mọi thứ đã mất... cha mẹ, chồng ta... tất cả. Thiên Đạo đã quay lưng lại với chúng ta. Cứu rỗi? Ai sẽ cứu rỗi chúng ta đây?" Giọng nàng run rẩy, đầy uất hận và tuyệt vọng, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Nàng siết chặt đứa con vào lòng, như thể đó là tất cả những gì còn lại để nàng bám víu. "Chúng ta đã cầu xin, đã van vái. Chúng ta đã từng tin vào Thiên Đạo, tin vào những lời hứa của tiên nhân. Nhưng rồi... mọi thứ chỉ còn lại đổ nát. Hạt giống không thể nảy mầm, nước không còn chảy. Ngay cả hơi thở cũng là một cực hình."

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không cắt lời. Anh để nàng trút hết nỗi lòng, để những vết thương sâu kín nhất được phơi bày. Khi nàng ngừng lại, anh mới nhẹ nhàng lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng lại có sức nặng khiến người ta phải lắng nghe.

"Không phải ai sẽ cứu rỗi các người, mà là các người sẽ cứu rỗi chính mình. Nhưng trước hết, hãy kể cho ta nghe. Tất cả những gì các người đã trải qua." Anh không hứa hẹn điều gì, không ban phát sự màu nhiệm, anh chỉ mở ra một không gian để họ được nói, được bày tỏ. "Mỗi câu chuyện của các người, mỗi nỗi đau, đều là một phần của Nhân Đạo đang hấp hối. Ta cần lắng nghe, để hiểu."

Liệt Hổ, lúc này đã ngồi xuống gần đó, đôi mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, rồi lại nhìn về phía người mẹ trẻ. "Chúng ta đã cố gắng. Đã bao lần chúng ta tin vào những lời hứa hẹn, những phép màu từ bên ngoài. Nhưng mỗi lần hy vọng, lại càng tuyệt vọng hơn. Giờ đây, chỉ còn lại sự chai sạn, sự trống rỗng. Mọi người đều nói, số mệnh của Bán Yêu đã định, là bị Thiên Đạo bỏ rơi." Hắn nói, giọng hắn chứa đựng sự mệt mỏi của một chiến binh đã chiến đấu quá lâu. "Chúng ta không còn tin vào bất cứ điều gì nữa, công tử. Ngay cả những gì ngươi nói tối qua... một hạt mầm bé nhỏ... liệu có thể phá vỡ được tảng đá này?"

Người mẹ trẻ ngước đôi mắt vô hồn nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một tia sáng. "Con ta... nó sẽ sống sót chứ? Liệu nó có thể... sống một đời bình thường, như những đứa trẻ khác không?" Nàng hỏi, giọng run rẩy, chấp niệm về sự sống của đứa con là sợi dây duy nhất còn níu giữ nàng khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng.

Tạ Trần chỉ gật đầu, không phán xét, đôi khi chỉ đặt một câu hỏi nhẹ nhàng để khơi gợi thêm. Anh không đưa ra những lời an ủi sáo rỗng, mà tập trung vào việc tạo ra sự kết nối, sự thấu hiểu. Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc của người mẹ trẻ, cảm nhận cái lạnh buốt và sự thô ráp của làn da, cảm nhận hơi ấm mong manh từ ngọn lửa sinh tồn cuối cùng trong nàng. Anh biết, để phá vỡ lớp vỏ tuyệt vọng này, cần phải bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất: sự lắng nghe, sự thấu hiểu, và một niềm tin không lay chuyển vào khả năng tự cứu rỗi của con người.

Khi hoàng hôn buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt và bóng tối dày đặc, Tạ Trần đứng giữa vòng tròn những người Bán Yêu. Ánh lửa trại yếu ớt bập bùng, cố gắng xua đi phần nào bóng đ��m u ám. Tiếng gió rít lạnh lẽo vẫn không ngừng thổi, mang theo mùi ẩm mốc và ma khí còn sót lại, nhưng giờ đây, xen lẫn vào đó là mùi khói bếp yếu ớt từ vài nhóm lửa mới được nhen lên. Những gương mặt khắc khổ của người Bán Yêu được chiếu sáng lờ mờ, ánh mắt họ vẫn còn sự đề phòng, sự mệt mỏi, nhưng đã có chút gì đó khác biệt so với buổi sáng.

Anh không nói về pháp thuật hay Thiên Đạo, không nhắc đến những điều xa vời. Anh nói về sự kiên cường của nhân loại, về giá trị của mỗi hơi thở, mỗi hành động nhỏ bé. Anh không hứa hẹn những điều to lớn, những phép màu tức thì, bởi anh biết, đó chỉ là những lời hứa hão huyền trong một thế giới đang hấp hối.

"Các người đã mất mát rất nhiều, ta biết," Tạ Trần bắt đầu, giọng anh trầm ấm, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Nhưng các người vẫn còn sống. Hơi thở này, sự tồn tại này, chính là giá trị lớn nhất. Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng Nhân Đạo thì không." Anh ngừng một lát, để những lời nói của mình thấm vào lòng người nghe. "Các người đã sống sót qua bao nhiêu khổ đau, qua bao nhiêu lần Thiên Đạo và nhân gian từ bỏ các người. Đó không phải là điều ngẫu nhiên, mà là ý chí sống, là sự kiên cường đã ăn sâu vào cốt tủy. Đó là Nhân Đạo của các người."

Anh kể về những câu chuyện anh đã thấy ở Nhân Gian, nơi phàm nhân không có tu vi vẫn vượt qua nghịch cảnh. Anh không dùng từ ngữ cao siêu, mà dùng những hình ảnh giản dị, dễ hiểu. "Một người thợ mộc mất đi đôi tay, nhưng vẫn dùng chân để chạm khắc nên những tác phẩm tinh xảo. Một người mẹ mất đi tất cả, nhưng vẫn nuôi dưỡng con mình bằng tình yêu thương vô bờ bến. Họ không có linh khí hùng mạnh, không có tu vi cao thâm, nhưng họ có một thứ sức mạnh khác, một ý chí không gì lay chuyển. Đó là ý chí 'sống một đời bình thường', sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, dù cho Thiên Đạo có sụp đổ đi chăng nữa."

Anh nhìn vào từng ánh mắt, đôi khi dừng lại ở một khuôn mặt cụ thể, đôi mắt anh như nhìn thấu những chấp niệm, những nỗi sợ hãi ẩn sâu trong lòng họ. "Các người không cần đợi ai đến thành tiên để cứu rỗi. Các người cũng không cần tu luyện để có được sức mạnh. Sức mạnh nằm ngay trong việc các người chọn đối diện với thực tại, chọn hành động, dù là nhỏ bé nhất. Không cần tu vi. Chỉ cần một con đường sạch sẽ hơn, một ngọn lửa ấm hơn, một bữa ăn được chia sẻ... Những điều nhỏ bé đó sẽ là viên gạch đầu tiên xây dựng lại niềm tin của các người."

Những ánh mắt tuyệt vọng dần lóe lên tia sáng, dù yếu ớt. Có người khẽ gật đầu, có người thì thầm với người bên cạnh. Tiếng khóc ngằn ngặt của trẻ con dường như cũng dịu bớt, thay vào đó là những tiếng ho khan đều đều hơn, hoặc tiếng thì thầm của những người mẹ đang vỗ về con.

Thanh Vân, người trưởng lão Bán Yêu với khuôn mặt khắc khổ, đã ngồi lắng nghe từ đầu, giờ đây ông đứng dậy. Ánh mắt mệt mỏi của ông đã ánh lên một chút quyết tâm. "Công tử nói đúng. Chúng ta đã chờ đợi quá lâu. Đã đến lúc chúng ta tự mình làm điều gì đó." Ông quay sang Liệt Hổ, "Liệt Hổ, chúng ta cần tổ chức lại. Nước uống, thức ăn, nơi trú ẩn. Không c���n phép thuật, chỉ cần sự đoàn kết."

Liệt Hổ gật đầu, ánh mắt sắc bén của hắn giờ không còn sự cảnh giác, mà là sự tập trung. "Rõ. Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc nhỏ nhất. Dọn dẹp con đường dẫn đến nguồn nước, củng cố lại những căn nhà xiêu vẹo."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cách đó không xa, cùng Dương Quân quan sát. Nàng khẽ thì thầm với Dương Quân, giọng nàng mang theo một sự kinh ngạc chân thành. "Anh ta không dùng một chút linh lực nào, nhưng lại có thể khiến những người này... có một chút động lòng. Đây có phải là Nhân Đạo mà anh ta vẫn nói đến không?"

Dương Quân gật đầu, ánh mắt anh rực sáng. "Đúng vậy, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Không phải là sức mạnh của Thiên Địa, mà là sức mạnh của ý chí con người. Chúng ta đã quen với việc dùng tu vi để giải quyết mọi chuyện, nên đã quên mất rằng, đôi khi, một lời nói chân thành, một hành động nhỏ bé lại có thể lay chuyển cả một trái tim khô cằn." Anh nhìn về phía Tạ Trần, một sự ngưỡng mộ sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt anh.

Hồ Ly Nữ, Tiểu C���u, đã thôi vuốt ve đứa trẻ, nàng cũng nhìn về phía Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên như đang lắng nghe từng lời, từng nhịp thở của không khí. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để phá vỡ sự tuyệt vọng, điều mà ngay cả những pháp thuật mạnh mẽ nhất cũng không thể làm được.

Khi đêm dần sâu, ngọn lửa trại vẫn bập bùng, trở thành điểm sáng duy nhất trong bóng tối vô tận của Bán Yêu Chi Địa. Nhưng không chỉ có ngọn lửa vật lý, mà trong lòng mỗi người Bán Yêu, một ngọn lửa khác đã được thắp lên – ngọn lửa của hy vọng, của niềm tin vào sự sống. Tạ Trần và các đồng hành của anh đã gieo những hạt mầm đầu tiên của "Nhân Đạo" trên vùng đất chết, chứng minh rằng ngay cả trong sự mục rữa tột cùng của Thiên Đạo cũ, sự sống vẫn có thể vươn lên, nếu có đủ ý chí và tình người.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm của bóng đêm, một tiếng rít lạ lùng, âm ỉ vang vọng từ phía xa xăm của Bán Yêu Chi Địa, như tiếng gọi của một thứ gì đó cổ xưa và đầy ác ý. Đó là âm thanh mà ch�� những người Bán Yêu đã quen với sự hỗn loạn mới có thể nhận ra – tiếng của những ma vật đang thức tỉnh, hoặc có lẽ, là tiếng thì thầm của Ma Chủ Cửu U, kẻ đang chờ đợi thời khắc Thiên Đạo hoàn toàn sụp đổ để biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Tia sáng hy vọng nhỏ bé này đã bắt đầu thách thức bóng tối vô tận mà hắn muốn tạo ra. Cuộc chiến tinh thần này, Tạ Trần biết, sẽ còn dài và khó khăn hơn bất kỳ cuộc chiến vật chất nào, đòi hỏi anh phải đào sâu hơn vào triết lý 'Nhân Đạo' của mình. Và đây, chỉ là sự khởi đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free