Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 518: Mầm Sống Trên Đất Chết: Ánh Sáng Đầu Tiên Của Nhân Đạo

Đêm khuya buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt của vùng đất suy tàn. Ngọn lửa trại bập bùng, soi sáng những gương mặt trầm tư của Tạ Trần và các đồng hành. Những đường nét phác thảo đơn giản trên nền đất khô cằn, do chính tay Tạ Trần vẽ, không phải là pháp trận thần bí hay chiến lược quân sự, mà lại mang một sức nặng triết lý sâu xa, gợi mở về một con đường hoàn toàn khác biệt. Con đường mà họ sẽ dấn thân, không phải để chinh phục, mà để vun đắp.

Ánh mắt Tạ Trần lướt qua từng người, từ Dương Quân đang ngập ngừng trong suy tư, đến Lăng Nguyệt Tiên Tử với sự kiên định mới vừa được nhen nhóm. Anh biết, thử thách trước mắt sẽ không phải là những trận chiến long trời lở đất, mà là cuộc chiến chống lại sự tuyệt vọng, chống lại sự mục rữa từ tận sâu trong tâm hồn con người. Một cuộc chiến mà sức mạnh tu vi không thể định đoạt, mà chỉ có niềm tin và ý chí sống mới có thể giành chiến thắng. Bán Yêu Chi Địa, vùng đất đang hấp hối này, sẽ là nơi "Nhân Đạo" được thử thách một cách nghiệt ngã nhất, cũng là nơi nó có thể tỏa sáng rực rỡ nhất.

Hừng đông, những tia sáng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn mây xám xịt, không đủ để xua tan cái lạnh lẽo và u ám bao trùm Bán Yêu Chi Địa. Không khí nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá mục nát và một chút mùi tanh nồng khó tả, như hơi thở của một sinh linh khổng lồ đang dần trút hơi tàn. Gió rít gào, cuốn theo những đám bụi mịn và những chiếc lá khô xoay tít, tạo nên một bản giao hưởng thê lương của sự diệt vong.

Nhóm Tạ Trần, sau một đêm ngắn ngủi suy tư bên lửa trại, đã khởi hành. Bước chân họ dẫm lên nền đất khô cằn, nứt nẻ, nơi từng là những cánh đồng xanh tươi hay khu rừng rậm rạp. Cảnh tượng hiện ra trước mắt họ còn tàn khốc hơn mọi lời kể mà Lạc Thư đã mang đến, vượt xa mọi tưởng tượng về sự suy tàn của Thiên Đạo. Cây cối khô héo biến thành những hình thù quái dị, những cành cây trơ trụi vươn lên không trung như những ngón tay gầy guộc của tử thần, không còn một chút nhựa sống. Có những thân cây lớn, tưởng chừng đã tồn tại hàng ngàn năm, giờ đây chỉ còn là một khối gỗ mục rỗng ruột, dễ dàng vỡ vụn dưới một cái chạm nhẹ.

Linh khí trong không khí không phải là cạn kiệt hoàn toàn, mà là hỗn loạn, mang theo cảm giác mục rữa, như thể mọi tinh hoa của tự nhiên đã bị vặn vẹo, méo mó. Nó không còn là nguồn năng lượng thanh khiết để tu luyện, mà là một thứ khí tức nặng nề, có thể ăn mòn sinh lực nếu hấp thu.

"Đây... đây là hậu quả của sự suy tàn Thiên Đạo sao? Thật kinh hoàng!" Lăng Nguyệt Tiên Tử thốt lên, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ bàng hoàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày l��nh lùng như băng tuyết, giờ đây ánh lên sự sửng sốt và một nỗi buồn khó tả. Nàng đã từng chứng kiến những vùng đất bị chiến tranh tàn phá, hay những nơi bị ma khí xâm chiếm, nhưng chưa bao giờ thấy một khung cảnh tiêu điều đến mức này. Sự hủy diệt ở đây không phải là do một thế lực hữu hình gây ra, mà là sự mục ruỗng từ bên trong, một cái chết chậm rãi, thê lương của chính bản nguyên thế giới. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm bên hông, cảm thấy sức mạnh tu vi của mình dường như trở nên vô dụng trước thảm cảnh này.

Dương Quân bước đi bên cạnh, ánh mắt anh quét qua những tàn tích đổ nát. Khuôn mặt tuấn tú của anh nhăn lại vì đau đớn. "Không thể tin được, nơi đây từng là một vùng đất sống động, tràn đầy yêu khí và sinh cơ! Ta từng nghe kể về những bộ tộc Bán Yêu hùng mạnh sống hòa thuận với thiên nhiên ở đây. Giờ thì..." Anh không nói hết câu, bởi những gì anh thấy đã đủ để nói lên tất cả. Những ngôi nhà gỗ, hang động được cải tạo mà Lạc Thư đã nhắc đến, giờ chỉ còn là những đống đổ nát, gạch đá ngổn ngang, mái nhà sụp đổ, cửa ra vào xiêu vẹo.

Tạ Trần không nói gì, ánh mắt anh lướt qua mọi thứ, trầm ngâm. Anh đưa tay chạm vào một thân cây khô, vỏ cây nứt nẻ, mục ruỗng dưới đầu ngón tay. "Sự mục rữa của Đạo không chỉ là linh khí cạn kiệt, mà là sự hủy diệt niềm tin, sự sống. Thiên Đạo cũ đang hấp hối, và nó kéo theo mọi thứ. Nhưng cũng chính trong sự hủy diệt này, cơ hội cho một sự tái sinh mới sẽ xuất hiện." Giọng anh trầm tĩnh, không một chút dao động, như thể anh đã nhìn thấu tất cả, không còn bất ngờ trước mức độ tàn phá này. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây. Từ chính những mảnh vỡ, từ chính sự tuyệt vọng."

Mộ Dung Tuyết tiến đến một vũng nước đục ngầu, gần một thân cây đổ. Nàng cẩn thận dùng tay quấy nhẹ, rồi đưa lên mũi ngửi. Một mùi tanh nồng, hôi thối bốc lên khiến nàng khẽ nhăn mày. "Nước đã bị nhiễm độc nặng. Không thể dùng được. Thảo dược ở đây cũng đã chết hết, không còn một chút sinh khí." Nàng lắc đầu, gương mặt dịu dàng toát lên vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng là một y sư, và cảnh tượng này khiến nàng cảm thấy bất lực. Những thứ cần thiết nhất để duy trì sự sống – nước, thuốc men – đều đã biến mất hoặc bị hủy hoại.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, nãy giờ vẫn rụt rè nép sau lưng Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ rũ. Nàng là một yêu quái, có bản năng nhạy cảm với sinh khí. Cảm giác mục rữa ở đây khiến nàng sợ hãi, run rẩy. Nàng ngước đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự trấn an.

Thanh Vân và Liệt Hổ, hai tu sĩ mạnh mẽ, giờ đây cũng lặng lẽ hơn hẳn. Thanh Vân siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt sắc lạnh quét qua xung quanh, cảnh giác trước mọi mối nguy hiểm tiềm ẩn. Liệt Hổ, với thân hình vạm vỡ, vẻ ngoài thô kệch, đứng sừng sững như một ngọn núi, nhưng ánh mắt anh cũng chất chứa sự kinh ngạc và bi thương. Họ đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, nhưng ở đây, sức mạnh dường như chỉ là một tiếng vọng rỗng tuếch.

Tạ Trần nhìn về phía xa, nơi một vài ngôi nhà đổ nát hơn nữa hiện ra, ẩn mình trong làn sương mù mỏng manh. "Không cần tìm kiếm nguồn nước sạch ngay lúc này. Chúng ta cần tìm kiếm những sinh linh còn sót lại. Dù họ là Bán Yêu hay phàm nhân, họ đều là khởi nguồn của sự sống." Anh bắt đầu bước đi về phía đó, chậm rãi nhưng kiên định, không một chút do dự. Những người còn lại lập tức theo sau, ánh mắt họ hướng về phía bóng lưng gầy gò của Tạ Trần, nơi họ đặt trọn niềm tin và hy vọng vào một con đường mới.

***

Tạ Trần quyết định bước vào khu định cư đổ nát mà họ đã thấy từ xa. Đó là một cụm nhà nhỏ, một nửa đã sụp đổ hoàn toàn, một nửa còn lại xiêu vẹo, chỉ chực chờ một cơn gió mạnh là có thể đổ ập xuống. Không khí ở đây còn nặng nề hơn, mùi mục rữa lẫn với mùi của sự đói khát và bệnh tật. Âm thanh duy nhất là tiếng gió rít qua những vách tường trống hoác và tiếng ho khan, tiếng rên rỉ nhỏ phát ra từ bên trong những căn nhà còn đứng vững.

Anh không phóng thích khí thế, không dùng pháp thuật, chỉ điềm đạm quan sát. Mỗi bước chân của anh đều nhẹ nhàng, thận trọng, như thể sợ hãi sẽ làm kinh động đến những mảnh vỡ cuối cùng của sự sống đang run rẩy ẩn mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và những người khác cũng giữ khoảng cách, tuân thủ sự im lặng mà Tạ Trần đang duy trì. Họ hiểu rằng ở đây, sức mạnh có thể gây ra nỗi sợ hãi, còn sự dịu dàng và kiên nhẫn mới là chìa khóa.

Cuối cùng, họ tìm thấy một nhóm người Bán Yêu đang hấp hối. Họ gầy gò, tiều tụy, làn da xanh xao, ánh mắt vô hồn, chất chứa sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Một vài người đang nằm co quắp trên nền đất lạnh lẽo, run rẩy, những cơn ho khan xé lòng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Quần áo của họ rách rưới, bẩn thỉu, cho thấy họ đã phải vật lộn với sự sống sót trong một thời gian dài. Khi nhìn thấy nhóm Tạ Trần, những ánh mắt vô hồn đó chợt lóe lên tia cảnh giác, xen lẫn sự căm thù và nỗi hoài nghi sâu sắc. Họ đã quá quen với việc bị những tu sĩ mạnh mẽ coi thường, bị coi là những sinh vật hạ đẳng, bị bỏ rơi hoặc bị lợi dụng.

Mộ Dung Tuyết không chần chừ m���t giây phút nào. Nàng lập tức tiến đến, quỳ xuống bên cạnh một người Bán Yêu già đang thoi thóp. Nàng lấy ra đan dược, kim châm và các loại thảo mộc quý hiếm từ túi càn khôn của mình, bắt đầu xem xét mạch tượng và chữa trị. "Hãy bình tĩnh, đừng sợ. Ta là y sư, ta đến để giúp đỡ." Giọng nàng dịu dàng, ấm áp, như một tia nắng hiếm hoi chiếu rọi vào không gian u ám. Từng động tác của nàng đều cẩn trọng, tỉ mỉ, toát lên sự chuyên nghiệp và lòng trắc ẩn sâu sắc. Nàng không hề e ngại mùi hôi thối hay vết bẩn, chỉ tập trung vào việc cứu chữa.

Dương Quân cũng không đứng yên. Anh bắt đầu hỏi han, tìm hiểu về tình hình. "Mọi người đã ở đây bao lâu rồi? Có bao nhiêu người còn sống sót? Nguồn nước và thức ăn của mọi người ở đâu?" Giọng anh ôn hòa, nhưng vẫn giữ được sự dứt khoát của một người lãnh đạo. Anh biết rằng để giúp đỡ hiệu quả, trước hết phải hiểu rõ hoàn cảnh. Anh nhìn về phía Thanh Vân và Liệt Hổ, ra hiệu cho họ bắt đầu dọn dẹp các mảnh vỡ xung quanh, tìm kiếm những vật dụng còn có thể sử dụng ��ược.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ban đầu vẫn sợ hãi, nhưng khi thấy Mộ Dung Tuyết và Dương Quân hành động, nàng cũng lấy lại chút dũng khí. Nàng nhẹ nhàng tiến đến một góc, nơi có vài đứa trẻ Bán Yêu đang run rẩy nép vào nhau. Nàng lấy ra một ít bánh ngọt mà Tạ Trần đã chuẩn bị từ Thôn Lạc Hồng, từ tốn đưa cho chúng. "Này, đừng sợ. Ta... ta có bánh ngọt đây. Ngươi có muốn ăn không?" Giọng nàng trong trẻo, hơi rụt rè, nhưng sự ngây thơ và vẻ đáng yêu của đôi tai cáo trắng muốt đã giúp nàng tiếp cận chúng dễ dàng hơn. Một đứa trẻ Bán Yêu nhỏ tuổi nhất, với đôi mắt to tròn, ngước nhìn nàng với vẻ hoài nghi, nhưng cái bụng trống rỗng đã thắng được nỗi sợ hãi. Nó từ từ đưa tay ra đón lấy miếng bánh.

Tạ Trần ngồi xuống cạnh một người già Bán Yêu khác, người đang tựa lưng vào một bức tường đổ nát, ánh mắt vô hồn nhìn về phía hư không. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe tiếng thở nặng nhọc của người đó, cảm nhận nỗi tuyệt vọng đang bao trùm. Anh không cố gắng an ủi bằng lời nói sáo rỗng, mà bằng chính sự hiện diện bình tĩnh, không phán xét của mình.

Một người Bán Yêu khác, có vẻ là thủ lĩnh của nhóm nhỏ này, người duy nhất còn đủ sức để đứng vững, lên tiếng, giọng khàn đặc, đầy vẻ hoài nghi và căm phẫn. "Các ngươi là ai? Các ngươi đến đây để làm gì? Giúp đỡ? Các ngươi là tu sĩ... các ngươi chỉ mang đến thêm đau khổ!" Ánh mắt hắn đầy vẻ căm ghét, như thể đã trải qua quá nhiều sự phản bội từ thế giới bên ngoài.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng anh trầm tĩnh, không một chút thay đổi. "Chúng ta không phải để chiến đấu. Chúng ta đến để giúp đỡ, để tìm lại điều đã mất. Chúng ta không đại diện cho bất kỳ tông môn nào, cũng không tìm kiếm bất kỳ lợi ích nào. Chúng ta chỉ là những người muốn vun đắp lại sự sống."

Mộ Dung Tuyết, vừa châm kim cho người bệnh, vừa tiếp lời. "Sức mạnh không phải là tất cả. Có những vết thương mà chỉ sự tử tế mới có thể hàn gắn. Đạo của chúng ta không phải là để thành tiên, mà là để sống trọn vẹn một kiếp người, để cứu giúp những sinh linh khốn khổ. Nếu tu vi chỉ mang lại đau khổ, vậy đạo đó chẳng đáng để tu."

Lời nói của nàng, giản dị mà mạnh mẽ, khiến người Bán Yêu thủ lĩnh khựng lại. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết đang tận tình cứu chữa đồng bào của hắn, nhìn Dương Quân đang chỉ đạo dọn dẹp, nhìn Hồ Ly Nữ đang chia sẻ lương thực với trẻ con, và cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở Tạ Trần, người đang ngồi yên lặng bên người bệnh, không một cử chỉ khoa trương, chỉ là một sự hiện diện đầy an ủi. Sự hoài nghi trong lòng hắn vẫn còn đó, nhưng một hạt mầm tò mò đã bắt đầu nảy sinh.

Thanh Vân và Liệt Hổ, theo chỉ dẫn của Dương Quân, đã bắt đầu làm việc. Thanh Vân dùng kiếm khí tinh tế của mình để dọn dẹp các mảnh vỡ sắc nhọn, tạo ra một không gian an toàn hơn. Liệt Hổ, với sức mạnh thể chất vượt trội, nâng những tảng đá lớn, những thân cây đổ, mở lối đi và tìm kiếm những nơi có thể che chắn gió lạnh. Họ không nói nhiều, chỉ lặng lẽ làm việc, nhưng sự nỗ lực của họ đã bắt đầu thay đổi cảnh quan xung quanh. Dù là tu sĩ, họ không dùng phép thuật để làm mọi thứ trong nháy mắt, mà dùng sức lao động, như những phàm nhân chân chính, để từ từ kiến tạo lại. Đó cũng là một phần của "Nhân Đạo" mà Tạ Trần muốn gieo rắc.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một vệt sáng yếu ớt lên nền trời xám xịt của Bán Yêu Chi Địa. Gió vẫn lạnh buốt, nhưng mây mù đã tan bớt, để lộ ra những mảng trời trong xanh hiếm hoi. Không khí vẫn còn mùi mục rữa, nhưng đã có thêm mùi khói nhẹ nhàng từ đống lửa trại, lẫn với mùi thảo dược thoang thoảng và một chút mùi thức ăn đơn giản đang được đun nấu.

Nhờ sự giúp đỡ của nhóm Tạ Trần, những người Bán Yêu sống sót đã có được nước sạch – được Thanh Vân và Liệt Hổ tìm thấy từ một khe núi ẩn mình sau nhiều giờ đào bới – thức ăn đơn giản từ lương thực dự trữ của nhóm, và một nơi trú ẩn tạm thời được dọn dẹp, che chắn gió lạnh. Mộ Dung Tuyết đã cứu được vài sinh mạng, khiến những cơn ho khan và tiếng rên rỉ giảm đi đáng kể. Nàng vẫn đang bận rộn chăm sóc những người ốm yếu nhất, gương mặt nàng lấm lem bụi bẩn nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời vẻ từ bi.

Dương Quân, với sự nhiệt huyết và khả năng tổ chức của mình, đã giúp mọi người nhóm lửa, chia sẻ chút lương thực dự trữ và phân công công việc đơn giản cho những người Bán Yêu còn có thể đi lại. Anh không ra lệnh, mà là gợi ý, là cùng làm, khiến những người Bán Yêu dần dần cởi mở hơn.

Tạ Trần ngồi giữa vòng tròn lửa, nơi những người Bán Yêu đã tụ tập lại. Ánh mắt họ, ban đầu đầy cảnh giác và hoài nghi, giờ đây đã pha lẫn sự tò mò và một tia hy vọng mong manh. Anh không giảng giải đạo lý cao siêu, không nói về tu vi hay Thiên Đạo. Thay vào đó, anh kể những câu chuyện đơn giản về sự sống, về niềm tin, về ý chí kiên cường.

"Có một hạt mầm nhỏ bé," Tạ Trần bắt đầu, giọng anh trầm ấm, thoát ra khỏi cái lạnh lẽo của không gian. "Nó bị vùi lấp dưới một tảng đá lớn, trong một vùng đất khô cằn tưởng chừng không thể sống sót. Mưa không tới, nắng không chạm. Mọi người đều nghĩ nó sẽ chết. Nhưng hạt mầm ấy, nó không từ bỏ. Nó không có linh khí hùng mạnh, không có tu vi cao thâm, nhưng nó có một ý chí mãnh liệt muốn vươn lên." Anh dùng một cành cây nhỏ, vẽ lên nền đất mềm quanh đống lửa, phác họa hình ảnh một hạt mầm đang cố gắng đội đất. "Nó dùng chút sức lực nhỏ bé của mình, từ từ đẩy tảng đá ra. Mỗi ngày một chút, mỗi giờ một chút. Cuối cùng, tảng đá cũng dịch chuyển, và hạt mầm đã thấy được ánh sáng yếu ớt của mặt trời. Nó vươn lên, dù cằn cỗi, dù nhỏ bé, nhưng nó đã sống."

Anh ngước nhìn những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Mầm sống không cần linh khí hùng mạnh để nảy nở. Nó cần đất, nước, và một ý chí kiên cường để vươn lên. Chúng ta cũng vậy. Chúng ta không cần đợi Thiên Đạo cứu rỗi, không cần chờ đợi một tiên nhân nào đó ban phát sức mạnh. Sức mạnh nằm ngay trong chính bản thân chúng ta, trong ý chí muốn sống, muốn tồn tại, muốn giúp đỡ lẫn nhau."

Một người Bán Yêu già, người mà Tạ Trần đã ngồi cạnh lúc trưa, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng, giọng run rẩy, lần đầu tiên thoát ra khỏi sự tuyệt vọng. "Vậy... chúng ta... liệu có thể...?" Câu hỏi của ông không trọn vẹn, nhưng chứa đựng tất cả sự hoài nghi, nỗi sợ hãi, và một tia hy vọng mới chớm nở.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Có thể. Chỉ cần chúng ta tin tưởng, và bắt đầu hành động. Không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn một kiếp người."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cách đó không xa, cùng Dương Quân quan sát. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy phức tạp, nhưng cũng có một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng khẽ quay sang Dương Quân, giọng nàng thì thầm, như không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng của khoảnh khắc. "Đây... đây mới là cách cứu thế giới sao? Không phải bằng tu vi, không phải bằng những trận chiến sinh tử, mà bằng những câu chuyện, những hành động tử tế nhỏ bé này?"

Dương Quân gật đầu, ánh mắt anh rực sáng, không còn vẻ hoài nghi hay tuyệt vọng nào nữa. "Có lẽ... chúng ta đã hiểu sai về 'cứu rỗi' bấy lâu nay, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Chúng ta luôn tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, từ Thiên Đạo, từ linh khí. Nhưng Tạ huynh đã chỉ cho chúng ta thấy, sức mạnh thật sự nằm trong chính chúng ta, trong tình người, trong ý chí sống." Anh nhìn về phía Tạ Trần, một sự ngưỡng mộ sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt anh.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đang chơi đùa với những đứa trẻ Bán Yêu. Tiếng cười yếu ớt của chúng vang lên, dù còn rụt rè, nhưng đã bắt đầu xua đi phần nào không khí u ám của vùng đất này. Nàng dùng chiếc đuôi mềm mại của mình vuốt ve một đứa trẻ, và nụ cười ngây thơ của đứa trẻ đó, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, đã trở thành minh chứng sống động nhất cho triết lý của Tạ Trần.

Thanh Vân và Liệt Hổ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ dọn dẹp và tìm nước, cũng ngồi lại gần đống lửa, lắng nghe những câu chuyện của Tạ Trần. Họ có thể không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng những gì họ chứng kiến, những nụ cười yếu ớt của trẻ thơ, những ánh mắt dần có hồn trở lại của người Bán Yêu, đã nói lên tất cả. Họ biết, con đường mà Tạ Trần chọn, dù gian nan, nhưng chắc chắn là một con đường đúng đắn.

Đêm dần khuya, ngọn lửa trại vẫn bập bùng, trở thành điểm sáng duy nhất trong bóng tối vô tận của Bán Yêu Chi Địa. Nhưng không chỉ có ngọn lửa vật lý, mà trong lòng mỗi người Bán Yêu, một ngọn lửa khác đã được thắp lên – ngọn lửa của hy vọng, của niềm tin vào sự sống. Tạ Trần và các đồng hành của anh đã gieo những hạt mầm đầu tiên của "Nhân Đạo" trên vùng đất chết, chứng minh rằng ngay cả trong sự mục rữa tột cùng của Thiên Đạo cũ, sự sống vẫn có thể vươn lên, nếu có đủ ý chí và tình người. Đây không chỉ là việc cứu vãn một vùng đất, mà là việc tái định nghĩa ý nghĩa của sự tồn tại, của "cứu rỗi". Dấu vết của Ma Chủ Cửu U vẫn còn đó, ẩn mình trong sự mục rữa của vùng đất, nhưng tia sáng hy vọng nhỏ bé này đã bắt đầu thách thức bóng tối vô tận mà hắn muốn tạo ra. Và đây, chỉ là sự khởi đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free