Nhân gian bất tu tiên - Chương 517: Vùng Đất Héo Mòn: Khởi Đầu Của Nhân Đạo
Đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Nhưng trong lòng mỗi người ở Thôn Lạc Hồng, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, sáng hơn bao giờ hết, soi rọi con đường mà họ sắp bước đi, con đường của 'Nhân Đạo'.
***
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới còn chưa kịp xua tan màn sương giá, Tạ Trần cùng những người đồng hành đã rời khỏi Thôn Lạc Hồng. Con đường dẫn họ đến vùng đất hoang tàn Bán Yêu Chi Địa không trải đầy hoa hồng, mà là những dặm trường khô cằn, xuyên qua những dãy núi đá trơ trọi và những cánh rừng cây thưa thớt đã mất đi sức sống. Sau vài ngày hành trình không ngừng nghỉ, sự mệt mỏi đã in hằn trên mỗi gương mặt, nhưng ánh mắt của h�� vẫn ánh lên sự kiên định.
Hừng đông, một Dịch Trạm Biên Giới hiện ra lờ mờ trong làn gió mạnh, lạnh buốt, mang theo bụi đất khô cằn. Đó là một tòa nhà gỗ đơn giản, kiên cố, được dựng lên giữa chốn hoang vu, với một sân rộng dành cho ngựa và vài chuồng trại tồi tàn phía sau. Tiếng vó ngựa lốc cốc xa xa, tiếng nói chuyện ồn ào xen lẫn tiếng lính gác cảnh giác vang vọng trong không khí. Mùi ngựa, mùi bụi đường, mùi khói bếp và một chút men rượu thoang thoảng tạo nên một bức tranh thô ráp, hỗn độn của một nơi tạm trú cuối cùng trước ngưỡng cửa của sự chết chóc. Bầu không khí nơi đây căng thẳng hơn bao giờ hết. Lữ khách vội vã, ánh mắt nhìn nhau đầy đề phòng, dường như ai cũng muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Lạc Thư, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, vẫn giữ vẻ thâm trầm thường thấy, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên vầng trán nhăn nheo của ông. Ông dẫn đường, sải bước chậm rãi nhưng vững chãi, rồi dừng lại bên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi m���t vài người lính đang ngồi ăn uống vội vã.
"Phía trước..." Lạc Thư khẽ thở dài, giọng nói trầm bổng như tiếng chuông cổ vọng về từ quá khứ. "Không còn là Bán Yêu Chi Địa mà ta từng biết. Sự sống đã bị bào mòn đến cạn kiệt, như một vết thương hoại tử không ngừng lan rộng." Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt có chút tiếc nuối và thương cảm. "Thiên Đạo suy yếu, nhân gian gánh chịu. Đó là cái giá mà chúng ta phải trả cho chấp niệm trường sinh."
Dương Quân, người vẫn giữ phong thái nho nhã của một thư sinh nhưng đã tôi luyện được ý chí kiên cường, không khỏi rùng mình trước lời lẽ của Lạc Thư. Anh nhìn ra khung cửa sổ, nơi những ngọn đồi xa xa hiện lên xám xịt dưới bầu trời âm u. "Không ngờ Thiên Đạo suy yếu lại gây ra thảm cảnh đến mức này. Tu sĩ chúng ta lại bất lực... Đã từng có lúc, ta tin rằng tu vi có thể giải quyết mọi thứ, nhưng giờ đây..." Giọng anh nghẹn lại, một nỗi thất vọng sâu sắc hiện rõ trong ánh mắt. Anh đã chứng kiến sự bất lực của tu vi trước 'Làn Sóng Tuyệt Vọng', và giờ đây, trước viễn cảnh kinh hoàng sắp tới, niềm tin của anh vào con đường tu tiên truyền thống đang lung lay dữ dội.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ánh lên một tia bất an khó che giấu. Nàng khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, vật phẩm vốn dùng để trấn áp tà ma, nhưng giờ đây dường như cũng trở nên vô dụng trước sự mục nát của Thiên Đạo. "Chúng ta phải tìm ra cách," nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một sự kiên quyết đáng sợ. "Không thể để sự hủy diệt này lan rộng ra toàn bộ Thập Phương Nhân Gian." Nàng đã từng kiêu hãnh với sức mạnh của mình, nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng có những thứ sức mạnh không thể chạm tới, và có những vấn đề không thể giải quyết bằng pháp thuật.
Tạ Trần lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt sâu thẳm của anh quét qua từng người, rồi dừng lại nơi khung cửa sổ. Anh không nói gì, chỉ khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bụi bặm và sự căng thẳng trong không khí. Anh hiểu rõ nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đang bao trùm những người xung quanh. Đó là phản ứng tự nhiên của con người khi đối mặt với một mối đe dọa vượt xa tầm hiểu biết và khả năng ứng phó của họ. Nhưng đối với Tạ Trần, đây không phải là điểm cuối, mà là một khởi đầu.
"Sợ hãi là một phần của sự sống," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, dịu dàng nhưng đầy sức nặng. "Nó nhắc nhở chúng ta về những gì cần phải bảo vệ, về những gì có thể mất đi. Nhưng sự sợ hãi không được phép biến thành sự buông xuôi." Anh nhìn Lạc Thư, người đang khẽ gật đầu tán đồng. "Lịch sử đã chứng minh, Thiên Đạo dù có hùng mạnh đến đâu, một khi quên đi cội rễ của nó, quên đi 'nhân tính' mà nó từng bao bọc, thì sự sụp đổ là điều tất yếu. Bán Yêu Chi Địa này, chính là một bài học lịch sử sống động, một lời cảnh báo cho toàn nhân gian."
Thanh Vân, gương mặt thanh đạm giờ đây ánh lên vẻ kiên nghị, nhìn Tạ Trần với sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng đã từng lạc lối trong chấp niệm tu tiên, nhưng những ngày tháng ở Thôn Lạc Hồng đã khiến nàng giác ngộ. "Chúng ta sẽ làm gì, Tạ huynh?" Nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm.
Liệt Hổ, dáng người vạm vỡ nhưng nội tâm đã trở nên thấu hiểu, gật đầu mạnh mẽ. "Dù có phải đối mặt với quỷ dữ hay sự mục nát của trời đất, ta cũng không lùi bước. Miễn là Tạ huynh chỉ lối, ta nguyện theo đến cùng!" Hắn đã từng là một chiến binh, nhưng giờ đây, hắn chiến đấu vì một lý tưởng cao cả hơn là sức mạnh cá nhân.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, nhẹ nhàng vuốt ve đầu Tiểu Cửu đang nép sát vào nàng, trấn an con hồ ly nhỏ. "Tạ công tử luôn nhìn thấy con đường khi người khác chỉ thấy vực sâu. Ta tin vào 'Nhân Đạo' của công tử." Nàng thầm nghĩ, "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của Tạ Trần luôn vang vọng trong tâm trí nàng, như một kim chỉ nam.
Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, đôi mắt to tròn vẫn còn vương nỗi sợ hãi, nhưng khi nghe Tạ Trần nói, nàng lại tìm thấy một chút an ủi. Nàng tin Tạ Trần, hơn cả tin vào bất kỳ vị thần hay tiên nhân nào.
"Chúng ta sẽ chuẩn bị vật tư, nghỉ ngơi ngắn ngủi," Tạ Trần nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. "Sau đó, chúng ta sẽ tiến sâu hơn vào Bán Yêu Chi Địa. Nơi đó sẽ là thử thách lớn nhất cho 'Nhân Đạo', nhưng cũng là cơ hội lớn nhất để chúng ta gieo lại mầm sống." Anh đứng dậy, vỗ nhẹ vai Dương Quân. "Không có gì là bất lực, chỉ có chấp niệm mà thôi. Chúng ta không thể cứu vãn Thiên Đạo cũ, nhưng chúng ta có thể kiến tạo một 'Nhân Đạo' mới."
Cả nhóm sau đó vội vã chuẩn bị, tận dụng chút thời gian ngắn ngủi tại dịch trạm để nghỉ ngơi và kiểm tra lại hành trang. Mỗi người đều mang trong mình một nỗi lo lắng riêng, nhưng sâu thẳm trong tim, một tia hy vọng đã được Tạ Trần thắp lên, đủ sức soi sáng con đường mịt mờ phía trước. Họ biết, đây là một hành trình không có lối về cho những ai yếu mềm, nhưng họ đã chọn đi theo Tạ Trần, theo con đường của 'Nhân Đạo'. Hoàng hôn dần buông, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng, và màn đêm thăm thẳm lại bao trùm lên vạn vật, như muốn thử thách ý chí của những người sắp dấn thân vào vùng đất chết.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh, một ánh sáng yếu ớt xuyên qua tầng mây xám xịt, chiếu rọi xuống một vùng đất hoang tàn, héo mòn đến nao lòng. Nhóm Tạ Trần đã đặt chân vào Bán Yêu Chi Địa. Cảnh tượng hiện ra trước mắt họ không phải là những gì họ tưởng tượng, mà còn kinh hoàng hơn gấp bội. Đất đai khô cằn nứt nẻ, rộng lớn đến vô tận, như một tấm da trâu bị phơi khô dưới nắng hạn ngàn năm. Những vết nứt sâu hoắm, đủ sức nuốt chửng một người trưởng thành, chạy dài như những mạch máu khô cạn của một sinh vật khổng lồ đã chết.
Cây cối trơ trụi, đứng sừng sững như những bộ xương khổng lồ giữa không gian tĩnh mịch, cành lá đã hóa thành tro bụi từ bao giờ. Chúng vươn những ngón tay gầy guộc lên bầu trời xám xịt, cầu xin một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Từng cơn gió lạnh buốt rít lên thê lương, mang theo bụi đất mịn màng và một mùi tử khí nồng nặc, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, khó khăn. Không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng rỉ rả, không một dấu hiệu nào của sự sống. Chỉ có sự im lặng đáng sợ, kéo dài đến vô tận, như một bản nhạc bi thương dành cho một thế giới đang hấp hối.
Xa xa, những tàn tích của các công trình cổ xưa đổ nát hiện ra mờ ảo, bị bào mòn bởi thời gian và sự mục nát của linh khí. Những bức tường đá đổ sập, những mái ngói vỡ vụn, tất cả đều nhuốm một màu xám xịt của tro tàn và sự lãng quên. Những dòng sông cạn trơ đáy, chỉ còn lại những khe nứt chằng chịt và những tảng đá lởm chởm. Có nơi, bùn đen đặc quánh thay thế cho làn nước trong xanh, bốc lên một mùi tanh tưởi, khó chịu. Cả không khí nặng trĩu một thứ năng lượng tiêu cực, một sự tuyệt vọng vô hình, bám víu lấy mọi ngóc ngách của vùng đất này.
Tiểu Cửu, với bản năng nhạy cảm của yêu tộc, không thể kìm được tiếng kêu thất thanh. Nàng rụt rè nép sát vào Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại run rẩy. "Đáng sợ quá... Không có gì sống sót cả... Cứ như là... thế giới đã chết rồi vậy!" Giọng nàng run rẩy, đôi mắt to tròn ngấn nước.
Dương Quân, người luôn giữ vững phong thái điềm đạm, giờ đây cũng không thể che giấu được sự kinh hoàng. Anh nhìn quanh, ánh mắt đỏ hoe, một nỗi đau xót dâng lên trong lòng. "Đây... đây không phải là nơi con người có thể sống. Thiên Đạo đã bỏ rơi nơi này rồi sao? Nó đã... đã hoàn toàn từ bỏ chúng sinh ư?" Anh đã từng mơ ước về một thế giới được Thiên Đạo bao bọc, nơi tu sĩ có thể tìm kiếm chân lý. Nhưng giờ đây, những gì anh thấy chỉ là sự phản bội và mục nát.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khuôn mặt nàng đã trắng bệch đi trông thấy. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm đến mức khớp ngón tay trắng bóc. "Ma khí này... không, không chỉ là ma khí." Nàng thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi sự nặng nề của không khí. "Nó là sự hủy diệt từ sâu bên trong, một sự ăn mòn linh hồn, không phải chỉ là sự tấn công thể xác. Nó là... cái chết của chính Thiên Đạo." Nàng đã từng đối mặt với vô số ma vật, nhưng thứ năng lượng này lại khác. Nó không phải là sự hung bạo của ma, mà là sự cạn kiệt, sự khô héo của chính sinh mệnh.
Mộ Dung Tuyết ôm lấy Tiểu Cửu, ánh mắt nàng đượm buồn nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Đây là cái giá của sự bất tử, của việc cưỡng cầu. Thiên Đạo đã cố gắng níu giữ, nhưng cuối cùng lại tự làm suy kiệt chính mình. Thứ mất đi không chỉ là linh khí, mà là... niềm tin." Nàng hiểu rằng, sự mục nát này không chỉ là vật chất, mà còn là tinh thần.
Thanh Vân và Liệt Hổ cũng đứng chết lặng, ánh mắt họ tràn đầy nỗi kinh hoàng và một sự hụt hẫng lớn lao. Họ đã từng là tu sĩ, từng được bao bọc bởi linh khí, nhưng giờ đây, họ cảm nhận được sự trống rỗng đến tận cùng. "Linh khí... hoàn toàn không còn," Thanh Vân thốt lên, giọng nàng run rẩy. "Cứ như thể... chúng ta đang hít thở không khí của một thế giới khác."
Giữa khung cảnh tận thế ấy, Tạ Trần vẫn giữ một vẻ bình thản đến lạ lùng. Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cảm nhận từng hạt bụi, từng luồng gió lạnh buốt mang theo mùi tử khí. Anh không cố gắng xua đuổi nó, mà để nó thấm vào tâm trí mình, như một phần của sự thật nghiệt ngã. Khi anh mở mắt ra, ánh nhìn của anh đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không một chút dao động. Đôi mắt sâu thẳm ấy dường như đã nhìn thấu tận cùng bản chất của sự hủy diệt này.
"Đây chính là nơi," Tạ Trần nói, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, cắt xuyên qua sự im lặng đáng sợ. Anh không nói về sự tuyệt vọng, mà nói về một sự thật không thể chối cãi. "Nơi 'Nhân Đạo' cần phải ra tay. Không phải để vá trời, mà để gieo lại mầm sống." Anh nhìn về phía một cây cổ thụ khô héo, thân cây to lớn nhưng đã mục rữa, chỉ còn là một khối gỗ mục ruỗng. "Sự hủy diệt lớn đến mức nào, thì khao khát được sống cũng lớn đến mức đó."
Tạ Trần không hề tỏ ra sợ hãi, cũng không hề cảm thấy bất lực. Anh bước đi chậm rãi, tiến về phía cây cổ thụ khô héo ấy, như thể nó là một cánh cửa dẫn vào một chân lý nào đó. Mỗi bước chân của anh đều vững chãi, như đang đặt nền móng cho một điều gì đó mới mẻ. Những người còn lại, dù v��n còn chấn động, nhưng lại bị sự bình tĩnh và kiên định của Tạ Trần cuốn hút. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng ngọn lửa 'Nhân Đạo' trong Tạ Trần dường như có thể thắp sáng cả một thế giới đã chết.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím than lên bầu trời xám xịt của Bán Yêu Chi Địa. Gió lạnh vẫn rít lên không ngừng, mang theo những âm thanh kỳ lạ, như tiếng than khóc của linh hồn vất vưởng. Nhóm Tạ Trần quyết định lập trại tạm thời ở rìa vùng đất chết, một khoảng đất tương đối bằng phẳng được bao bọc bởi những tảng đá lớn. Ngọn lửa trại bập bùng, là điểm sáng duy nhất, ấm áp duy nhất trong màn đêm u ám và lạnh lẽo đến thấu xương. Mùi khói củi ấm áp pha lẫn với mùi đất lạnh và mùi tử khí thoang thoảng, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ, một chút hy vọng mong manh trong cảnh hoang tàn.
Tạ Trần ngồi giữa vòng tròn, ánh mắt anh vẫn hướng về vùng đất hoang tàn, nơi những cây cổ thụ khô héo hiện lên như những bóng ma giữa màn đêm. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe và cảm nhận. Các đồng hành của anh, dù vẫn còn chấn động bởi những gì đã chứng kiến ban ngày, nhưng đã dần lấy lại tinh thần khi ngồi quanh ngọn lửa, tìm thấy sự an ủi trong hơi ấm và sự hiện diện của nhau. Sự im lặng đáng sợ của vùng đất chết thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng lửa trại tí tách cố gắng xua đi cái lạnh và tiếng thở dài của các thành viên.
"Chúng ta đã thấy tận mắt sự tàn khốc của một Thiên Đạo đang sụp đổ," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như lời kể chuyện bên bếp lửa. "Linh khí cạn kiệt, sự sống bị bào mòn, và những chấp niệm về sức mạnh, về sự bất tử đã biến thành gánh nặng, thành xiềng xích trói buộc cả nhân gian." Anh nhìn từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe, ánh mắt họ phản chiếu ngọn lửa bập bùng. "Nhưng sự sống không cần Thiên Đạo ban phát, nó tự thân mà tồn tại. Thứ chúng ta cần làm không phải là chống lại sự hủy diệt bằng vũ lực hay phép thuật, mà là gieo lại niềm tin vào sự sống, vào bản chất bất diệt của 'nhân tính'."
Thanh Vân, người đã từng là một tu sĩ thuần túy, vẫn còn những hoài nghi cố hữu. "Nhưng... làm sao chúng ta có thể làm được điều đó, khi linh khí ở đây đã cạn kiệt, ngay cả tu vi cũng vô dụng? Chúng ta không có khả năng tạo ra sự sống từ hư vô." Nàng đã trải qua quá nhiều sự bất lực, và nỗi sợ hãi đó vẫn còn bám víu lấy nàng.
"Chúng ta không tạo ra sự sống từ hư vô," Tạ Trần đáp, khẽ lắc đầu. "Sự sống vốn dĩ đã tồn tại, ngay cả trong những hạt bụi li ti, trong ý chí nhỏ nhoi nhất của con người. Linh khí chỉ là một con đường, không phải là mục đích. Tu vi chỉ là một công cụ, không phải là chân lý." Anh nhìn về phía vùng đất chết, đôi mắt sâu thẳm như nhìn xuyên qua màn đêm. "Khi cái chết hiện hữu rõ ràng nhất, cũng là lúc giá trị của sự sống được trân trọng nhất. Một hạt mầm có thể vươn lên từ đất cằn, một nụ cười có thể xua tan bóng tối, một câu chuyện có thể thắp lên hy vọng. Đó chính là 'Nhân Đạo', là bản chất của chúng ta."
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu tán thành. "Tạ công tử nói đúng. Ở Thôn Lạc Hồng, chúng ta đã chứng kiến điều đó. Những hành động nhỏ bé nhất của sự quan tâm, của tình người, đã đẩy lùi 'Làn Sóng Tuyệt Vọng' lớn đến nhường nào." Nàng xoa nhẹ đầu Tiểu Cửu, con hồ ly nhỏ đang dần trấn tĩnh lại. "Khi con người ngừng tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, họ sẽ tìm thấy sức mạnh từ chính nội tâm mình."
Dương Quân trầm ngâm, anh đã mất đi quá nhiều niềm tin vào tu vi và Thiên Đạo, nhưng lời nói của Tạ Trần lại mở ra một con đường mới. "Vậy... chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, Tạ huynh? Làm thế nào để gieo những hạt mầm 'Nhân Đạo' vào vùng đất đã chết này?" Anh không còn hỏi về cách chống lại sự hủy diệt, mà hỏi về cách kiến tạo. Đó là một sự chuyển biến lớn trong nhận thức của anh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, im lặng lắng nghe từ đầu, đôi mắt phượng nhìn Tạ Trần với một sự thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết. Nàng đã từng nghĩ rằng nhiệm vụ của mình là bảo vệ Thiên Đạo, là duy trì trật tự. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng trật tự mà nàng muốn bảo vệ đã mục nát từ bên trong. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, nhưng lần này, không phải là để chiến đấu, mà là để tìm một mục đích mới cho sức mạnh của mình. "Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo, nhưng mang theo một tầng kiên định mới, không còn lạnh lẽo như trước. Nàng đã sẵn sàng dấn thân vào con đường mà Tạ Trần đã chọn, con đường của 'Nhân Đạo'.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Anh không trả lời ngay, mà cúi xuống nền đất khô cằn, dùng một cành cây nhỏ vẽ phác thảo một vài đường nét đơn giản. Đó không phải là bản đồ chiến lược quân sự, cũng không phải là đồ hình pháp trận. Đó là những đường cong mềm mại, những chấm nhỏ, những ký hiệu tượng trưng cho sự sống và sự gắn kết.
"Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những gì còn sót lại của sự sống, và từ chính niềm tin của chúng ta," Tạ Trần nói, ánh mắt anh lóe lên vẻ tinh anh. "Chúng ta sẽ tìm kiếm những nơi mà ý chí sống còn tồn tại, dù chỉ là một mầm non yếu ớt. Chúng ta sẽ gieo những câu chuyện, những nụ cười, những hành động tử tế. Chúng ta sẽ xây dựng lại từ những mảnh vỡ, không phải bằng sức mạnh của tu vi, mà bằng sức mạnh của sự kiên cường và tình người." Anh chỉ vào những đường nét trên đất. "Chúng ta sẽ tìm kiếm những nguồn nước ngầm, những khe núi ẩn mình, nơi có thể còn giữ được chút sinh khí. Chúng ta sẽ cùng nhau vun đắp, không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn một kiếp người."
Anh nhìn lên, ánh mắt quét qua từng người, tràn đầy sự biết ơn và một gánh nặng thầm kín. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, một hành trình gian nan hơn bất kỳ cuộc chiến nào mà họ từng đối mặt. Nhưng khi nhìn thấy ánh sáng trong mắt những người đồng hành, Tạ Trần biết mình không đơn độc. Họ đã sẵn sàng trở thành những "điểm neo" cho 'Nhân Đạo', cùng anh kiến tạo một kỷ nguyên mới.
Đêm dần khuya, ngọn lửa trại vẫn bập bùng, xua đi phần nào bóng tối và cái lạnh của vùng đất chết. Nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa khác đã được thắp lên, sáng hơn, ấm áp hơn, soi rọi con đường mà họ sắp bước đi – con đường của 'Nhân Đạo', con đường để tái sinh một thế giới đang hấp hối. Bán Yêu Chi Địa sẽ là nơi 'Nhân Đạo' của Tạ Trần đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay, không chỉ về tinh thần mà còn về khả năng tái tạo sự sống.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.