Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 516: Tiếng Kêu Từ Đất Chết: Thử Thách Mới Của Nhân Đạo

Sáng sớm tại Thôn Lạc Hồng, mặt trời chưa lên quá cao nhưng những tia nắng yếu ớt đã len lỏi qua kẽ lá, rải vàng trên những mái nhà tranh, nhuộm một màu óng ả lên những con đường đất còn vương sương đêm. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây hoang dã và thoang thoảng hương khói bếp từ những ngôi nhà đã thức giấc. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ như một bản hòa ca bất tận của sự sống. Đâu đó, tiếng gà gáy vang vọng, cùng tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, phá tan sự tĩnh lặng, mang đến một vẻ đẹp thôn dã, bình dị mà không nơi nào có được.

Sau đêm dài đối mặt với "Làn Sóng Tuyệt Vọng" tưởng chừng sẽ nuốt chửng tất cả, Thôn Lạc Hồng giờ đây lại trở về với vẻ yên bình vốn có, thậm chí còn hơn thế. Có một sự nhẹ nhõm lan tỏa, một niềm biết ơn thầm lặng mà mỗi người dân, mỗi tu sĩ ẩn dật đều dành cho Tạ Trần. Họ không nói ra, nhưng ánh mắt họ, nụ cười họ khi nhìn thấy chàng thư sinh gầy gò ấy, đã nói lên tất cả.

Tạ Trần đứng bên hiên nhà cũ của Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những hoạt động thường nhật của dân làng. Anh thấy Mộ Dung Tuyết dịu dàng hướng dẫn một vài người phụ nữ pha chế thuốc bổ từ thảo mộc, gương mặt nàng thanh lịch mà tràn đầy sự quan tâm. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì lanh lợi chạy nhảy, giúp đỡ một bà lão gánh nước, đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi mềm mại ve vẩy theo từng bước chân, mang đến một nguồn năng lượng tươi vui.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lại chọn một góc vắng vẻ bên bờ suối, nơi những phiến đá rêu phong nằm im lìm dưới dòng nước trong vắt. Nàng bạch y tinh khiết, mái tóc đen nhánh buông xõa trên vai, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên vẻ trầm tư khó tả. Chiếc Nguyệt Quang Trâm vẫn yên vị trên búi tóc, nhưng ánh sáng dịu nhẹ của nó dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí nàng.

"Sức mạnh của ta... dường như vô dụng trước loại suy tàn đó." Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi hoài nghi sâu sắc. Nàng đã từng tự hào về tu vi của mình, về khả năng dẹp yên ma quỷ, về kiếm thuật có thể chém đứt sơn hà. Nhưng đêm qua, khi đối mặt với thứ vô hình, với nỗi tuyệt vọng lan tràn từ chính Thiên Đạo đang hấp hối, tất cả những gì nàng có thể làm là dùng ánh sáng của Nguyệt Quang Trâm để xoa dịu, chứ không phải để chiến đấu. Sự bất lực này, đối với một người tu tiên đã quen với việc kiểm soát vận mệnh, quả là một đòn giáng mạnh.

Dương Quân, đứng cạnh nàng, ánh mắt kiên định nhìn dòng suối chảy. Hắn cũng là một tu sĩ kiệt xuất, kiếm pháp của hắn từng khiến bao kẻ phải khiếp sợ. Nhưng đêm qua, hắn cũng cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt đến nhường nào. "Nhưng 'Nhân Đạo' của Tạ huynh đã đẩy lùi nó." Hắn nói, giọng chắc nịch hơn Lăng Nguyệt, "Điều đó có ý nghĩa gì?" Hắn quay sang nhìn nàng, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. Câu hỏi đó không chỉ dành cho Lăng Nguyệt, mà còn là cho chính hắn, cho con đường tu luyện mà hắn từng theo đuổi.

Tạ Trần, từ xa, dường như đã nghe thấy lời thì thầm của họ. Anh khẽ mỉm cười, bước đến gần hơn. Bước chân anh nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động, như thể anh là một phần của chính thiên nhiên. Anh ngồi xuống một tảng đá đối diện họ, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu. "Đôi khi," Tạ Trần trầm tĩnh cất lời, giọng nói không cao không thấp, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "thứ cứu rỗi lại không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để kiến tạo." Anh đưa mắt nhìn những đứa trẻ đang cười đùa, nhìn những người dân đang chăm sóc ruộng đồng, rồi nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Sức mạnh của tu vi, rốt cuộc, cũng là một dạng hủy diệt, một dạng ép buộc. Nó ép buông bỏ, ép thăng hoa, ép biến đổi. Nhưng 'Nhân Đạo' lại là sự dung hòa, sự chấp nhận, sự vun đắp. Nó không diệt trừ cái xấu, mà là thắp lên cái thiện, đẩy lùi bóng tối bằng ánh sáng của sự sống."

Lăng Nguyệt im lặng, đôi mắt nàng nhắm lại, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời của Tạ Trần. Nàng đã từng nghe những đạo lý tương tự từ các trưởng lão trong tông môn, nhưng chưa bao giờ nó lại chân thực và sâu sắc đến vậy. Nàng mở mắt, nhìn vào đôi mắt của Tạ Trần, nơi nàng thấy sự thấu hiểu, sự kiên định, và một nỗi buồn khó tả. "Nhưng... làm sao một điều mong manh như 'Nhân Đạo' lại có thể chống lại sự suy tàn của cả một Thiên Đạo?" nàng hỏi, trong giọng nói vẫn còn vương vấn sự bất lực.

Dương Quân lại gật đầu, hắn đã bắt đầu cảm nhận được điều Tạ Trần nói. "Kiến tạo... đúng vậy. Việc xây dựng một cuộc sống bình dị, một cộng đồng vững mạnh, chính là cách để chống lại sự mục nát từ bên trong." Hắn nhìn Lăng Nguyệt, "Chúng ta đã quá chú trọng vào việc nâng cao tu vi, vào việc bảo vệ tông môn, mà quên mất rằng, điều gì mới thực sự cần được bảo vệ."

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không phải là chống lại, Tiên Tử. Mà là vượt qua. Thiên Đạo suy tàn, đó là định luật vô thường. Chúng ta không thể ngăn cản một dòng sông cạn kiệt, nhưng chúng ta có thể tìm một dòng suối mới, một nguồn sống mới. 'Nhân Đạo' không phải là đối kháng với Thiên Đạo, mà là tìm thấy ý nghĩa sống khi Thiên Đạo không còn là chỗ dựa." Anh đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xăm ẩn hiện trong màn sương mỏng. "Trận chiến đêm qua, chỉ là một lời nhắc nhở. Một lời nhắc nhở rằng, nguồn gốc của nỗi tuyệt vọng, không nằm ở ma khí, mà nằm ở sự trống rỗng trong tâm hồn con người, khi họ đánh mất đi niềm tin vào cuộc sống bình dị, khi họ quá khao khát thứ sức mạnh hư ảo."

Thanh Vân và Liệt Hổ, cùng vài tu sĩ ẩn dật khác, giờ đây cũng đã đến gần, lắng nghe những lời của Tạ Trần. Thanh Vân, với đôi tay vẫn còn vương đất từ việc tưới cây, cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng. Nàng nhớ lại cảm giác khi nàng chạm vào từng lá cây, từng bông hoa, một sự kết nối mà nàng chưa từng có khi còn luyện pháp quyết cao siêu. "Sự bình yên này... không phải là sự buông bỏ tu vi, mà là sự trở về với bản ngã chân thật nhất của mình." Nàng thì thầm, ánh mắt sáng bừng.

Liệt Hổ, vai vẫn còn nặng trĩu những khúc gỗ vừa vác, gật gù đồng tình. "Đúng vậy! Cảm giác khi xây dựng một thứ gì đó bằng chính đôi tay mình, nó chân thật hơn nhiều so với việc phá hủy một ngọn núi bằng một chưởng pháp!" Hắn cười vang, một nụ cười sảng khoái và đầy sức sống.

Tạ Trần quay lại nhìn họ, ánh mắt anh chứa đựng sự thấu hiểu. "Mỗi hành động nhỏ bé, mỗi sự sẻ chia, mỗi nụ cười, đều là những viên gạch xây nên bức tường vững chắc của 'Nhân Đạo'. Nó không cần đến linh lực, không cần đến pháp bảo, mà cần đến sự chân thành và ý chí sống mãnh liệt." Anh vỗ nhẹ vào vai Dương Quân, "Chúng ta không thể vĩnh viễn sống trong sự che chở của Thiên Đạo. Nhưng chúng ta có thể tự mình tạo ra một Thiên Đạo mới, một Thi��n Đạo của nhân gian."

Những lời nói của Tạ Trần, tuy trầm tĩnh và nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng trong lòng mỗi người, gieo mầm hy vọng và sự kiên định. Họ biết rằng con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng ngọn lửa 'Nhân Đạo' đã được thắp lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt. Thôn Lạc Hồng, dưới ánh nắng ban mai, trở thành một biểu tượng, một điểm neo vững chắc cho niềm tin vào một kỷ nguyên mới đang dần hé mở.

***

Khi nắng đã lên đến đỉnh đầu, bao trùm Thôn Lạc Hồng trong một vầng sáng ấm áp, nhóm Tạ Trần cùng Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn đang tụ tập trong quán trà nhỏ bé, đơn sơ của ông. Quán trà được dựng bằng gỗ mục, mái lợp lá cọ, nhưng bên trong lại tỏa ra một thứ hơi ấm lạ lùng, như thể thời gian đã ngưng đọng lại ở đây. Mùi trà thơm dịu nhẹ lẫn với hương gỗ mục và mùi đất ẩm, tạo nên một không khí tĩnh lặng, an lành. Lão Tùng Sơn, với bộ râu tóc bạc phơ, lưng còng, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, đang chậm rãi pha trà, từng động tác đều toát lên vẻ ung dung tự tại của một bậc ���n sĩ.

Tạ Trần ngồi đối diện Lão Ẩn Sĩ, tay nâng chén trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt anh, khiến vẻ suy tư càng thêm sâu sắc. Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ, Thanh Vân và Liệt Hổ ngồi xung quanh, mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một tâm trạng nhẹ nhõm sau đêm qua và sự háo hức chờ đợi những điều sắp tới. Họ đang bàn luận về những gì đã xảy ra, về sự thay đổi trong tâm hồn mỗi người sau khi tiếp xúc với 'Nhân Đạo' của Tạ Trần.

"Làn sóng tuyệt vọng đó," Lão Tùng Sơn khẽ khàng cất lời, giọng nói trầm ấm như tiếng gió thổi qua rừng thông, "chỉ là một vết sẹo nhỏ trên thân thể Thiên Đạo đang mục nát. Nó không phải là khởi đầu, mà là dấu hiệu của một kết cục đang đến gần." Ông nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm.

"Vết sẹo nhỏ mà đã khiến nhiều người tu sĩ ẩn dật của chúng ta suýt mất đi ý chí sống." Liệt Hổ thở dài, vẫn còn chút kinh hãi. "Thiên Đạo mà sụp đổ thật, thì nhân gian này sẽ ra sao đây?"

Đúng lúc đó, một bóng người vội vã bước vào quán trà. Đó là Lạc Thư. Dáng người nàng thanh thoát, nhưng bước đi lại có phần loạng choạng, dường như đã trải qua một hành trình dài và gian khổ. Mái tóc dài bạc trắng của nàng rối tung, khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử giờ đây lại tràn ngập sự khẩn trương và kinh hoàng. Nàng không mất thời gian chào hỏi, không để ý đến những ánh mắt ngạc nhiên đang đổ dồn về phía mình, mà lập tức đặt xuống một tấm bản đồ cũ kỹ đã ố vàng lên bàn trà.

"Vùng đất phía Tây... Bán Yêu Chi Địa... đang chết dần!" Lạc Thư thốt l��n, giọng nói khàn đặc và run rẩy, như thể nàng đã phải dùng hết sức lực để nói ra những lời đó. "Không phải ma khí, không phải chiến tranh... mà là Thiên Đạo đang tự hủy hoại!" Nàng chỉ vào một vùng đất rộng lớn được đánh dấu trên bản đồ, nơi đó, một biểu tượng đen kịt, u ám được vẽ chồng lên, như một vết thương đang chảy máu.

Cả quán trà bỗng chốc chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng chim hót bên ngoài dường như cũng ngừng bặt. Mùi trà thơm dịu nhẹ bỗng trở nên ngột ngạt. Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào tấm bản đồ, rồi chuyển sang Lạc Thư, chờ đợi những lời giải thích kinh hoàng hơn.

"Ta vừa từ đó trở về." Lạc Thư tiếp tục, giọng nàng vẫn còn run rẩy, "Cây cối ở đó héo úa, đất đai nứt nẻ, sông hồ cạn khô. Linh khí hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thứ khí tức mục nát, ăn mòn sự sống. Người dân và yêu tộc bán yêu sống trong đó đang dần hóa thành cát bụi, không phải vì bệnh tật hay chiến đấu, mà là sự phân rã từ bên trong, như thể bản thân sự tồn tại của họ đang bị xóa bỏ." Nàng đưa tay lên ôm ngực, như thể vẫn còn cảm nhận được nỗi đau của vùng đất chết. "Ta đã chứng kiến một người mẹ trẻ, ôm đứa con thơ, cả hai hóa thành tro bụi ngay trước mắt ta... không một tiếng kêu than, không một giọt nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng và mục nát."

Sự mô tả của Lạc Thư khiến tất cả mọi người đều rùng mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn lạnh lùng như băng, giờ đây cũng không khỏi tái mặt. Nàng đã từng chứng kiến những cuộc chiến tàn khốc, những cảnh tượng máu chảy thành sông, nhưng sự chết chóc mà Lạc Thư miêu tả lại mang một vẻ ghê rợn, bất lực hơn nhiều. Đó không phải là cái chết do bạo lực, mà là cái chết do chính sự sống bị từ chối.

Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt bùng lên sự phẫn nộ. "Thiên Đạo... tại sao lại làm vậy? Nó muốn hủy diệt tất cả sao?" Hắn không thể hiểu nổi một sự tồn tại được coi là tối cao lại có thể tàn nhẫn đến vậy.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt đầy thương cảm, khẽ đặt tay lên vai Lạc Thư, truyền một luồng linh lực nhẹ nhàng để trấn an nàng. "Thứ khí tức mục nát đó... có phải là biểu hiện của 'mất người' trên diện rộng không?" Nàng hỏi, giọng run run.

Tạ Trần im lặng lắng nghe, đôi mắt anh khẽ nheo lại, như đang nhìn xuyên qua những lời kể của Lạc Thư, nhìn sâu vào bản chất của vấn đề. Anh không biểu lộ cảm xúc quá rõ ràng, nhưng sự tĩnh lặng của anh lại càng khiến bầu không khí thêm phần nặng nề. Sau một lúc lâu, anh mới khẽ thở dài, đặt chén trà xuống. "Đây không phải là sự hủy diệt có chủ đích, Lạc Thư. Đây là hệ quả tất yếu của một Thiên Đạo đã 'mất người'." Giọng anh trầm thấp, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian. "Khi Thiên Đạo mất đi cảm xúc, mất đi sự kết nối với vạn vật, nó trở thành một cỗ máy vô tri, một quy tắc khô khan. Và khi cỗ máy đó bắt đầu trục trặc, nó sẽ tự động ăn mòn chính mình, ăn mòn những gì nó từng bảo vệ."

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ôm chặt cánh tay Tạ Trần, đôi mắt to tròn long lanh vẻ sợ hãi. "Thiên Đạo... lại có thể mất người sao? Vậy thì... chúng ta còn hy vọng gì nữa?"

"Hơn n���a," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang rực rỡ, nhưng trong lời nói lại chứa đựng một dự cảm u ám, "Ma Chủ Cửu U có thể đang lợi dụng sự suy yếu này để đẩy nhanh quá trình hỗn loạn. Hắn không cần phải ra tay trực tiếp, chỉ cần khơi dậy nỗi tuyệt vọng, nỗi sợ hãi trong lòng những sinh linh ở đó, là đủ để Thiên Đạo tự sụp đổ nhanh hơn." Anh quay lại nhìn mọi người, ánh mắt kiên định. "Sức mạnh tu vi chỉ có thể chữa trị triệu chứng, không phải căn nguyên. Chúng ta có thể dùng linh lực để đẩy lùi ma khí, để phục hồi một vài mảnh đất nhỏ, nhưng không thể vá víu một Thiên Đạo đang tan rã từ bên trong."

Lão Tùng Sơn gật gù đồng tình. "Lời của Tạ công tử chí lý. Cứu một cái cây đang chết bằng cách tưới nước, nhưng nếu cội nguồn của sự sống đã mục nát, thì nước cũng hóa thành độc dược."

Thanh Vân và Liệt Hổ, cùng các tu sĩ ẩn dật khác, đều lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng. Họ đã từng khao khát thành tiên, khao khát sức mạnh vô biên. Nhưng giờ đây, khi đối m��t với một mối đe dọa vượt xa mọi khả năng của tu vi, họ mới nhận ra sự mong manh của tất cả.

"Vậy thì... chúng ta phải làm gì?" Lăng Nguyệt hỏi, giọng nói nàng đã bớt đi phần lạnh lùng, thay vào đó là sự lo lắng và bất lực. "Sức mạnh của ta... dường như quá nhỏ bé trước sự suy tàn này." Nàng lại khẽ vuốt chiếc Nguyệt Quang Trâm, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp từ nó.

Tạ Trần nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại ở Lạc Thư, rồi lại quay về phía Lăng Nguyệt. "Chỉ có 'Nhân Đạo' – niềm tin vào sự sống, sự gắn kết, và ý chí tái tạo – mới có thể đối đầu với sự suy tàn này." Anh nói, giọng nói tuy trầm nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường. "Chúng ta không thể vá trời, nhưng chúng ta có thể vá đất, vá lòng người. Chúng ta không thể ngăn Thiên Đạo chết, nhưng chúng ta có thể tạo ra một nguồn sống mới, một nền móng cho một kỷ nguyên khác."

***

Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt lên những rặng núi xa xăm một màu trầm mặc. Gió nhẹ thổi qua những rặng tre rì rào bên bờ suối, mang theo hơi ẩm và tiếng lá xào xạc. Cả nhóm Tạ Trần đã rời quán trà, di chuyển ra bờ suối, nơi không gian thoáng đãng hơn, như để họ có thể hít thở dễ dàng hơn trước gánh nặng của tin tức vừa nghe. Tạ Trần ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhặt một cành cây nhỏ, thỉnh thoảng vẽ lên nền đất ẩm những ký hiệu, những đường nét vô hình, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép của một bức tranh nhân quả phức tạp.

Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ, Thanh Vân và Liệt Hổ vây quanh anh, ánh mắt mỗi người đều chứa đựng những cảm xúc khác nhau: lo lắng, sợ hãi, hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong đó là một niềm hy vọng mong manh vào người thư sinh gầy gò này.

"Sự suy tàn này không thể dùng linh lực để vá víu." Tạ Trần cất lời, ánh mắt anh sâu thẳm nhìn vào dòng suối chảy, "Nó cần sự sống để tái sinh, cần nhân tính để vực dậy." Anh chỉ vào những đường nét mình vừa vẽ trên cát, một vòng tròn lớn tượng trưng cho Thiên Đạo, và những chấm nhỏ li ti bên trong, tượng trưng cho vạn vật. "Khi Thiên Đạo 'mất người', những sợi dây nhân quả nối kết nó với vạn vật trở nên lỏng lẻo, thậm chí đứt gãy. Sự sống không còn được nuôi dưỡng bởi nguồn suối Thiên Đạo, mà ngược lại, chính sự cạn kiệt của Thiên Đạo lại hút cạn sự sống của vạn vật."

Lăng Nguyệt nắm chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, sự lạnh lẽo của kim loại dường như không thể xoa dịu được nỗi bất an trong lòng nàng. "Vậy chúng ta... sẽ làm gì? Sức mạnh của ta... dường như quá nhỏ bé." Giọng nàng khẽ run lên, lần đầu tiên nàng cảm thấy mình thực sự yếu ớt, không phải vì thiếu tu vi, mà vì đứng trước một tai họa vượt xa mọi định nghĩa về sức mạnh. Nàng đã từng nghĩ rằng, chỉ cần đủ mạnh, nàng có thể bảo vệ mọi thứ. Nhưng giờ đây, khái niệm "mạnh mẽ" trong nàng đã hoàn toàn bị lung lay.

Dương Quân, đứng thẳng người, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía Tạ Trần. Hắn đã trải qua nhiều cuộc chiến, đối mặt với vô số hiểm nguy. Nhưng chưa bao giờ hắn lại cảm thấy tuyệt vọng như lúc này, khi kẻ thù không phải là một thực thể hữu hình, mà là chính quy luật của trời đất đang sụp đổ. Tuy nhiên, nhìn thấy sự bình thản của Tạ Trần, một tia lửa hy vọng lại bùng lên trong lòng hắn. "Tạ huynh, chúng ta sẽ đi. Dù phải đối mặt với cái chết, dù chỉ có thể mang một chút hy vọng nhỏ bé đến đó, chúng ta cũng phải làm!" Hắn nói, giọng nói vang dội, đầy quyết tâm, như một lời thề nguyền. "Chúng ta phải mang 'Nhân Đạo' đến đó!"

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh. "Không phải là mang 'Nhân Đạo' đến đó, Dương Quân. Mà là đánh thức 'Nhân Đạo' vốn đã tồn tại trong mỗi sinh linh ở đó." Anh nhìn sang Mộ Dung Tuyết, nàng khẽ gật đầu, ánh mắt nàng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến Tạ Trần chữa lành những tâm hồn bị tổn thương, và nàng tin rằng anh có thể làm được điều đó, ngay cả với một vùng đất đang chết.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo cụp xuống vẻ lo lắng, ôm chặt lấy cánh tay Tạ Trần. "Nhưng... nơi đó đáng sợ lắm. Lạc Thư tỷ nói mọi người đều hóa thành cát bụi..." Nàng sợ hãi, nhưng vẫn không rời một bước khỏi Tạ Trần. Lòng trung thành của nàng với anh là tuyệt đối.

"Sợ hãi là điều đương nhiên." Tạ Trần xoa nhẹ đầu Tiểu Cửu. "Nhưng sợ hãi không có nghĩa là buông xuôi. Lạc Thư đã mang tin tức đến, đó là một cơ duyên. Cơ duyên để chúng ta chứng kiến, để chúng ta hành động, và để 'Nhân Đạo' được thử thách." Anh nhìn Lạc Thư, người đang ngồi lặng lẽ, ánh mắt vẫn còn vương nỗi kinh hoàng. "Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai. Kẻ nào quên đi, kẻ đó sẽ lặp lại sai lầm. Thiên Đạo đã lặp lại sai lầm của mình, khi nó quên đi 'nhân tính'. Chúng ta không thể để nhân gian lặp lại điều đó."

Thanh Vân và Liệt Hổ, nhìn thấy sự kiên định của Tạ Trần và sự quyết tâm của Dương Quân, cũng dần lấy lại tinh thần. Họ đã từng là tu sĩ, được dạy dỗ về sức mạnh và sự bất tử. Nhưng những gì họ chứng kiến ở Thôn Lạc Hồng, và những lời Tạ Trần nói, đã mở ra một con đường hoàn toàn mới. "Chúng ta sẽ đi cùng Tạ huynh!" Thanh Vân nói, giọng nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên quyết. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, không phải là con đường của tu vi, mà là con đường của sự sống.

Liệt Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Dù là Thiên Đạo hay Ma Chủ Cửu U, ta cũng không sợ! Chỉ cần có Tạ huynh dẫn đường, ta nguyện dốc hết sức lực để bảo vệ những gì còn lại của nhân gian!" Hắn không còn là một tu sĩ chỉ biết dùng sức mạnh, mà đã trở thành một con người biết trân trọng sự sống.

Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn, đứng đó, ánh mắt hiền hậu nhìn toàn bộ cảnh tượng. Ông khẽ vuốt râu, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến sự thăng trầm của Thiên Đạo, sự chuyển đổi của nhân gian. Và giờ đây, ông nhìn thấy một tia hy vọng mới, một mầm non của 'Nhân Đạo' đang nảy nở, đủ mạnh mẽ để chống chọi với bão tố. "Đi đi, các con. Hãy mang ngọn lửa 'Nhân Đạo' đến nơi tăm tối nhất. Dù có khó khăn đến mấy, đừng bao giờ quên rằng, sự sống luôn tìm được lối thoát."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những người xung quanh. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong trái tim vốn lạnh lẽo của mình. Sức mạnh của nàng có thể nhỏ bé trước sự suy tàn của Thiên Đạo, nhưng sức mạnh của tập thể, của niềm tin vào 'Nhân Đạo' này, lại lớn lao hơn bất cứ pháp bảo nào. Nàng siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm, nhưng lần này, không phải là để chiến đấu, mà là để bảo vệ, để chiếu sáng. "Ta sẽ đi cùng các ngươi." Nàng nói, giọng nói đã lấy lại sự trong trẻo, nhưng mang thêm một tầng kiên định.

Tạ Trần nhìn họ, ánh mắt anh chứa đựng sự biết ơn và một nỗi gánh nặng thầm kín. Anh biết, đây không chỉ là một hành trình đến Bán Yêu Chi Địa, mà là một cuộc hành trình sâu hơn vào chính bản chất của sự sống và cái chết, của hy vọng và tuyệt vọng. Bán Yêu Chi Địa sẽ là nơi 'Nhân Đạo' của anh đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay, không chỉ về tinh thần mà còn về khả năng tái tạo sự sống.

Anh đứng dậy, nhìn về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang dần chìm xuống, để lại một màn đêm thăm thẳm. "Cuộc hành trình này sẽ gian nan. Nhưng ta tin rằng, chừng nào nhân t��nh còn đó, chừng nào ý chí sống còn đó, thì không có gì là không thể vượt qua." Tạ Trần không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Và giờ đây, anh sẽ mang triết lý đó, mang ngọn lửa 'Nhân Đạo' đó, đến nơi mà sự sống đang dần bị xóa bỏ, để thắp lại hy vọng cho một thế giới đang đứng bên bờ vực thẳm. Sự kiện này là điềm báo cho một cuộc khủng hoảng lớn hơn sắp xảy ra trên khắp Thập Phương Nhân Gian, khi Thiên Đạo cũ tiến gần hơn đến điểm sụp đổ hoàn toàn. Sự tham gia của Lạc Thư báo hiệu rằng Thiên Cơ Các có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc cung cấp thông tin hoặc hỗ trợ trong các sự kiện sắp tới. Việc Tạ Trần và nhóm quyết định đi đến Bán Yêu Chi Địa là bước khởi đầu cho việc tập hợp các đồng minh đa dạng hơn từ những vùng đất bị ảnh hưởng, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.

Đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Nhưng trong lòng mỗi người ở Thôn Lạc Hồng, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, sáng hơn bao giờ hết, soi rọi con đường mà họ sắp bước đi, con đường của 'Nhân Đạo'.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free