Nhân gian bất tu tiên - Chương 515: Thôn Lạc Hồng: Ngọn Lửa Hy Vọng Trong Biển Tuyệt Vọng
Sương đêm đã giăng mắc dày đặc, bao phủ lấy Thôn Lạc Hồng, nuốt chửng những đường nét quen thuộc của ngôi làng trong màn mờ ảo. Mùi đất ẩm và cỏ cây giờ đây trở nên nồng nàn đến khó chịu, không còn là hương thơm của sự sống mà như một dấu hiệu của sự mục rữa, hòa lẫn với một mùi lạ thoang thoảng, tanh nhẹ như sắt gỉ, một thứ khí tức hỗn loạn đang len lỏi vào không khí. Cái lạnh lẽo không còn dừng lại ở cảm giác vật lý, mà nó như một bàn tay vô hình, lạnh buốt, thấu tận tâm hồn, báo hiệu một cuộc chiến không chỉ của sức mạnh, mà của ý chí, của nhân tính, đang sắp sửa bùng nổ.
Tạ Trần đứng đó, một phàm nhân giữa cõi nhân gian, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong bóng đêm nhập nhoạng, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn về phía chân trời đang dần bị nuốt chửng bởi màn sương đen kịt. Cái bóng đen anh cảm nhận được không phải là một cá nhân hữu hình, mà là một làn sóng tuyệt vọng, một sự mục rữa từ sâu thẳm của chính Thiên Đạo đang sụp đổ, một nguồn năng lượng hỗn loạn đang tìm cách nhấn chìm mọi thứ. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh anh, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió heo may, nàng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Tạ Trần, và cả luồng khí lạnh lẽo đang xâm lấn, khiến nàng vô thức nắm chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc.
Đến rạng sáng, không khí tại Thôn Lạc Hồng đã trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Sương mù dày đặc hơn, nuốt chửng cả những ánh đèn dầu hiếm hoi trong các căn nhà. Tiếng nước suối chảy róc rách đêm qua giờ đã trở nên yếu ớt, lẫn vào tiếng gió rít qua những khe cửa, nghe như tiếng than khóc ai oán từ cõi vô định. Mùi đất ẩm và linh thảo, vốn là hơi thở của thôn làng, nay bị thay thế bởi một mùi ẩm mốc, mục ruỗng, và cả cái mùi tanh nhẹ như máu khô hay sắt gỉ, khiến dạ dày quặn lại. Bầu không khí vốn trong lành, yên tĩnh, giờ chuyển sang u ám, có cảm giác bị một sức mạnh vô hình đè nén, khiến lồng ngực người ta nặng trĩu.
Làn sóng tuyệt vọng mà Tạ Trần và Lăng Nguyệt đã cảm nhận được đêm qua, nay đã không còn là một cảm giác mơ hồ. Nó hiện hữu rõ ràng, như một thực thể vô hình khổng lồ, bủa vây lấy Thôn Lạc Hồng. Nó không phải ma khí đơn thuần, cũng chẳng phải linh khí suy tàn. Nó là sự cộng hưởng của tất cả những nỗi tuyệt vọng chất chồng từ hàng vạn năm qua, những oán hận không thể giải tỏa, những chấp niệm vỡ nát, và cả sự mục ruỗng của một kỷ nguyên đang hấp hối. Luồng khí đen kịt, vô hình ấy, như một con thủy triều tăm tối, đang từ từ nuốt chửng ánh sáng đầu ngày, nhấn chìm mọi hy vọng.
Những tu sĩ ẩn dật tại Thôn Lạc Hồng, vốn đã quen với sự bình yên giả tạo sau khi từ bỏ tu vi, giờ đây đều cảm thấy một nỗi sợ hãi và u uất vô cớ len lỏi vào tận xương tủy. Họ đã từng đối mặt với Ma Chủ Cửu U, đã từng trải qua những trận chiến đẫm máu, nhưng chưa bao giờ họ phải đương đầu với một thứ sức mạnh vô hình, đánh thẳng vào ý chí và tinh thần như thế này. Một số người thậm chí còn nhìn thấy những ảo ảnh kinh hoàng: những cảnh tượng về quá khứ đau buồn, về sự thất bại trong tu luyện, về những người thân yêu đã mất vì tai nạn bất ngờ, hay những lời nguyền rủa của kẻ thù cũ. Tiếng thét thất thanh của một bà lão vang lên từ cuối làng, rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng ghê rợn. Một vài tu sĩ trẻ tuổi, từng là trụ cột của các tông môn nhỏ, bỗng nhiên ngã quỵ, ôm đầu rên rỉ như thể đang phải trải qua những cơn đau đớn cùng cực của tâm hồn.
Tạ Trần và Lăng Nguyệt đứng cạnh nhau bên bờ suối. Tạ Trần đưa tay ra, làn da trắng nhợt của anh cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo và nặng nề của luồng khí đen đang cuộn xoáy. Anh không nhắm mắt, mà mở to, đôi mắt sâu thẳm ấy như xuyên thấu lớp sương mù, nhìn thẳng vào bản chất của sự hỗn loạn. Anh biết, đây không phải là một cuộc tấn công vật lý, mà là một cuộc chiến của ý niệm, của tinh thần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây in hằn vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng nắm chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm, ánh sáng bạc từ nó yếu ớt chống lại sự đen tối đang bủa vây. Giọng nàng run nhẹ, chứa đựng sự hoài nghi và cả nỗi sợ hãi mà nàng hiếm khi bộc lộ: "Đây là... sự hỗn loạn đang khuếch tán sao? Ma khí không phải thế này! Nó không có hình thù, không có nguồn gốc rõ ràng, nhưng lại đáng sợ hơn bất kỳ ma khí nào ta từng đối mặt." Nàng là một tu sĩ cấp cao, đã từng đối diện với vô số ma đầu, nhưng thứ năng lượng này lại vượt ra ngoài mọi định nghĩa của nàng. Nó không chỉ đơn thuần là tà ác, mà còn là một sự thối rữa sâu thẳm, một căn bệnh của thế giới.
Tạ Trần quay sang nàng, ánh mắt anh bình tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước không đáy giữa cơn bão. "Không chỉ là ma khí, cũng không đơn thuần là sự suy tàn của Thiên Đạo." Giọng anh trầm thấp, mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự thấu hiểu. "Đây là sự cộng hưởng của tất cả những tuyệt vọng, những oán hận, và cả sự mục ruỗng của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Nó đang tìm cách bẻ gãy ý chí của chúng ta, khiến chúng ta quay về với sự chấp niệm, với nỗi sợ hãi, với con đường mà chúng ta đã từng từ bỏ." Anh biết, thứ này còn nguy hiểm hơn Ma Chủ Cửu U. Ma Chủ tấn công bằng bạo lực, còn thứ này tấn công bằng chính nội tâm của mỗi người. Nó khơi gợi những vết thương sâu kín nhất, những nỗi ám ảnh bị chôn vùi.
Từ phía sau, Dương Quân, tuấn tú nho nhã là thế nhưng giờ đây khuôn mặt đầy vẻ cảnh giác, đã rút thanh trường kiếm bên hông. Ánh thép lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ Nguyệt Quang Trâm, tạo nên một tia hy vọng mong manh. "Chúng ta phải chiến đấu!" Giọng hắn dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết quen thuộc, nhưng trong đó cũng ẩn chứa một chút bối rối. Chiến đấu như thế nào khi kẻ thù không có hình thù?
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, cũng đã đứng cạnh Dương Quân, đôi mắt nàng quan sát kỹ lưỡng những người đang ngã quỵ. Nàng là một y sư, nhưng trước căn bệnh của tinh thần này, nàng cũng cảm thấy bất lực. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại rụt lại, nàng nép sát vào Mộ Dung Tuyết, vẻ tinh nghịch thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi rõ rệt. Cả Thanh Vân và Liệt Hổ, những tu sĩ trẻ tuổi đã từ bỏ tông môn, cũng đã tiến đến, ánh mắt họ đầy vẻ hoang mang khi chứng kiến cảnh tượng này. Họ đã từng nghĩ rằng từ bỏ tu vi là có thể tìm thấy sự bình yên, nhưng giờ đây, sự bình yên ấy lại đang bị thử thách một cách tàn nhẫn nhất.
Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh của ông vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Ông thở dài, giọng nói khàn đục nhưng chậm rãi vang lên giữa không gian tĩnh mịch: "Cái giá của sự bình yên... chưa bao giờ là rẻ. Đ��c biệt là trong thời khắc Thiên Đạo suy tàn, nhân tâm hoang mang thế này." Ông đã sống đủ lâu để hiểu rằng, đôi khi, kẻ thù lớn nhất lại ẩn sâu trong chính lòng người.
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lăng Nguyệt, một cử chỉ an ủi mà lại mang theo sức mạnh khó tả. Hơi ấm từ bàn tay phàm nhân ấy, dù nhỏ bé, lại như một ngọn lửa nhỏ, xua đi phần nào cái lạnh lẽo đang xâm lấn nàng. Anh biết, đây là một cuộc chiến không thể thắng bằng tu vi, không thể dùng kiếm để chém đôi. Nó đòi hỏi một sức mạnh khác, một sự kiên cường đến từ chính bản chất của nhân sinh.
Sáng muộn, sau sự kiện kinh hoàng đầu ngày, Thôn Lạc Hồng vẫn chìm trong lớp sương mù dày đặc, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo. Tiếng nước sông chảy gần quán trà Vọng Giang giờ nghe như tiếng than khóc não nề, không còn là khúc ca êm đềm thường ngày. Tiếng chim hót đã hoàn toàn im bặt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của những người đang bị ảo ảnh giày vò. Mùi trà thơm lừng, v���n là đặc trưng của quán, đã bị lấn át hoàn toàn bởi mùi ẩm mốc, mục ruỗng và cái mùi tanh nhàn nhạt của sự suy tàn. Tuy nhiên, giữa sự nặng nề, u ám bao trùm ấy, vẫn có một tia sáng le lói, phát ra từ sự bình tĩnh đến lạ thường của Tạ Trần, người đang tập hợp mọi người tại quán trà quen thuộc.
Bên trong quán trà Vọng Giang, không khí cũng không khá hơn bên ngoài là bao. Thanh Vân và Liệt Hổ, cùng với một số tu sĩ ẩn dật khác, đều lộ rõ sự hoang mang, tuyệt vọng trên khuôn mặt. Ánh mắt họ mờ mịt, thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định như thể đang nhìn thấy những điều đáng sợ chỉ riêng họ mới cảm nhận được. Một vài người run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, không dám cất tiếng than thở. Họ đã từ bỏ con đường tu tiên, đã nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy sự bình yên, nhưng giờ đây, chính sự bình yên ấy lại trở thành thứ yếu ớt nhất, dễ bị phá hủy nhất.
Tạ Trần ngồi đối diện với họ, dáng vẻ thư sinh gầy gò của anh như một bức tường thành vững chãi giữa biển cả bão tố. Anh rót trà, động tác chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể đang thực hiện một nghi thức trang trọng. Hơi ấm từ chén trà, dù nhỏ bé, lại mang theo một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Mùi hương trà thoang thoảng bốc lên, cố gắng chống lại mùi mục ruỗng đang tràn ngập. Anh không nói gì vội vã, chỉ để mọi người từ từ tĩnh tâm lại, tự mình đối mặt với những nỗi sợ hãi đang dâng trào.
"Các vị đã từ bỏ con đường cũ, không phải vì yếu đuối, mà vì đã nhìn thấu cái giá phải trả." Giọng Tạ Trần trầm thấp, nhưng từng lời anh nói ra lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Sự từ bỏ đó không phải là kết thúc, mà là khởi đầu. Khởi đầu của một sự sống chân thật hơn, không bị ràng buộc bởi sức mạnh hư ảo, bởi những lời hứa hão huyền của bất tử." Anh nhấp một ngụm trà, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang chìm trong tuyệt vọng. "Các vị đã từng đuổi theo quyền năng, đã từng muốn thành tiên để thoát khỏi phàm trần. Nhưng đến cuối cùng, các vị lại đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính, và giờ đây, thứ các vị đang đối mặt không phải là một kẻ thù hữu hình, mà là chính những chấp niệm, những hối tiếc từ quá khứ đang bị khuếch đại."
Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn gật đầu lia lịa, râu tóc bạc phơ khẽ rung rinh. Nụ cười hiền hậu của ông hiện lên, dù có chút mệt mỏi. "Ngươi nói đúng lắm, Tạ Trần công tử. Chúng ta đã từng đuổi theo quyền năng, nhưng cuối cùng lại đánh mất chính mình. Ta đã thấy vô số đạo hữu, bằng hữu, vì ham muốn trường sinh mà trở nên lạnh lùng, vô cảm, cuối cùng biến thành những con rối của Thiên Đạo. Giờ đây, chính những giá trị nhỏ bé của nhân gian mới là thứ chúng ta cần bảo vệ, thứ đáng để gìn giữ. Không phải sức mạnh, mà là sự sống, là tình người."
Thanh Vân, tu sĩ trẻ tuổi với ánh mắt vẫn còn vương vấn sự bất mãn và khao khát chân lý, giờ đây khuôn mặt nàng đầm đìa nước mắt. "Nhưng... làm sao chúng ta có thể chống lại thứ này khi không còn tu vi? Không còn linh lực để đối kháng? Chúng ta chỉ là phàm nhân yếu ớt, không thể làm gì được trước sự mục ruỗng của Thiên Đạo!" Giọng nàng nghẹn ngào, chất chứa sự bất lực và tuyệt vọng. Nàng đã từng là một thiên tài của tông môn, nhưng giờ đây, nàng cảm thấy mình còn yếu ớt hơn bất kỳ phàm nhân nào.
Liệt Hổ, khí chất mạnh mẽ thường ngày của hắn giờ đây cũng mờ nhạt, ánh mắt lộ rõ sự bế tắc. Hắn nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. "Đúng vậy! Chúng ta làm được gì đây? Lão già đã từng nói 'phàm nhân như kiến cỏ'. Giờ đây, chúng ta thậm chí còn không bằng kiến cỏ!"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng động nhỏ nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn về phía anh. "Chúng ta không chiến đấu bằng tu vi. Chúng ta chiến đấu bằng sự sống. Bằng niềm tin vào những điều bình dị, vào tình yêu thương, vào sự kiên cường của nhân tính." Anh nhìn thẳng vào mắt Thanh Vân, giọng nói anh chứa đựng một sức mạnh trấn an lạ thường. "Thứ đang tấn công chúng ta, không phải là một pháp thuật, mà là một cảm xúc. Và để đối phó với nó, chúng ta cũng phải dùng một cảm xúc khác. Mạnh mẽ hơn, kiên định hơn."
Anh bắt đầu kể những câu chuyện. Không phải những câu chuyện về tiên nhân, về pháp bảo, mà là những câu chuyện về cuộc sống ở Thôn Lạc Hồng. Về bà lão ngày ngày ngồi dệt vải bên hiên nhà, dù lưng còng mắt mờ vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu. Về những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa trên con đường đất, tiếng cười vang vọng khắp thôn. Về những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng, nơi mọi người chia sẻ từng chén cơm, từng miếng rau. Về những người đàn ông cùng nhau sửa lại mái nhà mục nát cho người hàng xóm, không đòi hỏi một lời cảm ơn. Về cách một nụ cười, một cái vẫy tay, một bữa cơm chung, một bài hát dân gian, hay thậm chí chỉ là một ánh mắt thấu hiểu, cũng có thể xua tan bóng tối trong lòng người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lắng nghe, ánh mắt họ dần chuyển từ hoài nghi sang thấu hiểu. Lăng Nguyệt, vốn là một người lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại cảm thấy một hơi ấm lạ thường lan tỏa trong lồng ngực. Nàng đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng sức mạnh, bằng kiếm pháp, bằng uy thế của một Tiên Tử. Nhưng Tạ Trần lại chỉ dùng lời nói, dùng những câu chuyện bình dị, mà lại có thể chạm đến những nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người.
Dương Quân, người luôn khao khát chính nghĩa và sức mạnh, cũng cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc. Hắn nhìn thanh kiếm trong tay, cảm thấy nó trở nên nặng nề và vô dụng lạ thường. Những gì Tạ Trần nói không phải là một đạo lý cao siêu, mà là những điều bình dị nhất, nhưng lại chứa đựng chân lý mạnh mẽ nhất. Hắn nhận ra, mình đã từng đuổi theo cái "đạo" của sức mạnh, mà quên đi cái "đạo" của sự sống.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đôi tai cáo của nàng dần dựng lên, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, gương mặt nàng rạng rỡ hơn, nỗi buồn khó tả trong mắt nàng dường như đã tan biến phần nào. Nàng thầm nghĩ: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời Tạ Trần nói đã củng cố thêm niềm tin trong nàng.
Tạ Trần kết thúc câu chuyện, lại rót thêm trà cho mọi người. "Chúng ta không cần phải thành tiên. Chúng ta chỉ cần sống. Sống một cách trọn vẹn, chân thực, giữ lấy nhân tính của mình. Chính sự sống ấy, chính những hành động tử tế ấy, chính sự kết nối giữa người với người ấy, mới là ngọn lửa mạnh mẽ nhất, có thể xua tan mọi bóng tối, mọi tuyệt vọng." Anh biết, đây không chỉ là một lời nói suông. Đây là một con đường, một triết lý, và giờ đây, nó đang đứng trước thử thách lớn nhất.
Buổi chiều cùng ngày, một sự thay đổi kỳ diệu bắt đầu diễn ra tại Thôn Lạc Hồng. Sau lời kêu gọi của Tạ Trần, những người trong thôn, kể cả các tu sĩ ẩn dật, đã không còn ngồi yên trong sự tuyệt vọng. Họ bắt đầu hành động. Không phải là những hành động vĩ đại, mà là những việc nhỏ nhặt, bình dị, nhưng lại chứa đựng sức mạnh vô biên của sự sống.
Sương mù vẫn chưa tan hoàn toàn, nhưng không khí đã bớt lạnh lẽo hơn nhiều. Từ sự im lặng đáng sợ ban sáng, giờ đây, những âm thanh của sự sống bắt đầu len lỏi. Tiếng chim hót yếu ớt, như những nốt nhạc đầu tiên của một bản giao hưởng mới, vang lên từ những lùm cây. Tiếng trẻ con nô đùa, dù vẫn còn chút sợ hãi trong tiếng cười, nhưng đã bắt đầu vang vọng trên con đường làng. Tiếng suối chảy, không còn là tiếng than khóc, mà đã trở lại với âm thanh róc rách quen thuộc, mạnh mẽ hơn. Mùi hương trầm của thảo dược từ những căn nhà y quán, mùi khói bếp từ những căn nhà đang nhóm lửa, mùi hoa dại từ những góc vườn, dần dần trở lại, lấn át mùi mục ruỗng đáng sợ. Bầu không khí, ban đầu vẫn còn nặng nề, nhưng sau đó dần trở nên ấm áp, tràn đầy sinh khí và hy vọng.
Những người đàn ông vác cuốc, vác xẻng, cùng nhau vun trồng lại vườn rau bị héo úa do làn sóng tuyệt vọng gây ra. Những người phụ nữ sửa sang lại nhà cửa, quét dọn sân vườn, chuẩn bị bữa tối. Những người lớn tuổi hơn thì ngồi bên hiên nhà, kể chuyện cho trẻ con nghe, những câu chuyện về những ngày tháng bình yên, về những giá trị tốt đẹp của con người. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh lịch của mình, cùng Tiểu Cửu lanh lợi, không ngừng đi lại giữa các nhà, phân phát thức ăn, nước uống, thuốc men cho những người còn yếu ớt, giúp họ hồi phục.
Thanh Vân và Liệt Hổ, ban đầu còn bối rối, không biết phải làm gì, nhưng khi nhìn thấy mọi người cùng nhau hành động, họ cũng dần tìm thấy mục đích. Thanh Vân đến giúp một bà lão tưới cây, đôi tay nàng, vốn quen với việc thi triển pháp quyết, giờ đây lại nhẹ nhàng cầm bình nước, tưới từng giọt cho những mầm xanh. Nàng nhìn Tạ Trần đang đứng quan sát từ xa, ánh mắt nàng bỗng sáng lên, một tia thấu hiểu bùng cháy trong tâm hồn. "Thì ra... đây mới là tu hành thật sự." Nàng thì thầm, cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc mà nàng chưa từng có được khi còn ở trong tông môn.
Liệt Hổ, với sức vóc mạnh mẽ, bắt đầu vác những khúc gỗ lớn để sửa lại hàng rào bị đổ. Mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt hắn, nhưng tinh thần lại phấn chấn đến lạ thường. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, việc lao động chân tay lại có thể mang lại cho hắn một cảm giác thỏa mãn đến vậy. "Cảm giác này... ta chưa từng có khi ở trong tông môn." Hắn thở hổn hển, nhưng nụ cười lại nở trên môi. "Nó chân thật hơn nhiều! Chân thật hơn bất kỳ phép thuật nào!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử, thay vì dùng kiếm để chiến đấu, nàng lại rút chiếc Nguyệt Quang Trâm ra. Ánh sáng bạc từ chiếc trâm không còn yếu ớt, mà bừng sáng rực rỡ, chiếu rọi khắp thôn làng, xua tan những góc tối còn sót lại, những nơi mà làn sóng tuyệt vọng vẫn đang cố bám víu. Nàng không dùng nó để tấn công, mà dùng nó để chiếu sáng, để dẫn đường, để sưởi ấm những tâm hồn đang chìm trong u uất. Nàng nhìn những đứa trẻ cười đùa dưới ánh trâm của mình, một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong trái tim vốn lạnh lẽo của nàng. "Sự sống... thật sự có thể mạnh mẽ đến vậy sao?" Nàng tự hỏi, nhận ra rằng sức mạnh thật sự không nằm ở tu vi, mà nằm ở chính ý chí tồn tại, ở sự kết nối của nhân sinh.
Dương Quân, không còn rút kiếm, mà dùng thân mình che chắn cho những người yếu thế, giúp họ di chuyển, giúp họ vượt qua những khu vực còn nặng nề bởi khí tức tuyệt vọng. Hắn cảm thấy mình hữu ích hơn bao giờ hết, không phải với tư cách là một tu sĩ, mà là một con người.
Tạ Trần quan sát tất cả. Anh không trực tiếp làm gì, nhưng sự hiện diện của anh, những lời nói của anh, đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người. Đôi khi, anh chỉ khẽ mỉm cười, đôi khi, anh đưa ra một lời khuyên nhẹ nhàng cho người này, một câu động viên cho người kia. Anh biết, đây không phải là trận chiến cuối cùng, nhưng nó là một bài học quan trọng.
Dòng năng lượng tích cực từ những hành động 'nhân gian' này dần lan tỏa, tạo thành một lá chắn vô hình, đẩy lùi làn sóng tuyệt vọng đang bủa vây. Làn sóng đen kịt ấy, như một con quái vật bị ánh sáng và sự sống đẩy lùi, co cụm lại, yếu ớt giãy giụa rồi cuối cùng tan biến như chưa từng tồn tại, để lại một không khí trong lành hơn bao giờ hết. Những tia nắng yếu ớt cuối cùng của buổi chiều tà xuyên qua màn sương mỏng, chiếu rọi Thôn Lạc Hồng, nhuộm vàng cảnh vật, mang theo hơi ấm và hy vọng.
Tạ Trần đứng đó, ánh mắt anh nhìn về phía chân trời, nơi làn sóng tuyệt vọng đã tan biến. Anh biết, đây chỉ là một đợt thăm dò, một phần nhỏ của mối đe dọa lớn hơn từ Ma Chủ Cửu U hoặc chính Thiên Đạo đang sụp đổ. Thôn Lạc Hồng, dù được bảo vệ bởi 'Nhân Đạo', sẽ trở thành một mục tiêu quan trọng, một biểu tượng cho cuộc chiến cuối cùng. Nhưng anh cũng thấy được sự giác ngộ của Thanh Vân, Liệt Hổ, và các tu sĩ ẩn dật khác. Anh đang dần tập hợp được một đội quân tinh thần, những người sẽ chiến đấu không bằng tu vi, mà bằng 'nhân tính' và ý chí sống.
"Đạo không ở đâu xa, nó ở trong mỗi hành động của chúng ta." Giọng Tạ Trần trầm thấp, nhưng lại vang vọng trong lòng mỗi người. "Nó ở trong từng hơi thở của cuộc sống bình dị này." Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng sự kiên định và niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn, vào 'Nhân Đạo' mà anh đang vun đắp. Cuộc chiến còn dài, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.