Nhân gian bất tu tiên - Chương 529: Mầm Ươm Nhân Đạo: Những Tiếng Vọng Đầu Tiên
Ánh bình minh nhuộm một màu vàng nhạt lên những vách đá sừng sững của Bán Yêu Chi Địa, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây khô cằn. Gió heo may thổi nhè nhẹ, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mới và một chút hương hoang dại đặc trưng của vùng đất này. Không còn cái vẻ tiêu điều, hoang phế như những ngày đầu, Bán Yêu Chi Địa giờ đây đã khoác lên mình một tấm áo mới, tràn đầy sức sống. Những con đường đất đỏ au đã được san phẳng, đá sỏi được dọn dẹp gọn gàng, chạy uốn lượn giữa các cụm nhà. Dọc theo những con đường ấy, hệ thống kênh dẫn nước thô sơ bằng tre gỗ, được đẽo gọt cẩn thận, đưa dòng nước trong lành từ những giếng mới đào về tận từng ngôi nhà, từng mảnh vườn nhỏ.
Những ngôi nhà gỗ và hang động được cải tạo, giờ đây không còn vẻ tạm bợ mà trở nên kiên cố, ấm cúng hơn. Khói bếp vấn vít bay lên từ những mái nhà, hòa vào không gian buổi sớm, tạo nên một cảnh tượng thanh bình hiếm thấy. Trẻ con Bán Yêu, với đôi mắt lấp lánh và nụ cười hồn nhiên, đang chơi đùa ríu rít bên những giếng nước, nơi những chiếc gầu gỗ mộc mạc được buộc dây thừng chắc chắn. Tiếng cười trong trẻo của chúng, tiếng lao động rộn ràng, tiếng người lớn trò chuyện xôn xao, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống mới, xua tan đi sự cảnh giác và nỗi buồn cố hữu từng đeo bám nơi đây.
Bên một gốc cây cổ thụ lớn, nơi từng là nơi trú ngụ của những linh hồn thực vật bị vặn vẹo, giờ đã trở thành một quảng trường nhỏ. Lão Trưởng Khô Héo, với tấm lưng còng và khuôn mặt khắc khổ từng hằn sâu nỗi bi quan, giờ đây lại mang một ánh mắt tinh anh, sáng ngời niềm tin. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, ông đang ngồi trên một khúc gỗ lớn, xung quanh là một nhóm Bán Yêu trẻ tuổi và những người lớn tuổi hơn, tất cả đều chăm chú lắng nghe. Ông không còn giảng giải về những truyền thuyết xa xưa hay những lời nguyền vô vọng, mà là về sức mạnh nội tại của chính họ.
“Chúng ta từng nghĩ số phận đã định, rằng chúng ta phải sống trong sợ hãi và chờ đợi sự ban ơn từ các vị tiên nhân,” giọng ông khàn khàn nhưng chứa đầy sự kiên định, “nhưng tiên sinh Tạ Trần đã đến, và ngài đã dạy chúng ta một điều quý giá hơn mọi phép thuật: chúng ta không cần tiên nhân cứu rỗi. Chúng ta tự cứu lấy mình! Sức mạnh của chúng ta nằm ở đôi tay, khối óc, và tấm lòng hướng về nhau. Chính những nhát cuốc chúng ta đào giếng, chính những thanh tre chúng ta ghép kênh, chính những hạt giống chúng ta gieo xuống đất này, mới là phép màu chân chính!”
Ông chỉ tay về phía những luống rau xanh mơn mởn, về những ruộng lúa nhỏ đã bắt đầu đơm bông bên sườn đồi, nơi Thanh Vân đang hướng dẫn một nhóm khác cách chăm sóc cây trồng. Thanh Vân, với vẻ ngoài trẻ tuổi, tràn đầy năng lượng và ánh mắt kiên định, không còn là một bán yêu lạc lõng và hoài nghi mà là một người lãnh đạo nhỏ bé, nhưng đầy nhiệt huyết. Hắn kiên nhẫn chỉ dẫn từng người cách xới đất, bón phân, cách nhận biết sâu bệnh và cách tận dụng nguồn nước một cách hiệu quả nhất.
“Tiên sinh Tạ Trần nói, mỗi hạt giống gieo xuống đều cần sự chăm sóc,” Thanh Vân nói, giọng hắn vang vọng sự tin tưởng. “Mỗi con người cũng vậy. Chúng ta là hạt giống của một tương lai mới! Đất này nuôi chúng ta, chúng ta phải biết ơn và chăm sóc nó. Đừng chờ đợi trời ban, hãy tự mình vun trồng. Khi chúng ta cùng nhau làm, không có khó khăn nào là không thể vượt qua.”
Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát từ một khoảng cách không quá xa. Thân hình gầy gò, thư sinh của hắn, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Bên cạnh hắn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ v���n mang nét lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây đã bớt đi vẻ mệt mỏi ẩn sâu, thay vào đó là một sự kinh ngạc, một sự thấu hiểu đang dần nảy nở. Nàng mặc bạch y đơn giản, mái tóc đen nhánh búi cao, toát lên vẻ thanh tao nhưng không còn quá xa cách.
“Ta chưa từng nghĩ, những điều giản đơn này lại có thể tạo nên sức mạnh lớn đến vậy,” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng trầm thấp, hướng về phía Tạ Trần, nhưng ánh mắt lại dõi theo những người Bán Yêu đang say mê lao động. “Phép thuật của tiên gia có thể bạt núi lấp biển, nhưng lại không thể gieo vào lòng người niềm tin vững chắc vào chính bản thân họ như cách ngươi đã làm.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn lại hướng về Dương Quân. Chàng thư sinh tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng cũng mang vẻ anh tuấn của người luyện võ, với đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết, đang đứng cạnh Lăng Nguyệt. Dương Quân mặc đạo bào màu lam nhạt, không còn vẻ ngạo nghễ của một tu sĩ mà là sự khiêm tốn của một ngư��i đang học hỏi.
“Đây chính là Nhân Đạo!” Dương Quân thốt lên, giọng hắn tràn đầy phấn khởi. “Không cần phép thuật, chỉ cần nhân tâm và ý chí kiên cường. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, nhưng Nhân Đạo lại đang trỗi dậy từ chính những điều tưởng chừng nhỏ bé nhất này. Ta từng lầm tưởng rằng chỉ có tu tiên mới là con đường cứu rỗi. Giờ đây, ta đã hiểu, cứu rỗi nhân gian, chính là cứu rỗi con người từ trong tâm hồn họ.”
Mộ Dung Tuyết, với vẻ ngoài dịu dàng, thanh lịch trong y phục xanh ngọc của một y sư, đang cùng Tiểu Cửu thăm nom những cụ già Bán Yêu. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây nỗi buồn ấy đã được xoa dịu bởi sự bình yên và mãn nguyện. Nàng ân cần lắng nghe những lời tâm sự của họ, hướng dẫn họ cách giữ gìn sức khỏe, cách chế biến thảo dược từ những cây cỏ quanh vùng. Tiểu Cửu, xinh đẹp và đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt cùng chiếc đuôi lông mềm mại, đang nhảy nhót giữa những đứa trẻ, chia sẻ những câu chuyện cổ tích và dạy chúng những trò chơi mới. Nàng vẫn hồn nhiên, vui vẻ, nhưng trong đôi mắt tinh nghịch của nàng đã có thêm một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sự gắn kết.
Họ không còn là những kẻ đứng ngoài cuộc, những tu sĩ cao ngạo hay yêu tinh tinh quái. Họ đã hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, không còn là những người xa lạ mà là những thành viên của cộng đồng, những con người đang sống, đang cảm nhận, đang cống hiến cho sự sống. Sự kiêu ngạo của tiên môn đã được thay thế bằng sự khiêm tốn của lao động, sự xa cách đã được thay thế bằng sự gắn kết. Đây không chỉ là sự thay đổi trong hành động, mà là sự chuyển biến sâu sắc trong chính tâm hồn họ, một sự thức tỉnh về ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.
Trong lòng Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung lên, ánh sáng của nó trở nên dịu nhẹ hơn, nhưng lại kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở Bán Yêu Chi Địa không chỉ là một sự tái thiết đơn thuần. Đó là sự kiến tạo một nền móng mới cho "Nhân Đạo", một minh chứng sống động rằng con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn, tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần đến sự phù phiếm của tiên pháp, không cần đến sự ban ơn của Thiên Đạo. Tuy nhiên, một dòng suy nghĩ lạnh lẽo chợt lướt qua tâm trí Tạ Trần. Hắn tự hỏi, liệu sự lan tỏa của "Nhân Đạo" có bị bóp méo hay lợi dụng khi không còn sự định hướng trực tiếp của hắn? Làm thế nào để nó giữ được bản chất thuần khiết, không bị vấy bẩn bởi những chấp niệm quyền lực hay sự tham lam của con người? Con đường phía trước vẫn còn rất dài, đầy chông gai và hiểm nguy. Những hạt giống hy vọng đã nảy mầm, nhưng gió bão vẫn đang chờ đợi.
***
Vài ngày sau, dưới ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều muộn, gió heo may thổi nhè nhẹ mang theo mùi đất, mùi cỏ và khói bếp từ những căn nhà nhỏ, Thanh Vân cùng với hai bán yêu trẻ tuổi khác đã vượt qua những ngọn đồi thoai thoải, đến Thôn Vân Sơn. Ngôi làng nhỏ này nằm nép mình giữa những ngọn núi, với những ngôi nhà gỗ và đá giản dị, đường đất mòn vẹt. Một con suối nhỏ trong vắt uốn lượn chảy qua làng, tiếng nước reo vui hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên. Khung cảnh thanh bình, tĩnh lặng, mang đậm hơi thở của tự nhiên.
Họ dừng chân tại sân đình của làng, nơi những người dân sau một ngày lao động vất vả đang tụ tập nghỉ ngơi. Ban đầu, sự xuất hiện của những bán yêu khiến không khí có chút căng thẳng, những ánh mắt dò xét, e dè đổ dồn về phía họ. Nhưng Thanh Vân, với vẻ ngoài kiên định và ánh mắt chân thành, đã phá vỡ sự im lặng bằng một nụ cười hiền lành. Hắn cùng các bạn của mình ngồi xuống giữa sân, bắt đầu kể về sự đổi thay kỳ diệu ở Bán Yêu Chi Địa.
Thanh Vân kể về những ngày hạn hán khắc nghiệt, về nỗi tuyệt vọng khi nguồn nước cạn kiệt, tưởng chừng như số phận đã an bài cho một kết cục bi thảm. Hắn kể về Tạ Trần, vị thư sinh không pháp lực, không thần thông, nhưng đã dùng trí tuệ và sự kiên trì để tìm ra nguồn nước mới, để hướng dẫn họ cách thanh lọc dòng suối ô nhiễm. Hắn kể về những ngày tháng cùng nhau đào giếng, xây kênh, trồng trọt, về những giọt mồ hôi đã rơi xuống và những nụ cười đã nở trên môi.
“Chúng ta từng nghĩ số phận đã định, rằng chỉ có tiên nhân mới có thể ban phước, giải cứu chúng ta khỏi thiên tai,” Thanh Vân nói, giọng hắn trầm ấm, lan tỏa sự chân thành. “Nhưng tiên sinh Tạ Trần đã cho chúng ta thấy, chỉ cần chúng ta tin vào chính mình, tin vào nhau, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Chúng ta đã tự cứu lấy mình, bằng đôi tay này, bằng khối óc này, và bằng sự đoàn kết của cả cộng đồng.”
Người dân thôn Vân Sơn lắng nghe với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa hoài nghi. Một lão nông râu bạc phơ, khuôn mặt hằn những nếp nhăn của thời gian, khẽ nhấp một ngụm trà nóng, rồi đặt chén xuống đất. “Không cần tiên pháp mà cũng làm được sao? Ta cả đời chưa từng nghe thấy chuyện lạ lùng đến vậy!” Ông nói, giọng đầy vẻ ngạc nhiên. “Từ xưa đến nay, mỗi khi thiên tai ập đến, chúng ta chỉ biết cầu xin các vị tiên nhân trên trời, hoặc chờ đợi các đại tông môn ra tay giúp đỡ. Chuyện tự mình giải quyết… thật khó tin.”
Một phụ nữ trẻ, với mái tóc đen nhánh búi gọn gàng và đôi mắt thông minh, mạnh dạn lên tiếng. “Vậy thì, chúng ta cũng có thể tự làm được sao? Không cần đợi các tiên nhân đến giúp? Làng chúng tôi đây cũng thường xuyên bị hạn hán vào mùa khô, ruộng đồng nứt nẻ, hoa màu chết khô. Chúng tôi đã thử mọi cách, nhưng đâu có hiệu quả.” Nàng nói, trong ánh mắt đã lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.
Thanh Vân mỉm cười, kiên nhẫn giải thích. “Các vị, tiên sinh Tạ Trần đã nói, mỗi vùng đất, mỗi con người đều có những vấn đề riêng. Nhưng nguyên lý thì giống nhau. Chúng ta phải học cách quan sát tự nhiên, học cách dùng trí tuệ của mình để tìm ra giải pháp. Chúng ta phải học cách tin tưởng lẫn nhau, sẻ chia công việc và thành quả. Không có phép thuật nào bằng sức lao động và sự đoàn kết của con người.” Hắn kể chi tiết về cách họ xây dựng hệ thống kênh dẫn nước, cách dùng than củi và cát sỏi để lọc nước, cách cải tạo đất cằn bằng phân bón tự nhiên.
Những lời của Thanh Vân không chỉ là những câu chuyện, mà là những minh chứng sống động, cụ thể. Người dân thôn Vân Sơn bắt đầu xôn xao bàn tán, từ sự hoài nghi ban đầu đã chuyển sang sự tò mò và một niềm hy vọng mới mẻ. Họ nhận ra rằng, những vấn đề mà họ từng nghĩ là do số mệnh, do ý trời, hoàn toàn có thể được giải quyết bằng chính đôi tay và khối óc của họ. Đây là một cuộc đấu tranh nội tâm giữa việc từ bỏ những niềm tin cũ vào tiên nhân cứu rỗi và hoàn toàn chấp nhận con đường tự lực, tự cường của 'Nhân Đạo'. Nó không chỉ là một câu chuyện, mà là một hạt giống tư tưởng đang được gieo vào mảnh đất tâm hồn của những người phàm nhân. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những mái nhà, nhuộm vàng cả sân đình, và trong không khí tĩnh lặng ấy, một mầm mống của sự thay đổi đang cựa quậy. Thanh Vân và những người bạn bán yêu của hắn đã không còn là những kẻ bị ruồng bỏ, mà đã trở thành những sứ giả của một triết lý mới, mang theo ánh sáng của hy vọng đến những nơi còn chìm trong bóng tối của sự cam chịu.
***
Cùng lúc đó, trong lòng Ma Vực Thâm Uyên, một nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, màn đêm vĩnh cửu bao trùm mọi vật. Kiến trúc nơi đây thô kệch và sắc nhọn, những tảng đá đen kịt được khoét sâu thành những hang động rộng lớn, những tòa tháp gai nhọn chọc thẳng lên bầu trời u ám, và những thành trì khổng lồ được xây từ xương cốt của vô số sinh linh cùng đá hắc ám. Ma khí nồng đậm cuồn cuộn bao phủ khắp nơi, nặng nề đến mức khiến sinh linh bình thường khó mà tồn tại. Âm thanh ở đây là sự hỗn độn: tiếng gầm gừ ghê rợn của ma vật ẩn mình trong bóng tối, tiếng gió rít qua các khe đá như những lời nguyền rủa, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo vọng lại từ những ngóc ngách sâu thẳm, và đôi khi là tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo, tăm tối, mang theo mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi thối rữa của sự hủy diệt. Cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu, như một lời nhắc nhở về sự tàn bạo của nơi này.
Trên ngai vàng đen kịt, được chạm khắc từ xương cốt và đá hắc ám, Ma Chủ Cửu U ngồi đó, th��n hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, chúng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn lửa xanh lè lập lòe trên bàn thờ. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của hắn. Hắn khoác áo choàng đen rộng thùng thình, từng nếp vải như ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, ma khí cuồn cuộn bao quanh hắn như một lớp vỏ bọc vô hình.
Dưới chân hắn, Hắc Y Nhân quỳ một gối, toàn thân mặc áo đen, che mặt kín mít, không lộ một chút dung mạo nào. Giọng nói của hắn lạnh lùng, vô cảm, vang vọng trong không gian rộng lớn của đại điện. “Kính bẩm Ma Chủ, thuộc hạ đã hoàn thành nhiệm vụ theo dõi Bán Yêu Chi Địa. Tình hình... có chút nằm ngoài dự liệu của chúng ta.”
Ma Chủ Cửu U khẽ động ngón tay, một ngọn lửa ma khí xanh biếc bùng lên, soi rõ hơn vẻ mặt hắn. “Nói. Những con kiến cỏ đó còn có thể làm được gì ngoài việc tự giẫm đạp lên nhau trong tuyệt vọng?” Giọng hắn khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, mang theo sự khinh thường sâu sắc đối với phàm nhân.
Hắc Y Nhân không hề nao núng trước thái độ của Ma Chủ. Hắn tiếp tục báo cáo chi tiết, không bỏ sót một điểm nào. Hắn mô tả cách Tạ Trần đã hướng dẫn cộng đồng Bán Yêu vượt qua hạn hán, cách họ cùng nhau đào giếng, xây kênh dẫn nước, cách họ học cách trồng trọt và tự lực cánh sinh.
“...Chúng không dùng pháp thuật, không dựa vào tiên nhân. Không có linh khí, không có thần thông. Chỉ bằng đôi tay và sự đoàn kết, chúng đã biến vùng đất hoang tàn tưởng chừng không thể sống sót thành nơi trù phú, có nguồn nước sạch, có lương thực đủ dùng. Những kẻ bị ruồng bỏ, bị khinh miệt, giờ đây đã tìm thấy niềm tin vào chính bản thân chúng. Thậm chí, chúng còn bắt đầu lan truyền cái gọi là ‘Nhân Đạo’ đến các thôn làng phàm nhân lân cận.” Hắc Y Nhân nhấn mạnh từng lời, giọng hắn vẫn đều đều nhưng ẩn chứa một sự bất ngờ khó tả.
Ban đầu, Ma Chủ Cửu U chỉ nhếch mép, tỏ vẻ khinh thường. “Phàm nhân? Đoàn kết? Một lũ kiến cỏ cố gắng đắp đập ngăn sóng. Thật nực cười!” Hắn cười khẩy, tiếng cười ghê rợn vang vọng khắp đại điện. “Chúng có thể tự cứu lấy mình khỏi một trận hạn hán nhỏ, nhưng trước sự suy tàn của Thiên Đạo, trước sự hỗn loạn mà ta sắp mang đến, chúng chỉ là những con mồi yếu ớt, không hơn không kém.”
Tuy nhiên, khi Hắc Y Nhân tiếp tục mô tả về sự thay đổi trong tâm tính của những người Bán Yêu, về niềm tin vững chắc mà Tạ Trần đã gieo vào họ, và đặc biệt là việc 'Nhân Đạo' đang bắt đầu lan tỏa, đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U dần co lại. Sự khinh thường ban đầu nhường chỗ cho một tia hứng thú, xen lẫn sự tức giận và tính toán sâu xa. Hắn vuốt nhẹ chiếc nhẫn xương trên ngón tay, ma khí quanh hắn chợt cuộn trào mạnh hơn.
“Nhưng nếu những con kiến đó học được cách tự sinh tồn, tự đứng vững... thì chúng sẽ không cần đến ta để phá bỏ Thiên Đạo mục nát nữa,” Ma Chủ Cửu U trầm giọng nói, giọng hắn không còn vẻ mỉa mai mà trở nên lạnh lẽo, đầy suy tư. “Hoặc, ta có thể dùng chúng... Dùng cái gọi là ‘Nhân Đạo’ đó như một công cụ mới.” Hắn đứng dậy khỏi ngai vàng, thân hình khổng lồ đổ bóng xuống Hắc Y Nhân. “Cái tên Tạ Trần đó... hắn không tu tiên, nhưng lại có thể tạo ra một thứ sức mạnh như vậy. Một thứ sức mạnh mà ngay cả các tông môn lớn cũng không thể nắm giữ. Hắn đang thách thức quy tắc, đang tạo ra một biến số không ngờ.”
Ma Chủ Cửu U nở một nụ cười lạnh lẽo, đầy tính toán. “Một kỷ nguyên mới, nơi con người tự do, không cần tiên nhân... hay là một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ trở thành những con rối trong tay kẻ có thể thao túng cái gọi là ‘Nhân Đạo’ đó? Hắc Y Nhân, ngươi tiếp tục theo dõi chặt chẽ mọi hành động của tên Tạ Trần đó và cái gọi là ‘Nhân Đạo’ của hắn. Báo cáo mọi chi tiết, mọi sự chuyển biến. Ta cần hiểu rõ ngọn ngành của thứ ‘bệnh dịch’ này, trước khi quyết định nên tiêu diệt nó, hay biến nó thành vũ khí của ta.” Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, đầy tham vọng. Hắn hiểu rằng, sự phát triển của 'Nhân Đạo' không chỉ là một mối đe dọa tiềm tàng, mà còn là một cơ hội để hắn có thể thao túng và đẩy thế giới vào sự hỗn loạn mà hắn hằng mong muốn. Kế hoạch của Ma Chủ Cửu U, vốn đã định hình, giờ đây lại có thêm một biến số mới, một yếu tố mà hắn phải tính toán lại, để đảm bảo rằng mọi thứ vẫn sẽ phục vụ cho mục đích tối thượng của hắn: hủy diệt và tái tạo theo ý muốn của riêng hắn.
Trong không gian u tối của Ma Vực Thâm Uyên, tiếng gió rít gào như một điềm báo, và ánh mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U càng thêm phần rực cháy, báo hiệu một âm mưu lớn hơn đang được hình thành, nhắm thẳng vào Tạ Trần và mầm mống 'Nhân Đạo' đang nảy nở. Sự hy vọng và niềm tin đang dần lan tỏa trên nhân gian, nhưng bóng đêm của Ma Vực cũng đang chuẩn bị nuốt chửng tất cả.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.