Nhân gian bất tu tiên - Chương 512: Phàm Trần Thức Tỉnh, Tiên Tâm Dao Động
Tiếng hò reo của dân chúng Thành Vô Song đã dội lại trong tâm trí Trưởng Lão Hắc Phong như một bản nhạc chế giễu, mỗi âm thanh đều găm sâu vào lòng tự trọng và sự kiêu ngạo đã chai sạn của hắn. Hắn không thể tin được, một phàm nhân, một thư sinh gầy gò, lại có thể làm sụp đổ quyền uy của hắn trước hàng ngàn cặp mắt. Hắn đã chạy trốn trong nhục nhã, tấm lưng cong gập lại không phải vì tuổi tác mà vì sự uất hận dồn nén.
Sáng hôm sau, mặt trời gay gắt như muốn thiêu đốt cả Thành Vô Song, nhưng không thể nào sánh bằng ngọn lửa giận dữ ��ang cháy bừng trong lòng Trưởng Lão Hắc Phong. Trong Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc, nơi hắn thường lui tới để giám sát việc sản xuất những linh khí cấp thấp cho tông môn, không khí nồng nặc mùi kim loại nung chảy và khói than. Tiếng búa đập chan chát vào phôi thép, tiếng lửa reo từ lò nung đỏ rực, cùng tiếng máy móc thô sơ hoạt động không ngừng nghỉ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và nóng bức. Tuy nhiên, hôm nay, mọi âm thanh đều chìm đi trước sự cuồng nộ của vị trưởng lão.
Khuôn mặt của Trưởng Lão Hắc Phong vặn vẹo, những nếp nhăn sâu hoắm như khắc thêm vẻ hung ác. Hắn gầm lên, ném mạnh một thanh kiếm vừa rèn dở còn đang đỏ rực xuống đất. Thanh kiếm chạm đất, bắn ra những tia lửa tóe loe, làm kinh hãi những đệ tử đang cặm cụi bên lò. Chúng co rúm người lại, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào vị trưởng lão đang lên cơn thịnh nộ. Mùi sắt cháy khét lẹt quyện lẫn mùi mồ hôi của thợ rèn, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
"Đám sâu bọ đó dám cả gan... dám cả gan sỉ nhục ta! Một tên thư sinh vô danh tiểu tốt, lại dám vạch trần bí mật của ta trước mặt đám phàm nhân thấp kém!" Hắn nghiến răng, từng lời thốt ra như được nung chảy từ chính sự căm hờn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên vẻ tàn bạo của một kẻ đã đánh mất nhân tính từ lâu, một kẻ chỉ còn biết đến quyền lực và sự báo thù. Hắn đã 'mất người' đến mức nào, đến chính hắn cũng không còn nhận ra.
Hắn quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm quét qua đám Hắc Y Sát Thủ đang đứng run rẩy. Đó là những kẻ được hắn nuôi dưỡng, trung thành với hắn hơn cả tông môn, chuyên làm những việc bẩn thỉu sau màn. Chúng mặc những bộ hắc bào đơn giản, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại cúi đầu né tránh ánh mắt của chủ tử.
"Các ngươi nghe đây!" Giọng hắn khản đặc, như tiếng quạ kêu. "Ta muốn các ngươi, bằng mọi giá, phải khiến tên Tạ Trần đó thân bại danh liệt! Hắn dám phá vỡ quy củ, dám khơi dậy sự phản kháng của đám phàm nhân, hắn phải trả giá đắt!"
Một tên Hắc Y Sát Thủ, kẻ có vẻ ngoài xảo quyệt nhất, khẽ ngẩng đầu, lắp bắp: "Trưởng Lão... hắn... hắn chỉ là một phàm nhân. Chúng ta có thể... trực tiếp ra tay..."
"Ngươi ngu ngốc!" Trưởng Lão Hắc Phong gầm lên, vung tay tát mạnh vào mặt tên sát thủ, khiến hắn ngã dúi dụi xuống đất, khóe miệng rướm máu. "Ngươi cho rằng ta không nghĩ tới sao? Hắn đã khơi dậy sự đoàn kết của phàm nhân. Nếu chúng ta dùng vũ lực, chẳng phải càng chứng minh hắn nói đúng sao? Chẳng phải càng khiến đám phàm nhân đó thêm căm ghét chúng ta sao? Tông môn sẽ không dung thứ cho một hành động ngu xuẩn như vậy, đặc biệt là khi Thiên Đạo đang suy yếu, chúng ta cần sự ổn định giả tạo đó!"
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ âm hiểm. "Không, chúng ta sẽ không dùng vũ lực. Chúng ta sẽ dùng chính lời nói, dùng chính sự nghi ngờ để giết chết hắn! Các ngươi hãy tung tin đồn ra khắp Thành Vô Song, khắp các thôn làng lân cận. Hãy nói rằng Tạ Trần là một kẻ điên rồ, một kẻ muốn phá hoại trật tự, một kẻ muốn gây chiến tranh giữa phàm nhân và tu sĩ. Nói rằng hắn là kẻ phản bội, l�� gián điệp của một thế lực tà ác nào đó, muốn lợi dụng sự ngu dốt của phàm nhân để đạt được mục đích đen tối!"
Trưởng Lão Hắc Phong bước đi lại, bước chân nặng nề trên nền đất đá. Hắn đá mạnh vào một đống phế liệu, khiến chúng văng tung tóe. "Hãy nói rằng hắn chỉ đang lợi dụng sự tức giận của phàm nhân để tìm kiếm quyền lực cho riêng mình. Hãy gieo rắc sự ngờ vực, sự sợ hãi. Hãy làm cho đám phàm nhân đó tự quay sang nghi kỵ lẫn nhau, tự tiêu diệt sự đoàn kết vừa mới nhen nhóm của chúng!"
Trong sâu thẳm, dù không muốn thừa nhận, một nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn len lỏi trong trái tim hắn. Hắn đã chứng kiến sức mạnh của sự đoàn kết của phàm nhân, một sức mạnh vô hình nhưng lại có thể làm tiêu tan uy áp của một tu sĩ. Hắn chưa từng gặp phải điều này trong suốt những năm tháng tu luyện của mình. Sự kiện hôm qua đã khiến hắn nhận ra rằng, thế giới này đang thay đổi, và những quy tắc cũ có lẽ không còn linh nghiệm nữa. Hắn lo sợ rằng, nếu không dập tắt ngọn lửa 'Nhân Đạo' này ngay từ trong trứng nước, nó có thể bùng cháy thành một đám cháy rừng, thiêu rụi cả cái thế giới mà hắn đang thống trị. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn phải bảo vệ quyền lợi của mình, của Hắc Phong Tông, bằng mọi giá, bất chấp thủ đoạn.
"Đi đi! Ta muốn tin đồn đó lan ra nhanh như gió! Ta muốn Thành Vô Song trở lại với sự sợ hãi, sự chia rẽ vốn có của nó! Và tên Tạ Trần đó... sẽ phải quỳ gối trước ta, cầu xin sự tha thứ!" Trưởng Lão Hắc Phong gầm lên một tiếng cuối cùng, ánh mắt hắn tóe lửa, như muốn đốt cháy mọi thứ cản đường. Đám Hắc Y Sát Thủ vội vàng cúi đầu, rón rén rút lui khỏi xưởng rèn nóng bức, mang theo mệnh lệnh tàn độc của chủ nhân. Mùi kim loại nung chảy và khói độc vẫn vấn vương trong không khí, như báo hiệu cho một âm mưu đen tối sắp được triển khai.
***
Trong khi sự phẫn nộ và âm mưu trả thù đang nung nấu trong lòng Trưởng Lão Hắc Phong, thì tại Thành Vô Song, một làn gió mới đang thổi qua Phố Thương Mại Kim Long. Nắng giữa trưa ấm áp trải vàng trên những mái ngói cong, xuyên qua những tán cây cổ thụ ven đường, nhuộm một màu tươi sáng lên những con phố tấp nập. Không khí khác hẳn với vẻ ảm đạm, lo sợ của những ngày trước. Các cửa hàng đã mở cửa trở lại, không còn cảnh đóng im ỉm vì sợ hãi. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả của thương nhân, tiếng cười nói rộn ràng của người mua kẻ bán, cùng tiếng nhạc từ các quán rượu vang lên, tất cả hòa quyện tạo nên một khung cảnh sầm uất, náo nhiệt và đầy sức sống. Mùi hương liệu quý giá, mùi thức ăn thơm lừng, mùi vải vóc mềm mại và cả mùi kim loại từ các cửa hàng trang sức, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của sự hồi sinh.
Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đang dạo bước trên con phố chính. Tạ Trần vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, áo vải bố cũ kỹ, nhưng mỗi bước đi của anh đều toát ra một sự điềm tĩnh và tự tin lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của người dân, như thể đang đọc vị từng câu chuyện, từng số phận.
"Tiên sinh, người xem kìa!" Thợ Rèn Mãnh, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt lấm lem nhọ than quen thuộc, đang hướng dẫn một nhóm thanh niên phàm nhân. Ông ta cầm chiếc búa rèn quen thuộc, nhưng không phải để rèn sắt mà để chỉ dẫn. "Chúng ta phải tổ chức tuần tra từng khu phố, mỗi tốp năm người, chia ca rõ ràng. Phải giữ gìn trật tự, bảo vệ lẫn nhau! Không ai được phép bắt nạt ai, và nếu có kẻ nào dám gây rối, dù là tu sĩ hay phàm nhân, chúng ta cũng phải đoàn kết lại mà đối phó!" Giọng ông ta vang dội, đầy khí thế, không còn là người thợ rèn chất phác ngày nào mà đã biến thành một thủ lĩnh thực thụ.
Đám thanh niên phàm nhân lắng nghe chăm chú, ánh mắt chúng rực lên sự nhiệt huyết và quyết tâm. Chúng không còn vẻ sợ hãi, cam chịu như trước. Sự kiện ngày hôm qua đã thổi bùng lên một ngọn lửa trong lòng họ, ngọn lửa của tự do, của sự đoàn kết.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Anh quay sang Thợ Rèn Mãnh, giọng nói trầm ấm: "Mãnh huynh làm rất tốt. Ngươi đã khơi dậy được sức mạnh tiềm ẩn trong lòng người. Đây mới chính là ��iều đáng quý nhất."
Thợ Rèn Mãnh quay lại, khuôn mặt đầy vẻ biết ơn và ngưỡng mộ. "Nhờ có tiên sinh, giờ chúng tôi đã hiểu, sức mạnh không chỉ nằm ở linh khí, mà còn ở sự đoàn kết! Chúng tôi không còn sợ hãi nữa. Chúng tôi biết mình không đơn độc." Ông ta vỗ mạnh vào ngực, tiếng đập nghe chắc nịch.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết và bộ bạch y thanh thoát, nhìn cảnh tượng trước mắt với một chút kinh ngạc. "Người phàm này... đã thay đổi thật rồi." Nàng thì thầm, ánh mắt phượng sắc bén của nàng vẫn chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng trong đó đã len lỏi một tia suy tư sâu sắc. Nàng đã từng coi phàm nhân là những sinh linh yếu ớt, cam chịu, nhưng giờ đây, nàng thấy một sức mạnh khác, một sức mạnh của ý chí.
Dương Quân buông lỏng tay, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên gương mặt tuấn tú của hắn. Hắn gật đầu tán thành lời của Lăng Nguyệt. "Đúng vậy, Lăng Nguyệt cô nương. Đây là điều mà ta chưa từng nghĩ tới. Ta đã từng nghĩ rằng chỉ có tu luyện mới có thể thay đổi vận mệnh, nhưng Tạ Trần huynh đã cho ta thấy một con đường khác, một con đường mà chính nghĩa không cần phải đổ máu."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, khẽ nắm lấy tay Tạ Trần, ánh mắt cô tràn đầy niềm tin và một sự ấm áp khó tả. "Mỗi người đều có một ngọn lửa riêng. Tiên sinh đã giúp họ tìm thấy ngọn lửa ấy." Nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục.
Tiểu Cửu thì vẫn hồn nhiên như mọi khi, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên nghe ngóng mọi thứ, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy. Nàng nhảy tót lên một chiếc ghế gỗ, cắn một miếng bánh bao nóng hổi, đôi mắt long lanh nhìn Tạ Trần. "Hồ ly ta đâu có ngu! Sức mạnh của Tạ Trần còn ghê gớm hơn cả ma pháp!" nàng thầm nghĩ, rồi cắn thêm một miếng bánh bao, thỏa mãn.
Tạ Trần nhìn ra xa, về phía chân trời nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mỏng. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hạt giống 'Nhân Đạo' đã được gieo, nhưng để nó nảy mầm và phát triển thành cây đại thụ, sẽ còn rất nhiều sóng gió. "Chỉ cần một đốm lửa nhỏ, có thể thắp sáng cả một đêm dài," anh chậm rãi nói, ánh mắt xa xăm. "Và giờ đây, Thành Vô Song đã có rất nhiều đốm lửa." Anh hiểu rằng, sự thay đổi này sẽ không dễ dàng được chấp nhận bởi những kẻ đã quen với quyền lực, và âm mưu của Trưởng Lão Hắc Phong chỉ là khởi đầu của những thách thức lớn hơn. Nhưng anh cũng tin rằng, một khi lòng người đã thức tỉnh, không có thế lực nào có thể dập tắt được ngọn lửa ấy.
***
Trong khi Thành Vô Song đang rộn ràng với niềm tin mới, thì cách đó không xa, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thiên Lam Tông, một tông môn hạng trung, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Chiều tà, sương mù bắt đầu bao phủ những ngọn núi, len lỏi vào từng ngóc ngách của tòa nhà gỗ lớn. Bên trong giảng đường, mùi giấy cũ, mực viết, gỗ mục và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa có phần u tịch.
Một vị trưởng lão với mái tóc bạc phơ đang ngồi trên bục giảng, giọng nói đều đều, nhàm chán như ru ngủ, giảng giải về 'Đại Đạo Trường Sinh' và những lợi ích của việc tu luyện để thăng cấp. "Tu luyện là con đường duy nhất để thoát khỏi luân hồi, để đạt được sự trường sinh bất tử. Phàm nhân là những kẻ yếu kém, bị trói buộc bởi sinh lão bệnh tử. Chỉ có trở thành tiên nhân, các ngươi mới có thể thoát khỏi vòng kìm kẹp của Thiên Đạo..."
Trong đám đông đệ tử ngồi ngay ngắn bên dưới, có hai gương mặt trẻ tuổi đang thể hiện sự bất mãn rõ rệt. Đó là Thanh Vân và Liệt Hổ. Thanh Vân, một nữ tu sĩ trẻ với vẻ ngoài ngây thơ, trong sáng, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự suy tư và hoài nghi. Nàng mặc bộ đạo bào màu xanh nhạt, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng. Liệt Hổ, bên cạnh nàng, lại có vẻ ngoài dũng mãnh, kiên cường hơn, với thân hình săn chắc và đôi mắt sắc sảo của một người từng trải. Hắn mặc đạo bào màu xám tro, khuôn mặt cau có vì sự nhàm chán.
"Đại Đạo Trường Sinh... mỗi ngày đều là những lời sáo rỗng này." Liệt Hổ khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự bất mãn không giấu giếm. Hắn dùng tay chống cằm, cố gắng giữ cho đôi mắt không nhắm lại. Hắn đã từng tin tưởng vào con đường tu tiên này, khao khát sức mạnh để bảo vệ những người yếu thế. Nhưng những gì hắn thấy trong tông môn lại là sự đấu đá nội bộ, sự tham lam của các trưởng lão, và sự thờ ơ với số phận của phàm nhân.
Thanh Vân lén lút đưa cho Liệt Hổ một mảnh giấy nhỏ, được gấp gọn gàng. Trên đó là những dòng chữ viết vội vàng, ghi chép lại câu chuyện về Tạ Trần và sự kiện ở Thành Vô Song mà nàng vừa nghe lỏm được từ một đệ tử đi ra ngoài chấp sự.
Liệt Hổ nhận lấy, mở ra đọc. Đôi mắt hắn từ từ mở to, vẻ cau có trên mặt dần biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên và một tia sáng mới. "Huynh có nghe chuyện về Thành Vô Song chưa?" Thanh Vân thì thầm, giọng nàng nhỏ đến mức chỉ đủ cho Liệt Hổ nghe thấy, nhưng lại ẩn chứa sự kích động. "Một phàm nhân... đã làm được điều mà các trưởng lão của chúng ta không thể. Hắn đã khiến một Trưởng Lão Hắc Phong phải bỏ chạy trong nhục nhã, chỉ bằng lời nói và sự đoàn kết của phàm nhân."
Liệt Hổ đọc xong, ánh mắt hắn giao với Thanh Vân. "Ta cũng có nghe loáng thoáng. Chuyện này... thật khó tin, nhưng cũng khiến ta phải suy nghĩ." Hắn vuốt nhẹ cằm, khuôn mặt đầy vẻ trầm tư. "Cái gọi là 'Đại Đạo Trường Sinh' của tông môn, cái gọi là 'bảo vệ trật tự' của các trưởng lão... Rốt cuộc là để bảo vệ ai? Và cái giá của sự 'trường sinh' đó là gì nếu chúng ta phải bỏ qua tất cả những đau khổ của nhân gian, bỏ qua cả chính lương tri của mình?"
"Chẳng phải vậy sao?" Thanh Vân tiếp lời, giọng nàng có chút run rẩy vì xúc động. "Trưởng lão luôn dạy chúng ta phải tu luyện để đạt đến cảnh giới cao nhất, để siêu phàm thoát tục. Nhưng nếu siêu phàm thoát tục đồng nghĩa với việc lạnh lùng nhìn phàm nhân bị áp bức, bị bóc lột, thì đó có còn là 'đạo' nữa không?" Nàng nhớ đến những lần nàng chứng kiến các tu sĩ ngang nhiên cướp bóc phàm nhân, và sự im lặng của tông môn. Nàng đã từng tin vào lý tưởng tu tiên, nhưng giờ đây, niềm tin ấy đang lung lay dữ dội.
"Cái tên Tạ Trần đó... hắn không có linh căn, không tu luyện, nhưng lại có thể làm được điều mà các tu sĩ có linh căn cao quý như chúng ta không thể." Liệt Hổ lẩm bẩm, như tự nói với chính mình. "Hắn nói về 'nhân quả', về 'nhân tính', về 'sống một đời bình thường'. Có lẽ nào... con đường mà chúng ta đang theo đuổi, nó đã sai lầm ngay từ đầu?" Hắn nhìn lên vị trưởng lão đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng, đôi mắt hắn không còn sự tôn kính mà thay vào đó là sự hoài nghi sâu sắc. Sương mù bên ngoài cửa sổ càng lúc càng dày đặc, như muốn che khuất đi con đường phía trước của những tu sĩ trẻ tuổi đang đứng giữa ngã ba đường. Họ đang ở trong một tông môn mà họ từng tin tưởng, nhưng trái tim họ đang dần hướng về một lý tưởng mới, một con đường 'Nhân Đạo' mà một phàm nhân đang khai mở.
***
Đêm khuya, trăng mờ ảo ẩn hiện sau những đám mây mỏng, phủ lên cảnh vật một lớp màn bạc u tịch. Trong Hang Động Bích Ngọc, nơi linh khí thanh khiết tụ hội, không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá, vang vọng trong không gian, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy huyền ảo. Ánh sáng xanh nhạt từ các tinh thể bích ngọc mọc trên vách đá hắt xuống, chiếu lên khuôn mặt trầm tĩnh của Tạ Trần, khiến anh trông càng thêm sâu sắc.
Tạ Trần ngồi giữa động, đôi mắt khép hờ, như đang lắng nghe tiếng vọng của Thiên Đạo đang suy yếu, hay tiếng lòng của nhân gian đang trỗi dậy. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ vây quanh anh, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều mang chung một nỗi niềm suy tư.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự lo lắng. "Hành động của ngươi ở Thành Vô Song đã gây chấn động không nhỏ, Tạ Trần. Việc một trưởng lão tông môn bị sỉ nhục bởi phàm nhân không phải là chuyện nhỏ. Sẽ có nhiều thế lực để mắt tới ngươi, và không phải ai cũng sẽ nhìn nhận sự việc bằng ánh mắt công tâm. Ngươi định đối phó thế nào?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ chất vấn, ẩn chứa sự quan ngại sâu sắc. Nàng hiểu rõ sự tàn nhẫn và tham lam của giới tu sĩ khi uy tín bị đe dọa.
Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt hắn đầy vẻ băn khoăn. "Ta... ta vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu được con đường này, Tạ Trần huynh. Tu tiên đã là tín ngưỡng của ta từ nhỏ. Nhưng chứng kiến những gì đã xảy ra, và những gì huynh đã làm... Nó khiến ta phải suy nghĩ lại về ý nghĩa của 'đạo'. Con đường 'Nhân Đạo' của huynh, liệu có thực sự là con đường cứu thế giới này không? Liệu nó có thể chống lại Ma Chủ Cửu U và Thiên Đạo đang sụp đổ?" Hắn thở dài, sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú. Hắn tin vào Tạ Trần, nhưng con đường mà Tạ Trần vạch ra lại quá khác biệt so với những gì hắn từng được dạy.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đặt tay lên vai Dương Quân, ánh mắt thông minh của cô nhìn về phía Tạ Trần. "Sự thay đổi không bao giờ dễ dàng, Dương Quân. Nhưng ít nhất, Tạ Trần tiên sinh đã cho chúng ta thấy một hy vọng. Một hy vọng không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật, mà là từ chính lòng người."
Tiểu Cửu ngồi co ro bên cạnh Mộ Dung Tuyết, hai tay ôm lấy chiếc đuôi mềm mại. "Chỉ cần tin Tạ Trần, là được rồi mà." Nàng nói, giọng nói hồn nhiên của nàng phá tan bầu không khí căng thẳng một chút. "Hồ ly ta đâu có ngu! Tạ Trần nói đúng là đúng!"
Tạ Trần chậm rãi mở mắt. Ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh như mặt hồ sâu, không chút gợn sóng. "Mầm đã gieo, quả sẽ trổ. Chúng ta không thể ngăn cản. Chỉ có thể chuẩn bị đón nhận." Anh nói, giọng nói trầm ấm vang vọng nhẹ nhàng trong hang động. "Sự phẫn nộ của Trưởng Lão Hắc Phong sẽ không dừng lại ở những lời rủa sả. Hắn sẽ tìm cách trả thù, có thể là bằng những âm mưu thâm độc hơn, gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ trong lòng phàm nhân. Đó là bản chất của kẻ đã 'mất người'."
Anh khẽ dừng lại, ngón tay khẽ gõ nhẹ vào vách đá phủ bích ngọc. "Nhưng đồng thời, những gì đã xảy ra cũng sẽ khơi dậy những suy tư trong lòng những tu sĩ khác, những người vẫn còn giữ được chút nhân tính, những người bất mãn với sự mục nát của tông môn họ. Như Thanh Vân, như Liệt Hổ, họ đang tìm kiếm một con đường khác, một chân lý khác."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhíu mày. "Ngươi nói là, sẽ có tu sĩ đứng về phía chúng ta? Điều đó có khả năng sao?" Nàng vẫn khó tin vào điều đó.
Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu vạn vật. "Khi Thiên Đạo suy yếu, khi con đường tu tiên trở nên vô nghĩa, khi sự 'mất người' trở thành một dịch bệnh, thì những kẻ còn giữ được lương tri sẽ tìm kiếm ánh sáng. 'Nhân Đạo' không phải là một con đường tu luyện, mà là một cách sống, một triết lý. Nó không đối đầu trực diện với tu sĩ, mà đặt ra câu hỏi về bản chất của 'đạo' mà họ đang theo đuổi. Nó sẽ khiến họ phải tự vấn."
Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt hắn sáng lên một tia hiểu biết. "Vậy là, chúng ta không chỉ chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn chiến đấu với chính những quan niệm cũ kỹ, những chấp niệm đã ăn sâu vào lòng người?"
"Đúng vậy." Tạ Trần gật đầu. "Cuộc chiến này không phải là cuộc chiến của phép thuật hay linh khí, mà là cuộc chiến của tư tưởng, của ý chí. Trưởng Lão Hắc Phong có thể gieo rắc tin đồn, nhưng hắn không thể dập tắt ngọn lửa đã nhen nhóm trong lòng phàm nhân. Và hắn cũng không thể ngăn cản những con người có cùng trăn trở tìm thấy nhau."
Anh đứng dậy, bước ra phía cửa hang, nhìn về phía màn đêm tĩnh mịch. Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh của núi rừng. "Sự chú ý mà chúng ta đang thu hút sẽ ngày càng lớn. Các tông môn lớn sẽ không ngồi yên khi thấy trật tự bị phá vỡ, khi thấy một phàm nhân có thể lay chuyển lòng người đến vậy. Nhưng đây cũng chính là cơ hội của chúng ta. Cơ hội để 'Nhân Đạo' lan tỏa, cơ hội để xây dựng một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu nhìn theo bóng lưng Tạ Trần. Họ hiểu rằng, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan. Sự trả thù của Hắc Phong Tông, sự can thiệp của các tông môn lớn hơn, và cả sự sụp đổ không thể tránh khỏi của Thiên Đạo. Nhưng nhìn Tạ Trần, nhìn ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm trong lòng phàm nhân Thành Vô Song, họ cảm thấy một niềm tin vững chắc. Hạt giống 'Nhân Đạo' đã được gieo, và dù phong ba bão táp thế nào, nó cũng sẽ nảy mầm.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.