Nhân gian bất tu tiên - Chương 513: Lạc Hồng Thôn Ảnh, Đạo Giữa Nhân Gian
Hang Động Bích Ngọc dần lùi lại phía sau, hóa thành một chấm nhỏ giữa trùng điệp sơn lĩnh. Tạ Trần và các đồng hữu đã rời xa sự ồn ào của Thành Vô Song, mang theo những hạt giống tư tưởng mới gieo rắc và cả những mối nguy tiềm tàng đang âm ỉ. Con đường dẫn họ đi sâu vào vùng núi non trùng điệp, nơi linh khí càng lúc càng mỏng manh, tựa như một sợi chỉ sắp đứt lìa khỏi tấm vải của Thiên Đạo. Dưới ánh chiều tà rực rỡ, đoàn người bước chậm rãi, mỗi bước chân như đang tìm kiếm một chân lý khác, một lẽ sống không nằm trong những kim tự tháp quyền năng của tiên môn.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, khẽ vuốt mái tóc bay trong gió. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt toát lên vẻ thấu hiểu và một niềm tin vững chắc. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt nhấp nhổm trên mái tóc đen nhánh, đôi mắt trong veo tò mò nhìn ngó xung quanh, thỉnh thoảng lại vồ lấy một con bướm nhỏ bay ngang qua, mang đến chút hồn nhiên, tươi tắn cho cuộc hành trình. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ băng lãnh quen thuộc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng sắc bén, người ta có thể thấy một sự mệt mỏi ẩn giấu, cùng với những đợt sóng hoài nghi đang dâng trào. Nàng mặc bạch y, thanh thoát như một đóa tuyết liên giữa chốn trần ai, nhưng dáng vẻ cao quý ấy lại chứa đựng một tâm hồn đang vật lộn với những khái niệm hoàn toàn mới lạ. Dương Quân, thư sinh tuấn tú với khí chất anh tuấn, bước đi bên cạnh nàng, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng không kém phần dao động. Hắn khao khát chân lý, nhưng chân lý mà Tạ Trần đang hé mở lại quá khác biệt so với những gì hắn từng được dạy dỗ trong tiên môn.
Khi mặt trời đã gần khuất núi, một khung cảnh bình yên dần hiện ra trước mắt họ. Đó là Thôn Lạc Hồng.
Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm vàng óng, tường đất nện vững chãi nép mình bên triền đồi thoai thoải. Những con đường đất nhỏ uốn lượn giữa các thửa ruộng bậc thang xanh mướt, nơi lúa đang thì con gái, vẫy mình theo làn gió chiều. Một con suối nhỏ trong vắt, róc rách chảy qua làng, tiếng nước reo vui hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tiếng gà gáy thưa thớt từ những góc vườn, và tiếng trẻ con nô đùa rộn rã. Khói bếp lượn lờ bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi thơm của cơm gạo và gỗ cháy, quyện vào mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi cỏ cây hoang dại và mùi hoa dại thoang thoảng. Toàn bộ thôn làng toát lên một vẻ yên bình, tĩnh lặng đến lạ lùng, một sự thanh bình không hề bị ảnh hưởng bởi những biến động bên ngoài, tựa như một thế ngoại đào nguyên thực sự. Không khí ở đây trong lành, mát mẻ, mang theo cảm giác ấm cúng và an nhiên, khác hẳn với sự ngột ngạt và căng thẳng ở các thành trì tu sĩ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ dừng bước, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, quét một vòng quanh thôn làng. "Nơi này... không nhiễm bụi trần, như một thế ngoại đào nguyên vậy." Nàng nói, giọng nói lạnh lùng thường ngày nay pha chút ngạc nhiên. Nàng là người của tiên giới, quen với những tòa lầu ngọc, điện vàng, trận pháp dày đặc và linh khí dồi dào. Khung cảnh giản dị này đối với nàng là một sự dị biệt hoàn toàn.
Dương Quân gật đầu, ánh mắt sáng lên vẻ tò mò. Hắn chưa từng thấy một nơi nào mà sự bình yên lại không cần đến bất kỳ sự bảo vệ nào của pháp thuật. "Không có linh khí dồi dào, không có trận pháp bảo vệ, nhưng lại bình yên đến lạ." Hắn thì thầm, tựa như đang tự vấn. "Lẽ nào, đây chính là cái gọi là 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần huynh vẫn nhắc tới?"
Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn ngắm thôn làng. Anh không nói nhiều, chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt chất phác của người dân đang mỉm cười chào đón họ. "Bình yên không đến từ sức mạnh, mà từ sự lựa chọn." Anh đáp, giọng nói trầm ấm, súc tích, như một lời đúc kết cho toàn bộ khung cảnh tr��ớc mắt. Lời nói của anh không chỉ là để trả lời Dương Quân, mà còn như một lời tự nhắc nhở, một lời tuyên ngôn về triết lý mà anh đang theo đuổi.
Họ tiếp tục bước đi trên những con đường làng lát đá nhỏ, cảm nhận sự mộc mạc dưới mỗi bước chân. Những người dân Thôn Lạc Hồng, với vẻ hiếu khách và chất phác, nở những nụ cười hiền hậu, mời họ nghỉ chân. Tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người lớn trò chuyện về mùa màng, về công việc thường ngày, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một cuộc sống chân thực, không hề bị ảnh hưởng bởi những tham vọng tu tiên hay sự suy tàn của Thiên Đạo. Mộ Dung Tuyết mỉm cười đáp lại những lời chào, nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác mà nàng hiếm khi tìm thấy trong thế giới đầy toan tính của tu sĩ. Tiểu Cửu thì đã nhanh chóng hòa nhập, nàng ta chạy nhảy khắp nơi, cái đuôi cáo mềm mại phe phẩy theo từng bước chân, nàng ta còn học được cách chào hỏi bằng tiếng địa phương, khiến người dân bật cười thích thú.
Sau một hồi đi dạo quanh làng, đoàn người dừng chân tại một quán trà nhỏ ven sông, nơi nước suối vẫn róc rách chảy qua những phiến đá cuội. Ánh nắng dịu dàng trải dài trên mái nhà tranh, khói bếp lượn lờ, tạo nên một cảnh tượng thơ mộng, thoát tục.
***
Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời xanh thẫm, soi bóng bạc xuống dòng suối nhỏ chảy qua Thôn Lạc Hồng. Gió đêm mát nhẹ thổi qua, mang theo hơi sương và mùi hương tinh khiết của cỏ cây. Tại Quán Trà Vọng Giang, một căn quán nhỏ ấm cúng với những bàn ghế gỗ mộc mạc, Tạ Trần và các đồng hữu đang ngồi đối diện với một vị lão ẩn sĩ. Dáng người ông gầy gò, râu tóc bạc phơ như tuyết, nhưng đôi mắt lại tinh anh lạ thường, chứa đựng sự trầm tĩnh của người đã trải qua vô vàn phong ba. Đó là Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn, một tu sĩ từng có tiếng tăm, nhưng đã từ bỏ con đường tiên đạo để tìm kiếm sự bình yên nội tâm tại chốn nhân gian này.
Không khí trong quán trà yên bình, thư thái, dễ chịu đến lạ. Tiếng nước sông chảy róc rách bên ngoài, tiếng chim đêm thỉnh thoảng vang vọng, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của họ và tiếng pha trà thanh thoát của Tạ Trần, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Mùi trà thơm thoang thoảng, quyện vào mùi nước sông và hoa cỏ dại, lan tỏa khắp không gian, xoa dịu mọi căng thẳng.
"Lão phu vốn cũng từng là một kẻ si mê con đường trường sinh, khao khát được thành tiên." Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn nói, giọng nói của ông trầm ấm, chậm rãi, như kể một câu chuyện đã cũ. Đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Tạ Trần, rồi lướt qua Lăng Nguyệt, Dương Quân. "Nhưng càng tu luyện, lão phu càng thấy mình đang 'mất người'. Linh khí nuôi dưỡng thân thể, nhưng lại bào mòn tâm hồn. Pháp thuật mang đến sức mạnh, nhưng lại khiến con người trở nên xa cách với chính bản chất của mình. Rồi một ngày, lão phu chợt nhận ra, đạo mà mình theo đuổi, chẳng qua chỉ là một chấp niệm hư vô."
Lão khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong không khí se lạnh. "Thiên Đạo đang suy kiệt, đó là sự thật. Các tông môn tranh giành cơ duyên cuối cùng để 'vá trời', nhưng lại quên m���t rằng, trời có vỡ, thì nhân gian vẫn tồn tại. Cái giá của sự bất tử, của quyền năng, đôi khi là đánh đổi đi những thứ quý giá nhất: cảm xúc, ký ức, và quan trọng hơn cả, là nhân tính. Lão phu đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ, kẻ thì hóa thành quỷ dữ vì chấp niệm quyền lực, kẻ thì trở thành tượng đá vô tri vì muốn đoạn tuyệt thất tình lục dục. Đạo của ta không phải là trường sinh bất tử, mà là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, giữ lấy nhân tính của mình." Ông nói, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh trăng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, nghe những lời đó, không khỏi siết chặt tay vào Nguyệt Quang Trâm đeo bên hông. Nguyệt Quang Trâm là pháp khí hộ thân của nàng, cũng là biểu tượng cho con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi từ thuở bé. Nàng đã luôn tin rằng, tu tiên là con đường duy nhất để bảo vệ mình, bảo vệ những người mình yêu thương, và bảo vệ thế giới này. Nhưng những lời của Lão Ẩn Sĩ, và cả những gì Tạ Trần đã làm ở Thành Vô Song, đang khiến niềm tin ấy lung lay. "Nhưng... nếu không tu, làm sao bảo vệ được nh��ng điều này khi loạn thế sắp đến?" Nàng hỏi, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng đầy băn khoăn. Sự uy nghiêm của một tiên tử vẫn còn đó, nhưng đã pha lẫn một sự hoài nghi sâu sắc. "Ma Chủ Cửu U đang rục rịch. Thiên Đạo sắp sụp đổ. Phàm nhân sẽ làm gì, nếu không có tu sĩ chống đỡ?"
Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt hắn dán chặt vào Lão Ẩn Sĩ. Hắn là một thư sinh có lý tưởng, khao khát chân lý và công bằng. Con đường tu tiên của hắn, cũng là vì muốn bảo vệ chính nghĩa. Nhưng giờ đây, câu hỏi của Lão Ẩn Sĩ đang xoáy sâu vào tâm can hắn. "Vậy ý nghĩa của tu luyện là gì, nếu cuối cùng chỉ để đánh mất chính mình?" Hắn thốt lên, giọng nói chất chứa sự giằng xé nội tâm. Hắn đã chứng kiến sự mục nát của các tông môn, sự tha hóa của những kẻ tự xưng là "tiên". Giờ đây, một con đường hoàn toàn khác đang được mở ra trước mắt hắn, một con đường không dựa vào sức mạnh siêu phàm, mà dựa vào chính con người.
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu. Đôi mắt anh vẫn trầm tĩnh như mặt hồ sâu, nhưng l���i ẩn chứa một trí tuệ phi thường, nhìn thấu mọi ngóc ngách của nhân tâm và nhân quả. Anh hiểu rõ những trăn trở của Lăng Nguyệt và Dương Quân, bởi đó cũng là những câu hỏi mà vô số tu sĩ đã từng đặt ra, nhưng rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng và quyền lực. Anh nhìn Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn, rồi quay sang nhìn các đồng hữu, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sức mạnh thuyết phục: "Đạo không nằm ở phép tắc, mà ở tâm. Và tâm ấy, có thể là ngọn lửa thắp sáng một kỷ nguyên mới."
Anh nói thêm, lời lẽ sắc sảo nhưng không kém phần thấu tình đạt lý: "Chính vì Thiên Đạo đang suy yếu, chính vì Ma Chủ Cửu U đang hoành hành, mà chúng ta càng phải tìm về bản chất cốt lõi của 'đạo'. Nếu 'đạo' chỉ là để có được sức mạnh mà đánh mất đi nhân tính, để rồi cuối cùng cũng không thể cứu vãn thế giới, thì đạo ấy có ý nghĩa gì? Ngược lại, nếu chúng ta giữ vững được nhân tính, giữ vững được sự đoàn kết, sự lương thiện trong tâm hồn, thì dù không có linh khí, chúng ta vẫn có thể tạo nên kỳ tích."
Mộ Dung Tuyết gật gù đồng tình. Nàng là y sư, quen với việc chữa lành và cứu sống. Đối với nàng, "cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo" là chân lý sống. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Triết lý của Tạ Trần hoàn toàn phù hợp với niềm tin của nàng. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, tựa như tìm thấy một chốn bình yên trong tâm hồn.
Tiểu Cửu ngồi co ro bên cạnh Mộ Dung Tuyết, hai tay ôm lấy chiếc đuôi mềm mại. Nàng ta hiếm khi trầm ngâm như vậy, nhưng những lời của Lão Ẩn Sĩ và Tạ Trần dường như đã chạm đến một khía cạnh sâu kín trong tâm hồn nàng, khía cạnh của một yêu quái đã chứng kiến sự thăng trầm của nhân thế. Nàng ta lắng nghe một cách nghiêm túc hiếm thấy, đôi mắt to tròn chớp chớp, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời nói. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc nhưng lần này lại mang một ý nghĩa khác, như để khẳng định rằng nàng đang thật sự suy nghĩ, thật sự tiếp thu.
Tạ Trần đưa tay pha thêm trà, hương trà thơm nồng lan tỏa, xua đi cái se lạnh của đêm khuya. Anh biết, cuộc trò chuyện này không thể thay đổi hoàn toàn niềm tin đã ăn sâu vào Lăng Nguyệt và Dương Quân chỉ trong một đêm. Nhưng nó đã gieo những hạt giống của sự suy tư, của những câu hỏi mà họ sẽ không thể nào phớt lờ. Cuộc chiến của anh không chỉ là chống lại những kẻ thù hữu hình, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, của ý chí, nhằm thay đổi nhận thức về bản chất của 'đạo' trong một kỷ nguyên sắp tàn. Lão Ẩn Sĩ Tùng Sơn mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng nhìn Tạ Trần. Ông biết rằng, mình đã tìm thấy một người tri kỷ, một người có thể thực sự mang lại một kỷ nguyên mới cho nhân gian.
***
Gần sáng, sương đêm mờ ảo bao phủ lấy Thôn Lạc Hồng, khiến những mái nhà gỗ và ruộng đồng chìm trong một màn bạc huyền ảo. Tiếng gà gáy lanh lảnh vang lên từ xa, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Không khí tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng đêm thưa thớt và tiếng lá cây xào xạc trong gió, mang theo một chút se lạnh.
Trong khi Tạ Trần và các đồng hữu đang chìm vào giấc ngủ tại một căn nhà gỗ đ��n sơ trong làng, hoặc chìm đắm trong những suy tư về cuộc trò chuyện đêm qua, thì tại rìa Thôn Lạc Hồng, nơi rừng núi giao thoa với những nương rẫy cuối cùng của dân làng, hai bóng người đang ẩn mình trong lùm cây rậm rạp.
Đó chính là Thanh Vân và Liệt Hổ.
Thanh Vân, nữ tu sĩ trẻ với khí chất thanh tú, nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ ưu tư và khao khát, nhìn chằm chằm vào ngôi làng đang chìm trong sương sớm. Nàng mặc một bộ đạo bào đơn giản, đã sờn cũ sau một hành trình dài. Mái tóc búi cao có chút lộn xộn, nhưng không làm mất đi vẻ thanh thoát của nàng. Đôi mắt nàng quét qua những mái nhà tranh, những con đường đất, những khu vườn nhỏ. Không có hào quang linh khí, không có bất kỳ trận pháp phòng ngự nào, nhưng nàng cảm nhận được một luồng sức sống mãnh liệt, một sự bình yên đến khó tin đang bao trùm lấy nơi đây.
"Đây có thật sự là một thôn làng bình thường? Không có trận pháp, không linh khí... nhưng lại tràn đầy sức sống." Thanh Vân thì thầm, giọng nói của nàng chứa đựng sự ngạc nhiên đến tột độ. Nàng đã đi qua bao nhiêu thành trì, bao nhiêu tông môn, nơi nào cũng phải dựa vào trận pháp, vào linh khí để duy trì sự ổn định. Nhưng nơi đây, sự bình yên lại đến từ chính sự mộc mạc, từ chính những con người đang sống trong nó.
Liệt Hổ, nam tu sĩ trẻ với dáng vẻ cương nghị, có chút vẻ dã tính nhưng ánh mắt lại chân thành, gật đầu khẳng định. Hắn mặc đạo bào màu xám, thân hình rắn chắc toát lên vẻ mạnh mẽ. Hắn đã theo Thanh Vân đi khắp nơi, tìm kiếm một câu trả lời, một con đường khác. "Chắc chắn Tạ Trần ở đây. Hắn đã tìm thấy con đường mà chúng ta đang khao khát." Giọng nói của hắn trầm khàn, nhưng đầy kiên định. Những tin đồn về Tạ Trần và 'Nhân Đạo' đã lan truyền trong giới tu sĩ trẻ, đặc biệt là những người bất mãn với sự hủ bại và mục nát của các tông môn. Họ đã đặt cược tất cả vào chuyến đi này, vào hy vọng tìm thấy một con đường mới.
Hai người họ đã trốn thoát khỏi tông môn của mình, vượt qua bao hiểm nguy, chỉ để tìm kiếm một người phàm nhân có thể lay chuyển cả Thiên Đạo. Sự xuất hiện của Thôn Lạc Hồng, một nơi hoàn toàn khác biệt với mọi thứ họ từng biết về thế giới tu chân, đã làm dấy lên trong lòng họ một niềm hy vọng mãnh liệt, nhưng cũng không kém phần băn khoăn. Liệu đây có phải là con đường mà họ đã tìm kiếm?
Trong khi đó, tại căn nhà gỗ nơi mình đang nghỉ ngơi, Tạ Trần khẽ cựa mình. Anh không hề ngủ sâu. Đôi mắt sâu thẳm của anh từ từ mở ra, ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. Anh không cần linh khí, nhưng giác quan của anh, đặc biệt là 'Nhân Quả Chi Nhãn', lại nhạy bén hơn bất kỳ tu sĩ nào. Anh không chỉ cảm nhận được sự hiện diện của hai tu sĩ trẻ đang ẩn mình ở rìa làng, mà còn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, tăm tối khác đang âm thầm tiến đến từ xa.
Đó không phải là hơi thở của Ma Chủ Cửu U trực tiếp, mà là một làn sóng bất an mơ hồ, một điềm báo về sự hỗn loạn và nguy hiểm đang đến gần. Luồng khí đó mang theo sự mục ruỗng, sự hủy diệt, tựa như một vết nứt đang lan rộng trên bức tường của thế giới. Tạ Trần biết, đó là dấu hiệu của Thiên Đạo đang dần sụp đổ, và c��ng với đó là sự thức tỉnh của những thế lực tà ác đang chờ đợi thời cơ.
Anh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự trầm trọng của cả thế giới. Anh đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng. Sương đêm vẫn còn giăng mắc, nhưng anh có thể cảm nhận được một làn gió lạnh lẽo hơn, mang theo mùi của sự biến động. "Sự bình yên này... quá mong manh. Bão tố đang đến." Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy nỗi ưu tư. Anh biết, Thôn Lạc Hồng này, với sự bình yên giản dị và triết lý 'Nhân Đạo' đang nảy nở, sẽ không thể thoát khỏi tầm mắt của bão táp.
Sự xuất hiện của Thanh Vân và Liệt Hổ là một tín hiệu, một sự khởi đầu cho việc 'Nhân Đạo' thu hút những tâm hồn lạc lối trong giới tu tiên. Nhưng luồng khí tăm tối mà Tạ Trần cảm nhận được lại là một lời cảnh báo, rằng Ma Chủ Cửu U và những kẻ khao khát hỗn loạn sẽ không để cho sự bình yên này tồn tại lâu. Cuộc chiến của tư tưởng, của ý chí, của nhân tính và bản ngã, đang dần bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, và Thôn Lạc Hồng, thế ngoại đào nguyên đang ngủ yên, sẽ sớm trở thành tâm điểm của bão tố.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.