Nhân gian bất tu tiên - Chương 511: Lời Khơi Dậy: Vạch Trần Ác Quỷ Giữa Nhân Gian
Đêm đã khuya, ánh trăng mờ nhạt bị mây đen che khuất, khiến Thành Vô Song chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn những ngọn đèn dầu leo lét từ các khu dân cư còn thức. Trong xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và lo âu. Ánh lửa than đã tàn, chỉ còn hơi ấm dìu dịu phả ra từ lò rèn nguội lạnh, cùng với mùi kim loại, than cháy và mồ hôi đặc trưng bám víu lấy không gian. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa xưởng, nơi ban ngày chất đầy những dụng cụ thô nặng, giờ được dọn dẹp để một ngọn đèn dầu nhỏ soi sáng những gương mặt trầm tư.
Tạ Trần ngồi đối diện Thợ Rèn Mãnh, thân hình gầy gò của anh tựa vào vách tường xưởng rèn, càng làm nổi bật vẻ thanh tú, thư sinh. Làn da trắng nhợt của anh dưới ánh đèn dầu leo lét dường như phát ra một thứ ánh sáng khác, không phải của người tu luyện, mà là của trí tuệ ẩn sâu. Đôi mắt anh, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhìn thẳng vào Thợ Rèn Mãnh, không bỏ sót bất kỳ chi tiết cảm xúc nào trên gương mặt vạm vỡ, dính đầy nhọ than của ông lão. Bên cạnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng thanh khiết, bạch y nàng như hòa vào màn đêm, nhưng ánh mắt phượng sắc bén không ngừng quan sát. Dương Quân ngồi thẳng tắp, vẻ anh tuấn thư sinh vẫn không giấu được khí chất chính trực, đôi tay hắn vô thức siết chặt. Mộ Dung Tuyết dịu dàng ngồi cạnh, tay nàng đặt nhẹ lên một chiếc khăn thêu, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng nhưng vẫn tin tưởng. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, thu mình vào một góc, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt xanh biếc tròn xoe đầy vẻ tò mò, xen lẫn chút bồn chồn.
Thợ Rèn Mãnh đặt chiếc búa nặng trịch xuống đất, tạo nên một tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như đánh thức những sợi lo âu đang ngủ vùi. Ông thở dài một hơi nặng nề, khói trắng thoát ra trong không khí se lạnh của đêm. "Tạ công tử, các vị tiên tử, đạo hữu... Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về lời ngài nói chiều nay. Ngài muốn chúng tôi tự đứng lên, nhưng... làm sao chúng tôi có thể? Bọn chúng là tu sĩ, nắm giữ pháp lực, mà chúng tôi... chỉ là phàm nhân yếu ớt." Giọng ông Mãnh khàn đặc, chất chứa sự tuyệt vọng đã ăn sâu vào xương tủy của những người dân Thành Vô Song. "Lão Hắc Phong đó... hắn muốn vắt kiệt giọt máu cuối cùng của chúng ta. Lần này không phải chỉ là cướp bóc vặt, hắn muốn chiếm đoạt cả nguồn sống của Thành Vô Song này!"
Tạ Trần không vội đáp lời, anh nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứt mẻ mà Thợ Rèn Mãnh vừa rót. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay anh, nhưng tâm trí anh lại lạnh như băng, phân tích từng lời nói, từng biểu cảm của ông lão. "Ông Mãnh, ngài nói 'sắc lệnh' mới của Trưởng Lão Hắc Phong. Hắn có căn cứ nào để đưa ra sắc lệnh này? Và điều gì sẽ xảy ra nếu dân chúng không tuân theo?" Tạ Trần hỏi, giọng anh trầm tĩnh, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng, không một chút dao động. Anh đã kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn', những luồng nhân quả phức tạp hiện lên trong tâm trí anh, kết nối những sự kiện rời rạc, những lời kể rời rạc thành một bức tranh hoàn chỉnh. Từ lời nói của Thợ Rèn Mãnh, từ những tiếng xì xào anh nghe được trên phố, đến những hành vi bóc lột trước đây của Hắc Phong Tông, tất cả đều là những sợi chỉ đỏ dẫn đến một mục đích duy nhất.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu đôi mày thanh tú. Nàng đã từng là một trưởng lão của một tông môn danh giá, hiểu rõ quy củ của giới tu luyện. "Một chi nhánh Hắc Phong Tông dám hành động ngang ngược như vậy? E rằng đã vượt quá giới hạn của một tông môn chính đạo." Nàng nói, giọng nói lạnh lùng ẩn chứa sự bất bình. Trong thế giới tu tiên, dù các tông môn có tranh giành tài nguyên, nhưng vẫn có những giới hạn nhất định, những quy tắc bất thành văn để duy trì sự cân bằng, ít nhất là trên danh nghĩa. Việc một trưởng lão ngang nhiên bóc lột phàm nhân đến mức này, đã vượt qua lằn ranh đạo đức mà ngay cả những tu sĩ "mất người" nhất cũng phải e dè.
Thợ Rèn Mãnh lắc đầu, gương mặt ông hiện rõ vẻ cay đắng. "Hắn nói... Thiên Đạo suy tàn, ma vật hoành hành, c���n tài nguyên để củng cố phòng tuyến, bảo vệ nhân gian. Hắn nói rằng Thành Vô Song nằm ở vị trí chiến lược, phải gánh vác trách nhiệm lớn hơn. Hắn muốn chúng tôi phải nộp một phần ba sản lượng của mình trong tháng tới, bao gồm cả lương thực, vải vóc, kim loại, và quan trọng nhất là..." Ông Mãnh ngừng lại, nuốt khan, "hắn muốn những người thợ rèn, thợ mộc phải cống nạp một lượng lớn các vật liệu tinh chế, còn những thợ thủ công khéo léo phải làm việc không công cho Hắc Phong Tông trong ba tháng, để 'chế tạo pháp khí chống ma vật'." Ông ta cười một tiếng chua chát, "Chống ma vật ư? E rằng là để bổ sung kho tàng của Hắc Phong Tông, để bọn chúng tranh giành địa vị với các tông môn khác thì có!"
Dương Quân không nén được sự phẫn nộ, nắm chặt tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Thật vô sỉ! Rõ ràng là bóc lột trắng trợn! Mượn danh nghĩa chính nghĩa để trục lợi cá nhân, còn hơn cả đám đạo phỉ!" Hắn định đứng dậy, nhưng Tạ Trần đưa tay khẽ ngăn lại, ánh mắt anh ra hiệu cho hắn bình tĩnh.
Tạ Trần vẫn gi��� vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt anh, 'Nhân Quả Chi Nhãn' đang vận hành với tốc độ chóng mặt. Anh thấy rõ những sợi nhân quả phức tạp: lòng tham của Trưởng Lão Hắc Phong, sự cam chịu của phàm nhân, sự suy tàn của Thiên Đạo làm lung lay niềm tin, và cả những âm mưu tranh giành quyền lực ngầm giữa các chi nhánh trong Hắc Phong Tông. Anh nhận ra rằng, đây không chỉ là hành động của một cá nhân tham lam, mà là một hệ quả của sự mục ruỗng từ bên trong, một vết nứt sâu rộng trong cái gọi là "chính đạo" khi Thiên Đạo suy yếu và sự ràng buộc đạo đức không còn. "Vậy, nếu không tuân theo thì sao?" Tạ Trần lặp lại câu hỏi, nhấn mạnh vào điểm mấu chốt.
Thợ Rèn Mãnh rùng mình một cái, ánh mắt ông lộ rõ vẻ sợ hãi. "Hắn nói... sẽ dùng biện pháp mạnh. Sẽ có những 'biện pháp trừng phạt' nghiêm khắc. Hắn còn ngụ ý rằng, nếu chúng tôi không 'cống hiến', thì khi ma vật tấn công, Thành Vô Song sẽ không được Hắc Phong Tông bảo vệ. Hắn còn nói... sẽ có những 'nghi thức cầu phúc' được tổ chức, nhưng chỉ dành cho những người đã 'cống hi���n đầy đủ'." Ông Mãnh nghiến răng, "Rõ ràng là hăm dọa, là ép buộc!"
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, gương mặt nàng lộ vẻ buồn bã. "Nghi thức cầu phúc... đó là cách chúng lợi dụng tín ngưỡng và nỗi sợ hãi của phàm nhân. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng thì thầm, câu nói đó như một lời chất vấn không chỉ cho Trưởng Lão Hắc Phong, mà còn cho cả giới tu tiên nói chung.
Tiểu Cửu, vốn đang lắng nghe chăm chú, giờ đây đôi tai cáo của nàng cụp xuống một chút. Nàng từng chứng kiến không ít sự bóc lột của yêu tộc đối với phàm nhân yếu thế, nhưng hành vi của các tu sĩ tự xưng là "chính đạo" này lại mang một vẻ trơ trẽn, giả dối khác hẳn. Nàng bắt đầu hiểu rõ hơn về cái gọi là "mất người" mà Tạ Trần thường nhắc đến.
Tạ Trần im lặng một lúc, đôi mắt anh khép hờ, dường như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian và không gian, thấu tỏ mọi hệ lụy. Khi anh mở mắt, một tia sáng sắc bén lóe lên. "Trưởng Lão Hắc Phong nói vì an nguy nhân gian, nhưng lại chỉ nhắm vào những người thợ rèn, thợ dệt, thợ mộc. Ngài có bao giờ tự hỏi, vì sao hắn không yêu cầu các thương nhân giàu có, các địa chủ lớn trong thành cống nạp nhiều hơn? Hay vì sao hắn không yêu cầu chính những tu sĩ cấp thấp của Hắc Phong Tông đóng góp công sức?" Tạ Trần hỏi, giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng khiến Thợ Rèn Mãnh phải giật mình. "Và quan trọng hơn, một chi nhánh Hắc Phong Tông nhỏ bé, với lực lượng tu sĩ ít ỏi, liệu có thật sự đủ sức để 'bảo vệ' Thành Vô Song khi Thiên Đạo suy tàn, ma vật hoành hành? Hay đó chỉ là một cái cớ để hắn vơ vét?"
Thợ Rèn Mãnh ngẩn người. Ông chưa từng nghĩ đến những câu hỏi đó một cách sâu sắc như vậy. Trong đầu ông, tu sĩ là những kẻ mạnh, có quyền lực, lời nói của họ là mệnh lệnh. Nhưng những gì Tạ Trần nói lại khơi gợi một góc nhìn hoàn toàn mới, một sự nghi ngờ bén nhọn.
"Trong bối cảnh Thiên Đạo suy tàn, các tông môn lớn đều đang cố thủ hoặc tranh giành những cơ duyên cuối cùng. Một chi nhánh nhỏ bé như Hắc Phong Tông ở Thành Vô Song này, e rằng cũng đang đứng trước nguy cơ bị các thế lực khác thôn tính, hoặc thậm chí là bị ma vật càn quét." Tạ Trần tiếp lời, như thể anh đang đọc được suy nghĩ của Thợ Rèn Mãnh. "Lão Hắc Phong này, mục đích của hắn không phải là 'bảo vệ nhân gian', mà là củng cố quyền lực và tài nguyên cho bản thân hắn và chi nhánh của hắn trong Hắc Phong Tông, để hắn có thể sống sót qua loạn thế này, hoặc thậm chí là thăng tiến." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thợ Rèn Mãnh. "Ông Mãnh, ngài nói đúng. Sức mạnh của chúng ta, phàm nhân, không thể đối đầu trực diện với pháp lực của tu sĩ. Nhưng sức mạnh của một cộng đồng đoàn kết, sức mạnh của sự thật, thì ngay cả tu sĩ cũng khó lòng chống đỡ."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, nàng chợt nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "điểm neo nhân quả". Tạ Trần không dùng bạo lực, mà dùng những điểm yếu trong nhân quả để phá giải cục diện. Lời nói của Trưởng Lão Hắc Phong là một chuỗi nhân quả giả dối, Tạ Trần đang tìm cách vạch trần nó.
"Vậy... chúng tôi phải làm gì, Tạ công tử?" Thợ Rèn Mãnh hỏi lại, giọng ông đã không còn sự tuyệt vọng ban đầu, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, một sự khao khát được chỉ dẫn.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười đó ấm áp nhưng cũng ẩn chứa sự sắc bén của một chiến lược gia. "Ngài đã nói đúng, ông Mãnh. Lão Hắc Phong đó, hắn tự cho mình là đại diện của 'chính nghĩa', của 'Thiên Đạo'. Vậy thì, chúng ta hãy dùng chính cái 'chính nghĩa' và 'Thiên Đạo' giả tạo của hắn để lật đổ hắn." Tạ Trần nói, rồi anh bắt đầu trình bày chi tiết kế hoạch của mình, từng bước một, cách thức để phàm nhân không dùng bạo lực nhưng vẫn có thể phản kháng mạnh mẽ, cách thức để vạch trần bộ mặt thật của Trưởng L��o Hắc Phong trước toàn dân, biến hắn từ kẻ ban phát quyền lực thành kẻ bị cả thành phố ghẻ lạnh, cô lập. Kế hoạch không chỉ đòi hỏi sự đoàn kết, mà còn đòi hỏi sự dũng cảm, sự tin tưởng vào chính nghĩa, và một chút "diễn xuất" khéo léo.
Trong ánh đèn dầu leo lét, giữa không gian tràn ngập mùi sắt thép và than bụi, một ngọn lửa mới, không phải lửa rèn, mà là ngọn lửa của "Nhân Đạo", của ý chí phản kháng, đã được nhen nhóm. Nó lặng lẽ bùng cháy, chờ đợi ngày mai, ngày mà ngọn lửa ấy sẽ lan tỏa khắp Thành Vô Song, thiêu rụi những dối trá và bóc lột.
***
Sáng hôm sau, Thành Vô Song vẫn chìm trong bầu không khí âm u, nặng nề. Những làn gió lạnh lẽo thổi qua các con phố, mang theo hơi ẩm của đêm chưa tan, cùng với mùi ẩm mốc đặc trưng của những góc phố cũ kỹ. Bầu trời xám xịt, mây giăng kín, như báo hiệu một ngày không mấy tốt lành. Tại quảng trường trung tâm, nơi đặt một bức tượng đá cũ kỹ đã phong hóa hình một vị thần hộ mệnh nào đó, dân chúng Thành Vô Song đã tụ tập đông đúc. Tiếng người xì xào bàn tán, tiếng thở dài não nề, tiếng khóc thút thít của một vài phụ nữ và trẻ nhỏ xen lẫn trong không khí căng thẳng. Sự sợ hãi và tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt của mỗi người, như một bức tranh bi tráng về số phận phàm nhân trong loạn thế. Họ đứng chen chúc nhau, ánh mắt dáo dác nhìn về phía đài cao, nơi Trưởng Lão Hắc Phong và vài đệ tử của hắn đang chuẩn bị công bố cái gọi là "sắc lệnh cứu thế".
Trưởng Lão Hắc Phong, thân hình hơi mập mạp, mặc một bộ đạo bào màu xám tro trông có vẻ cũ kỹ nhưng vẫn được trang trí bằng vài họa tiết mờ nhạt, đứng chễm chệ trên đài cao. Gương mặt hắn gian xảo, đôi mắt ti hí lấp lánh vẻ tính toán và sự khinh miệt rõ ràng khi hắn lướt nhìn đám đông phàm nhân bên dưới. Đám đệ tử của hắn, tu vi Dẫn Khí Cảnh, đứng hai bên, vẻ mặt kiêu ngạo, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, phô trương uy thế. Một tên đệ tử còn cố ý phóng ra một chút linh khí, tạo thành một làn sóng áp lực nhẹ quét qua đám đông, khiến nhiều người yếu ớt phải lùi lại, hoảng sợ.
"Dân chúng Thành Vô Song nghe đây!" Giọng Trưởng Lão Hắc Phong vang vọng, được linh khí gia trì, xuyên thấu không khí lạnh lẽo, mang theo một sự cao ngạo và mệnh lệnh. "Thiên Đạo suy tàn, ma vật hoành hành, đây là lúc các ngươi phải cống hiến cho an nguy của toàn nhân gian! Sắc lệnh mới của Hắc Phong Tông ta, là để bảo vệ các ngươi khỏi tai ương, để duy trì sự bình yên cho Thành Vô Song này!" Hắn bắt đầu hùng hồn diễn thuyết, từng lời lẽ đều được trau chuốt, tô vẽ bằng những mỹ từ hoa mỹ về "đại nghĩa", về "trách nhiệm", về "hy sinh". Nhưng sâu thẳm trong đó, mọi người đều hiểu rằng đó chỉ là một vỏ bọc cho sự bóc lột trắng trợn.
Dân chúng bên dưới xì xào, tiếng bàn tán nhỏ dần rồi lại lớn lên. Có người lắc đầu tuyệt vọng, có người nghiến răng căm phẫn, nhưng không ai dám lên tiếng phản đối. Họ đã quá quen với việc bị áp bức, quá sợ hãi quyền năng của tu sĩ. Tiếng thở dài, tiếng khóc thút thít như một bản hòa tấu buồn thảm của sự cam chịu. Một người phụ nữ trẻ ôm chặt đứa con nhỏ, nước mắt lã chã rơi khi nghe đến việc phải nộp một phần ba sản lượng vải vóc của mình. Chồng nàng là một thợ dệt, cả gia đình sống nhờ vào khung cửi, giờ đây tương lai lại trở nên mịt mờ.
Ẩn mình trong đám đông, Tạ Trần và những người đồng hành quan sát mọi thứ. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt phàm nhân, từng nét biểu cảm của Trưởng Lão Hắc Phong. Anh nhìn thấy rõ sự sợ hãi, sự uất ức trong ánh mắt của dân chúng, và cả sự giả dối, ngạo mạn trong ánh mắt của tu sĩ. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đang hoạt động hết công suất, liên kết mọi thứ lại, chờ đợi thời cơ chín muồi.
Dương Quân đứng bên cạnh Tạ Trần, nắm chặt tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự phẫn nộ trong lòng hắn trào dâng như sóng biển. "Hắn ta quá đáng! Lăng Nguyệt, chúng ta không thể đứng nhìn!" Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy rẫy sự bất bình. Bản năng của một người chính trực, một kiếm tu khao khát chính nghĩa, khiến hắn muốn rút kiếm lao lên, trừng trị kẻ gian tà.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu. "Chưa phải lúc, Dương Quân. Chúng ta phải tin tưởng Tạ Trần." Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt nàng lộ rõ sự phức tạp. Nàng cũng căm phẫn trước sự thối nát của Trưởng Lão Hắc Phong, nhưng nàng hiểu rằng, dùng vũ lực lúc này chỉ là nhất thời. Hơn nữa, việc một tu sĩ khác can thiệp vào chuyện nội bộ của một chi nhánh tông môn khác sẽ gây ra rắc rối lớn hơn, và quan trọng nhất, nó sẽ không giải quyết được gốc rễ vấn đề, không khơi dậy được ý chí của phàm nhân.
Mộ Dung Tuyết siết chặt bàn tay, vẻ mặt nàng đầy đau xót. Nàng cảm nhận rõ rệt nỗi khổ của những người dân này. Nàng đã quen với việc chữa trị vết thương thể xác, nhưng vết thương tinh thần, sự tuyệt vọng của một cộng đồng, lại là thứ khó chữa lành hơn vạn lần.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt xanh biếc lấp lánh sự tò mò. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần "gieo mầm" đêm qua, và giờ nàng đang chờ đợi "cây" sẽ mọc lên như thế nào. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự phấn khích không tên khi chứng kiến sự đối đầu không dùng vũ lực này.
Trưởng Lão Hắc Phong vẫn đang thao thao bất tuyệt. Hắn bắt đầu đọc từng điều khoản trong "sắc lệnh", mỗi điều khoản là một nhát dao cứa vào tài sản, vào công sức của dân chúng Thành Vô Song. Hắn nói về việc thu thuế nặng nề, về việc cưỡng bức lao động, về việc kiểm soát mọi hoạt động sản xuất, buôn bán. Hắn còn nói về việc những ai không tuân theo sẽ bị coi là "đồng lõa với ma vật", sẽ bị "trừng trị thích đáng".
Khi Trưởng Lão Hắc Phong vừa kết thúc bài diễn thuyết dài dòng, và các đệ tử của hắn đang bắt đầu giăng bảng sắc lệnh lên, Tạ Trần khẽ ra hiệu cho Thợ Rèn Mãnh. Ánh mắt Tạ Trần bình tĩnh, nhưng dứt khoát. Thợ Rèn Mãnh gật đầu, ánh mắt ông lão vạm vỡ giờ đây đã không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia kiên định, một sự sẵn sàng.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, rồi lẳng lặng bước ra khỏi đám đông. Anh không vội vàng, từng bước chân anh đều vững chãi, như thể anh đang đi trên con đường đã định sẵn. Dáng người gầy gò của anh, bộ áo vải bố cũ kỹ, hoàn toàn đối lập với vẻ uy nghi, kiêu ngạo của Trưởng Lão Hắc Phong và đám đệ tử. Nhưng khi anh bước đến chính giữa quảng trường, ánh mắt của hàng ngàn người dân Thành Vô Song, và cả của Trưởng Lão Hắc Phong, đều đổ dồn về phía anh. Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua những ngọn cây khô cằn.
Tạ Trần đứng thẳng lưng, đối diện với Trưởng Lão Hắc Phong, một phàm nhân đối diện với một tu sĩ. Khoảnh khắc đó, không có tiếng nói, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, một sự đối đầu của hai luồng tư tưởng, hai con đường.
***
Quảng trường trung tâm Thành Vô Song, giờ đây, dường như trở thành trung tâm của một cơn bão. Bầu trời âm u ban sáng đã chuyển sang quang đãng hơn một chút, một tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây mỏng, chiếu xuống quảng trường, nhưng vẫn không đủ xua tan không khí căng thẳng. Tiếng gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tà áo của dân chúng, và cả mái tóc đen dài của Tạ Trần, nhưng không một ai dám cất tiếng nói. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, đang đứng đối mặt với Trưởng Lão Hắc Phong, một tu sĩ quyền uy.
Trưởng Lão Hắc Phong, vốn đang đắc ý sau bài diễn thuyết đầy tính áp đặt, bị sự xuất hiện đột ngột của Tạ Trần làm cho bất ngờ. Đôi mắt ti hí của hắn nheo lại, lộ vẻ khó chịu và khinh thường. Hắn không thể tin được một phàm nhân lại dám cả gan bước ra giữa chốn đông người, đối diện với uy nghiêm của một trưởng lão tông môn. "Kẻ phàm nhân vô tri kia! Ngươi là ai? Dám cả gan quấy phá đại sự của Hắc Phong Tông ta?" Giọng hắn vang lên đầy uy áp, pha lẫn chút linh khí, như muốn nghiền nát ý chí của Tạ Trần.
Tạ Trần không hề nao núng, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thậm chí còn ánh lên một tia sắc bén, như thể anh đã chờ đợi giây phút này. "Ta là Tạ Trần, một người khách qua đường. Ta nghe Trưởng Lão Hắc Phong nói về 'sắc lệnh cứu thế', về việc bảo vệ nhân gian. Nghe rất hào hùng, rất chính nghĩa." Giọng anh trầm tĩnh, không cao không thấp, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến mọi người phải lắng tai nghe. "Tuy nhiên, có vài điểm khiến Tạ Trần đây mỗ mạo muội không hiểu, mong Trưởng Lão chỉ giáo."
Trưởng Lão Hắc Phong nghe thấy Tạ Trần không sợ hãi mà còn dám chất vấn, cơn tức giận của hắn càng dâng lên. "Vô liêm sỉ! Một kẻ phàm nhân hèn mọn, dám chất vấn trưởng lão tông môn? Ngươi có tư cách gì mà đòi 'không hiểu'?" Hắn hừ lạnh một tiếng, một luồng linh khí vô hình tỏa ra, nhắm thẳng vào Tạ Trần, ý đồ ép anh phải quỳ xuống.
Nhưng Tạ Trần vẫn đứng thẳng, thân hình gầy gò của anh không hề suy suyển. Anh dường như không bị ảnh hưởng bởi áp lực linh khí, hoặc anh đã hóa giải nó một cách tài tình mà không ai hay biết. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đã nhìn thấu bản chất của luồng linh khí đó: chỉ là một sự phô trương, một biểu hiện của sự yếu kém nội tại, chứ không phải là một đòn tấn công thực sự. "Trưởng Lão Hắc Phong, ngài nói vì an nguy nhân gian, nhưng sao sắc lệnh này lại chỉ nhắm vào những người thợ rèn, thợ dệt, những người buôn bán nhỏ lẻ? Ngài yêu cầu họ c��ng nạp một phần ba tài sản, làm việc không công. Nhưng những linh thạch và tài nguyên này, cuối cùng sẽ chảy về đâu, khi mà Hắc Phong Tông của ngài thậm chí còn không đủ sức giữ vững một góc thành này?"
Lời Tạ Trần vừa dứt, một làn sóng xì xào bắt đầu lan rộng trong đám đông. Những câu hỏi mà Tạ Trần vừa đặt ra, chính là những điều mà họ đã nghi ngờ, đã uất ức bấy lâu nay, nhưng không ai dám thốt lên.
Trưởng Lão Hắc Phong giận tím mặt. Hắn không ngờ một phàm nhân lại có thể nói ra những lời lẽ sắc bén như vậy, đâm thẳng vào tim đen của hắn. "Vô liêm sỉ! Kẻ phàm nhân ngươi dám... dám vu khống! Hắc Phong Tông ta làm việc vì đại nghĩa, vì chúng sinh!" Hắn cố gắng biện minh, nhưng giọng hắn đã không còn sự tự tin ban đầu, thay vào đó là sự tức giận và lúng túng. Hắn định dùng uy áp tu sĩ để trấn áp, nhưng Tạ Trần đã nhanh hơn một bước.
"Là ta vô liêm sỉ, hay là kẻ mượn danh nghĩa chính đạo để cướp bóc nhân dân vô tội?" Tạ Trần phản biện, giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng từng lời nói như những nhát kiếm sắc bén, đâm thẳng vào những lỗ hổng trong lý lẽ của Trưởng Lão Hắc Phong. "Ngài nói Thiên Đạo suy tàn, ma vật hoành hành, nhưng chính lòng tham của những kẻ như ngài mới là thứ đang đẩy nhân gian vào vực thẳm! Ngài nói cần tài nguyên để chống ma vật, nhưng trong ba năm qua, kể từ khi ngài đến Thành Vô Song, Hắc Phong Tông của ngài đã thu được bao nhiêu tài nguyên từ dân chúng? Và những tài nguyên đó đã được dùng vào việc gì? Thành trì này đã được củng cố ra sao? Có bao nhiêu ma vật bị tiêu diệt bởi Hắc Phong Tông của ngài? Hay tất cả chỉ để phục vụ cho sự xa hoa của ngài và đám đệ tử, để ngài có thể tranh giành địa vị với các trưởng lão khác trong tông môn?"
Tạ Trần không ngừng nghỉ, anh tiếp tục tung ra những lập luận và bằng chứng không thể chối cãi, tất cả đều dựa trên những thông tin anh đã thu thập và những sợi nhân quả anh đã nhìn thấu. Anh kể về việc Hắc Phong Tông đã thu gom một lượng lớn linh thạch quý giá từ các mỏ đá của Thành Vô Song, nhưng không hề dùng để củng cố phòng tuyến hay chế tạo pháp khí cho thành. Anh nói về việc những người thợ rèn tài năng bị bắt làm việc không công, nhưng sản phẩm của họ lại biến mất một cách bí ẩn, không hề thấy xuất hiện trên chiến trường chống ma vật. Anh vạch trần những "nghi thức cầu phúc" giả dối mà Trưởng Lão Hắc Phong tổ chức, nơi dân chúng phải nộp tiền của để đổi lấy những lời hứa hão huyền.
Dưới những lời lẽ sắc bén của Tạ Trần, Trưởng Lão Hắc Phong bắt đầu hoảng loạn. Hắn cố gắng phản bác, nhưng mọi lời nói của hắn đều yếu ớt, vô nghĩa trước những bằng chứng rõ ràng mà Tạ Trần đưa ra. Hắn nhìn xuống đám đông, muốn dùng uy thế của một tu sĩ để trấn áp. Nhưng lần này, đám đông đã khác.
"Lời Tạ công tử nói đúng!" Một giọng nói vang dội, đầy khí phách, phá tan sự tĩnh lặng. Đó là Thợ Rèn Mãnh, ông lão vạm vỡ giơ cao chiếc búa rèn của mình, ánh mắt rực lửa căm phẫn. "Chúng ta đã quá đủ rồi! Ba năm qua, chúng ta đã cống nạp không biết bao nhiêu, nhưng Thành Vô Song này có được bảo vệ tốt hơn không? Cuộc sống của chúng ta có khá hơn không? Hay chỉ có lão Hắc Phong này và đám đệ tử của hắn sống trong xa hoa, cướp bóc chúng ta?"
Lời hô hào của Thợ Rèn Mãnh như một tiếng sét đánh ngang tai, đánh thức những con người đã cam chịu quá lâu. Từ khắp quảng trường, tiếng xì xào lớn dần, chuyển thành tiếng la ó, tiếng chỉ trích.
"Đúng vậy! Hắn là kẻ lừa đảo!"
"Chúng ta đã bị lừa dối quá lâu!"
"Trả lại tài sản cho chúng tôi!"
"Chúng ta không thể để lũ cáo già này lừa gạt nữa!"
Dân chúng, vốn đã bị dồn nén đến đường cùng, giờ đây bùng nổ. Họ đồng loạt chỉ trích Trưởng Lão Hắc Phong, ánh mắt không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là sự phẫn nộ và ý chí phản kháng. Nhiều người giơ cao nắm đấm, số khác nhặt đá sỏi lên, sẵn sàng ném.
Trưởng Lão Hắc Phong hoàn toàn bị choáng váng. Hắn chưa từng chứng kiến cảnh tượng này. Hắn đã quen với sự cam chịu, sự sợ hãi của phàm nhân. Hắn cố gắng phóng ra linh khí, muốn dùng quyền năng tu sĩ để dập tắt ngọn lửa phản kháng. Nhưng lần này, linh khí của hắn dường như không có tác dụng. Sự đoàn kết, ý chí của hàng ngàn phàm nhân đã tạo thành một bức tường vô hình, làm tiêu tan uy áp của hắn.
"Ngài Trưởng Lão, ngài có muốn ta kể thêm về việc ngài đã biển thủ những viên linh thạch thượng phẩm từ mỏ phía Đông, hay việc ngài đã bán rẻ những loại thảo dược quý hiếm mà dân làng vất vả thu hoạch cho một tông môn buôn lậu ở biên giới phía Bắc không?" Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn bình thản, nhưng mỗi lời nói lại như một nhát búa giáng thẳng vào sự kiêu ngạo của Trưởng Lão Hắc Phong. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng sợ của hắn, như thể anh đang nhìn xuyên qua linh hồn hắn.
Trưởng Lão Hắc Phong toát mồ hôi lạnh. Những bí mật đen tối nhất của hắn, những việc hắn tưởng chừng không ai biết, lại bị một phàm nhân nói ra giữa chốn đông người. Hắn nhận ra, Tạ Trần không chỉ đơn thuần là chất vấn, mà là đang vạch trần tất cả. Hắn không còn đường thoát. Uy danh của hắn đã sụp đổ, sự tôn trọng của dân chúng đã biến thành sự căm ghét. Hắn không thể dùng vũ lực, vì làm vậy sẽ chỉ càng chứng minh những lời Tạ Trần nói là đúng, và sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu của toàn bộ Thành Vô Song, thậm chí là bị tông môn truy cứu vì làm mất mặt.
"Ngươi... ngươi...!" Trưởng Lão Hắc Phong lắp bắp, không nói nên lời. Hắn quay sang đám đệ tử của mình, nhưng chúng cũng đang run rẩy, hoảng sợ trước sự phẫn nộ của đám đông.
Cuối cùng, không còn lựa chọn nào khác, Trưởng Lão Hắc Phong nghiến răng. "Hừ! Đám phàm nhân ngu xuẩn! Sắc lệnh này... tạm thời thu hồi!" Hắn ném cái bảng sắc lệnh xuống đất, rồi quay lưng bỏ chạy trong nhục nhã, đám đệ tử của hắn cũng vội vàng lẽo đẽo theo sau, bỏ lại quảng trường đang hò reo vang dội.
Tiếng hò reo của dân chúng Thành Vô Song vang vọng khắp quảng trường, phá tan bầu không khí u ám bấy lâu. Họ không thể tin được, chỉ bằng lời nói của một thư sinh, và sự đoàn kết của chính họ, đã đánh bại được một trưởng lão tông môn kiêu ngạo. Nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt Thợ Rèn Mãnh, ông lão nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy biết ơn và ngưỡng mộ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nh��n theo bóng lưng Trưởng Lão Hắc Phong khuất dần, rồi lại nhìn Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến rất nhiều trận chiến long trời lở đất giữa các tu sĩ, nhưng chưa bao giờ thấy một trận chiến nào lại có sức lay động lòng người đến vậy. Sức mạnh của lời nói, sức mạnh của sự thật, sức mạnh của lòng người, hóa ra còn đáng sợ hơn vạn pháp thuật. Dương Quân buông lỏng tay, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên gương mặt hắn. Hắn đã tìm thấy con đường mà bấy lâu nay hắn khao khát, con đường của chính nghĩa không cần đổ máu. Mộ Dung Tuyết khẽ lau đi giọt nước mắt lăn trên má, đó là giọt nước mắt của sự xúc động và hy vọng. Tiểu Cửu thì vỗ tay liên hồi, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên đầy phấn khích. "Hồ ly ta đâu có ngu! Sức mạnh của Tạ Trần còn ghê gớm hơn cả ma pháp!" nàng thầm nghĩ.
Tạ Trần nhìn quanh đám đông, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó ẩn chứa một sự hài lòng. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Trưởng Lão Hắc Phong sẽ không dễ dàng bỏ qua, và âm mưu của hắn có thể chỉ là một phần nhỏ trong một mạng lưới tham nhũng lớn hơn. Nhưng anh cũng biết, hạt giống đã được gieo, ngọn lửa đã được nhen nhóm. Phàm nhân Thành Vô Song đã tự mình đứng lên, họ đã tìm thấy sức mạnh trong chính mình, sức mạnh của sự đoàn kết, của 'Nhân Đạo'. Và đó, chính là điều quan trọng nhất. Một kỷ nguyên mới, không phải của những kẻ khao khát thành tiên, mà của những con người khao khát được sống một đời bình thường, đang dần hé mở.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.