Nhân gian bất tu tiên - Chương 510: Hố Sâu Nhân Tính: Quyền Năng Thấp Kém, Đạo Đức Suy Đồi
Đêm đó, trong xưởng rèn cũ kỹ, không có phép thuật nào được thi triển, nhưng một loại sức mạnh vô hình, một ý chí kiên cường đang dần được nhen nhóm, chờ đợi ngày bùng cháy để chiếu sáng Thành Vô Song đang chìm trong bóng tối. Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua những kẽ hở của mái nhà, đánh thức những linh hồn mệt mỏi sau một đêm đầy suy tư. Thành Vô Song, dù đang oằn mình dưới gánh nặng của sự hỗn loạn, vẫn mang trong mình một vẻ đẹp cổ kính không thể phai mờ. Đoàn Tạ Trần rời xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh, không phải để tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn hơn, mà để dấn thân sâu hơn vào những con phố đang mục ruỗng, nơi cái ác ẩn mình dưới lớp vỏ bọc “tiên nhân”.
Họ men theo con đường lát đá xanh cổ kính, dẫn đến Phố Thương Mại Kim Long – huyết mạch kinh tế một thời của Thành Vô Song. Nơi đây, những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, chạm trổ tinh xảo, vẫn còn đó, nhưng không còn toát lên vẻ phồn hoa ngày trước. Thay vào đó là một sự tráng lệ giả tạo, một lớp vỏ bọc che giấu sự suy tàn và mục nát bên trong. Những biển hiệu lớn, từng rực rỡ sắc màu, giờ đây đã phai nhạt, một số còn bị xé rách tả tơi. Đèn lồng trang trí dù vẫn treo cao, nhưng ánh sáng của chúng không đủ xua đi cái bóng tối của sự bất an đang bao trùm.
Không khí nơi đây vẫn sầm uất, náo nhiệt, nhưng là một kiểu náo nhiệt đầy lo âu. Tiếng rao hàng không còn vang dõng dạc mà thay vào đó là những tiếng mời chào yếu ớt, ngập ngừng. Tiếng mặc cả thưa thớt, không còn sự vui vẻ thường thấy. Tiếng nói chuyện ồn ào giữa đám đông lại mang theo âm hưởng của sự than vãn, bất mãn. Đâu đó, tiếng nhạc từ các quán rượu vang lên lạc điệu, như cố gắng che lấp đi sự nặng nề trong lòng người. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc, mùi kim loại nung chảy lẫn lộn vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp khó tả, như chính cái bản chất hỗn loạn của thành phố này.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của phố phường. Anh không vội vàng, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người đọc sách đang lật từng trang của một quyển sử thi bi tráng. Bên cạnh anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác trên mình bộ bạch y thanh thoát, nhưng vẻ lạnh lùng băng giá thường thấy của nàng giờ đây đã thêm vào một chút nặng nề, một sự hoang mang không thể che giấu. Nàng nhìn những tiểu thương với ánh mắt đầy thương cảm, rồi lại quay sang nhìn những kẻ tu sĩ đang ngang nhiên hoành hành.
Chỉ cách đó không xa, một nhóm tu sĩ Dẫn Khí Cảnh đang đứng chặn trước một tiệm bán dược liệu nhỏ. Chúng không có vẻ ngoài uy nghiêm của những tiên nhân mà Lăng Nguyệt từng biết. Thay vào đó, bộ đạo bào của chúng có vẻ cũ kỹ, thậm chí hơi bẩn thỉu. Khuôn mặt chúng lộ rõ vẻ ngạo mạn, đôi mắt không chút thanh khiết mà đầy rẫy sự tính toán, khinh miệt. Một tên tu sĩ mập mạp, tay vê vê sợi râu lởm chởm, lớn tiếng quát tháo chủ tiệm – một lão già gầy gò, lưng còng.
"Lão già, linh thảo Nguyệt Quang Thảo của ngươi đâu? Đã nói là nộp lên tông môn rồi, sao giờ còn dám bày ra đây bán? Hay là muốn giấu giếm làm của riêng?" Tên mập mạp buông lời đe dọa, chân đá đổ mấy chậu linh thảo nhỏ trước cửa tiệm.
Lão chủ tiệm run rẩy cúi đầu, liên tục xua tay: "Tiên sư tha mạng, tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là giữ lại một ít để sống qua ngày... Nguyệt Quang Thảo này cũng chỉ là loại thư���ng, không đáng giá bao nhiêu..."
"Không đáng giá?" Tên tu sĩ cười khẩy, giọng điệu đầy khinh bỉ. "Trong cái thời linh khí suy kiệt này, một cọng rơm cũng là quý! Ngươi dám qua mặt chúng ta sao? Có tin ta phế bỏ tu vi của ngươi, biến ngươi thành phế nhân không?" Hắn cố tình nói lớn, nhằm dọa dẫm những người xung quanh.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, không thể chịu đựng được cảnh tượng này. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên trán. "Thật không thể tin được! Đây là hành động của người tu đạo sao? Khác gì cường đạo!" Hắn nghiến răng, giọng nói mang theo sự phẫn nộ tột cùng. Lý tưởng về tu tiên, về chính nghĩa mà hắn từng theo đuổi, giờ đây đang bị xé nát từng mảnh bởi những gì hắn chứng kiến.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, ánh mắt nàng lạnh lùng nhưng cũng chứa đựng một nỗi đau sâu sắc. "Sự suy tàn của Thiên Đạo không chỉ làm mục ruỗng những kẻ đứng đầu, mà còn gặm nhấm cả những linh hồn nhỏ bé nhất. Lòng tham không còn giới hạn." Nàng đã từng chứng kiến những kẻ cường giả vì dục vọng mà "mất người", nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sự tha hóa này lại có thể lan rộng, ăn sâu vào cả những kẻ tu sĩ cấp thấp, những người chỉ mới bước chân vào con đường tu luyện. Cái giá của quyền năng, dù nhỏ bé, cũng đủ để biến con người thành quỷ dữ.
Tạ Trần vẫn trầm tư, đôi mắt như nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của Phố Kim Long, thấu thị vào tận cùng những góc khuất tăm tối nhất của nhân tính. "Quyền năng càng nhỏ, sự 'mất người' lại càng lộ rõ bản chất thấp kém, bỉ ổi..." Anh khẽ nói, giọng điệu không chút ngạc nhiên, như thể mọi thứ đều nằm trong dự đoán của anh. Những kẻ tu sĩ cấp cao, khi "mất người", thường biểu hiện bằng sự ngạo mạn, khinh thường chúng sinh, bằng những âm mưu thâm hiểm nhằm tranh giành lợi ích to lớn. Còn những kẻ cấp thấp này, chúng không có tư cách để ngạo mạn đến thế, không đủ tầm để bày mưu tính kế, nên sự tha hóa của chúng lại phơi bày trần trụi hơn, bẩn thỉu hơn, qua những hành động cướp bóc, ức hiếp trắng trợn, trực tiếp giẫm đạp lên sự sống và lòng tự trọng của phàm nhân.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, nàng đã sớm nhận ra những điều này từ lâu. Yêu tộc của nàng cũng có kẻ mạnh kẻ yếu, có kẻ thiện kẻ ác, nhưng sự tàn nhẫn của loài người, nhất là những kẻ tự xưng là "tiên nhân", đôi khi còn vượt xa sự tàn bạo bản năng của yêu thú. "Bọn chúng còn tệ hơn cả yêu quái. Yêu quái chúng ta còn biết đói mới ăn, biết no thì dừng. Còn lũ này, lòng tham của chúng là một cái hố sâu không đáy," nàng thì thầm, ánh mắt xanh biếc lộ rõ vẻ khinh thường.
Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc, gương mặt dịu dàng thường ngày giờ đây đượm vẻ đau buồn. Nàng đã chứng kiến quá nhiều khổ đau của phàm nhân, nhưng mỗi lần chứng kiến lại là một vết cứa mới vào trái tim. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không lay chuyển, một sự đối lập hoàn toàn với hành vi của những kẻ tu sĩ kia.
Tạ Trần không dừng l��i quá lâu ở một điểm. Anh dẫn nhóm đi sâu vào các ngóc ngách của khu phố, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trong các hành vi áp bức. Anh muốn các đồng minh của mình nhìn thấy rõ ràng hơn, cảm nhận sâu sắc hơn cái hiện thực tàn khốc này, không chỉ qua lời kể mà bằng chính mắt mình. Anh không cần phải thuyết phục bằng lời nói, chỉ cần để họ chứng kiến. Những gì họ thấy sẽ tự khắc phá vỡ những bức tường lý tưởng còn sót lại trong tâm trí họ.
Thời gian dần trôi, ánh nắng trưa gay gắt đã chuyển sang sắc vàng dịu của chiều tà, nhưng không khí trên Phố Thương Mại Kim Long vẫn không bớt đi sự căng thẳng. Đoàn người Tạ Trần đi qua một cửa hàng vải lụa. Nơi đây, cảnh tượng còn tồi tệ hơn cả tiệm dược liệu ban nãy. Một nhóm tu sĩ Dẫn Khí Cảnh, vẻ mặt bặm trợn, đang đập phá tan hoang những xấp vải lụa đủ màu sắc. Tiếng vải xé rách, tiếng đồ vật đổ vỡ vang lên chói tai.
Một lão chủ cửa hàng gầy gò, mái tóc bạc phơ, đang bị hai tên tu sĩ giữ chặt, một tên khác thì liên tục dùng chân đá vào người ông ta. "Lão già, linh thạch đâu? Dám qua mặt các tiên sư chúng ta sao?" Tên tu sĩ đá mạnh vào ngực lão chủ, khiến ông ta ho sặc sụa. "Nghe nói cửa hàng vải lụa của ngươi làm ăn phát đạt, chắc chắn giấu được không ít linh thạch chứ gì? Mau giao ra đây, nếu không ta sẽ cho ngươi nếm mùi pháp thuật!"
Lão chủ cửa hàng co quắp trên nền đất, khuôn mặt nhăn nheo vì đau đớn và sợ hãi. "Tiên sư tha mạng! Tiểu nhân thật sự không có... Cửa hàng này chỉ là buôn bán vải vóc, kiếm chút tiền nuôi gia đình, nào có linh thạch quý giá gì..." Giọng ông ta run rẩy, khản đặc.
Đám đông phàm nhân xung quanh, vốn đang tấp nập qua lại, giờ đây đã lùi lại một khoảng cách an toàn, sợ hãi co rúm. Không ai dám lên tiếng, không ai dám can thiệp, chỉ có những ánh mắt đầy căm phẫn và bất lực hướng về phía những kẻ tu sĩ. Sự sợ hãi đã biến họ thành những bức tượng câm lặng.
Tạ Trần nhìn thấy Thợ Rèn Mãnh đang đứng trong đám đông đó. Đôi mắt ông ta đỏ ngầu vì tức giận, bàn tay thô ráp siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, nhưng ông ta vẫn không dám hành động. Sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt vạm vỡ, khiến Tạ Rèn Mãnh, một người đàn ông mạnh mẽ, giờ đây trông thật nhỏ bé và đáng thương.
Tạ Trần đứng yên tại chỗ, ánh mắt thấu thị quét qua từng tên tu sĩ đang ngang ngược, rồi lại lướt qua đám đông phàm nhân đang sợ hãi. Anh không hề lộ chút tu vi nào, không có bất kỳ động tác nào cho thấy mình là một người có khả năng can thiệp bằng vũ lực. Nhưng khi anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh, không hề cao giọng, lại vang đủ để đám đông và cả những tên tu sĩ kia phải sững lại.
"Kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu, dùng uy quyền để cướp bóc... Đây là 'đạo' mà các vị tự xưng là tu sĩ đang theo đuổi sao? Hay là chỉ những kẻ cướp có pháp thuật?"
Lời nói của Tạ Trần không mang theo linh lực, không có sức mạnh thần thông, nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tai những kẻ tu sĩ đang hoành hành. Chúng sững người, quay đầu nhìn về phía Tạ Trần. Chúng thấy một thư sinh gầy gò, ăn mặc giản dị, không chút tu vi, vậy mà dám buông lời chất vấn.
Tên tu sĩ mập mạp ban nãy, sau một thoáng ngạc nhiên, lập tức cười khẩy. "Ồ, ở đâu ra một con kiến dám nói chuyện đạo lý với tiên sư vậy? Ngươi là thứ gì mà dám xen vào chuyện của tu sĩ?" Hắn định vung tay tát Tạ Trần.
Nhưng Tạ Trần không lùi bước. Ánh mắt anh vẫn bình thản, nhưng lại mang theo một sự kiên định khiến tên tu sĩ đó không khỏi rùng mình. "Ta chỉ là một phàm nhân, một con kiến trong mắt các vị. Nhưng ngay cả một con kiến cũng có quyền sống, có quyền được đối xử công bằng. Các vị khoác lên mình danh xưng 'tiên sư', nhưng hành động lại thua cả phàm nhân lương thiện. Chẳng phải là đang tự làm nhục cái 'đạo' mà các vị tôn thờ sao?"
Hồ Ly Nữ, nép sát bên Tạ Trần, khẽ thì thầm: "Ngươi không định ra tay thật sao? Bọn chúng đang đánh người đấy!" Nàng có thể cảm nhận được sự phẫn nộ và khao khát ra tay bảo vệ của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, thậm chí cả Lăng Nguyệt cũng đang chuẩn bị động thủ. Nhưng Tạ Trần lại chọn cách khác, một cách mà nàng chưa từng thấy.
"Ra tay bằng bạo lực, chỉ đổi lại một khoảnh khắc yên bình. Ta muốn gieo một hạt giống khác," Tạ Trần đáp lại Hồ Ly Nữ bằng một giọng r���t khẽ, chỉ đủ cho những người đứng gần nghe thấy.
Những lời nói của Tạ Trần, dù không có sức mạnh vật chất, lại gieo vào lòng đám đông phàm nhân một tia sáng le lói. Họ nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn những kẻ tu sĩ đang ngẩn người vì bị chất vấn. Một thư sinh gầy yếu dám nói ra những lời mà không ai dám nói. Tia hy vọng đó, dù nhỏ bé, lại bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ.
Tên tu sĩ mập mạp bỗng thấy khó chịu. Lời nói của Tạ Trần như một mũi kim châm vào lòng tự tôn rỗng tuếch của hắn. Hắn không thể dùng pháp thuật để đối phó với một phàm nhân, vì điều đó sẽ khiến hắn mất mặt trước đồng môn và đám đông. Nhưng hắn cũng không thể để một kẻ phàm nhân nói những lời như vậy mà không bị trừng phạt. Hắn định bước tới, dùng vũ lực phàm tục để "dạy dỗ" Tạ Trần.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ phía sau đám đông. "Đúng vậy! Chúng nó là tiên nhân hay cường đạo? Lòng tham của chúng là vô đáy! Ai cho chúng cái quyền cướp bóc, đánh đập người lương thiện?"
Đám đông xôn xao. Mọi người quay lại nhìn. Kẻ vừa lên tiếng không ai khác chính là Thợ Rèn Mãnh. Ánh mắt ông ta giờ đây không còn sự bất lực, mà thay vào đó là một ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy. Lời nói của Tạ Trần đã châm ngòi cho sự kiềm nén bấy lâu trong lòng ông ta. Một người, một con kiến dám lên tiếng, thì sao ông ta, một người thợ rèn vạm vỡ, lại không dám?
Cái tên tu sĩ mập mạp và đồng bọn trợn mắt nhìn Thợ Rèn Mãnh. Chúng không ngờ lại có kẻ dám hùa theo Tạ Trần. Sự việc dần trở nên phức tạp hơn, không còn là một vụ ức hiếp đơn thuần. Đối mặt với một thư sinh gầy gò, chúng có thể dễ dàng ra tay. Nhưng đối mặt với một đám đông phàm nhân bắt đầu xôn xao, bắt đầu có tiếng nói ủng hộ, chúng lại chần chừ. Sức mạnh của số đông, dù không có tu vi, cũng là một thứ mà chúng phải dè chừng. Chúng không muốn gây ra một cuộc bạo loạn lớn, vì điều đó có thể thu hút sự chú ý của các tông môn lớn hơn, hoặc tệ hơn là của những kẻ tu sĩ mạnh hơn đang tranh giành địa bàn.
Sau một hồi chần chừ, tên tu sĩ mập mạp hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho đồng bọn bỏ đi. "Hừ! Lần này coi như các ngươi may mắn! Chờ đấy! Thành Vô Song này, sớm muộn gì cũng là của chúng ta!" Chúng bỏ đi, để lại cửa hàng vải lụa tan hoang và lão chủ tiệm đang run rẩy.
Thợ Rèn Mãnh nhìn theo bóng dáng những tên tu sĩ khuất dần, rồi quay sang nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy cảm kích và cả sự ngạc nhiên. Những người phàm nhân khác cũng nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt tương tự, trong đó có cả sự tò mò và một tia hy vọng mới chớm nở.
Đêm đã buông xuống, bóng tối bao trùm Thành Vô Song, nhưng trong xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh, ngọn lửa lò rèn vẫn cháy bập bùng, chiếu sáng những khuôn mặt đầy suy tư. Tiếng búa rèn va chạm giờ đây đã im bặt, thay vào đó là tiếng lửa reo khe khẽ từ lò nung, cùng với mùi kim loại nung chảy và khói than vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy nặng nề. Ngoài trời, đêm tối se lạnh, làm nổi bật sự ấm áp và yên tĩnh hiếm hoi bên trong xưởng rèn.
Sau khi những tên tu sĩ kia b�� đi, Tạ Trần cùng các đồng minh và Thợ Rèn Mãnh trở về xưởng rèn. Lão chủ tiệm vải lụa cũng được Mộ Dung Tuyết chữa trị sơ qua vết thương, rồi được Thợ Rèn Mãnh đưa về nhà. Giờ đây, chỉ còn lại nhóm Tạ Trần và Thợ Rèn Mãnh. Ông Mãnh ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, khuôn mặt vạm vỡ vẫn còn đọng lại vẻ phẫn nộ xen lẫn sự bất lực.
"Chúng ta chỉ là phàm nhân, làm sao đấu lại được tiên sư? Chỉ có thể chịu đựng..." Thợ Rèn Mãnh nghiến răng nói, giọng ông ta nặng trĩu. Dù vừa rồi ông đã dũng cảm lên tiếng, nhưng nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đã ăn sâu vào tâm trí phàm nhân vẫn còn đó. "Ngày nào chúng còn ở đây, ngày đó Thành Vô Song này còn khổ. Chúng tôi đã quá quen với cảnh bị ức hiếp rồi."
Tạ Trần ngồi đối diện, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhìn sâu vào Thợ Rèn Mãnh. Anh không vội vàng phản bác, mà chỉ để cho những lời uất ức của ông ta trôi qua. Sau một khoảng lặng, Tạ Trần khẽ nói, giọng anh vẫn trầm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc. "Chịu đựng mãi sao? Hay là chỉ cần một người dám lên tiếng, một người dám đứng dậy, sẽ có những người khác theo sau? Sức mạnh của một người nhỏ bé, nhưng sức mạnh của hàng vạn người thì sao?"
Anh không đưa ra một giải pháp cụ thể, mà chỉ đặt ra một câu hỏi, một hạt giống ý tưởng vào mảnh đất tâm trí của Thợ Rèn Mãnh. Anh biết rằng, để khơi dậy ý chí phản kháng trong lòng phàm nhân, không thể dùng mệnh lệnh hay lời kêu gọi suông, mà phải để chính họ tự suy ngẫm, tự tìm ra câu trả lời. Anh muốn họ nhận ra quyền năng tiềm ẩn trong chính sự đoàn kết của họ.
Thợ Rèn Mãnh ngẩng đầu, ánh mắt hoài nghi nhìn Tạ Trần. "Hàng vạn người? Nhưng ai sẽ dẫn dắt? Ai sẽ đứng lên trước? Chúng tôi không có pháp thuật, không có thần thông. Một lời nói của tiên nhân cũng đủ khiến chúng tôi hồn phi phách tán."
"Pháp thuật và thần thông chỉ là một loại sức mạnh. Lòng người, ý chí, sự đoàn kết cũng là một loại sức mạnh, thậm chí còn bền vững hơn," Tạ Trần kiên nhẫn giải thích. "Các vị nói không có pháp thuật để chống lại họ, vậy có cách nào để họ không còn muốn dùng pháp thuật với các vị nữa không? Có cách nào để họ không còn dám ức hiếp các vị nữa không? Ai mới là người có quyền định đoạt số phận của mình, là các vị, hay là những kẻ tu sĩ kia?"
Lời nói của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, thấm đẫm vào tâm trí của Thợ Rèn Mãnh, làm dịu đi ngọn lửa phẫn nộ, nhưng lại nhen nhóm một ngọn lửa khác – ngọn lửa của sự tự vấn và hy vọng. Ông Mãnh bắt đầu suy ngẫm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa lò rèn đang nhảy múa. Ông nghĩ về những gì Tạ Trần đã làm ở Phố Kim Long, chỉ bằng vài lời nói mà đã khiến những tên tu sĩ kia phải chùn bước, và đã khơi dậy sự đồng lòng trong đám đông phàm nhân. Đó không phải là sức mạnh thần thông, mà là một thứ sức mạnh khác, mạnh hơn nhiều, thứ sức mạnh đến từ sự thật và ý chí.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện, ánh mắt nàng phức tạp. Nàng đã từng là một tu sĩ cấp cao, từng tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh tu vi. Nhưng những gì nàng chứng kiến từ khi đi cùng Tạ Trần đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin đó. "Trước đây ta luôn nghĩ sức mạnh tu vi là tối thượng. Chỉ có tu vi cao cường mới có thể bảo vệ bản thân và chúng sinh. Nhưng những gì Tạ Trần làm... nó chạm đến một thứ còn sâu hơn cả sức mạnh." Nàng khẽ nói, giọng mang theo sự thấu hiểu và một chút chua chát. Nàng nhận ra, sức mạnh tu vi có thể mang lại quyền năng, nhưng cũng có thể dễ dàng bị lạm dụng, bị tha hóa, khiến người tu đạo "mất người". Còn cái "đạo" mà Tạ Trần đang theo đuổi, đó là "Nhân Đạo", nó không tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, mà tìm kiếm nó từ sâu thẳm bên trong mỗi con người, từ sự gắn kết giữa người với người.
Dương Quân gật đầu đồng tình. Sự phẫn nộ trong lòng hắn giờ đây đã lắng xuống, thay vào đó là sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Đúng vậy. Các tu sĩ kia không hề yếu, tu vi Dẫn Khí Cảnh, dù không phải là cao cường, cũng đủ để áp chế phàm nhân. Nhưng lại không thể đối phó với sự 'phản kháng' không dùng vũ lực của phàm nhân khi được Tạ huynh khơi gợi." Hắn đã từng nghĩ đến việc rút kiếm, dùng võ lực để bảo vệ những người yếu thế. Nhưng Tạ Trần đã cho hắn thấy một con đường khác, một con đường bền vững hơn, không đổ máu nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả một cộng đồng.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng thêm vào: "Sức mạnh của trí tuệ, của lòng người, đôi khi còn mạnh hơn vạn đạo pháp. Tạ Trần huynh đã cho chúng ta thấy điều đó." Nàng luôn là người có lòng trắc ẩn sâu sắc với phàm nhân, và giờ đây, con đường "Nhân Đạo" của Tạ Trần càng củng cố thêm niềm tin của nàng.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi nép mình trong một góc, đôi tai cáo khẽ vểnh lên nghe ngóng. Nàng vẫn còn bản năng của yêu tộc, khao khát dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề. Nhưng những gì Tạ Trần đã làm, cách anh đối phó với những kẻ tu sĩ, đã khiến nàng phải suy nghĩ. Nàng nhận ra rằng, dù mạnh đến đâu, một cá nhân cũng không thể chống lại cả một dòng chảy. Nhưng khi một dòng chảy nhỏ hợp thành một con sông lớn, nó có thể cuốn trôi mọi thứ. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" nàng lẩm bẩm, ánh mắt xanh biếc lấp lánh sự tò mò và một chút ngưỡng mộ dành cho Tạ Trần. Nàng bắt đầu hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất của con người không phải là tu vi, mà là khả năng đoàn kết, khả năng thay đổi nhận thức, khả năng truyền cảm hứng.
Tạ Trần nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Thợ Rèn Mãnh, người vẫn đang trầm tư. Anh biết rằng, hạt giống đã được gieo. Giờ là lúc để nó nảy mầm và phát triển. "Thiên Đạo suy tàn, Ma Chủ Cửu U đang rình rập, các đại tông môn chỉ lo tranh giành và cố thủ trong tuyệt vọng. Trong hỗn loạn này, nếu phàm nhân không tự cứu lấy mình, thì không ai có thể cứu họ," Tạ Trần nói, giọng anh mang theo một sự bi tráng, nhưng cũng đầy quyết tâm. "Thành Vô Song này, có thể sẽ là nơi khởi đầu cho một điều gì đó mới mẻ, một con đường khác."
Ông Mãnh ngẩng đầu lên, ánh mắt dần trở nên kiên định. Ông nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những người đồng hành của anh. "Vậy... chúng tôi phải làm gì?" Giọng ông ta không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, một sự sẵn sàng hành động.
Tạ Trần nở một nụ cười nhẹ, như thể anh đã chờ đợi câu hỏi này. "Đêm nay, hãy nghĩ về điều đó, tiền bối. Hãy nghĩ về sức mạnh của sự đoàn kết, về ý chí của phàm nhân. Và ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu." Anh không hứa hẹn phép màu, không hứa hẹn chiến thắng dễ dàng. Anh chỉ hứa hẹn một con đường, một sự lựa chọn. Và trong xưởng rèn ấm cúng ấy, giữa màn đêm lạnh lẽo của Thành Vô Song, một ngọn lửa mới, không phải lửa rèn, mà là ngọn lửa của "Nhân Đạo", đang lặng lẽ bùng cháy, chờ đợi ngày lan tỏa khắp thành phố đang chìm trong hỗn loạn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.