Nhân gian bất tu tiên - Chương 509: Tiên Tranh Loạn Thế: Phàm Trần Khổ Đau
Biển cả đã yên bình trở lại, ít nhất là trong khoảnh khắc. Ngọn lửa trại tại Thôn Vân Thủy bập bùng, soi rọi những khuôn mặt đã tìm thấy lại niềm tin. Tạ Trần biết, đó chỉ là một chiến thắng nhỏ bé, một vết khâu tạm bợ trên tấm màn Thiên Đạo đang mục nát. Cái gọi là "Kẻ Hút Hồn Biển Cả" đã tạm lắng, không phải bởi pháp thuật hay thần thông, mà bởi sự thức tỉnh của ý thức, của tri thức phàm nhân và sự đoàn kết của lòng người. Tuy nhiên, nỗi lo về sự suy tàn của Thiên Đạo vẫn như một bóng ma lẩn khuất, và những gì đang chờ đợi họ ở phía trước, có lẽ còn khốc liệt hơn nhiều.
Khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, cả nhóm đã rời khỏi Thôn Vân Thủy, hướng về phía bắc, nơi Thành Vô Song sừng sững tọa lạc. Dọc đường đi, cảnh vật dần thay đổi. Từ những cánh đồng xanh mướt, họ bắt đầu chứng kiến những dấu hiệu của sự cạn kiệt, những mảnh đất khô cằn, những khu rừng thưa thớt, và những làng mạc tiêu điều, vắng bóng người. Không khí cũng trở nên nặng nề hơn, không còn sự trong lành của biển cả, mà thay vào đó là mùi bụi bặm, mùi đất khô và một thứ mùi lạ lẫm, kh�� tả, giống như sự mục rữa của vạn vật.
"Thành Vô Song... đã từng là một trong những đô thị phồn hoa nhất ở phía bắc," Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, giọng nàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, như một lời tự sự hơn là một câu nói với ai đó. Nàng khoác trên mình bộ bạch y thanh thoát, nhưng giờ đây, y phục ấy dường như không còn vẻ thuần khiết mà nhuốm màu phong trần của bụi bặm đường xa. Đôi mắt phượng của nàng, vốn sắc bén như dao, giờ đây lại ánh lên một vẻ mệt mỏi, xen lẫn chút hoài niệm và nghi ngờ. "Nơi đây từng là trái tim kinh tế của cả một vùng rộng lớn, là nơi giao thương sầm uất, là điểm đến của vô số tu sĩ và phàm nhân." Khi nàng nói, ánh mắt nàng quét qua những dấu vết đổ nát dọc đường, những ngôi nhà hoang tàn, những con đường nứt nẻ. Nàng đã từng đến Thành Vô Song khi còn là một thiếu nữ tu hành đầy kiêu hãnh, và hình ảnh trong ký ức nàng giờ đây hoàn toàn khác biệt. Sự tương phản ấy như một nhát dao cứa vào lòng nàng, khiến những hoài nghi về con đường tu tiên và cái giá phải trả cho sự bất tử càng thêm sâu sắc.
Dương Quân siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch dưới lớp áo đạo bào màu lam nhạt. Khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây hiện rõ vẻ bàng hoàng và phẫn nộ. "Những kẻ tu sĩ đó... vì chút tài nguyên mà tàn phá đến mức này sao?" Hắn nghiến răng, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm gừ bị kìm nén. Hắn đã từng tin vào chính nghĩa của Tiên môn, vào sự cao cả của con đường tu luyện. Nhưng những gì hắn chứng kiến từ ngày đi cùng Tạ Trần đã dần dần phá vỡ mọi lý tưởng đẹp đẽ mà hắn từng ôm ấp. Sự mục ruỗng của Thiên Đạo dường như đã ăn sâu vào cả đạo tâm của những người tu hành, biến họ thành những kẻ tham lam, tàn bạo, không khác gì yêu ma trong truyền thuyết. Hắn tự hỏi, nếu cứ tiếp tục con đường tu tiên, liệu hắn có trở thành một trong số đó hay không?
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, bước đi vững chãi trên con đường đầy sỏi đá. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng chi tiết nhỏ nhất của cảnh tượng hoang tàn. Không một lời than vãn, không một tiếng thở dài, chỉ có sự quan sát tỉ mỉ và một dòng suy nghĩ cuộn chảy trong tâm trí. "Tài nguyên cạn kiệt, lòng người cũng cạn kiệt theo. Đây là hậu quả tất yếu khi Thiên Đạo suy tàn, mà đạo tâm cũng chẳng còn." Giọng nói của anh trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại mang một sức nặng triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm. Anh không đổ lỗi cho tu sĩ hay phàm nhân, mà chỉ đơn giản chỉ ra quy luật nhân quả, sự liên kết sâu xa giữa sự suy yếu của thế giới tự nhiên và sự tha hóa của bản tính con người.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh lịch, đưa tay che miệng, đôi mắt nàng đượm buồn. "Thật đáng thương..." Nàng thì thầm, không chỉ cho những phàm nhân khốn khổ mà còn cho cả những tu sĩ đã đánh mất chính mình. Nàng, một y sư, luôn mong muốn cứu chữa và xoa dịu nỗi đau. Nhưng nỗi đau này, dường như đã vượt xa mọi loại thuốc thang.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ cụp xuống, biểu lộ sự sợ hãi và kinh ngạc. Nàng đã từng thấy yêu tộc tranh giành lãnh địa, chém giết lẫn nhau để đoạt lấy linh khí. Nhưng cảnh tượng này, một thành phố lớn bị hủy hoại từ bên trong bởi chính những kẻ được gọi là "tiên nhân", lại mang một sự tàn khốc khác, một sự tàn khốc đến từ sự lạnh lùng, vô cảm và lòng tham vô độ. Nàng bỗng thấy yêu tộc của mình, dù đôi khi hung dữ, vẫn có những quy tắc và bản năng sinh tồn, chứ không phải sự hủy diệt vô ý thức như thế này.
Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi từng đứng sừng sững như một biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ hiện ra trước mắt họ như một gã khổng lồ bị thương. Các phù văn trận pháp khắc trên tường đá xanh kiên cố đã mờ nhạt, một số chỗ đã bị nứt vỡ, lộ ra những mảng tường gạch vụn. Cánh cổng sắt khổng lồ, vốn phải luôn được canh gác nghiêm ngặt, giờ đây chỉ khép hờ, một bên bản lề đã gỉ sét và xiêu vẹo. Tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa, tiếng người nói chuyện ồn ào ngày xưa đã biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió lạnh rít qua những khe hở, mang theo mùi bụi bặm và kim loại mục nát.
Lính gác thưa thớt, tiều tụy, đứng dựa vào tường, ánh mắt vô hồn, không còn vẻ oai nghiêm của một binh lính trấn giữ thành trì. Dòng người ra vào cổng thành cũng lưa thưa, mỗi người đều mang một vẻ mặt sợ hãi, đói khổ, quần áo rách rưới, bước chân nặng nề. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt ai, như thể sợ hãi bất cứ sự chú ý nào. Những tòa nhà đổ nát, những vết tích của pháp thuật và chiến tranh còn hằn rõ trên tường thành, những mảng cháy đen, những lỗ hổng khổng lồ, như những vết thương không thể lành.
Khi đi qua cánh cổng đổ nát, Tạ Trần dừng lại một lát, nhắm mắt lại. Anh không cần dùng thần thức hay phép thuật, anh chỉ đơn giản là lắng nghe. Lắng nghe tiếng gió thì thầm những câu chuyện buồn của thành phố, lắng nghe nhịp đập yếu ớt của những trái tim đang cố gắng tồn tại, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật đang kêu gào trong sự mục rữa. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi, và cả những tia hy vọng le lói, ẩn sâu dưới lớp tro tàn. Mùi hương của thành phố giờ đây là một hỗn hợp của bụi, ẩm mốc, và một chút mùi máu tanh đã khô. Anh biết, đây không chỉ là một thành phố đang suy tàn, mà là một minh chứng sống động cho cái giá của sự “mất người” trong thời đại Thiên Đạo suy kiệt.
***
Nhóm Tạ Trần tiến sâu vào lòng thành phố, nơi từng là Phố Thương Mại Kim Long lừng danh. Cái tên "Kim Long" giờ đây nghe thật châm biếm, bởi nơi này chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, một biển gạch vụn và gỗ mục. Những cửa hàng lớn, từng trưng bày vô số kỳ trân dị bảo và hàng hóa xa xỉ, giờ chỉ còn là những khung xương mục nát, với những tấm ván gỗ mục nát che chắn cửa ra vào, hoặc bị phá hủy hoàn toàn, lộ ra những khoảng trống đen ngòm như hốc mắt của một bộ xương khô. Gió lạnh thổi từng đợt, cuốn theo bụi bặm bay mù mịt, biến cảnh vật vốn đã thê lương càng thêm ảm đạm.
Trên con đường chính, từng là nơi tấp nập xe ngựa và người buôn bán, giờ chỉ còn lưa thưa vài cái bóng người co ro, cố gắng che chắn khỏi cơn gió buốt. Giữa không gian hoang tàn đó, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ. Một nhóm tu sĩ, mặc đạo bào của một tông môn nhỏ, đang cưỡng đoạt hàng hóa từ những người bán rong khốn khổ. Đó là những món đồ lặt vặt, vài củ khoai tây, vài bó rau héo úa, hoặc những mảnh vải cũ kỹ – tất cả đều là những thứ đáng giá như vàng với những phàm nhân đang đói khát.
Một Sứ Giả Tiên Môn, cao ráo, lạnh lùng, mặc áo bào tiên môn màu xám tro, đứng khoanh tay quan sát. Vẻ mặt hắn không chút cảm xúc, như thể những gì đang diễn ra trước mắt không liên quan gì đến hắn, hoặc tệ hơn, là một lẽ đương nhiên. Hắn có một vẻ ngạo mạn cố hữu, đôi mắt nhìn xuống phàm nhân như thể họ là những con kiến. Một lão phu nhân, tóc bạc phơ, cố gắng níu giữ một túi gạo cũ, ánh mắt bà tràn đầy sự van nài và tuyệt vọng. Nhưng đáp lại bà là một cái hất tay thô bạo của một tu sĩ trẻ, khiến bà ngã lăn ra đất, túi gạo văng tung tóe.
Lão phu nhân rên rỉ, những hạt gạo trắng ngần lăn lóc trên nền đất bẩn thỉu. Một người đàn ông trung niên, có lẽ là con trai bà, không chịu nổi cảnh tượng đó, liền vọt tới, cố gắng giành lại túi gạo. "Các người... các người không thể làm vậy! Đây là cái ăn của cả nhà chúng tôi!" Hắn gào lên, giọng nói khản đặc vì phẫn uất.
Sứ Giả Tiên Môn khẽ nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện lên trên khuôn mặt vô cảm. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay lên, một luồng pháp lực vô hình liền lao tới, trấn áp người đàn ông. Người đàn ông trung niên ngã quỵ xuống, ôm ngực ho sù sụ, không thể nhúc nhích. "Linh thạch và thảo dược này là của trời đất, các ngươi phàm nhân giữ làm gì? Sớm muộn cũng thành vật vô chủ thôi." Giọng hắn vang lên lạnh lùng, chứa đầy sự khinh miệt. "Những thứ linh khí này, chỉ những người có duyên với Tiên Đạo mới xứng đáng sở hữu. Các ngươi, phàm nhân thấp kém, chỉ biết ăn uống tầm thường, sao có thể hiểu được giá trị của chúng?" Hắn không nhắc đến linh thạch hay thảo dược, mà lại nói về gạo và vải vóc như thể chúng là những thứ vô giá trị trong mắt hắn, chỉ xứng đáng bị cướp đoạt.
"Đây... đây là Tiên Đạo sao?" Dương Quân lẩm bẩm, ánh mắt hắn rực lửa giận dữ. Hắn đã từng nghĩ rằng tu tiên là để bảo vệ phàm nhân, để duy trì trật tự thế gian. Nhưng những gì hắn thấy giờ đây lại là sự hủy hoại, sự áp bức đến từ chính những kẻ tự xưng là người bảo hộ. Hắn muốn lao tới, muốn dùng sức mạnh của mình để ngăn cản sự bất công này, muốn bảo vệ những người yếu thế. Một luồng linh lực bắt đầu cuộn trào trong cơ thể hắn, đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng xanh.
Nhưng một bàn tay chợt nắm lấy cổ tay hắn, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Đó là Tạ Trần. Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo của anh nhìn thẳng vào Sứ Giả Tiên Môn và những tu sĩ đang cướp bóc. "Đây là bản chất của kẻ mạnh không còn đạo đức. Không liên quan đến Tiên hay Ma, chỉ là lòng tham." Giọng Tạ Trần trầm thấp, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn tĩnh lạ thường, như một dòng nước lạnh dội vào ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng Dương Quân. Anh không ngăn cản Dương Quân vì sợ hãi, mà vì anh biết, một hành động bộc phát lúc này chỉ như muối bỏ biển, không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Cái mà Thành Vô Song cần không phải là một anh hùng đơn độc, mà là sự thức tỉnh của chính những người dân.
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng đến đáng sợ. Nàng đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng tàn khốc trong cuộc chiến giữa các tông môn, nhưng chưa bao giờ nó lại chân thực và trần trụi như lúc này. Những lời nói của Sứ Giả Tiên Môn như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng giữa nàng và lý tưởng về một Tiên Đạo cao thượng. Nàng tự hỏi, đã có bao nhiêu lần, nàng đã vô tình làm ngơ trước những cảnh tượng tương tự, chỉ vì bị che mắt bởi cái gọi là "đại cục" hay "trách nhiệm của tiên nhân"? Cái lạnh giá trong tim nàng không phải đến từ cơn gió buốt, mà là từ sự tuyệt vọng trước sự tha hóa của chính con đường mà nàng đã cống hiến cả đời.
Mộ Dung Tuyết đau lòng quay mặt đi, không nỡ nhìn cảnh tượng lão phu nhân ôm lấy túi gạo rách nát, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Nàng có thể cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng và cả sự căm hờn đang len lỏi trong trái tim của những người phàm nhân đó. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng, vốn là một câu hỏi tu từ, giờ đây lại vang vọng như một lời lên án đanh thép trong tâm trí nàng và những người đồng hành.
Hồ Ly Nữ nhíu mày, đôi tai cáo khẽ vểnh lên, lắng nghe từng tiếng than vãn, từng tiếng rên rỉ. Nàng đã từng nghĩ, yêu tộc mới là kẻ tàn bạo, là mối đe dọa. Nhưng những gì nàng thấy ở đây, từ những "tiên nhân" này, lại mang một sự tàn nhẫn khác, một sự tàn nhẫn đến từ sự coi thường và khinh miệt đối với sinh mạng khác. Nàng bỗng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "mất người". Phải chăng, những tu sĩ này đã "mất người" đến mức không còn nhận ra được nhân tính trong chính mình?
Tạ Trần vẫn giữ chân Dương Quân, ánh mắt anh không rời khỏi hiện trường. Anh không thể can thiệp ngay lập tức, vì anh biết, đây chỉ là một trong vô vàn cảnh tượng bất công đang diễn ra khắp nơi trong Thành Vô Song. Để thay đổi, cần phải tìm ra gốc rễ, cần phải khơi dậy một sức mạnh lớn hơn. Anh cùng các đồng minh lặng lẽ quan sát, thu thập thông tin và cảm nhận nỗi đau của người dân, để những hình ảnh này khắc sâu vào tâm trí, củng cố thêm niềm tin vào con đường "Nhân Đạo" mà anh đang đi.
***
Khi màn đêm buông xuống, phủ một màu đen đặc lên Thành Vô Song, Tạ Trần dẫn nhóm đến một xưởng rèn cũ kỹ, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, tối tăm. Không khí lạnh lẽo, tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ hở của bức tường đổ nát và tiếng chó sủa vọng từ xa xăm. Không trăng, không sao, bóng tối như nuốt chửng mọi thứ, khiến con đường càng thêm âm u. Mùi khói than, mùi kim loại nóng và mùi ẩm mốc của gỗ mục hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự cũ kỹ và cô độc.
Bên trong xưởng rèn, một ngọn lửa yếu ớt bập bùng trong lò, soi sáng một góc nhỏ. Thợ Rèn Mãnh, một người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt lấm lem nhọ than, đang miệt mài rèn một thanh sắt cùn. Tiếng búa vang lên đều đặn, mỗi nhát búa như trút hết nỗi uất hận và tuyệt vọng vào khối kim loại vô tri. Khi nhóm Tạ Trần bước vào, ông ta lập tức dừng tay, ánh mắt sắc lẹm đầy cảnh giác quét qua từng người. Khuôn mặt ông ta hằn lên những nếp nhăn của sự lo toan và căm phẫn, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và làm việc quá sức. Ông ta không nói gì, chỉ cầm chặt cây búa, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Tạ Trần bước tới, ánh mắt anh bình thản, không chút hung hăng hay dòm ngó. "Tiền bối, chúng tôi không có ý xấu. Chỉ là muốn tìm một nơi trú chân qua đêm, và có vài điều muốn hỏi về tình hình thành phố." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không mang theo bất kỳ áp lực nào.
Thợ Rèn Mãnh vẫn hoài nghi, nhưng cái vẻ thư sinh yếu ớt của Tạ Trần, cùng với khí chất an tĩnh của anh, dường như khiến ông ta bớt cảnh giác phần nào. Ông ta đặt cây búa xuống, thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở như trút hết gánh nặng của cuộc đời. "Hỏi cái gì? Ở cái thành này, còn có gì đáng hỏi nữa chứ? Ngoài đói khát và chết chóc, còn gì nữa đâu?" Giọng ông khàn đặc, đầy vẻ chua chát.
Tạ Trần không vội vàng, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống một gốc cây đã mục nát gần lò rèn. "Chúng tôi vừa đi qua Thành Vọng Nguyệt, thấy cảnh tượng đổ nát, người dân khốn khổ. Chuyện gì đã xảy ra vậy, tiền bối?"
Thợ Rèn Mãnh im lặng một lúc, nhìn vào ngọn lửa bập bùng. Có lẽ đã lâu lắm rồi, ông ta không có ai để trò chuyện, để trút bầu tâm sự. Sự điềm tĩnh của Tạ Trần, sự cảm thông hiện rõ trong ánh mắt Mộ Dung Tuyết, và cả vẻ phẫn nộ của Dương Quân, dường như đã chạm đến một góc khuất trong trái tim chai sạn của ông. Ông ta bắt đầu kể, giọng nói lúc đầu khàn khàn, sau đó dần trở nên rõ ràng và đầy căm hờn.
"Mấy năm trước, khi linh khí càng ngày càng suy yếu, các đại tông môn bắt đầu tranh giành nhau những mỏ linh thạch còn sót lại ở phía Tây thành phố. Ban đầu là tranh giành ngầm, sau đó là công khai chém giết. Các trận pháp, thần thông bay rợp trời, biến cả khu rừng phía Tây thành bình địa. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Khi linh thạch cạn kiệt, chúng lại quay sang tranh giành những mảnh đất màu mỡ, những con sông có linh khí, thậm chí là những mỏ quặng bình thường."
Ông ta dừng lại, nhổ một bãi nước bọt xuống đất. "Tiên nhân cái gì chứ! Chúng nó còn tàn nhẫn hơn cả yêu ma! Yêu ma còn có lúc ăn no, còn biết dừng lại. Còn lũ khốn kiếp này, lòng tham của chúng là vô đáy! Chúng ép buộc phàm nhân chúng tôi làm việc trong hầm mỏ, trong những nơi nguy hiểm nhất, không lương bổng, không ngày nghỉ. Ai dám phản kháng là bị đánh đập, bị giết chết ngay tại chỗ. Mấy cái tông môn nhỏ như Phù Vân Môn, Thanh Hà Phái, chúng nó còn tệ hơn nữa, ngang nhiên cướp bóc, hãm hiếp, coi mạng người như cỏ rác!"
Những lời nói của Thợ Rèn Mãnh như những nhát búa giáng thẳng vào lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt ngồi đó, ánh mắt trống rỗng, những hình ảnh về sự suy tàn của Thành Vô Song, về những tu sĩ cướp bóc, về lời kể của Thợ Rèn Mãnh, tất cả như một dòng lũ dữ xé toạc mọi niềm tin, mọi lý tưởng mà nàng từng ôm ấp. "Thiên Đạo... đã không còn nhìn thấy nữa..." Nàng lẩm bẩm, không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đau đớn. Nàng nhận ra, Thiên Đạo không chỉ suy yếu, mà nó dường như đã quay lưng lại với nhân gian, hoặc tệ hơn, đã bị chính những kẻ tự xưng là người bảo hộ của nó làm cho lu mờ.
Dương Quân im lặng, ánh mắt hắn nhìn ngọn lửa lò rèn, nhưng trong đầu hắn là hình ảnh của những tu sĩ ngạo mạn và những phàm nhân khốn khổ. Sự phẫn nộ trong hắn giờ đây không còn là sự bộc phát nông nổi, mà là một ngọn lửa âm ỉ, thiêu đốt những tàn dư cuối cùng của lý tưởng tu tiên truyền thống. Hắn nhận ra, con đường tu luyện của hắn từ trước đến nay, có lẽ đã sai lầm.
"Chúng tôi đã cầu xin, đã van lạy các tông môn lớn, đã cầu xin Thiên Đạo. Nhưng vô dụng! Không ai đoái hoài đến chúng tôi!" Thợ Rèn Mãnh tiếp tục, giọng ông ta nghẹn lại vì uất ức. "Thiên Đạo mà có mắt, sao không giáng lôi phạt chết hết lũ khốn nạn đó đi! Cứ để chúng tôi sống trong cái địa ngục này, không bằng chết đi cho rồi!" Những lời nói của ông ta không chỉ là sự căm phẫn, mà còn là nỗi tuyệt vọng tột cùng của một con người bị dồn vào đường cùng.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thợ Rèn Mãnh, một cái chạm nhỏ nhưng lại mang theo một sự ấm áp và an ủi lạ thường. "Dù Thiên Đạo có nhìn thấy hay không, thì lòng người vẫn còn. Ngươi có muốn thấy lại một Thành Vô Song yên bình không?" Anh nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn, một lời gợi mở về khả năng thay đổi.
Thợ Rèn Mãnh ngẩng đầu lên, ánh mắt hoài nghi nhìn Tạ Trần. "Yên bình? Làm sao mà yên bình được? Chúng tôi chỉ là phàm nhân, không có pháp thuật, không có sức mạnh. Làm sao có thể chống lại lũ tiên nhân đó?"
Tạ Trần nở một nụ cười nhẹ, nhưng sâu sắc. "Sức mạnh không chỉ đến từ phép thuật hay thần thông, tiền bối. Sức mạnh có thể đến từ sự đoàn kết, từ tri thức, và từ niềm tin vào chính bản thân mình." Anh không vội vàng đưa ra giải pháp, mà chỉ gieo một hạt giống hy vọng vào mảnh đất cằn cỗi của lòng người. Trong tâm trí anh, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành, không phải để chống lại các tông môn bằng bạo lực, mà để khơi dậy sức mạnh của "Nhân Đạo", của chính những phàm nhân đang bị áp bức.
Các đồng minh của Tạ Trần im lặng lắng nghe. Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều đang suy ngẫm về những gì họ đã chứng kiến và nghe được. Hồ Ly Nữ ngồi nép vào một góc, ánh mắt đầy suy tư. Nàng nhận ra rằng, sự tàn nhẫn của tu sĩ không phân biệt chủng tộc, không phân biệt cao thấp. Lòng tham và quyền lực mới là thứ đáng sợ nhất, thứ có thể biến bất cứ ai thành kẻ "mất người". Nhưng trong đôi mắt của Tạ Trần, nàng lại thấy một ngọn lửa khác, một ngọn lửa của sự kiên định, của niềm tin vào nhân tính, vào khả năng của con người để vượt qua mọi nghịch cảnh. Đêm đó, trong xưởng rèn cũ kỹ, không có phép thuật nào được thi triển, nhưng một loại sức mạnh vô hình, một ý chí kiên cường đang dần được nhen nhóm, chờ đợi ngày bùng cháy để chiếu sáng Thành Vô Song đang chìm trong bóng tối.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.