Nhân gian bất tu tiên - Chương 508: Ánh Mắt Hồ Ly: Thấu Hiểu Sức Mạnh Vô Hình
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn sương mỏng, dát vàng lên mái nhà tranh vách đất của Thôn Vân Thủy, đánh thức tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ sau một đêm dài thầm thì. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo mùi mặn mòi đặc trưng của biển cả, mùi cá tươi từ những mẻ lưới sớm và thoang thoảng mùi gỗ mục từ những con thuyền neo đậu dọc bến. Tiếng chim hải âu lượn lờ trên cao, cất lên những âm thanh lảnh lót, xé tan sự tĩnh mịch, báo hiệu một ngày mới lại đến với những ngư dân cần lao.
Tại bến cảng nhỏ, nơi những con thuyền chài được sửa sang lại sau những đợt sóng dữ, nhóm Tạ Trần đã tề tựu. Lão Ngư Dân, với làn da rám nắng và mái tóc bạc phơ như cước, đang cùng vài ngư dân trẻ tuổi kiểm tra lại các dụng cụ. Khác với vẻ mặt cam chịu và tuyệt vọng của những ngày trước, hôm nay ánh mắt họ ánh lên một tia hy vọng mới, một sự háo hức khó tả. Đó không phải là hy vọng vào một phép màu từ các vị tiên nhân, mà là một niềm tin được nhen nhóm từ chính những lời lẽ của Tạ Trần, về khả năng tự chủ và sự kết nối với biển cả.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, hôm nay lại khoác lên mình bộ váy màu xanh lam nhạt, tôn lên vẻ thanh thoát và tinh nghịch. Đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, chiếc đuôi mềm mại phe phẩy sau lưng. Nàng ta bước đến gần Tạ Trần, ánh mắt lấp lánh như muốn trêu chọc, miệng nở nụ cười ranh mãnh.
"Này thư sinh," Tiểu Cửu cất giọng trong trẻo, nhưng mang chút ý châm biếm, "huynh thật sự nghĩ mấy cái 'trò mèo' của phàm nhân có thể tìm ra được yêu quái biển à? Hay huynh định kể chuyện cổ tích cho nó nghe rồi nó tự hiện ra?"
Tạ Trần, vẫn với dáng vẻ thư sinh gầy gò, khoác trên mình bộ áo vải bố giản dị, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra biển khơi, không hề nao núng trước lời trêu ghẹo của nàng hồ ly. Anh chậm rãi quay lại, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ thu, nhìn thẳng vào đôi mắt tinh quái của Tiểu Cửu.
"Tiểu Cửu," Tạ Trần trầm giọng, "biển cả không chỉ có yêu quái hay pháp thuật. Biển cả có quy luật của nó, và lòng người cũng vậy. Chúng ta chỉ cần lắng nghe." Anh khẽ đưa tay chỉ ra phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một vùng biển rộng lớn. "Huynh có thấy ánh bình minh hôm nay khác lạ không? Hay huynh chỉ chú ý đến những gì có thể 'ngửi' hoặc 'nghe' thấy bằng bản năng yêu tộc?"
Lão Ngư Dân, đang buộc lại một sợi dây thừng chắc chắn vào mạn thuyền, nghe vậy liền gật đầu phụ họa, khuôn mặt khắc khổ hiện lên vẻ đồng tình sâu sắc. "Tiên sinh Tạ Trần nói đúng. Biển có linh hồn, mà ta đã quên cách nói chuyện với nó từ lâu rồi. Chúng tôi cứ nghĩ biển là thứ hung dữ, là tai họa, mà quên mất nó cũng là nguồn sống, là tri kỷ của bao đời ngư dân." Ông lão nhìn Tạ Trần với ánh mắt kính trọng, như thể nhìn thấy một người thầy, một vị đạo sĩ chân chính, dù Tạ Trần không hề mang khí chất tu tiên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát cuộc đối thoại. Lăng Nguyệt, vẫn khoác bạch y thanh tao, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng, đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Tạ Trần. Nàng đã từng chứng kiến không ít kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa ai có thể khiến nàng suy tư nhiều như Tạ Trần. Một người phàm nhân không chút tu vi, lại có thể khiến lòng người tin phục, khiến một làng chài đang tuyệt vọng tìm lại được ý chí sống. Sự tò mò trong nàng ngày càng lớn, và một chút hoài nghi về con đường tu tiên của chính mình cũng bắt đầu len lỏi.
Dương Quân, với dáng vẻ thư sinh anh tuấn, đôi mắt sáng rực, cũng không ngừng suy ngẫm. Hắn từng là một tu sĩ nhiệt huyết, luôn tin rằng sức mạnh và pháp thuật là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề. Nhưng những gì Tạ Trần đang làm, lại hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của hắn. "Phải chăng... có một loại sức mạnh khác, mạnh hơn cả linh lực, mạnh hơn cả pháp thuật?" Hắn thầm hỏi chính mình.
Tạ Trần không đợi Tiểu Cửu phản bác, anh đã quay sang Lão Ngư Dân. "Lão bá, xin hãy chỉ cho ta những dấu hiệu mà cha ông đã truyền lại. Hướng gió này, màu sắc của nước biển sáng nay, hoạt động của chim hải âu trên trời, hay thậm chí là những con cá nhỏ dưới bến... Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn."
Lão Ngư Dân liền chỉ tay ra phía biển, bắt đầu giải thích bằng giọng nói trầm đục, từng lời từng chữ như khắc sâu vào lòng người. "Thưa tiên sinh, gió từ hướng Đông Bắc thổi tới, mang theo hơi lạnh, nhưng không quá gắt. Nước bi���n sáng nay có vẻ trong hơn mọi ngày, ánh lên màu xanh ngọc bích ở gần bờ, nhưng xa xa lại có một vệt màu hơi xám. Đàn chim hải âu bay lượn thành từng vòng tròn lớn, không quá thấp, cũng không quá cao, nhưng lại hướng về phía Nam. Còn mấy con cá mòi nhỏ, chúng bơi lội gần sát bến, không hề có vẻ hoảng loạn, nhưng cũng không quá dạn dĩ như trước..."
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một đại dương tri thức. Anh không chỉ nghe những gì Lão Ngư Dân nói, mà còn 'đọc' những gì ẩn sau những lời đó, 'cảm nhận' những mối liên hệ vô hình giữa các yếu tố. Anh khẽ gật đầu, rồi đột nhiên chỉ tay vào một bãi cát nhỏ gần đó, nơi những con sóng yếu ớt vừa rút đi, để lại những vệt nước đọng lại.
"Lão bá, hãy nhìn vào những vệt nước này. Và cả những hạt cát bị cuốn theo. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất."
Hồ Ly Nữ vẫn đứng đó, đôi mắt tinh quái ban đầu giờ đây lại pha chút bối rối. Nàng đã dùng khứu giác để ngửi mùi tanh của cá, dùng thính giác để nghe tiếng sóng, tiếng chim, nhưng những gì Tạ Trần đang làm lại hoàn toàn khác. Anh không dựa vào trực giác bản năng, mà dựa vào sự quan sát tỉ mỉ, vào những quy luật dường như vô hình mà chỉ con người mới có thể cảm nhận được qua kinh nghiệm và sự thấu hiểu. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân, nhưng trong lòng đã dấy lên một sự tò mò mạnh mẽ. Sức mạnh của Tạ Trần không phải là linh lực, nhưng nó lại có một loại sức hút và hiệu quả khó hiểu.
Tạ Trần bắt đầu hướng dẫn Lão Ngư Dân kiểm tra các dấu hiệu trên bờ biển. Anh không ra lệnh, mà chỉ gợi mở, đặt câu hỏi, khuyến khích ông lão và những ngư dân trẻ tuổi suy nghĩ, nhớ lại những kinh nghiệm tổ tiên. Anh chỉ cho họ cách phân biệt các loại rong biển bị dạt vào bờ, cách nhìn những dấu chân nhỏ của các loài cua, ốc để đoán biết tình trạng đáy biển, hay cách quan sát những bọt nước nhỏ li ti trên mặt sóng để nhận định về cường độ của dòng chảy ngầm.
"Mỗi một dấu hiệu, dù là nhỏ nhất, đều là một lời thì thầm của biển cả," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. "Nếu chúng ta học cách lắng nghe, biển cả sẽ kể cho chúng ta nghe những câu chuyện của nó, và cũng sẽ cảnh báo chúng ta về những nguy hiểm sắp tới."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày. Nàng đã từng học về ngũ hành, bát quái, về thiên cơ biến hóa, nhưng đó đều là những tri thức cao siêu, cần đến linh lực để cảm nhận. Còn Tạ Trần, lại đang dùng những điều phàm tục nhất để giải thích những điều tưởng chừng như chỉ có tiên nhân mới có thể hiểu. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn trong nhận thức của mình. Tu tiên là để siêu thoát, để nắm giữ sức mạnh vượt lên trên phàm trần. Nhưng nếu những điều phàm trần này lại có thể giải quyết được vấn đề mà tu vi của nàng không thể, vậy ý nghĩa của sự tu luyện là gì?
Dương Quân thì lại khác, hắn không có sự lạnh lùng của Lăng Nguyệt. Hắn tiếp thu mọi lời nói của Tạ Trần như một miếng bọt biển khô khát. Hắn thấy được sự nhiệt huyết trong ánh mắt của những ngư dân khi họ bắt đầu "học lại" cách lắng nghe biển cả. Hắn nhận ra, Tạ Trần không chỉ dạy họ tri thức, mà còn dạy họ cách tin vào chính mình, vào sự kết nối giữa con người và tự nhiên. Đó là một điều mà các tông môn tu tiên đã lãng quên từ lâu, khi họ chỉ chú trọng vào việc tu luyện để đạt được sức mạnh cá nhân, mà bỏ qua sự hòa hợp với vạn vật.
Tiểu Cửu, ban đầu chỉ đứng quan sát với vẻ tinh nghịch, giờ đây đã tiến lại gần hơn. Nàng nhìn Tạ Trần hướng dẫn Lão Ngư Dân cách lấy một ít cát từ dưới bãi biển lên, rồi dùng tay xoa nhẹ, cảm nhận độ ẩm, độ mịn của nó. Nàng thấy Tạ Trần không hề dùng một chút linh lực nào, nhưng đôi mắt anh lại sắc bén hơn bất kỳ con mắt yêu tộc nào nàng từng biết. Anh dường như có thể "nhìn thấy" những luồng năng lượng vô hình, những mối liên hệ nhân quả ẩn sâu trong vạn vật, chỉ bằng sự quan sát và suy luận cực hạn.
"Đây là một loại tri thức đã bị lãng quên," Tạ Trần kết luận sau khi kiểm tra xong bãi cát. "Nó không phải là pháp thuật, cũng không phải là thần thông. Nó là sự thấu hiểu. Sự thấu hiểu về biển, về đất, về trời, và về chính bản thân chúng ta."
Khi con thuyền nhỏ đã sẵn sàng, Lão Ngư Dân và vài ngư dân trẻ tuổi lên thuyền, cùng với Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh lịch, vẫn giữ vai trò hỗ trợ thầm lặng, nhưng ánh mắt nàng cũng không ngừng dõi theo Tạ Trần, thấu hiểu và đồng cảm với triết lý của anh. Nàng biết, con đường Tạ Trần đang đi, tuy khó khăn, nhưng lại là con đường chân chính nhất.
Chiếc thuyền chài nhỏ, mang theo hy vọng và tri thức của những con người phàm trần, từ từ rời bến, lướt nhẹ trên mặt biển xanh biếc, hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng rực rỡ và đầy hứa hẹn.
***
Thuyền nhỏ lướt trên mặt biển xanh biếc, tiếng sóng vỗ mạn thuyền đều đặn như một bản hòa ca bất tận. Nắng vàng trải dài trên mặt biển, lấp lánh như dát bạc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm mặn mòi, làm bay lọn tóc của Lăng Nguyệt Tiên Tử và vạt áo của Tạ Trần. Bầu không khí trên thuyền yên tĩnh, tất cả mọi người đều tập trung vào nhiệm vụ của mình, hoặc lặng lẽ quan sát. Thi thoảng, tiếng chim hải âu kêu xa vọng lại từ phía những đảo đá hoang vu, càng làm tăng thêm vẻ mênh mông, tĩnh lặng của biển khơi.
Tạ Trần ngồi ở mũi thuyền, lưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gợn sóng, từng đám mây trôi lững lờ trên bầu trời. Anh không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ chỉ tay, ra hiệu cho Lão Ngư Dân điều chỉnh hướng thuyền, hoặc giảm tốc độ. Lão Ngư Dân, với kinh nghiệm đi biển cả đời, ban đầu có chút ngỡ ngàng trước những chỉ dẫn "lạ lùng" của Tạ Trần, nhưng sau khi chứng kiến Tạ Trần chỉ ra những điều mà ngay cả ông cũng chưa từng chú ý, ông dần trở nên tin tưởng tuyệt đối.
"Lão bá, hãy nhìn đàn cá trích kia," Tạ Trần đột nhiên chỉ tay về phía bên phải, nơi một đàn cá nhỏ đang bơi lội. "Chúng đang di chuyển theo một hình dạng bất thường, không giống như cách chúng thường kiếm ăn. Và nhìn những gợn sóng kia, Tiểu Cửu. Đó không phải là gió."
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đang cố gắng dùng khứu giác nhạy bén của yêu tộc để ngửi mùi "yêu khí" hay "linh khí" của "Kẻ Hút Hồn Biển Cả", hoặc dùng thính giác để nghe những âm thanh bất thường dưới đáy biển. Nàng ta đã ngửi thấy một mùi tanh nhẹ ở phía Tây vài dặm trước, và tự tin rằng đó là dấu vết của "yêu quái". Nàng ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút bướng bỉnh.
"Sao huynh biết đàn cá lại đi hướng đó? Ta rõ ràng ngửi thấy mùi tanh ở phía Tây mà! Ngửi mùi là bản năng của yêu tộc ta đấy!" Nàng hồ ly cất giọng, cố giữ vẻ tự tin, nhưng trong lòng đã bắt đầu lung lay. Nàng đã đi theo Tạ Trần vài ngày nay, chứng kiến anh hướng dẫn dân làng, và giờ là những quan sát trên biển. Mặc dù Tạ Trần không hề dùng chút linh lực nào, nhưng những gì anh "thấy" lại chính xác đến kinh ngạc, vượt xa cả những giác quan nhạy bén nhất của yêu tộc nàng.
Tạ Trần quay đầu lại, đôi mắt anh không có vẻ chế giễu, chỉ có sự điềm tĩnh và thấu hiểu. "Mùi tanh có thể là tàn dư, Tiểu Cửu. Nó có thể đã tồn tại ở đó từ lâu, hoặc chỉ là một phần nhỏ của bức tranh. Nhưng sự di chuyển của chúng là để tránh cái gì đó. Nhìn những gợn sóng kia, Tiểu Cửu. Chúng không phải do gió thổi, cũng không phải do cá lớn quẫy đạp. Chúng c�� một tần suất và hình dạng rất tinh vi, gần như là một vòng xoáy nhỏ, báo hiệu một luồng hải lưu ngầm đang hoạt động mạnh mẽ, hoặc một sự xáo trộn bất thường dưới đáy biển."
Anh nói rồi, khẽ cúi xuống, chạm nhẹ đầu ngón tay vào mặt nước biển. "Cảm nhận độ lạnh của nước. Ở vùng này, nhiệt độ nước biển thường ổn định, nhưng tại đây, có một luồng nước lạnh hơn đang trào lên từ sâu thẳm. Nó kéo theo những sinh vật biển nhỏ, và tạo ra một sự mất cân bằng. Đàn cá trích đang cố gắng tránh xa luồng nước lạnh này, vì nó báo hiệu một vùng biển chết, nơi sự sống bị hút cạn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng phía sau, khẽ thở dài. Nàng đã từng chứng kiến các tu sĩ dùng thần thức để dò xét biển cả, dùng pháp thuật để tạo ra những luồng gió, luồng nước. Nhưng chưa ai có thể "đọc" biển cả một cách tinh vi và tự nhiên như Tạ Trần. Nàng thầm thì với Dương Quân, giọng nói trong trẻo mà ẩn chứa sự ngạc nhiên sâu sắc. "Hắn không dùng linh lực, nhưng lại có thể nhìn thấy được những thứ mà chúng ta không thấy... Phải chăng, tu tiên đã khiến chúng ta mất đi khả năng cảm nhận những điều bình dị nhất?"
Dương Quân gật đầu, ánh mắt hắn tràn đầy sự suy tư. Hắn đã từng nghĩ tu vi càng cao, càng có thể thấu hiểu thiên địa. Nhưng giờ đây, hắn lại thấy mình đang bỏ lỡ quá nhiều điều mà Tạ Trần, một phàm nhân, lại có thể nhìn thấu. Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn nhẹ dâng lên trong lòng, đồng thời cũng là một sự khao khát học hỏi mãnh liệt.
Tiểu Cửu nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra biển cả, cố gắng dùng đôi mắt yêu tộc của mình để "nhìn" những gợn sóng mà Tạ Trần vừa nói. Quả thực, có một sự khác biệt tinh tế mà nàng chưa từng chú ý. Bản năng của nàng chỉ tập trung vào những điều "mạnh mẽ", "rõ ràng", còn Tạ Trần lại nhìn vào những điều "tinh vi", "ẩn khuất". Nàng cảm thấy một sự thất bại nhẹ trong lòng, nhưng cũng là một sự ngưỡng mộ khó tả.
"Lão bá, hãy chuẩn bị thiết bị quan sát," Tạ Trần nói, mắt vẫn dán vào mặt biển. "Chúng ta sẽ thả nó xuống ngay tại đây, ở vị trí luồng nước lạnh trào lên."
Lão Ngư Dân liền nhanh chóng chuẩn bị một loại lưới đặc biệt, được gắn thêm những sợi dây thừng có đánh dấu độ sâu, và một vài vật dụng đơn giản để đo nhiệt độ nước và quan sát các sinh vật nhỏ. Đó là những dụng cụ thô sơ mà ngư dân đã dùng từ ngàn đời, nhưng dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần, chúng lại trở nên có ý nghĩa đặc biệt.
Chiếc lưới được thả xuống, từ từ chìm vào làn nước xanh thẳm. Mọi người trên thuyền đều nín thở theo dõi. Thời gian như ngừng lại. Chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ và tiếng gió thổi lướt qua.
Sau một lúc, Tạ Trần ra hiệu kéo lưới lên. Khi chiếc lưới từ từ hiện lên khỏi mặt nước, mọi người đều ngỡ ngàng. Bên trong lưới không có cá lớn, cũng không có bất kỳ yêu vật nào có hình dạng cụ thể. Thay vào đó, là một lượng lớn rong biển chết, những con cá nhỏ đã mất đi sự sống, và một lớp bùn đen kịt, bốc lên một mùi tanh nồng, ngai ngái, nhưng không phải mùi tanh của máu thịt, mà là mùi tanh của sự mục rữa, của sự suy kiệt.
Điều đáng sợ nhất là một loại năng lượng vô hình, màu xám xịt, dường như đang bao phủ lấy tất cả những thứ đ��. Nó không phải là yêu khí, cũng không phải là linh khí. Nó là một loại năng lượng "hút cạn", giống như một cái lỗ đen nhỏ xíu, đang hút đi sự sống của mọi thứ xung quanh nó. Vùng nước xung quanh chiếc lưới, dù chỉ trong chốc lát, cũng dường như trở nên đục hơn, lạnh lẽo hơn.
"Đây rồi," Tạ Trần trầm giọng nói, "Đây chính là 'Kẻ Hút Hồn Biển Cả' mà Lão Ngư Dân đã kể. Nó không phải là một yêu quái có hình dạng, mà là một dạng 'suy yếu' của chính biển cả, một sự mất cân bằng cực đoan. Nó hút cạn sự sống, hút cạn linh khí, hút cạn cả niềm tin và hy vọng của con người."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn chằm chằm vào chiếc lưới, đôi mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng đã dùng thần thức để dò xét, nhưng thần thức của nàng chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng, một sự mục nát, chứ không thể thấy được cái "năng lượng hút cạn" vô hình mà Tạ Trần vừa nói. "Đây... đây là một loại dị tượng mà tu tiên chúng ta chưa từng ghi nhận," nàng thì thầm, giọng nói pha lẫn sự bàng hoàng.
Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt hắn đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn đã từng nghĩ Ma Chủ Cửu U sẽ xuất hiện dưới dạng một thực thể hùng mạnh, với ma khí ngút trời. Nhưng nếu "Kẻ Hút Hồn Biển Cả" này là một biểu hiện của sự suy yếu Thiên Đạo, và Ma Chủ đang lợi dụng nó để phá hoại, thì cách thức của Ma Chủ lại tinh vi hơn hắn tưởng rất nhiều.
Hồ Ly Nữ lùi lại một bước, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống. Nàng đã từng tự tin vào giác quan của mình, vào khả năng "thấy" và "ngửi" được yêu khí. Nhưng cái "năng lượng hút cạn" này lại hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của nàng. Nó không có mùi, không có hình dạng rõ ràng, nhưng lại có một sức mạnh hủy diệt ghê gớm. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt không còn vẻ tinh nghịch hay bướng bỉnh nữa, mà thay vào đó là một sự kinh ngạc, một sự thấu hiểu sâu sắc đang dần hình thành. "Sức mạnh của con người... lại có thể nhìn thấy những điều yêu tộc chúng ta không thể..." nàng thầm nghĩ, cảm thấy một sự thay đổi lớn đang diễn ra trong nhận thức của mình.
Tạ Trần đưa tay lấy một ít bùn đen từ trong lưới, ngửi nhẹ. Mùi tanh nồng càng rõ rệt hơn. "Nó không chỉ hút cạn sự sống vật chất," anh nói, giọng trầm tư, "mà còn hút cạn cả sự kết nối. Sự kết nối giữa con người và biển cả, giữa phàm nhân và Thiên Đạo. Khi con người mất đi niềm tin, mất đi sự thấu hiểu, thì những dị tượng như thế này sẽ càng có cơ hội lan rộng."
Chiếc thuyền chài nhỏ, giữa biển cả bao la, giờ đây không chỉ mang theo những ngư dân đi tìm cá, mà còn mang theo một sứ mệnh lớn lao hơn: tìm hiểu và hàn gắn những vết thương của Thiên Đạo, không phải bằng phép thuật, mà bằng tri thức và lòng người.
***
Khi ánh trăng bạc đã lên cao, rải một vệt sáng lung linh trên mặt biển tĩnh lặng, Thôn Vân Thủy đã chìm vào không khí ấm áp và thân mật của buổi tối bên đống lửa. Tiếng sóng biển vẫn rì rào vỗ bờ, nhưng giờ đây nó không còn mang âm hưởng của sự sợ hãi, mà là một khúc ca ru êm đềm. Mùi khói bếp thoảng bay trong không khí, hòa lẫn với mùi biển mặn và mùi thơm của những món ăn giản dị.
Tạ Trần ngồi giữa vòng tròn của những ngư dân, ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của anh, khiến đôi mắt sâu thẳm càng thêm huyền ảo. Anh đang giải thích cho mọi người về phát hiện của chuyến đi ban ngày, về bản chất của "Kẻ Hút Hồn Biển Cả". Lão Ngư Dân ngồi cạnh anh, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng tràn đầy tin tưởng, thỉnh thoảng lại gật đầu phụ họa, hoặc bổ sung thêm những câu chuyện truyền miệng từ tổ tiên về những dị tượng tương tự mà họ đã lãng quên.
"Như ta đã nói, 'Kẻ Hút Hồn Biển Cả' không phải là một yêu quái có hình dạng cụ thể, cũng không phải là một con quái vật ăn thịt người," Tạ Trần trầm giọng, từng lời nói của anh như gieo mầm vào tâm trí của những người dân chài. "Nó là một dạng 'suy yếu' của chính biển cả. Khi biển cả bị vắt kiệt, khi con người không còn tôn trọng nó, không còn giữ gìn sự cân bằng của nó, thì những vùng biển chết như thế này sẽ xuất hiện. Nó hút cạn sự sống của cá, của rong biển, và cuối cùng, nó sẽ hút cạn cả sự sống của chính những người sống nhờ vào biển."
Những người ngư dân lắng nghe chăm chú, không một tiếng động. Họ nhìn vào Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, không có chút linh lực nào, nhưng lại có thể giải thích những điều huyền bí của biển cả một cách rõ ràng, logic hơn bất kỳ vị tiên nhân nào họ từng gặp. Họ cảm thấy một sự thức tỉnh sâu sắc.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi cách Tạ Trần một đoạn, nhưng ánh mắt nàng không rời khỏi anh. Vẻ tinh nghịch, hoài nghi ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự trầm tư, một sự thấu hiểu sâu sắc đang bùng lên trong nàng. Nàng đã từng tin rằng sức mạnh là tất cả, rằng yêu tộc có giác quan nhạy bén hơn phàm nhân, rằng pháp thuật là con đường duy nhất để giải quyết vấn đề. Nhưng giờ đây, những gì Tạ Trần đã làm, đã nói, đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của nàng.
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói trên thuyền, về việc "đọc" những gợn sóng, "cảm nhận" luồng nước lạnh, "nhìn thấy" sự di chuyển bất thường của đàn cá. Những điều đó, nàng, một yêu tộc với hàng trăm năm tu luyện, lại không thể nhận ra, trong khi một phàm nhân như Tạ Trần lại có thể nhìn thấu một cách dễ dàng.
"Tạ Trần... ta đã sai," Tiểu Cửu thì thầm, giọng nói trầm hẳn xuống, không còn vẻ trong trẻo, tinh quái thường ngày. Nàng đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Tạ Trần, ánh mắt nàng ánh lên một thứ ánh sáng khác lạ, không còn là sự tinh ranh mà là sự tôn trọng, sự thấu hiểu. "Huynh không dùng sức mạnh, nhưng huynh lại nhìn thấy được những thứ mà ngay cả yêu tộc chúng ta cũng không thể. Đó... đó là một loại sức mạnh khác sao?"
Tạ Trần ngẩng đầu lên, nhìn nàng hồ ly, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. "Đó là sự kết nối, Tiểu Cửu. Khi ta thực sự lắng nghe, ta sẽ hiểu. Khi ta hiểu, ta có thể hành động. Sức mạnh không phải lúc nào cũng là hủy diệt, có khi là kiến tạo. Nó không phải là thứ để áp đặt, mà là thứ để hòa hợp." Anh khẽ đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai nàng. "Sức mạnh của phàm nhân nằm ở sự thấu hiểu và lòng tin vào vạn vật, vào chính mình và vào cộng đồng. Khi chúng ta mất đi điều đó, dù có tu vi cao đến mấy, chúng ta cũng sẽ 'mất người', và biển cả cũng sẽ 'mất linh hồn'."
Những lời của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong tâm trí Tiểu Cửu. Nàng đã từng chứng kiến nhi��u yêu tộc vì quá khao khát sức mạnh mà đánh mất bản tính, đánh mất ký ức, thậm chí hóa điên. Nàng cũng từng thấy các tu sĩ vì muốn thành tiên mà trở nên lạnh lùng, vô cảm, xa rời nhân thế. Phải chăng, đó chính là biểu hiện của sự "mất người" mà Tạ Trần luôn nhắc đến? Và chính nàng, liệu có đang trên bờ vực đó khi chỉ biết dùng bản năng và sức mạnh để nhìn nhận thế giới?
Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi đối diện, khẽ thở dài nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy suy tư. Nàng đã từng nghĩ, tu tiên là con đường duy nhất để đối mặt với sự suy yếu của Thiên Đạo. Nàng đã từng dằn vặt vì những giới hạn của tu vi, vì sự bất lực trước những nỗi đau của phàm nhân. Nhưng giờ đây, Tạ Trần đã cho nàng thấy một con đường khác. "Có lẽ... chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều điều," nàng thì thầm, không phải với Dương Quân, mà là với chính mình, với những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm hồn nàng bấy lâu. Nàng nhận ra, con đường tu tiên mà nàng đang đi, có lẽ đã khiến nàng xa rời đi những giá trị cốt lõi nhất của nhân gian.
Dương Quân ngồi thẳng lưng, ánh mắt hắn rực lửa. "Tạ huynh nói đúng," hắn quả quyết. "Chúng ta, những người tu luyện, đã quá phụ thuộc vào linh lực, vào phép thuật, mà quên mất đi gốc rễ của mình. Biển cả có linh hồn, con người có nhân tính. Hai điều đó phải hòa hợp, chứ không phải đối lập." Hắn cảm thấy một sự thay đổi lớn đang diễn ra trong hắn, một sự thay đổi không chỉ về nhận thức, mà còn về cả con đường tu luyện sau này.
Mộ Dung Tuyết, vẫn giữ vẻ dịu dàng, thanh lịch, nhìn Hồ Ly Nữ tiến lại gần Tạ Trần. Nàng biết, khoảnh khắc này là một sự chuyển biến lớn đối với nàng hồ ly. Từ một yêu tộc tinh nghịch, chỉ tin vào bản năng và sức mạnh, giờ đây Tiểu Cửu đã bắt đầu thấu hiểu một loại "sức mạnh" khác, một loại sức mạnh vô hình nhưng lại có khả năng hàn gắn và kiến tạo. Nàng nở một nụ cười nhẹ, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng.
Hồ Ly Nữ không nói gì thêm. Nàng chỉ đơn giản ngồi xuống cạnh Tạ Trần, ánh mắt vẫn dõi theo anh, như một người đồng hành đã tìm thấy con đường của mình, đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Đôi tai cáo trắng muốt khẽ cụp xuống, không còn vẻ tinh quái mà là một sự tĩnh lặng, một sự lắng nghe.
Tạ Trần và Lão Ngư Dân bắt đầu thảo luận về bước tiếp theo. "Để phục hồi vùng biển này," Tạ Trần nói, "chúng ta không thể dùng phép thuật để diệt trừ cái 'hút cạn' đó. Chúng ta phải phục hồi sự cân bằng tự nhiên. Điều đó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự đoàn kết của tất cả mọi người."
"Chúng ta sẽ phải dọn dẹp những rác thải bị cuốn vào vùng biển chết đó," Lão Ngư Dân tiếp lời, "chúng ta sẽ phải tái tạo lại những rặng san hô, trồng lại những loài rong biển đã chết. Và quan trọng nhất, chúng ta phải truyền lại những tri thức về biển cả cho thế hệ mai sau, dạy chúng cách tôn trọng và bảo vệ biển, chứ không phải khai thác nó đến cạn kiệt."
Những lời nói của họ không còn là những lời than vãn về số phận, mà là những kế hoạch cụ thể, những hành động thiết thực. Tiếng reo hò không vang lên, nhưng thay vào đó là những tiếng gật đầu đồng tình, những ánh mắt kiên định. Ngọn lửa trại bập bùng, soi sáng những khuôn mặt ngư dân, những ng��ời đã từng tuyệt vọng, nay lại tìm thấy niềm tin vào chính bản thân họ.
Tạ Trần nhìn ra biển cả, nơi ánh trăng vẫn soi rọi. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. 'Kẻ Hút Hồn Biển Cả' có thể chỉ là một triệu chứng của sự suy yếu Thiên Đạo, một biểu hiện của sự mất cân bằng lan rộng. Ma Chủ Cửu U vẫn đang ẩn mình, lợi dụng sự hỗn loạn này để thực hiện âm mưu của hắn. Thiên Đạo đang trên bờ sụp đổ, và những thử thách phía trước sẽ còn khốc liệt hơn nhiều. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm, không phải bằng pháp thuật hay thần thông, mà bằng tri thức của phàm nhân, bằng sự thấu hiểu của yêu tộc, và bằng sự đoàn kết của lòng người. Khi một con người không còn 'mất người' vì những chấp niệm tu tiên, khi họ tìm lại được nhân tính và niềm tin vào chính mình, vào sự kết nối với vạn vật, đó chính là lúc Thiên Đạo tìm thấy con đường để được cứu vãn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.