Nhân gian bất tu tiên - Chương 507: Dự Báo Của Biển: Tri Thức Phàm Nhân Và Sức Mạnh Cộng Đồng
Đêm dần tàn, ánh trăng bạc cuối cùng cũng rút mình khỏi mặt biển mênh mông, nhường chỗ cho rạng đông hé lộ. Bãi biển Thôn Vân Thủy, sau một đêm chìm trong tiếng sóng vỗ và những suy tư triền miên của Tạ Trần, giờ đây đón chào bình minh trong một bầu không khí khác lạ. Không còn sự yên tĩnh chết chóc của nỗi sợ hãi, mà là một sự tĩnh lặng đầy chờ đợi, pha lẫn chút tò mò và hoài nghi.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên đỉnh những ngọn núi xa xăm, nhuộm hồng dải mây phía đông, Tạ Trần đã đứng trên một gò đất cao, nơi có thể bao quát toàn bộ làng chài và một phần biển cả. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, nom có vẻ yếu ớt giữa không gian rộng lớn, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên định, thấu suốt vạn vật. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi muối mặn mà và mùi cá tanh đặc trưng, lay động mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản của hắn.
Dưới chân gò đất, hàng chục ngư dân, nam có, nữ có, già có, trẻ có, đã tụ tập lại. Gương mặt họ còn hằn rõ vẻ mệt mỏi sau những đêm mất ngủ vì lo sợ, đôi mắt vẫn ánh lên sự hoài nghi cố hữu của những người phàm trần đã quá quen với việc đặt niềm tin vào những thế lực siêu nhiên. Lão Ngư Dân, với mái tóc bạc trắng và làn da sạm nắng, ngồi ở hàng đầu, tay vẫn vô thức vuốt ve tấm lưới vá dở, ánh mắt vừa dò xét, vừa thấp thoáng một tia hy vọng mong manh.
Đứng phía sau, cách đám đông một khoảng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đôi mắt phượng sắc bén không rời khỏi bóng lưng Tạ Trần. Nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng trong sâu thẳm, sự tò mò và mong đợi về "Nhân Đạo" của Tạ Trần ngày càng dâng cao. Bên cạnh nàng, Dương Quân, thư sinh tuấn tú trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không giấu được vẻ bối rối. Hắn vẫn chưa thể hoàn toàn lý giải được tại sao, giữa lúc thiên hạ loạn lạc, tu sĩ tranh giành cơ duyên cứu vãn Thiên Đạo, Tạ Trần lại chọn cách khởi đầu từ những điều nhỏ bé, tầm thường nhất của nhân gian. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch, ánh mắt thấu hiểu, đứng lặng lẽ bên cạnh Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, người đang chớp chớp đôi mắt to tròn, đôi tai cáo trắng muốt khẽ ve vẩy theo từng làn gió.
Tạ Trần hắng giọng, tiếng nói trầm tĩnh, không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm mai, như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lan tỏa: "Chư vị, biển cả không phải là một vị thần vô cớ giận dữ, cũng không phải là một yêu vật tàn ác. Biển cả... nó là một cuốn sách vĩ đại, một cuốn sách vô tận mà ông cha chúng ta đã từng đọc, đã từng thấu hiểu. Mỗi con sóng, mỗi ngọn gió, mỗi đám mây trôi trên trời, mỗi đàn chim bay lượn... chúng đều là những con chữ, những ký hiệu, những lời thì thầm của biển. Chúng ta đã quên cách đọc nó."
Lão Ngư Dân khẽ cựa mình, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Tạ Trần: "Nhưng Tạ công tử à, chúng tôi đã cố gắng. Đã cầu nguyện, đã cúng tế, đã dâng hương khói theo những gì tổ tiên truyền lại. Chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể để cầu mong thần biển ban phước lành, để cầu xin sự bình yên. Nhưng biển cả vẫn vô thường, vẫn mang đến tai ương. Niềm tin của chúng tôi... đã dần cạn kiệt." Giọng ông lão chất chứa sự tuyệt vọng, pha lẫn chút oán trách mà không hề cố giấu.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt thấu hiểu: "Cầu nguyện là đúng, cúng tế là đúng, đó là cách chúng ta thể hiện sự tôn kính và lòng biết ơn đối với tự nhiên. Nhưng thần linh, hay nói đúng hơn là quy luật của tự nhiên, không ban cho tri thức mà không cần chúng ta nỗ lực thấu hiểu. Chúng ta không thể chỉ chờ đợi sự ban phát, mà phải tự mình tìm kiếm, tự mình học hỏi. Hãy nhìn màu nước biển, nhìn những đám mây kia, nhìn những đàn chim hải âu đang bay lượn trên cao... Chúng không phải là những hiện tượng ngẫu nhiên, mà là những tín hiệu, những lời cảnh báo, những chỉ dẫn mà biển cả vẫn hằng ngày gửi gắm cho chúng ta."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí từng người. Hắn biết, để lay chuyển một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức, đặc biệt là niềm tin đã bị lung lay bởi sự tuyệt vọng, cần phải có sự kiên nhẫn và một phương pháp tiếp cận khác biệt. Hắn không nói về phép thuật hay thần thông, mà nói về những điều gần gũi nhất, những điều mà chính t��� tiên của họ đã từng làm.
"Hãy nhớ lại những câu chuyện cổ xưa mà các trưởng lão vẫn kể," Tạ Trần tiếp lời, giọng điệu chuyển sang ấm áp hơn, gợi nhớ: "Về việc ông cha chúng ta từng biết đọc sao trời để định hướng, biết nhìn gió để căng buồm, biết nghe tiếng chim để đoán bão. Đó không phải là phép thuật, đó là tri thức. Đó là sự hòa hợp giữa con người và tự nhiên, một mối liên kết nhân quả mà chúng ta đã đánh mất dần theo thời gian, khi chúng ta bắt đầu chỉ biết cầu xin mà không chịu lắng nghe."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. Lời của Tạ Trần, thoạt nghe có vẻ giản dị, nhưng lại chạm đến cốt lõi của một triết lý sâu xa. Đối với một tu sĩ, "lắng nghe tự nhiên" thường là dùng thần thức để cảm nhận linh khí, để tương tác với Thiên Địa Pháp Tắc. Nhưng Tạ Trần lại nói về việc lắng nghe bằng đôi mắt phàm tục, bằng đôi tai trần tục, bằng sự nhạy cảm của một phàm nhân. Nàng tự hỏi, liệu có phải chính các tu sĩ, vì quá chú trọng vào linh khí và pháp tắc, mà đã vô tình "mất người," đánh mất đi khả năng cảm nhận những điều cơ bản nhất của nhân gian?
Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt sáng rực. Hắn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Phương pháp của Tạ Trần không phải là thuyết giáo suông, mà là khơi gợi lại những giá trị đã bị lãng quên. Hắn không nói về thần tiên, mà nói về chính con người, về khả năng tiềm tàng trong mỗi phàm nhân. "Nhân Đạo..." Dương Quân thầm nhủ, "quả nhiên không giống với tu tiên."
Tiểu Cửu nghiêng đầu, đôi tai cáo vểnh lên, chăm chú lắng nghe. Trong thế giới của yêu tộc, việc hòa mình vào tự nhiên là điều hiển nhiên. Nhưng nhìn cách con người đã lãng quên điều đó, nàng không khỏi thắc mắc. Liệu có phải vì con người có thể tu luyện, có thể cầu xin sức mạnh từ bên ngoài, mà họ dần xa rời bản năng tự nhiên của chính mình?
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt quét qua từng gương mặt, từ Lão Ngư Dân đến những người trẻ tuổi nhất: "Chư vị, hãy nhìn vào biển cả hôm nay. Nó vẫn là biển cả, vẫn vỗ sóng vào bờ như hàng ngàn năm qua. Cái thay đổi không phải hoàn toàn do biển, mà là do cách chúng ta nhìn nhận nó, cách chúng ta tương tác với nó. Ta không yêu cầu chư vị tin vào ta, ta chỉ yêu cầu chư vị tin vào chính đôi mắt của mình, tin vào chính khả năng quan sát của mình. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Hãy nhìn màu nước biển hôm nay. Nó có khác gì so với hôm qua không? Màu xanh của nó có đậm hơn, hay nhạt hơn? Hay có một sắc thái khác lạ nào đó?"
Một người phụ nữ trẻ, với mái tóc tết gọn gàng và đôi tay chai sạn vì vá lưới, khẽ giơ tay: "Tạ công tử, tôi thấy nước biển hôm nay có vẻ trong hơn mọi ngày, nhưng lại có những vệt màu xanh đậm hơn, không đều."
Tạ Trần mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, như ánh nắng ban mai xua đi màn sương giá: "Rất tốt. Đó chính là khởi đầu. Một người có thể nhìn nhầm, nhưng mười người, trăm người cùng nhìn, cùng quan sát, cùng chia sẻ... thì bức tranh sẽ dần hiện rõ. Chúng ta sẽ cùng nhau đọc lại cuốn sách vĩ đại này, từng con chữ một."
Hắn giơ mảnh vỏ sò cổ xưa mà hắn đã nhặt được đêm qua, mảnh vỏ sò có những họa tiết kỳ lạ. "Mảnh vỏ sò này, là một lời nhắc nhở. Nó không phải là bùa chú, cũng không phải là vật của thần linh. Nó là một minh chứng cho thấy, tổ tiên chúng ta đã từng sống hòa hợp với biển, đã từng biết cách giải mã những tín hiệu của nó. Những họa tiết này, có thể không phải là văn tự, mà là những ký hiệu để ghi nhớ, để truyền lại tri thức về sự vô thường của biển, về những quy luật ẩn giấu bên dưới bề mặt sóng nước."
Bầu không khí căng thẳng ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự tò mò và một tia hy vọng mới chớm nở trong ánh mắt của dân làng. Họ bắt đầu xì xào, bàn tán, không còn là những lời than vãn tuyệt vọng, mà là những câu hỏi, những suy đoán về những điều Tạ Trần vừa nói. Mối liên kết nhân quả giữa con người và biển cả, mà Tạ Trần đề cập, dường như đã tìm thấy một sợi dây mỏng manh để được nối lại, ngay trong chính tâm trí của những người phàm nhân này.
***
Buổi chiều hôm đó, nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả bãi cát và những ngôi nhà gỗ đơn sơ của Thôn Vân Thủy. Gió biển thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và mùi tanh nồng của đại dương. Tiếng sóng vỗ bờ đều đặn hơn, như một nhịp điệu không ngừng của sự sống. Tạ Trần, không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ dẫn dân làng ra bờ biển. Hắn không yêu cầu họ phải làm gì to lớn, mà chỉ đơn giản là "quan sát."
Lần này, hắn không còn đứng trên gò đất cao, mà hòa mình vào đám đông. Thân hình thư sinh gầy gò của hắn đứng cạnh những ngư dân vạm vỡ, làn da trắng nhợt tương phản với làn da cháy nắng của họ, nhưng lại không hề có sự xa cách. Hắn chỉ tay về phía chân trời, nơi những đàn chim hải âu đang lượn vòng, đôi khi lao xuống mặt nước rồi lại vút lên cao. "Nhìn cách đàn chim kia bay," Tạ Trần nói, giọng vẫn trầm tĩnh nhưng đầy uy lực: "Chúng đang tìm gì? Chúng bay thành đàn lớn như vậy, có phải vì một lý do nào đó? Gió này, nó mang theo hơi thở của phương nào? Gió từ biển thổi vào bờ, hay từ đất liền thổi ra biển? Nước biển hôm nay, có màu gì khác lạ không? Có những vệt sóng nào cao hơn bình thường, hay những dòng chảy ngầm nào đang tạo nên những xoáy nước bất thường?"
Những câu hỏi của Tạ Trần không phải là những câu hỏi triết lý cao siêu, mà là những câu hỏi thực tế, đánh thẳng vào kinh nghiệm sống của những người ngư dân. Ban đầu, họ còn ngượng nghịu, ánh mắt dò xét. Nhưng rồi, khi Tạ Trần kiên nhẫn chỉ dẫn từng chi tiết nhỏ nhất – cách phân biệt màu nước biển do phù sa, do rêu tảo, hay do những dòng chảy lạnh; cách cảm nhận sự thay đổi của gió bằng cách đưa tay ra; cách quan sát những bọt biển, những mảnh vụn trôi nổi trên mặt nước – dân làng dần dần chăm chú làm theo.
Một ngư dân trẻ tuổi, đôi mắt sáng và nhanh nhạy, bỗng chỉ tay về phía xa: "Tạ công tử, con thấy... nước ở phía đằng kia có màu hơi đục hơn mọi ngày, và chim bay thấp hơn hẳn, hình như chúng đang bắt cá."
Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt đầy tán thưởng: "Đúng vậy. Đó chính là khởi đầu của tri thức. Nước đục có thể do phù sa, nhưng cũng có thể do một dòng chảy lạ mang theo những sinh vật nhỏ mà chim đang săn bắt. Chim bay thấp hơn, có thể là dấu hiệu của áp suất không khí đang thay đổi, báo hiệu một cơn gió lớn sắp đến, hoặc thậm chí là một cơn bão nhỏ. Mỗi chi tiết nhỏ đều là một mảnh ghép, một con chữ trong cuốn sách của biển."
Hắn khuyến khích họ không chỉ nhìn, mà còn "cảm nhận." Hắn bảo họ nhúng tay xuống nước, cảm nhận độ lạnh, độ ấm. Hắn bảo họ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng sóng, phân biệt tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng với tiếng sóng gầm gào sắp tới. Hắn thậm chí còn bảo họ ngửi mùi không khí, phân biệt mùi tanh nồng của cá với mùi ẩm mốc của mưa sắp về.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, thầm thì với Dương Quân, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư: "Hắn không dùng một chút linh lực nào, không dùng bất kỳ pháp thuật cao siêu nào. Hắn chỉ dùng đôi mắt, đôi tai, và trái tim của một phàm nhân. Nhưng lại khiến họ tin tưởng hơn cả những lời bùa chú, hơn cả những lời hứa hẹn của thần tiên. Hắn đang khơi gợi lại những gì đã bị lãng quên trong huyết mạch của họ, trong mối liên kết tự nhiên của họ với thế giới này."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt không rời khỏi Tạ Trần. Hắn nhận ra, Tạ Trần không chỉ dạy họ cách quan sát, mà còn dạy họ cách "sống." Sống một cách chân thực, kết nối với môi trường xung quanh, tin vào khả năng của chính mình thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào những thứ bên ngoài. Triết lý "Nhân Đạo" của Tạ Trần, không phải là một con đường tu luyện để đạt tới sức mạnh vô biên, mà là một con đường để trở thành một con người trọn vẹn, để tìm lại nhân tính đã bị "mất người" trong quá trình tu tiên.
"Những điều này, tổ tiên chúng ta đã từng biết," Lão Ngư Dân lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía biển. "Chúng tôi đã quên mất... đã quá lâu rồi." Ông lão đứng dậy, vỗ vai một ngư dân trẻ: "Nào các con, đừng chỉ nghe Tạ công tử nói. Hãy tự mình nhìn, tự mình cảm nhận. Biển cả không lừa dối ai bao giờ, chỉ có chúng ta là không hiểu nó thôi."
Cả buổi chiều, nhóm của Tạ Trần cùng dân làng lang thang dọc bờ biển, từ bến cảng nhỏ với những con thuyền chài neo đậu đến những ghềnh đá xa xôi. Tạ Trần không áp đặt, chỉ hướng dẫn, gợi mở, khuyến khích họ tự khám phá. Từng chút một, những ánh mắt hoài nghi ban đầu dần được thay thế bằng sự tập trung, sự tò mò, và cuối cùng là sự phấn khích khi họ bắt đầu "đọc" được những tín hiệu mà biển cả gửi gắm. Những cuộc tranh luận nhỏ nổ ra giữa các ngư dân về màu nước, hướng gió, cách bay của chim, không còn là tranh cãi vô vọng, mà là sự chia sẻ tri thức, sự đối chiếu kinh nghiệm.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười dịu dàng. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là việc dạy dự đoán thời tiết, mà còn là việc chữa lành một vết thương sâu sắc trong tâm hồn của Thôn Vân Thủy. Vết thương mang tên "mất niềm tin," "mất kết nối." Tạ Trần đang giúp họ hàn gắn lại sợi dây nhân quả đã đứt gãy, không phải bằng phép thuật y thuật, mà bằng sự thấu hiểu và lòng tin vào con người.
***
Khi đêm buông xuống, trăng non đã treo lơ lửng trên bầu trời, thả xuống mặt biển một vầng sáng mờ ảo, huyền hoặc. Gió biển vẫn thổi, nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi, mà là sự mát mẻ, trong lành. Tiếng sóng vỗ bờ vẫn đều đặn, nhưng giờ đây, trong tai dân làng, nó không còn là tiếng gầm gào của một thế lực giận dữ, mà là một bản hòa ca quen thuộc, một lời thì thầm của một người bạn cũ.
Trong sân chung của làng, những đống lửa nhỏ đã được nhóm lên, chiếu s��ng những gương mặt hằn rõ nét mệt mỏi nhưng cũng rạng ngời một niềm hy vọng mới. Mùi khói bếp ấm áp hòa lẫn với mùi biển mặn, tạo nên một không khí thân thuộc, ấm cúng. Trẻ con nô đùa xung quanh, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong đêm. Dân làng tụ tập lại, không còn là những ánh mắt tuyệt vọng, mà là những ánh mắt trao đổi, chia sẻ.
Tạ Trần ngồi giữa vòng tròn, bên cạnh Lão Ngư Dân. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Hắn khuyến khích mọi người chia sẻ những gì mình đã quan sát được trong ngày, những "con chữ" mà họ đã "đọc" được từ biển cả.
"Hôm nay, con thấy đàn cá đối bơi gần bờ hơn mọi khi," một ngư dân trẻ nói, gương mặt hớn hở: "Ông nội nói, khi cá đối bơi gần bờ, nghĩa là trong vài ngày tới, sóng sẽ êm, biển sẽ lặng."
Lão Ngư Dân gật đầu, ánh mắt đầy tự hào nhìn Tạ Trần: "Đúng vậy! Cha tôi cũng nói thế. Những điều này, chúng tôi đã quên mất... Chỉ biết nhìn trời mà than, nhìn biển mà sợ."
Một người phụ nữ khác tiếp lời: "Tôi thấy đám mây hình vảy cá ở phía bắc. Ngày xưa mẹ tôi bảo, mây vảy cá là điềm báo gió lớn."
Tạ Trần mỉm cười, giọng nói trầm ấm: "Rất tốt. Tri thức này không phải của riêng ai. Nó là của chung chúng ta. Hãy chia sẻ nó, ghi chép nó, biến nó thành di sản của cả làng. Khi một người nhìn không rõ, hai người sẽ rõ hơn. Khi mười người cùng nhìn, cùng suy ngẫm, cùng đối chiếu, không gì là không thể thấy. Sức mạnh của chúng ta không nằm ở việc ai có thể hô mưa gọi gió, mà nằm ở sự đoàn kết, ở khả năng tự lực cánh sinh, ở niềm tin vào chính bản thân mình và vào cộng đồng của mình."
Những lời nói của Tạ Trần như gieo mầm vào mảnh đất cằn cỗi của những trái tim đã tuyệt vọng. Họ không cần một vị thần để giải quyết mọi rắc rối, họ chỉ cần một người chỉ đường, một người khơi gợi lại những giá trị đã bị lãng quên.
Lão Ngư Dân đứng dậy, giơ cao chén rượu gạo lên trời, gương mặt khắc khổ giờ đây lại ánh lên vẻ kiên cường: "Tạ công tử nói đúng. Chúng ta không cần đợi ai cứu, chúng ta tự cứu mình! Biển cả có quy luật của nó. Chỉ là chúng ta đã quên mất cách sống hòa hợp với nó. Từ nay, chúng ta sẽ cùng nhau học lại, cùng nhau lắng nghe biển, cùng nhau bảo vệ nó!"
Tiếng reo hò vang lên, không phải tiếng reo hò của những kẻ say sưa, mà là tiếng reo hò của những con người đã tìm lại được niềm tin, tìm lại được ý chí sống. Họ bắt đầu kể cho nhau nghe những câu chuyện cũ, những kinh nghiệm của ông cha, những điều mà Tạ Trần đã khơi gợi. Tri thức phàm tục, tưởng chừng bé nhỏ, giờ đây lại trở thành sức mạnh to lớn, gắn kết cộng đồng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng ngoài vòng tròn, lặng lẽ quan sát. Trong ánh sáng yếu ớt của lửa trại, gương mặt Lăng Nguyệt không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ, tu tiên là con đường duy nhất để đối mặt với sự suy yếu của Thiên Đạo, để cứu vãn nhân gian. Nhưng giờ đây, Tạ Trần lại cho nàng thấy một con đường khác, một con đường không cần đến linh lực, không cần đến pháp thuật, mà lại có sức mạnh lay động lòng người, hàn gắn những vết thương sâu sắc nhất. Nàng tự hỏi, phải chăng, chính những điều bình dị, những giá trị nhân sinh cốt lõi này, mới là chìa khóa thực sự để vượt qua thời khắc Thiên Đạo sụp đổ?
Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt rực lửa. Hắn không còn bối rối như trước, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mới. "Đúng vậy, Tạ huynh nói đúng," hắn thầm nhủ. "Chỉ có con người, chỉ có sự đoàn kết của nhân gian, mới có thể tạo nên kỳ tích." Hắn cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn, không chỉ trong con đường tu luyện của hắn, mà còn trong cả nhận thức về thế giới.
Tạ Trần nhìn ra biển cả, nơi ánh trăng bạc vẫn mờ ảo soi chiếu. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Biển cả vẫn còn đó những dị tượng, "Kẻ Hút Hồn Biển Cả" vẫn còn đó, ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng sự yếu kém của con người. Nhưng giờ đây, hắn đã gieo mầm hy vọng, gieo mầm tri thức và niềm tin vào chính bản thân họ. Tri thức về quan sát thiên nhiên, về việc đọc hiểu biển cả, sẽ giúp dân làng nhận biết sớm những dấu hiệu bất thường, những tín hiệu về sự xuất hiện của "Kẻ Hút Hồn Biển Cả," hoặc những dị tượng khác. Sự đoàn kết mới của Thôn Vân Thủy, sức mạnh tập thể từ những người phàm nhân này, sẽ là nền tảng vững chắc cho những thử thách sắp tới.
"Khi một con người không còn 'mất người' vì những chấp niệm tu tiên, khi họ tìm lại được nhân tính và niềm tin vào chính mình, đó chính là lúc Thiên Đạo tìm thấy con đường để được cứu vãn," Tạ Trần thầm nghĩ, ánh mắt sâu thẳm hòa vào màn đêm, nơi biển cả vẫn thầm thì những câu chuyện của riêng nó. Hắn biết, cuộc hành trình này còn rất dài, nhưng hắn không đơn độc. Ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm, và nó sẽ cháy rực, dẫn lối cho một kỷ nguyên mới của nhân gian.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.