Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 506: Thần Biển Đã Mất: Tiếng Thở Than Của Lòng Người Và Biển Cả

Bình minh thức giấc, nhưng không mang theo chút ấm áp nào cho Thôn Vân Thủy. Thay vào đó, một màn sương mờ mịt, đặc quánh như nỗi sợ hãi còn vương vấn từ đêm qua, bao phủ lấy từng mái nhà tranh, từng con thuyền neo đậu. Gió biển thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi tanh nồng của cá chết, của nước biển mặn chát, và cả một thứ mùi lạ lùng, ngai ngái, như mùi của sự mục ruỗng từ tận đáy sâu đang trỗi dậy. Khung cảnh làng chài vốn dĩ nên yên bình, phóng khoáng, giờ đây lại mang một vẻ tiêu điều, hoang tàn đến lạ. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái lá đã sờn cũ, nằm sát bờ biển như những nhân chứng câm lặng cho cơn thịnh nộ của biển cả. Bến cảng nhỏ, nơi từng tấp nập thuyền bè ra vào, giờ chỉ còn vài chiếc thuyền chài bị hư hại nặng nề, nằm nghiêng ngả trên bãi cát, thân thuyền nứt toác, buồm rách tả tơi, như những xác chết của một trận chiến khốc liệt.

Trên bờ cát, Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ dường như càng nhỏ bé hơn trước sự bao la và nỗi bi thương của biển cả. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không rời khỏi những dấu vết mà con sóng thần đêm qua để lại: những mảnh vỡ từ thuyền bè, những lưới chài rách nát vư��ng vãi, và cả những thân cá lớn, nhỏ đủ loại, nằm la liệt trên bãi cát trắng, đôi mắt đờ đẫn nhìn thẳng vào hư không. Hắn không nói gì, nhưng từng thớ thịt trên gương mặt thanh tú, gầy gò của hắn dường như đang lắng nghe, đang cảm nhận từng mạch đập của Thôn Vân Thủy đang hấp hối. Hắn không cố gắng tìm kiếm linh khí, không vận dụng pháp thuật, mà chỉ đơn thuần quan sát, thấu hiểu, như một người thợ săn đang dò tìm dấu vết của con mồi, hay một thư sinh đang đọc một cuốn sách cổ đầy bí ẩn. Sự im lặng của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự tập trung cao độ, một phương thức "lắng nghe" độc đáo của riêng hắn, xuyên qua lớp vỏ vật chất để chạm đến những sợi "nhân quả" đang rối ren.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn còn vương nét tái nhợt từ đêm qua, đứng cách Tạ Trần một khoảng. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, nhưng từng sợi tóc dường như cũng đang run rẩy trong gió lạnh. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua khung cảnh tang thương, rồi dừng lại trên Tạ Trần, ánh lên vẻ nghi hoặc và mệt mỏi. Nàng đã cố gắng vận chuyển linh lực từ khi bình minh lên, nhưng cảm giác trì trệ, vô lực vẫn không biến mất. Linh khí của nàng, vốn dĩ nên thuần khiết và mạnh mẽ, giờ đây lại như bị một thứ bùn lầy vô hình nào đó bám víu, khiến nàng khó lòng điều khiển. Nàng cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngăn cách nàng với thế giới này, khiến nàng không thể dùng tu vi của mình để trấn yểm, để dẹp yên những dị tượng.

"Biển cả đã nổi giận... Thần biển đã bỏ rơi chúng ta rồi!" Một ngư dân trẻ, gương mặt khắc khổ vì sương gió, thì thầm với bạn mình, giọng nói đầy tuyệt vọng. Hắn đang cố gắng vá lại một tấm lưới rách, nhưng đôi tay hắn run rẩy, những mũi kim chẳng thể xuyên qua những sợi chỉ gai góc. Ánh mắt hắn hướng về phía biển, không còn sự dũng cảm, kiêu hãnh của người con vùng biển, mà chỉ còn là sự sợ hãi và bất lực. Những ngư dân khác cũng vậy, họ lặng lẽ sửa chữa thuyền bè, thu dọn lưới rách, nhưng trong ánh mắt họ không có chút hy vọng nào. Họ đã chứng kiến quá nhiều, đã chịu đựng quá lâu, và giờ đây, niềm tin của họ đã hoàn toàn sụp đổ. Tiếng sóng biển vỗ bờ, không còn là bản nhạc quen thuộc của sự sống, mà là tiếng gào thét của một con quái vật đang nuốt chửng mọi thứ. Tiếng chim hải âu kêu thảm thiết, bay lượn vòng tròn trên bầu trời âm u, như những linh hồn báo hiệu điềm gở, càng làm tăng thêm không khí bi thương.

Dương Quân, người vẫn giữ vẻ tuấn tú và khí chất nho nhã, nhưng giờ đây đôi mắt hắn đã mất đi phần nào vẻ nhiệt huyết thường thấy, thay vào đó là sự lo lắng và băn khoăn. Hắn cũng cố gắng cảm nhận linh khí, nhưng cũng như Lăng Nguyệt, hắn chỉ thấy một sự hỗn loạn không thể lý giải. Hắn đã từng tin vào sức mạnh của tu vi, tin rằng tu sĩ có thể giải quyết mọi vấn đề trên thế gian, nhưng những gì đang xảy ra ở Thôn Vân Thủy đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin ấy. Hắn quay sang Tạ Trần, giọng nói trầm xuống, chất chứa sự hoài nghi: "Lăng Nguyệt Tiên Tử, ta vẫn băn khoăn liệu có phải do ma khí xâm nhập, hay có yêu vật nào đó tác quái dưới đáy biển? Ta cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ hỗn tạp, không giống với linh khí bình thường."

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, đồng tình với Dương Quân: "Đúng vậy, ta cũng có cảm giác tương tự. Linh khí ở đây bị nhiễu loạn nghiêm trọng, thậm chí còn có một loại khí tức âm hàn, quỷ dị xen lẫn. Liệu có phải Ma Chủ Cửu U đã bắt đầu ra tay, muốn biến biển cả thành một lãnh địa của riêng hắn?" Nàng thì thầm, giọng nói như bị gió biển cuốn đi, chỉ đủ để Tạ Trần và Dương Quân nghe thấy. Nàng vẫn tin vào những lời giải thích quen thuộc của thế giới tu tiên, nơi mọi dị tượng đều có thể quy về một kẻ thù hữu hình, một nguyên nhân cụ thể mà tu vi có thể đối phó.

Dương Quân nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu thị: "Tạ huynh, chúng ta có nên thử dùng pháp thuật trấn yểm không? Dù linh lực bị hạn chế, nhưng nếu có thể tìm ra nguồn gốc của sự nhiễu loạn này, có lẽ chúng ta vẫn có thể làm được điều gì đó." Hắn vẫn khao khát tìm kiếm một giải pháp, một cách để thể hiện giá trị của tu sĩ, để cứu vãn tình thế. Niềm tin vào tu tiên truyền thống của hắn vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, dù nó đang lung lay dữ dội.

Tạ Trần quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Dương Quân, rồi lại lướt qua Lăng Nguyệt Tiên Tử. Gương mặt hắn trầm tĩnh, không một chút biểu cảm sợ hãi hay lo lắng, chỉ có sự thấu suốt và suy tư. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, một cử chỉ dứt khoát nhưng không hề mang vẻ khinh thường. Giọng nói hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng sóng vỗ bờ xa xăm, hòa vào tiếng gió biển gào thét, nhưng lại có sức nặng khiến người nghe phải tĩnh tâm mà lắng nghe: "Pháp thuật... chỉ là ngọn. Gốc rễ của vấn đề này nằm sâu hơn nhiều, không phải ở những luồng linh khí hay ma khí mà các vị cảm nhận được. Nó nằm sâu trong lòng người, và trong cả lòng biển này nữa."

Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí của Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Những gì các vị cảm nhận được, những luồng năng lượng hỗn tạp kia, chỉ là triệu chứng, là hệ quả của một sự mất cân bằng đã diễn ra từ rất lâu rồi. Biển cả, giống như đất liền, cũng là một sinh mệnh khổng lồ, có linh hồn, có hơi thở của riêng nó. Nó không chỉ là nơi chứa đựng nước, mà còn là nơi lưu giữ vô vàn 'nhân quả', vô vàn mối liên hệ giữa con người và tự nhiên."

Tạ Trần cúi xuống, nhặt một nắm cát ướt lên, để cho những hạt cát mịn màng trượt qua kẽ tay hắn. "Các vị tu sĩ thường nhìn vào linh khí, nhìn vào phép tắc của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo đang suy kiệt, phép tắc đã mờ nhạt. Và khi phép tắc mờ nhạt, khi linh khí mỏng manh, những thứ vốn dĩ được che giấu sẽ lộ ra. Cái mà các vị gọi là 'ma khí' hay 'yêu vật', có thể chỉ là sự phản ứng tự nhiên của một sinh mệnh đang bị tổn thương, đang giãy giụa trong đau đớn. Thậm chí, nó có thể là chính những 'chấp niệm' của biển cả, của những sinh vật sống trong nó, khi chúng phải đối mặt với sự hủy hoại."

Hắn ngẩng đầu nhìn ra biển, nơi những con sóng vẫn không ngừng vỗ vào bờ, mang theo nỗi u uất và giận dữ. "Biển cả không nổi giận vô cớ. Thần biển không bỏ rơi con người vô cớ. Chắc hẳn... đã có một sự đứt gãy nào đó trong mối liên kết thiêng liêng giữa con người và biển cả này, một sự đứt gãy mà chúng ta, những kẻ phàm nhân lẫn tu sĩ, đã vô tình hoặc cố ý gây ra. Ph��p thuật có thể trấn yểm tạm thời, nhưng nó không thể hàn gắn được một mối liên kết đã bị rạn nứt từ bên trong. Để thực sự cứu vãn, chúng ta phải tìm ra nguyên nhân sâu xa của sự đứt gãy ấy, phải lắng nghe tiếng lòng của biển, phải thấu hiểu những 'nhân quả' đang vận hành ở đây."

Ánh mắt Tạ Trần lại quét qua những con cá chết la liệt trên bãi cát. Hắn khẽ nhíu mày, một tia suy tư hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn cảm nhận được mùi tanh hôi, mùi mặn nồng, và cả mùi mục ruỗng khó tả, nhưng sâu hơn thế, hắn cảm nhận được một sự trống rỗng, một sự cạn kiệt sinh lực từ bên trong những sinh vật đáng thương ấy. Điều đó không giống với sự chết chóc thông thường do bệnh tật hay tuổi tác, mà giống như một thứ gì đó đã bị hút cạn, bị rút đi linh hồn. Hắn biết, đây không chỉ là sự giận dữ của biển, mà còn là sự tàn phá của một thế lực nào đó đang lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo, đang lợi dụng sự đứt gãy của mối liên kết giữa con người và tự nhiên để đạt được mục đích đen tối của chúng.

Nguyệt Quang Trâm trên tóc Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một điểm sáng mong manh giữa màn đêm u ám sắp sửa bao trùm. Nàng nhìn Tạ Trần, trong lòng dấy lên một sự bối rối sâu sắc. Những lời của hắn, dù không mang vẻ tiên khí hay pháp tắc cao siêu, nhưng lại có một sức nặng khó cưỡng, một sự thấu suốt khiến nàng phải suy ngẫm. Có lẽ, con đường tu tiên mà nàng vẫn hằng theo đuổi, con đường của sức mạnh và phép tắc, đã thực sự đi đến ngõ cụt.

Dương Quân im lặng, đôi mắt hắn không còn vẻ hoảng sợ hay băn khoăn nữa, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Hắn bắt đầu cảm thấy một sự hấp dẫn lạ lùng từ triết lý "Nhân Đạo" này, một con đường mà hắn chưa từng nghĩ đến, nhưng giờ đây lại là tia hy vọng duy nhất. Hắn nhận ra, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy những gì hiện hữu, mà còn nhìn thấy những gì ẩn sâu bên trong, những sợi dây liên kết vô hình mà tu sĩ thường bỏ qua.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đứng cạnh Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Nàng có chút sợ hãi trước biển cả dị thường, nhưng lại bị cuốn hút bởi sự trầm tĩnh và sâu sắc của hắn. Nàng không hiểu hết những đạo lý cao siêu mà Tạ Trần nói, nhưng nàng cảm nhận được một sự thật nào đó trong giọng nói của hắn, một sự thật về mối liên hệ giữa vạn vật, mà yêu tộc, sống gần gũi với tự nhiên hơn con người, thường cảm nhận được một cách bản năng.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng và thanh lịch thường thấy, ánh mắt nàng đầy sự thương cảm khi nhìn những ngư dân đang tuyệt vọng. Nàng đã từng chứng kiến sự tàn phá của bệnh tật, của chiến tranh, và giờ đây là sự tàn phá của tự nhiên. Nàng tin vào Tạ Trần, tin rằng hắn sẽ tìm ra một con đường, một giải pháp nhân đạo cho vấn đề này. Nàng nhớ lại lời nói của mình: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Và giờ đây, những lời ấy dường như càng trở nên đúng đắn hơn bao giờ hết.

Tạ Trần quay người, bước chậm rãi về phía làng, để lại sau lưng tiếng sóng biển gào thét và những ánh mắt đầy hy vọng xen lẫn tuyệt vọng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là đối phó với sự cuồng nộ của biển cả, mà còn là đối phó với sự cứng nhắc trong tư duy của tu sĩ, với sự mất mát niềm tin của phàm nhân. Nhưng hắn tin rằng, chỉ khi con người tìm lại được sự kết nối với tự nhiên, tìm lại được niềm tin vào chính mình và vào vạn vật, thì Thiên Đạo mới có thể được cứu vãn, và một kỷ nguyên mới mới có thể mở ra.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời, Tạ Trần cùng nhóm đã ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ trong căn nhà đơn sơ của Lão Ngư Dân. Căn nhà gỗ tuy cũ kỹ nhưng được giữ gìn sạch sẽ, toát lên vẻ ấm cúng hiếm hoi giữa không khí lạnh lẽo và tiêu điều của Thôn Vân Thủy. Tiếng củi lép bép cháy trong bếp, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ và mùi khói thoang thoảng, xua đi phần nào cái lạnh buốt từ gió biển. Ngoài kia, gió vẫn thổi mạnh, nhưng không còn hung dữ như ban sáng, chỉ còn tiếng rít nhẹ qua khe cửa, như một bản nhạc bi tráng cho một ngày sắp tàn. Ánh hoàng hôn rực rỡ từ từ lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, nhưng trong căn nhà nhỏ này, ngọn lửa vẫn b���p bùng, soi sáng những gương mặt đầy suy tư.

Lão Ngư Dân, với mái tóc bạc trắng như cước và làn da đen sạm vì nắng gió, ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục, đôi mắt xa xăm nhìn vào ngọn lửa. Bàn tay chai sạn của lão, từng nắm chắc tay chèo, từng giăng lưới bắt cá, giờ đây run rẩy cầm một chén trà nóng. Lão thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu ký ức về một thời đã xa.

"Ngày xưa...", Lão Ngư Dân bắt đầu, giọng nói khàn đặc, như tiếng sóng vỗ bờ xa xăm, "Ngày xưa, mỗi khi ra khơi, chúng ta đều dâng lễ vật, hát những bài ca cổ, cầu nguyện thần biển che chở. Biển cả khi ấy hiền hòa lắm. Cá tôm đầy ắp, sóng yên gió lặng, mỗi chuyến ra khơi đều bội thu. Chúng ta tin rằng, thần biển luôn dõi theo, luôn bảo hộ những người con của biển. Chúng ta biết ơn biển, trân trọng từng hạt cát, từng con cá mà biển ban tặng."

Lão ngừng lại, ánh mắt mờ đục nhìn vào hư vô, như đang thấy lại những hình ảnh của quá khứ. "Những bài ca cổ ấy, những phong tục ấy, đã được truyền từ đời này sang đời khác. Chúng ta tin vào thần biển, tin vào sự linh thiêng của biển cả. Mỗi khi có giông bão, chúng ta lại thành tâm cầu nguyện, và lạ thay, bão tố thường dịu đi, hoặc tránh khỏi làng. Đó là niềm tin, là sợi dây gắn kết giữa con người và biển cả."

"Nhưng rồi...", lão tiếp tục, giọng nói càng thêm trầm buồn, "Rồi thời gian trôi qua, con người dần đổi thay. Những người trẻ không còn tin vào thần biển nữa. Họ nói, đó chỉ là mê tín. Họ nghĩ, sức mạnh của con người, của thuyền bè lớn, của những công cụ hiện đại, mới là thứ đáng tin. Họ không còn dâng lễ, không còn hát ca. Họ chỉ biết khai thác, khai thác đến cạn kiệt. Họ vứt rác xuống biển, xả thải độc hại. Họ nghĩ biển cả là vô tận, là kho báu không đáy để họ tha hồ vơ vét."

"Và rồi...", lão ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào Tạ Trần, "Thần biển cũng đã quên chúng ta, hay đúng hơn, chúng ta đã quên thần biển. Niềm tin dần phai nhạt, những lời cầu nguyện không còn được đáp lại. Biển cả bắt đầu nổi giận. Cá tôm dần khan hiếm. Những dị tượng bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là những cơn sóng bất thường, những vùng nước xoáy lạ. Rồi đến cá chết hàng loạt, nước biển phát sáng ma quái. Giờ thì... là những con sóng thần nhỏ, những bóng đen khổng lồ dưới đáy biển. Chúng ta đã quên mất những điều đó, và thần biển cũng đã quên chúng ta. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng, sự tuyệt vọng mà thôi."

Tiểu Cửu, nãy giờ vẫn im lặng gặm một củ khoai nướng, đôi tai cáo trắng muốt khẽ động đậy. Nàng không hiểu hết những lời lẽ triết lý của Lão Ngư Dân, nhưng nàng cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc trong giọng nói của lão, và cả sự đau đớn của biển cả mà lão đang nhắc đến. Yêu tộc vốn dĩ sống hòa hợp với tự nhiên, nàng hiểu được cảm giác khi nơi cư ngụ bị tổn thương.

Mộ Dung Tuyết, với gương mặt thông minh và đầy vẻ thương cảm, khẽ thở dài. Nàng nhìn những vết hằn trên gương mặt Lão Ngư Dân, những vết hằn của thời gian và nỗi lo toan. "Niềm tin cạn kiệt, lòng người cũng cạn khô", nàng thì thầm, lời nói như chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, không chỉ ngư dân ở đây mất đi niềm tin, mà cả thế giới này cũng đang mất dần đi những giá trị cốt lõi, những sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ.

Tạ Trần lắng nghe từng lời của Lão Ngư Dân, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng cả tâm hồn, bằng khả năng nhìn thấu "nhân quả" phi thường của mình. Hắn không thấy một vị thần biển có hình dáng cụ thể, nhưng hắn thấy một "linh hồn" của biển cả, một hệ sinh thái phức tạp, nơi mọi thứ đều liên kết với nhau bằng những sợi dây nhân quả vô hình. Và chính những hành động của con người đã dần dần cắt đứt những sợi dây ấy, tạo nên sự "trống rỗng" mà Lão Ngư Dân đã nói.

"Vậy theo lão, thần biển là gì?" Tạ Trần cất tiếng hỏi, giọng nói trầm tĩnh, như một câu hỏi thăm dò sâu vào tận cùng của một vấn đề triết lý. "Là một vị thần có hình dáng, có phép thuật như các vị thần trong truyền thuyết? Hay là một phần của biển cả này, được con người gửi gắm niềm tin, và rồi trở nên linh thiêng nhờ niềm tin ấy?"

Lão Ngư Dân suy nghĩ một lát, rồi khẽ lắc đầu. "Ta cũng không biết nữa, công tử à. Từ nhỏ ta đã được dạy về thần biển, về những phép màu của ngài. Nhưng giờ đây, khi ngài dường như đã bỏ rơi chúng ta, ta bắt đầu tự hỏi... Có lẽ... có lẽ cả hai. Có lẽ thần biển là một vị thần đã ban phước cho biển cả này, và con người đã biết ơn, đã gửi gắm niềm tin vào ngài. Nhưng cái mất đi không chỉ là tượng đá, không chỉ là những lời cầu nguyện sáo rỗng. Cái mất đi là cái lòng tin, cái sự gắn bó của chúng ta với biển. Cái mất đi là sự trân trọng, là sự hòa hợp mà chúng ta từng có với tự nhiên."

Lão Ngư Dân lại thở dài, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. "Giờ đây, chúng ta chỉ còn lại sự trống rỗng. Mọi thứ đã mục ruỗng từ bên trong. Con người không tin vào thần biển nữa, và biển cả cũng không còn tin vào con người. Có lẽ... đây là cái giá phải trả cho sự vô ơn, cho sự tham lam của chúng ta."

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng lời của Lão Ngư Dân. Hắn biết, lão nói đúng. Cái "trống rỗng" mà lão nhắc đến không chỉ là sự trống rỗng trong tâm hồn ngư dân, mà còn là sự trống rỗng trong chính Thiên Đạo, sự suy yếu của những phép tắc và niềm tin đã từng gắn kết vạn vật. Khi con người không còn tin vào thần linh, không còn trân trọng tự nhiên, thì thần linh cũng sẽ dần biến mất, và tự nhiên sẽ phản ứng lại một cách dữ dội. Đó là một quy luật "nhân quả" sâu sắc, vượt xa mọi pháp thuật hay linh lực.

"Lão nói rất đúng", Tạ Trần mở mắt, nhìn thẳng vào Lão Ngư Dân. "Cái mất đi không chỉ là một vị thần, mà là cả một mối liên hệ. Niềm tin, sự trân trọng, sự hòa hợp... Đó là những sợi dây vô hình kết nối con người với vạn vật. Khi những sợi dây ấy đứt gãy, thì không chỉ lòng người cạn khô, mà cả biển cả cũng sẽ cạn kiệt sinh lực." Hắn biết, để cứu vãn Thôn Vân Thủy, không thể chỉ dùng pháp thuật trấn yểm. Phải bắt đầu từ việc hàn gắn những sợi dây nhân quả đã đứt gãy ấy, phải khôi phục niềm tin, phải tái thiết lập mối quan hệ hòa hợp giữa con người và biển cả. Đó là một nhiệm vụ khó khăn hơn nhiều so với việc đối phó với một yêu vật hay ma khí cụ thể.

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng lắng nghe. Trong lòng họ, những khái niệm về tu tiên, về phép thuật, dường như đang dần trở nên nhỏ bé và vô nghĩa trước những đạo lý sâu sắc mà Tạ Trần và Lão Ngư Dân đang thảo luận. Họ bắt đầu hiểu rằng, cái gọi là "suy yếu của Thiên Đạo" không chỉ là sự cạn kiệt linh khí, mà còn là sự cạn kiệt niềm tin, sự cạn kiệt của những mối liên hệ nhân quả giữa vạn vật. Và họ, những tu sĩ chỉ biết dùng sức mạnh, đang thực sự đứng trước một bài toán nan giải.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) rụt rè kéo tay Mộ Dung Tuyết. "Tuyết tỷ tỷ, có thật là biển cả cũng có linh hồn không? Và nó sẽ nổi giận nếu chúng ta không trân trọng nó?" Nàng hỏi, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hiếu kỳ và có chút sợ hãi.

Mộ Dung Tuyết xoa đầu Tiểu Cửu, giọng nói dịu dàng: "Đúng vậy, Tiểu Cửu. Vạn vật đều có linh hồn. Biển cả cũng vậy. Nó ban tặng cho chúng ta sự sống, nhưng cũng có thể lấy đi sự sống nếu chúng ta không biết trân trọng."

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thôn Vân Thủy. Hắn biết, cuộc nói chuyện với Lão Ngư Dân đã mở ra một cánh cửa mới, một hướng đi mới để giải quyết vấn đề của biển cả. Hắn không cần pháp thuật để đối phó với một "thần biển" đã mất, mà hắn cần sự thấu hiểu để hàn gắn một "linh hồn" đã bị tổn thương.

***

Đêm khuya, trăng tròn vằng vặc trên cao, tỏa ra ánh sáng bạc huyền ảo, phủ lên mặt biển một tấm lụa lung linh. Gió biển đêm nay nhẹ nhàng hơn, không còn gào thét như ban ngày, chỉ còn tiếng rì rào của sóng vỗ bờ, như một bản nhạc ru ngủ cho vạn vật. Không khí se lạnh, mang theo mùi mặn mồng của biển và một chút hương hoa dại mọc ven bờ. Cả Thôn Vân Thủy chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh trăng và những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm.

Tạ Trần một mình đứng trên bờ biển, không có ai bên cạnh. Hắn không mặc áo choàng dày, chỉ có bộ áo vải bố cũ kỹ, để cho làn gió biển lạnh lẽo vuốt ve gương mặt thanh tú. Đôi mắt sâu thẳm của hắn xuyên thấu màn đêm, không phải để tìm kiếm một vật thể cụ thể, mà là để cảm nhận, để thấu hiểu. Hắn không tìm kiếm dấu vết của 'thần biển' theo nghĩa đen, mà là 'linh hồn' của biển cả, của mối liên hệ vô hình giữa biển và con người mà Lão Ngư Dân đã kể. Hắn nhắm mắt lại, để cho tất cả các giác quan của mình mở rộng, cảm nhận từng đợt sóng, từng hạt cát dưới chân, từng làn gió thoảng qua.

Trong tâm trí hắn, những lời của Lão Ngư Dân vang vọng. "Niềm tin cạn kiệt, lòng người cũng cạn khô." "Cái mất đi không chỉ là tượng đá, mà là cái lòng tin, cái sự gắn bó của chúng ta với biển." Tạ Trần nhận ra, sự hỗn loạn của biển không chỉ do Thiên Đạo suy yếu, mà còn là phản ứng của một thực thể sống bị tổn thương khi bị con người lãng quên và bỏ bê. Hắn "nhìn" thấy những sợi dây nhân quả, những hành động nhỏ của con người: những lời cầu nguyện bị lãng quên, những lễ vật bị bỏ bẵng, những chuyến ra khơi chỉ vì lợi ích cá nhân, những rác thải vô ý thức bị đổ xuống biển. Tất cả những điều đó, dù nhỏ bé đến mấy, cũng đã dần dần cắt đứt mối liên kết thiêng liêng với biển, tạo nên sự "trống rỗng" mà Lão Ngư Dân đã nói.

Hắn mở mắt, ánh mắt dừng lại trên những con cá chết còn vương vãi trên bãi cát. Hắn cúi xuống, cẩn thận kiểm tra một con cá lớn. Trên thân con cá, hắn phát hiện ra một chi tiết nhỏ nhưng quan trọng: một vết thương đặc trưng, không phải do vết cắn của loài ăn thịt, cũng không phải dấu hiệu của bệnh tật. Vết thương ấy giống như một điểm năng lượng đã bị hút cạn, một lỗ hổng vô hình mà mắt thường không thể thấy, nhưng Tạ Trần lại có thể cảm nhận rõ ràng. Sinh lực của con cá đã bị rút đi một cách kỳ lạ, để lại một cái xác rỗng tuếch.

Điều này không giống với bất kỳ hiện tượng tự nhiên hay sự tấn công của yêu thú nào mà hắn từng biết. Nó giống như một sự rút cạn có chủ đích, một sự tàn phá tinh vi. Tạ Trần chợt nhớ đến một truyền thuyết cổ xưa mà Lão Ngư Dân đã vô tình nhắc đến trong câu chuyện của lão: "Kẻ Hút Hồn Biển Cả". Lão chỉ nhắc đến nó như một lời răn đe, một câu chuyện cổ tích để dọa trẻ con không được nghịch ngợm trên biển. Nhưng giờ đây, những vết thương trên xác cá, cùng với sự cạn kiệt sinh lực của biển cả, lại khiến Tạ Trần phải suy nghĩ nghiêm túc về truyền thuyết ấy.

"Kẻ Hút Hồn Biển Cả... có thể không phải là một vị thần hay yêu vật có hình dáng cụ thể, mà là một thực thể vô hình, một loại năng lượng sống ký sinh, hoặc thậm chí là một 'chấp niệm' của biển cả bị biến dị do sự suy yếu của Thiên Đạo," Tạ Trần độc thoại nội tâm. "Nó lợi dụng sự đứt gãy của mối liên kết giữa con người và biển, lợi dụng sự trống rỗng của niềm tin để hút cạn sinh lực của biển. Đây không phải là sự giận dữ đơn thuần, mà là sự tàn phá có hệ thống."

Hắn bước chậm rãi dọc theo bờ biển, ánh mắt quét qua từng gợn sóng, từng hạt cát. Bỗng nhiên, hắn dừng lại. Dưới ánh trăng bạc, hắn thấy một mảnh vỏ sò lạ, dạt vào bờ. Mảnh vỏ sò không lớn, nhưng trên đó có những họa tiết cổ xưa, được khắc chạm tinh xảo, giống như những ký hiệu trong những câu chuyện mà Lão Ngư Dân đã kể về những lời cầu nguyện và lễ vật dâng lên thần biển. Hắn cúi xuống, nhặt mảnh vỏ sò lên. Cảm giác lạnh buốt từ vỏ sò truyền vào đầu ngón tay hắn, nhưng hắn không quan tâm. Hắn nhìn kỹ những họa tiết ấy, cố gắng giải mã ý nghĩa của chúng, cố gắng tìm kiếm sợi dây liên kết với "Kẻ Hút Hồn Biển Cả" và sự trống rỗng của biển.

Hắn biết, để giải quyết vấn đề này, hắn không thể dùng sức mạnh để "chế ngự" biển, mà phải dùng sự thấu hiểu và kết nối để "hòa giải" với nó. Hắn phải tìm cách hàn gắn những sợi dây nhân quả đã đứt gãy, phải giúp con người tìm lại niềm tin và sự trân trọng đối với biển cả. Và có lẽ, mảnh vỏ sò này, với những họa tiết cổ xưa, chính là một manh mối quan trọng.

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát, nhẹ nhàng bước đến từ phía sau. Hương thơm thanh khiết của hoa sen thoang thoảng trong gió biển, báo hiệu sự xuất hiện của nàng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với Nguyệt Quang Trâm trên tay, ánh sáng bạc từ trâm cài khẽ phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, xua đi phần nào bóng tối xung quanh. Nàng đến gần Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn thẳng vào hắn, ánh lên vẻ hiếu kỳ và mong đợi.

"Công tử, người đã nhìn thấy gì?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng không kém phần trang trọng, chứa đựng một sự tò mò rõ rệt. Nàng đã quan sát Tạ Trần từ xa, thấy hắn đứng lặng lẽ trên bờ biển rất lâu, đôi mắt không rời khỏi mặt biển và những con cá chết. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ làm điều gì vô ích.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn kiên định, không hề có chút mệt mỏi hay dao động. Hắn đưa mảnh vỏ sò có họa tiết cổ xưa cho Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Tiên tử, ta nhìn thấy một mối liên kết đã bị đứt gãy, một mối liên hệ thiêng liêng giữa con người và biển cả đã bị tổn thương sâu sắc. Và ta cũng nhìn thấy... một cái gì đó đang lợi dụng sự đứt gãy đó, lợi dụng sự trống rỗng trong niềm tin của con người để hút cạn sinh lực của biển."

Hắn ngừng lại, nhìn vào mảnh vỏ sò trong tay Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn ra biển cả rộng lớn dưới ánh trăng. "Một 'Kẻ Hút Hồn Biển Cả'... có thể là nguyên nhân của những dị tượng này. Nó không chỉ hút đi sinh lực của biển, mà còn hút đi cả niềm tin, cả hy vọng của con người. Chúng ta không thể đối phó với nó bằng pháp thuật thông thường, mà phải tìm cách hàn gắn những sợi dây nhân quả đã bị đứt gãy, phải giúp con người tìm lại sự trân trọng và hòa hợp với biển cả. Chỉ khi đó, 'linh hồn' của biển mới có thể được chữa lành, và 'Kẻ Hút Hồn Biển Cả' mới không còn nơi để tồn tại."

Lời nói của Tạ Trần, trầm tĩnh và sâu sắc, vang vọng trong đêm khuya, hòa vào tiếng sóng vỗ bờ, như một lời tiên tri về một con đường mới, một phương pháp "Nhân Đạo" để cứu vãn thế giới đang trên bờ suy kiệt. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn mảnh vỏ sò, rồi nhìn Tạ Trần, trong lòng nàng dấy lên một sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Tạ Trần sẽ không bao giờ làm nàng thất vọng. Và nàng cũng biết, cuộc hành trình tìm kiếm lời giải cho "Kẻ Hút Hồn Biển Cả" này sẽ là một thử thách lớn, nhưng cũng là một cơ hội để nàng và Dương Quân thực sự hiểu được ý nghĩa của "Nhân Đạo", và có lẽ, để tìm lại một con đường mới cho chính mình, khi Thiên Đạo đang dần sụp đổ.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free