Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 505: Sóng Dữ Thần Biến: Làng Chài Mất Ngủ Vì Biển Cả Dị Thường

Dòng suối trong vắt nơi rừng cổ thụ vẫn róc rách chảy, mang theo sự sống mới mà Tạ Trần đã khơi nguồn. Nhưng ngay cả khi ánh trăng đã lên cao, soi rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng bạc dịu dàng, trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn là một cơn bão táp của tư tưởng. Lời thừa nhận "có lẽ ta đã sai" vẫn còn văng vẳng trong tâm trí nàng, như một vết nứt đầu tiên trên bức tường kiên cố của niềm tin mà nàng đã xây dựng suốt cuộc đời tu luyện. Nàng khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi lạnh từ vật tùy thân quen thuộc, nhưng lần đầu tiên, nó không mang lại cho nàng cảm giác bình yên tuyệt đối.

"Thiên Đạo... rốt cuộc là gì?" Nàng đã từng nghĩ đó là chân lý bất diệt, là quy tắc tối thượng. Nhưng giờ đây, trước sự sống nảy mầm từ bàn tay một phàm nhân, nàng thấy Thiên Đạo dường như chỉ là một chấp niệm, một chiếc lồng vô hình giam giữ vạn vật trong định luật khô khan của nó. Nàng ngước nhìn Tạ Trần, thân hình gầy gò của hắn in bóng dưới trăng, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như những vì tinh tú. Hắn không có linh lực, không có thần thông, nhưng lại có khả năng kiến tạo, khả năng hồi sinh. Đây có phải là con đường mà nàng, và cả thế giới này, cần phải tìm thấy?

Dương Quân ngồi một mình, ánh mắt vẫn h��ớng về khu rừng đã hồi sinh. Hạt giống hoài nghi đã nảy mầm trong lòng hắn, và giờ đây, nó đang phát triển thành một cây cổ thụ khổng lồ, che khuất cả con đường tu tiên rực rỡ mà hắn từng kiên định bước đi. Hắn tự hỏi, bao nhiêu sinh mạng đã bị cuốn trôi vì một ảo tưởng về sức mạnh? Bao nhiêu người đã "mất người" chỉ để đổi lấy một cảnh giới vô vị, lạnh lẽo? Tiên đạo, rốt cuộc, có phải là sự cứu rỗi, hay chỉ là một vòng lặp của sự cô độc và đánh mất? Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một quyết tâm không lời. Quyết tâm ấy không phải để truy cầu sức mạnh, mà là để tìm kiếm một con đường khác, một con đường có thể thực sự bảo vệ những gì hắn trân quý.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đoàn người lại tiếp tục cuộc hành trình. Rừng cây Yêu Tinh cổ thụ đã xanh tươi trở lại, không còn là cảnh tượng hoang tàn, mà tràn đầy sức sống. Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả đã tiễn biệt họ với ánh mắt biết ơn sâu sắc và lời hứa sẽ truyền bá "Nhân Đạo" này cho các tộc yêu khác.

Mộ Dung Tuyết vẫn dịu dàng, thanh lịch như thường lệ, nhưng trong ánh mắt nàng ánh lên một sự tin tưởng mãnh liệt hơn vào con đường của Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự suy tàn, và giờ đây, nàng thấy một tia hy vọng, một phương thuốc chữa lành cho thế giới đang bệnh nặng này. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì lúc nào cũng lanh lợi, tò mò, nàng chạy nhảy khắp nơi, nhưng vẫn luôn quấn quýt bên Tạ Trần, đôi tai cáo vểnh lên nghe ngóng mọi điều, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ. Nàng cảm nhận được sự sống đang trỗi dậy, và cũng cảm nhận được những hiểm nguy đang rình rập.

Họ không ở lại lâu. Tạ Trần hiểu rằng, một đốm lửa nhỏ không thể thắp sáng cả một đêm tối mịt mùng. "Nhân Đạo" cần được gieo mầm ở nhiều nơi, cần được chứng minh bằng những hành động cụ thể. Hắn không nói nhiều, chỉ ánh mắt thấu triệt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi biển cả mênh mông đang vẫy gọi. Nơi đó, hắn biết, lại có những sinh linh đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng, không kém gì tộc Yêu Tinh cổ thụ.

***

Đoàn người Tạ Trần, sau nhiều ngày đêm vượt núi băng rừng, đã đến được Thôn Vân Thủy, một làng chài nhỏ nép mình bên bờ biển Đông Hải. Buổi sáng muộn, những tia nắng vàng nhạt lẽ ra phải rải rác trên mặt biển lấp lánh, nhưng ở đây, chúng lại chỉ lờ mờ xuyên qua những đám mây xám xịt lơ lửng, nhuốm màu ảm đạm lên cảnh vật. Gió biển thổi mạnh, mang theo hơi mặn chát đặc trưng, nhưng không còn là thứ gió mát lành thường thấy, mà ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả, như tiếng thở dài của biển cả.

Thôn Vân Thủy, theo lẽ thường, phải là một nơi nhộn nhịp, tràn đầy sức sống của những người con của biển. Tiếng gõ thuyền, tiếng gọi nhau í ới của ngư dân, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ lẽ ra phải vang vọng khắp nơi. Nhưng khi Tạ Trần và những người đồng hành bước chân vào, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái lá bạc màu vì nắng gió, nằm sát bờ biển, im lìm như những nấm mồ. Bến cảng nhỏ, nơi lẽ ra phải có những con thuyền ra vào tấp nập, giờ đây chỉ còn những chiếc thuyền chài cũ kỹ neo đậu la liệt, nằm nghiêng ngả trên bãi cát, dây neo chùng xuống, rệu rã. Chúng như những xác chết của một thời hoàng kim đã qua, không còn sức sống, không còn mục đích.

Mùi biển mặn vẫn còn đó, nhưng lẫn vào đó là một mùi tanh hôi lạ lùng, không phải mùi cá tươi rói, mà là mùi của sự thối rữa, của cái chết. Thỉnh thoảng, một làn gió mang theo mùi gỗ mục ẩm ướt từ những con thuyền hỏng, gợi lên cảm giác tiêu điều và đổ nát. Dân làng không ra khơi, cũng không tụ tập ở bến cảng để sửa lưới hay chuẩn bị cho chuyến đi. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, co ro bên những đống lửa lập lòe, ánh mắt đầy lo âu, sợ hãi hướng ra mặt biển bao la. Những gương mặt khắc khổ, chai sạn vì gió sương, giờ đây lại hằn sâu thêm những nếp nhăn của sự tuyệt vọng. Trẻ con không còn chơi đùa, chỉ im lặng nép vào vạt áo của mẹ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn ra biển với đôi mắt ngây thơ nhưng cũng đầy sợ hãi.

Dương Quân cau mày, hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác thường. "Nơi này... có gì đó không ổn. Linh khí biển cả hỗn loạn dị thường." Hắn khẽ nói, giọng trầm xuống, sự nhiệt huyết thường ngày nay bị thay thế bởi vẻ thận trọng. Linh khí mà hắn cảm nhận được không phải là sự cuồn cuộn của dòng chảy tự nhiên, mà là một thứ sức mạnh hỗn tạp, như có gì đó đang bị khuấy động từ sâu thẳm dưới đáy biển.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, khẽ đưa tay lên trán, đôi mắt phượng sắc bén quét một lượt khắp không gian. Nàng không nói ngay, mà dường như đang cố gắng thấu hiểu bản chất của sự hỗn loạn này. "Không phải hỗn loạn," nàng cuối cùng cũng cất tiếng, giọng trong trẻo nhưng mang theo một chút nặng nề, "mà là suy kiệt... nhưng lại ẩn chứa một thứ sức mạnh quỷ dị. Như thể có thứ gì đó đang bòn rút, nhưng đồng thời lại biến đổi nó." Nàng đã quen với sự suy yếu của Thiên Đạo trên đất liền, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự suy kiệt và biến chất của linh khí biển cả, một thứ sức mạnh rộng lớn và khó lường hơn nhiều. Cái gọi là "sức mạnh quỷ dị" khiến nàng lo lắng, bởi nó không tuân theo bất kỳ đạo lý tu tiên nào mà nàng từng biết.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò và thư sinh, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những gương mặt lo âu của dân làng, những con thuyền bị hư hại, và đặc biệt là những con cá chết trôi dạt trên bờ, thân mình đã bắt đầu trương phềnh, bốc mùi khó chịu. Hắn không nói về linh khí hay tu vi, mà chỉ tập trung vào những biểu hiện cụ thể của sự sống đang bị tước đoạt. "Sự sống ở đây đang bị tước đoạt, không phải bởi con người." Hắn khẽ nói, giọng trầm và điềm tĩnh, như đang khẳng định một chân lý hiển nhiên. Hắn nhìn thấy những sợi "nhân quả" chằng chịt, không phải do hành động của con người gây ra, mà là do một sự biến đổi sâu sắc hơn, một sự biến đổi mà Thiên Đạo suy yếu đang gián tiếp tạo ra.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ cụp xuống, ánh mắt to tròn lộ rõ vẻ sợ hãi. Nàng là yêu linh, nhạy cảm hơn bất cứ ai với sự thay đổi của tự nhiên. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức u ám, nặng nề, ẩn chứa sự chết chóc từ biển cả. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh nhã, cũng không giấu được vẻ trầm tư. Nàng là y sư, nàng hiểu rằng sự suy tàn của môi trường tự nhiên sẽ kéo theo bệnh tật và cái chết của sinh linh. Cảnh tượng trước mắt không chỉ là sự suy tàn, mà là một sự biến đổi đáng sợ, một lời cảnh báo về một thảm họa lớn hơn.

Cả nhóm đi sâu vào làng, mỗi bước chân đều nặng trĩu bởi không khí u uẩn. Họ nhìn thấy những ngư dân đang ngồi vá lưới, nhưng ánh mắt lại vô hồn, bàn tay run rẩy, không còn chút nhiệt huyết nào. Những đứa trẻ gầy gò, xanh xao, ngồi cạnh cha mẹ, không có trò chơi, không có tiếng cười. Những đống cá chết trôi dạt trên bãi biển không được dọn dẹp, bốc mùi nồng nặc, thu hút ruồi nhặng, càng tăng thêm vẻ tang thương cho ngôi làng. Tạ Trần không vội vàng tìm kiếm câu trả lời, hắn chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe, và cảm nhận, để từng mảnh ghép của bức tranh "nhân quả" dần hiện rõ trong tâm trí hắn.

***

Buổi chiều, gió biển càng thêm mạnh mẽ, thổi bay cát bụi và những chiếc lá khô từ những rặng cây phi lao ven biển. Những đám mây xám xịt từ sáng giờ đã kéo đến dày đặc hơn, che khuất hoàn toàn mặt trời, khiến không gian chìm vào một màu u ám, báo hiệu một cơn bão sắp đến, hoặc một điều gì đó còn tệ hơn.

Tạ Trần và nhóm đồng hành đi dọc theo bờ biển, nơi sóng vẫn vỗ đều đều, nhưng mang theo một âm thanh nặng nề, như tiếng than khóc của đất trời. Họ tìm thấy Lão Ngư Dân, một người đàn ông da đen sạm vì nắng gió, râu bạc trắng như cước, đang ngồi co ro bên một chiếc thuyền cũ mục nát. Ông lão đang vá lưới, đôi tay run rẩy đưa từng sợi chỉ, nhưng ánh mắt lại vô hồn, đờ đẫn nhìn ra phía biển xa xăm. Dáng vẻ của ông toát lên sự khắc khổ, mệt mỏi và một nỗi tuyệt vọng đã chai sạn.

"Lão trượng, biển cả nơi đây... có điều gì bất thường chăng?" Tạ Trần bước đến, giọng nói trầm tĩnh, từ tốn, không mang theo chút áp lực nào.

Lão Ngư Dân giật mình, đôi mắt mờ đục quay lại nhìn Tạ Trần. Khi thấy nhóm người ăn mặc có vẻ khác lạ, nhưng lại không có vẻ kiêu ngạo của tu sĩ, ông lão khẽ thở dài, rồi lại quay nhìn ra biển. "Bất thường ư? Tiên sinh à, biển cả... nó không còn như xưa nữa rồi." Giọng ông khàn đặc, đầy rẫy sự mệt mỏi. "Nó giận dữ, nó đói khát... hay có lẽ, nó đang chết dần?" Lời nói của ông lão như một tiếng vọng từ vực sâu của sự tuyệt vọng, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Ông lão bắt đầu kể, giọng điệu đứt quãng, nhưng những ký ức kinh hoàng thì lại sống động đến rợn người. "Mấy tháng nay rồi... không biết từ bao giờ. Ban đêm, nước biển cách bờ vài dặm cứ phát ra ánh sáng xanh lục ma quái. Nó cứ lập lòe, sáng rực cả một vùng trời, như có ngàn vạn con mắt quỷ đang nhìn chúng tôi từ dưới đáy sâu." Ông lão run rẩy chỉ ra phía biển, nơi những con sóng bạc đầu vẫn đang miệt mài vỗ vào bờ. "Rồi những đàn cá lớn... chúng biến mất không một dấu vết. Cứ thế mà không còn. Hoặc là, chúng chết hàng loạt, trôi dạt vào bờ, tanh hôi đến mức không ai dám đến gần." Mùi tanh hôi mà họ cảm nhận được khi vào làng chính là từ những con cá chết đó.

Ông lão ngừng lại, ho một tiếng khẽ, rồi tiếp tục câu chuyện bằng một giọng thì thầm, như sợ rằng những con sóng kia cũng sẽ nghe thấy. "Mà kỳ lạ hơn nữa, là những đợt sóng thần nhỏ. Chúng không lớn như những cơn bão lớn mà chúng tôi từng biết, nhưng chúng xuất hiện bất ngờ, không báo trước. Cứ thế mà ập vào, cuốn trôi thuyền bè, nhà cửa... và cả sinh mạng của những người không kịp chạy thoát." Mỗi lời kể của ông lão đều như một nhát dao cứa vào lòng người nghe, phơi bày nỗi bất lực của con người trước sự biến đổi dị thường của tự nhiên.

"Và... và còn có một thứ..." Ông lão hạ giọng, đôi mắt lão co lại vì sợ hãi, như thể đang nhìn thấy lại cảnh tượng kinh hoàng đó. "Một bóng đen khổng lồ. Cứ thỉnh thoảng, vào những đêm trăng không rõ, hoặc những lúc biển động, nó lại lướt qua dưới mặt nước. To lớn vô cùng, như cả một ngọn núi di chuyển. Không ai nhìn rõ được nó là cái gì, nhưng chỉ cần thấy bóng nó lướt qua, là cả làng lại run rẩy. Ai dám ra khơi nữa chứ? Ai dám đánh cược tính mạng mình với một con quái vật ẩn mình dưới đáy biển cơ chứ?" Giọng ông lão run rẩy, đầy rẫy sự tuyệt vọng. "Biển cả vô thường, cũng như lòng người v��y. Nhưng giờ đây, biển cả lại biến thành một chốn địa ngục, nơi sự sống không thể tồn tại."

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu vốn nhạy cảm với thiên nhiên, lúc này nàng run lên bần bật, đôi tai cáo cụp sát vào đầu, đôi mắt to tròn mở to đầy sợ hãi. "Tiểu Cửu cảm thấy... có một thứ gì đó rất lớn, rất xấu đang ẩn mình dưới đáy biển." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy, ôm chặt lấy cánh tay Tạ Trần. Bản năng của yêu tộc cho nàng biết rằng điều ông lão nói là sự thật, và thứ đó không hề tầm thường.

Mộ Dung Tuyết lắng nghe câu chuyện của ông lão với vẻ mặt trầm tư. Nàng vốn là người luôn tìm kiếm nguyên nhân sâu xa của mọi bệnh tật, mọi vấn đề. "Đây không còn là sự suy yếu đơn thuần, mà là sự biến đổi." Nàng nhận định, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. Nàng hiểu rằng, nếu không tìm ra nguyên nhân và cách hóa giải, thì không chỉ làng chài này, mà cả vùng biển này sẽ bị hủy diệt hoàn toàn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cạnh đó, nét mặt họ càng thêm phức tạp. Với tu vi của họ, lẽ ra họ phải có thể cảm nhận rõ ràng những dị tượng này. Nhưng điều họ cảm nhận được chỉ là sự hỗn loạn và suy yếu, chứ không phải là bản chất "quỷ dị" hay "biến đổi" như Tạ Trần, Hồ Ly Nữ hay Mộ Dung Tuyết. Sự bất lực này khiến niềm tin vào tu vi của họ lại một lần nữa lung lay. Những lời kể của Lão Ngư Dân đã vẽ ra một bức tranh về sự tàn phá không thể ngăn cản bằng sức mạnh tu vi thông thường.

Tạ Trần vẫn lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn quét nhìn mặt biển bao la, cố gắng thấu hiểu "nhân quả" đằng sau những lời kể. Hắn không vội vàng đưa ra phán đoán, chỉ để tâm trí mình mở rộng, cảm nhận từng luồng khí tức, từng biểu hiện của sự sống và cái chết đang diễn ra trong lòng biển cả. Hắn biết rằng, vấn đề này không chỉ đơn thuần là một hiện tượng tự nhiên, mà là một lời cảnh báo, một biểu hiện của sự giãy giụa của cả một thế giới đang trên bờ vực sụp đổ.

***

Khi những vệt nắng cuối cùng của hoàng hôn nhuộm đỏ đường chân trời, cũng là lúc gió biển bắt đầu gào thét dữ dội hơn, như một con thú hoang đang bị thương. Sóng biển cuộn trào, những ngọn sóng cao ngất đập vào bờ với sức mạnh khủng khiếp, tạo ra âm thanh ầm ầm như tiếng sấm nổ, khiến cả mặt đất cũng phải rung chuyển. Không khí trở nên căng thẳng tột độ, báo hiệu một đêm không ngủ, một đêm đầy kinh hoàng cho Thôn Vân Thủy.

Đột nhiên, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra, khiến tất cả mọi người, kể cả Tạ Trần, cũng phải nín thở. Cách bờ khoảng vài trăm trượng, mặt nước biển vốn đã xám xịt vì mây mù, giờ đây đột nhiên chuyển sang một màu xanh thẫm kỳ dị, một màu xanh đậm đặc như mực, nhưng lại phát ra những vệt sáng lân tinh yếu ớt, như hàng ngàn con đom đóm đang lấp lánh dưới nước sâu. Rồi, từ chính trung tâm của vùng nước xanh thẫm ấy, một cột nước khổng lồ bất ngờ phun lên trời, cao vút hàng chục trượng, như một ngón tay khổng lồ của một vị thần đang giận dữ, chỉ thẳng vào làng chài. Cột nước ấy, với những tia sáng xanh lục ma quái lập lòe, xoáy tròn mạnh mẽ, tạo thành một âm thanh rít lên ghê rợn, xé toạc màn đêm đang buông xuống.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, với tu vi cao thâm, ngay lập tức cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn và một áp lực vô hình cực lớn từ lòng biển truyền đến. Linh khí ấy không phải là sự tinh khiết của tự nhiên, cũng không phải là sự cuồng bạo của ma khí, mà là một sự kết hợp quái dị, như thể hai thứ đối lập đang xé nát lẫn nhau. Điều đáng sợ hơn là, tu vi của họ dường như bị kìm hãm một cách khó hiểu. Linh lực trong cơ thể họ vận chuyển chậm chạp, trở nên trì trệ, không thể bộc phát ra ngoài một cách trọn vẹn. Họ cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngăn cản họ can thiệp vào quy luật của biển cả đang nổi giận, khiến họ trở nên bất lực trước cảnh tượng kinh hoàng này.

"Linh lực của ta... không thể kiểm soát được nó! Nó quá bất thường!" Dương Quân kêu lên, giọng hắn đầy vẻ bối rối và hoảng sợ. Hắn cố gắng vận chuyển linh lực, nhưng nó cứ như bị nhấn chìm vào một vực sâu không đáy, không thể tạo ra chút ảnh hưởng nào lên cột nước đang gào thét kia. Hắn đã từng tin rằng tu vi của mình có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng giờ đây, hắn nhận ra sự yếu ớt của bản thân trước sự phản kháng của tự nhiên đã bị tổn thương.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nay tái nhợt đi đôi chút, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên vẻ kinh hoàng và giằng xé. Nàng nhìn chằm chằm vào cột nước, cảm nhận từng làn sóng năng lượng hỗn tạp va đập vào tâm thần nàng. "Đây không phải là tự nhiên... mà là sự phản kháng của tự nhiên đã bị tổn thương." Nàng thì thầm, lời nói như chứa đựng một nỗi đau sâu sắc. Nàng hiểu rằng, đây không còn là một hiện tượng đơn thuần, mà là tiếng kêu gào của một sinh mệnh khổng lồ – biển cả – đang hấp hối.

Dân làng, vốn đã sống trong nỗi sợ hãi từ lâu, giờ đây hoàn toàn hoảng loạn. Tiếng la hét, tiếng khóc than vang lên khắp nơi. Họ bỏ chạy tán loạn, cố gắng tìm nơi trú ẩn, nhưng biết trốn đi đâu khi cả biển cả đang nổi giận? Tiếng chim hải âu kêu thảm thiết, bay lượn vòng tròn trên bầu trời u ám, như những linh hồn báo hiệu điềm gở.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn đứng yên trên bãi cát, không hề hoảng sợ hay lùi bước. Thân hình gầy gò của hắn dường như nhỏ bé đến đáng thương trước sự cuồng nộ của biển cả, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. Hắn không cố gắng vận dụng linh lực, bởi hắn biết, linh lực không phải là giải pháp cho vấn đề này. Hắn tập trung cao độ vào cột nước khổng lồ, cố gắng thấu hiểu nguyên nhân sâu xa, tìm kiếm những sợi "nhân quả" đang ẩn mình sau sự phẫn nộ của biển cả. Hắn cảm nhận được mùi tanh hôi của cá chết, mùi mặn nồng của biển, và cả một thứ mùi hương lạ lùng, khó tả, như mùi của sự mục ruỗng từ tận đáy sâu.

"Sự hủy diệt không đến từ bên ngoài, mà từ chính bên trong..." Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, gần như hòa lẫn vào tiếng gió biển gào thét. "Thiên Đạo đang giãy giụa, và biển cả là nơi chịu đựng đầu tiên." Hắn hiểu rằng, những gì đang xảy ra không phải là một sự trừng phạt ngẫu nhiên, mà là hệ quả tất yếu của một Thiên Đạo đã suy kiệt, một hệ thống đã mất đi sự cân bằng. Biển cả, với sự bao la và sâu thẳm của nó, đang là nơi hấp thụ những tổn thương nặng nề nhất, và giờ đây, nó đang phản kháng, hay đúng hơn, nó đang gào thét trong cơn hấp hối.

Cột nước khổng lồ phun cao vài chục trượng, xoáy tròn trong không trung một lúc, rồi bất ngờ đổ sập xuống, tạo thành một con sóng thần lớn, cao hơn cả ngọn phi lao, ầm ầm lao vào bờ. Tiếng nước đổ ập xuống vang trời, cuốn theo mọi thứ trên đường đi của nó. Một vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu gần bờ bị cuốn phăng đi như những món đồ chơi, đập tan tành vào nhau, rồi bị nhấn chìm xuống đáy biển. Dân làng la hét thất thanh, cố gắng chạy thoát khỏi lưỡi hái của tử thần.

Tạ Trần vẫn đứng yên, đôi mắt hắn không rời khỏi con sóng đang ập tới. Hắn không có vẻ gì là hoảng sợ, chỉ tập trung quan sát, cố gắng nhìn thấu bản chất của nó. Hắn biết, đây không phải là một cuộc chiến mà sức mạnh có thể giải quyết. Đây là một cuộc khủng hoảng của "nhân quả", một bài toán mà chỉ trí tuệ và sự thấu hiểu mới có thể tìm ra lời giải. Nguyệt Quang Trâm trên tóc Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, nhưng ngay cả ánh sáng ấy cũng không đủ để xua tan màn đêm u ám và sự hỗn loạn đang bao trùm lấy Thôn Vân Thủy. Biển cả đang phản kháng, và trên con đường phía trước, Tạ Trần và những người đồng hành sẽ phải đối mặt với một thách thức lớn hơn bao giờ hết, một thách thức có thể định đoạt số phận của cả thế giới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free