Nhân gian bất tu tiên - Chương 504: Bình Minh Thức Tỉnh: Khi Đạo Phàm Trỗi Dậy Từ Cội Nguồn
Bình minh thức tỉnh, rải những tia nắng vàng nhạt như tơ lụa xuyên qua kẽ lá, đánh thức khu rừng cổ thụ sau giấc ngủ dài. Vài ngày trước, nơi đây còn là một cảnh tượng thê lương của sự suy tàn, những thân cây khô héo vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc của tử thần, nhuốm một màu xám xịt của tuyệt vọng. Nhưng giờ đây, một bức tranh hoàn toàn khác đã hiện hữu. Sức sống mãnh liệt, thầm lặng mà kiên cường, đã phủ lên từng thớ gỗ, từng tấc đất.
Khắp khu rừng, những chồi non xanh mơn mởn, căng tràn nhựa sống, đã dũng cảm nhú lên từ những thân cây tưởng chừng đã chết. Chúng bám vào vỏ cây sần sùi, vươn mình đón ánh dương, như những lời thì thầm đầu tiên của một bài ca tái sinh. Hoa dại, với những cánh mỏng manh nhưng rực rỡ sắc màu, lác đác nở trên nền đất ẩm, tạo nên những điểm nhấn tinh khôi giữa màu xanh non mới. Đất đai dưới chân, không còn khô cằn nứt nẻ, mà đã trở nên tơi xốp, màu mỡ lạ thường, toát ra một mùi hương ngai ngái, nồng nàn của sự sống đang lên. Dòng suối nhỏ, vốn đã cạn trơ đáy, giờ đây lại chảy róc rách, trong veo, khúc khích mang theo sinh khí mới đến từng ngóc ngách của khu rừng. Tiếng chim hót líu lo, trong trẻo và vui tươi, vang vọng khắp vòm cây, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong làn gió mát lành, tạo nên một bản giao hưởng của sự phục hồi.
Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò thường lệ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu triệt, đứng giữa khu rừng đã hồi sinh một phần ấy. Hắn không có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ bình thản quan sát, như thể mọi sự đều nằm trong dự liệu của hắn. Bên cạnh hắn là Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả, thân hình già nua với những vết hằn của thời gian, khuôn mặt nhăn nheo nhưng giờ đây rạng rỡ một niềm hy vọng chưa từng có. Từng tế bào cây trong cơ thể lão dường như đang reo vui, những mạch nhựa khô héo giờ đây đã được tưới tắm, khiến những chồi non trên thân lão cũng mạnh mẽ vươn mình hơn cả. Ánh mắt tinh anh của lão nhìn Tạ Trần không còn là sự nghi ngại hay tuyệt vọng, mà là sự biết ơn và một niềm tin sâu sắc, như thể đã tìm thấy một chân lý mới sau ngàn năm sống trong sự lệ thuộc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những tu sĩ cao ngạo từng coi linh khí là căn bản của vạn vật, giờ đây lại đi vòng quanh, chạm tay vào những thân cây, những chiếc lá non, kiểm tra lớp đất tơi xốp với vẻ mặt không thể tin nổi. Sự kinh ngạc tột độ đã xé toạc lớp băng giá trên gương mặt Lăng Nguyệt. Nàng khẽ đặt tay lên một chồi non vừa nhú, cảm nhận được một luồng sinh khí thuần túy, không có chút linh lực nào, nhưng lại dồi dào và mạnh mẽ đến khó tin. "Không thể nào... chỉ trong vài ngày?" Giọng nàng thốt lên, nhỏ nhẹ đến mức gần như vô thanh, nhưng lại ẩn chứa một chấn động dữ dội trong tâm can. Tất cả những gì nàng đã học, đã tin tưởng về Thiên Đạo, về linh khí, về sự sống, dường như đang bị đảo lộn một cách không thể cứu vãn. Nàng cảm thấy một sự hoài nghi to lớn đang nảy mầm trong lòng, gặm nhấm niềm tin cố hữu của nàng vào con đường tu tiên đã đi qua hàng vạn năm. Sự "mất người" mà nàng từng cảm nhận không phải chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là mất đi khả năng nhìn thấy những điều giản dị, chân thực nhất của sự sống, những điều mà giờ đây một phàm nhân như Tạ Trần đang chỉ ra.
Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết, cũng không kém phần bàng hoàng. Hắn quỳ xuống, dùng tay bốc một nắm đất tơi xốp lên, để cho những hạt đất nhỏ li ti trượt qua kẽ ngón tay. Mùi hương của đất ẩm và lá mục xộc vào mũi hắn, một mùi hương chân thực và nguyên sơ, khác hẳn với mùi linh khí thanh đạm mà hắn vẫn thường hấp thụ. Hắn ngước nhìn những cành cây đã bắt đầu xanh trở lại, đôi mắt sáng ngời giờ đây chứa đầy sự ngờ vực và suy tư. "Đây... đây không phải là linh khí... nhưng tại sao...?" Câu hỏi của hắn không phải là chất vấn Tạ Trần, mà là một lời tự vấn sâu sắc. Cả cuộc đời hắn đã dốc sức tu luyện, đuổi theo linh khí, tin rằng đó là nguồn gốc của mọi sự sống và sức mạnh. Vậy mà, trước mắt hắn, một sự sống mới đang trỗi dậy, mạnh mẽ và kiên cường, hoàn toàn không cần đến cái "căn bản" ấy. Sự bất lực của tu vi cao thâm mà hắn sở hữu, trước một vấn đề tưởng chừng đơn giản nhưng lại quá đỗi nan giải, khiến hắn cảm thấy một sự nhỏ bé tột cùng. "Chấp niệm," hắn thầm nghĩ, "chấp niệm của ta vào sức mạnh, vào linh khí, đã khiến ta mù quáng đến thế sao?"
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, chỉ mỉm cười nhẹ nhõm. Nụ cười của nàng không có chút vẻ ngạc nhiên hay bàng hoàng, chỉ là sự thấu hiểu và an ủi. Nàng vốn đã tin tưởng Tạ Trần, vốn đã nhìn thấy trí tuệ và sự kiên nhẫn của hắn. Đối với nàng, cảnh tượng này không phải là một phép màu, mà là một sự hiển nhiên, một minh chứng cho chân lý mà nàng và Tạ Trần đã cùng theo đuổi: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Giờ đây, nàng thấy rõ, không chỉ là cứu một mạng người, mà là cứu cả một khu rừng, một chủng tộc, bằng chính trí tuệ và sự hài hòa với tự nhiên, không cần đến sự can thiệp thô bạo của linh lực hay pháp thuật.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, thì không có vẻ gì là suy tư hay bàng hoàng. Nàng chỉ đơn thuần là vui vẻ. Nàng chạy nhảy khắp nơi, đôi chân trần thoăn thoắt lướt trên lớp đất mềm, hít hà mùi hương của sự sống mới, đôi mắt tinh nghịch lấp lánh như hai vì sao nhỏ. "Rừng xanh lại rồi! Thơm quá đi!" Nàng reo lên, giọng nói trong trẻo và hồn nhiên như tiếng suối. Nàng vươn tay chạm vào những chồi non, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của chúng. Đối với một yêu tinh gần gũi với tự nhiên như nàng, sự hồi sinh này là một điều kỳ diệu, một niềm vui thuần khiết, không cần bất cứ lời giải thích triết lý nào. Nàng không hiểu sâu xa về Thiên Đạo hay linh khí, nhưng nàng hiểu được ý nghĩa của sự sống, của màu xanh và mùi hương, và nàng cảm nhận được một sự thật giản đơn: Tạ Trần đã mang lại điều đó.
Cả nhóm nán lại, mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ, nhưng đều cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự thay đổi không thể phủ nhận. Nơi đây, một tia hy vọng đã được nhen nhóm, không phải từ phép thuật siêu phàm, mà từ chính trí tuệ và sự kiên nhẫn của con người, từ sự thấu hiểu về Đạo của tự nhiên. Đó là một nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi sự sống có thể nảy mầm từ chính những đau khổ và mất mát, nơi Đạo của tự nhiên sẽ mãi mãi vĩnh hằng.
***
Buổi sáng muộn, ánh nắng đã vươn cao hơn, trải một màu vàng óng lên những tán lá non tơ, khiến chúng lấp lánh như được dát vàng. Tạ Trần ngồi dưới gốc cây đại thụ nay đã xanh tươi hơn, một tay nhẹ nhàng vuốt ve lớp vỏ cây sần sùi, một tay chỉ vào những chồi non đang vươn mình mạnh mẽ và lớp đất màu mỡ dưới chân. Hắn không nói lớn, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, nhưng từng lời lại chứa đựng một sức nặng triết lý, một sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ tuần hoàn của vạn vật.
"Sức mạnh của sự sống không nằm ở linh khí cuồng bạo, mà ở sự kiên nhẫn dung hòa," Tạ Trần cất lời, ánh mắt hắn dõi theo một đàn kiến đang cần mẫn tha mồi trên thân cây. "Thiên Đạo có thể ban phát linh khí, nhưng linh khí ấy tự thân nó không phải là sự sống. Nó chỉ là một dạng năng lượng, và bất cứ năng lượng nào cũng có lúc cạn kiệt, có lúc trở nên thái quá, phá vỡ sự cân bằng. Cái mà chúng ta gọi là sự sống, nó vốn đã ẩn chứa trong từng hạt đất, ngọn cỏ, trong giọt sương mai, trong hơi thở của gió. Nó là sự vận động không ngừng của Âm Dương, của sinh thành và hủy diệt, của cho và nhận."
Hắn khẽ nhón một nắm đất lên, để nó tuôn chảy qua kẽ ngón tay. "Đất mẹ nuôi dưỡng vạn vật, nước nguồn tưới tắm, ánh dương soi rọi, gió luân chuyển. Đó là những yếu tố căn bản nhất, nguyên thủy nhất của sự sống. Chúng không cần linh khí để tồn tại, mà chỉ cần sự hài hòa, sự thuận theo đạo lý tuần hoàn. Các ngươi thấy đấy, những cái cây này đã chết héo vì linh khí cạn kiệt. Nhưng chúng không chết hẳn. Hạt giống sự sống vẫn nằm sâu bên trong, chỉ chờ được đánh thức. Chúng ta không làm gì to tát, chỉ là tái tạo lại những điều kiện tự nhiên để chúng có thể tự mình hồi sinh." Hắn giải thích tỉ mỉ về việc cải tạo đất bằng cách trộn lá mục và cành khô thành phân hữu cơ, cách dẫn dòng suối nhỏ tưới đều cho đất, cách tỉa cành để ánh sáng có thể đến được những chồi non đang lớn. Mỗi lời hắn nói đều là những tri thức thực tế, không hề có chút huyền ảo, nhưng lại mở ra một chân trời mới cho những người đang lắng nghe.
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt phức tạp. Nàng đã quen với những kinh điển tu tiên cao siêu, những pháp quyết huyền diệu, những đạo lý thâm sâu về Thiên Đạo và sự siêu thoát. Những lời Tạ Trần nói, thoạt nghe thì giản dị đến mức tầm thường, nhưng lại đánh thẳng vào tận cùng những hoài nghi đang dấy lên trong nàng. "Nhưng... linh khí là căn bản của vạn vật..." Nàng khẽ nói, giọng vẫn có chút hoài nghi, nhưng ánh mắt đã dao động dữ dội. Nàng nhớ lại những năm tháng miệt mài hấp thụ linh khí, thăng cấp tu vi, tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt tới Đại Đạo, để vĩnh cửu trường tồn. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự hồi sinh kỳ diệu này, nàng bắt đầu tự hỏi, liệu cái "căn bản" ấy có thực sự là tất cả? Liệu có phải chính sự chấp niệm vào linh khí đã khiến tu sĩ như nàng dần "mất người," mất đi khả năng nhìn thấy những giá trị thuần túy của sự sống ngay trước mắt? Nàng cảm thấy một bức tường vô hình trong tâm trí mình đang dần sụp đổ, để lộ ra những khoảng trống của sự thật mà nàng chưa từng dám đối mặt.
Dương Quân, với vẻ mặt trầm ngâm, gật đầu chậm rãi. Hắn đã luôn tin vào chính nghĩa, tin vào sứ mệnh của tu sĩ là bảo vệ chúng sinh. Nhưng hắn cũng đã luôn tin rằng sức mạnh, linh khí, là phương tiện duy nhất để thực hiện sứ mệnh ấy. Giờ đây, hắn nhận ra sự hạn hẹp trong suy nghĩ của mình. "Chúng ta... đã luôn tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, mà quên mất cội nguồn ngay dưới chân mình." Hắn thốt lên, giọng nói trầm hẳn. "Chúng ta mải mê đuổi theo những thứ hư vô, những cảnh giới cao xa, mà bỏ quên đi những điều thiết thực nhất, những giá trị thật sự của sự sống." Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên trong lòng. Cái gọi là "chính nghĩa" mà hắn theo đuổi bấy lâu nay, giờ đây dường như được định nghĩa lại bởi sự sống đang hồi sinh này, bởi lòng trắc ẩn và trí tuệ của một phàm nhân. Hắn nhận ra, có lẽ, cái giá của việc "thành tiên" mà hắn từng khao khát, là quá đắt, nếu nó phải đánh đổi bằng chính những giá trị nhân sinh, bằng khả năng cảm nhận và trân trọng sự sống giản dị.
Mộ Dung Tuyết, ngồi cạnh Tạ Trần, khẽ gật đầu đồng tình. Nàng biết, những lời Tạ Trần nói không chỉ là về việc cứu một khu rừng, mà còn là về một triết lý sống, một con đường mới cho nhân gian. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng và ngưỡng mộ, không phải vì hắn có phép thuật, mà vì hắn có một trí tuệ sâu sắc, một trái tim thấu hiểu vạn vật.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi cạnh Tạ Trần, thỉnh thoảng lại hỏi những câu ngây thơ. "Vậy là... không cần linh thạch, không cần ăn linh quả, cây vẫn xanh lại sao?" Nàng hỏi, đôi mắt to tròn long lanh. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, xoa đầu nàng. "Đúng vậy, Tiểu Cửu. Chỉ cần hiểu được Đạo của tự nhiên, hiểu được cách vạn vật tương tác và hỗ trợ lẫn nhau, chúng ta có thể tạo ra sự sống từ những điều giản dị nhất."
Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả, với thân hình to lớn và vẻ ngoài uy nghiêm, giờ đây lại như một đứa trẻ đang học những bài học vỡ lòng. Lão lắng nghe Tạ Trần một cách cung kính, từng lời nói của hắn thấm sâu vào tâm trí lão, gột rửa đi hàng ngàn năm tuyệt vọng và chấp niệm vào Thiên Đạo cũ. Lão ngẩng đầu nhìn lên tán lá xanh tươi của chính mình, cảm nhận dòng nhựa sống đang chảy rần rật trong cơ thể, một cảm giác mà lão đã quên lãng từ rất lâu. Lão biết, đây không phải là một phép màu, mà là một sự thật, một con đường mới đã được mở ra, không chỉ cho lão, mà cho cả chủng tộc của lão. Đó là con đường mà phàm nhân Tạ Trần đã chỉ ra, một con đường không dựa vào linh khí, không dựa vào Thiên Đạo đang suy tàn, mà dựa vào chính trí tuệ và sự hài hòa của nhân gian.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím hồng lên những ngọn cây, vẽ nên một bức tranh trầm mặc và đầy suy tư. Ánh nắng yếu ớt còn sót lại lấp lánh trên mặt nước của con suối nhỏ, nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng yên bên bờ, nhìn dòng nước chảy róc rách. Tiếng suối reo như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn, nhưng trong lòng nàng, những con sóng của tư tưởng vẫn đang cuộn trào dữ dội. Nàng khẽ chạm tay vào dòng nước mát lạnh, cảm nhận sự tinh khiết và liên tục của nó, không bị ảnh hưởng bởi linh khí suy yếu hay sự suy tàn của Thiên Đạo.
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, những nguyên lý tự nhiên giản dị nhưng sâu sắc. Nàng cũng nhớ lại những năm tháng tu luyện miệt mài, những đạo lý cao siêu mà nàng đã tin tưởng tuyệt đối. Nàng đã hy sinh biết bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ký ức để đạt tới cảnh giới Tiên Tử, để rồi giờ đây, đứng trước một phàm nhân, nàng lại cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật nông cạn. Cái gọi là "mất người" không chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là mất đi khả năng nhìn nhận sự thật, mất đi khả năng thấu hiểu những điều giản dị nhất của sự sống.
"Ta đã từng nghĩ, Thiên Đạo là tất cả." Nàng cất tiếng, giọng nói trầm khẽ, như tự nói với chính mình, nhưng lại mang một nỗi thổn thức khó tả. "Ta đã tin rằng, không có linh khí, vạn vật sẽ chết. Nhưng giờ đây, ta thấy... có lẽ ta đã sai." Lời thừa nhận ấy, đối với một tu sĩ như nàng, là một sự rung chuyển tận gốc rễ của niềm tin, một sự giải thoát khỏi gông cùm chấp niệm đã đeo đẳng nàng bấy lâu. Ánh mắt nàng ngước nhìn về phía khu rừng đã xanh tươi, sự lạnh lùng trên gương mặt nàng tan chảy một chút, thay vào đó là một vẻ suy tư sâu sắc, một sự cởi mở hiếm thấy.
Dương Quân ngồi cách đó không xa, vẻ mặt hắn trầm ngâm, như đang đối mặt với một sự thật khó chấp nhận, nhưng cũng không thể chối bỏ. Hắn nhìn lên bầu trời đang chuyển màu, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. "Con đường tu tiên... rốt cuộc là đ��� đạt được gì, nếu ta đánh mất cả sinh mệnh mà ta muốn bảo vệ?" Hắn tự hỏi. Lời Tạ Trần đã gieo vào lòng hắn một hạt giống hoài nghi, và sự hồi sinh của khu rừng này đã tưới tắm cho hạt giống ấy nảy mầm. Hắn đã từng nghĩ tu tiên là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới, nhưng giờ đây, hắn nhận ra có một con đường khác, một con đường không cần đến phép thuật hay linh khí, mà chỉ cần trí tuệ, lòng trắc ẩn và sự hài hòa với tự nhiên. Hắn đứng dậy, ánh mắt kiên định hơn, không còn là sự dao động, mà là một quyết tâm mới.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục thanh nhã, nhẹ nhàng đến bên Lăng Nguyệt. Nàng khẽ đặt tay lên vai Tiên Tử, không nói gì, chỉ ánh mắt thấu hiểu. Nàng không cần phải giảng giải, vì nàng biết, Lăng Nguyệt đã tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận được. Sự im lặng của nàng lại có sức mạnh hơn vạn lời nói. Rồi nàng mới khẽ cất tiếng, giọng nói dịu dàng như làn gió đêm. "Không ai có thể đúng mãi, tiên tử. Quan trọng là chúng ta tìm thấy con đường của mình, dù là muộn." Lời nói ấy như một liều thuốc an ủi, xoa dịu những vết thương trong tâm hồn Lăng Nguyệt, giúp nàng chấp nhận sự thay đổi to lớn trong nhận thức của mình.
Tạ Trần, cùng Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả, đi bộ chậm rãi về phía nhóm người. Hắn không nói gì thêm, chỉ ánh mắt thấu triệt nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối đang dần bao trùm. Hắn biết, sự thành công nhỏ bé này, dù chỉ mới là bước khởi đầu, đã báo hiệu một khả năng phi thường. Nó là minh chứng sống cho triết lý "Nhân Đạo" của hắn, một nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn đã dùng trí tuệ để kiến tạo, để chỉ ra một con đường sống mới cho vạn vật, không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo cũ.
Tuy nhiên, tiếng reo vui của sự sống này, cùng với những thay đổi trong nhận thức của Lăng Nguyệt và Dương Quân, có lẽ sẽ không thoát khỏi tai của những kẻ đang khao khát quyền lực, những kẻ như Ma Chủ Cửu U, hay những tu sĩ truyền thống đang cố chấp bám víu vào một Thiên Đạo đã suy tàn. Sự hồi sinh của khu rừng cổ thụ, dù không có linh lực, lại là một thách thức thầm lặng, nhưng mạnh mẽ, đối với trật tự tu tiên truyền thống, và có thể sẽ tạo nên những xung đột mới trên con đường phía trước. Đêm xuống, Nguyệt Quang Trâm trên tóc Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một vì sao dẫn lối trong màn đêm vô định, báo hiệu một hành trình mới, đầy rẫy chông gai nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.