Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 503: Hồi Sinh Cội Nguồn: Trí Tuệ Phàm Trần Vượt Qua Thiên Đạo

Sáng sớm, một màn sương mỏng như dải lụa trắng vắt ngang qua những ngọn cây khô héo, phủ lên khu rừng cổ thụ một vẻ u tịch, buồn thảm. Không khí mang theo hơi lạnh ẩm của sương đêm và mùi mục rữa của lá úa, xen lẫn chút hương đất khô cằn. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong màn sương cũng trở nên yếu ớt, lạc lõng, như những lời than thở cho sự sống đang dần lụi tàn. Đoàn người của Tạ Trần quay trở lại khu rừng, nơi sự tuyệt vọng của tộc Yêu Tinh Cổ Thụ như một bức màn vô hình giăng mắc, nặng trĩu. Mỗi bước chân đạp lên thảm lá khô đều phát ra tiếng xào xạc não nề, như âm thanh của chính sự chết chóc đang tới gần.

Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả xuất hiện, thân thể gầy gò, khô héo như một cành cây mục ruỗng, gần như hòa lẫn vào cái chết của khu rừng. Làn da nhăn nheo, sạm đen như vỏ cây cháy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ vô vọng, mờ đục, đã cạn kiệt cả nước mắt để khóc than. Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa nỗi bi ai của một tộc loài đã tồn tại hàng ngàn năm nhưng nay đang đứng trước bờ vực diệt vong.

"Chúng ta đã cố gắng mọi cách, cầu xin Thiên Đạo, nhưng vô ích," lão Giả khẽ khàng, giọng nói khàn đặc như tiếng gió lùa qua kẽ lá khô. "Chẳng lẽ số phận của tộc ta đã định? Ngươi nói có con đường mới... nhưng không linh khí, chúng ta có thể làm gì? Không linh khí, cây cỏ nào có thể sinh sôi? Không linh khí, sinh linh nào có thể tồn tại?" Lời nói của lão như một tiếng vọng từ vực sâu tuyệt vọng, mang theo sự bất lực đã khắc sâu vào xương tủy qua bao thế hệ. Tạ Trần đứng đó, thân hình thư sinh gầy gò, đối lập hoàn toàn với vẻ uy nghi nhưng nay đã tàn lụi của lão Giả. Đôi mắt hắn sâu thẳm, không chút dao động, chậm rãi quét qua từng cây cổ thụ đang hấp hối, từng nhánh cây trơ trụi, từng mảng đất khô cằn dưới chân. Hắn không dùng thần thức, không dùng pháp thuật, mà chỉ dùng nhãn quan của một phàm nhân, tỉ mỉ quan sát.

Hắn khom người, nhặt một nắm đất khô cằn lên tay, xoa nhẹ. Những hạt đất vụn vỡ trôi tuột qua kẽ tay, không chút kết dính, không chút ẩm ướt. Hắn ngửi mùi đất, cảm nhận hơi gió, nhìn hướng ánh sáng yếu ớt xuyên qua tán lá thưa thớt. Hắn lắng nghe tiếng nước suối yếu ớt chảy róc rách từ xa, dòng chảy đã cạn đi quá nửa so với những gì hắn tưởng tượng. "Thiên Đạo cũ đã suy tàn, không thể ban phước cho vạn vật như xưa," Tạ Trần cất giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng lại mang một sức nặng triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm. "Nhưng vạn vật tự thân vốn đã có Đạo của riêng mình. Đất đai khô cằn, nhưng nó có thể hồi sinh. Nước chảy yếu ớt, nhưng nó có thể được dẫn dắt. Không cần dựa vào linh khí, chúng ta vẫn có thể tìm được con đường sống, dựa vào sự hiểu biết về chính Đạo của tự nhiên. Linh khí chỉ là một trong vạn vạn nguồn sống, nhưng không phải là duy nhất, càng không phải là vĩnh cửu."

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Dương Quân, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại chứa đầy sự hoài nghi. Nàng thì thầm với Dương Quân, giọng nói dù nhỏ nhưng vẫn không giấu được sự băn khoăn: "Không dùng linh khí? Vậy phàm nhân có thể làm gì trước sự suy tàn của vạn vật? Chẳng lẽ dùng bùn đất để cứu rỗi? Chẳng lẽ những đạo pháp vi diệu, những thần thông quảng đại mà chúng ta khổ công tu luyện lại không bằng những phương pháp thô thiển của phàm nhân sao?" Trong tâm trí nàng, tu tiên là con đường duy nhất để chống lại sự suy tàn, là phép màu duy nhất có thể xoay chuyển càn khôn. Cái ý nghĩ rằng một phàm nhân, không chút tu vi, lại có thể làm được điều mà các vị tiên tổ vĩ đại cũng phải bó tay, thật sự là một sự sỉ nhục, một điều không thể chấp nhận được. Nàng từng thấy Tạ Trần dùng trí tuệ giải quyết những vấn đề phức tạp, nhưng đó là vấn đề nhân sinh, không phải vấn đề sinh tử của một tộc loài, liên quan đến căn nguyên của Thiên Đạo.

Dương Quân cũng không kém phần bối rối. Hắn đã chứng kiến sự bất lực của mình và của Lăng Nguyệt trước cảnh tượng này. Nhưng khi Tạ Trần nói về "Đạo của tự nhiên," một khái niệm xa lạ với những gì hắn được học trong tông môn, hắn cảm thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc. "Linh khí đã là căn cơ của vạn vật từ bao đời nay, là nền tảng của tu luyện, của sinh tồn," hắn tự nhủ, ánh mắt vẫn nhìn Tạ Trần đầy nghi vấn. "Nếu không có linh khí, thế gian này còn gì? Nếu lời hắn nói là thật, vậy những gì chúng ta đã theo đuổi bấy lâu nay, rốt cuộc là vì cái gì?" Lý tưởng về một "chính đạo" của hắn đang lung lay dữ dội, bị thách thức bởi một thứ "phàm đạo" mà hắn chưa từng nghĩ tới. Sự bất lực của tu vi so với sự bình tĩnh của Tạ Trần càng khiến hắn cảm thấy hoang mang. Hắn biết Tạ Trần không phải kẻ tầm thường, nhưng liệu trí tuệ phàm trần có thể làm được phép màu? Cái giá của quyền năng mà hắn từng theo đuổi giờ đây dường như trở nên vô nghĩa trước sự suy tàn này.

Tạ Trần không đáp lời những nghi vấn thầm kín của họ. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt nắm đất xuống, đôi mắt vẫn quét khắp xung quanh, như một họa sĩ đang quan sát bức tranh thiên nhiên khổng lồ, tìm kiếm những nét cọ còn thiếu, những gam màu cần bổ sung. Hắn biết, để lay chuyển được niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy của cả một tộc loài và những tu sĩ đầy kiêu hãnh, không chỉ cần lời nói, mà cần hành động, cần những minh chứng cụ thể. Bởi lẽ, đối với những sinh linh đã quen hít thở linh khí, thì khái niệm "không linh khí" chính là một cái chết được báo trước. Nhưng hắn tin vào sự tuần hoàn, vào khả năng tự phục hồi của vạn vật, chỉ cần con người biết cách trợ lực, biết cách lắng nghe.

Buổi trưa, ánh nắng dịu dàng trải dài trên những thân cây khô héo, mang theo hơi ấm yếu ớt. Gió nhẹ thổi qua, làm những chiếc lá khô còn sót lại khẽ xào xạc, như những tiếng thở dài cuối cùng. Tạ Trần không chần chừ thêm nữa. Hắn bắt đầu hướng dẫn tộc Yêu Tinh Cổ Thụ những phương pháp tưởng chừng đơn giản, thậm chí thô sơ, nhưng lại ẩn chứa trí tuệ sâu sắc về sự tuần hoàn của tự nhiên.

"Đất là gốc rễ của sự sống. Linh khí cạn kiệt, nhưng đất vẫn còn tiềm năng. Chúng ta phải trả lại cho đất những gì nó đã mất, bằng chính những thứ từ đất mà ra," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điềm tĩnh, rõ ràng. Hắn chỉ vào những đống lá khô mục rữa, những cành cây gãy đổ nằm la liệt trên mặt đất. "Những thứ này không phải là phế thải, mà là dưỡng chất. Hãy thu thập chúng, cùng với vỏ cây, và một số loại thực vật phàm trần có khả năng giữ ẩm, tăng dinh dưỡng cho đất. Chúng ta sẽ ủ chúng thành phân hữu cơ."

Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả nhìn đống lá khô và cành cây, vẻ mặt vẫn còn đầy ngờ vực. "Nhưng... những thứ này chỉ là phàm vật, liệu có ích gì cho sự sống của chúng ta, những sinh linh đã quen hít thở linh khí trời đất? Chúng ta là cây, chúng ta hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, linh khí đất trời. Làm sao những thứ tầm thường này có thể cứu vãn sự tồn vong của tộc ta?" Sự hoài nghi không chỉ là của riêng lão, mà còn là của toàn bộ tộc yêu tinh cây đang đứng xung quanh, những đôi mắt nhỏ bé, yếu ớt nhìn Tạ Trần đầy bối rối. Họ đã quen với việc hấp thụ linh khí, với sự ban phước trực tiếp từ Thiên Đạo. Cái khái niệm "tự lực cánh sinh" bằng những thứ "phàm trần" này thật sự quá xa lạ, quá khó tin đối với họ. Nó giống như bảo một tu sĩ không dùng linh khí mà đi đánh bại ma vật vậy.

Mộ Dung Tuyết, với trái tim nhân hậu và kinh nghiệm của một y sư, hiểu được sự nghi ngại đó. Nàng nhẹ nhàng tiến lên, vừa giúp Tạ Trần dọn dẹp những cành khô, vừa cất tiếng: "Sức mạnh của phàm trần đôi khi còn bền bỉ hơn linh khí vĩnh cửu. Linh khí có thể cạn kiệt, có thể bị Thiên Đạo thu hồi. Nhưng sức sống đ��n từ sự tích lũy, từ sự tuần hoàn của vạn vật thì không. Đó là Đạo của sự sinh sôi, là quy luật tự nhiên bất biến. Chúng ta, những con người không còn linh khí, đã học cách sống sót bằng chính sự hiểu biết này." Nàng khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và một chút tự hào thầm kín về con đường mình đã chọn.

Hồ Ly Nữ, với khứu giác nhạy bén của yêu tộc, chạy nhảy khắp nơi, vùi mũi vào đất, ngửi ngửi từng gốc cây. Đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, đôi mắt tinh ranh quét khắp khu rừng. "Cây này! Nó có mùi rất thơm, và gốc rễ của nó rất chắc chắn, có thể giúp đất giữ nước tốt hơn!" Nàng reo lên, chỉ vào một loại cây dại mọc lúp xúp gần một tảng đá. Dù không hiểu hết lời triết lý của Tạ Trần, nhưng Tiểu Cửu lại là người đầu tiên bắt tay vào việc, dùng móng vuốt nhỏ bé của mình đào bới, nhổ những loại cây mà nàng cảm thấy có ích. Sự lanh lợi và tin tưởng vô điều kiện của nàng khiến không khí bớt đi phần nào căng thẳng.

Tạ Trần không chỉ dừng lại ở việc cải tạo đất. Hắn hướng dẫn họ cách dẫn dòng nước suối yếu ớt, tạo ra những kênh dẫn nhỏ, những ao trữ nước tự nhiên để tưới tiêu hợp lý và tránh lãng phí. Hắn chỉ cho họ cách dùng đá, dùng cành cây và đất sét để xây dựng những con đập nhỏ, điều tiết dòng chảy. Hắn còn chỉ dẫn cách trồng xen kẽ một số loại cây phàm trần nhỏ, có khả năng che phủ mặt đất, giữ ẩm và ngăn xói mòn. Tạ Trần dùng tay trần trộn đất, chỉ dẫn từng bước một cách ủ phân xanh, cách trộn lẫn các loại vật liệu. Bàn tay thư sinh trắng nhợt của hắn giờ đây lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng ngời, kiên định.

Mộ Dung Tuyết dùng kinh nghiệm sống và sự khéo léo của mình để hỗ trợ di chuyển vật liệu, sắp xếp các loại cây cỏ. Nàng làm việc cẩn trọng, tỉ mỉ, mỗi động tác đều toát lên sự trân trọng đối với sự sống. Hồ Ly Nữ thì nhanh nhẹn như một làn gió, chạy đi chạy lại, tìm kiếm và mang về những thứ Tạ Trần cần.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng từ xa quan sát, vẻ mặt từ khó hiểu dần chuyển sang ngạc nhiên. Ban đầu, họ nghĩ đây chỉ là một trò đùa, một sự an ủi vô vọng. Nhưng khi chứng kiến Tạ Trần làm việc cật lực, không một chút linh khí, không một chút thần thông, chỉ bằng tri thức và đôi bàn tay phàm trần, lại có thể khiến những sinh linh yêu tộc bắt đầu làm theo, họ không khỏi chấn động. Những gì họ thấy không phải là phép thuật, mà là khoa học, là sự hiểu biết sâu sắc về tự nhiên. Tạ Trần đang dùng trí tuệ để "tu sửa" một góc nhỏ của thế giới đang sụp đổ này. Các Yêu Tinh Cây Con, ban đầu chỉ đứng nhìn với vẻ sợ hãi và thờ ơ, giờ đây bắt đầu tò mò. Chúng mon men lại gần, rồi bắt chước hành động của Tạ Trần và các đồng hành, dùng thân cành yếu ớt của mình để đào bới, di chuyển đất, dù chỉ là những động tác vụng về, chậm chạp. Một tia hy vọng mong manh, một sự sống mới dường như đang được nhen nhóm.

Chiều tà, ánh nắng vàng rực rỡ cuối ngày chiếu xiên qua tán lá, nhuộm vàng cả khu rừng. Gió nhẹ mang theo hơi ẩm của đất mới, mùi lá mục đã bắt đầu phân hủy, và một mùi hương thanh khiết, tươi mới lạ lùng. Chỉ sau vài giờ làm việc cật lực, dưới sự hướng dẫn của Tạ Trần, một khu vực nhỏ của rừng cổ thụ đã có những thay đổi đáng kinh ngạc. Đất trở nên ẩm hơn, màu mỡ hơn, không còn khô cằn như trước. Những đống phân ủ đơn giản đã được đắp thành từng luống, tỏa ra một mùi hương đặc trưng của sự sống đang được tái tạo.

Điều kỳ diệu nhất là, trên một vài nhánh cây khô héo tưởng chừng đã chết, đã bắt đầu nhú lên những chồi non xanh biếc, mong manh nhưng đầy sức sống. Màu xanh non mơn mởn của chúng nổi bật giữa nền vỏ cây xám xịt, như một lời khẳng định hùng hồn về khả năng hồi sinh. Dòng suối yếu ớt đã được dẫn về, tạo thành những ao nhỏ tích nước, mặt nước trong vắt phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, mang lại sự sống cho những rễ cây đang khao khát.

Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả run rẩy tiến lại gần, đôi bàn tay gầy guộc chạm vào một chồi non vừa hé. Hắn cảm nhận được sự mềm mại, mát lạnh của nó, cảm nhận được một luồng sinh khí yếu ớt nhưng rõ ràng đang cuộn chảy. Đôi mắt già nua của hắn ngấn lệ, không phải vì tuyệt vọng, mà vì xúc động tột cùng. "Đây... đây là sự sống... chúng ta đã tìm lại được sự sống! Không dựa vào Thiên Đạo... mà bằng chính sức của mình, bằng trí tuệ của ngươi!" Giọng hắn nghẹn ngào, run rẩy, những lời nói thoát ra như một tiếng reo mừng sau hàng thế kỷ chìm trong bóng tối. Sự hoài nghi đã tan biến, nhường chỗ cho một niềm tin mãnh liệt.

Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, nhìn ngắm thành quả đầu tiên với vẻ hài lòng. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về Đạo của vạn vật. "Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng Đạo của tự nhiên, của sự sống thì vĩnh hằng," hắn cất tiếng, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng lại mang một sức mạnh lay động lòng người. "Chỉ cần chúng ta biết cách lắng nghe và thuận theo, vạn vật sẽ tự tìm ra lối đi. Cái Đạo ấy không cần linh khí, không cần thần thông, chỉ cần sự kiên nhẫn và trí tuệ."

Các Yêu Tinh Cây Con, chứng kiến cảnh tượng này, không còn giữ được vẻ thờ ơ hay sợ hãi. Chúng hò reo, những âm thanh vui tươi, trong trẻo vang vọng khắp khu rừng, vây quanh Tạ Trần. Giờ đây, trong đôi mắt nhỏ bé của chúng không còn là sự nghi ngại, mà là sự tò mò và tin tưởng vô hạn. Chúng bắt đầu dùng những cành cây non tơ của mình để chạm vào những chồi xanh, để cảm nhận sự sống đang trỗi dậy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng lặng yên, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Trong lòng họ dấy lên một sự chấn động mạnh mẽ, một sự kính trọng sâu sắc đối với Tạ Trần. Đó không phải là sự kính sợ trước sức mạnh vô biên, mà là sự ngưỡng mộ đối với một trí tuệ có thể hồi sinh sự sống nơi linh khí cạn kiệt, nơi mà tu vi của họ trở nên vô dụng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn những chồi non xanh biếc. "Hóa ra, 'đạo' không chỉ có ở trên trời, không chỉ nằm trong những kinh điển cổ xưa của tiên môn... mà còn ẩn chứa trong từng hạt đất, ngọn cỏ. Sự sống, không phải lúc nào cũng cần phép màu, không phải lúc nào cũng cần linh khí hay thần thông." Nàng cảm thấy một bức tường vô hình trong tâm trí mình đang dần sụp đổ. Niềm tin kiên cố vào con đường tu tiên, vào sự vĩ đại của Thiên Đạo, giờ đây đã bị lung lay tận gốc rễ bởi những chồi non bé nhỏ này. Nàng nhận ra, cái gọi là "mất người" không chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là mất đi khả năng nhìn thấy những điều giản dị, chân thật nhất của sự sống.

Dương Quân, với ánh mắt ngưỡng mộ chưa từng có, khẽ nắm chặt tay. "Ta... ta đã quá chấp niệm vào linh khí. Ta đã nghĩ rằng sức mạnh là tất cả, là cứu cánh. Nhưng giờ đây, ta mới hiểu, phàm nhân, quả thực có những trí tuệ mà tu sĩ chúng ta không thể nào hiểu được. Đây mới là... chân chính cứu rỗi." Hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật nông cạn so với Tạ Trần. Cái gọi là "chính nghĩa" mà hắn theo đuổi bấy lâu nay, giờ đây dường như được định nghĩa lại bởi sự sống đang hồi sinh này, bởi lòng trắc ẩn và trí tuệ của một phàm nhân.

Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng vỗ vai Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả, nụ cười trên môi nàng ấm áp như ánh nắng chiều. Hồ Ly Nữ vui vẻ chạy nhảy quanh những chồi non, hít hà mùi hương của sự sống mới, đôi tai vểnh lên nghe ngóng những tiếng động reo vui của các Yêu Tinh Cây Con. Cả nhóm nán lại, cảm nhận sự thay đổi trong không khí, nơi một tia hy vọng đã được nhen nhóm, không phải từ phép thuật siêu phàm, mà từ chính trí tuệ và sự kiên nhẫn của con người, từ sự thấu hiểu về Đạo của tự nhiên.

Sự thành công nhỏ bé này, dù chỉ mới là bước khởi đầu, đã báo hiệu một khả năng phi thường. Tạ Trần không dùng quyền năng để áp đặt, mà dùng trí tuệ để kiến tạo, để chỉ ra một con đường sống mới cho vạn vật, không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo cũ. Đó là một nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi sự sống có thể nảy mầm từ chính những đau khổ và mất mát, nơi Đạo của tự nhiên sẽ mãi mãi vĩnh hằng. Tuy vậy, tiếng reo vui của sự sống này có lẽ sẽ không thoát khỏi tai của những kẻ đang khao khát quyền lực, những kẻ như Ma Chủ Cửu U, hay những tu sĩ truyền thống đang cố chấp bám víu vào một Thiên Đạo đã suy tàn, tạo nên những xung đột mới trên con đường phía trước.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free