Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 502: Hồn Cây Khô Héo: Tiếng Than Từ Nền Móng Thiên Đạo

Bình minh ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh cây và mái ngói của Mộc Diệp Thôn. Sau một đêm an tĩnh hiếm hoi ở rìa thôn, nhóm Tạ Trần bắt đầu thu dọn hành trang. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương của đất rừng vừa thức giấc. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ quanh làng, hòa cùng tiếng suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng của thiên nhiên. Từ những căn nhà gỗ nhỏ, đơn giản, khói bếp bắt đầu vấn vít bay lên, mang theo mùi gỗ cháy và thức ăn dân dã, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu.

Mộ Dung Tuyết, với tâm hồn đã gột rửa mọi chấp niệm tu vi, giờ đây cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Nàng không c��n bận tâm đến việc linh khí trong không khí mỏng manh đến mức nào, cũng không còn cảm thấy khó chịu trước sự thiếu thốn của những phép tắc tu luyện. Ánh mắt nàng dịu dàng dõi theo những người dân thôn đang bắt đầu công việc thường ngày của họ. Những đứa trẻ chân trần chạy nhảy trên con đường đất nhỏ, tiếng cười khúc khích trong trẻo vang vọng. Những người phụ nữ gánh nước, vai trần vạm vỡ, nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi. Đàn ông vác cuốc ra đồng, tiếng nói chuyện râm ran, chất phác. Tất cả những hình ảnh đó, dù khắc khổ, nhưng lại toát lên một sức sống mãnh liệt, một sự kiên cường không cần đến linh khí hay pháp bảo.

Nàng khẽ thở ra, một nụ cười mỉm hiện lên trên khóe môi. “Sống ở đây,” nàng cất lời, giọng nói mềm mại như gió thoảng, “không cần linh khí để duy trì sự sống. Nhưng lại cần sự kiên cường của nhân gian, để đối mặt với mọi thử thách mà không một lời oán than.” Nàng đưa mắt nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và tin tưởng sâu sắc. “Trước đây, ta luôn cho r���ng linh khí là căn bản của vạn vật, là nguồn cội của sự sống. Nhưng giờ đây, ta mới nhận ra, ý chí của con người, khả năng thích nghi và sự gắn kết của họ, mới là thứ thực sự giữ cho sự sống tồn tại, ngay cả khi Thiên Đạo đang dần suy tàn.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng gần đó, khẽ rùng mình trước làn gió sớm mai. Nàng không mặc tiên bào trắng tinh khôi như thường lệ, mà thay vào đó là một bộ y phục đơn giản hơn, màu xanh nhạt, do Mộ Dung Tuyết đã giúp nàng chuẩn bị từ khi họ rời khỏi Thiên Đăng Sơn. Dù vậy, khí chất lạnh lùng vẫn không hề suy giảm. Nàng hít thở sâu, cố gắng cảm nhận dòng linh khí yếu ớt trong không khí, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng đến khó chịu. “Linh khí ở đây thật sự quá yếu ớt,” nàng thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng chút bất lực. “Ngay cả những cây cỏ cũng... dường như đang phải vật lộn để tồn tại.” Nàng ngập ngừng, không thể nói hết câu, bởi vì nàng đã quen với việc nhìn thấy những linh thảo quý hiếm, những cây đại thụ hấp thu linh khí dồi dào mà lớn mạnh. Cảnh tượng những cây cối xanh tốt, nhưng không hề cường tráng, không hề toát ra chút linh lực nào ở Mộc Diệp Thôn này khiến nàng cảm thấy một sự sai lệch sâu sắc với những gì nàng từng được dạy. Sự sống có thể tồn tại mà không cần linh khí ư? Điều đó hoàn toàn mâu thuẫn với nhận thức của nàng, của mọi tu sĩ trong các tông môn.

Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn cũng không ngừng quét qua ngôi làng nhỏ bé. Hắn là một thư sinh kiêm tu sĩ, luôn mang trong mình lý tưởng về sự bảo vệ, về chính nghĩa. Nhưng những gì hắn chứng kiến ở đây lại là một thách thức lớn đối với niềm tin đó. Dân làng, mặc dù tò mò về nhóm người lạ đến từ bên ngoài, nhưng trong ánh mắt họ vẫn có một sự dè dặt, thậm chí là một chút sợ hãi khó che giấu khi nhìn thấy Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ không sợ Tạ Trần hay Mộ Dung Tuyết – những người ăn mặc giản dị – nhưng với hai vị tu sĩ mang khí chất cao ngạo kia, họ lại không khỏi e dè. “Không hiểu sao những sinh linh bé nhỏ này lại có thể trụ vững được,” Dương Quân lẩm bẩm, giọng nói ��ầy suy tư. Hắn nhìn những mái nhà tranh, những con người lao động cần mẫn. Nếu đây là nơi Thiên Đạo đã bỏ quên, nơi linh khí cạn kiệt, thì tại sao họ vẫn có thể sống, vẫn có thể mỉm cười? Sức mạnh của tu sĩ, cái gọi là "chính nghĩa" mà hắn hằng theo đuổi, liệu có thực sự cần thiết, hay thậm chí là một gánh nặng, một mối đe dọa vô hình đối với những cuộc đời bình dị này? Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về sự can thiệp của tu sĩ đôi khi chỉ mang đến hỗn loạn. Phải chăng, sự tồn tại của họ, những người có sức mạnh, lại là một sự phá vỡ cân bằng tự nhiên của những nơi như Mộc Diệp Thôn?

Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn những đứa trẻ chơi đùa, nhìn những người lớn lao động. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa họ, sự phụ thuộc lẫn nhau, sự sẻ chia trong cộng đồng nhỏ bé này. Đó là một sức mạnh khác, một loại sinh khí không thể đo đếm bằng linh khí hay pháp thuật. Ánh mắt hắn dừng lại ở những rặng núi xa xa phía chân trời, nơi những ngọn cây cao vút dường như cũng đang vươn mình một cách yếu ớt, không còn vẻ hùng vĩ, tràn đầy sức sống như những khu rừng linh khí dồi dào mà hắn từng đi qua. Hắn biết, vùng đất này, với sự suy tàn rõ rệt của linh khí, chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn về sự suy kiệt của Thiên Đạo. Nhưng chính trong sự yếu ớt đó, hắn lại thấy được một tiềm năng, một con đường mới. Con đường không dựa vào sức mạnh siêu nhiên, mà dựa vào chính bản chất của nhân gian.

Hồ Ly Nữ, với đôi tai cáo thính nhạy, từ sớm đã chạy quanh làng, tò mò hít hà mọi mùi hương, đôi mắt lấp lánh quan sát những đứa trẻ. Nàng không có nỗi lo về linh khí như các tu sĩ, đối với nàng, nơi nào có con người, có thức ăn, có sự sống, nơi đó đều thú vị. Nhưng nàng cũng cảm nhận được sự khác biệt trong không khí nơi đây, một sự tĩnh lặng, trầm lắng hơn so với những vùng đất linh khí dồi dào. Tuy nhiên, sự hồn nhiên của nàng vẫn là một điểm sáng trong bầu không khí suy tư của cả nhóm. Nàng chạy về phía Tạ Trần, đuôi phe phẩy. "Tạ công tử, ở đây có mùi thức ăn rất thơm! Thơm hơn cả ở Thiên Đăng Sơn!" Lời nói của nàng, dù đơn giản, nhưng lại nhắc nhở mọi người về những giá trị cơ bản của cuộc sống, những niềm vui nhỏ bé mà đôi khi những người bị cuốn vào vòng xoáy tu luyện thường bỏ quên.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn hiểu rằng, Mộc Diệp Thôn này, không chỉ là một điểm dừng chân, mà còn là một bài học sâu sắc, một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về "Nhân Đạo" mà hắn đang tìm kiếm. Nó cho thấy một khía cạnh khác của sự tồn tại, nơi mà sức mạnh không phải là tất cả, nơi mà sự sống vẫn có thể vươn lên từ sự suy tàn, bằng ý chí kiên cường và sự gắn kết của cộng đồng. Hắn gật đầu với Mộ Dung Tuyết, Dương Quân, và Lăng Nguyệt, rồi hướng ánh mắt về phía sâu hơn của khu rừng, nơi linh khí dường như càng mỏng manh đến tận cùng. “Chúng ta đi thôi,” hắn nói, giọng điềm tĩnh, “Có lẽ, có những điều sâu sắc hơn đang chờ đợi chúng ta ở phía trước.”

***

Tạ Trần cùng đoàn người tiến sâu vào khu rừng phía Tây Mộc Diệp Thôn. Cảnh tượng nơi đây dần thay đổi một cách rõ rệt và đáng sợ. Từ những cây cối xanh tốt, dù không cường tráng, trong thôn, giờ đây họ bước vào một thế giới của sự héo úa và tàn lụi. Nắng giữa trưa đổ xuống gay gắt, nhưng không mang theo chút ấm áp nào, thay vào đó là một cái lạnh buốt xương thịt, như thể chính ánh sáng cũng đang bị nuốt chửng bởi sự suy tàn.

Những thân cây lớn, cổ thụ hàng trăm năm tuổi, giờ đây chỉ còn trơ trọi những cành khô khốc, khẳng khiu vươn lên trời xanh như những ngón tay gầy guộc của một kẻ hấp hối. Vỏ cây nứt nẻ, bong tróc từng mảng, lộ ra phần thân gỗ xám xịt, mục ruỗng. Lá cây úa vàng, rụng đầy mặt đất, tạo thành một tấm thảm mục nát, khô giòn dưới mỗi bước chân. Tiếng gió rít qua kẽ lá khô tạo nên những âm thanh ai oán, thê lương, như tiếng thở dài của khu rừng đang chết dần. Không còn tiếng chim hót líu lo, không còn tiếng côn trùng rả rích, chỉ còn sự im lặng đáng sợ, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng cành cây mục gãy rời rạc, rơi xuống đất. Mùi gỗ mục, lá khô héo và đất cằn xộc vào cánh mũi, mang theo một cảm giác nặng nề, u ám.

Linh khí trong không khí giảm sút đáng kể, đến mức Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những tu sĩ đã quen với việc hấp thu linh khí để duy trì tu vi, cũng cảm thấy khó chịu. Mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác nặng nề, thiếu thốn, như thể không khí không đủ để lấp đầy phổi. Lăng Nguyệt, với làn da trắng nhợt nay càng thêm tái mét, khẽ ôm lấy ngực. "Đây... đây là hậu quả của việc linh khí cạn kiệt sao? Ta chưa từng thấy cảnh tượng nào bi thảm đến vậy." Giọng nàng run run, ánh mắt đầy kinh hoàng quét qua khu rừng chết. Nàng đã từng chứng kiến những vùng đất linh khí mỏng manh, nhưng chưa bao giờ là một khu rừng rộng lớn đang chết dần như thế này. Nàng cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy, một cảm giác rằng sức mạnh của mình, cái gọi là tiên pháp, trở nên vô nghĩa trước sự tàn phá của tự nhiên. Nàng là tu sĩ, là người có thể lay chuyển núi sông, nhưng nàng không thể mang sự sống trở lại cho những cái cây này.

Dương Quân cũng không giấu nổi vẻ mặt đau xót. Hắn nhìn những thân cây chết khô, rồi lại nhìn những cây non đang thoi thóp dưới gốc, lá vàng úa, cành gãy rụng. Lý tưởng của hắn là bảo vệ vạn vật, cứu giúp chúng sinh, nhưng giờ đây, hắn đứng giữa sự chết chóc này, hoàn toàn không thể làm gì. "Nếu cứ thế này," hắn cắn môi, giọng nói nghẹn lại, "tất cả sinh linh đều sẽ... đều sẽ theo chân chúng mà chết dần sao?" Câu hỏi của hắn không chỉ là một thắc mắc, mà là một nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm can. Nếu Thiên Đạo tiếp tục suy kiệt, nếu linh khí tiếp tục biến mất, thì không chỉ những yêu tộc yếu ớt này, mà cả phàm nhân, cả tu sĩ, rồi cũng sẽ đi đến cùng một kết cục.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với bản năng nhạy cảm của một yêu tộc, bỗng trở nên rụt rè. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại rụt lại giữa hai chân. Nàng không chỉ nhìn thấy sự khô héo, mà nàng còn cảm nhận được sự đau khổ tột cùng, những tiếng than khóc vô hình từ những cái cây xung quanh. Nàng vốn dĩ là một tiểu yêu tinh lanh lợi, vui vẻ, nhưng giờ đây, khuôn mặt xinh đẹp của nàng trắng bệch, đôi mắt lấp lánh nước. Nàng khẽ kéo tay Tạ Trần, giọng nói run rẩy. "Tạ Trần ca... Tiểu Cửu thấy đau lòng quá... những cái cây này... chúng đang khóc. Chúng rất đau, rất sợ hãi." Nàng chỉ tay về phía một bụi cây rậm rạp hơn, nơi có vẻ như là trung tâm của sự đau khổ. Linh khí suy yếu đã khiến yêu tộc trở nên yếu ớt, nhưng cũng khiến cho bản năng cảm nhận sự sống và cái chết của chúng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Hồ Ly Nữ có thể cảm nhận được sinh mệnh đang dần rời bỏ những cái cây, từng chút một, chậm rãi và đau đớn.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi của Tiểu Cửu. Hắn đã sớm nhận ra sự bất thường của khu rừng này, không chỉ qua thị giác mà còn qua sự cảm nhận sâu sắc về nhân quả. Hắn biết, đây không chỉ là sự suy tàn vật lý, mà là một sự suy tàn của sinh mệnh, của linh hồn. Hắn nhẹ nhàng vỗ về cánh tay Hồ Ly Nữ, ra hiệu cho cả nhóm đi theo nàng. Hắn hiểu rằng, những gì họ đang chứng kiến ở đây không chỉ là một cảnh tượng đau lòng, mà còn là một minh chứng sống động cho những gì hắn hằng suy tư: Thiên Đạo cũ đang sụp đổ, và cái giá phải trả không chỉ là sự biến mất của tiên nhân hay pháp bảo, mà là sự hủy diệt của toàn bộ hệ sinh thái, của mọi sinh linh, từ nhỏ bé nhất đến vĩ đại nhất.

Mộ Dung Tuyết, dù đã từ bỏ tu vi, nhưng sự nhạy cảm của nàng đối với sinh mệnh vẫn còn đó. Nàng cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào khi nhìn những cái cây đang thoi thóp. Nàng đã từng dùng linh thảo để cứu người, nhưng giờ đây, chính những loài cây kia lại đang cần được cứu. Nàng nhận ra sự khác biệt sâu sắc giữa "cứu" một con người bằng linh dược và "cứu" cả một khu rừng đang chết vì thiếu linh khí. Đó là một vấn đề vượt xa khả năng của bất kỳ y sư hay tu sĩ nào. Nàng chỉ có thể im lặng, bước đi cùng Tạ Trần, lòng nặng trĩu. Nàng tự hỏi, nếu không có linh khí, liệu có còn cách nào để những sinh linh này tiếp tục tồn tại không? Câu hỏi đó như một lời khẳng định cho con đường 'Nhân Đạo' mà nàng đã chọn, một con đường phải tìm kiếm sự sống mà không dựa vào linh khí.

Cả nhóm tiếp tục hành trình, mỗi bước chân đều vang lên tiếng lá khô sột soạt, như tiếng bước chân của tử thần đang dần tiến đến. Khu rừng trở nên vắng vẻ và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít ai oán và tiếng thở dài nặng nề của những người đồng hành. Họ không còn là những tu sĩ cao ngạo, mà là những người chứng kiến sự suy tàn, những người đang tìm kiếm một lối thoát, không chỉ cho bản thân mà cho toàn bộ nhân gian.

***

Hồ Ly Nữ dẫn nhóm đến một bãi đất trống giữa rừng, nơi một cây cổ thụ khổng lồ sừng sững vươn mình lên trời xanh, nhưng không hề mang vẻ hùng vĩ của sự sống. Trái lại, nó là một tượng đài bi tráng của sự chết chóc. Thân cây to lớn đến mức phải cần hàng chục người ôm mới xuể, nhưng đã khô héo đến hơn một nửa. Vỏ cây nứt nẻ thành những mảng lớn, sâu hoắm, như những vết sẹo hằn sâu của thời gian và nỗi đau. Tán lá dày đặc một thời giờ chỉ còn lưa thưa những chiếc lá úa vàng, khô quắt, dường như chỉ chờ một cơn gió nhẹ là sẽ lìa cành. Linh khí xung quanh nó gần như hoàn toàn biến mất, để lại một khoảng không khí trống rỗng đến lạnh lẽo, nặng trĩu sự tuyệt vọng.

Trên thân cây cổ thụ khổng lồ đó, một khuôn mặt già nua, đầy vết nhăn hiện ra một cách rõ nét, như được tạc từ chính gỗ mục. Đôi mắt mờ đục, sâu hoắm, chứa đựng nỗi đau khổ vô tận và một sự cam chịu đến cùng cực. Đó là Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả, linh hồn của khu rừng này, đang hấp hối. Xung quanh gốc cây, không phải là những bụi cây tươi tốt, mà là hàng chục, hàng trăm thân cây con đã chết khô, cành gãy rụng, hoặc đang thoi thóp, lá vàng úa, không còn chút sinh khí nào. Chúng nằm rải rác trên nền đất khô cằn, như những ��ứa con nhỏ đang chết dần bên cạnh người mẹ già yếu ớt. Mùi gỗ mục, lá khô và đất chết nồng nặc trong không khí, hòa cùng tiếng gió rít ai oán qua những cành cây khô, tạo nên một bản bi ca thê lương.

Tạ Trần tiến lại gần lão Giả, không dùng pháp thuật, không dùng linh lực, chỉ lặng lẽ lắng nghe và quan sát. Ánh mắt hắn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là sự đồng cảm sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự đau khổ không chỉ thể xác mà còn tinh thần của lão Giả, nỗi tuyệt vọng khi chứng kiến cả tộc loài mình đang dần biến mất.

"Chúng ta... đang chết dần..." Giọng nói của Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả vang lên yếu ớt, run rẩy, như tiếng lá khô va vào nhau, như tiếng thở hổn hển cuối cùng của một sinh linh. "Linh khí cạn kiệt... Thiên Đạo... đã bỏ rơi chúng ta rồi..." Mỗi lời nói của lão Giả đều như một nhát dao cứa vào lòng người nghe, mang theo nỗi đau khổ nghìn năm của một loài cây đã từng là biểu tượng của sự sống. Lão kể, tộc cây của lão đã sống hàng ngàn năm, hấp thụ tinh hoa linh khí của trời đất, giữ gìn sự cân bằng của khu rừng. Chúng đã từng là những sinh linh hùng vĩ, tràn đầy sức sống, mang lại sự mát lành và che chở cho vô số yêu thú và phàm nhân. Nhưng giờ đây, tất cả đã kết thúc. Linh khí suy yếu, và cùng với nó là sự suy tàn của chính Thiên Đạo mà chúng đã từng tin tưởng.

Lão Giả nhắm mắt lại, một giọt nhựa cây trong vắt, như giọt lệ, từ từ chảy xuống từ đôi mắt gỗ mục. "Những tiên nhân... họ đã từng đến đây... Họ nói về đại đạo, về việc vá trời, về việc cứu vãn thế giới. Họ mang theo hào quang rực rỡ, sức mạnh phi phàm. Nhưng... không ai trong số họ... cứu những sinh linh nhỏ bé như chúng ta." Lời nói của lão Giả chứa đựng sự cay đắng, sự thất vọng đến tận cùng. Lão đã chứng kiến biết bao tu sĩ, biết bao đại năng đi qua, nhưng tất cả họ đều chỉ nhìn vào bức tranh lớn, vào "đại cục", mà quên đi những sinh mệnh đang quằn quại dưới chân mình. "Họ muốn cứu Thiên Đạo, nhưng lại để Thiên Đạo giết chết chúng ta. Họ muốn vá trời, nhưng lại để một phần của nhân gian sụp đổ."

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng phía sau, nét mặt tái nhợt, ánh mắt bàng hoàng đến tột độ. Nàng đã quen với những lời ca ngợi về sự vĩ đại của Thiên Đạo, về sứ mệnh cao cả của tu sĩ. Nhưng giờ đây, những lời than trách của lão Giả như một tiếng sét đánh thẳng vào niềm tin của nàng. Đây là cái giá của sự suy tàn sao? Đây là hậu quả của cái gọi là "đại đạo" mà các tông môn vẫn luôn theo đuổi sao? "Đây là... cái giá của sự suy tàn sao?" Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt, như một lời chất vấn không chỉ lão Giả, mà còn chính bản thân nàng, và cả con đường tu tiên mà nàng đã chọn. Nàng cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp, một sự trống rỗng trong tâm can. Sức mạnh của nàng, tu vi của nàng, không thể làm gì để ngăn chặn sự chết chóc này.

Dương Quân cũng không kém phần hoang mang. Hắn đã từng nghĩ rằng, tu sĩ tồn tại là để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, để duy trì trật tự. Nhưng khi nghe lão Giả than trách, hắn nhận ra một sự thật phũ phàng: chính những người mà hắn muốn bảo vệ lại đang bị bỏ rơi, bị hy sinh vì một cái gọi là "đại cục" mà h��n cũng không thực sự hiểu hết. "Vậy... không có cách nào sao?" Hắn hỏi, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Ngay cả tu sĩ cũng không thể làm gì sao? Chúng ta có sức mạnh, chúng ta có pháp thuật, nhưng chúng ta lại đứng đây, nhìn sự sống chết dần...?" Câu hỏi của hắn vang vọng trong khu rừng im ắng, chất chứa sự bất lực và nỗi đau. Lý tưởng của hắn, cái gọi là chính nghĩa, đang dần tan vỡ trước hiện thực tàn khốc này.

Mộ Dung Tuyết, với trái tim nhân hậu của một y sư, nhẹ nhàng đặt tay lên thân cây khô héo của lão Giả. Nàng cảm nhận được sự khô ráp, nứt nẻ, cảm nhận được hơi lạnh của sự sống đang dần rút đi. Ánh mắt nàng xót xa, nhưng cũng đầy kiên định. "Linh khí... không phải là tất cả để sống," nàng khẽ nói, vừa như an ủi lão Giả, vừa như khẳng định lại con đường của mình. "Nhưng đối với chúng, đó là sinh mệnh." Nàng hiểu rằng, đối với những yêu tộc cây, linh khí không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là bản chất của sự tồn tại. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn hỏi, liệu có một con đường khác không, một con đư��ng mà không cần linh khí, nhưng vẫn có thể duy trì sự sống cho những sinh linh này?

Hồ Ly Nữ, sợ hãi và xót xa cho đồng loại, run rẩy ôm chặt lấy cánh tay Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt vùi vào vạt áo nàng. Nàng không hiểu hết những lời lẽ triết lý của các tu sĩ, nhưng nàng cảm nhận được nỗi đau của lão Giả, và nỗi sợ hãi về tương lai của chính mình, của những yêu tộc nhỏ bé khác trong một thế giới đang dần mất đi linh khí.

Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt mờ đục của Yêu Tinh Cổ Thụ Lão Giả. Hắn hiểu rằng, sự suy tàn của tộc yêu tinh cây này không chỉ là một bi kịch của riêng chúng, mà là một minh chứng rõ ràng nhất cho việc Thiên Đạo cũ đang hoàn toàn sụp đổ. Nó không chỉ ảnh hưởng đến tu sĩ hay phàm nhân, mà còn mọi sinh linh, từ những cành cây nhỏ nhất đến những đại thụ nghìn năm. "Thiên Đạo ban phước..." Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng cũng có thể lấy đi. Cái gọi là 'đại đạo' mà các tiên nhân vẫn luôn tôn sùng, có lẽ đã quên mất bản chất của sự sống, quên mất rằng vạn vật đều bình đẳng trong vòng luân hồi sinh diệt."

Hắn đứng đó, giữa khu rừng chết chóc, giữa nỗi tuyệt vọng của một tộc loài đang hấp hối, và sự bàng hoàng của những người đồng hành. Hắn biết, đây không chỉ là một thử thách, mà là một cơ hội. Một cơ hội để tìm kiếm một con đường sống mới, không dựa vào linh khí, một con đường có thể tạo ra một trật tự mới cho toàn nhân gian. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, nơi những bóng tối đang dần bao trùm, nơi Ma Chủ Cửu U có lẽ đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, và các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng chính trong sự suy tàn này, Tạ Trần lại thấy một tia hy vọng mong manh, một bình minh đang hé lộ, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi sự sống có thể nảy mầm từ chính những đau khổ và mất mát. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng với sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn này, Tạ Trần tin rằng, một lối đi mới sẽ được khai mở.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free