Nhân gian bất tu tiên - Chương 501: Vùng Đất Lãng Quên: Dấu Vết Của Một Kỷ Nguyên
Bình minh vừa ló rạng, những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua làn sương mỏng, dát vàng lên đỉnh Thiên Đăng Sơn, báo hiệu một khởi đầu mới. Tuy nhiên, trong lòng những lữ khách đang rục rịch lên đường, không phải ai cũng cảm thấy sự thanh bình ấy. Họ, năm cá thể với năm tâm cảnh khác biệt, bắt đầu cuộc hành trình rời xa ngọn núi đã chứng kiến một sự chuyển hóa lớn lao.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, bước chân hắn nhẹ nhàng, vững chãi trên con đường mòn còn ướt đẫm sương đêm. Hắn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn, toát lên vẻ thư sinh giản dị nhưng ẩn chứa một nội lực thâm sâu. Đôi mắt hắn, sâu thẳm như hồ thu, lẳng lặng quan sát mọi vật xung quanh, từ những giọt sương đọng trên lá cây đến những vệt chân chim in hằn trên nền đất ẩm. Mỗi cái nhìn của hắn đều mang theo một sự thấu hiểu, một sự chấp nhận vô điều kiện đối với vạn vật trong cõi nhân gian này. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn, sự bình yên tỏa ra từ hắn, lại có sức mạnh xoa dịu đến lạ kỳ. Hắn không tìm kiếm sự chú ý, không phô trương sức mạnh, nhưng từng bước đi, từng hơi thở của hắn đều như một lời khẳng định cho con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đã chọn.
Bên cạnh Tạ Trần là Mộ Dung Tuyết. Nàng, giờ đây, đã hoàn toàn lột xác. Chiếc y phục màu xanh ngọc quen thuộc vẫn vẹn nguyên, nhưng khí chất tỏa ra từ nàng đã thay đổi đến kinh ngạc. Không còn sự ưu tư, nỗi buồn khó tả hay vẻ cao ngạo ẩn chứa của một tu sĩ tiên môn. Thay vào đó, là một sự thanh thản đến lạ thường, một nụ cười nhẹ luôn thường trực trên đôi môi nàng. Làn da nàng vốn trắng nhợt nay hồng hào hơn một chút, đôi mắt nàng vẫn thông minh, nhưng không còn vẻ mệt mỏi hay giằng xé. Bước chân nàng không còn mang theo sự nhẹ nhàng phiêu dật của người tu tiên, mà đã trở nên vững vàng, chạm đất hơn, như thể nàng đang thực sự cảm nhận từng tấc đất dưới chân mình. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự tò mò và một niềm tin mãnh liệt.
"Cảm giác này... thật khác lạ, nhưng lại bình yên đến không ngờ." Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, chất chứa sự ngạc nhiên chân thành. "Tựa như... ta chưa từng thực sự sống trước đây, Tạ công tử."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn như ngàn sao lấp lánh, nhìn thẳng vào tâm hồn nàng. "Bình yên không đến từ sức mạnh, mà từ sự buông bỏ, và chấp nhận. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, Mộ Dung cô nương." Hắn không nói thêm, nhưng lời nói đó, như một dòng nước mát lành, thấm sâu vào tâm trí Mộ Dung Tuyết, củng cố thêm quyết định mà nàng vừa đưa ra. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, tựa như gánh nặng ngàn năm đã được trút bỏ. Nàng đã từ bỏ tất cả những chấp niệm về tu vi, về sức mạnh, về những cảnh giới hư ảo. Giờ đây, nàng chỉ là Mộ Dung Tuyết, một phàm nhân đang học cách sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào cuốn nhật ký cũ kỹ trong túi áo, cảm nhận sự ấm áp từ nó. Đây không phải là pháp bảo hay công pháp, mà là nơi lưu giữ những suy nghĩ, cảm xúc, là dấu vết của một hành trình tìm kiếm chính mình.
Phía sau họ, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước đi trong sự tĩnh lặng nặng nề hơn. Lăng Nguyệt, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại mang vẻ trầm tư đến u buồn, vẫn khoác lên mình bộ bạch y tinh khiết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày đầy uy nghiêm, nay lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi khó tả, một sự giằng xé nội tâm không ngừng. Nàng liên tục đưa ánh mắt dõi theo Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn Tạ Trần. Mỗi cử chỉ thanh thản của Mộ Dung Tuyết, mỗi lời nói bình dị của Tạ Trần, đều như một nhát dao khứa vào những chấp niệm kiên cố trong lòng nàng.
"Nàng ấy thực sự đã thay đổi... Liệu đó có phải là con đường đúng đắn?" Lăng Nguyệt tự vấn trong thâm tâm. Nàng không thể hiểu nổi. Suốt cuộc đời tu luyện của nàng, nàng đã chứng kiến vô số tu sĩ tranh giành, chém giết để đạt được cảnh giới cao hơn, để có được sức mạnh trường sinh. Vậy mà Mộ Dung Tuyết, một người từng có tiền đồ rạng rỡ, lại có thể buông bỏ tất cả dễ dàng đến vậy? Nỗi sợ 'mất người', nỗi sợ hãi về sự cô độc của cảnh giới cao nhất, vẫn ám ảnh nàng. Nhưng liệu con đường mà Mộ Dung Tuyết chọn, con đường của 'nhân tính', có thực sự là lối thoát? Hay chỉ là một sự ngây thơ, một sự yếu đuối không tưởng? Nàng cảm thấy một sự ghen tị mơ hồ, không phải ghen tị với sức mạnh, mà là ghen tị với sự thanh thản mà Mộ Dung Tuyết đang sở hữu.
Dương Quân, với vẻ tuấn tú nho nhã nhưng giờ đây ánh mắt lại tràn đầy sự nghi hoặc, cũng không ngừng suy tư. Hắn vốn là một người chính trực, luôn tin vào lý tưởng tu tiên, vào việc dùng sức mạnh để bảo vệ chính nghĩa, cứu vãn nhân gian. Nhưng chứng kiến Lăng Nguyệt Tiên Tử đau khổ đến mất đi tự chủ, rồi Mộ Dung Tuyết kiên quyết từ bỏ tu vi, những lý tưởng ấy trong hắn bắt đầu lung lay. Hắn nhớ lại những lời nói của Tạ Trần về "mất người", về cái giá của quyền năng, về sự vô nghĩa của việc thành tiên nếu đánh đổi đi nhân tính. "Liệu chúng ta đã thực sự sai lầm?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, không ngừng gặm nhấm niềm tin của hắn. Hắn nhìn Tạ Trần, nhìn Mộ Dung Tuyết, cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong từng hành động, từng lời nói của họ. Khí chất nho nhã của hắn giờ đây pha lẫn một chút ưu tư, một chút hoang mang trước con đường mà hắn đã từng cho là duy nhất. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trước một ngã rẽ lớn, mà không biết lối nào mới thật sự dẫn đến chân lý.
Hồ Ly Nữ, sau phút giây trêu chọc Mộ Dung Tuyết, đã nhanh chóng lấy lại vẻ tinh nghịch thường ngày. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng thỉnh thoảng khẽ vểnh lên, lắng nghe những âm thanh của núi rừng. Nàng chạy nhảy xung quanh, lúc thì sà vào Mộ Dung Tuyết, lúc thì nép vào Tạ Trần, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ hiếu kỳ. "Tuyết tỷ tỷ, tỷ thật sự không sợ gì sao? Không có pháp lực, nhỡ gặp yêu quái xấu thì sao?" nàng thì thầm, dù vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong quyết định của Mộ Dung Tuyết, nhưng lại cảm thấy vui lây v���i sự thanh thản của nàng.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. "Tiểu Cửu ngốc nghếch. Yêu quái xấu thì có Tạ công tử đây mà." Nàng liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng. "Hơn nữa, ta đã không còn sức mạnh, nên không còn chấp niệm phải đối đầu với chúng nữa. Có lẽ, ta sẽ học cách hòa giải, hoặc đơn giản là tránh xa." Lời nói của nàng, giản dị nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc về sự tồn tại. Nàng không còn nhìn yêu tộc hay bất kỳ sinh linh nào qua lăng kính của sức mạnh và đối kháng.
Cả nhóm tiếp tục hành trình. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh tươi, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, hòa cùng tiếng bước chân đều đặn của họ, tạo nên một bản hòa tấu bình yên của buổi sớm. Mùi sương sớm, mùi đất ẩm, và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, xoa dịu tâm hồn những kẻ lữ hành. Bầu không khí tĩnh lặng, thanh bình của buổi sáng sớm bao trùm, nhưng ẩn sâu bên trong là sự khởi đầu mới, một sự chuyển biến lớn lao đang dần định hình. Mộ Dung Tuyết, giờ đây, không còn là tu sĩ tiên môn, mà là một người đồng hành trên con đường của Tạ Trần, mang theo một tâm hồn rộng mở, khao khát khám phá những giá trị nhân sinh mà trước đây nàng đã bỏ quên. Ánh sáng bình minh chiếu rọi con đường phía trước, như một lời hứa về một tương lai đầy hy vọng, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự trọn vẹn của cuộc sống. Họ đã rời xa Thiên Đăng Sơn, tiến vào một vùng đất chưa biết, nơi những thử thách mới đang chờ đợi, và những câu hỏi về 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục được giải đáp.
Khi nhóm Tạ Trần tiến sâu hơn vào vùng đất biên viễn, cảnh quan xung quanh bắt đầu thay đổi một cách rõ rệt. Rừng Thanh Phong, một cái tên mỹ miều, nhưng thực tế lại hiện ra trước mắt họ với một vẻ khắc nghiệt, tiêu điều. Thay vì những tán lá xanh tốt rậm rạp, giờ đây là những hàng cây thưa thớt, cành lá khẳng khiu, như những bàn tay xương xẩu vươn lên trời xanh mà không còn chút sức sống. Đất đai dưới chân họ trở nên cằn cỗi hơn, những mảng đất khô nứt nẻ, chỉ còn lác đác những bụi cây dại và cỏ khô bám víu. Không khí mang theo một mùi đất khô, lá mục và một chút hoang dã, không còn sự tươi mát của linh khí tràn đầy mà họ từng biết.
Điều đáng sợ nhất, và cũng là dấu hiệu rõ ràng nhất của sự suy tàn Thiên Đạo, chính là linh khí. Nó trở nên mỏng manh đến đáng sợ, như một tấm màn vô hình bị xé rách, khiến bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận được sự thiếu hụt. Dương Quân, người vẫn còn mang trong mình tu vi của một tu sĩ tiên môn, là người cảm nhận rõ rệt nhất sự khác biệt này.
"Linh khí nơi đây... thật sự quá mỏng. Ngay cả việc duy trì hộ thể cũng trở nên khó khăn." Giọng hắn trầm xuống, nét mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc và một chút bất an. Hắn đưa tay ra, cố gắng cảm nhận dòng linh khí yếu ớt trong không khí, nhưng nó chỉ như những sợi tơ mỏng manh, sắp đứt lìa. Ánh mắt hắn nhìn về phía Lăng Nguyệt, như muốn tìm kiếm sự đồng tình, hay một lời giải thích.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, cũng không thể che giấu sự khó chịu. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên cơ thể, linh lực trong đan điền vận chuyển chậm chạp, như bị một thứ gì đó cản trở. Chiếc tiên bào trắng thuần của nàng, vốn luôn phảng phất tiên khí, giờ đây dường như cũng bị nhiễm một chút bụi trần của sự suy tàn. Nàng khẽ chau mày, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết, xem họ sẽ phản ứng thế nào trước sự khắc nghiệt này. Trong thâm tâm nàng, một nỗi sợ hãi mơ hồ dấy lên. Nếu linh khí tiếp tục mỏng manh như thế này, thì con đường tu luyện của nàng, của tất cả các tu sĩ, sẽ đi về đâu? Liệu sức mạnh mà nàng đã dày công tu luyện có còn ý nghĩa gì không?
Trái ngược với sự lo lắng của Lăng Nguyệt và Dương Quân, Mộ Dung Tuyết lại cảm nhận một điều khác lạ. Nàng đã từ bỏ tu vi, từ bỏ sự phụ thuộc vào linh khí. Giờ đây, khi không còn cố gắng hấp thu hay vận chuyển linh lực, nàng lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Nàng không còn bận tâm đến sự mỏng manh của linh khí, mà thay vào đó, nàng bắt đầu quan sát những sinh linh khác đang vật lộn để thích nghi với môi trường này.
"Thật khác biệt... ta cảm thấy... không còn phải gồng mình để chống lại sự suy yếu này nữa." Nàng nói khẽ, đôi mắt thông minh lướt qua những thân cây cằn cỗi, những bụi cỏ khô. Nàng không cảm thấy tiếc nuối cho sức mạnh đã mất, mà thay vào đó, là một sự quan tâm mới mẻ đối với thế giới xung quanh. Nàng cảm thấy như mình đang nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của sự suy tàn, chứ không chỉ là một phần nhỏ trong đó.
Hồ Ly Nữ, với bản năng nhạy bén của yêu tộc, cũng nhanh chóng nhận ra sự thay đổi. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ giật giật, nàng đánh hơi khắp nơi, rồi bĩu môi. "Tiểu Cửu cảm thấy... mấy con yêu quái ở đây cũng gầy gò ốm yếu lắm. Không có miếng thịt nào để gặm hết." Nàng nói, giọng hơi thất vọng, nhưng rồi lại nhanh chóng chuyển sang vẻ tò mò. "Chúng nó... không giống mấy con yêu quái hung dữ mà Tiểu Cửu từng thấy. Chúng chỉ lén lút trốn tránh thôi."
Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm, đã sớm nhìn thấu mọi sự. Hắn dừng lại một lát, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mỏng manh của linh khí thấm vào từng tế bào. Hắn không có tu vi, không có linh lực, nên sự thay đổi này không ảnh hưởng trực tiếp đến hắn. Nhưng hắn lại cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự vật lộn của vạn vật trong cõi nhân gian.
"Đây là cái giá của sự suy tàn. Sinh linh đều phải thích nghi, dù là phàm nhân hay yêu tộc." Tạ Trần mở mắt, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như một lời phán quyết của Thiên Đạo. "Khi linh khí cạn kiệt, sức mạnh trở nên vô nghĩa, thì sự sống sẽ tìm đường để tồn tại bằng những cách khác. Bằng sự kiên cường, bằng sự dung hòa, và đôi khi, bằng cả sự chấp nhận." Hắn liếc nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Lời nói của hắn không chỉ là lời giải thích về môi trường, mà còn là một câu hỏi trực tiếp đến niềm tin của họ.
Họ tiếp tục hành trình, bước chân chậm rãi hơn, không khí trở nên u ám và khắc nghiệt hơn. Tiếng gió rì rào qua tán lá thưa thớt nghe như tiếng thở dài của đất trời. Đôi khi, họ nghe thấy tiếng côn trùng kêu yếu ớt, hay tiếng gầm gừ xa xăm của một loài yêu thú nhỏ bé, yếu ớt, không còn chút hung hãn nào. Mộ Dung Tuyết chăm chú quan sát, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Nàng thấy những con chim nhỏ bay thấp hơn, những con thú rừng nhỏ bé hơn, chúng không còn sức mạnh hay sự nhanh nhẹn như những loài nàng từng thấy ở những nơi linh khí dồi dào. Chúng sống một cách bản năng, một cách sinh tồn thuần túy, không màu mè, không phô trương. Điều này khiến nàng suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩa của sự sống, về việc làm thế nào mà vạn vật vẫn có thể tồn tại, thích nghi, dù Thiên Đạo đang suy kiệt.
Dương Quân cảm thấy một sự thất vọng tràn trề. Hắn đã từng nghĩ rằng tu vi và sức mạnh là vạn năng, là chìa khóa ��ể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng linh khí cạn kiệt, sức mạnh của hắn trở nên vô dụng. "Nếu cứ tiếp tục như thế này, chúng ta sẽ không thể chiến đấu với Ma Chủ Cửu U. Chúng ta... sẽ không thể cứu vãn nhân gian." Hắn lẩm bẩm, một nỗi bất lực dâng trào.
Lăng Nguyệt không nói gì, nhưng nội tâm nàng dậy sóng. Nàng đã dành cả cuộc đời để tu luyện, để trở nên mạnh mẽ. Nhưng mạnh mẽ để làm gì, khi nguồn gốc của sức mạnh đang dần cạn kiệt? Ánh mắt nàng nhìn về phía Tạ Trần, một sự phức tạp khó tả hiện lên. Hắn không tu luyện, nhưng hắn lại có vẻ bình thản đến lạ thường trước sự suy tàn này. Phải chăng, hắn đã nhìn thấy một con đường khác, một con đường mà nàng, với tất cả sự chấp niệm vào tu vi, không thể nào thấy được?
Họ tiếp tục đi, mỗi người mang theo một dòng suy nghĩ riêng, một nỗi niềm riêng. Rừng Thanh Phong, với sự tiêu điều và linh khí mỏng manh của nó, không chỉ là một cảnh quan tự nhiên, mà còn là một tấm gương phản chiếu trực tiếp tình trạng của Thiên ��ạo, và là một lời cảnh tỉnh sâu sắc cho những tu sĩ vẫn còn chấp niệm vào sức mạnh hư ảo. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ còn nhiều điều để họ phải suy ngẫm, nhiều sự thật để họ phải đối mặt.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ bóng dài lên những hàng cây khô cằn của Rừng Thanh Phong. Khi nhóm Tạ Trần cuối cùng cũng thoát khỏi khu rừng tiêu điều, một cảnh tượng khác lại hiện ra trước mắt họ: ngoại ô Mộc Diệp Thôn. Đó là một ngôi làng nhỏ bé, ẩn mình giữa những vạt rừng thưa thớt, như một chấm nhỏ của sự sống kiên cường giữa sự hoang vắng.
Những ngôi nhà ở đây vô cùng đơn sơ, mái tranh vách đất, được dựng lên một cách mộc mạc và vững chãi. Không có những kiến trúc lộng lẫy, không có những phù chú bảo vệ hay trận pháp nào. Ánh lửa lập lòe từ những bếp nấu, khói bếp lãng đãng bay lên, hòa vào không khí se lạnh của buổi chiều tà, mang theo mùi khói gỗ, mùi đất và thoang thoảng mùi thảo dược khô. Tiếng củi cháy lách tách đều đặn, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của người d��n, tiếng trẻ con chơi đùa xa xăm, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách gần đó, tạo nên một bản giao hưởng bình yên, nhưng cũng phảng phất vẻ nghèo khó và sự khắc khổ của cuộc sống.
Tạ Trần dừng lại ở một nơi khuất tầm nhìn của làng, dưới bóng một cây cổ thụ già cỗi, tán lá vẫn còn chút xanh. Hắn không vội vã tiến vào, mà chỉ lẳng lặng quan sát. Đôi mắt hắn, sâu thẳm như hồ thu, quét một lượt qua ngôi làng. Hắn nhận thấy sự cảnh giác trong ánh mắt của một vài người dân khi họ ngước nhìn về phía đường mòn. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là một sự thận trọng bẩm sinh của những người đã quen sống ở ranh giới, nơi mà sự xuất hiện của người lạ luôn đi kèm với những hiểm nguy tiềm ẩn. Đặc biệt, khi ánh mắt họ lướt qua Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những tu sĩ còn mang trên mình tiên bào và khí chất cao ngạo, sự cảnh giác ấy càng trở nên rõ ràng hơn, pha lẫn một chút e dè.
Thế nhưng, điều đáng chú ý là Mộ Dung Tuyết. Nàng, giờ đây, không còn gây ra sự chú ý hay lo lắng như trước. Chiếc y phục màu xanh ngọc của nàng vẫn thanh lịch, nhưng khí chất của nàng đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự lạnh lùng hay cao ngạo của một tu sĩ, thay vào đó là sự bình dị, một vẻ thanh thản gần gũi. Nàng hòa nhập vào khung cảnh hoàng hôn một cách tự nhiên hơn, như một phần của bức tranh nhân gian mộc mạc ấy.
"Nơi đây... họ sống dựa vào nhau, không phải dựa vào linh khí hay tu vi." Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, như đang bình luận về một bức tranh thủy mặc. Hắn không nhìn ai, nhưng lời nói của hắn lại hướng về tất cả mọi người. Hắn cảm nhận được sự gắn kết giữa những người dân làng, sự sẻ chia trong từng ánh mắt, từng cử chỉ. Họ không có sức mạnh siêu nhiên, không có pháp bảo hộ thân, nhưng họ lại có một thứ sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn cả linh lực – đó là sức sống.
Mộ Dung Tuyết gật đầu, đôi mắt nàng lấp lánh sự thấu hiểu. "Họ trông yếu ớt, nhưng lại có sức sống mãnh liệt. Giống như những cây cỏ dại vậy, dù đất đai cằn cỗi vẫn tìm cách vươn lên." Nàng nhìn những người nông dân đang làm việc trên cánh đồng nhỏ, những đứa trẻ đang chạy nhảy vô tư lự, những ánh mắt tràn đầy hy vọng vào một ngày mai. Nàng cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc với họ, những con người đang sống một cuộc đời trọn vẹn theo cách riêng của mình, không cần đến sự phù phiếm của tu vi.
Dương Quân im lặng, ánh mắt hắn dõi theo Tạ Trần, rồi lại nhìn về phía ngôi làng. Trong tâm trí hắn, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hắn đã từng tin rằng sức mạnh của tu sĩ là để bảo vệ những người phàm nhân yếu ớt này. Nhưng khi nhìn thấy sự cảnh giác, sự e dè trong ánh mắt của dân làng, hắn bắt đầu tự hỏi: "Sức mạnh của tu sĩ... liệu có thực sự bảo vệ được họ, hay chỉ mang đến sự sợ hãi?" Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, rằng sự can thiệp của tu sĩ đôi khi chỉ mang đến hỗn loạn. Phải chăng, sự tồn tại của họ, của những người có sức mạnh, lại là một gánh nặng, một mối đe dọa đối với sự bình yên của phàm nhân? Lý tưởng ban đầu của hắn, cái gọi là "chính nghĩa" và "cứu thế", giờ đây trở nên mờ nhạt, đầy rẫy những câu hỏi không lời giải đáp.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng nội tâm nàng không ngừng dao động. Nàng nhìn những mái nhà tranh, nhìn những người dân lao động cực nhọc. Trong thế giới của nàng, những phàm nhân này chỉ là những sinh linh yếu ớt, cần được bảo vệ, hoặc đôi khi, bị bỏ qua. Nhưng giờ đây, trước sự suy tàn của linh khí, nàng lại cảm thấy một sự bất lực lạ kỳ. Sức mạnh của nàng, cái uy nghiêm của nàng, dường như trở nên vô nghĩa ở nơi đây. Nàng không thể dùng pháp thuật để giúp họ trồng trọt, không thể dùng linh lực để xua đuổi bệnh tật. Cuộc sống của họ, dù khắc khổ, lại có một sự tự chủ mà nàng chưa từng thấy ở những phàm nhân khác. Nàng cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một kẻ xa lạ trong chính cõi nhân gian này.
Bất chợt, Hồ Ly Nữ khẽ kêu lên, đôi tai cáo vểnh lên, mũi nàng hít hà trong không khí. "Tạ công tử, Tiểu Cửu ngửi thấy... có mùi của yêu quái. Nhưng... chúng rất yếu, rất nhỏ. Giống như mấy con chuột đồng thôi." Nàng chỉ tay về phía một bụi cây rậm rạp gần đó.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn đã sớm nhận ra những bóng dáng nhỏ lướt qua trong bóng tối, không rõ là động vật hay yêu tộc. "Đó là những sinh linh đang tìm cách sinh tồn, Tiểu Cửu. Giống như phàm nhân, chúng cũng phải vật lộn để thích nghi với thế giới đang thay đổi này." Lời nói của hắn nhẹ nhàng, nhưng lại mở ra một cánh cửa mới trong nhận thức của mọi người. Không còn sự phân biệt rõ ràng giữa phàm nhân và yêu tộc, giữa mạnh và yếu. Tất cả đều là sinh linh, đều đang tìm cách để sống sót.
Đêm dần buông xuống, không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo một chút hơi lạnh của núi rừng. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, nhưng chúng dường như cũng yếu ớt hơn, không còn vẻ rực rỡ như ở những nơi linh khí dồi dào. Nhóm Tạ Trần vẫn dừng chân ở ngoại ô làng, lẳng lặng quan sát cuộc sống đang diễn ra trước mắt họ. Mộc Diệp Thôn, với sự bình yên nhưng khắc khổ của nó, không chỉ là một điểm dừng chân, mà còn là một bài học sâu sắc về 'Nhân Đạo'. Nó cho thấy một khía cạnh khác c���a sự tồn tại, nơi mà sức mạnh không phải là tất cả, nơi mà sự sống vẫn có thể vươn lên từ sự suy tàn, bằng ý chí kiên cường và sự gắn kết của cộng đồng.
Trong lòng Tạ Trần, một sự hài lòng sâu sắc lan tỏa. Hắn biết, hành trình này, không chỉ là tìm kiếm một lối thoát cho Thiên Đạo, mà còn là một hành trình để khai mở tâm trí của những người đồng hành, để họ tự mình tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự sống. Sự chuyển biến của Mộ Dung Tuyết, sự bất an và suy ngẫm của Lăng Nguyệt và Dương Quân, tất cả đều là những bước đi đầu tiên trên con đường 'tầm đạo' mà Tạ Trần đã vạch ra. Những dấu hiệu về sự tồn tại của yêu tộc nhỏ bé, yếu ớt nhưng vẫn cố gắng thích nghi, gợi ý về một khía cạnh khác của yêu tộc mà Tạ Trần sẽ khám phá, và có thể, hòa giải. Sự suy tàn rõ rệt của linh khí trong vùng đất này không chỉ báo hiệu tình trạng chung của Thiên Đạo mà còn những thách thức lớn hơn sắp tới. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng ánh sáng của một bình minh mới, một kỷ nguyên mới, đã bắt đầu h�� lộ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.