Nhân gian bất tu tiên - Chương 498: Nguyệt Quang Trâm: Lời Than Thở Từ Quá Khứ
Ngọn lửa đã được nhóm lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt. Dù màn đêm buông xuống, che phủ Thôn Khô Héo trong bóng tối tĩnh mịch, nhưng trong lòng mỗi người phàm nhân nơi đây, một tia sáng yếu ớt đã bắt đầu le lói, xua tan đi sự tuyệt vọng đã ngự trị bấy lâu. Tạ Trần nhìn Mộ Dung Tuyết, trong ánh mắt hắn không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của 'Nhân Đạo'. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, và sự hồi sinh của Thôn Khô Héo sẽ không thể diễn ra yên bình. Nhưng ngọn lửa đã được nhóm lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt.
Bình minh hé rạng, xua đi những màn sương đêm còn vương vấn trên ngọn cây, kẽ lá. Đoàn người của Tạ Trần rời Thôn Khô Héo trong một không khí trầm lắng khác hẳn sự tĩnh mịch của đêm qua. Không còn vẻ tuyệt vọng đến khô héo, thay vào đó là những ánh mắt mang theo chút hy vọng mong manh, những lời chào hỏi tuy còn ngượng nghịu nhưng đã có chút hơi ấm nhân gian. Các phàm nhân đứng tiễn, không dùng ngôn ngữ hoa mỹ, chỉ là những cái gật đầu chân thành, những ánh nhìn biết ơn. Tạ Trần đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, như thể hắn chỉ là một lữ khách bình thường vừa ghé qua.
Trong số những người đồng hành, Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đi phía sau cùng, ánh mắt nàng xa xăm, ẩn chứa một nỗi ưu tư khó tả. Bạch y tinh khôi của nàng nay không còn toát lên vẻ lạnh lùng thanh cao như mọi khi, mà nhuốm màu u hoài, như sương sớm còn đọng trên cánh hoa bạch liên. Thỉnh thoảng, tay nàng lại khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm đang cài trên búi tóc đen nhánh. Chiếc trâm ngọc vốn là pháp bảo cực phẩm, biểu tượng của sự thuần khiết và sức mạnh, giờ đây dường như cũng mất đi phần nào hào quang, chỉ còn lại vẻ tĩnh lặng đến thê lương. Tạ Trần, với giác quan tinh tế của mình, dễ dàng nhận thấy sự khác lạ nơi nàng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người chèo đò đứng giữa dòng sông, nhìn thấu những con sóng ngầm đang cuộn chảy trong lòng người khác.
Dương Quân, với vẻ tuấn tú và nhiệt huyết thường thấy, cũng cảm nhận được điều bất thường. Hắn khẽ liếc nhìn Lăng Nguyệt, đoạn quay sang Mộ Dung Tuyết, hạ giọng hỏi: "Lăng Nguyệt Tiên Tử hôm nay có vẻ không khỏe? Sắc mặt nàng ấy không được tốt lắm."
Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc và vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt nàng chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc. Nàng thở dài, tiếng thở nhẹ nhưng chất chứa bao nỗi niềm: "Nàng ấy đang suy nghĩ nhiều thôi. Những gì Tạ công tử nói đêm qua, và cả những gì chúng ta đã chứng kiến ở Thôn Khô Héo, đã chạm đến tận sâu thẳm tâm can nàng. Con đường tu tiên của Lăng Nguyệt Tiên Tử, e rằng không hề dễ dàng như vẻ ngoài." Nàng ngừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng khẽ hơn: "Nàng ấy cũng đang đối diện với nỗi sợ hãi về việc 'mất ngư���i' như chúng ta."
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, tò mò nhìn Lăng Nguyệt rồi lại nhìn Tạ Trần. Nàng thì thầm: "Lăng Nguyệt tỷ tỷ có vẻ buồn quá. Người tiên như nàng ấy mà cũng có nỗi buồn sao? Hồ ly ta đâu có ngu, nhưng những chuyện của con người phức tạp quá!" Nàng tự nhủ, lắc lắc chiếc đuôi lông mềm mại.
Đoàn người tiếp tục hành trình qua Rừng Thanh Phong. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy lá khô. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, cùng tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác trong lành, mát mẻ, xoa dịu những ưu phiền. Tuy nhiên, càng tiến sâu vào rừng, những khu vực rậm rạp hơn lại mang theo chút âm u, như thể đang che giấu những bí mật ngàn năm. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn bước đi chậm rãi, tay nàng vẫn khẽ vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm, như thể đang tìm kiếm một l��i an ủi từ vật vô tri. Ánh mắt Tạ Trần dõi theo nàng, hắn biết, một cơn bão trong lòng nàng đang dần hình thành. Sự yên bình của Rừng Thanh Phong chỉ càng làm nổi bật lên sự bất an trong tâm hồn người tu sĩ. Hắn đã gieo mầm, và giờ là lúc nó đâm chồi, dù cái giá phải trả cho sự thức tỉnh có thể rất đớn đau. Hắn hiểu rõ cái gọi là "chấp niệm" của người tu hành, cái gông cùm vô hình đã trói buộc bao thế hệ, khiến họ đánh đổi cả nhân tính để đổi lấy thứ sức mạnh hư ảo. Lăng Nguyệt, cũng như bao người khác, đang ở giữa ngã ba đường, giữa con đường cũ đã nhàm chán và con đường mới đầy chông gai nhưng có thể dẫn đến sự chân thật.
***
Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng đỉnh cây, đoàn người dừng chân nghỉ ngơi dưới chân Thiên Đăng Sơn. Ngọn núi không quá hùng vĩ, nhưng toát lên vẻ thanh tịnh lạ thường, với một ngôi miếu đá nhỏ đơn giản tọa lạc trên đỉnh, thấp thoáng trong biển cây xanh. Những con đường mòn nhỏ uốn lượn như dải lụa bạc, dẫn lối lên cao. Tiếng gió thổi vi vu, mang theo tiếng chuông gió leng keng từ ngôi miếu trên đỉnh, cùng tiếng chim hót đâu đó trong tán lá, tạo nên một không gian yên bình, tự tại. Mùi cây cỏ tươi mới, xen lẫn mùi hương trầm thoang thoảng từ miếu, làm dịu lòng người lữ khách.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn còn chìm đắm trong suy tư, khẽ bước đến một vách đá. Tại đó, một cành hoa nhỏ, vốn đã tàn úa, nhưng vẫn kiên cường bám trụ trên thân cây khô cằn, như một minh chứng cho sự sống mong manh giữa hoang tàn. Ánh mắt nàng vô tình chạm vào hình ảnh đó, và bất chợt, một dòng ký ức đau buồn như thác lũ tuôn trào, nhấn chìm tâm hồn nàng.
"Không... không thể nào..." Lăng Nguyệt thốt lên, giọng nàng thều thào, yếu ớt. Mặt nàng trắng bệch, toàn thân run rẩy. Nàng ôm chặt lấy đầu, như muốn xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí. Tiếng thở dốc khó nhọc thoát ra từ cổ họng nàng, mang theo nỗi đau đớn tột cùng. Đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay trở nên vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang đối diện với một bóng ma từ quá khứ. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc nàng, vốn đã mờ nhạt, chợt phát ra một ánh sáng bạc yếu ớt rồi lại tắt lịm, như một tiếng than thở không lời.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, những người đang ngồi gần đó, giật mình trước sự thay đổi đột ngột của Lăng Nguyệt. Dương Quân vội vàng đứng dậy, tiến đến bên nàng, vẻ mặt đầy lo lắng: "Tiên Tử! Nàng làm sao vậy? Có phải linh khí suy kiệt đã ảnh hưởng đến nàng không?" Hắn định đưa tay chạm vào nàng, nhưng lại khựng lại, không dám mạo phạm.
Mộ Dung Tuyết nhanh chóng bước tới, ánh mắt nàng chứa đựng sự thấu hiểu. Nàng đặt tay nhẹ nhàng lên vai Lăng Nguyệt, giọng trầm và đầy cảm thông: "Không phải linh khí... mà là ký ức... ký ức đau buồn đang hành hạ nàng." Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự 'mất người' trong giới tu tiên, và giờ đây, nàng cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc với nỗi thống khổ của Lăng Nguyệt. Nàng biết, những vết sẹo trong tâm hồn thường khó lành hơn những vết thương thể xác.
Tiểu Cửu, với đôi tai vểnh cao, cũng chạy đến, nép sau Dương Quân, ánh mắt to tròn nhìn Lăng Nguyệt với v�� tò mò pha lẫn sợ hãi. "Lăng Nguyệt tỷ tỷ... sao lại khóc?" Nàng chưa từng thấy một tiên tử nào lại yếu đuối đến vậy. Trong thế giới yêu tộc, mạnh mẽ là lẽ sống, yếu đuối thường đồng nghĩa với cái chết. Nhưng ở đây, nàng lại thấy một sự yếu đuối đầy đau đớn, một nỗi thống khổ mà sức mạnh không thể nào xua đi được.
Tạ Trần, người vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định, giờ đây bước tới. Ánh mắt hắn thấu suốt, như thể đã nhìn thấy tận cùng những gì đang diễn ra trong tâm trí Lăng Nguyệt. Hắn không nói một lời, chỉ đơn giản là đứng đó, một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Hắn biết, lúc này, mọi lời nói đều thừa thãi, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia mới có thể chạm đến tâm hồn đang giằng xé của nàng. Hắn quan sát cách Lăng Nguyệt ôm đầu, cách nàng run rẩy, và cái cách chiếc Nguyệt Quang Trâm phản chiếu ánh sáng yếu ớt rồi tắt hẳn. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một cơn đau thể xác, mà là một cuộc chiến nội tâm, một sự giằng xé giữa bản ngã và những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí người tu sĩ. Sự kiện ở Thôn Khô Héo đã là một hạt giống, và cành hoa tàn này, chính là giọt nước cuối cùng làm vỡ đê, cuốn trôi đi lớp vỏ bọc lạnh lùng của Lăng Nguyệt.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết vẫn đứng cạnh Lăng Nguyệt, cả hai đều im lặng, để nàng đối diện với bóng tối của chính mình. Họ có thể cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn thoát ra từ Lăng Nguyệt, không phải do tẩu hỏa nhập ma, mà là sự chấn động sâu sắc của tâm hồn. Điều này khiến họ không khỏi suy ngẫm về con đường tu tiên mà họ đang theo đuổi. Liệu cái giá của sức mạnh và trường sinh có thật sự đáng để đánh đổi những thứ chân thật nhất trong cuộc đời? Câu hỏi đó, một lần nữa, lại vang vọng trong tâm trí họ, như tiếng chuông chùa trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, ngân vang giữa không trung bao la.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, Tạ Trần khẽ đỡ Lăng Nguyệt, dẫn nàng đến một nơi yên tĩnh hơn trên đỉnh Thiên Đăng Sơn. Đó là một gò đất cao, nơi có một ngôi miếu nhỏ được xây bằng đá xám cổ kính, nằm khuất sau những tảng đá rêu phong. Từ đây, tầm nhìn bao quát toàn bộ biển mây đang cuồn cuộn dưới chân núi, tựa như một đại dương trắng xóa vô tận. Mây mù dần bao phủ, mang theo một làn gió se lạnh đặc trưng của vùng sơn cước, khiến không gian càng thêm tĩnh mịch.
Tạ Trần ngồi xuống bên cạnh nàng, trên một phiến đá lạnh lẽo, không nói một lời nào. Hắn chỉ đơn giản là hiện diện, như một cây cổ thụ vững chãi giữa phong ba bão táp. Dưới ánh mắt thấu hiểu của Tạ Trần, một ánh mắt không phán xét, không ép buộc, mà chỉ thuần túy là sự đồng cảm và lắng nghe, Lăng Nguyệt Tiên Tử dần dần mở lòng. Nàng không còn ôm đầu, nhưng hai tay vẫn siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm, như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi hỗn loạn của tâm trí nàng.
Giọng nàng bắt đầu cất lên, khẽ khàng, nghẹn ngào, như tiếng suối róc rách yếu ớt giữa mùa đông: "Ta đã từng... có một người..." Nàng ngừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. "Một người mà ta tưởng chừng sẽ cùng nhau trải qua vạn kiếp. Nhưng vì tu luyện, vì cái gọi là 'đại đạo' của tông môn, vì lời dạy về sự 'thanh tâm quả dục', về việc phải 'tuyệt tình đoạn ái' để đạt tới cảnh giới cao hơn, ta đã tự tay chôn vùi tất cả..."
Nước mắt nàng tuôn rơi, không còn là những giọt lệ lạnh lẽo của một tiên tử, mà là những dòng lệ nóng hổi của một người phụ nữ vừa tìm lại được cảm xúc đã bị chôn vùi bấy lâu. "Họ nói, đó là cái giá phải trả để 'trường sinh bất tử', để không bị ràng buộc bởi phàm trần. Họ nói, cảm xúc chỉ là chấp niệm, là gông cùm. Ta đã tin. Ta đã nghe theo. Ta đã từ bỏ, đã quên đi, đã tự nhủ rằng đó là con đường đúng đắn. Để rồi giờ đây... ta là ai? Một con rối của sức mạnh sao? Một pho tượng băng lãnh chỉ biết truy cầu hư vô?"
Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng giờ đây càng trở nên lạnh lẽo, như chính trái tim nàng đã từng. Nàng nhìn chằm chằm vào nó, ánh mắt đầy thống khổ. "Nguyệt Quang Trâm này... nó là biểu tượng cho cảnh giới, cho sức mạnh mà ta đã đánh đổi tất cả để có được. Nhưng càng nắm chặt nó, ta lại càng cảm thấy trống rỗng. Càng mạnh mẽ, ta lại càng cô độc. Những nụ cười của người dân Thôn Khô Héo, những tiếng cười giòn tan của trẻ thơ, những câu chuyện bình dị của họ... lại chân thật hơn cả 'đại đạo' mà ta hằng theo đuổi. Phải chăng, ta đã đi sai đường ngay từ đầu? Ta đã mất đi thứ quý giá nhất... ta đã 'mất người' rồi, phải không?"
Tiếng "mất người" thốt ra từ môi nàng, không còn là một khái niệm xa vời, mà là một nỗi đau thực sự, đâm sâu vào tận xương tủy. Nàng hiểu rằng, cái giá của sự trường sinh mà nàng từng khao khát, không phải là sự sống vĩnh cửu, mà là sự đánh mất chính bản chất của sự sống, sự đánh mất nhân tính, sự đánh mất khả năng cảm nhận niềm vui đơn giản, nỗi buồn chân thật, và cả sự kết nối thiêng liêng với thế giới phàm trần. Cuộc khủng hoảng bản ngã bao trùm lấy nàng, khiến nàng lạc lối giữa biển mây mù.
Tạ Trần lắng nghe nàng, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh sáng hoàng hôn đang tàn. Hắn đợi nàng nói hết, đợi nỗi đau của nàng trào ra như một dòng suối bị chặn. Khi Lăng Nguyệt chìm vào sự im lặng nghẹn ngào, Tạ Trần mới khẽ lên tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người: "Cái giá của sự trường sinh, Tiên tử à, không phải lúc nào cũng là sự sống vĩnh cửu, mà đôi khi, nó là chính bản chất của sự sống. Là những rung động, những yêu thương, những mất mát, những ký ức đã tạo nên một con người."
Hắn khẽ liếc nhìn chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng. "Nguyệt Quang Trâm này, nó là một pháp bảo vô giá, có thể mang lại sức mạnh, có thể giúp người vượt qua bao kiếp nạn. Nhưng nó không thể sưởi ấm tâm hồn. Sức mạnh, nếu không đi kèm với sự thấu hiểu, với tình yêu thương, thì chỉ là gông cùm. Tu luyện, nếu chỉ là sự truy cầu cảnh giới mà bỏ quên nhân tính, thì đó chẳng khác nào tự biến mình thành một cỗ máy vô tri."
Lăng Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt sưng húp nhưng giờ đây đã ánh lên một tia sáng của sự nhận thức. "Ta đã lầm... Ta đã mất đi thứ quý giá nhất... Nguyệt Quang Trâm này... nó là minh chứng cho sự ngu xuẩn của ta. Ta đã tin vào một 'đạo' vô nghĩa, một 'đạo' đòi hỏi ta phải trở thành một người khác, một 'người' không còn cảm xúc."
Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với nỗi đau của nàng, nhưng cũng khẳng định con đường mà hắn đang đi. "Tiên tử vẫn chưa mất đi tất cả. Chỉ cần trái tim còn biết rung động, còn biết tiếc nuối những gì đã qua, còn biết khao khát những gì chân thật, thì Tiên tử vẫn còn là 'người'. Cái gọi là 'đạo' của trời, của tiên nhân, chỉ là một trong vô vàn con đường. Nhưng 'Nhân Đạo' lại là con đường duy nhất dẫn lối đến sự trọn vẹn của một kiếp người."
Hắn đứng dậy, bước đến cạnh vách đá, nhìn về phía biển mây vô tận, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần chìm khuất. Gió se lạnh thổi qua, làm lay động vạt áo vải bố của hắn, nhưng thân hình gầy gò của hắn vẫn đứng vững chãi như một ngọn núi. "Sức mạnh không phải là tất cả, Tiên tử. Và sự bất tử cũng không phải là mục đích cuối cùng. Cái quý giá nhất, chính là được 'sống' trọn vẹn, được là chính mình, với đầy đủ hỉ nộ ái ố, với những mối liên kết sâu sắc với nhân gian."
Những lời của Tạ Trần như những hạt mưa thấm đẫm vào mảnh đất khô cằn trong lòng Lăng Nguyệt, tưới mát tâm hồn nàng. Nàng vẫn còn đau đớn, nhưng nỗi đau đó không còn là sự tuyệt vọng vô định, mà là khởi đầu của một sự thức tỉnh. Nàng hiểu rằng, sự giằng xé này, cuộc khủng hoảng nội tâm này, chính là một bước ngoặt quan trọng, khiến nàng dần từ bỏ quan niệm cũ về sức mạnh và tu vi, tiến gần hơn đến con đường của Tạ Trần. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, giờ đây không còn là biểu tượng của sự ngu xuẩn, mà là minh chứng cho sự đấu tranh giữa nhân tính và tu đạo, một lời nhắc nhở về cái giá phải trả của sự lựa chọn. Sự giằng xé của Lăng Nguyệt, nỗi đau của nàng, không chỉ là của riêng nàng, mà còn ảnh hưởng sâu sắc đến Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, đẩy họ vào những suy ngẫm tương tự, về ý nghĩa thực sự của tu luyện, về bản chất của Thiên Đạo. Họ, cùng với Lăng Nguyệt, đang dần dần cảm nhận được sức mạnh của 'Nhân Đạo', một sức mạnh không cần linh khí, không cần pháp thuật, mà chỉ cần sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Và Tạ Trần, hắn biết, ngọn lửa đã nhen nhóm trong lòng Lăng Nguyệt sẽ không dễ dàng bị dập tắt, mà sẽ cháy bùng lên, soi rọi con đường cho nàng và cho cả những người khác trên hành trình tìm về bản ngã. Ngọn lửa đó, một ngày nào đó, sẽ là một phần của ngọn lửa lớn hơn, ngọn lửa của một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.