Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 497: Hồi Sinh Trên Đất Cằn: Lời Giải Cho Đạo Vô Nghĩa

Bình minh yếu ớt xuyên qua màn sương mỏng, trải vàng trên những mái nhà tranh vách đất của Thôn Khô Héo. Gió sớm mang theo hơi lạnh từ vùng đất cằn cỗi, nhưng không còn cái buốt giá của tuyệt vọng như ngày hôm qua. Dường như, chỉ sau một đêm, một tấm màn vô hình đã được vén lên, để lộ ra một bức tranh hoàn toàn khác.

Mộ Dung Tuyết đứng lặng lẽ nơi bìa rừng, cách thôn một khoảng, tà áo xanh ngọc khẽ lay động trong gió. Gương mặt nàng thanh tú, nhưng đôi mắt vốn dĩ luôn toát lên vẻ thông minh giờ đây lại ẩn chứa một nỗi hoài nghi sâu sắc, pha lẫn sự trống rỗng khó tả. Nàng lướt nhìn từng góc nhỏ của thôn làng, từng dáng người đang di chuyển, từng khuôn mặt. Hôm qua, nơi đ��y là một bức tranh xám xịt của những cái bóng vô hồn, những đôi mắt trống rỗng và những bước chân nặng nề. Hôm nay, dẫu vẫn còn khắc khổ, vẫn còn dấu vết của thời gian và sự tàn phá, nhưng một luồng sinh khí lạ lùng đã trỗi dậy.

Tiếng gà gáy yếu ớt từ một góc thôn, rồi theo sau là tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ, tiếng trò chuyện xì xào, và cả tiếng cười khúc khích của một đứa trẻ. Đó không phải là những âm thanh mạnh mẽ, rộn ràng của một thôn làng trù phú, nhưng chúng mang theo một sự sống động mà Mộ Dung Tuyết tưởng chừng đã vĩnh viễn biến mất khỏi nơi này. Những người đàn ông bắt đầu sửa sang lại hàng rào đổ nát, không còn vẻ uể oải mà thay vào đó là sự tập trung, thậm chí là một chút hăng hái. Những người phụ nữ nhóm lửa nấu cơm, mùi khói bếp lẫn với mùi đất khô và cỏ cây hoang dại, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi nhân gian, rất đỗi chân thật. Ánh nắng yếu ớt của buổi sớm chiếu rọi lên họ, không đủ để xua đi cái lạnh, nhưng đủ để thắp lên những tia sáng lấp lánh trong đôi mắt từng v�� hồn.

"Họ... họ đã thay đổi nhiều đến vậy chỉ sau một đêm?" Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng khẽ run lên, không phải vì lạnh mà vì một sự bàng hoàng khó tả. "Chỉ vì những lời nói của Tạ Trần? Chỉ vì những câu chuyện cũ kỹ và những ký ức vụn vặt?"

Trong suốt cuộc đời tu luyện của mình, nàng đã chứng kiến vô vàn phép màu, những thần thông quảng đại, những pháp thuật kinh thiên động địa. Nàng đã thấy linh đan diệu dược có thể cải tử hoàn sinh, đã thấy tiên pháp có thể bạt núi lấp biển. Nhưng chưa một lần, nàng thấy thứ gì có thể thay đổi một cách triệt để tinh thần của cả một cộng đồng chỉ bằng lời nói. Nàng đã theo đuổi con đường tu tiên, tin rằng sức mạnh và linh khí là vạn năng, là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề, kể cả sự suy tàn của nhân gian. Nhưng giờ đây, trước mắt nàng, một phàm nhân không hề có chút tu vi nào, lại có thể làm được điều mà vô số tu sĩ mạnh mẽ không thể tưởng tượng nổi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, đứng cách Mộ Dung Tuyết không xa. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ cao ngạo xa cách, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc, thậm chí là một chút mệt mỏi ẩn sâu. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt đôi lúc lại dừng lại trên Tạ Trần, người đang ung dung đi giữa thôn, thi thoảng lại cúi đầu trò chuyện với một người dân nào đó. Bên cạnh Lăng Nguyệt là Dương Quân, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng vẻ anh tuấn của người luyện võ giờ đây đã thêm phần trầm tĩnh. Đôi mắt sáng của hắn vẫn tràn đầy lý tưởng, nhưng sự nhiệt huyết bộc trực đã được thay thế bằng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Cả hai đều không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng sự im lặng của họ còn nói lên nhiều điều hơn bất cứ lời nói nào. Họ cũng đang trên con đường chuyển biến nhận thức, con đường mà Tạ Trần đã khơi mở.

Mộ Dung Tuyết cảm thấy một sự đả kích mạnh mẽ vào những tín niệm cố hữu của mình. Nếu linh khí suy tàn, nếu Thiên Đạo khô héo, thì con người cũng s��� khô héo theo. Đó là quy luật tự nhiên mà các tông môn vẫn luôn truyền dạy. Nhưng Tạ Trần, hắn lại chỉ bằng những câu chuyện, những ký ức, những lời lẽ giản dị, đã khơi lên một ngọn lửa trong lòng những con người tưởng chừng đã chết. Ngọn lửa ấy không phải là linh khí, nhưng lại có sức mạnh hơn cả linh khí, bởi nó thắp sáng một thứ vô hình nhưng lại là cốt lõi của sự sống: hy vọng và ý chí tồn tại. Nàng tự hỏi, phải chăng thứ "đạo" mà nàng đang theo đuổi, thứ "tiên" mà nàng đang khao khát, thực chất lại đang dẫn nàng đi xa khỏi những giá trị chân thực nhất của nhân sinh?

Mặt trời dần lên cao, mang theo cái nắng yếu ớt và khô hanh đặc trưng của Tuyệt Linh Chi Địa. Mộ Dung Tuyết quyết định không đứng ngoài lề nữa. Nàng bước từng bước chậm rãi, tiến sâu hơn vào thôn. Mỗi bước chân của nàng đều mang theo một sự nặng nề, không phải từ cơ thể mà từ gánh nặng của những câu hỏi đang đè nén tâm trí.

Nàng đi ngang qua một góc thôn, thấy Lão Thôn Trưởng đang chỉ đạo một nhóm người sửa chữa lại một ngôi nhà đổ nát. Dáng người ông lão vẫn gầy gò, lưng vẫn còng, nhưng ánh mắt tinh anh giờ đây không chỉ lấp lánh sự sống mà còn tràn đầy một thứ năng lượng kỳ lạ, một sự quyết tâm mà Mộ Dung Tuyết chưa từng thấy ở ông hôm qua. Ông ta cười nói với những người xung quanh, giọng nói không còn vẻ mệt mỏi than vãn mà thay vào đó là sự hăng hái, dù thỉnh thoảng vẫn ho khan.

"Lão Hồ à, cái cột này phải chằng chắc lại, không thì mùa mưa tới lại đổ mất!" Lão Thôn Trưởng nói, tay chỉ trỏ, ánh mắt tràn đầy sự tính toán và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn cho ngôi nhà, cho cả thôn.

Mộ Dung Tuyết khẽ giật mình. Cái cách ông lão nói chuyện, cái cách những người xung quanh ông ta đáp lại, không phải là sự tuân lệnh của kẻ yếu kém với người có địa vị, mà là sự đồng lòng, sự hợp tác của những con người đang cùng nhau xây dựng lại cuộc sống của chính mình.

Nàng tiếp tục bước đi, và chứng kiến thêm nhiều cảnh tượng khác. Một nhóm trẻ con đang chơi đùa với những hòn sỏi cũ kỹ. Một đứa bé gái khoảng chừng năm tuổi, chạy vấp ngã trên nền đất khô cằn. Mộ Dung Tuyết theo phản xạ muốn đưa tay ra đỡ, nhưng đứa bé không khóc. Nó tự mình lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên quần áo, rồi ngẩng đầu lên, mỉm cười toe toét với người mẹ đang nhìn nó với ánh mắt lo lắng nhưng cũng đầy trìu mến. Nụ cười đó, chân thật đến mức khiến trái tim Mộ Dung Tuyết như bị bóp nghẹt.

"Đạo ta tu... là để làm gì?" Nàng thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm run rẩy. "Để trường sinh bất tử? Để có sức mạnh vô địch? Để đứng trên vạn người, ngạo nghễ với thiên địa? Nhưng những sức mạnh đó có thể mang lại thứ gọi là 'hy vọng' này không? Hay chỉ là sự áp đặt, sự khống chế? Hay chỉ là sự cô độc trên đỉnh cao của tu luyện, nơi nhân tính dần bị bào mòn, nơi cảm xúc dần hóa thành vô tri?"

Nàng đã từng coi tu vi là mục đích cuối cùng, là phương tiện duy nhất để đạt đến sự vĩnh hằng và giải thoát. Nhưng giờ đây, những nụ cười chân thật, những ánh mắt tràn đầy sức sống của những người phàm nhân này, lại khiến nàng cảm thấy sự truy cầu của mình trở nên vô nghĩa, trống rỗng đến lạ lùng. Nàng cảm thấy một sự bàng hoàng khó tả. Nàng đã từng chứng kiến vô số kỳ tích tu luyện, những cảnh giới thăng hoa khiến người ta phải ngưỡng mộ. Nhưng sự 'hồi sinh' tinh thần này, sự phục sinh của ý chí sống trong một vùng đất chết, lại khiến nàng chấn động hơn bất cứ pháp thuật nào. Nó không phải là sức mạnh thể hiện ra bên ngoài, mà là một sự thay đổi từ tận sâu thẳm trong linh hồn.

Mộ Dung Tuyết đi ngang qua một người phụ nữ đang vác những viên gạch cũ kỹ để sửa lại bức tường nhà. Người phụ nữ ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên khi thấy một tiên tử thanh lệ như nàng đi giữa thôn mình. Nhưng rồi, trên gương mặt khắc khổ kia lại nở một nụ cười hiền hậu, chân thành. Nụ cười ấy không có chút tự ti hay sợ hãi, chỉ có sự sẻ chia niềm vui đơn giản của cuộc sống. Mộ Dung Tuyết thoáng bối rối, nàng khẽ cúi đầu đáp lại một cách vô thức. Một cảm giác "nặng nề" bất chợt ập đến trong trái tim nàng, không phải sự mệt mỏi về thể xác, mà là sự dằn vặt của tâm hồn.

Đúng lúc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn đứng cạnh Tạ Trần, khẽ cất lời, phá vỡ sự im lặng suy tư của nàng.

"Đây... đây chính là điều mà ngươi vẫn luôn nói sao?" Lăng Nguyệt hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà thay vào đó là một sự dò hỏi, một sự kinh ngạc chân thành. Nàng đang nhìn Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn sự nghi ngờ, mà là sự xác nhận một điều gì đó mà nàng đã từng hoài nghi. "Một thứ sức mạnh... không cần đến linh khí, không cần đến tu vi, lại có thể khiến những linh hồn khô héo này hồi sinh?"

Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có. Hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Lão Thôn Trưởng đang hăng say làm việc, rồi lại lướt qua những người dân đang nhộn nhịp.

"Tiên Tử đã nhìn thấy rồi đó," Tạ Trần đáp, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không khí khô hanh. "Linh khí có thể cạn kiệt, Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng ý chí sống, niềm hy vọng, và những mối liên kết nhân quả giữa con ng��ời thì không. Chúng là cội nguồn của 'Nhân Đạo', là thứ không thể bị thời gian hay cảnh giới tu vi bào mòn."

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Mộ Dung Tuyết. Nàng cảm thấy một sự giằng xé mạnh mẽ. Bấy lâu nay, nàng đã coi thường phàm nhân, đã coi trọng linh khí và tu vi hơn tất thảy. Nàng đã tin rằng chỉ có sức mạnh siêu phàm mới có thể cứu vãn thế giới này. Nhưng giờ đây, sức mạnh vô hình của Tạ Trần, thứ sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và kết nối nhân tâm, lại có thể mang lại sự sống cho một vùng đất chết. Nó khiến nàng phải tự vấn, phải nhìn lại toàn bộ con đường mà nàng đã đi qua.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời cằn cỗi của Tuyệt Linh Chi Địa. Ánh chiều tà yếu ớt, dịu mát, trải một màu vàng cam lên cảnh vật, khiến những tán cây khô cằn cũng mang một vẻ đẹp bi tráng. Mộ Dung Tuyết, với tâm trạng rối bời, tìm đến một gốc cây cổ thụ đã chết khô nhưng vẫn đứng vững chãi như một chứng nhân của thời gian. Nàng ngồi xuống dưới gốc cây, tà áo xanh ngọc trải dài trên nền đất, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn khói bếp lưa thưa bay lên từ Thôn Khô Héo.

Nàng cảm thấy một sự cô độc lạ thường. Con đường tu tiên mà nàng đã lựa chọn, từng được coi là con đường quang minh, giờ đây lại hiện ra trước mắt nàng như một con đường dẫn đến sự trống rỗng, đến việc "mất người". Càng tu luyện, nàng càng xa rời những cảm xúc chân thật, những mối liên kết giản dị của nhân gian. Nàng đã từ bỏ gia đình, từ bỏ những niềm vui phàm tục, chỉ để theo đuổi cái gọi là "đại đạo", cái gọi là "trường sinh bất tử". Nhưng khi chứng kiến sự hồi sinh của Thôn Khô Héo, nàng nhận ra rằng, những thứ nàng từ bỏ lại chính là những giá trị cốt lõi, là nền tảng của sự sống.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Tạ Trần đi đến, không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh nàng. Hắn vẫn vận y phục vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, toát lên vẻ thư sinh nhưng cũng đầy sự trầm tĩnh. Hắn không hỏi nàng nghĩ gì, chỉ đơn giản là ngồi đó, cùng nàng ngắm nhìn ánh hoàng hôn đang dần tắt. Sự hiện diện của hắn, không khoa trương, không áp đặt, nhưng lại có một sức mạnh an ủi kỳ lạ.

Cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng dừng bước, đứng lặng lẽ. Họ biết đây là khoảnh khắc riêng tư của Mộ Dung Tuyết, một khoảnh khắc mà nàng cần đối diện với chính mình. Nhưng họ cũng lắng nghe, bởi vì những lời nói của Tạ Trần, những suy tư của Mộ Dung Tuyết, cũng chính là những câu hỏi mà họ đang tự vấn trong lòng.

"Tạ Trần," Mộ Dung Tuyết khẽ cất lời, giọng nàng trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi của một tâm hồn đang giằng xé. Nàng quay đầu nhìn hắn, đôi mắt ẩn chứa sự hoài nghi sâu sắc và một nỗi đau thầm kín. "Ta... ta không hiểu. Tu vi của ta, đạo mà ta theo đuổi bấy lâu, nó có thể mang lại sự sống động như ngươi đã làm ở đây không? Hay nó chỉ khiến ta ngày càng xa rời những thứ này, trở thành một cỗ máy chỉ biết mạnh lên, chỉ biết truy cầu sự bất tử mà quên đi ý nghĩa thực sự của sự sống?"

Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất khô và chút hơi lạnh của đêm đang về. "Ta đã nghĩ, tu tiên là để cứu thế, là để bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, ta thấy những người phàm nhân này, họ không cần linh khí, không cần pháp thuật, chỉ cần một ngọn lửa hy vọng, một niềm tin vào chính mình, lại có thể đứng dậy từ tro tàn. Trong khi đó, đạo của ta, càng tu luyện, ta lại càng cảm thấy trống rỗng. Những nụ cười của họ, những hy vọng nhỏ bé này... lại chân thật hơn cả 'đại đạo' mà ta hằng theo đuổi."

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm triết lý.

"Mỗi người có một con đường," Tạ Trần đáp, giọng nói trầm ấm nhưng lại có sức lay động lòng người. "Nhưng con đường nào cũng nên hướng về một mục đích. Nếu mục đích của ngươi là bảo vệ, là mang lại sự an lành cho nhân gian, thì tại sao phải bận tâm đến hình thức của 'đạo'? Phải chăng, cái gọi là 'đại đạo' mà các ngươi truy cầu, đã trở thành một chấp niệm, một gông cùm trói buộc chính các ngươi, khiến các ngươi lạc lối khỏi mục đích ban đầu?"

Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí nàng. "Tiên tử cảm thấy trống rỗng, bởi vì thứ mà ngươi truy cầu, có lẽ không phải là thứ mà tâm hồn ngươi thực sự cần. Ngươi tìm kiếm sức mạnh, quyền năng, sự bất tử, nhưng bỏ quên đi bản chất của sự tồn tại: là những mối liên kết, là những cảm xúc, là những câu chuyện được viết nên từ mỗi khoảnh khắc của cuộc đời. Những thứ đó, không thể đo đếm bằng linh khí, không thể định nghĩa bằng cảnh giới tu vi. Chúng là những giá trị vô thường, nhưng lại là nền tảng của sự chân thật."

"Nhưng... ta cảm thấy nó vô nghĩa," Mộ Dung Tuyết lặp lại, giọng nàng lạc đi, như một đứa trẻ lạc lối giữa biển người. Nàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Càng tu luyện, càng thấy trống rỗng. Càng mạnh mẽ, lại càng cô độc. Những nụ cười của họ, những hy vọng nhỏ bé này... lại chân thật hơn cả 'đại đạo' mà ta hằng theo đuổi. Phải chăng, ta đã đi sai đường ngay từ đầu?"

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thấu hiểu và sẻ chia. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, một hành động an ủi không lời, nhưng lại mang theo sức mạnh xoa dịu những giằng xé trong lòng nàng. Cái chạm tay của hắn không có linh lực, không có pháp thuật, nhưng lại truyền đến nàng một luồng hơi ấm lạ lùng, ấm áp như hơi lửa của nhân gian.

"Chân thật, bởi vì đó là 'đạo' của chính họ," Tạ Trần nói, giọng hắn vang lên rõ ràng, nhấn mạnh từng lời. "Không phải 'đạo' của trời, cũng không phải 'đạo' của tiên nhân. Đó là 'Nhân Đạo'."

Chữ "Nhân Đạo" từ miệng Tạ Trần thốt ra, không phải là một danh từ khô khan, mà là một khái niệm sống động, thấm đẫm ý nghĩa. Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, ánh mắt nàng từ hoài nghi chuyển dần sang một sự "thức tỉnh" lạ lùng. Một mảnh vỡ trong tâm trí nàng như vừa được nối liền, một bức màn như vừa được kéo lên, để lộ ra một con đường khác, một chân lý khác mà nàng chưa từng nghĩ đến. Nàng cảm thấy một sự xé lòng giữa lý tưởng cũ và những gì nàng đang chứng kiến, những gì Tạ Trần đang nói.

Tạ Trần biết, sự thay đổi trong tâm trí Mộ Dung Tuyết không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Nó cần thời gian, cần sự chiêm nghiệm và cần những trải nghiệm sâu sắc hơn. Nhưng hắn cũng biết, hạt giống đã được gieo. Hạt giống của 'Nhân Đạo' đã bắt đầu nảy mầm trong lòng nàng, cũng như trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ đang dần buông bỏ những chấp niệm về sức mạnh và tu vi, để nhìn nhận lại giá trị chân thực của cuộc sống.

Trong khi đó, ở một nơi xa xôi nào đó, trong bóng tối u ám của Hắc Vực, Ma Chủ Cửu U khẽ nhếch mép. Một luồng khí tức hỗn loạn chợt dao động, như thể hắn vừa cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ bé, một ngọn lửa nhỏ bé vừa được nhen nhóm giữa sự tuyệt vọng mênh mông. Hắn không quan tâm đến những phàm nhân vô tri, nhưng bất kỳ sự phục hồi nào của nhân loại, bất kỳ ngọn lửa hy vọng nào, đều có thể là mối đe dọa hoặc cơ hội để hắn thao túng.

Nhưng đó là câu chuyện của Ma Chủ. Đêm nay, dưới ánh hoàng hôn cuối cùng của Tuyệt Linh Chi Địa, chỉ có một tiên tử đang đối diện với sự trống rỗng trong tâm hồn, và một thư sinh đang gieo mầm cho một con đường mới, một con đường mà không cần đến sức mạnh phép thuật, vẫn có thể khiến những linh hồn hồi sinh. Tạ Trần nhìn Mộ Dung Tuyết, trong ánh mắt hắn không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của 'Nhân Đạo'. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, và sự hồi sinh của Thôn Khô Héo sẽ không thể diễn ra yên bình. Nhưng ngọn lửa đã được nhóm lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free