Nhân gian bất tu tiên - Chương 496: Hồi Ức Giữa Tro Tàn: Ngọn Lửa Nhân Tâm
Đêm tàn, gió vẫn rít lên những hồi ai oán, cuốn theo bụi đất khô cằn và hơi lạnh buốt giá luồn lách qua từng khe cửa, từng mái nhà mục nát của Thôn Khô Héo. Giữa màn đêm u tịch, lời Tạ Trần vọng lại, trầm tĩnh nhưng lại mang sức nặng ngàn cân, gieo vào lòng người nghe một hạt giống, dẫu còn mỏng manh, của niềm tin và ý nghĩa. Hắn không nói về sức mạnh, không hứa hẹn về sự hồi sinh linh khí, mà chỉ về ý nghĩa của sự sống, về ngọn lửa nhân tính le lói trong mỗi người, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ. Những người đồng hành của hắn, trong ánh mắt họ, giờ đây không chỉ còn là nỗi thất vọng vô bờ, mà đã có thêm một tia sáng, một sự chấp nhận vô hình đối với con đường mà Tạ Trần đang dẫn lối. Nguyệt Quang Trâm trong tay Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn tỏa ra hơi ấm, nhưng giờ đây, nó không chỉ là biểu tượng của một quá khứ huy hoàng, mà còn là lời hứa về một tương lai mà nàng, có lẽ, sẽ phải tự mình định đoạt.
Sáng hôm sau, mặt trời nhọc nhằn nhô lên khỏi đường chân trời, nhưng không mang theo chút ấm áp hay rạng rỡ nào. Bầu trời u ám, nặng trĩu những đám mây xám xịt, hệt như một tấm màn tang bao phủ lên toàn bộ Tuyệt Linh Chi Địa. Gió vẫn thổi, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi đất khô cằn, quyện lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ từ những căn nhà đổ nát. Đoàn người Tạ Trần, sau một đêm dài với những suy tư không ngừng, lại tiếp tục đi sâu hơn vào Thôn Khô Héo. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên những mảnh vỡ của một thế giới đã tan hoang.
Cảnh vật trước mắt họ, chân thực và tàn nhẫn, là một bức tranh về sự hủy diệt chậm chạp. Những căn nhà đất, một thời từng là tổ ấm, giờ đây chỉ còn trơ trọi những bức tường xiêu vẹo, mái ngói vỡ vụn, để lộ ra những khoảng trống hoác như những hốc mắt vô hồn. Cỏ cây dường như cũng đã từ bỏ sự sống, chỉ còn sót lại những bụi gai khô héo và một vài cây xương rồng trơ trọi, khẳng khiu vươn mình lên trời, như những ngón tay gầy guộc cầu xin điều gì đó đã không còn. Trên những con đường đất nứt nẻ, bụi bay mù mịt mỗi khi một cơn gió ngang qua, phủ lên mọi thứ một lớp màu xám xịt, vô cảm. Không có tiếng chim hót, không có tiếng trẻ con đùa giỡn, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ hở của tường nhà, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng thở dài của chính vùng đất này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đi, tiên bào trắng muốt của nàng dường như cũng mất đi vẻ thanh khiết vốn có, bị nhuộm một màu bụi bẩn và tang thương. Đôi mắt phượng của nàng, vốn sắc bén và kiêu ngạo, giờ đây tràn ngập sự bàng hoàng và một nỗi đau âm ỉ. Nàng nhìn những con người đang di chuyển chậm chạp trên đường, những cái bóng vật vờ, vô định. Họ không có vẻ gì là sống, cũng không có vẻ gì là chết, chỉ đơn thuần là tồn tại. Gương mặt họ hốc hác, nhăn nheo, ánh mắt mờ đục, vô hồn, không chút phản ứng trước sự xuất hiện của những người lạ. Họ không cười, không nói, không tranh cãi, chỉ lặng lẽ làm những công việc lặp đi lặp lại một cách máy móc, như những con rối bị rút dây. Một người đàn ông gầy gò đang cố gắng vá lại một cái giếng khô cạn, từng nhát búa của ông ta yếu ớt và vô lực. Một bà lão đang ngồi trước cửa nhà, đôi tay run rẩy cố gắng đan một cái rổ mây đã sờn cũ, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía hư không.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không kìm được, khẽ thì thầm, giọng nói trầm và khàn đặc, như thể mỗi từ ngữ đều phải vật lộn để thoát ra khỏi cổ họng nàng: "Đây... đây là giá phải trả khi Thiên Đạo mục nát sao? Con người trở thành thế này ư?". Câu hỏi của nàng không chỉ dành cho những người xung quanh, mà còn là một câu hỏi đau đáu dành cho chính nàng, cho cả cuộc đời tu luyện mà nàng đã tin tưởng. Cái gọi là "thành tiên", cái gọi là "trường sinh bất lão", nếu cuối cùng thế giới này lại biến thành một cõi vô hồn như thế này, thì còn ý nghĩa gì nữa? Niềm kiêu hãnh của một Tiên Tử cao ngạo, trong khoảnh khắc này, đã bị nghiền nát thành từng mảnh vụn.
Dương Quân đi bên cạnh, bàn tay hắn siết chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào da thịt. Gương mặt tuấn tú của hắn giờ đây cũng nhuốm màu u ám, đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết của hắn giờ đây như bị che phủ bởi một màn sương mờ mịt của sự hoang mang và tuyệt vọng. Hắn đã từng mơ ước về một thế giới công bằng, về một con đường tu tiên để cứu vớt chúng sinh. Nhưng những gì hắn thấy trước mắt lại là sự mục nát đến tận cùng của nhân gian, là những con người đã bị tước đoạt cả linh hồn. "Họ đã đánh mất mọi thứ... cả chính mình." Hắn nói, giọng nói nặng trĩu, đầy sự đau đớn. Cái cảm giác bất lực, vô dụng gặm nhấm tâm can hắn. Sức mạnh mà hắn truy cầu, tu vi mà hắn khổ luyện, giờ đây dường như không thể làm gì để cứu vớt những linh hồn đã chết ngay cả khi thân xác còn tồn tại.
Mộ Dung Tuyết, dù lòng cũng nặng trĩu, nhưng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh hơn những người khác. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều nỗi đau. Nhưng cái chết của linh hồn, của nhân tính, lại là một thứ bi thảm hơn vạn lần. Nàng thầm nghĩ, cái giá của tu tiên, chính là đây sao? Là sự thờ ơ, là sự vô cảm trước những nỗi đau của phàm nhân? Câu nói của Tạ Trần đêm qua, rằng "tầm đạo không phải là tìm kiếm sức mạnh, mà là tìm kiếm ý nghĩa của sự sống," lại vang vọng trong tâm trí nàng, càng củng cố thêm niềm tin vào con đường mà nàng đã lựa chọn.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) nép chặt vào Tạ Trần, gương mặt xinh đẹp của nàng lộ rõ vẻ sợ hãi và xót xa. Nàng cảm thấy lạnh, không chỉ vì gió lạnh mà vì sự lạnh lẽo toát ra từ cảnh tượng tuyệt vọng của Thôn Khô Héo. Nàng đã từng lạc lối, từng suýt nữa "mất người" vì sự truy cầu sức mạnh. Nàng hiểu rõ nỗi đau của việc đánh mất bản thân, và giờ đây, nàng thấy điều đó đang xảy ra với toàn bộ một vùng đất, một cộng đồng. N��ng nắm chặt tay Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi từ hắn, người đã giúp nàng tìm lại chính mình. "Ta không muốn mọi người trở thành những cái bóng vô hồn như vậy..." Nàng lẩm bẩm, giọng nói nhỏ xíu, chứa đầy sự bất lực. Nhưng trong ánh mắt nàng, còn có một tia hy vọng, bởi vì nàng tin rằng Tạ Trần có thể làm được điều gì đó.
Tạ Trần vẫn im lặng lắng nghe những lời nói thì thầm, những tiếng thở dài của những người đồng hành. Hắn không chen vào cuộc tranh luận nội tâm của họ, chỉ để họ tự mình đối mặt với những câu hỏi đang gặm nhấm tâm hồn. Hắn biết, đây là khoảnh khắc mà những "lớp băng" trong lòng họ đang vỡ vụn, khoảnh khắc mà những chấp niệm về tu tiên và sức mạnh đang lung lay dữ dội. Hắn để họ cảm nhận nỗi đau, sự thất vọng, sự hoài nghi, bởi chỉ khi đối diện với chúng, con người mới thực sự nhìn thấy con đường mới. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt hốc hác, từng dáng người còng lưng, từng đôi mắt vô hồn của những người dân trong thôn. Hắn dừng lại trước m���t nhóm người đang ngồi bất động bên vệ đường, như những pho tượng đá bị bỏ quên, không chút động đậy, không chút cảm xúc. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như đang tìm kiếm điều gì đó, một tia lửa nhỏ, một mảnh ký ức còn sót lại trong biển cả vô vọng. Hắn biết, trong sự tuyệt vọng cùng cực này, vẫn có thể tồn tại những "điểm neo nhân quả" mà hắn có thể chạm vào. Hắn không có linh khí, không có thần thông, nhưng hắn có trí tuệ và sự thấu hiểu, có khả năng nhìn thấu nhân tâm, khả năng tìm thấy sợi dây liên kết giữa mọi người, ngay cả khi sợi dây đó đã bị bụi thời gian và sự mục nát của Thiên Đạo che phủ. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất khô cằn và sự mục ruỗng xộc vào mũi, nhưng không làm lung lay ý chí của hắn. Ngược lại, nó càng củng cố quyết tâm của hắn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam bi tráng lên bầu trời u ám. Gió vẫn lạnh, nhưng không còn quá gắt, chỉ còn những cơn gió thoảng qua mang theo hơi se lạnh của buổi tối. Tạ Trần và những người đồng hành đã tìm thấy một khoảng đất tr���ng giữa Thôn Khô Héo, nơi có một vài tảng đá lớn. Tạ Trần không dùng bất kỳ thần thông hay linh lực nào, chỉ dùng đôi tay trần và sự giúp đỡ của Dương Quân, nhóm lửa lên một đống củi khô. Ngọn lửa nhỏ bé, yếu ớt ban đầu, dần dần bùng lên, xua đi một phần bóng tối và cái lạnh lẽo đang bao trùm. Mùi khói củi cháy lan tỏa trong không khí, một mùi hương quen thuộc và ấm áp, hiếm hoi trong khung cảnh hoang tàn này.
Chỉ vài người dân, với gương mặt vẫn thờ ơ và ánh mắt mờ đục, từ từ kéo đến, bị thu hút bởi ánh lửa bập bùng và sự hiện diện lạ lùng của những người khách không mời mà đến. Họ ngồi xuống cách đó một khoảng, không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn ngọn lửa, như thể đã quên mất cách giao tiếp. Lão Thôn Trưởng, với khuôn mặt khắc khổ và lưng còng, cũng là một trong số đó. Ông ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt vẫn mờ đục, vô hồn.
Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lão Thôn Trưởng, ánh mắt hắn kiên nhẫn và ấm áp, không một chút phán xét hay thương hại. Giọng nói của hắn trầm ấm, nhẹ nhàng, như tiếng suối chảy róc rách giữa sa mạc khô cằn, vang vọng trong màn đêm đang dần buông: "Lão Thôn Trưởng, ngài còn nhớ... điều gì đã làm ngài vui nhất, trước khi linh khí rời bỏ nơi đây?". Câu hỏi của hắn không hề có vẻ gì là triết lý cao siêu, cũng không liên quan đến tu luyện hay sức mạnh. Đó chỉ là một câu hỏi giản dị, về niềm vui, về những điều nhỏ bé trong cuộc đời.
Lão Thôn Trưởng ban đầu không phản ứng, như thể không nghe thấy gì. Gương mặt ông ta vẫn bất động, ánh mắt vẫn đờ đẫn nhìn vào ngọn lửa. Nhưng Tạ Trần không thúc giục, hắn chỉ kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt vẫn ấm áp và đầy tin tưởng. Thời gian trôi qua, từng giây phút như dài thêm vô tận. Rồi, một cách chậm chạp, rất chậm chạp, cơ mặt của Lão Thôn Trưởng khẽ giật. Một nếp nhăn sâu hơn xuất hiện trên trán ông, như thể ông đang cố gắng lục lọi trong một kho tàng ký ức đã bị phong ấn từ rất lâu. Hắn khó nhọc, mấp máy môi, giọng nói khàn đặc, khô ráp như cát bụi: "Vui... vui sao... ta đã quên rồi...". Một tia tuyệt vọng thoáng qua trong mắt ông. Nhưng rồi, đột nhiên, một ánh sáng nhỏ nhoi, như đốm lửa tàn sắp tắt, bùng lên trong đôi mắt mờ đục ấy. "À, có lẽ là... lễ hội mùa màng năm ấy... khi mọi người cùng nhau gặt hái, cùng nhau ca hát...". Giọng ông ta vẫn yếu ớt, nhưng đã có thêm một chút rung động, một chút cảm xúc đã ngủ quên từ lâu. Ông ta miêu tả lễ hội năm ấy, với những cánh đồng lúa vàng óng ả dưới ánh nắng, tiếng reo hò của những người dân khi thu hoạch, những điệu múa quanh đống lửa lớn vào buổi tối, tiếng trống rộn ràng và những bài hát vui tươi. Những chi tiết nhỏ nhặt, đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và sự tuyệt vọng, giờ đây như được khơi dậy, từng chút một.
Khi Lão Thôn Trưởng ngừng lời, một sự im lặng bao trùm. Nhưng đó không phải là sự im lặng vô hồn như trước, mà là sự im lặng của những tâm hồn đang lắng nghe, đang tìm kiếm. Rồi, một người phụ nữ gầy gò, ngồi gần đó, khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ xíu như tiếng gió thoảng: "Tôi nhớ... món bánh nướng mẹ tôi làm... vào mỗi dịp đông về... Bánh có mùi gừng và mật ong... ấm áp và ngọt ngào...". Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, như đang thấy lại hình ảnh người mẹ hiền hậu của mình, đang tỉ mẩn nướng từng chiếc bánh thơm lừng. Mùi khói củi trong không khí bỗng như hòa lẫn với mùi gừng, mùi mật ong, khiến không khí trở nên ấm áp và dễ chịu hơn.
Tạ Trần gật đầu nhẹ, ánh mắt khuyến khích. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe, để mỗi câu chuyện tự nó vang vọng và chạm đến trái tim những người xung quanh. Hắn biết, những điều này chính là "linh khí" chân thật nhất của nhân gian. Khi những câu chuyện đầu tiên được kể ra, những người xung quanh dần xích lại gần hơn. Sự thờ ơ ban đầu dần được thay thế bằng sự tò mò, rồi bằng sự đồng cảm. Một người đàn ông trung niên, vốn chỉ ngồi im lặng, giờ đây cũng lên tiếng, giọng run run: "Ta nhớ... ngày ta cùng vợ ta trồng cây đào sau nhà... Cây đào đầu tiên ra hoa, đẹp lắm... Vợ ta đã cười rất tươi...". Giữa Thôn Khô Héo cằn cỗi này, một hình ảnh cây đào nở hoa, một nụ cười rạng rỡ, bỗng hiện lên, sống động và đầy sức sống.
Tạ Trần nhìn những gương mặt đang dần có cảm xúc, những ánh mắt đã bớt đi phần nào sự mờ đục. Hắn biết, đây là khoảnh khắc. Hắn khẽ cất lời, giọng nói không hề lên gân, nhưng lại mang một sức mạnh lay động lòng người: "Vậy thì, đó chính là 'linh khí' của chúng ta, linh khí của nhân gian. Nó không cần trời đất ban tặng, nó ở ngay trong lòng mỗi người. Đó là tình yêu thương, là ký ức, là những ước mơ nhỏ bé, là sự kết nối giữa người với người. Đó là thứ linh khí mà Thiên Đạo không thể tước đoạt, Ma Chủ không thể hủy diệt. Nó là ngọn lửa nhân tính, giúp chúng ta không 'mất người', ngay cả khi thế giới này có sụp đổ đến đâu đi chăng nữa." Hắn nói, ánh mắt kiên định, chứa đựng một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của con người.
Những lời của Tạ Trần như một làn nước mát lành tưới vào những tâm hồn khô cằn. Những người dân không còn chỉ nhìn vào ngọn lửa, mà bắt đ��u nhìn vào nhau, ánh mắt trao đổi những tia nhìn đầy cảm xúc, của sự thấu hiểu và đồng cảm. Cái cảm giác cô đơn, lạc lõng đã đeo đẳng họ bao lâu nay dường như đang dần tan biến, thay vào đó là một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt.
***
Đêm đã buông sâu, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời, yếu ớt chiếu rọi xuống Thôn Khô Héo. Gió đã lặng hẳn, chỉ còn tiếng củi cháy lép bép đều đặn và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, thì thầm của những người dân đang quây quần quanh đống lửa. Không khí không còn nặng nề hay tuyệt vọng nữa, mà đã được thay thế bằng một sự ấm áp lạ thường, một không khí của sự sẻ chia và đồng cảm. Ánh lửa bập bùng nhảy múa trên những gương mặt hốc hác, giờ đây không còn vô hồn, mà đã lấp lánh những tia sáng của ký ức, của cảm xúc.
Buổi kể chuyện đã kéo dài đến tận nửa đêm. Từng người dân, từ già đến trẻ, đều đã tìm lại được một mảnh ký ức, một ước mơ đã bị chôn vùi từ lâu. Một bà lão với mái tóc bạc phơ, đôi tay run rẩy, kể về mối tình đầu của mình với một chàng trai hàng xóm, về những buổi chiều hái hoa dại bên suối, về những lời thề non hẹn biển ngây thơ. Giọng bà yếu ớt, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, như thể bà đang sống lại khoảnh khắc thanh xuân tươi đẹp ấy. Những người phụ nữ khác, những người đàn ông khác, đều lặng lẽ lắng nghe, có người khẽ lau khóe mắt, có người mỉm cười nhẹ. Một đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi, bẽn lẽn ngồi trên đất, dùng ngón tay nhỏ xíu vẽ lên lớp cát bụi hình ảnh một con mèo con với đôi tai vểnh, rồi thủ thỉ kể về người bạn nhỏ bé đã mất của mình, về những trò nghịch ngợm và những cái ôm ấm áp. Tiếng nói ngây thơ của đứa trẻ, trong khoảnh khắc đó, như một nốt nhạc trong trẻo giữa bản giao hưởng của sự mất mát.
Mùi khói củi vấn vít trong không khí, quyện với mùi đất ẩm và hơi thở của con người, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự sống, của sự tồn tại. Những người dân đã từng sống như những cái bóng, giờ đây đã có thể cười khẽ, có thể thở dài, có thể khóc. Họ không còn cô đơn trong nỗi tuyệt vọng của mình nữa, mà đã tìm thấy sự kết nối trong những câu chuyện, trong những ký ức chung. Không khí không còn nặng nề, mà đã được thay thế bằng sự đồng cảm và một niềm tin mong manh vào chính mình, vào những giá trị giản dị của cuộc sống.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ lắng nghe tất cả. Hắn không nói nhiều, chỉ đôi khi mỉm cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm thấu hiểu. Hắn không cần dùng bất kỳ phép thuật nào, không cần linh khí, chỉ bằng sự hiện diện của mình và khả năng khơi gợi những điều sâu thẳm nhất trong lòng người, hắn đã thắp lên những ngọn lửa nhỏ trong từng trái tim. Các đồng minh của hắn ngồi phía sau, lặng lẽ quan sát, gương mặt mỗi người đều lộ vẻ suy tư sâu sắc.
Mộ Dung Tuyết, đôi mắt nàng ửng đỏ, khẽ lau nhẹ khóe mắt. Nàng đã chứng kiến rất nhiều phép màu của tu tiên, nhưng chưa bao giờ thấy một phép màu nào giản dị mà lại lay động lòng người đến vậy. "Họ... họ đã tìm lại được chính mình... chỉ bằng những câu chuyện giản dị." Nàng nói, giọng nói nghẹn ngào, chứa đầy sự xúc động. Nàng hiểu rằng, cái "đạo" mà Tạ Trần đang theo đuổi, không phải là thứ đạo xa vời của tiên nhân, mà là cái đạo của nhân gian, của con người, cái đạo mà nàng đã luôn tìm kiếm trong vai trò một y sư. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo," câu nói của nàng bỗng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Đạo này, không cần sức mạnh, không cần tu vi, nhưng lại có thể cứu rỗi những linh hồn đã chết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy phức tạp. Trong tay nàng, Nguyệt Quang Trâm vẫn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, nhưng giờ đây, sự ấm áp đó không còn chỉ là của linh khí, mà dường như đã hòa quyện với hơi ấm của những câu chuyện, của những xúc cảm nhân gian. Nàng đã từng coi tu vi là tất cả, sức mạnh là mục đích tối thượng. Nhưng những gì nàng chứng kiến đêm nay lại hoàn toàn lật đổ mọi niềm tin cố hữu của nàng. "Đạo này... không cần linh khí... mà lại có thể lay động nhân tâm đến vậy sao?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, mà chỉ còn sự bàng hoàng và một nỗi suy tư sâu sắc. Nàng đã luôn tìm kiếm sự bất tử, nhưng giờ đây nàng thấy rằng, có những thứ còn vĩ đại hơn cả sự bất tử, đó chính là ý nghĩa của sự sống, là những ký ức, những cảm xúc mà con người trân trọng. Nàng nhận ra, "Nhân Đạo" của Tạ Trần không phải là một con đường yếu đuối, mà là một con đường tiềm ẩn sức mạnh vĩ đại, một sức mạnh có thể chống lại cả sự suy tàn của Thiên Đạo.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) nép sát vào Tạ Trần, nắm chặt tay hắn, gương mặt nàng rạng rỡ một nụ cười mãn nguyện và tự hào. Nàng không hiểu hết những đạo lý sâu xa, nhưng nàng hiểu được cảm xúc, hiểu được sự ấm áp mà Tạ Trần đã mang lại. "Anh Tạ Trần, anh thật lợi hại!" Nàng nói nhỏ, giọng nói tràn đầy sự tin tưởng và yêu mến. Nàng đã từng nghi ngờ, từng lo sợ con đường này sẽ yếu ớt, nhưng giờ đây nàng biết, sức mạnh của Tạ Trần không nằm ở tu vi, mà ở chính nhân tâm của hắn, ở khả năng khơi gợi và kết nối những trái tim con người. Hồ ly nàng, đâu có ngu, nàng chỉ là hơi lanh lợi chút thôi, và nàng biết rõ ai mới thực sự là người đ��ng để nàng tin tưởng và đi theo.
Khi những câu chuyện dần vơi đi, và bầu không khí trở nên tĩnh lặng hơn, Tạ Trần từ từ đứng dậy. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu chào những người dân bằng một cử chỉ trang trọng và chân thành. Đó là một sự cúi đầu không phải của kẻ mạnh với kẻ yếu, mà là của một con người với những linh hồn đã tìm lại được chính mình, một sự tôn trọng sâu sắc đối với ý chí sống của họ.
Lão Thôn Trưởng, với đôi mắt giờ đây đã không còn mờ đục mà đã lấp lánh những tia sáng của sự sống, cũng từ từ đứng dậy. Ông ta đưa bàn tay khô ráp, nhăn nheo của mình ra, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy cảm kích và biết ơn. Ông nắm chặt lấy tay Tạ Trần, một cái nắm tay không lời, nhưng chứa đựng tất cả những gì mà ông và những người dân trong thôn muốn nói. Đó là một lời cảm ơn vô hạn, là một sự chấp nhận, và cũng là một lời hứa, rằng họ sẽ không còn sống như những cái bóng nữa. Trong cái nắm tay đó, Tạ Trần cảm nhận được một luồng hơi ấm, không phải của linh khí, mà là của ý chí sống, của niềm hy vọng mong manh đang được nhóm lên giữa tro tàn.
Đêm đã khuya, và những người dân, dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt họ đã có thêm một tia sáng, một sự kiên cường âm thầm. Họ đã tìm thấy lại "linh khí" của chính mình, không phải từ trời đất, mà từ chính những câu chuyện, những ký ức, những mối liên kết nhân quả giữa họ. Tạ Trần và những người đồng hành của hắn rời đi, để lại phía sau một đống lửa tàn, và những linh hồn đã được thức tỉnh. Hắn biết, công việc của mình còn dài, và con đường phía trước còn nhiều chông gai. Ma Chủ Cửu U có thể đã lợi dụng những vùng đất linh khí cạn kiệt như thế này để gieo rắc hỗn loạn và tuyệt vọng, củng cố quyền lực của hắn. Nhưng hắn, Tạ Trần, đã khơi gợi lại ngọn lửa nhân tính, ngay cả từ những tàn tro của sự hủy diệt. Việc người dân Thôn Khô Héo tìm lại được ý chí sống cho thấy 'Nhân Đạo' có thể là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần linh khí vẫn có thể tồn tại và phát triển. Sự chấn động mạnh mẽ của L��ng Nguyệt và Dương Quân báo hiệu họ đang đến gần điểm chuyển mình hoàn toàn, củng cố niềm tin vào con đường của Tạ Trần, đặc biệt là Lăng Nguyệt với chiếc Nguyệt Quang Trâm, biểu tượng của một quá khứ đang dần nhường chỗ cho một tương lai mới. Buổi kể chuyện thành công này là bước đầu trong việc Tạ Trần 'tập hợp các đồng minh đa dạng' và 'củng cố niềm tin vào Nhân Đạo' mà không cần sức mạnh, chỉ bằng sự thấu hiểu và kết nối con người. Hành động của Tạ Trần ở Tuyệt Linh Chi Địa có thể sẽ thu hút sự chú ý của Ma Chủ Cửu U, người có thể coi bất kỳ sự phục hồi nào của nhân loại là mối đe dọa hoặc cơ hội để thao túng. Nhưng đó là câu chuyện của ngày mai. Đêm nay, chỉ có những ngọn lửa ấm áp, và những trái tim đang dần hồi sinh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.