Nhân gian bất tu tiên - Chương 495: Tuyệt Linh Chi Địa: Bóng Hình Tuyệt Vọng
Đêm đã khuya, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, chiếu rọi ánh sáng bạc lên Mộc Diệp Thôn. Không khí se lạnh của đêm khuya càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch và nặng nề trong quán trọ. Liễu Thanh Phong vẫn đứng đó, như một pho tượng, ánh mắt hắn trống rỗng, không còn chút kiêu ngạo hay tức giận nào. Hắn không chỉ bị lung lay đạo tâm, mà còn bị chính những lời lẽ chân thành từ một yêu tộc làm cho choáng váng. Hắn đã đến để tìm kiếm sự xác nhận, nhưng những gì hắn nhận được lại là một sự phủ nhận mạnh mẽ nhất cho con đường mà hắn đã ch��n. Hồ Ly Nữ, với sự kiên định của mình, đã không chỉ bảo vệ Tạ Trần, mà còn bảo vệ một lý tưởng, một con đường mới cho thế giới đang mục ruỗng. Ánh mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, khi nhìn về phía Tạ Trần và Hồ Ly Nữ, giờ đây đã không còn sự bối rối hay hoài nghi. Thay vào đó, một quyết định vô hình, mạnh mẽ đang dần hình thành trong tâm trí họ, một quyết định sẽ định đoạt con đường của họ trong kỷ nguyên hỗn loạn sắp tới. Ngọn lửa hoài nghi đã được nhóm lên, và giờ đây, lời lẽ của một tiểu yêu đã thổi bùng ngọn lửa ấy thành một ngọn đuốc, soi sáng con đường "Nhân Đạo", không chỉ cho phàm nhân, mà còn cho cả những sinh linh đã từng lạc lối trong mê cung của sức mạnh và sự bất tử.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên cố gắng xuyên qua lớp mây u ám, đoàn người Tạ Trần lại tiếp tục cuộc hành trình. Liễu Thanh Phong đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào, mang theo những vết rạn nứt không thể hàn gắn trong đạo tâm của hắn. Họ đi về phía Tây, nơi những câu chuyện kể về một vùng đất b��� bỏ quên, nơi linh khí cạn kiệt đến mức biến đổi cả cảnh quan và con người. Sau nhiều ngày băng qua những con đường mòn phủ đầy bụi đất và những khu rừng thưa thớt, nơi cây cối đã chết khô tự bao giờ, một cảnh tượng hoang tàn đến nghẹt thở dần hiện ra trước mắt họ.
Nơi đây được gọi là Tuyệt Linh Chi Địa, một cái tên đã nói lên tất cả. Bầu trời không còn xanh trong mà chuyển sang một màu xám đục, lơ lửng những đám mây nặng nề như thể đang mang trong mình một gánh nặng vô hình. Giữa trưa, nhưng không khí vẫn u ám như thể hoàng hôn đang chuẩn bị buông xuống, nhuộm màu ảm đạm lên mọi vật. Gió thổi mạnh, không phải cơn gió mát lành mang hơi thở của sự sống, mà là những luồng gió khô cằn, cuốn theo cát bụi mù mịt, táp vào mặt rát buốt. Mặt đất nứt nẻ thành những đường rãnh sâu hoắm, như những vết sẹo khổng lồ trên da thịt của một sinh vật đã chết. Cây cối đứng trơ trọi, chỉ còn là những cành khô cong queo, khẳng khiu vươn lên trời, trông như những cánh tay xương xẩu đang cố gắng níu kéo một sự sống đã không còn. Từng bước chân dẫm lên lớp đất khô cằn phát ra những tiếng lạo xạo buồn bã. Những dòng sông từng chảy xiết giờ chỉ còn là những khe đá cạn khô, trơ trọi những viên sỏi trắng xóa đã bị gió cát mài mòn theo năm tháng. Một mùi hương ngai ngái của đất khô và sự mục rữa thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác tiêu điều, hoang phế.
Từ xa, một ngôi làng nhỏ dần hiện ra giữa cảnh quan đổ nát. Những căn nhà xiêu vẹo, vách đất nứt toác, mái tranh dột nát, trông như những con thú bị bỏ rơi đang chờ đợi cái chết. Đây chính là Thôn Khô Héo, một tên gọi khác của sự tuyệt vọng. Khi đoàn người Tạ Trần tiến lại gần, họ thấy những người dân nơi đây đang di chuyển. Họ không vội vã, không nói chuyện, thậm chí không nhìn nhau. Từng bước chân nặng nề, lê lết trên mặt đất, như thể mỗi bước đi đều là một gánh nặng không thể chịu nổi. Ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn, không còn chút ánh sáng của sự sống hay cảm xúc. Họ không còn là những con người bình thường, mà là những cái bóng vật vờ, những linh hồn bị bỏ quên trong chính thể xác của mình.
Dương Quân, người vốn dĩ luôn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, không kìm được tiếng thốt lên, giọng nói xen lẫn sự kinh hoàng và không tin nổi: "Đây... đây là nơi nào? Linh khí cạn kiệt đến mức này sao?" Hắn chưa từng nghĩ rằng sự suy yếu của Thiên Đạo lại có thể dẫn đến một cảnh tượng bi thảm đến vậy. Khí tức trong cơ thể hắn cũng cảm thấy khó chịu, linh khí xung quanh mỏng đến mức gần như không tồn tại, khiến việc duy trì tu vi cơ bản cũng trở nên khó khăn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng của nàng giờ đây lại ánh lên sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi khó tả. Nàng vô thức siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, vật phẩm gia truyền vẫn tỏa ra một hơi ấm mờ ảo, như một lời nhắc nhở về những giá trị đã bị lãng quên. Giọng nàng run rẩy, những lời nói thoát ra khỏi cổ họng như một sự thừa nhận đau đớn: "Không thể nào... ta chưa từng thấy sự tàn lụi nào đến mức này..." Trong suốt những năm tháng tu luyện, nàng đã chứng kiến nhiều cảnh chiến tranh, suy vong, nhưng chưa bao giờ là sự cạn kiệt toàn diện đến mức này, nơi cả sự sống cũng bị rút cạn. Sự tàn phá này không chỉ là vật chất, mà còn là tinh thần, là ý chí.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng thường ngày, giờ đây cũng toát lên một nỗi buồn sâu sắc. Nàng thở dài, ánh mắt xót xa nhìn những con người vật vờ kia. "Đây là cái giá của sự suy yếu Thiên Đạo, các người đã thấy chưa?" Nàng nói, giọng trầm buồn nhưng chứa đựng sự kiên định. Nàng đã sớm nhận ra những vết rạn nứt trong thế giới này, và cảnh tượng trước mắt chỉ là sự xác nhận cho những lo lắng bấy lâu của nàng. "Cái giá của việc chỉ chăm chăm vào sức mạnh mà quên đi con người, quên đi gốc rễ của sự sống."
Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt của hắn dường như càng nổi bật hơn trong không khí bụi bặm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua toàn bộ cảnh quan hoang tàn, từ những rặng cây chết đến những gương mặt phờ phạc, vô hồn của những người phàm. Hắn không nói gì ngay lập tức, chỉ im lặng cảm nhận từng làn gió khô rít qua tai, từng hạt cát lạo xạo dưới chân, từng hơi thở nặng nề của sự tuyệt vọng lan tỏa trong không khí. Hắn không hề kinh hãi hay sửng sốt như Dương Quân, cũng không bàng hoàng đến run rẩy như Lăng Nguyệt. Thay vào đó, một nỗi buồn sâu thẳm, âm ỉ trỗi dậy trong lòng hắn, nhưng ánh mắt vẫn trầm tĩnh, tỉnh táo một cách đáng sợ. Sau một lúc lâu, hắn khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng của sự thấu hiểu: "Cái giá của sự quên lãng..." Hắn không chỉ nói về sự quên lãng Thiên Đạo, mà còn là sự quên lãng chính bản thân con người, quên lãng những giá trị cốt lõi đã tạo nên sự sống.
Họ dừng chân bên rìa Thôn Khô Héo, quan sát những người dân đang lầm lũi đi lại. Không một tiếng nói chuyện, không một ánh mắt giao lưu. Họ cúi gằm mặt, bước đi như những con rối bị cắt đứt dây, chỉ còn là những cái bóng không hồn. Tạ Trần im lặng, hắn không cố gắng tìm kiếm linh khí, cũng không cố gắng dùng bất kỳ thủ đoạn thần thông nào để thay đổi cảnh tượng này. Hắn chỉ đứng đó, như một người quan sát thấu hiểu, cảm nhận nỗi đau và sự tuyệt vọng đang thấm đẫm vào từng hạt bụi, từng hơi thở của vùng đất này. Trong lòng hắn, một câu hỏi lớn vang vọng: Liệu "Nhân Đạo" có thể nảy mầm và trỗi dậy ngay cả trong cái nơi cằn cỗi đến tận cùng như thế này không?
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày cũng bị nuốt chửng bởi bầu trời xám xịt. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, những cơn gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương. Đoàn người Tạ Trần đi sâu vào Thôn Khô Héo, tìm kiếm một nơi trú chân tạm bợ. Những căn nhà đổ nát không mang lại chút hơi ấm hay sự an toàn nào. Khi đi ngang qua một căn nhà xiêu vẹo hơn cả, họ thấy một bóng người gầy gò, lưng còng đang ngồi trên một khúc gỗ mục nát, ánh mắt đục ngầu vô định nhìn về phía xa xăm. Đó là một lão già, mái tóc bạc phơ như cước, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và khổ cực, như thể mỗi nếp nhăn là một câu chuyện bi thương đã trải qua. Lão Thôn Trưởng.
Họ tiến lại gần, tiếng bước chân khẽ khàng trên lớp đất khô nhưng vẫn đủ để lão già giật mình. Lão chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đục ngầu liếc nhìn những vị khách lạ, không có chút tò mò hay cảnh giác nào, chỉ là một sự thờ ơ đến đáng sợ.
"Lão trượng, chúng tôi là khách qua đường, xin hỏi nơi đây có thể tá túc được không?" Dương Quân lên tiếng, giọng hắn cố gắng giữ sự ôn hòa nhất có thể, nhưng trong lòng vẫn tràn ngập sự nặng nề.
Lão Thôn Trưởng không trả lời ngay, lão chỉ nhìn chằm chằm vào họ, ánh mắt không tiêu cự. Một lúc sau, lão khẽ cười, một nụ cười khô khốc, mang theo sự chua chát và tuyệt vọng. "Tá túc ư? Nơi đây... không có gì để tá túc. Chỉ có cát bụi và sự quên lãng." Giọng lão khàn đục, mỗi lời nói như được kéo ra từ sâu thẳm một cõi chết. "Các ngươi trông có vẻ không giống những người nơi đây. Chắc là những tu sĩ từ bên ngoài đến?"
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước tới, gương mặt toát lên vẻ thương xót. "Chúng tôi chỉ là nh���ng lữ khách. Xin hỏi lão trượng, nơi đây đã trở nên như vậy từ bao giờ?"
Lão Thôn Trưởng lại thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Từ bao giờ ư? Có lẽ là từ khi Thiên Đạo bắt đầu quay lưng lại với chúng ta. Ngày xưa, nơi đây không phải như vậy. Ngày xưa, nơi đây cây cối xanh tươi, suối chảy róc rách, linh khí tràn đầy. Mùa màng bội thu, người dân no đủ, tiếng cười vang vọng khắp thôn." Lão kể, ánh mắt đục ngầu bỗng lóe lên một tia sáng yếu ớt, như một đốm lửa leo lét trong đêm tối, một tia sáng của ký ức. "Những tu sĩ cao quý từ trên trời cũng thường ghé qua, ban phát phúc lành, chỉ dạy cho chúng ta cách sống hòa hợp với linh khí. Ai cũng tin rằng chỉ cần tu luyện, sẽ có ngày thành tiên, trường sinh bất tử. Chúng ta tôn kính các vị ấy, tin tưởng vào Thiên Đạo."
Lão dừng lại, lại thở dài, tia sáng trong mắt tắt hẳn, nhường chỗ cho sự vô vọng. "Nhưng rồi, linh khí dần cạn kiệt. Cây cối chết dần, suối khô cạn, đất đai nứt nẻ. Mùa màng thất bát, bệnh tật hoành hành. Chúng ta cầu xin các tu sĩ, nhưng họ nói Thiên Đ���o suy yếu, họ cũng không thể làm gì. Rồi họ bỏ đi, từng người một. Không ai quay lại. Họ nói chúng ta là phàm nhân, số phận đã định. Càng ngày, mọi thứ càng tệ. Không chỉ thiếu thốn vật chất, mà... mà cả ý chí sống cũng bị rút cạn. Chúng ta không còn hy vọng. Tu sĩ đã bỏ rơi chúng ta từ lâu, và Thiên Đạo cũng đã quay lưng. Chúng ta chỉ còn chờ chết..." Giọng lão Thôn Trưởng lạc đi, đầy cay đắng và cam chịu. Những lời lão nói như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) không kìm được nữa, đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh nước mắt. Nàng vội vàng bước lên, gương mặt xinh đẹp, đáng yêu giờ đây tràn ngập sự xót xa. "Không phải... Tạ Trần sẽ không bỏ rơi các người!" Nàng nói, giọng nghẹn ngào, như muốn xua đi sự tuyệt vọng đang bao trùm. Nàng cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng khi chứng kiến những con người này, bị bỏ rơi bởi chính những kẻ mà họ từng tôn thờ, những kẻ tự xưng là người bảo vệ thế gian.
Tạ Trần, vẫn trầm tĩnh như thường lệ, tiến lại gần Lão Th��n Trưởng. Hắn không an ủi bằng những lời hứa hão huyền, cũng không cố gắng phủ nhận sự thật phũ phàng. Hắn chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của lão, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ, như một dòng nước mát thấm vào mảnh đất khô cằn. "Không có linh khí, con người vẫn có thể sống. Không có Thiên Đạo, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa của mình." Hắn nói, mỗi từ đều chậm rãi và chắc chắn. "Ngài có nhớ những gì mình đã làm, đã sống, đã yêu thương trước khi linh khí cạn kiệt không? Ngài có nhớ những đứa trẻ đã từng cười đùa trong thôn này, những người bạn đã cùng ngài gieo trồng, những người thân đã cùng ngài chia sẻ những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp không? Những ký ức đó, những tình cảm đó, chẳng phải là linh khí của cuộc đời ngài sao? Chúng đâu có cạn kiệt theo Thiên Đạo?"
Lời nói của Tạ Trần không phải là phép thuật, nhưng nó lại chạm đến một nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn Lão Thôn Trưởng, nơi mà ngay cả chính lão cũng tưởng rằng đã chết theo linh khí. Đôi mắt đục ngầu của lão khẽ run rẩy, một tia sáng yếu ớt lại lóe lên, lần này không phải của ký ức xa xăm, mà là của sự suy ngẫm, của một cảm xúc đã bị chôn vùi quá lâu. Lão Thôn Trưởng không trả lời, nhưng đôi môi khô nứt của lão khẽ mấp máy, như thể đang cố gắng gọi tên một điều gì đó đã bị lãng quên. Tạ Trần chỉ gật đầu khẽ, hắn biết, hạt mầm đã được gieo. Hắn không cần lão phải lập tức thay đổi, chỉ cần lão bắt đầu nhớ lại, bắt đầu suy nghĩ.
Đêm khuya buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và những cơn gió mạnh rít lên như tiếng than khóc của vùng đất. Đoàn người Tạ Trần rời khỏi Lão Thôn Trưởng, tìm một gò đất cao nằm chếch về phía Tây của Thôn Khô Héo để nghỉ chân. Trên gò đất trọc lóc, không một bóng cây, không một ngọn cỏ, họ có thể nhìn rõ toàn cảnh Thôn Khô Héo chìm trong bóng tối, chỉ còn lại những ánh lửa leo lét từ vài căn nhà. Bầu trời không trăng không sao, đen kịt một màu, như một tấm màn nhung khổng lồ bao phủ lấy mọi sự tuyệt vọng. Không khí lạnh buốt, từng cơn gió mạnh thổi qua như những lưỡi dao vô hình, mang theo mùi đất khô và sự mục rữa nồng nặc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi yên lặng, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây toát lên một vẻ mệt mỏi tột cùng. Nàng vẫn siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, vật phẩm đó dường như là điểm tựa duy nhất cho nàng trong khoảnh khắc này. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm về phía Thôn Khô Héo, nơi những ánh lửa yếu ớt đang cố gắng chống chọi với bóng đêm. Trong lòng nàng, một cơn bão tố đang gào thét. Lý tưởng tu tiên của nàng, sự kiêu hãnh của một tu sĩ cao quý, tất cả đều đang bị cảnh tượng trước mắt nghiền nát. "Chúng ta... chúng ta đã sai lầm sao?" Giọng nàng run rẩy, không còn chút lạnh lùng hay uy nghiêm nào, chỉ còn là sự yếu ớt và hoài nghi. "Tu luyện cả đời, chỉ để mạnh hơn, để trường sinh bất tử, nhưng lại không thể cứu lấy những sinh linh nhỏ bé này?" Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm đến mức khớp ngón tay trắng bệch, hơi ấm mờ ảo từ vật phẩm như một lời nhắc nhở không ngừng về nhân tính đang thức tỉnh trong nàng. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, nhớ lại lời Tiểu Cửu. Cái giá của sự "mất người" là đây sao? Là sự bất lực trước nỗi đau tột cùng của phàm nhân, là sự thờ ơ trước sự suy vong của chính thế giới mà họ tự cho là đang bảo vệ?
Dương Quân ngồi trầm ngâm, vẻ nhiệt huyết và lý tưởng ban đầu của hắn đã hoàn toàn bị thay thế bằng sự u ám và hoang mang tột độ. Hắn vốn dĩ tin tưởng vào con đường chính đạo, vào sứ mệnh cứu thế của tu sĩ. Nhưng khi đối diện với cảnh tượng bi thảm này, với những con người đã trở thành cái bóng, mọi niềm tin của hắn như sụp đổ. "Nếu Thiên Đạo sụp đổ, tất cả sẽ thành ra thế này sao?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc, đầy tuyệt vọng. "Vậy thì tu luyện để làm gì? Để trở thành những kẻ mạnh mẽ vô cảm, bỏ mặc chúng sinh ư? Để rồi một ngày, khi sức mạnh cũng không còn ý nghĩa, chúng ta sẽ trở thành những kẻ đáng thương như họ sao?" Hắn không còn thấy ý nghĩa của việc truy cầu sức mạnh, của việc "thành tiên" nếu cái giá phải trả là sự mất mát lớn đến vậy.
Mộ Dung Tuyết, dù lòng cũng nặng trĩu, nhưng nàng vẫn giữ đư��c sự bình tĩnh hơn những người khác. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Tạ Trần đã nói... cái giá của tu tiên. Chúng ta đã quá tập trung vào sức mạnh mà quên đi con người." Nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy kiên định. "Chúng ta đã quên rằng sức mạnh không phải là mục đích cuối cùng, mà chỉ là phương tiện. Nếu phương tiện đó khiến chúng ta mất đi bản chất, mất đi nhân tính, vậy thì nó còn ý nghĩa gì?" Nàng càng tin tưởng hơn vào con đường mà Tạ Trần đã chọn, con đường giữ trọn "nhân tính," "nhân tâm" ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) nép chặt vào Tạ Trần, gương mặt xinh đẹp của nàng lộ rõ vẻ sợ hãi và xót xa. Nàng cảm thấy lạnh, không chỉ vì gió lạnh mà vì sự lạnh lẽo toát ra từ cảnh tượng tuyệt vọng của Thôn Khô Héo. "Ta không muốn mọi người trở thành những cái bóng vô hồn như vậy..." Nàng lẩm bẩm, giọng nói nhỏ xíu, chứa đầy sự bất lực. Nàng đã từng lạc lối, từng suýt nữa "mất người" vì sự truy cầu sức mạnh. Nàng hiểu rõ nỗi đau của việc đánh mất bản thân, và giờ đây, nàng thấy điều đó đang xảy ra với toàn bộ một vùng đất, một cộng đồng.
Tạ Trần vẫn im lặng lắng nghe. Hắn không chen vào cuộc tranh luận của họ, chỉ để họ tự mình đối mặt với những câu hỏi đang gặm nhấm tâm hồn. Hắn biết, đây là khoảnh khắc mà những "lớp băng" trong lòng họ đang vỡ vụn, khoảnh khắc mà những chấp niệm về tu tiên và sức mạnh đang lung lay dữ dội. Hắn để họ cảm nhận nỗi đau, sự thất vọng, sự hoài nghi, bởi chỉ khi đối diện với chúng, con người mới thực sự nhìn thấy con đường mới.
Sau một lúc lâu, khi không khí đã chùng xuống bởi những tiếng thở dài và tiếng gió rít, Tạ Trần mới khẽ cất lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng lại vang vọng trong màn đêm lạnh lẽo. "Tầm đạo, không phải là tìm kiếm sức mạnh. Tầm đạo, là tìm kiếm ý nghĩa của sự sống." Hắn đưa mắt nhìn về phía Thôn Khô Héo, nơi những ánh lửa yếu ớt vẫn lay lắt. "Ngay cả trong nghịch cảnh tột cùng, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa của mình, tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất, tìm thấy sự kết nối trong tình người. Đó mới là sức mạnh vĩ đại nhất, là con đường duy nhất để chúng ta không 'mất người'." Hắn biết, vùng đất này là minh chứng rõ ràng nhất cho sự sụp đổ của Thiên Đạo, một dấu hiệu cho thấy nhiều vùng đất khác cũng sẽ chịu chung số phận. Nhưng cũng chính trong sự tuyệt vọng này, hắn tin rằng "Nhân Đạo" sẽ có cơ hội để trỗi dậy. Ma Chủ Cửu U có thể đã lợi dụng những vùng đất linh khí cạn kiệt như thế này để gieo rắc hỗn loạn và tuyệt vọng, củng cố quyền lực của hắn. Nhưng hắn, Tạ Trần, sẽ tìm cách khơi gợi lại ngọn lửa nhân tính, ngay cả từ những tàn tro của sự hủy diệt. Ánh mắt hắn kiên định, chứa đựng một sự quyết tâm thầm lặng, một tia hy vọng leo lét đang cố gắng chống chọi lại màn đêm đen kịt. Cái lạnh của đêm khuya không thể làm đông cứng được ý chí của hắn, mà chỉ càng khiến ngọn lửa trong lòng hắn cháy rực hơn.
Những người bạn đồng hành của Tạ Trần không nói gì, nhưng trong ánh mắt của Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ, một sự thay đổi đã diễn ra. Sự bàng hoàng, thất vọng vẫn còn đó, nhưng đã có thêm một tia sáng le lói, một sự chấp nhận vô hình đối với con đường mà Tạ Trần đang dẫn lối. Nguyệt Quang Trâm trong tay Lăng Nguyệt, vẫn tỏa ra hơi ấm, nhưng giờ đây, nó không chỉ là biểu tượng của một quá khứ huy hoàng, mà còn là lời hứa về một tương lai mà nàng, có lẽ, sẽ phải tự mình định đoạt.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.