Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 494: Hồ Ly Nữ Hộ Đạo: Lời Tỏ Bày Từ Một Kiếp Yêu

Ánh tà dương cuối cùng đã tắt hẳn, mang theo những tia vàng úa cuối cùng ẩn mình sau rặng núi xa xăm, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo bao trùm Mộc Diệp Thôn. Những ngôi nhà gỗ nhỏ, đơn giản, được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, giờ đây chìm trong màn sương mỏng, chỉ còn những ánh đèn dầu le lói như những đốm lửa nhỏ nhoi, điểm xuyết vào bức tranh tĩnh mịch. Tiếng chim hót râm ran từ chiều tà giờ đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng suối chảy róc rách từ con khe nhỏ bên làng, cùng với mùi gỗ mục, mùi khói bếp vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi đất rừng ẩm ướt sau một ngày nắng. Bầu không khí nơi đây yên bình đến lạ, một sự yên bình tĩnh lặng, gần gũi với thiên nhiên, như thể thời gian cũng phải nán lại mà ngắm nhìn. Không khí trong lành, mát rượi, như xoa dịu những tâm hồn đang chìm trong suy tư.

Trong một quán trọ nhỏ bé, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Trong tay hắn là một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn, nhưng hắn không đọc. Ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn thấu vạn vật, nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài để chạm đến cốt lõi của thế giới. Hắn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh đèn dầu càng thêm vẻ mong manh, nhưng khí chất trầm tĩnh, điềm đạm lại khiến người ta cảm thấy hắn là một ngọn núi vững chãi, không gì có thể lay chuyển. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tú, nhưng cũng đầy suy tư trên khuôn mặt hắn. Áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, lại càng khiến hắn hòa mình vào sự giản dị của thôn làng.

Không khí yên bình của Mộc Diệp Thôn, dẫu vậy, cũng không thể hoàn toàn xoa dịu sự xáo động trong lòng những người đồng hành của Tạ Trần. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn trầm tư, ngồi bất động như một bức tượng ngọc. Nàng thỉnh thoảng lại vô thức chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ẩn chứa sự bối rối và mệt mỏi. Trong thâm tâm nàng, những lời Tạ Trần nói về cái giá của sự “mất người” khi tu tiên cứ lặp đi lặp lại, như những mũi kim châm vào lớp băng đã đóng dày trong lòng nàng. Nàng đã từng từ bỏ tình cảm, từ bỏ những mối liên kết trần thế để theo đuổi đại đạo, để đạt đến cảnh giới vô tình. Nhưng giờ đây, nàng tự hỏi, liệu đó có thực sự là siêu thoát, hay chỉ là một hình thức khác của sự đánh mất chính mình? Nàng đã hy sinh quá nhiều, đã chịu đựng quá nhiều sự cô độc, và nàng bắt đầu nghi ngờ liệu cái giá đó có xứng đáng với "quả ngọt" mà nàng đang theo đuổi hay không. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào sự bất diệt của tu vi, giờ đây đã không còn kiên cố như vạn năm trước. Những vết rạn nứt trong lòng nàng càng lúc càng lớn, đe dọa phá vỡ lớp vỏ băng lạnh giá mà nàng đã dày công xây dựng.

Dương Quân thì không thể giữ được sự bình tĩnh. Hắn đi đi lại lại trong gian phòng, dáng người tuấn tú, khí chất nho nhã giờ đây không còn vẻ anh tuấn của người luyện võ, mà thay vào đó là sự bồn chồn, bất an. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ lại dao động không ngừng. Hắn thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng trĩu những băn khoăn và hoài nghi. Hắn tự chất vấn chính mình, chất vấn con đường mà hắn và sư môn đã chọn, con đường mà tất cả các tông môn chính đạo đều tin tưởng là chân lý duy nhất để cứu vãn thế giới. "Ta vẫn không thể hiểu hết... liệu không tu tiên, làm sao có thể bảo vệ được những điều ta trân trọng?" Dương Quân lầm bầm, giọng nói trầm khàn, như đang nói với chính mình hơn là với người khác. Hắn là một người chính trực, nhiệt huyết, khao khát bảo vệ chúng sinh, bảo vệ thế giới. Nhưng nếu con đường tu tiên thực sự khiến người ta mất đi nhân tính, mất đi lòng trắc ẩn, thì liệu đó có còn là con đường đúng đắn để cứu rỗi? Liệu một thế giới được cứu rỗi mà không còn "người", không còn tình cảm, không còn ký ức, thì có còn ý nghĩa gì? Hạt mầm hoài nghi Tạ Trần gieo vào lòng hắn đã nảy nở thành một cái cây lớn, che phủ lấy toàn bộ niềm tin cũ kỹ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, nghe thấy lời Dương Quân, khẽ mở mắt, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hư không. Giọng nàng vẫn lạnh nhạt, trong trẻo như tiếng suối, nhưng có chút dao động khó nhận ra. "Đạo tâm của Liễu Thanh Phong đã bị lung lay. Nhưng sự kiên cố của hắn cũng không phải ngày một ngày hai mà phá bỏ được." Lời nàng nói không chỉ là nhận xét về Liễu Thanh Phong, mà còn là sự tự vấn về chính bản thân nàng. Nàng hiểu rõ sự kiên cố của đạo tâm tu sĩ, bởi chính nàng cũng là một trong số đó. Để lung lay được niềm tin sâu sắc ấy, cần một sự chấn động lớn hơn nhiều, hoặc một dòng chảy triết lý đủ mạnh mẽ để bào mòn mọi định kiến.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y s��, nhìn Tạ Trần với ánh mắt thấu hiểu và ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng vốn là một y sư, tâm niệm cứu người, nên lời lẽ của Tạ Trần về giá trị nhân sinh càng khiến nàng cảm thấy đồng điệu. Nàng ngồi cạnh Hồ Ly Nữ, khẽ trò chuyện nhỏ nhẹ. Tiểu Cửu, xinh đẹp với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, thường ngày vốn tinh nghịch, chạy nhảy lung tung, nhưng giờ nàng cũng yên lặng lắng nghe. Tuy không hiểu hết những triết lý cao siêu, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và sức thuyết phục trong giọng nói của Tạ Trần, khiến nàng cũng yên lặng lắng nghe, không còn chạy nhảy lung tung. Đôi mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần với vẻ khó hiểu xen lẫn ngưỡng mộ, như thể đang cố gắng nắm bắt điều gì đó vô hình từ con người bình thường nhưng lại phi thường ấy. "Ta không hiểu những lời cao siêu đó, nhưng ta biết, Tạ Trần ca ca nói đúng." Tiểu Cửu thì thầm với Mộ Dung Tuyết, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tin tưởng. Mộ Dung Tuyết chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng cũng chứa đựng sự đồng tình sâu sắc. Nàng hiểu rằng, cái "đúng" mà Tiểu Cửu nói, không phải là một chân lý phức tạp, mà là một sự thật đơn giản, chân thành, chạm đến tận đáy lòng.

Tạ Trần khẽ lật trang sách, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng như thể đang xoay chuyển một bánh xe định mệnh vô hình. Hắn vẫn giữ sự điềm tĩnh cố hữu, không nói thêm lời nào, để cho những lời mình đã nói gieo mầm và nảy nở trong tâm trí mỗi người. Hắn biết, con đường của "Nhân Đạo" không phải là con đường mà người ta có thể đi theo một cách dễ dàng, hay chấp nhận ngay lập tức. Nó đòi hỏi sự tự vấn, sự dũng cảm để đối mặt với những niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy, và hơn hết, là sự sẵn lòng từ bỏ những gì mình đã từng cho là "đúng đắn" nhất. Bóng đêm bên ngoài càng lúc càng dày đặc, nhưng trong căn phòng nhỏ, những hạt mầm triết lý đang âm thầm nảy nở, báo hiệu một sự chuyển mình lớn lao, không chỉ trong tâm hồn mỗi người, mà còn trong vận mệnh của cả thế giới đang trên bờ suy tàn.

Khi màn đêm buông xuống, và bữa tối đạm bạc tại quán trọ đã kết thúc, không gian trở nên ấm cúng hơn với ánh đèn dầu và tiếng củi cháy lách tách trong bếp, cùng tiếng bát đũa lạch cạch từ nhà bếp và tiếng cười nói nhỏ của vài khách trọ khác. Mùi khói bếp, mùi rượu gạo thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác yên bình, tưởng chừng như không gì có thể phá vỡ. Nhưng sự yên bình đó đã không kéo dài.

Bỗng nhiên, một bóng người cao gầy xuất hiện ở cửa quán trọ. Đó chính là Liễu Thanh Phong. Hắn bước vào, không khí trong quán trọ dường như đông cứng lại. Vẻ mặt hắn căng thẳng, ánh mắt quét qua mọi người rồi dừng lại ở Tạ Trần, như một con đại bàng đang tìm kiếm con mồi, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự dằn vặt và bối rối. Bộ trường bào màu xanh của Thái Huyền Tông vẫn chỉnh tề, nhưng dáng vẻ của hắn lại không còn vẻ cao ngạo, ung dung như ban đầu. Đôi mắt sáng như sao của hắn giờ đây lại chìm trong một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Hắn không thể chịu đựng được sự dằn vặt của những lời Tạ Trần đã nói, và cả những suy tư mà chính hắn đã tự chất vấn mình trong suốt quãng đường rời đi. Hắn đến để tìm một câu trả lời, một sự xác nhận cho những gì hắn đã tin, hoặc để củng cố lại niềm tin đang rạn nứt của mình.

Liễu Thanh Phong bước thẳng đến bàn Tạ Trần, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Sự xuất hiện bất ngờ của hắn khiến mọi người trong quán trọ nín thở. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết đều cảnh giác, ánh mắt họ dán chặt vào hắn. Tạ Trần vẫn điềm tĩnh, ngước nhìn lên, đặt cuốn sách cũ kỹ xuống bàn một cách nhẹ nhàng, như thể hắn đã dự đoán được sự trở lại này.

"Tạ Trần!" Giọng Liễu Thanh Phong khàn đặc, đầy sự chất vấn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán trọ. "Ngươi rốt cuộc muốn gì? Ngươi dùng tà ngôn mê hoặc lòng người, phá hoại đạo tâm của tu sĩ, chẳng lẽ ngươi muốn thế giới này hoàn toàn rơi vào hỗn loạn sao?" Hắn không kìm được sự tức giận, sự bối rối trong lòng khiến hắn trở nên gay gắt hơn. Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy chất vấn, như thể đang nhìn một kẻ dị đoan, một kẻ đang cố tình lật đổ trật tự mà hắn và bao thế h��� tu sĩ đã gìn giữ. Đối với hắn, những lời lẽ của Tạ Trần không chỉ là sự nghi ngờ, mà còn là sự công kích trực tiếp vào tận gốc rễ niềm tin của hắn, vào cái lý tưởng mà hắn đã cống hiến cả đời.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, không một chút dao động. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu tâm can của Liễu Thanh Phong. "Ta chỉ nói lên những gì ta thấy, những gì ta tin. Hỗn loạn hay không, đó là lựa chọn của mỗi người, không phải do lời nói của ta định đoạt." Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, như thể đang giải thích một lẽ hiển nhiên. Hắn không hề né tránh, không hề phản bác bằng sự giận dữ, mà chỉ đơn thuần trình bày quan điểm của mình, để cho Liễu Thanh Phong tự đối diện với nó.

"Ngươi... Ngươi dám nói những lời cuồng vọng đó!" Liễu Thanh Phong tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Hắn chỉ vào Tạ Trần, vẻ mặt vặn vẹo. "Phàm nhân sao có thể hiểu được đại đạo! Chỉ có sức mạnh mới cứu vãn được tất cả! Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, chúng sinh lầm than, chỉ có tu sĩ chúng ta mới có thể gánh vác trách nhiệm vá trời, cứu thế! Ngươi, một phàm nhân, lại dám nghi ngờ con đường của chúng ta, lại dám gieo rắc sự hoài nghi vào những người đang cố gắng cứu vãn thế giới này sao?" Hắn cố gắng bám víu vào những lý lẽ đã từng là chân lý, những lý lẽ mà hắn đã được dạy dỗ từ khi còn là một thiếu niên bước chân vào tiên môn. Đối với hắn, Tạ Trần không chỉ là một kẻ phàm tục vô tri, mà còn là một trở ngại, một mối nguy hại cho sự ổn định của giới tu chân.

Liễu Thanh Phong càng nói càng kích động, kiếm khí vô hình từ Bích Lạc Kiếm đeo bên hông hắn dường như cũng đang cộng hưởng với sự phẫn nộ trong lòng hắn, khiến không khí trong quán trọ càng lúc càng căng thẳng. Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm, đôi mắt phượng sắc bén như lưỡi dao. Dương Quân nắm chặt tay, sẵn sàng hành động nếu có bất kỳ sự cố nào xảy ra. Mộ Dung Tuyết vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự lo lắng.

Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, người vốn dĩ đang ngồi cạnh Mộ Dung Tuyết, bất ngờ đứng bật dậy. Nàng không nói một lời nào, chỉ tiến lên một bước, chắn trước Tạ Trần. Hành động của nàng vừa dứt khoát, vừa bất ngờ, khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Vóc dáng nhỏ bé của nàng, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ lay động, dường như muốn che chắn cho một ngọn núi cao cả. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, mà thay vào đó là sự kiên định lạ thường và một nỗi buồn sâu sắc, như thể nàng đang nhìn thấy bóng dáng của chính mình trong quá khứ, hoặc bóng dáng của một bi kịch chung.

Khi Liễu Thanh Phong định tiếp tục công kích, lời nói đã tắc nghẹn trong cổ họng hắn. Hồ Ly Nữ cất tiếng, giọng nàng từ ban đầu hơi run rẩy, nhưng rồi trở nên mạnh mẽ, rõ ràng, vang vọng khắp không gian nhỏ bé của quán trọ, át đi cả tiếng củi cháy lách tách và tiếng gió đêm se lạnh bên ngoài.

"Ngươi nói ta là yêu, ngươi nói Tạ Trần ca ca mê hoặc lòng người." Hồ Ly Nữ nói, giọng nàng không còn chút e dè. "Nhưng ngươi có biết, ta đã từng là một con yêu quái chỉ biết tranh giành linh khí, chỉ biết sợ hãi cái chết, chỉ biết theo đuổi sức mạnh hư vô để kéo dài sự tồn tại! Ta đã từng là kẻ 'mất người' trước cả khi có được hình người, bởi vì ta không có gì ngoài bản năng và nỗi sợ hãi." Nàng kể, ánh mắt như xuyên thấu vào tâm can Liễu Thanh Phong, chạm đến cả những lớp áo giáp kiên cố nhất của hắn. Những lời nàng nói không phải là lý lẽ cao siêu, mà là lời tự sự từ tận đáy lòng, từ chính kinh nghiệm sống của một yêu tộc đã từng chìm đắm trong bản năng sinh tồn. Nàng không ngại ngần phơi bày quá khứ của mình, một quá khứ đầy tham lam và sợ hãi, một quá khứ mà nàng giờ đây nhìn nhận là sự đánh mất chính mình, dù chưa từng có được nhân tính.

"Ta đã từng cho rằng, chỉ cần có đủ linh khí, đủ sức mạnh, ta sẽ được trường sinh, sẽ không còn phải sợ hãi những kiếp nạn của yêu tộc." Hồ Ly Nữ tiếp tục, giọng nàng càng lúc càng thêm kiên định. "Nhưng rồi, ta nhận ra rằng, dù có được sức mạnh, ta vẫn trống rỗng, ta vẫn cô độc. Ta chỉ là một con yêu quái biết biến hóa, nhưng không biết sống. Ta chỉ là một sinh linh đang tồn tại, nhưng không hề 'sống' một cách trọn vẹn, chân thực." Nàng nhắm mắt lại một thoáng, như để tái hiện lại những ký ức u tối của mình, những tháng ngày bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt và truy cầu sức mạnh.

"Cho đến khi ta gặp Tạ Trần ca ca." Nàng mở mắt, nhìn thẳng vào Tạ Trần bằng ánh mắt đầy sự biết ơn và ngưỡng mộ, rồi lại quay sang Liễu Thanh Phong. "Anh ấy không cho ta sức mạnh, không dạy ta pháp thuật. Anh ấy chỉ dạy ta cách sống, cách cảm nhận niềm vui của một bữa ăn đơn bạc, sự ấm áp của tình bạn, nỗi buồn khi chứng kiến sự chia ly của những người phàm trần. Anh ấy dạy ta rằng sống không phải là trường sinh bất tử, mà là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, giữ lấy nhân tính của mình, dù chỉ là một con yêu quái nhỏ bé." Giọng nàng ngân vang, không chỉ là lời nói, mà còn là lời chứng thực cho một sự chuyển hóa sâu sắc. Tạ Trần, ngồi sau lưng nàng, khẽ đặt bàn tay lên vai nàng một cách nhẹ nhàng, một cử chỉ kh��ng lời nhưng đầy sự tán thưởng và thấu hiểu, như thể hắn hoàn toàn đồng điệu với những gì nàng đang trải qua. Hơi ấm từ bàn tay hắn lan tỏa, truyền thêm sức mạnh cho nàng.

"Ngươi nói tu sĩ phải mạnh để cứu thế." Hồ Ly Nữ nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt nàng sắc bén hơn bao giờ hết, như lưỡi dao xuyên thấu những định kiến. "Nhưng các ngươi đã cứu được gì khi chính các ngươi lại mất đi điều quý giá nhất: lòng người? Cái giá của 'trường sinh' mà các ngươi theo đuổi là sự cô độc, là sự vô cảm. Các ngươi gác bỏ tình cảm, đoạn tuyệt phàm trần, chỉ để truy cầu một thứ sức mạnh hư vô, một sự bất tử vô vị. Đó chẳng phải là 'mất người' sao? Một thế giới được cứu rỗi bởi những kẻ vô cảm, liệu đó có còn là một thế giới đáng sống?" Nàng không chỉ phản bác, mà còn chất vấn, đặt ra một câu hỏi đầy tính triết lý, buộc Liễu Thanh Phong phải đối diện với sự thật phũ phàng mà hắn vẫn luôn né tránh.

"Còn 'Đạo Nhân Gian' của Tạ Trần ca ca, dù không có sức mạnh kinh thiên động địa, không hứa hẹn trường sinh bất tử, nhưng nó đã cứu rỗi linh hồn ta, cho ta một kiếp sống có ý nghĩa hơn bất kỳ loại 'trường sinh' nào của các ngươi!" Nàng kết thúc, giọng nói tràn đầy niềm tin và sự tự hào. Đôi tai cáo của nàng hơi vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ phẩy, như thể đang khẳng định một chân lý giản dị nhưng hùng hồn.

Liễu Thanh Phong lùi lại một bước, ánh mắt hắn kinh ngạc đến tột độ. Vẻ mặt hắn từ tức giận chuyển sang sửng sốt, rồi bối rối tột cùng. "Ngươi... một con yêu quái... lại dám nói những lời như vậy..." Hắn lầm bầm, như không thể tin vào tai mình. Những lời của Hồ Ly Nữ, một con yêu tộc mà hắn vốn khinh thường, lại có sức mạnh công phá đạo tâm của hắn mạnh mẽ hơn bất kỳ kiếm khí hay thần thông nào. Hắn luôn tin rằng yêu ma là dị loại, là bản năng, không có tri thức, không có nhân tính. Nhưng nàng lại đang đứng đó, dùng chính kinh nghiệm của mình để phản bác lại mọi định kiến của hắn, và thậm chí còn chỉ ra sự "mất người" trong chính giới tu sĩ.

Sự im lặng bao trùm quán trọ, chỉ còn tiếng c��i cháy lách tách và tiếng gió đêm luồn qua khe cửa. Lăng Nguyệt Tiên Tử vô thức siết chặt Nguyệt Quang Trâm đến mức khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt nàng nhìn Hồ Ly Nữ với sự ngạc nhiên tột độ, rồi lại nhìn Tạ Trần với một tia sáng khó hiểu. Nàng thấy được trong lời nói của Tiểu Cửu một sự thật không thể chối cãi, một sự thật mà nàng cũng đã từng cảm nhận được trong những năm tháng dài cô độc tu luyện. Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đều sững sờ, ánh mắt họ dán chặt vào Hồ Ly Nữ, như thể lần đầu tiên nhìn thấy nàng. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng một tiểu yêu tinh tinh nghịch như Tiểu Cửu lại có thể nói ra những lời lẽ sâu sắc và mạnh mẽ đến vậy. Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy tán thưởng. Hắn biết, hạt mầm "Nhân Đạo" đã được gieo vào một mảnh đất màu mỡ, và nó đang nảy nở, không chỉ trong lòng phàm nhân, mà còn trong cả những sinh linh mà thế gian vẫn luôn coi là dị loại.

Đêm đã khuya, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, chiếu rọi ánh sáng bạc lên Mộc Diệp Thôn. Không khí se lạnh của đêm khuya càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch và nặng nề trong quán trọ. Liễu Thanh Phong vẫn đứng đó, như một pho tượng, ánh mắt hắn trống rỗng, không còn chút kiêu ngạo hay tức giận nào. Hắn không chỉ bị lung lay đạo tâm, mà còn bị chính những lời lẽ chân thành từ một yêu tộc làm cho choáng váng. Hắn đã đến để tìm kiếm sự xác nhận, nhưng những gì hắn nhận được lại là một sự phủ nhận mạnh mẽ nhất cho con đường mà hắn đã chọn. Hồ Ly Nữ, với sự kiên định của mình, đã không chỉ bảo vệ Tạ Trần, mà còn bảo vệ một lý tưởng, một con đường mới cho thế giới đang mục ruỗng. Ánh mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, khi nhìn về phía Tạ Trần và Hồ Ly Nữ, giờ đây đã không còn sự bối rối hay hoài nghi. Thay vào đó, một quyết định vô hình, mạnh mẽ đang dần hình thành trong tâm trí họ, một quyết định sẽ định đoạt con đường của họ trong kỷ nguyên hỗn loạn sắp tới. Ngọn lửa hoài nghi đã được nhóm lên, và giờ đây, lời lẽ của một tiểu yêu đã thổi bùng ngọn lửa ấy thành một ngọn đuốc, soi sáng con đường "Nhân Đạo", không chỉ cho phàm nhân, mà còn cho cả những sinh linh đã từng lạc lối trong mê cung của sức mạnh và sự bất tử.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free