Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 493: Bóng Cây Cổ Thụ: Luận Đạo Nhân Gian

Ánh hoàng hôn đã tắt, trả lại không gian cho màn đêm buông xuống, nhưng những lời Tạ Trần nói vẫn còn vang vọng, lay động tâm can của những người lữ hành. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn chìm trong sự trầm tư, lòng dạ nặng trĩu những suy tư rối bời. Câu hỏi về ý nghĩa của tu vi, về cái giá của sự bất tử, và con đường cứu thế thực sự là gì, cứ xoáy sâu vào tâm trí họ, như một dòng nước xiết không ngừng xô đẩy những tảng đá đã ngỡ vững bền.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, đoàn người Tạ Trần đã dừng chân dưới tán một cây cổ thụ vĩ đại trong Rừng Thanh Phong. Nơi đây, không khí trong lành đến lạ, mang theo hơi ẩm của đất, mùi thơm của lá mục và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo tựa bản giao hưởng của tự nhiên, tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Dưới tán cây, những tia nắng vàng óng len lỏi qua tầng lá dày, nhảy múa trên thảm cỏ xanh mướt, vẽ nên những vệt sáng huyền ảo. Bầu không khí mát mẻ, dễ chịu, như muốn gột rửa mọi ưu phiền.

Mộ Dung Tuyết nhanh nhẹn nhóm một đống lửa nhỏ, khói nhẹ bay lên, mang theo mùi củi khô cháy thoang thoảng. Nàng khéo léo chuẩn bị bữa sáng đơn giản, nhưng đầy đủ dinh dưỡng, đôi tay thoăn thoắt mà ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn sang Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nàng hiểu rõ những dao động trong lòng họ, bởi lẽ, những nghi vấn đó không ít lần cũng từng quẩn quanh trong tâm trí nàng. Tiểu Cửu, với bản tính hiếu động của loài hồ ly, không chịu ngồi yên một chỗ. Nàng ta lon ton chạy quanh những bụi cây, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên nghe ngóng, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy theo từng bước chân, tìm kiếm những trái cây dại chín mọng. Nàng ta thỉnh thoảng lại reo lên vui vẻ khi tìm thấy một bụi mâm xôi chín đỏ, mang về mời mọi người, vẻ mặt rạng rỡ như thể vừa khám phá ra một kho báu.

Tạ Trần ngồi tựa lưng vào thân cây cổ thụ, trong tay là một cuốn sách cũ đã sờn gáy. Hắn không đọc nhanh, mà từ tốn lật từng trang, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ, như đang nghiền ngẫm một đạo lý vô hình. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, dường như mọi hỗn loạn bên ngoài, mọi suy tư của người khác đều không thể chạm đến được thế giới nội tâm của hắn. Hắn là một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường, một phàm nhân giữa cõi tiên hiệp đang dần tan rã.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện Tạ Trần, bạch y của nàng hòa vào màu nắng sớm, nhưng vẻ mặt lại ẩn chứa một nỗi ưu tư không dễ gì xua tan. Nàng khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm đeo bên hông, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một vật kỷ niệm, một lời nhắc nhở về con đường nàng đã chọn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày toát lên vẻ uy nghiêm và lạnh lùng, giờ đây lại lộ rõ sự bối rối và giằng xé. Nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt dò xét, nhưng cũng đầy sự tò mò và khao khát tìm kiếm câu trả lời. Những lời lẽ của Tạ Trần ở Thôn Vân Sơn, về 'nhân quả', về sự thấu hiểu; rồi những lời hắn đáp trả Liễu Thanh Phong, về 'mất người' và ý nghĩa của tu tiên, cứ như những hạt mầm gieo vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn nàng, khiến những hoài nghi đã ngủ yên bấy lâu nay bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo, vào sức mạnh tu vi, vào sự bất tử. Nhưng rồi, chính nàng cũng cảm thấy sự mệt mỏi, sự cô độc khi càng bước sâu vào con đường tiên đạo. Cái giá của sự bất tử, đôi khi chính là sự xa cách với những giá trị nhân sinh, với những cảm xúc phàm tục mà nàng đã cố gắng chôn vùi. Nàng tự hỏi, liệu mình có đang dần 'mất người' như lời Tạ Trần nói?

Dương Quân, tuấn tú thư sinh, giờ đây vẻ mặt lại đầy u sầu, ngồi bên cạnh Lăng Nguyệt. Hắn nắm chặt tay, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không, không biết đang suy nghĩ điều gì. Nhiệt huyết và lý tưởng từng bừng cháy trong hắn, niềm tin vào chính đạo, vào việc tu sĩ phải gánh vác sứ mệnh cứu thế, giờ đây đã bị lung lay dữ dội. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự khinh miệt của các tu sĩ đối với phàm nhân. Và đặc biệt, sự cố chấp, sự bế tắc trong tư tưởng của Liễu Thanh Phong, một người từng được hắn vô cùng kính trọng, đã khiến hắn thất vọng sâu sắc. Hắn tự hỏi, liệu có phải con đường mà các tông môn đang theo đuổi, thực sự đã đi vào ngõ cụt? "Liệu chúng ta có đang đi sai đường không? Liệu những gì chúng ta theo đuổi bấy lâu, có thực sự là con đường đúng đắn để cứu vãn thế giới này?" Câu hỏi mà hắn đã thốt ra đêm qua, giờ đây vẫn còn vang vọng trong tâm trí, không ngừng xoáy vào đạo tâm của hắn.

Tạ Trần dường như cảm nhận được những ánh mắt, những suy tư đang hướng về mình. Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua từng người, rồi dừng lại ở Lăng Nguyệt và Dương Quân, không nói một lời, nhưng như có vô vàn điều muốn nói. Hắn chỉ nh���ch môi cười nhẹ, một nụ cười ẩn ý, rồi lại cúi xuống cuốn sách. Cả đoàn người chìm trong sự yên tĩnh, bình yên đến lạ thường, nhưng ẩn sâu bên trong, một dòng chảy vô hình của những tư tưởng, những hoài nghi đang cuộn trào mạnh mẽ. Họ đang ở một ngã rẽ lớn, và mỗi người đều đang tìm kiếm câu trả lời cho riêng mình.

***

Rừng Thanh Phong, giữa trưa. Ánh nắng đã lên cao, xuyên thẳng qua tán lá cổ thụ, tạo thành những đốm sáng rực rỡ trên mặt đất. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi mát của cây cỏ, nhưng bầu không khí bỗng trở nên nặng nề hơn, như có một áp lực vô hình đang đè nén. Tiếng chim hót líu lo chợt im bặt, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua lá cây như một lời thì thầm cảnh báo.

Bất chợt, một bóng người xuất hiện từ phía sâu trong rừng, bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một luồng kiếm khí sắc bén, như muốn xé toạc không gian yên bình vốn có. Đó chính là Liễu Thanh Phong, tu sĩ từ Thái Huyền Tông. Hắn không còn vẻ kiêu ngạo, khinh khỉnh như đêm qua. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt sáng như sao giờ đây lại phức tạp đến lạ, vừa có sự bối rối, vừa có sự kiên định đến khó tả. Hắn vận một bộ đạo bào màu xanh thẫm, lưng mang Bích Lạc kiếm, từng bước chân chậm rãi tiến về phía đoàn người Tạ Trần.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lập tức đứng dậy, ánh mắt cảnh giác. Mộ Dung Tuyết cũng ngừng tay, nắm chặt con dao nhỏ. Chỉ có Tạ Trần vẫn ngồi yên, đặt cuốn sách cũ xuống bên cạnh, ngẩng đầu nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu. Tiểu Cửu thì hơi rụt rè núp sau lưng Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo khẽ cụp xuống.

Liễu Thanh Phong dừng lại cách Tạ Trần vài bước, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn xuyên thấu tâm can của đối phương.

"Tạ Trần," hắn trầm giọng, không còn vẻ ngạo mạn của kẻ bề trên, mà thay vào đó là một sự nghiêm túc đến lạ. Giọng điệu của hắn không phải là thách thức, mà là một sự chất vấn, một khao khát được giải đáp. "Ta cần ngươi giải đáp. Con đường Nhân Đạo của ngươi, rốt cuộc là gì? Ngươi thật sự tin rằng phàm nhân có thể cứu vãn thế giới này sao, khi sức mạnh của chúng sinh yếu ớt như vậy? Khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, Ma Chủ Cửu U rình rập, thì chỉ có tu vi, chỉ có sức mạnh mới là chân lý!"

Tạ Trần khẽ nhếch môi, một nụ cười nhẹ ẩn chứa sự thấu hiểu. Hắn không vội trả lời, mà chỉ từ tốn rót một chén trà nóng từ ấm trà Mộ Dung Tuyết vừa pha, đặt lên một tảng đá nhỏ bên cạnh, ý mời.

"Liễu huynh đến, hẳn không phải chỉ để lặp lại những lời đã nói đêm qua." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Mời Liễu huynh ngồi xuống, dùng chút trà. Đường xa vất vả, nóng giận chỉ thêm tổn hại tinh thần."

Liễu Thanh Phong ngập ngừng một lát, rồi ánh mắt hắn lướt qua chén trà, cuối cùng vẫn quyết định không ngồi xuống. Hắn vẫn đứng đó, như một ngọn kiếm dựng thẳng giữa đất trời, nhưng áp lực từ hắn đã giảm đi nhiều.

"Ta đến không phải để uống trà." Liễu Thanh Phong đáp, giọng vẫn đầy kiên định. "Ta đã suy nghĩ cả đêm qua. Những lời ngươi nói, tuy hoang đường, nhưng lại khiến ta không thể bình tâm. Ngươi nói rằng tu tiên là 'mất người', rằng Thiên Đạo suy yếu là do 'nhân' đã gieo từ những chấp niệm sai lầm. Vậy, rốt cuộc cái 'nhân' ấy là gì? Và con đường của ngươi, cái gọi là 'Nhân Đạo' ấy, có gì cao siêu hơn việc cầu mong sức mạnh để bảo vệ thế gian?"

Tạ Trần thở dài nhẹ, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. "Liễu huynh à, cứu thế không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến ý chí. Sức mạnh, tự thân nó không có thiện ác. Nhưng ý chí, và cái giá mà người ta chấp nhận để có được sức mạnh đó, mới là điều đáng để bàn."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Cái giá của tu tiên, có phải là đánh đổi chính bản thân mình? Ngươi tu luyện vì điều gì, Liễu huynh? Vì muốn bảo vệ chúng sinh? Vì muốn trường sinh bất tử? Hay vì muốn siêu thoát khỏi vòng luân hồi?"

Liễu Thanh Phong cau mày, không khí xung quanh hắn dường như cũng trở nên lạnh lẽo hơn một chút. "Đương nhiên là để bảo vệ chúng sinh, bảo v��� đạo lý. Tu sĩ chúng ta thề nguyện chống lại Ma Chủ, chống lại sự hỗn loạn. Nếu không có tu vi cao thâm, làm sao có thể làm được điều đó?"

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt vẫn bình thản. "Ta hiểu. Đó là một ý chí cao cả. Nhưng, để có được tu vi cao thâm đó, ngươi đã phải đánh đổi những gì? Ngươi phải đoạn tuyệt thất tình lục dục, phải vứt bỏ những ràng buộc phàm trần, phải quên đi những ký ức đau buồn, thậm chí là cả những niềm vui nhỏ bé của cuộc sống. Ngươi phải biến mình thành một cỗ máy tu luyện, một đạo kiếm chỉ biết tiến về phía trước, không còn biết đến nghi ngờ, không còn biết đến hối tiếc."

"Đó là sự trưởng thành!" Liễu Thanh Phong lập tức phản bác, giọng nói sắc bén như kiếm khí. "Đó là sự siêu thoát! Phàm nhân bị trói buộc bởi vô vàn chấp niệm, bởi những cảm xúc yếu đuối. Chỉ khi đoạn tuyệt chúng, tu sĩ mới có thể đạt đến cảnh giới cao nhất, mới có thể nhìn thấu thiên địa, mới có thể gánh vác đại nghĩa!"

"Và đó chính là cái 'mất người' mà ta nói." Tạ Trần không nao n��ng, ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng, nhưng lời lẽ lại sắc bén như lưỡi dao. "Một tu sĩ mất đi cảm xúc, mất đi ký ức về gia đình, quên đi lý do vì sao mình tu luyện, liệu còn là một con người? Sức mạnh đó, để làm gì, khi bản thân đã trở thành một thứ xa lạ? Ngươi nói vì muốn bảo vệ chúng sinh, nhưng ngươi lại đoạn tuyệt với chính chúng sinh trong bản thân mình. Ngươi muốn bảo vệ đạo lý, nhưng đạo lý đó lại yêu cầu ngươi phải chối bỏ cội nguồn của đạo lý – chính là sự lương thiện, tình yêu thương, và nỗi đau của con người."

Liễu Thanh Phong im lặng, đôi mắt hắn dao động. Hắn muốn phản bác, nhưng những lời Tạ Trần nói lại chạm đến những góc khuất trong tâm hồn hắn, những điều mà hắn đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Hắn nhớ đến những đồng môn đã 'mất người', những người đã trở thành những pho tượng sống, chỉ biết tu luyện và chiến đấu, không còn một chút nhân tình. Hắn nhớ đến chính bản thân mình, những lúc cảm thấy cô độc, trống rỗng trong con đường tu tiên vô tận.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lắng nghe, trong lòng họ cũng dấy lên những cảm xúc tương tự. Đặc biệt là Lăng Nguyệt, nỗi sợ 'mất người' đã từng ám ảnh nàng, và lời Tạ Trần nói như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức những nỗi sợ đó trở lại.

***

Cuộc luận đạo tiếp tục diễn ra dưới tán cây cổ thụ, trong không gian tĩnh lặng của Rừng Thanh Phong. Ánh nắng chiều tà bắt đầu yếu dần, nhuộm vàng cảnh vật bằng một gam màu trầm buồn, gợi lên cảm giác bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn. Gió vẫn thổi, tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của thời gian, chứng kiến cuộc tranh luận giữa một phàm nhân và một tu sĩ, giữa hai con đường, hai triết lý tưởng chừng không bao giờ có thể giao thoa.

Tạ Trần và Liễu Thanh Phong ngồi đối diện nhau, giữa họ là chén trà vẫn còn bốc hơi nghi ngút, như một biểu tượng cho sự tĩnh lặng bên ngoài và sự sôi sục bên trong. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như có thể nhìn thấu mọi chấp niệm trong lòng đối phương. Hắn dùng những ví dụ thực tế, những câu chuyện nhỏ nhặt từ cuộc sống phàm nhân, để minh chứng cho giá trị của nhân tính.

"Ngươi từng thấy một người mẹ mất con chưa, Liễu huynh?" Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, nhưng lại mang một sức nặng vô hình. "Nỗi đau của nàng, tuyệt vọng của nàng, đó có phải là yếu đuối? Hay đó là minh chứng cho tình yêu vô bờ bến, một sợi dây kết nối linh hồn mà tu vi cao thâm cũng không thể cắt đứt?"

Liễu Thanh Phong im lặng, nét mặt hắn lộ rõ sự dao động. Hắn là tu sĩ, đã đoạn tuyệt tình cảm, nhưng những hình ảnh Tạ Trần gợi ra vẫn khiến tâm trí hắn không thể hoàn toàn thờ ơ.

"Một người nông phu, cả đời gắn bó với mảnh đất khô cằn, vui sướng khi vụ mùa bội thu, đau khổ khi hạn hán hoành hành. Niềm vui và nỗi buồn đó, có phải là sự tầm thường, hay là sự trọn vẹn của một kiếp người?" Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, như muốn họ cũng cùng suy ngẫm. "Tu tiên càng cao, ngươi càng dễ đánh mất những điều đó. Ngươi sẽ thấy cuộc đời phàm nhân là vô nghĩa, những cảm xúc là gông cùm. Ngươi sẽ biến thành một cỗ máy vô cảm, một đạo kiếm chỉ biết chém giết, mà quên mất mình đang bảo vệ điều gì, và vì ai."

Liễu Thanh Phong hít một hơi sâu, kiếm khí quanh thân hắn khẽ rung động, như muốn xua đi những lời lẽ đang làm lung lay đạo tâm của hắn. "Không có sức mạnh, ngươi sẽ không thể bảo vệ bất cứ thứ gì. Lòng nhân từ mà không có sức mạnh chỉ là sự yếu đuối. Ma Chủ Cửu U không quan tâm đến tình yêu thương, hắn chỉ biết hủy diệt. Nếu chúng ta không trở nên mạnh mẽ, không hy sinh những cảm xúc nhất thời, thì ai sẽ ngăn cản hắn? Ai sẽ cứu vãn thế giới này?"

"Vậy ngươi có từng nghĩ, sức mạnh đến từ đâu?" Tạ Trần hỏi lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn một chút. "Có phải từ niềm tin vào con người, vào những điều nhỏ bé nhất mà chúng ta muốn bảo vệ? Niềm tin vào một nụ cười của trẻ thơ, vào ánh mắt của người thân, vào hương vị của bữa cơm đạm bạc. Chính những điều đó, những điều tưởng chừng yếu ớt ấy, lại là cội nguồn của ý chí kiên cường nhất, là lý do ��ể một con người dám đứng lên, dám chiến đấu, thậm chí là hy sinh."

"Sức mạnh của 'Nhân Đạo' không nằm ở việc hủy diệt hay xây dựng vật chất, mà nằm ở việc hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người, trong mối quan hệ giữa con người với nhau, và giữa con người với thế giới." Tạ Trần trầm tư. "Khi con người thấu hiểu nhau, khi họ cùng chung một ý chí, thì sức mạnh đó mới là vô địch. Sức mạnh của sự đoàn kết, của sự thấu cảm, của tình yêu thương. Đó là thứ mà tu vi cao thâm nhất cũng không thể mua được, nhưng lại là nền tảng cho mọi sự tồn tại."

Liễu Thanh Phong không nói gì, hắn chỉ cúi đầu, ánh mắt nhìn vào lòng bàn tay mình, như đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời. Giữa sự tĩnh lặng của rừng cây, hắn cảm thấy đạo tâm của mình đang chấn động dữ dội. Những lời Tạ Trần nói không phải là những lời lẽ hoa mỹ, cũng không phải là những phép màu tiên thuật, nhưng lại có một sức mạnh to lớn, trực tiếp công phá vào những niềm tin đã được hun đúc bấy lâu nay của hắn. Hắn luôn tin rằng chỉ có sức mạnh mới giải quyết được mọi chuyện, nhưng Tạ Trần lại chỉ ra rằng, sức mạnh đó có thể là một lưỡi dao hai lưỡi, có thể cứu rỗi, nhưng cũng có thể hủy hoại chính bản thân người sử dụng nó.

Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Liễu Thanh Phong. Trong lời nói của Tạ Trần, nàng thấy được bóng dáng của chính mình, của những nỗi sợ thầm kín, của sự cô độc mà nàng đã phải chịu đựng trên con đường tu tiên. Nàng cũng từng đoạn tuyệt tình cảm, cũng từng cho rằng đó là sự siêu thoát. Nhưng rồi, nàng lại cảm thấy trống rỗng, vô vị. Nàng tự hỏi, liệu mình có đang thực sự "mất người" mà không hề hay biết?

Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt hắn dao động không ngừng. Hắn băn khoăn về con đường mình đã chọn, về những gì hắn đã tin tưởng bấy lâu. Hắn là một người chính trực, nhiệt huyết, nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm hoài nghi lớn lao. Hắn bắt đầu nhìn nhận lại những hành động của các tông môn, nhìn lại sự khinh miệt của họ đối với phàm nhân, và tự hỏi, liệu đó có phải là hệ quả của việc 'mất người'?

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần với ánh mắt thấu hiểu và ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng vốn là một y sư, tâm niệm cứu người, nên lời lẽ của Tạ Trần về giá trị nhân sinh càng khiến nàng cảm thấy đồng điệu. Tiểu Cửu, tuy không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và sức thuyết phục trong giọng nói của Tạ Trần, khiến nàng cũng yên lặng lắng nghe, không còn chạy nhảy lung tung.

Chiều tà dần buông, ánh nắng cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm. Cuộc luận đạo tạm lắng xuống, không có người thắng kẻ thua rõ ràng. Liễu Thanh Phong đứng dậy, ánh mắt hắn vẫn còn sự bối rối, sự hoài nghi, nhưng sâu thẳm hơn, còn có một tia sáng của sự suy ngẫm. Hắn nhìn Tạ Trần một lần cuối, không nói thêm lời nào, rồi xoay người, lặng lẽ bước đi, bóng dáng hắn dần khuất sau những rặng cây, mang theo những lời lẽ của phàm nhân, và một đạo tâm đã lung lay dữ d���i.

Tạ Trần nhìn theo bóng Liễu Thanh Phong, khẽ thở dài. Hắn biết, một cuộc tranh luận không thể thay đổi ngay lập tức niềm tin đã được hun đúc hàng nghìn năm. Nhưng, hạt mầm đã gieo, và sự hoài nghi chính là bước đầu tiên để tìm kiếm một chân lý mới. Cuộc đối đầu này, không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu. Ngọn lửa hoài nghi đã được nhóm lên trong lòng một tu sĩ chính phái, báo hiệu rằng, con đường của 'Nhân Đạo' sẽ không còn chỉ là tiếng nói của một phàm nhân đơn độc, mà sẽ dần lan tỏa, lay động cả thế giới tu tiên đang cố chấp vào những lý tưởng cũ kỹ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn ngồi đó, ánh mắt họ hướng về Tạ Trần, trong lòng đã có một quyết định vô hình đang dần thành hình, một quyết định sẽ định đoạt con đường của họ trong kỷ nguyên hỗn loạn sắp tới.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free