Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 499: Dưới Ánh Sao Đêm: Bất An Của Tuyết

Gió đêm se lạnh thổi qua đỉnh Thiên Đăng Sơn, mang theo hơi sương mỏng manh vương vấn trên từng tán cây cổ thụ. Dưới chân núi, đoàn người của Tạ Trần đã hạ trại đơn giản. Một đống lửa nhỏ cháy leo lét giữa màn đêm, thỉnh thoảng lại văng ra vài đốm than hồng, chiếu sáng lờ mờ những gương mặt đã chìm vào giấc ngủ. Hầu hết mọi người đều đã yên giấc sau một ngày dài di chuyển và những biến cố đầy xúc cảm ở Thôn Khô Héo. Chỉ có vài bóng người còn trằn trọc, tâm tư chưa thể yên ổn.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc đã sờn nhẹ, lặng lẽ rời khỏi chiếc lều vải đơn sơ. Nàng bước đi trên nền đất ẩm ướt, đôi chân trần cảm nhận rõ sự mát lạnh từ sương đêm. Gương mặt nàng, vốn đã toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, giờ đây lại càng thêm phần suy tư, u ám dưới ánh trăng tròn vằng vặc. Nàng không biết mình đang tìm kiếm điều gì, chỉ biết rằng sâu thẳm trong lòng có một sự bất an lớn lao đang gặm nhấm. Những lời của Tạ Trần dành cho Lăng Nguyệt Tiên Tử đêm qua, về cái giá của sự trường sinh, về bản chất của sự sống, về việc đánh mất nhân tính khi truy cầu cảnh giới, vẫn văng vẳng bên tai nàng, xoáy sâu vào những hoài nghi đã được gieo mầm từ Thôn Khô Héo.

Nàng đi lướt qua nơi Dương Quân đang say ngủ, gương mặt hắn vẫn còn vương vẻ mệt mỏi nhưng cũng lộ rõ sự thanh thản hiếm có. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cuộn tròn bên cạnh hắn, chiếc đuôi lông trắng muốt như một đụn tuyết nhỏ, tiếng thở đều đều. Cảnh tượng bình yên ấy lại càng khiến lòng Mộ Dung Tuyết thêm dậy sóng. Bình yên, một thứ xa xỉ mà nàng, một tu sĩ đã trải qua vô số sinh tử, lại chưa bao giờ thực sự nếm trải.

Ánh mắt nàng dừng lại ở một bóng hình thanh thoát, vẫn ngồi trầm ngâm cách đó không xa, tựa vào một tảng đá lớn. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vẫn mặc bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông xõa trên vai, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lại có vẻ tiều tụy, đôi mắt phượng sắc bén đã mất đi phần nào sự uy nghiêm thường thấy, chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm. Chiếc Nguyệt Quang Trâm, biểu tượng của quá khứ, vẫn nằm gọn trong tay nàng, ánh bạc lấp lánh dưới trăng như một giọt lệ. Lăng Nguyệt không tu luyện, cũng không ngủ, chỉ đơn thuần là hiện hữu, chìm đắm trong thế giới nội tâm của riêng mình. Mộ Dung Tuyết chợt cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ với vị Tiên tử lạnh lùng này, một sự đồng điệu của những kẻ đang lạc lối giữa con đường mình đã chọn và những gì mình đã đánh mất.

Xa hơn một chút, dưới một gốc cây cổ thụ to lớn, thân cây sần sùi với những rễ cây ăn sâu vào lòng đất như những con mãng xà khổng lồ, là Tạ Trần. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh trăng càng thêm phần nhợt nhạt. Hắn chỉ đơn giản ngồi tựa vào thân cây, đôi mắt sâu thẳm mở to, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao. Hắn không tu hành, không dùng linh khí, không tạo ra bất kỳ động tĩnh nào, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang một cảm giác vững chãi đến lạ thường. Như thể hắn là một phần của núi non, của cây cối, của chính mảnh đất này.

Mộ Dung Tuyết tìm một chỗ ngồi tĩnh lặng trên một mỏm đá nhô ra, cách xa đống lửa, nơi gió thổi rì rào qua những cành cây, mang theo mùi cây cỏ thoang thoảng cùng hương trầm yếu ớt từ ngôi miếu đá nhỏ trên đỉnh núi. Bầu không khí thanh tịnh, yên bình bao trùm lấy không gian, nhưng trong lòng nàng lại là một cơn bão tố không ngừng. Nàng ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, vô số vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý rải rác trên tấm màn nhung đen. Nhưng những ngôi sao ấy, vốn từng là biểu tượng của sự vĩnh hằng và những cảnh giới cao xa mà nàng khao khát, giờ đây lại có vẻ xa vời, lạnh lẽo đến nao lòng.

"Liệu con đường này, ta đã chọn, có thực sự là của ta? Hay chỉ là một ảo ảnh của quyền năng và bất tử?" – Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí nàng, không ngừng vang vọng. Từ thuở thiếu thời, nàng đã được dạy dỗ về sự vĩ đại của con đường tu tiên, về những cảnh giới vô thượng, về sự trường sinh bất tử. Nàng đã tin tưởng tuyệt đối vào nó, đã dốc hết tâm sức để theo đuổi. Từng bước, từng bước, nàng leo lên những bậc thang của tu vi, từ Luyện Khí đến Trúc Cơ, từ Kim Đan đến Nguyên Anh, rồi Hóa Thần. Mỗi lần thăng cấp, nàng lại cảm thấy mình gần hơn với Thiên Đạo, gần hơn với sự hoàn mỹ. Nhưng càng lên cao, nàng lại càng cảm thấy một sự trống rỗng khó tả.

Nàng nhớ lại những đồng môn, những trưởng bối mà nàng từng ngưỡng mộ. Có người vì truy cầu cảnh giới mà từ bỏ gia đình, tình yêu, thậm chí là danh dự. Có người vì muốn đột phá mà tự nhốt mình trong bế quan hàng trăm năm, khi xuất quan thì nhận ra thế sự đã đổi thay, người thân đã hóa thành cát bụi. Những người đó, tuy có được sức mạnh vô song, nhưng ánh mắt lại vô hồn, cảm xúc thờ ơ như pho tượng đá. Đó chính là cái gọi là "mất người" mà Tạ Trần vẫn thường nhắc đến.

"Lăng Nguyệt... nàng ấy đã đánh đổi những gì để có được thứ sức mạnh này? Và ta, ta đã mất đi bao nhiêu?" – Mộ Dung Tuyết thầm nhủ. Nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đó, chìm trong nỗi đau của những ký ức, nàng chợt nhận ra hình ảnh của chính mình trong đó. Nàng đã đánh đổi sự hồn nhiên của tuổi trẻ, sự ấm áp của tình thân, những mối liên kết đơn giản với thế giới phàm trần để đổi lấy tu vi. Nàng đã từng tự hào về sự kiên định của mình, về việc có thể gạt bỏ mọi tạp niệm để chuyên tâm cầu đạo. Nhưng giờ đây, những "tạp niệm" ấy lại trở thành những thứ quý giá nhất mà nàng đã đánh mất.

Tiếng gió đêm rì rào như một lời thì thầm của vũ trụ, tiếng côn trùng kêu đêm không ngừng, và tiếng lửa lép bép từ đống lửa nhỏ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng bao trùm. Mộ Dung Tuyết cảm thấy mình cô độc đến lạ. Cô độc trong chính con đường mà mình đã chọn. Con đường ấy, tưởng chừng như dẫn đến sự giải thoát, lại đang trói buộc nàng trong một cái lồng vàng son của sức mạnh và quyền năng, nhưng lại thiếu vắng đi hơi ấm của nhân gian.

Nàng hồi tưởng lại những năm tháng tu luyện gian khổ, những mục tiêu cao cả mà sư phụ và các trưởng bối đã vẽ ra. Thành tiên, bất tử, bảo vệ chúng sinh. Những lời lẽ ấy từng là kim chỉ nam, là lý tưởng sống của nàng. Nàng đã từng tự tin rằng mình đang đi trên con đường chính nghĩa, con đường của người xuất chúng. Nàng đã từng chiến đấu với yêu ma, đã từng cứu vớt những sinh linh bé nhỏ, đã từng cảm thấy sự vĩ đại của tu vi khi có thể thay đổi vận mệnh của nhiều người. Nhưng rồi, khi càng dấn thân sâu vào thế giới tu tiên, nàng lại càng thấy sự mục ruỗng, sự tha hóa ẩn dưới vẻ hào nhoáng bên ngoài. Các tông môn tranh giành tài nguyên, tu sĩ đối xử với phàm nhân như cỏ rác, thậm chí là vật hy sinh. Quyền lực làm mù quáng nhân tâm, và Thiên Đạo suy kiệt lại càng khiến cho bản chất ấy bộc lộ rõ ràng hơn.

Rồi nàng nhớ đến Thôn Khô Héo. Một thôn làng nghèo nàn, linh khí cằn cỗi đến mức gần như không thể tu luyện. Những con người ở đó sống một cuộc sống đơn giản, lam lũ. Họ phải đối mặt với cái chết mỗi ngày, với sự khắc nghiệt của tự nhiên. Nhưng khi Tạ Trần xuất hiện, hắn không dùng pháp thuật, không dùng linh khí, mà chỉ dùng những câu chuyện, những lời nói, những sự thấu hiểu để hồi sinh tinh thần của họ. Những tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ, những giọt nước mắt chia sẻ của người lớn, sự sẻ chia giữa những người thân trong thôn. Tất cả những điều đó đều là thật, là những cảm xúc chân thật, nguyên sơ nhất của con người. Chúng đối lập hoàn toàn với sự trống rỗng mà nàng cảm thấy trong thế giới tu tiên của mình.

"Tu vi càng cao, càng xa rời nhân thế. Vậy thì thứ 'đạo' ta theo đuổi có còn ý nghĩa gì khi ta không còn là 'người' nữa?" – Mộ Dung Tuyết tự hỏi. Lời Tạ Trần nói với Lăng Nguyệt về việc tu luyện chỉ là sự truy cầu cảnh giới mà bỏ quên nhân tính, chẳng khác nào tự biến mình thành một cỗ máy vô tri, giờ đây như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong lòng nàng. Nàng đã tự biến mình thành một cỗ máy tu luyện vô tri từ bao giờ? Nàng đã cười bao nhiêu lần thật lòng? Nàng đã khóc bao nhiêu lần vì nỗi ��au của người khác, chứ không phải vì sự bất lực của chính mình?

Nàng nắm chặt bàn tay ngọc ngà, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng nàng không cảm thấy đau. Ánh mắt nàng dao động giữa sự kiên định về con đường đã đi và sự hoài nghi sâu sắc về ý nghĩa của nó. Nếu từ bỏ tất cả những gì đã xây dựng, từ bỏ tu vi, từ bỏ sức mạnh, liệu nàng có tìm lại được chính mình? Hay chỉ là một kẻ yếu đuối, một phàm nhân bình thường, dễ dàng bị đào thải bởi thế giới tàn khốc này? Một thế giới mà Ma Chủ Cửu U đang rình rập, mà Thiên Đạo đang trên bờ sụp đổ. Một thế giới mà sức mạnh là thước đo duy nhất của sự tồn tại.

Mộ Dung Tuyết khẽ chạm vào vết sẹo cũ trên cánh tay trái, một dấu vết của một trận chiến khốc liệt khi nàng còn ở Nguyên Anh kỳ. Đó là một trận chiến chống lại một con yêu thú hung tợn, nàng đã suýt bỏ mạng, nhưng cũng nhờ đó mà nàng đã đột phá, đạt đến cảnh giới Hóa Thần. Ngày đó, vết sẹo này là minh chứng cho sự dũng cảm, cho ý chí kiên cường, là niềm tự hào của một tu sĩ chân chính. Nhưng giờ đây, khi chạm vào nó, nàng chỉ cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo. Nó không còn gợi lên niềm tự hào, mà là sự nhắc nhở về cái giá mà nàng đã trả, về những phần nhân tính mà nàng đã hy sinh để có được sức mạnh này. Sức mạnh đó, liệu có còn ý nghĩa gì khi nàng dần đánh mất chính mình? Liệu có phải chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới? Và liệu nàng có phải là một trong những người đó, những người phải từ bỏ con đường cũ để mở ra tương lai?

Gió đêm vẫn thổi nhẹ, mang theo cái lạnh se của thời khắc sắp rạng sáng. Mộ Dung Tuyết quay đầu nhìn về phía Tạ Trần. Anh vẫn ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng. Hắn không hề nhúc nhích, không tu luyện, không trầm tư theo cách của tu sĩ, chỉ đơn thuần là hiện hữu, hít thở đều đều. Chính sự hiện hữu bình dị đó, không chút phô trương, lại mang một sức mạnh khó tả, một sự bình yên mà nàng chưa bao giờ tìm thấy trên con đường tu luyện của mình. Sự bình yên không đến từ sức mạnh hay cảnh giới, mà ��ến từ sự hòa hợp với vạn vật, với chính bản thân.

Nàng cảm nhận được một luồng khí tức thanh khiết từ Tạ Trần, không phải linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên sơ hơn, thuần túy hơn. Nó khiến nàng cảm thấy an toàn một cách kỳ lạ, như thể mọi lo âu, mọi trăn trở đều có thể tan biến khi ở gần hắn. Cái ý nghĩ 'từ bỏ tu vi' bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí cô, không còn là một ý tưởng điên rồ, một sự yếu đuối, mà là một cánh cửa, một con đường khả dĩ. Một con đường mà nàng, Mộ Dung Tuyết, có thể tìm lại được chính mình, tìm lại được sự trọn vẹn của một kiếp người. Dù cánh cửa ấy đáng sợ, bởi vì nó đòi hỏi nàng phải từ bỏ tất cả những gì nàng đã xây dựng, nhưng nó cũng đầy hứa hẹn, hứa hẹn về một cuộc sống chân thật hơn, ý nghĩa hơn.

Đúng lúc đó, giọng nói trầm ấm của Tạ Trần bất chợt vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn không nhìn Mộ Dung Tuyết, đôi mắt vẫn hướng về bầu trời đêm đang dần chuyển sắc. Lời nói của hắn nhẹ nhàng như tiếng gió, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân đá, chạm thẳng vào tận cùng nỗi lòng nàng: "Đôi khi, để tìm thấy thứ mình muốn, ta phải buông bỏ thứ ta đang có."

Mộ Dung Tuyết giật mình, như thể lời nói đó là dành riêng cho nàng, là đáp án cho những nghi vấn đang dày vò nàng bấy lâu. Buông bỏ? Liệu nàng có đủ dũng khí? Dũng khí để từ bỏ sức mạnh, từ bỏ cảnh giới, từ bỏ sự bất tử mà nàng đã theo đuổi cả đời? Dũng khí để trở thành một phàm nhân, một con người bình thường giữa một thế giới đang hỗn loạn?

Nàng từ từ đứng dậy, đôi mắt vẫn không rời Tạ Trần. Ánh mắt của nàng, giờ đây, không còn chỉ là sự dao động giữa hoài nghi và kiên định, mà là một tia nhìn mới, phức tạp hơn. Nó pha trộn giữa sự sợ hãi tột cùng khi đối diện với một tương lai vô định, sự quyết tâm mạnh mẽ để vượt qua chính mình, và một khao khát cháy bỏng về một cuộc sống trọn vẹn, không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ về sức mạnh và Thiên Đạo.

Chân trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng, báo hiệu một ngày mới sắp sửa ló dạng. Ánh sáng bình minh yếu ớt, dịu dàng len lỏi qua những rặng núi, xua tan dần màn đêm thăm thẳm. Mộ Dung Tuyết thở hắt ra một hơi dài, như trút bỏ một gánh nặng vô hình đã đè nén nàng suốt bao nhiêu năm. Ngọn gió cuối cùng của đêm se lạnh vuốt ve mái tóc nàng, như một lời thì thầm của vũ trụ, của nhân gian, mời gọi nàng bước vào một hành trình mới. Hành trình đó, có thể sẽ không có tiên khí, không có pháp bảo, không có những cảnh giới vô thượng, nhưng chắc chắn sẽ có đủ đầy hỉ nộ ái ố, đủ đầy những rung động của một trái tim biết sống, biết yêu thương, biết kết nối. Bình minh đang lên, không chỉ xua tan bóng tối của đêm, mà còn hứa hẹn một sự khởi đầu mới, một "bình minh" trong nhận thức của Mộ Dung Tuyết, một con đường mới đang mở ra trước mắt nàng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free