Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 490: Trấn Giao Hoà: Luật Lệ Của Sự Sống Chung

Những giọt nước mắt của A Lan đã rửa trôi không chỉ những bụi bặm của ký ức, mà còn cả những lớp băng giá trong tâm hồn của Mộ Dung Tuyết. Nàng đứng đó, nhìn Tạ Trần vỗ về A Lan, nhìn những giọt lệ tuôn rơi như suối nguồn hồi sinh, và cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lên chính mình. Sức mạnh của tiên môn, những phép thuật diệu kỳ, những công pháp cao thâm mà nàng đã khổ luyện hàng trăm năm, giờ đây dường như trở nên vô dụng, thậm chí là lố bịch, trước một cảnh tượng cảm xúc thuần túy như vậy. “Sức mạnh của ta... tu vi của ta... có thể làm gì trước những giọt nước mắt này? Trước những ký ức bị lãng quên? Phép thuật chỉ có thể chữa lành thể xác, nhưng tâm hồn thì sao?” Câu hỏi đó không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một tiếng gầm gừ dữ dội từ sâu thẳm linh hồn nàng, lay động tận cùng những giá trị mà nàng từng tin tưởng. Tiên Đạo mà nàng đã theo đuổi, liệu có phải là con đường đúng đắn để cứu vãn nhân gian, hay chỉ là một chấp niệm sai lầm, đẩy con người vào vực thẳm của sự "mất người"?

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng sương, giờ cũng không giấu được sự bối rối trong ánh mắt. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn A Lan, tựa hồ đang cố gắng giải mã một câu đố khó hiểu. Khi Tạ Trần thốt ra những lời về giá trị của cảm xúc, về việc "mất người" khi mất đi khả năng cảm nhận, một luồng khí lạnh lẽo dường như chạy dọc sống lưng Lăng Nguyệt. Nàng đã từng thấy vô số tu sĩ đạt đến cảnh giới cao thâm, nhưng rồi họ trở nên thờ ơ, lãnh đạm, như những pho tượng đá không còn rung động trước hỉ nộ ái ố của thế gian. Nàng đã từng nghĩ đó là sự siêu thoát, là cảnh giới tối thượng của tu hành. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần lại gieo vào lòng nàng một hạt mầm hoài nghi, khiến nàng phải tự hỏi: Phải chăng, sự "siêu thoát" ấy chỉ là một cách nói mỹ miều cho sự "mất người"?

Đêm đó, dưới ánh trăng vằng vặc soi chiếu Mộc Diệp Thôn, không khí tĩnh mịch bao trùm, nhưng trong tâm trí mỗi người, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Tạ Trần vẫn lặng lẽ ngồi bên A Lan cho đến khi nàng thiếp đi vì kiệt sức. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm, vô số vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo, như những câu hỏi không lời về số phận của nhân gian. Các đồng hành của hắn, mỗi người một góc, cũng chìm đắm trong suy tư. Mộ Dung Tuyết không còn ghi chép, chỉ mân mê chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận dòng linh lực trong tay, nhưng lại cảm thấy nó xa lạ hơn bao giờ hết. Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những gương mặt dần hồi sinh của dân làng, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự tôn kính pha lẫn bối rối. Ngay cả Tiểu Cửu, Hồ Ly Nữ vốn hồn nhiên tinh ngh��ch, cũng trở nên trầm mặc lạ thường, đôi tai trắng muốt khẽ rũ xuống, dường như cũng cảm nhận được sự nặng nề của triết lý mà Tạ Trần vừa thốt ra.

Ngày hôm sau, khi bình minh vừa hé rạng, Tạ Trần và đoàn người rời Mộc Diệp Thôn. Dân làng, dù vẫn còn chút ngơ ngác, nhưng đã có thể nhìn họ với những ánh mắt biết ơn và lưu luyến. A Lan đứng ở cửa thôn, vẫy tay tiễn biệt, trên môi đã nở một nụ cười nhạt, nhưng đầy chân thực, không còn vẻ vô hồn như những ngày đầu. Tiếng chuông gió bằng gốm của Lão Tôn khẽ ngân vang trong làn gió sớm, như một lời hứa hẹn về sự hồi sinh.

Hành trình tiếp tục, xuyên qua những cánh rừng xanh thẳm, những ngọn đồi uốn lượn, nơi dấu vết của Thiên Đạo suy yếu càng trở nên rõ ràng hơn qua sự thưa thớt của linh khí, sự khô cằn của đất đai, hay đôi khi là những loài cây cối héo úa một cách bất thường. Những cảnh tượng đó càng khiến cho Mộ Dung Tuyết và Lăng Nguyệt Tiên Tử thêm hoài nghi về con đường tu tiên của mình. Nếu Thiên Đạo đã suy yếu đến mức này, nếu tu sĩ càng tu càng "mất người", vậy thì sự tồn tại của tiên môn còn ý nghĩa gì? Họ đi qua những làng mạc nhỏ, nơi đôi khi bắt gặp những phàm nhân còn mang vẻ mặt thờ ơ, lạnh lùng, như những bản sao thu nhỏ của Mộc Diệp Thôn trước đây, nhưng cũng có khi thấy những cộng đồng vẫn còn giữ được sự ấm áp, gắn kết, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm tối mênh mông. Tạ Trần không vội vã, hắn quan sát, lắng nghe, thỉnh thoảng lại dừng chân để giúp đỡ, để trao đổi, để hiểu thêm về bức tranh đa sắc của nhân gian. Hắn không dùng sức mạnh, chỉ dùng trí tuệ và sự thấu cảm, như một người chép sử vô hình, ghi lại những mảnh ghép của một thế giới đang dần đổi thay.

***

Sau vài ngày hành trình, đoàn người Tạ Trần cuối cùng cũng đặt chân đến một địa điểm mà hắn đã nghe nói đến trong những câu chuyện dân gian: Trấn Giao Hoà. Nằm nép mình giữa thung lũng xanh mướt, được bao bọc bởi những dãy núi đá vôi sừng sững, Trấn Giao Hoà hiện ra như một bức tranh cổ xưa, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài. Ki���n trúc của trấn mang đậm phong vị cổ kính, những ngôi nhà mái ngói âm dương trầm mặc, những con phố lát đá xanh rêu phong, những bức tường đất nện vững chãi, tất cả đều gợi lên vẻ đẹp của thời gian và sự kiên cố.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt họ khi bước qua cổng trấn, một cổng vòm bằng đá lớn đã phủ đầy dây leo, là một sự dung hòa đến kinh ngạc. Không khí trong trấn không tĩnh mịch như Mộc Diệp Thôn, mà tấp nập, ồn ào một cách dễ chịu. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng bước chân vội vã, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Nhưng điều khiến Dương Quân phải thốt lên kinh ngạc không phải là sự nhộn nhịp, mà là những nhân vật đang tạo nên sự nhộn nhịp ấy.

“Thật không thể tin được... phàm nhân và yêu tộc lại có thể sống chung hòa bình đến vậy?” Dương Quân lắp bắp, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ sửng sốt tột độ. Trước mắt hắn, một tiểu yêu dáng hình thỏ, tai dài lông trắng muốt, đang vui vẻ đặt những giỏ hoa rừng tươi tắn lên sạp hàng của một bà lão phàm nhân tóc bạc phơ. Ở một góc phố khác, một yêu quái có thân hình vạm vỡ, nửa người nửa hổ, đang dùng sức lực phi phàm của mình giúp đỡ một tốp dân phu phàm nhân khiêng những bao gạo lớn vào kho. Điều đáng nói là không có sự dè chừng, không có sự sợ hãi, chỉ có sự phối hợp nhịp nhàng, như thể đó là lẽ tự nhiên. Những đứa trẻ phàm nhân với má hồng hây hây đang túm tụm chơi trò đuổi bắt cùng những tiểu yêu hình dạng chó, mèo, sóc, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp con phố lát đá cũ kỹ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt sắc bén vốn luôn quét một vòng để đánh giá nguy hiểm, giờ đây lại hiện lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng nhìn những cảnh tượng ấy, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự tò mò. “Đây là một sự dung hợp kỳ lạ. Liệu có bền vững?” Giọng nàng trầm thấp, tựa hồ đang hỏi chính mình hơn là hỏi đồng đội. Trong tâm trí nàng, yêu tộc luôn là mối đe dọa, là đối tượng cần phải cảnh giác, thậm chí là tiêu diệt. Quan niệm đó đã được khắc sâu từ khi nàng bước chân vào tiên môn. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến lại hoàn toàn đi ngược lại mọi giáo điều.

Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, ánh mắt chất chứa một sự hoài nghi sâu sắc hơn bao giờ hết, không phải về Trấn Giao Hoà, mà về thế giới quan của chính nàng. “Ở tiên môn, yêu tức là tà, cần phải diệt... nhưng ở đây, họ lại là một phần của cuộc sống.” Nàng nhớ lại những lời giáo huấn nghiêm khắc của sư phụ, những trận chiến khốc liệt giữa tiên và yêu mà nàng đã từng tham gia. Mỗi khi đối mặt với yêu tộc, nàng luôn mang theo tâm lý cảnh giác, thậm chí là căm ghét. Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, nàng tự hỏi, liệu sự "tà ác" của yêu tộc có phải chỉ là một cách nhìn phiến diện của tiên môn, hay đó là một bản chất cố hữu mà nàng chưa từng thực sự hiểu rõ? Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ rung động, như muốn nhắc nhở nàng về bản phận của một y sư tiên môn, nhưng những gì nó gợi lên giờ đây lại là sự mâu thuẫn.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, nơi con đường chính của trấn dẫn vào trung tâm. Hắn không hề ngạc nhiên trước cảnh tượng này, bởi lẽ, hắn đã từng nghe nói về những nơi như Trấn Giao Hoà, những "điểm neo" nhỏ bé của một trật tự khác biệt giữa dòng chảy hỗn loạn của nhân gian. “Trật tự không phải lúc nào cũng được tạo ra từ sức mạnh, Dương Quân. Đôi khi, nó đến từ sự hiểu biết và chấp nhận.” Giọng hắn trầm ấm, như một lời thì thầm của triết lý, nhẹ nhàng xua đi sự bối rối trong lòng Dương Quân. Hắn gật đầu nhẹ khi thấy một tiểu yêu bé nhỏ, với đôi sừng non nhú trên trán, cẩn thận đỡ một giỏ rau từ tay một bà lão phàm nhân, ánh mắt đầy sự quan tâm. Đó không phải là một hành động đơn lẻ, mà là một phần của dòng chảy cuộc sống nơi đây.

Đoàn người chậm rãi đi sâu vào trấn. Mùi hương của thảo mộc, của đồ ăn chín, của đất ẩm và của những loài yêu hoa lạ thoang thoảng trong gió, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa xa lạ. Những ngôi nhà được xây dựng từ đá và gỗ, hài hòa với thiên nhiên xung quanh. Trên những bức tường, những bức bích họa cổ xưa kể về lịch sử của trấn, về những năm tháng chiến tranh và hòa bình, về những lời thề ước và sự chung sống. Tạ Trần không ngừng quan sát, ánh mắt hắn như một chiếc gương phản chiếu từng chi tiết nhỏ nhất, từng nụ cười, từng ánh mắt giao tiếp, từng cử chỉ giúp đỡ lẫn nhau giữa người và yêu. Hắn không chỉ nhìn thấy một thị trấn, mà còn nhìn thấy một mô hình, một lời giải đáp cho những câu hỏi mà hắn đang mang trong lòng về "Nhân Đạo".

***

Khi nắng đã lên cao, tỏa ra hơi ấm dịu dàng bao trùm Trấn Giao Hoà, đoàn người Tạ Trần dừng chân tại Quán Trà Hữu Duyên, một quán trà nhỏ với mái hiên rợp bóng cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Cây cổ thụ này có những tán lá xum xuê, xanh tốt lạ thường, những cành cây vươn ra che phủ cả một khoảng sân rộng, tạo nên một không gian mát mẻ, yên bình. Bên dưới tán cây, những chiếc bàn gỗ cũ kỹ được sắp xếp gọn gàng, và những chiếc ấm trà bằng gốm sứ được đặt ngay ngắn, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Âm thanh lách cách của chén trà chạm vào nhau, tiếng xì xào trò chuyện đủ mọi âm vực của cả người và yêu, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho buổi trưa tĩnh lặng. Mùi trà thơm lừng quyện với mùi hoa cỏ từ khu vườn nhỏ bên cạnh, mang đến một cảm giác thư thái lạ thường.

Một ông lão với mái tóc và chòm râu bạc phơ như tuyết, dáng người hơi còng nhưng đôi mắt lại tinh anh khác thường, chậm rãi bước đến. Ông mặc một bộ quần áo vải thô màu nâu nhạt, tuy đơn giản nhưng sạch sẽ và tươm tất. Đó chính là Ông Lão Kháng Cự, một trưởng lão có uy tín của Trấn Giao Hoà, người đã được Tạ Trần hỏi thăm từ trước. Nụ cười hiền hậu của lão hiện lên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, như một minh chứng cho sự bình yên mà lão đã trải qua.

“Các vị khách quý từ xa đến, xin mời dùng trà. Trà ở đây tuy không phải linh dược quý hiếm, nhưng được pha bằng nước suối đầu nguồn và tâm ý của người Trấn Giao Hoà.” Ông Lão Kháng Cự nói, giọng điềm tĩnh, chậm rãi, mang theo một vẻ hiền từ và tri thức.

Tạ Trần khẽ chắp tay đáp lễ, ánh mắt tập trung vào lão nhân. “Đa tạ lão nhân gia. Chúng tôi vô cùng tò mò về Trấn Giao Hoà này, một nơi mà người và yêu có thể chung sống hài hòa, điều mà hiếm thấy trong nhân gian hiện tại.”

Ông Lão Kháng Cự khẽ vuốt chòm râu, đôi mắt tinh anh lướt qua từng người trong đoàn, dừng lại lâu hơn một chút ở Lăng Nguyệt Tiên Tử và Mộ Dung Tuyết, như thể lão có thể nhìn thấu được những hoài nghi đang dâng trào trong lòng họ. “Ài, điều đó không phải tự nhiên mà có, cũng chẳng phải do tiên nhân ban phước. Nó được hình thành từ máu và nước mắt, từ sự tuyệt vọng và ý chí sinh tồn của cả hai tộc.”

Lão nhân bắt đầu kể về lịch sử của Trấn Giao Hoà, về Đại Chiến Tiên Ma đã xảy ra hàng ngàn năm trước, nơi vùng đất này từng là chiến trường ác liệt, máu nhuộm đỏ cả sông núi. “Sau cuộc chiến năm xưa, cả người và yêu đều kiệt quệ, nhân khẩu hao hụt, linh khí suy yếu. Kẻ thắng thì kiêu ngạo, kẻ bại thì căm hờn. Nhưng ở đây, những người sống sót, dù là người hay yêu, đã nhận ra một điều giản đơn nhưng sâu sắc: chúng tôi đều muốn sống. Muốn con cháu chúng tôi được sống trong yên bình.”

Ông Lão Kháng Cự dừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục: “Vì vậy, chúng tôi đã tạo ra ‘Luật Lệ Giao Hoà’. Không phải pháp tắc tiên gia hùng mạnh, cũng chẳng phải luật rừng tàn khốc của yêu tộc, mà là sự hiểu biết lẫn nhau, sự sẻ chia. Sau cuộc chiến năm xưa, chúng tôi nhận ra rằng, dù là người hay yêu, chúng tôi đều muốn sống. Muốn con cháu chúng tôi được sống trong yên bình.”

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn sáng lên vẻ tán đồng. “Vậy, cái gì là nền tảng cho luật lệ ấy, thưa lão nhân gia?” Hắn hỏi, giọng điệu trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự khát khao tri thức.

Ông Lão Kháng Cự mỉm cười hiền từ, ánh mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân rợp bóng cây. “Là sự tôn trọng. Tôn trọng sự khác biệt, tôn trọng cuộc sống của nhau. Ai cũng có phần của mình trong dòng chảy sinh mệnh này, giống như nước và cá, trời và đất, dù khác biệt nhưng vẫn nương tựa. Chúng tôi học cách chấp nhận rằng yêu tộc có bản tính của yêu, phàm nhân có bản tính của phàm nhân. Không cố gắng thay đổi đối phương theo ý mình, mà là tìm ra điểm chung để cùng tồn tại.”

Mộ Dung Tuyết, vẫn còn ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ mà nàng luôn mang theo, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Tôn trọng... điều mà tiên môn thường bỏ qua khi chỉ chăm chăm vào tu vi và sức mạnh, coi thường tất cả những gì không phải của mình?” Câu hỏi vang vọng trong tâm trí nàng, như một lời buộc tội chính những gì nàng đã từng tin tưởng. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần nói ở Mộc Diệp Thôn về sự "mất người", và giờ đây, nàng bắt đầu hiểu rằng, có lẽ, sự thiếu tôn trọng này chính là một trong những nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự suy tàn của nhân tính trong tiên giới.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà thơm dịu lan tỏa trong khoang miệng. Ánh mắt nàng lướt qua chiếc Nguyệt Quang Trâm đang cài trên tóc, rồi lại nhìn về phía Ông Lão Kháng Cự. “Một trật tự được xây dựng trên sự dung hòa... Thật khó tin.” Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng sự lạnh lùng đó giờ đây đã pha lẫn một chút bối rối, một chút ngưỡng mộ thầm kín. Nàng là người mang trong mình gánh nặng của tiên môn, của sự duy trì trật tự theo cách của tiên gia. Nhưng trật tự đó, liệu có thực sự tốt đẹp bằng trật tự ở nơi đây, nơi mà sự sống được tôn trọng một cách chân thành?

Dương Quân và Tiểu Cửu cũng lắng nghe một cách chăm chú. Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt sáng lên vẻ nhiệt huyết. Hắn vốn là một người trọng nghĩa, và những lời của Ông Lão Kháng Cự đã chạm đến phần sâu thẳm trong lý tưởng của hắn. Tiểu Cửu, dù không hiểu hết những khái niệm sâu xa, nhưng cũng cảm nhận được sự ấm áp và bình yên từ những lời nói của lão nhân, đôi tai nhỏ khẽ ve vẩy, tỏ vẻ thích thú.

Tạ Trần khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán thành sâu sắc. Hắn nhìn Ông Lão Kháng Cự, không chỉ như một lão nhân kể chuyện, mà như một triết gia ẩn dật, người đã tìm ra chìa khóa cho sự tồn tại hài hòa. Hắn hiểu rằng, những gì lão nhân đang nói, chính là bản chất của "Nhân Đạo" mà hắn đang tìm kiếm: không phải là sức mạnh để chế ngự, mà là trí tuệ để dung hòa, là sự thấu hiểu để kết nối. Hắn nhận ra, Trấn Giao Hoà này không chỉ là một thị trấn, mà còn là một bài học sống động, một minh chứng cho thấy rằng, ngay cả khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, nhân gian vẫn có thể tìm thấy con đường cho riêng mình, miễn là con người không "mất người".

***

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh nắng chiều tàng dịu bớt, nhuộm vàng những mái nhà cổ kính của Trấn Giao Hoà, đoàn người Tạ Trần quyết định dạo quanh Chợ Giao Hoà để tìm hiểu thêm về cách thức vận hành của "Luật Lệ Giao Hoà". Không khí trong chợ vẫn tấp nập, nhưng không hỗn loạn. Mùi đồ ăn hấp dẫn từ các quán hàng nhỏ, mùi thảo mộc khô từ sạp thuốc của yêu tộc, và mùi hương ngai ngái của đất từ những gánh nông sản phàm nhân, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, sống động.

Hàng hóa trong chợ vô cùng phong phú, từ những sản phẩm nông nghiệp của phàm nhân, đến những món đồ thủ công tinh xảo của yêu tộc, hay những loại linh dược, khoáng thạch mà chỉ yêu tộc mới có thể tìm thấy. Phàm nhân và yêu tộc buôn bán, trao đổi với nhau một cách tự nhiên, không hề có sự phân biệt hay kỳ thị. Tiếng cười nói, tiếng mặc cả, tiếng rao hàng của cả hai tộc vang vọng khắp nơi, tạo nên một bức tranh sinh động về sự chung sống.

Đang lúc mọi người mải mê quan sát, đột nhiên, một tiếng "rầm" vang lên, theo sau là tiếng la thất thanh của một người phụ nữ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra âm thanh. Đó là một tiểu yêu tộc hình dáng thỏ, với đôi tai dài và bộ lông trắng muốt, đang lúng túng đứng giữa một đống rau cải đổ ngổn ngang. Dường như chú tiểu yêu này đã vô t��nh va vào sạp hàng của một bà lão phàm nhân, làm đổ hết thúng rau cải tươi ngon.

Lập tức, một sự căng thẳng nhỏ nảy sinh. Bà lão bán rau, một phụ nữ trung niên với gương mặt khắc khổ, vội vã chạy đến, nhìn đống rau cải bẩn thỉu dưới đất, giọng nói đầy bực bội: “Này, tiểu yêu kia! Ngươi làm gì thế hả?! Làm đổ hết rau của ta rồi!” Mặc dù không có linh lực, nhưng giọng điệu của bà lão lại mang theo một sự tức giận và thất vọng rõ ràng.

Chú tiểu yêu, với đôi mắt to tròn long lanh, rụt rè cúi đầu, đôi tai cụp xuống, giọng lí nhí: “Ta... ta xin lỗi! Ta không cố ý! Ta chỉ... ta chỉ muốn ngửi mùi hoa bên kia thôi ạ.” Vẻ mặt chú tiểu yêu đầy vẻ hối lỗi và sợ hãi.

Một vài người phàm nhân gần đó bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn chú tiểu yêu với vẻ không hài lòng. Nhưng cũng có vài yêu tộc khác nhìn bà lão bán rau với vẻ khó chịu. Mặc dù "Luật Lệ Giao Hoà" đã được thiết lập, nhưng những xung đột nhỏ nhặt, những định kiến sâu xa vẫn có thể bùng phát bất cứ lúc nào.

Tạ Trần, người đã quan sát toàn bộ sự việc, khẽ thở dài. Hắn chậm rãi bước tới, không hề vội vã, nhưng mỗi bước chân đều toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường. Dương Quân, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Mộ Dung Tuyết theo sát phía sau, ánh mắt tập trung vào Tạ Trần, muốn xem hắn sẽ giải quyết tình huống này như thế nào mà không cần dùng đến tu vi.

“Mọi chuyện có thể giải quyết bằng lời, không cần lớn tiếng.” Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm ấm, vang vọng vừa đủ để mọi người xung quanh nghe thấy, nhưng không hề mang tính áp đặt. Hắn nhìn bà lão bán rau, rồi nhìn chú tiểu yêu. “Ngài có thể nói rõ thiệt hại không? Tiểu huynh đệ này cũng đã nhận lỗi. Chúng ta có thể tìm cách bù đắp.” Tạ Trần không thiên vị bên nào, hắn chỉ tập trung vào vấn đề cốt lõi: thiệt hại vật chất và sự hối lỗi. Hắn không dùng uy quyền, không dùng linh lực, mà dùng sự công bằng và thấu hiểu. Hắn phân tích từ góc độ nhân quả của hành động: một hành động vô ý gây ra thiệt hại, cần phải có sự bù đắp, và sự hối lỗi cần được chấp nhận.

Ngay lúc đó, một bóng người thanh tú, mặc y phục màu xanh lá cây đơn giản nhưng tinh tế, bước đến. Nàng có vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt sáng và toát lên sự điềm tĩnh, hài hòa với thiên nhiên. Nàng là Yêu Cô Thanh Trúc, một yêu tộc có địa vị trong trấn, nổi tiếng với sự khôn ngoan và công bằng. Nàng khẽ gật đầu với Tạ Trần, ánh mắt nàng ánh lên một sự đánh giá cao. “Người này... có cái nhìn rất khác. Chuyện này vốn dĩ đã có luật lệ của chợ, sẽ được giải quyết công bằng.”

Yêu Cô Thanh Trúc quay sang bà lão bán rau và chú tiểu yêu. “Bà lão, theo luật chợ, nếu hàng hóa bị hư hại do sơ ý, người gây ra sẽ phải bồi thường theo giá trị thực tế của hàng hóa. Tiểu Thỏ, ngươi đã gây ra lỗi lầm, ngươi phải chịu trách nhiệm.” Nàng không hề che chở cho đồng tộc, mà tuân thủ đúng luật lệ. Sau đó, nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn chú tiểu yêu. “Nhưng cũng theo luật lệ, nếu người gây ra lỗi lầm đã thành tâm hối lỗi, và thiệt hại không quá lớn, thì người bị hại cũng nên cân nhắc sự khoan dung.”

Yêu Cô Thanh Trúc đề nghị chú tiểu yêu dùng số tiền ít ỏi của mình để mua lại toàn bộ số rau đã đổ, dù không thể dùng được, như một cách bù đắp. Và bà lão bán rau, sau khi thấy sự thành tâm của chú tiểu yêu và sự công bằng của Yêu Cô Thanh Trúc, cũng mềm lòng, chấp nhận một phần bồi thường nhỏ hơn, coi như một bài học cho cả hai. Sự việc được giải quyết một cách êm đẹp, không hề có sự xung đột lớn nào xảy ra, chỉ bằng sự tuân thủ luật lệ và sự thấu hiểu.

Mộ Dung Tuyết quan sát toàn bộ quá trình, ánh mắt nàng giờ đây không còn chỉ là hoài nghi, mà là sự kinh ngạc pha lẫn ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng ghi lại mọi thứ vào cuốn sổ, cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức. “Không phải sức mạnh mà là sự thấu hiểu và công bằng... Đây là ‘Nhân Đạo’ mà Tạ Trần đang tìm kiếm.” Nàng tự nhủ. Nàng chợt nhận ra rằng, trong tiên môn, những xung đột như vậy thường được giải quyết bằng uy quyền, bằng sức mạnh, hoặc tệ hơn là bằng bạo lực, chứ hiếm khi bằng sự thấu hiểu và công bằng như vậy. Những "Luật Lệ Giao Hoà" này, tuy không có sức mạnh pháp tắc của Thiên Đạo, nhưng lại mang trong mình một sức sống, một sự bền vững mà không một đạo pháp nào có thể sánh bằng.

***

Khi đêm buông xuống, Trấn Giao Hoà chìm vào một vẻ đẹp huyền ảo dưới ánh trăng. Ánh đèn lồng lấp lánh như những ngôi sao nhỏ trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh yên bình hiếm thấy trong thế giới hỗn loạn. Một làn gió mát lành thổi nhẹ qua, mang theo hương thơm của hoa đêm và mùi đất ẩm, xua tan đi cái oi ả của ban ngày.

Tạ Trần cùng các đồng minh đứng trên một mỏm đá cao ở rìa trấn, nhìn xuống toàn cảnh Trấn Giao Hoà đang chìm trong ánh trăng vằng vặc. Từ vị trí này, họ có thể thấy rõ những ngôi nhà mái ngói cổ kính, những con đường lát đá quanh co, và những đốm sáng lung linh từ hàng ngàn ngọn đèn lồng, như một tấm thảm dệt nên từ ánh sáng và bóng tối. Tiếng cười nói đã lắng xuống, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió vi vu qua kẽ lá, và xa xa là tiếng sáo du dương của một yêu tộc nào đó, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng và an bình.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt trầm tư, phá vỡ sự im lặng. Nàng không còn vẻ u sầu hay bối rối như những ngày đầu, thay vào đó là một sự thanh thản, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi niềm sâu sắc. Nàng nhìn xuống Trấn Giao Hoà, nơi những câu chuyện về sự chung sống, về "Luật Lệ Giao Hoà" đã ăn sâu vào tâm trí nàng, làm lung lay tận gốc rễ những gì nàng đã từng tin tưởng.

“Tạ Trần, ta đã từng nghĩ tu vi là tất cả, là con đường duy nhất để tồn tại và bảo vệ bản thân, bảo vệ những người ta yêu thương.” Giọng nàng khẽ khàng, như nói với chính mình, nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy. “Nhưng ở đây, ta thấy một loại sức mạnh khác... là sự gắn kết, sự thấu hiểu. Nó còn vững chắc hơn cả pháp tắc tiên gia mà chúng ta tôn thờ.” Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên trong gió đêm, phản chiếu ánh trăng, nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của sức mạnh tuyệt đối trong tâm trí nàng, mà là một lời nhắc nhở về một con đường mà nàng đang dần rời bỏ. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh của tu vi có thể hủy diệt cả một ngọn núi, có thể làm thay đổi dòng sông, nhưng chưa bao giờ thấy nó có thể hàn gắn một mối quan hệ, hay xây dựng một cộng đồng bền vững như Trấn Giao Hoà.

Tạ Trần không quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn vẫn dõi vào thị trấn, nhưng giọng hắn trầm ấm, vang vọng như một lời sấm truyền, như thể hắn đang nói về một chân lý đã được khắc ghi từ thuở hồng hoang. “Sức mạnh của tu vi có thể phá hủy, có thể kiến tạo. Nhưng sức mạnh của nhân tâm, của sự sống chung, của những giá trị bình dị mà con người và yêu tộc ở đây đã xây dựng, mới là thứ định nghĩa một thế giới. Thiên Đạo suy yếu, nhưng Nhân Đạo thì không bao giờ.” Hắn nói, nhấn mạnh vào hai chữ "Nhân Đạo", như một lời khẳng định về con đường mà hắn đang kiên định theo đuổi. Hắn nhìn những đốm sáng nhỏ bé dưới kia, mỗi đốm sáng là một gia đình, một cuộc đời, một câu chuyện. Họ không cần đến linh khí cuồn cuộn, không cần đến pháp thuật cao siêu, nhưng họ vẫn tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, ánh mắt nàng nhìn xa xăm, vượt qua cả những ngọn núi, hướng về phía chân trời mờ mịt. Giọng nói nàng trầm hơn thường lệ, không còn vẻ băng lãnh mà thay vào đó là một chút suy tư, một chút bối rối. “Nhân Đạo...” Từ ngữ này, từ trước đến nay đối với nàng chỉ là những lời răn dạy chung chung trong kinh điển, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, sâu sắc và chân thực hơn bao giờ hết. Nàng đã dành cả đời để truy cầu Tiên Đạo, để vươn tới cảnh giới bất tử, nhưng giờ đây, nàng lại thấy sự trọn vẹn và ý nghĩa hơn trong con đường của một phàm nhân. Hạt giống hoài nghi về Tiên Đạo trong lòng nàng đã nảy mầm thành một sự tìm kiếm mãnh liệt, một khao khát muốn hiểu rõ hơn về "Nhân Đạo" này.

Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt hắn sáng lên vẻ quyết tâm. “Con đường này... có lẽ mới là lối thoát thực sự.” Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần nói về việc "vá trời", về việc tìm ra một con đường mới cho nhân gian. Hắn đã từng nghĩ rằng lối thoát sẽ đến từ sức mạnh của các tông môn, từ những pháp bảo trấn môn, từ những trận chiến long trời lở đất. Nhưng giờ đây, hắn lại thấy một con đường khác, bình dị hơn, nhưng lại đầy sức mạnh nội tại.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn biết rằng Trấn Giao Hoà này, tuy bình yên và vững chãi, nhưng cũng chỉ là một ốc đảo nhỏ bé giữa biển cả hỗn loạn của nhân gian. Ma Chủ Cửu U vẫn đang rình rập, Thiên Đạo vẫn đang trên bờ sụp đổ, và các đại tông môn vẫn đang cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng chính tại nơi đây, hắn đã tìm thấy một tia hy vọng, một minh chứng rằng con người không cần phải thành tiên mới có thể tìm thấy sự trọn vẹn, và rằng một trật tự mới có thể được xây dựng, không phải từ sức mạnh, mà từ sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Trấn Giao Hoà không chỉ là một thị trấn, nó là một lời nhắc nhở, một bài học, và có thể, là một hạt giống cho một kỷ nguyên mới của "Nhân Đạo".

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng chứa đựng sự ngưỡng mộ và một quyết tâm rõ ràng. Nàng không còn là Mộ Dung Tuyết của tiên môn, mà là một người đang tìm kiếm một con đường mới. Nàng biết rằng, từ khoảnh khắc này, trái tim và lý trí nàng đã hoàn toàn nghiêng về phía "Nhân Đạo". Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh, khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt nàng vẫn nhìn về phía xa xăm, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một quyết định quan trọng, một sự thay đổi vĩ đại, đã bắt đầu nhen nhóm.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free