Nhân gian bất tu tiên - Chương 489: Linh Hồn Thức Tỉnh: Hoài Nghi Tiên Đạo Của Mộ Dung Tuyết
Từng thớ gỗ thô sơ dần kết nối, tạo nên một cây cầu nhỏ bắc qua con suối cạn, nhưng ý nghĩa của nó lại vươn xa hơn cả chiều dài vật chất. Dưới sự hướng dẫn của Tạ Trần, những người dân Mộc Diệp Thôn, ban đầu còn lờ đờ, vô hồn, nay đã bắt đầu tìm thấy một nhịp điệu chung, một sự kết nối yếu ớt nhưng có thật. A Lan và Tiểu Thụ, những hạt giống đầu tiên của cảm xúc được gieo, giờ đây đã có thể trao nhau một ánh mắt, một nụ cười, dù còn mong manh như sương sớm. Lão Thôn Trưởng Vong Tình, tuy vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi màn sương ký ức, nhưng đã có thể nhận ra và đưa cho Tạ Trần cây búa cũ, một hành động tuy vô thức nhưng lại là một tia sáng hy vọng.
Dương Quân, đứng nhìn cây cầu dần hoàn thiện, cảm thấy một sự thán phục trào dâng. Hắn, một người tu sĩ từng tin vào sức mạnh của linh lực, vào sự dứt khoát của kiếm khí, nay lại chứng kiến một thứ quyền năng khác, vô hình mà lại thâm sâu đến vậy. "Chỉ là một cây cầu nhỏ, nhưng nó có thể nối lại những trái tim, phải không, Tạ huynh?" Hắn nói, giọng nói pha lẫn chút mệt mỏi vì công việc nhưng tràn đầy sự kính trọng. Hắn đã từng nghĩ rằng chiến tranh, xung đột là những thử thách lớn nhất của thế gian. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy những mảnh hồn rời rạc dần được chắp vá, hắn nhận ra rằng việc khơi gợi lại cảm xúc, nối kết lại nhân tâm, còn khó khăn và vĩ đại hơn nhiều so với bất kỳ pháp thuật khai sơn phá thạch nào.
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn nở một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, như thể hắn đang nhìn xa xăm, xuyên qua những lớp sương mù của hiện thực để chạm tới bản chất của vạn vật. "Một cây cầu, một con đường, một sợi dây. Tất cả đều l�� những sự kết nối. Khi con người mất đi sự kết nối, họ sẽ trở nên lạc lõng, trống rỗng, như những chiếc lá khô lìa cành trong cơn gió vô định. Nhiệm vụ của chúng ta, không phải là xây nên những cây cầu vĩ đại bằng thần thông, mà là xây nên những cây cầu vô hình bằng tình người, bằng sự thấu hiểu, bằng chính những sợi tơ mỏng manh của cảm xúc." Lời hắn nói tựa như một làn gió mát lành, xoa dịu những ưu tư, nhưng cũng gieo vào lòng người nghe những hạt mầm triết lý sâu xa.
Tiểu Cửu, với bản tính tinh nghịch của hồ ly, không kìm được niềm vui, reo lên sung sướng khi nàng chứng kiến sự biến đổi diệu kỳ. Nàng chạy đến bên A Lan và Tiểu Thụ, chỉ vào họ, đôi mắt long lanh. "Nhìn kìa! Họ... họ đang mỉm cười!" Nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. A Lan, người phụ nữ trẻ, khẽ cong môi, một nụ cười yếu ớt, mong manh như sương sớm vừa tan, nhưng lại là một dấu hiệu kỳ diệu của sự sống. Tiểu Thụ, cậu bé với ánh mắt từng trống rỗng, giờ cũng khẽ cười theo, ánh mắt không còn hoàn toàn vô hồn, mà đã có một chút ánh sáng, một chút tò mò của trẻ thơ, như những mầm non đầu tiên vươn mình đón nắng.
Tạ Trần nhìn những nụ cười yếu ớt ấy, nhìn những ánh mắt dần có hồn trở lại, hắn biết hạt giống đã được gieo. Nó chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, một tia hy vọng mong manh trong một thế giới đang dần chìm vào sự vô cảm và quên lãng. Nhưng đối với hắn, đó là tất cả, là minh chứng sống động cho con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt nàng cũng ánh lên sự nhẹ nhõm và một tia hy vọng khó tả. Nàng đã từng nghi ngờ con đường của hắn, hoài nghi về một "Nhân Đạo" không cần linh khí, không cần thần thông. Nhưng giờ đây, nàng đã thấy được sức mạnh thực sự của nó, một sức mạnh có thể đánh thức lại những gì sâu thẳm nhất, nguyên sơ nhất trong lòng người.
Nhiệm vụ còn dài, và Tạ Trần biết rằng Mộc Diệp Thôn không phải là nơi duy nhất bị ảnh hưởng bởi sự suy yếu của Thiên Đạo. Vấn đề "vô cảm" và mất trí nhớ đang lan rộng khắp các cộng đồng phàm nhân, cho thấy Thiên Đạo đang suy yếu nghiêm trọng và ảnh hưởng đến cả tinh thần, không chỉ linh khí hay thể xác. Đây là một thách thức lớn, một cuộc chiến thầm lặng chống lại sự xói mòn nhân tính. Khả năng của "Nhân Đạo" trong việc chống lại sự suy thoái tinh thần, dù chỉ mới là những bước đi đầu tiên, đã gợi ý rằng đây có thể là chìa khóa để đối phó với những vấn đề lớn hơn do Thiên Đạo sụp đổ gây ra. Sự chấp nhận và tin tưởng ngày càng sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vào Tạ Trần, củng cố vai trò của họ như những trụ cột của "Nhân Đạo" trong tương lai. Nhưng đồng thời, Tạ Trần cũng ý thức được rằng, Ma Chủ Cửu U và những thế lực bóng tối khác có thể đang rình rập, lợi dụng những cộng đồng vô cảm như Mộc Diệp Thôn để gieo rắc hỗn loạn hoặc biến họ thành công cụ cho âm mưu của mình.
Hắn khẽ thở dài, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, nơi màn sương vẫn còn vương vấn. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng Tạ Trần tin rằng, chỉ cần giữ vững "Nhân Đạo" trong lòng, chỉ cần kiên định gieo mầm c���m xúc và ký ức, thì dù Thiên Đạo có sụp đổ, nhân gian vẫn sẽ tìm thấy một con đường để tồn tại, để sống trọn vẹn, và để không bao giờ "mất người".
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua lớp sương mù mỏng manh còn vương vấn trên các mái nhà gỗ, nhuộm hồng những tán lá cây cổ thụ, Tạ Trần và đoàn người lại một lần nữa trở lại Mộc Diệp Thôn. Không khí trong làng đã khác biệt rõ rệt so với ngày đầu họ đặt chân đến. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, và đâu đó, thoang thoảng mùi khói bếp ấm nồng xen lẫn mùi thảo dược dịu nhẹ. Ngôi làng vốn tĩnh lặng đến rợn người, nay đã bắt đầu có những âm thanh của sự sống, dù vẫn còn nhỏ bé và thưa thớt.
Tạ Trần bước đi chậm rãi trên con đường đất nhỏ dẫn vào làng, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những người dân đang bắt đầu một ngày mới. Hắn không nói nhiều, chỉ quan sát, cảm nhận. Phía sau hắn, Mộ Dung Tuyết, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lặng lẽ theo bước, lắng nghe và ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhặt. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với bản tính hiếu kỳ và tinh nghịch, không thể ngồi yên. Nàng chạy loanh quanh, cố gắng bắt chuyện với những đứa trẻ đang ngồi chơi trước sân, những ánh mắt ngây thơ giờ đã không còn hoàn toàn trống rỗng, mà bắt đầu có những tia sáng tò mò, ngơ ngác.
Khi Tạ Trần đến gần, Lão Thôn Trưởng Vong Tình, với dáng người khắc khổ và mái tóc bạc phơ, bước ra từ căn nhà gỗ cũ kỹ của mình. Gương mặt ông hiện rõ vẻ biết ơn, nhưng cũng phảng phất chút bối rối khi ông cố gắng nhớ lại những điều đã xảy ra. Ánh mắt ông, dù vẫn còn mờ đục, nhưng đã có một sự chú ý đặc biệt, khác hẳn với vẻ vô hồn ban đầu.
"Công tử... những lời ngài nói hôm qua... ta... ta dường như nhớ lại được điều gì đó... rất mơ hồ..." Lão Thôn Trưởng thì thầm, giọng nói run rẩy, như thể ông đang cố gắng nắm giữ một sợi chỉ mỏng manh của ký ức trước khi nó tan biến vào hư vô. Ông nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn những người dân trong làng, những người đang dần dần tìm thấy lại chính mình.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm ấm lòng người đối diện. "Đừng vội vàng, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Ký ức giống như dòng suối bị che lấp bởi rong rêu và đá sỏi. Chỉ cần kiên nhẫn khơi thông, từng chút một, nó sẽ lại chảy, sẽ lại trong trẻo như xưa." Hắn nói, giọng điềm tĩnh, an ủi, không một chút gượng ép hay sốt ruột.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, đôi mắt nàng chăm chú quan sát sự thay đổi tinh tế trên gương mặt Lão Thôn Trưởng và những người dân khác. Nàng đã từng chứng kiến vô số phép thuật thần kỳ, những đạo pháp có thể thay đổi trời đất, đảo ngược sinh tử. Nhưng thứ nàng đang chứng kiến ở đây, không phải là thần thông, không phải là linh lực, mà là một sức mạnh khác, thâm sâu hơn, chạm đến tận cùng bản nguyên của sự sống. Nàng khẽ thì thầm, như nói với chính mình, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy: "Sức mạnh của lời nói... thật đáng kinh ngạc. Nó có thể xua tan màn sương mù trong tâm trí, khơi gợi lại những gì tưởng chừng đã mất." Trong giọng nói của nàng, có sự kinh ngạc, có sự tò mò, và cả một chút hoài nghi về những gì nàng đã từng tin tưởng.
***
Đến giữa trưa, khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng ấm áp xuống khắp Mộc Diệp Thôn, Tạ Trần dẫn nhóm đến xưởng gốm của Thợ Gốm Lão Tôn. Căn xưởng nhỏ nằm nép mình bên sườn đồi, thoang thoảng mùi đất sét tươi và mùi gỗ cháy từ lò nung. Lão Tôn, với đôi bàn tay chai sần, nhuốm màu đất sét, đang ngồi trước bàn xoay cũ kỹ. Đôi mắt ông, dù đã có phần tỉnh táo hơn hôm qua, nhưng vẫn còn một khoảng trống vô định khi ông nhìn vào khối đất sét vô tri. Ông cứ thế ngồi đó, không nhúc nhích, như một bức tượng sống.
Tạ Trần bước đến gần, không dùng bất kỳ linh lực hay phép thuật nào, chỉ đơn thuần là dùng lời nói, một lời nói mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật và nhân tình. "Lão Tôn," Tạ Trần cất giọng trầm ấm, "mỗi khối đất sét đều chứa đựng một câu chuyện, một linh hồn. Nó ghi nhớ bàn tay đã nặn ra nó, ghi nhớ ý tưởng của người tạo ra, ghi nhớ mồ hôi và tâm huyết của người nghệ nhân. Ngài có nhớ không, cái cảm giác khi hình hài dần hiện rõ dưới ngón tay mình, khi đất và nước hòa quyện, kết tinh thành một tác phẩm nghệ thuật, mang theo linh hồn của ngài?" Hắn không chỉ nói về đất sét, mà là đang nói về ký ức, về đam mê, về sự kết nối giữa người và vật, giữa quá khứ và hiện tại.
Những lời của Tạ Trần như một giọt nước mát lành thấm sâu vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn Lão Tôn. Đôi mắt ông chớp nhẹ, rồi dần dần, một ánh lửa yếu ớt bắt đầu bùng lên nơi đáy mắt. Nó không phải là ánh lửa của linh khí, mà là ánh lửa của niềm đam mê, của ký ức đang dần sống lại. Lão Tôn khẽ run rẩy, đôi tay chai sần từ từ đưa ra, chạm vào khối đất sét mềm mại. "Câu chuyện... linh hồn... đúng vậy... ta từng... từng cảm nhận được..." Ông lẩm bẩm, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự nhận thức mới mẻ. Rồi, với một động tác chậm rãi, như thể đang tìm lại một thói quen đã bị lãng quên từ rất lâu, ông bắt đầu nhào nặn khối đất sét, đôi mắt dần có hồn, tập trung vào từng chuyển động của đôi tay.
Mộ Dung Tuyết đứng gần đó, dõi theo từng cử chỉ của Lão Tôn, từng lời nói của Tạ Trần. Nàng đã từng nghĩ rằng, giá trị của một vật phẩm nằm ở chất liệu của nó, ở linh khí mà nó hấp thụ, ở sức mạnh mà nó có thể ban tặng. Nhưng giờ đây, nàng thấy Lão Tôn đang truyền vào khối đất sét thứ gì đó vô hình, nhưng lại khiến nó trở nên sống động, có ý nghĩa hơn bất kỳ bảo vật nào. Nàng khẽ chạm vào một chiếc bình gốm cũ kỹ đặt trên kệ, chiếc bình đã sứt mẻ đôi chỗ, không hề có chút linh khí nào. "Trong mỗi vật phẩm, quả thực có một thứ gì đó lưu lại... không phải linh khí, mà là... cảm xúc?" Nàng tự hỏi, giọng nói đầy suy tư.
Ngay khi ngón tay nàng chạm vào chiếc bình gốm cũ, một cảm giác mát lạnh bất chợt truyền đến, rồi một hình ảnh mơ hồ vụt qua tâm trí nàng: nàng là một cô bé nhỏ, ngồi bên mẫu thân, học thêu thùa dưới ánh nắng chiều tà. Tiếng kim chỉ xột xoạt, mùi hương hoa lài thoang thoảng, và nụ cười hiền từ của m��u thân. Đó là một ký ức mà nàng tưởng chừng đã quên lãng, một khoảnh khắc bình dị nhưng ấm áp, giờ lại hiện về rõ nét đến lạ lùng. Nàng giật mình rụt tay lại, khóe mắt cay cay, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc trỗi dậy trong lòng.
Những người dân Mộc Diệp Thôn, nghe tiếng động và nhìn thấy sự thay đổi của Lão Tôn, dần dần tụ tập xung quanh xưởng gốm. Ban đầu chỉ là sự tò mò, nhưng rồi, khi họ thấy Lão Tôn, người từng vô hồn như họ, đang say sưa nhào nặn đất sét, một niềm vui đơn thuần, trong sáng bắt đầu lan tỏa. Những tia sáng trong mắt họ, những nụ cười yếu ớt trên môi, là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của sự kết nối, của ký ức, của "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang gieo mầm. Mộ Dung Tuyết nhìn cảnh tượng đó, một câu hỏi lớn dần hình thành trong tâm trí nàng: Phải chăng, tu vi, linh lực, thứ mà nàng đã dành cả đời để theo đuổi, lại không thể làm được điều kỳ diệu này?
***
Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ chân trời và mặt nước suối lấp lánh, Mộ Dung Tuyết rời khỏi xưởng gốm, tìm đến bờ suối cạnh Mộc Diệp Thôn. Nàng ngồi lặng lẽ trên một tảng đá phẳng, ngón tay khẽ chạm vào dòng nước mát lạnh đang róc rách trôi. Tiếng chim kêu thưa thớt hòa cùng tiếng suối chảy, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh lặng, giúp nàng tập trung vào những suy tư đang cuộn xoáy trong lòng. Không khí mát mẻ, thoang thoảng mùi đất ẩm và lá cây, và nàng có thể cảm nhận một chút linh khí thủy hệ thanh khiết, dù không nồng đậm, len lỏi trong không gian.
Trong một góc khuất, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng ngồi đó, trầm ngâm. Họ cũng đang dần thay đổi, dần chấp nhận một thế giới quan mới mẻ, đi ngược lại với những gì họ đã được dạy dỗ. Mộ Dung Tuyết nhìn dòng nước trôi, trong lòng đầy những câu hỏi không lời đáp. Những ký ức về buổi chiều cùng mẫu thân, về nụ cười của Lão Tôn, về ánh mắt có hồn của A Lan và Tiểu Thụ cứ lởn vởn trong tâm trí nàng, đối lập hoàn toàn với hình ảnh những tiên nhân cao ngạo, lạnh lùng mà nàng từng biết.
Bỗng, một bóng người nhỏ bé chạy vụt ��ến bên bờ suối. Đó là A Lan, người phụ nữ trẻ mà Tạ Trần đã khơi gợi lại những tia cảm xúc đầu tiên. Trong tay nàng là một chiếc chuông gió bằng gốm vừa được Lão Tôn hoàn thành, nó vẫn còn thoang thoảng mùi đất sét mới. Nàng không nói gì, chỉ đứng đó, ngắm nhìn hoàng hôn. Gió nhẹ thổi qua, làm chiếc chuông gió bằng gốm khẽ va vào nhau, tạo nên một âm thanh thanh thoát, trong trẻo, vọng vào không gian tĩnh mịch.
Ngay khi tiếng chuông gió vang lên, A Lan chợt khựng lại. Đôi mắt nàng mở to, một vẻ ngỡ ngàng, bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt tiều tụy. Rồi, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má nàng, nhanh chóng theo sau là một dòng khác, rồi một dòng nữa. Nàng không kìm được, bật khóc nức nở, những tiếng khóc nghẹn ngào, đau xót, như thể tất cả những nỗi buồn, những ký ức đau khổ về người thân đã mất, về những tháng ngày vô cảm đã bị kìm nén bấy lâu nay, giờ đây bỗng ùa về cùng một lúc. Đó là những giọt nước mắt đầu tiên sau rất nhiều năm, những giọt nước mắt của sự hồi sinh, của việc tìm lại được chính mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân có chút giật mình. Theo bản năng của tu sĩ, họ định dùng linh lực để trấn an, để xoa dịu nỗi đau của A Lan. Nhưng Tạ Trần, người vẫn luôn lặng lẽ đứng sau, đã khẽ đưa tay ngăn lại. Hắn không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ. Rồi, hắn chậm rãi bước đến bên A Lan, không một lời an ủi sáo rỗng, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai nàng, vỗ nhẹ nhàng, để nàng khóc cho thỏa. Hắn hiểu rằng, những giọt nước mắt này, dù đau khổ, lại là một phần không thể thiếu của quá trình chữa lành, của việc tìm lại nhân tính.
Mộ Dung Tuyết chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn A Lan đang gục đầu nức nở, rồi nhìn vào bàn tay mình, nơi linh lực vẫn đang chảy, vẫn đang luân chuyển theo những công pháp tu luyện cao thâm. Một cảm giác bất lực sâu sắc dâng trào trong lòng nàng. "Sức mạnh của ta... tu vi của ta... có thể làm gì trước những giọt nước mắt này? Trước những ký ức bị lãng quên? Phép thuật chỉ có thể chữa lành thể xác, nhưng tâm hồn thì sao?" Nàng tự hỏi, giọng nói đầy nghẹn ngào trong suy nghĩ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt sắc bén vốn luôn lạnh lùng, giờ cũng hiện lên vẻ bối rối. Nàng nhíu mày, nhìn Tạ Trần. "Anh ta... không định làm gì sao?" Nàng hỏi Dương Quân, giọng nói có chút khó hiểu.
Tạ Trần, vẫn giữ tay trên vai A Lan, khẽ cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như một lời sấm truyền. "Hãy khóc đi. Cảm xúc... là thứ quý giá nhất của con người. Đừng kìm nén chúng, đừng sợ hãi chúng. Bởi lẽ, khi người ta mất đi khả năng cảm nhận, dù là nỗi đau hay niềm vui, đó mới là lúc họ thực sự 'mất người'." Hắn nói, ánh mắt xa xăm, như nhìn thấu cả quá khứ, hiện tại và tương lai của nhân gian.
Mộ Dung Tuyết quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng giờ đây không còn chỉ là sự tò mò hay kinh ngạc, mà là một sự hoài nghi sâu sắc. Nàng nhìn vào bàn tay mình, nơi chiếc Nguyệt Quang Trâm khẽ rung động, cảm nhận được dòng linh lực quen thuộc. Rồi nàng lại nhìn Tạ Trần, người phàm nhân không tu vi, không thần thông, nhưng lại có thể đánh thức những thứ mà cả vạn năm tu tiên cũng không thể chạm tới. "Giá trị thực sự... là gì?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí nàng, không chỉ hỏi về giá trị của tu vi, của sức mạnh, mà còn hỏi về ý nghĩa của cả cuộc đời nàng, về con đường mà nàng đã chọn. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, tâm hồn nàng đã không còn có thể bình yên như trước. Những hạt mầm của hoài nghi đã được gieo, và chúng sẽ nảy nở, lớn dần, định hình lại toàn bộ nhận thức của nàng về thế giới, về "Tiên Đạo", và về chính "Nhân Đạo" đang dần hé lộ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.