Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 488: Ngôi Làng Vô Cảm: Hạt Giống Cảm Xúc

Ánh trăng vằng vặc vẫn còn vương vấn trên đỉnh núi, nhưng phía chân trời đã lấp lánh những tia hồng nhạt đầu tiên báo hiệu một ngày mới. Tạ Trần cùng đoàn người tiếp tục hành trình, rời khỏi động phủ của những tu sĩ ẩn dật, mang theo trong lòng niềm hy vọng mong manh và sự thấu hiểu sâu sắc hơn về con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang theo đuổi. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa. Con đường của Tạ Trần, con đường của 'Nhân Đạo', tuy đầy chông gai và thử thách, nhưng lại là con đường duy nhất có thể đưa Thập Phương Nhân Gian thoát khỏi cảnh suy tàn, thoát khỏi sự "mất người". Những tu sĩ ẩn dật kia, giờ đã tìm thấy ý nghĩa mới, có có thể sẽ trở thành những đồng minh thầm lặng hoặc những 'hạt giống' cho sự lan tỏa của 'Nhân Đạo' khi cuộc chiến lớn nổ ra. S��� chấp nhận và thấu hiểu ngày càng sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cho thấy họ đang dần trở thành những trụ cột vững chắc của 'Nhân Đạo', sẵn sàng đối mặt với những thách thức lớn hơn. Sự tồn tại của những nhóm tu sĩ từ bỏ con đường cũ vì sợ 'mất người' cho thấy vấn đề của Thiên Đạo cũ không chỉ là sự suy yếu về linh khí mà còn là sự tha hóa về đạo đức, làm tăng tính cấp bách của việc xây dựng 'Nhân Đạo' trong một thế giới đang dần trở nên hỗn loạn. Ma Chủ Cửu U và những thế lực ẩn mình khác chắc chắn đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn, và Thiên Đạo thực sự sắp hoàn toàn sụp đổ. Nhưng Tạ Trần và những người đồng hành của hắn, với ánh sáng của 'Nhân Đạo' dẫn lối, vẫn sẽ kiên định bước đi, gieo mầm hy vọng trong đêm tối.

***

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch, để lộ ra những thung lũng xanh mướt và những con đường đất quanh co uốn lượn giữa rừng. Khi mặt trời đứng bóng, chiếu rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng vàng nhạt hiền hòa, Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đã đặt chân đến Mộc Diệp Thôn. Ngôi làng nằm ẩn mình trong một thung lũng nhỏ, bao bọc bởi những ngọn đồi thoai thoải và một dòng suối trong vắt chảy qua. Từ xa nhìn lại, Mộc Diệp Thôn hiện lên như một bức tranh thủy mặc yên bình, với những mái nhà gỗ nhỏ nhắn, đơn sơ, tựa lưng vào sườn núi, khói lam chiều vờn bay lãng đãng. Cả kiến trúc lẫn cách bố trí của làng đều toát lên vẻ hài hòa tuyệt đối với thiên nhiên xung quanh, như thể chúng được sinh ra từ chính lòng đất, từ những thân cây cổ thụ. Một con đường đất nhỏ, lấm tấm dấu chân người và bánh xe bò, dẫn lối vào trung tâm làng, mời gọi những lữ khách lạc bước.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm không ngừng quan sát. Hắn đã từng nghe danh Mộc Diệp Thôn là một nơi chốn thanh bình, nơi con người sống nương tựa vào rừng núi, thoát ly khỏi những xô bồ của thế giới bên ngoài. Hắn mong đợi nghe thấy tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng gọi nhau í ới của người lớn, tiếng gà gáy, chó sủa, và cả tiếng củi cháy tí tách trong bếp hòa cùng mùi khói thơm dịu. Thay vào đó, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy ngôi làng. Tiếng chim hót vẫn vang vọng từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy vẫn rì rầm tựa như lời thì thầm của đất trời, nhưng tất cả đều trở nên đơn độc, lạc lõng trong cái không gian vắng vẻ đến lạ lùng. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi gỗ mục, mùi khói bếp nguội lạnh và mùi đất rừng ẩm ướt, nhưng lại thiếu đi thứ hơi ấm của sự sống, của những hoạt động thường nhật.

Khi đoàn người tiến sâu vào làng, một vài bóng người hiện ra. Họ là những dân làng, đang làm những công việc thường ngày: một người phụ nữ ngồi bên hiên nhà đan lát, một ông lão còng lưng tưới rau, một vài thanh niên đang sửa lại hàng rào. Nhưng tất cả những hành động ấy đều diễn ra trong một sự chậm chạp đến nao lòng, như thể bị thời gian đóng băng. Ánh mắt họ khi ngước lên nhìn những người lạ, không hề chứa đựng sự tò mò, cảnh giác, hay niềm vui. Chúng chỉ là những ánh mắt trống rỗng, vô hồn, mờ đục như mặt nước ao tù, không một gợn sóng cảm xúc. Một sự "bình yên" quá mức, Tạ Trần thầm nghĩ, như một cái chết không tiếng động, một sự mục rữa từ bên trong mà không hề có dấu hiệu bên ngoài.

Tiểu Cửu, vốn hoạt bát và lanh lợi, từ nãy đến giờ vẫn luôn líu lo kể chuyện hoặc tinh nghịch chọc ghẹo Dương Quân, bỗng nhiên im bặt. Nàng nép sát vào Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, ánh mắt to tròn lướt qua những gương mặt vô cảm, ánh lên vẻ hoang mang hiếm thấy. Nàng cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm, một sự trống rỗng đến rợn người đang bao trùm lấy không gian này, khác hẳn với sự tĩnh lặng của những khu rừng hay hang động cô tịch.

"Linh khí ở đây không suy yếu quá mức, nhưng lại có một thứ gì đó... trống rỗng." Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. Nàng đã quen với việc cảm nhận linh khí, và theo lẽ thường, nơi nào linh khí suy yếu thì sự sống sẽ tàn lụi, con người sẽ dần mất đi sức sống. Nhưng ở Mộc Di��p Thôn, linh khí vẫn tồn tại, dù không dồi dào như thời thịnh thế, nhưng cũng không đến nỗi cạn kiệt. Điều khiến nàng bận tâm chính là cái "trống rỗng" mà nàng cảm nhận được, một sự thiếu hụt mà không một thần thông nào có thể giải thích. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn tìm kiếm câu trả lời từ hắn.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn tiếp tục quan sát tỉ mỉ từng khuôn mặt, từng cử động của dân làng. Một người phụ nữ đang phơi quần áo, nhưng động tác của nàng chậm rãi đến mức chiếc áo trên tay cứ mãi lơ lửng trong không trung trước khi được mắc lên dây. Một đứa trẻ ngồi chơi đất cát ở góc sân, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, không hề có vẻ tinh nghịch hay hiếu động như những đứa trẻ khác. Hắn cảm nhận được một sự đứt gãy trong dòng chảy của 'nhân quả' tại nơi đây, một sự mất mát không phải về vật chất hay linh khí, mà là về bản chất của sự sống.

Dương Quân, với vẻ anh tuấn và nhiệt huyết, đã cố gắng bắt chuyện với một ông lão đang ngồi đẽo gỗ dưới gốc cây đa cổ thụ. "Thưa lão trượng, chúng tôi là lữ khách qua đường, muốn hỏi thăm về làng mình ạ." Hắn cất tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. Nhưng ông lão chỉ ngước lên, đôi mắt mờ đục lướt qua hắn, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình, không hề đáp lời, cũng không hề có lấy một biểu cảm trên khuôn mặt nhăn nheo. Hắn cố gắng thêm vài câu nữa, nhưng đều nhận được sự im lặng đáng sợ. Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng Dương Quân. Hắn đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, nhưng trước sự "vô cảm" này, mọi sức mạnh dường như đều trở nên vô dụng.

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo không phải từ thời tiết, mà từ chính không khí nặng trĩu này. Với tư cách là một y sư, nàng có thể cảm nhận được sự sống trong cơ thể con người, nhưng ở đây, nàng cảm thấy một sự suy kiệt tinh thần sâu sắc. "Họ... họ dường như không còn là chính mình nữa." Nàng thì thầm, giọng nói trầm tư. Nàng đã từng chứng kiến những bệnh nhân suy kiệt, nhưng chưa bao giờ thấy một c���ng đồng người lại rơi vào trạng thái này, như những cái xác không hồn bước đi trên cõi đời. Nỗi buồn vô cớ dấy lên trong lòng nàng, một nỗi đau thầm kín cho những mảnh đời đang dần héo úa.

Tạ Trần khẽ thở dài, bước chân hắn vẫn kiên định. Hắn biết, vấn đề ở đây không thể giải quyết bằng bất cứ phép thuật hay linh dược nào. Nó nằm sâu trong tâm hồn, trong cái gọi là "nhân tính" đang dần bị bào mòn bởi sự suy yếu của Thiên Đạo. Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi, một cảnh tượng vốn dĩ rất đẹp, nhưng ở Mộc Diệp Thôn này, nó lại mang một sắc thái bi ai đến lạ thường. Hắn biết mình đã đến đúng nơi, nơi 'Nhân Đạo' của hắn sẽ phải đối mặt với một thử thách hoàn toàn khác, không phải chiến tranh hay thù hận, mà là sự quên lãng và vô cảm.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng sơn cước. Tạ Trần cùng nhóm đã tìm đến gian nhà của Lão Thôn Trưởng Vong Tình, một căn nhà gỗ cũ kỹ nằm ở rìa làng, có vẻ như là nơi duy nhất vẫn còn le lói ánh đèn dầu leo lét. Trong căn nhà nhỏ, Lão Thôn Trưởng ngồi bất động trên một chiếc ghế gỗ mục, lưng còng, râu tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh trong quá khứ giờ đây đã hoàn toàn mờ đục, vô hồn. Ông chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể cả thế giới đã không còn tồn tại trong tâm trí ông. Quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay ông vẫn nắm chặt một cây rìu gỗ cũ kỹ, một vật dụng quen thuộc của người dân nơi đây, nhưng nó chỉ là một vật vô tri, không mang theo chút sức sống nào. Khuôn mặt ông khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió, nhưng sự khắc khổ ấy giờ đây bị che mờ bởi một màn sương mờ mịt của sự quên lãng.

Tạ Trần ngồi đối diện ông, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua từng chi tiết trong căn nhà, từ những bức tường gỗ sờn cũ đến những vật dụng sinh hoạt đơn giản. Hắn không nói gì vội, chỉ im lặng quan sát. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu đứng phía sau, tất cả đều cảm nhận được sự nặng nề, u ám bao trùm lấy gian phòng.

Một lúc sau, Tạ Trần khẽ cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường. "Thưa lão trượng, chúng tôi là khách qua đường. Nghe danh Mộc Diệp Thôn thanh bình, nhưng khi đến đây lại thấy một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Không biết làng mình có chuyện gì không ạ?"

Lão Thôn Trưởng Vong Tình chậm rãi ngước lên, đôi mắt mờ đục lướt qua Tạ Trần, rồi lại nhìn vào khoảng không. Ông cất tiếng, giọng nói đều đều, vô cảm, như thể một cỗ máy đang phát ra âm thanh, không chút cảm xúc, không chút nhấn nhá. "Không có chuyện gì... cả. Chúng tôi... chúng tôi vẫn như thế này... đã lâu rồi."

Tiểu Cửu, không chịu nổi không khí nặng nề, cố gắng pha trò để làm ông vui. "Lão gia gia, ta là Tiểu Cửu! Ta có thể biến ra những bông hoa thật đẹp, hoặc kể những câu chuyện vui lắm đó! Ông có muốn nghe không?" Nàng lanh lẹ nhảy nhót, đôi tai cáo vểnh lên, chiếc đuôi mềm mại phe phẩy. Nhưng ông lão chỉ nhìn nàng với ánh mắt vô hồn, không hề có lấy một nụ cười, hay một cái chớp mắt tò mò. Sự vô cảm của ông khiến Tiểu Cửu cụp tai, nụ cười trên môi nàng dần tắt ngúm.

Mộ Dung Tuyết khẽ tiến lên, nàng cảm nhận được nỗi đau ẩn sâu dưới vẻ thờ ơ của ông lão. Nàng biết, đằng sau sự vô cảm đó là một sự trống rỗng đến cùng cực. "Lão trượng, có vẻ như người đã quên rất nhiều thứ... Có phải vậy không ạ?" Nàng nhẹ nhàng hỏi, giọng nói dịu dàng, đầy sự đồng cảm.

Lão Thôn Trưởng khẽ gật đầu, động tác chậm chạp như một bức tượng cổ xưa. "Chúng tôi... không nhớ... không còn cảm thấy gì nữa. Mọi thứ... đều nhạt nhòa... như làn khói mờ ảo. Ta... không nhớ tên con cháu, không nhớ những ngày xưa cũ. Vui buồn... đều đã quên rồi. Chỉ còn là một cái vỏ rỗng... sống qua ngày." Ông nói, ánh mắt vẫn vô hồn, nhưng trong lời nói ấy, Tạ Trần cảm nhận được một sự thật phũ phàng, một nỗi bi ai không tên đang ăn mòn linh hồn của những con người này.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để thấu hiểu gốc rễ của vấn đề. Hắn cảm nhận được sự đứt gãy trong dòng chảy của 'nhân quả' và 'tình cảm' của dân làng. Nó không phải là một loại bệnh vật lý, cũng không phải là một loại ma chú. Đây là hậu quả trực tiếp của sự suy yếu của Thiên Đạo, một sự ăn mòn từ bên trong, khiến con người mất đi khả năng cảm nhận, mất đi ký ức, mất đi chính bản ngã của mình. Hắn thấy những sợi nhân quả mờ nhạt, đứt đoạn, những ký ức bị xóa nhòa như những trang sách bị mối mọt gặm nhấm. Dòng chảy cảm xúc của họ đã bị tắc nghẽn, bị đóng băng, khiến họ không thể kết nối với quá khứ, không thể cảm nhận hiện tại, và cũng không thể hy vọng vào tương lai.

"Đây không phải là bệnh tật của thể xác, mà là của linh hồn, của ký ức. Thiên Đạo suy yếu, không chỉ linh khí mà còn là mạch nguồn cảm xúc của nhân gian..." Tạ Trần trầm giọng nói, ánh mắt hắn mở ra, nhìn thẳng vào Lão Thôn Trưởng. "Sự 'mất người' mà các tu sĩ sợ hãi, không chỉ là đánh mất bản ngã tu tiên, mà còn là đánh mất chính mình, đánh mất những gì làm nên con người. Ở đây, các vị đang đối mặt với sự 'mất người' theo một cách khác, một cách đau đớn hơn, khi không còn linh khí để tu luy��n, nhưng cũng không còn cảm xúc để sống trọn vẹn."

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe lời của Tạ Trần, trong lòng nàng dấy lên một sự bàng hoàng. Nàng đã từng chứng kiến sự suy tàn của linh khí, sự tha hóa của các tu sĩ, nhưng chưa bao giờ hình dung được rằng Thiên Đạo suy yếu lại có thể ảnh hưởng đến phàm nhân theo cách này, tước đoạt đi cả ký ức và cảm xúc của họ. Nàng nhìn những vật dụng cũ kỹ trong gian nhà, chúng đều mang dấu ấn của thời gian, nhưng dường như không ai còn nhớ câu chuyện đằng sau chúng.

Dương Quân siết chặt tay. Hắn đã từng nghĩ rằng chiến đấu với Ma Tộc, bảo vệ nhân gian khỏi sự hủy diệt là mục tiêu tối thượng. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng có những kẻ thù vô hình, những sự suy thoái không cần binh đao, mà lại có thể tước đoạt đi bản chất của con người. "Vậy... chúng ta có thể làm gì, Tạ huynh? Chẳng lẽ không có cách nào để cứu vãn họ sao?" Hắn hỏi, giọng nói trầm xuống, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng bạc rải những vệt sáng mờ ảo. "Con người, dù là tiên nhân hay phàm nhân, đều được định nghĩa bởi những ký ức và cảm xúc của mình. Chúng là sợi dây nối kết ta với thế giới, với những người xung quanh. Khi sợi dây ấy đứt đoạn, con người sẽ trở thành những cái bóng. Cách để cứu vãn họ, không phải là đổ thêm linh khí, mà là khơi gợi lại những sợi dây đã đứt, đánh thức những gì đã ngủ quên." Hắn nói, trong giọng nói chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn biết, đây sẽ là một thử thách lớn, nhưng cũng là cơ hội để 'Nhân Đạo' của hắn được thử nghiệm một cách sâu sắc nhất.

***

Trong đêm tối Mộc Diệp Thôn, không một tiếng động, không một ánh lửa. Tạ Trần quyết định không dùng bất kỳ thần thông hay phép thuật nào. Hắn biết, đây là một trận chiến của nhân tâm, không phải của sức mạnh. Hắn cùng Dương Quân nhóm một bếp lửa nhỏ ngay giữa sân làng, nơi có một khoảng đất trống rộng rãi. Tiếng củi khô tí tách cháy, những tia lửa đỏ cam nhảy múa trong đêm, xua đi một phần cái l��nh lẽo và tĩnh mịch. Mùi khói gỗ thơm dịu lan tỏa trong không khí, như một lời mời gọi vô hình.

Dân làng, với những bước chân chậm chạp, ánh mắt vô hồn, dần dần kéo đến. Họ không nói gì, chỉ im lặng ngồi xuống xung quanh bếp lửa, khuôn mặt được chiếu sáng bởi ánh lửa bập bùng. A Lan, một cô gái trẻ với vẻ ngoài mờ nhạt, đôi mắt vô hồn, ngồi nép mình ở một góc. Kế bên nàng là Tiểu Thụ, một đứa trẻ nhỏ với vẻ mặt ngây thơ nhưng thiếu sức sống, ánh mắt cũng trống rỗng như người lớn. Họ ngồi đó, như những bức tượng được chạm khắc bởi bóng tối và sự lãng quên.

Tạ Trần ngồi xuống đối diện ngọn lửa, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt vô cảm, rồi hắn bắt đầu cất lời, giọng nói ấm áp, chậm rãi, như một dòng suối nhỏ róc rách chảy qua những phiến đá chai sạn. "Mỗi ký ức, mỗi cảm xúc, dù nhỏ bé, đều là một phần của chúng ta. Chúng định hình nên con người ta, nối kết ta với thế giới này. Hãy nhớ lại, dù chỉ là một khoảnh khắc... Dù chỉ là một chút hơi ấm từ ngọn lửa này, một chút mùi khói trong đêm, một tiếng côn trùng kêu." Hắn không kể về sức mạnh hay phép thuật, không nói về những điều cao siêu của tu tiên, mà chỉ về những điều bình dị, chân thật nhất của cuộc sống.

Hắn kể về một quán sách nhỏ nơi hắn từng dừng chân, về mùi mực cũ và hương trà phảng phất. Hắn kể về một tách trà ấm trong một đêm đông lạnh giá, về cảm giác hơi nóng phả vào lòng bàn tay, xua đi cái rét buốt. Hắn kể về một người bạn cũ, về những cuộc đối thoại triết lý dưới trăng, về những nụ cười và nước mắt đã từng chia sẻ. Những câu chuyện của Tạ Trần không hoa mỹ, không kịch tính, nhưng lại chạm đến những điều sâu thẳm nhất của nhân tính, của sự kết nối giữa con người với vạn vật.

Ban đầu, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu có chút ngần ngại. Họ là những người tu hành, hoặc đã quen với cuộc sống chiến đấu, những câu chuyện của họ thường gắn liền với linh khí, với thần thông, với những cuộc phiêu lưu hiểm nguy. Nhưng khi nhìn thấy Tạ Trần kiên nhẫn kể chuyện, nhìn thấy những ánh mắt vô hồn của dân làng dường như có một tia lay động rất nhỏ, họ cũng dần tham gia.

"Ta... từng có một lần, khi còn là thiếu nữ, lén lút trốn khỏi tông môn để ngắm hoa đào nở rộ..." Lăng Nguyệt Tiên Tử cất lời, giọng nàng hơi ngập ngừng, nhưng rồi dần trở nên dịu dàng, xa xăm. "Cảm giác đó... thật sự rất đẹp. Những cánh hoa mỏng manh bay lượn trong gió xuân, cả bầu trời như được nhuộm hồng. Ta... ta chưa bao giờ quên được khoảnh khắc ấy." Nàng khẽ vuốt lên chiếc Nguyệt Quang Trâm, như thể đang chạm vào ký ức. Đó là một khoảnh khắc hiếm hoi mà nàng, một tiên tử lạnh lùng như băng tuyết, đã để lộ ra một góc khuất mềm mại, một ký ức phàm tục.

Dương Quân tiếp lời, hắn kể về những buổi luyện kiếm dưới ánh trăng, về cảm giác mồ hôi ướt đẫm lưng áo, về sự kiên cường và ý chí không ngừng nghỉ. "Có lần, ta luyện kiếm đến mức kiệt sức, ngã gục giữa sân. Sư phụ ta không trách mắng, chỉ lặng lẽ mang cho ta một chén canh gừng nóng hổi. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng đến dạ, xua tan đi mệt mỏi, và ta biết rằng, đó là sự quan tâm, là tình huynh đệ mà ta sẽ mãi trân trọng."

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng và nỗi buồn khó tả, kể về những lần nàng cứu người, về cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy bệnh nhân bình phục, và cả nỗi đau khi không thể giữ lại một sinh mạng. "Ta từng có một người thân... một người đã luôn ở bên cạnh ta. Dù thời gian có trôi đi bao lâu, ta vẫn nhớ như in nụ cười của người ấy, giọng nói của người ấy. Cảm giác mất mát... thật sự rất đau đớn, nhưng cũng chính vì thế mà ta biết trân trọng hơn mỗi khoảnh khắc được sống, mỗi con người ta gặp gỡ." Khi nàng kể đến đây, giọng nàng run run, đôi mắt ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm.

Trong ánh lửa bập bùng, khi Mộ Dung Tuyết kể về việc mất đi người thân, một điều kỳ diệu đã xảy ra. A Lan, cô gái trẻ với ánh mắt vô hồn, bỗng nhiên khẽ run rẩy. Một giọt nước mắt trong suốt, lặng lẽ lăn dài trên má cô, lần đầu tiên sau nhiều năm. Nó không phải là một tiếng khóc nức nở, mà là một giọt lệ của sự bàng hoàng, của một ký ức đau đớn vừa được khơi gợi từ sâu thẳm tâm hồn. Tiểu Thụ, đứa trẻ ngồi cạnh A Lan, cũng khẽ chớp mắt, dường như bị thu hút bởi ánh lửa và những câu chuyện, bởi sự rung động của người lớn. Ánh mắt trống rỗng của cậu bé giờ đây có thêm một chút tò mò, một chút bối rối.

Tạ Trần nhìn thấy giọt nước mắt của A Lan, nhìn thấy sự lay động trong ánh mắt Tiểu Thụ. Hắn biết, hạt giống đã được gieo. Dân làng vẫn im lặng, không ai nói gì, nhưng trong không khí, không còn là sự tĩnh mịch đáng sợ như trước nữa. Có một luồng hơi ấm, một sự kết nối mong manh đang dần lan tỏa, như những tia sáng đầu tiên của bình minh xuyên qua màn đêm u tối. Ngọn lửa nhỏ giữa sân làng, giờ đây, không chỉ sưởi ấm thân thể, mà còn sưởi ấm những trái tim đã ngủ quên.

***

Sương mù nhẹ giăng mắc khắp Mộc Diệp Thôn vào buổi sáng hôm sau, bao phủ những mái nhà gỗ và tán cây cổ thụ bằng một lớp áo trắng huyền ảo. Khi những tia nắng ấm áp của mặt trời dần xua tan màn sương, để lộ ra vẻ đẹp bình dị của ngôi làng, T��� Trần đã cùng các đồng hành của mình tập trung tại giếng làng. Bên cạnh giếng là một cây cầu nhỏ bắc qua một con suối cạn, vốn dùng để đi vào rừng hái củi, giờ đây đã bị hỏng nặng, vài thanh gỗ đã mục ruỗng, rơi xuống dòng nước, khiến việc đi lại trở nên khó khăn.

Tạ Trần không nói gì nhiều, hắn chỉ đơn giản nhặt lấy một thanh gỗ mục, bắt đầu cố gắng thay thế nó. Dương Quân, hiểu ý, cũng cầm lấy một chiếc xẻng cũ kỹ từ một góc, bắt đầu đào đất để tìm những thanh gỗ còn chắc chắn hơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không quen với những công việc tay chân, nhưng cũng không đứng yên. Nàng khẽ vận dụng chút linh khí để nâng một tảng đá nhỏ, hỗ trợ Dương Quân. Mộ Dung Tuyết thì quan sát xung quanh, tìm kiếm những vật liệu có thể dùng để sửa chữa, trong khi Tiểu Cửu, với bản tính lanh lợi, chạy quanh nhặt nhạnh những viên đá nhỏ, xếp chúng gọn gàng.

Dân làng, vẫn với những bước chân chậm chạp và ánh mắt chưa hoàn toàn hồi phục, dần dần kéo đến. Họ không được yêu cầu, cũng không ai thúc giục, nhưng dường như có một lực hút vô hình kéo họ lại gần. A Lan, cô gái trẻ đã rơi lệ đêm qua, giờ đây tiến lại gần giếng nước, bắt đầu giúp những người khác xách nước lên, dù động tác vẫn còn lờ đờ. Tiểu Thụ, đứa trẻ nhỏ, không còn ngồi im một chỗ nữa, mà đã bắt đầu tò mò nhìn những người lớn làm việc. Khi A Lan xách nước đi ngang qua, cậu bé khẽ với tay, giúp nàng giữ lấy gầu nước, một hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự tương tác đầu tiên giữa hai con người đã từng chìm trong vô cảm.

Lão Thôn Trưởng Vong Tình cũng đến. Ông không trực tiếp tham gia sửa chữa, nhưng ông đứng đó, ánh mắt vẫn mờ đục, nhưng lại có một sự chú ý lạ thường. Khi Tạ Trần cần một dụng cụ, ông lão chậm rãi đưa cho hắn một cây búa cũ kỹ, như thể một ký ức về việc sử dụng nó vừa chợt lóe lên trong tâm trí ông. Đó không phải là một hành động có ý thức hoàn toàn, nhưng nó là một tia kết nối, một sự phối hợp nhỏ nhoi giữa những con người đã từng hoàn toàn tách biệt.

Dương Quân, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhìn cây cầu dần dần thành hình dưới bàn tay của Tạ Trần và sự hợp sức của dân làng. "Chỉ là một cây cầu nhỏ, nhưng nó có thể nối lại những trái tim, phải không, Tạ huynh?" Hắn nói, giọng nói tràn đầy sự thán phục. Hắn đã từng nghĩ rằng chiến tranh, xung đột là những thử thách lớn nhất. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng việc khơi gợi lại cảm xúc, nối kết lại nhân tâm, còn khó khăn và vĩ đại hơn nhiều.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn nở một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Một cây cầu, một con đường, một sợi dây. Tất cả đều là những sự kết nối. Khi con người mất đi sự kết nối, họ sẽ trở nên lạc lõng, trống rỗng. Nhiệm vụ của chúng ta, không phải là xây nên những cây cầu vĩ đại bằng thần thông, mà là xây nên những cây cầu vô hình bằng tình người, bằng sự thấu hiểu."

Tiểu Cửu, tinh nghịch chạy đến bên A Lan và Tiểu Thụ, reo lên sung sướng. "Nhìn kìa! Họ... họ đang mỉm cười!" Nàng chỉ vào A Lan, người phụ nữ trẻ đang khẽ cong môi, một nụ cười yếu ớt, mong manh như sương sớm, nhưng lại là một dấu hiệu kỳ diệu của sự sống. Tiểu Thụ cũng khẽ cười theo, ánh mắt không còn hoàn toàn trống rỗng, mà đã có một chút ánh sáng, một chút tò mò của trẻ thơ.

Tạ Trần nhìn những nụ cười yếu ớt ấy, nhìn những ánh mắt dần có hồn trở lại, hắn biết hạt giống đã được gieo. Nó chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, một tia hy vọng mong manh trong một thế giới đang dần chìm vào sự vô cảm và quên lãng. Nhưng đối với hắn, đó là tất cả. Hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt nàng cũng ánh lên sự nhẹ nhõm và một tia hy vọng. Nàng đã từng nghi ngờ con đường của hắn, nhưng giờ đây, nàng đã thấy được sức mạnh thực sự của 'Nhân Đạo', một sức mạnh không cần đến linh khí hay thần thông, mà lại có thể đánh thức lại những gì sâu thẳm nhất trong lòng người.

Nhiệm vụ còn dài, và Tạ Trần biết rằng Mộc Diệp Thôn không phải là nơi duy nhất bị ảnh hưởng bởi sự suy yếu của Thiên Đạo. Vấn đề 'vô cảm' và mất trí nhớ đang lan rộng khắp các cộng đồng phàm nhân, cho thấy Thiên Đạo đang suy yếu nghiêm trọng và ảnh hưởng đến cả tinh thần, không chỉ linh khí. Đây là một thách thức lớn, một cuộc chiến thầm lặng chống lại sự xói mòn nhân tính. Khả năng của 'Nhân Đạo' trong việc chống lại sự suy thoái tinh thần, dù chỉ mới là những bước đi đầu tiên, đã gợi ý rằng đây có thể là chìa khóa để đối phó với những vấn đề lớn hơn do Thiên Đạo sụp đổ gây ra. Sự chấp nhận và tin tưởng ngày càng sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vào Tạ Trần, củng cố vai trò của họ như những trụ cột của 'Nhân Đạo' trong tương lai. Nhưng đồng thời, Tạ Trần cũng ý thức được rằng, Ma Chủ Cửu U và những thế lực bóng tối khác có thể đang rình rập, lợi dụng những cộng đồng vô cảm như Mộc Diệp Thôn để gieo rắc hỗn loạn hoặc biến họ thành công cụ cho âm mưu của mình.

Hắn khẽ thở dài, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, nơi màn sương vẫn còn vương vấn. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng Tạ Trần tin rằng, chỉ cần giữ vững 'Nhân Đạo' trong lòng, chỉ cần kiên định gieo mầm cảm xúc và ký ức, thì dù Thiên Đạo có sụp đổ, nhân gian vẫn sẽ tìm thấy một con đường để tồn tại, để sống trọn vẹn, và để không bao giờ "mất người".

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free