Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 491: Âm Vang Nhân Quả: Phán Quyết Công Bằng

Màn đêm dần buông xuống trên Trấn Giao Hoà, nhưng tâm tư của những người lữ hành đến từ thế giới bên ngoài lại sáng tỏ hơn bao giờ hết. Ánh trăng vằng vặc trải bạc trên những mái nhà tranh, trên những con đường đất đã in hằn dấu chân của cả phàm nhân lẫn yêu tộc qua bao thế kỷ. Lời nói của Tạ Trần, trầm ấm mà sâu sắc, vẫn còn vọng trong tâm trí mỗi người. Mộ Dung Tuyết, với ánh mắt đã ngập tràn sự xác tín, không còn vẻ bối rối của một tu sĩ đang tìm lối, mà là sự thanh thản của một người đã tìm thấy con đường của mình. Nàng ngước nhìn Tạ Trần, người vẫn đứng đó, lặng l�� nhìn về phía thị trấn đang chìm dần vào giấc ngủ, tựa như một pho tượng cổ khắc ghi trí tuệ ngàn năm. Trong khoảnh khắc ấy, nàng không chỉ thấy một phàm nhân, mà là một trụ cột vững chãi cho một niềm tin mới, một tương lai mới. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, trái tim và lý trí nàng đã hoàn toàn nghiêng về phía "Nhân Đạo", không chút do dự hay hoài nghi.

Bên cạnh nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, một cử chỉ vô thức phản ánh nội tâm đang dậy sóng. Ánh mắt nàng vẫn nhìn về phía xa xăm, vượt qua cả những ngọn núi, hướng về phía chân trời mờ mịt, nơi những vì sao xa xôi lấp lánh như những câu hỏi chưa có lời đáp. "Nhân Đạo..." Từ ngữ này, từ trước đến nay đối với nàng chỉ là những lời răn dạy chung chung, những khái niệm mơ hồ trong kinh điển mà các phàm nhân thường vin vào để tìm kiếm sự an ủi, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không còn là lý thuyết suông, mà đã được chứng minh bằng chính sự tồn tại hài hòa của Trấn Giao Hoà, bằng những lời lẽ sâu sắc của Tạ Trần. Nàng đã dành cả đời để truy cầu Tiên Đạo, để vươn tới cảnh giới bất tử, tin rằng chỉ có sức mạnh linh lực mới là chân lý tối thượng, mới có thể bảo vệ và định hình thế giới. Nhưng Trấn Giao Hoà đã cho nàng thấy một khả năng khác, một trật tự được xây dựng không phải từ sức mạnh hủy diệt mà từ sự thấu hiểu, từ sự chấp nhận. Hạt giống hoài nghi về Tiên Đạo trong lòng nàng, vốn đã nhen nhóm từ lâu, nay đã nảy mầm thành một sự tìm kiếm mãnh liệt, một khao khát muốn hiểu rõ hơn về "Nhân Đạo" này, về con đường mà Tạ Trần đang bước đi, và về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại mà không cần đến cảnh giới vô thượng. Có lẽ, con đường vĩnh hằng mà nàng hằng khao khát không nằm ở đỉnh cao của tiên giới, mà ẩn chứa trong chính những giá trị bình dị nhất của nhân gian.

Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt hắn sáng lên vẻ quyết tâm, như một ngọn lửa mới được thắp lên. “Con đường này... có lẽ mới là lối thoát thực sự.” Hắn thầm nhắc lại lời Tạ Trần. Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần nói về vi��c "vá trời", về việc tìm ra một con đường mới cho nhân gian. Hắn đã từng nghĩ rằng lối thoát sẽ đến từ sức mạnh của các tông môn, từ những pháp bảo trấn môn, từ những trận chiến long trời lở đất. Nhưng giờ đây, hắn lại thấy một con đường khác, bình dị hơn, nhưng lại đầy sức mạnh nội tại, sức mạnh của sự gắn kết và thấu hiểu. Nó không ồn ào, không khoa trương, nhưng lại bền vững và sâu sắc đến lạ kỳ. Hắn cảm thấy mình, một thư sinh vốn mang trong mình lý tưởng chính nghĩa, đang thực sự tìm thấy ý nghĩa của nó qua những hành động của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn biết rằng Trấn Giao Hoà này, tuy bình yên và vững chãi, nhưng cũng chỉ là một ốc đảo nhỏ bé giữa biển cả hỗn loạn của nhân gian. Ma Chủ Cửu U vẫn đang rình rập, Thiên Đạo vẫn đang trên bờ sụp đổ, và các đại tông môn vẫn đang cố thủ trong tuyệt vọng trong cái kén của chính mình. Nhưng chính tại nơi đây, hắn đã tìm thấy một tia hy vọng, một minh chứng rằng con người không cần phải th��nh tiên mới có thể tìm thấy sự trọn vẹn, và rằng một trật tự mới có thể được xây dựng, không phải từ sức mạnh, mà từ sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Trấn Giao Hoà không chỉ là một thị trấn, nó là một lời nhắc nhở, một bài học, và có thể, là một hạt giống cho một kỷ nguyên mới của "Nhân Đạo" mà hắn đang ấp ủ trong lòng.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, sau một ngày dài tò mò và bỡ ngỡ với những quy tắc phức tạp của loài người và yêu tộc, đã ngủ gật trên vai Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật theo tiếng gió đêm. Nàng hồn nhiên không hiểu hết những suy tư sâu xa của người lớn, nhưng sự bình yên của Trấn Giao Hoà đã xoa dịu tâm hồn non nớt của nàng, khiến nàng chìm vào giấc mộng đẹp.

Sáng hôm sau, mặt trời mọc, nhuộm đỏ cả một góc trời, xua tan đi màn sương mờ ảo còn vương trên những mái nhà và cành cây. Sau khi tạm biệt những người dân hiếu khách của Trấn Giao Hoà, đoàn người của Tạ Trần lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Con đường đất quanh co dẫn họ xuyên qua những cánh rừng rậm r��p, những con suối trong vắt và những thung lũng xanh mướt. Không khí buổi sáng trong lành, phảng phất mùi đất ẩm và hương hoa dại, mang theo chút se lạnh của sương đêm còn vương. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên.

Họ đến Thôn Vân Sơn vào buổi sáng muộn, khi nắng đã lên cao nhưng vẫn còn dịu mát, xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng vàng nhảy nhót trên mặt đất. Thôn Vân Sơn hiện ra trước mắt họ với vẻ đẹp mộc mạc, yên bình của một ngôi làng miền núi điển hình. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn đồi, mái ngói rêu phong, khói bếp lững lờ bay lên từ những mái nhà, vẽ nên những nét chấm phá trầm mặc giữa nền trời xanh biếc. Một con suối nhỏ uốn lượn chảy qua làng, tưới mát những thửa ruộng lúa xanh rì đang thì con gái. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng từ phía trong làng vọng lại, tạo nên một bức tranh sơn thủy hữu tình, đầy sức sống.

Tuy nhiên, khi đến g��n trung tâm thôn, một cảnh tượng khác hẳn đã đập vào mắt họ, phá vỡ đi vẻ bình yên vốn có. Dưới gốc cây cổ thụ trăm tuổi giữa sân đình, một nhóm dân làng đang tụ tập thành hai phe đối lập, khuôn mặt ai nấy đều hằn lên vẻ căng thẳng, tức giận và oán hận. Tiếng cãi vã ồn ào, những lời qua tiếng lại gay gắt vang vọng khắp không gian, át đi cả tiếng chim hót và tiếng suối chảy. Đó là hai gia tộc Lý và Trần, những dòng họ lớn nhất trong thôn, đang lớn tiếng tranh giành điều gì đó mà theo bản năng, Dương Quân đoán có lẽ liên quan đến đất đai hoặc nguồn nước.

Dương Quân cau mày, vẻ mặt thư sinh tuấn tú của hắn hiện lên sự khó chịu. Hắn vốn là một người trọng lẽ phải, không chịu được cảnh bất công. “Xem ra lại có tranh chấp rồi. Để ta xem xét, có lẽ là vấn đề về linh mạch hoặc tài nguyên,” hắn nói, tiếng nói vang dội, đầy khí khái của một người tu sĩ trẻ tuổi mang trong mình lý tưởng chính nghĩa. Hắn định bước ra phía trước, dùng uy thế của mình để can thiệp, nhưng Tạ Trần đã khẽ ngăn lại bằng một cái liếc mắt đầy ẩn ý. Ánh mắt Tạ Trần sâu thẳm, như một hồ nước không đáy, dường như đã nhìn thấu mọi sự hỗn loạn và nguyên nhân sâu xa của nó.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng quét qua đám đông một cách cẩn trọng, không phải để tìm kiếm linh khí hay dấu hiệu của ma tu, mà là để quan sát những biểu cảm, những cử chỉ của phàm nhân. Nàng vẫn im lặng, nhưng trong sâu thẳm nội tâm, nàng đang cố gắng lý giải ý nghĩa của sự tranh chấp này qua lăng kính mới của "Nhân Đạo". Liệu sức mạnh tu vi có thể giải quyết được những mâu thuẫn như thế này không? Hay nó chỉ càng làm phức tạp thêm mọi chuyện? Nàng nhớ lại Trấn Giao Hoà, nơi mà sự thấu hiểu và luật lệ của sự sống chung đã gìn giữ hòa bình.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc thanh lịch của y sư, khuôn mặt dịu dàng nhưng ánh mắt thông minh, đầy suy tư. Nàng nhìn những gương mặt giận dữ kia, khẽ thở dài. “Nhìn họ mà xem, sự phẫn nộ này không phải chỉ từ con suối nhỏ này. Chắc chắn có một đi���u gì đó sâu xa hơn, một vết thương cũ đang bị khơi lại,” nàng khẽ nói, lời lẽ đầy sự thấu hiểu. Những trải nghiệm ở Mộc Diệp Thôn và Trấn Giao Hoà đã mài giũa giác quan của nàng, giúp nàng nhìn thấy những tầng lớp ẩn giấu đằng sau mỗi hành vi của con người.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, tròn mắt tò mò nhìn cảnh cãi vã ồn ào. Nàng không hiểu vì sao con người lại có thể giận dữ đến vậy chỉ vì một dòng nước nhỏ. Trong thế giới yêu tộc của nàng, những cuộc tranh giành thường đến từ bản năng sinh tồn hoặc lãnh thổ, ít khi lại phức tạp bởi những cảm xúc cố chấp như thế này. Nàng khẽ kéo vạt áo Tạ Trần, đôi mắt to tròn long lanh như muốn hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng, chờ đợi.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thấu sự hỗn loạn, không nói gì. Hắn không vội vàng phán xét, cũng không có ý định dùng uy lực trấn áp. Hắn biết, những tranh chấp của phàm nhân, đặc biệt là những mâu thuẫn kéo dài qua nhiều thế hệ, thường không đơn giản chỉ là vấn đề lợi ích vật chất. Chúng là những sợi dây nhân quả chồng chéo, rối rắm, được dệt nên từ những hiểu lầm, những lời hứa bị lãng quên, những tổn thương âm ỉ. Chỉ có thấu hiểu tường tận từng nút thắt, mới có thể gỡ bỏ chúng một cách triệt để, chứ không phải dùng sức mạnh để cắt đứt. Đoàn người Tạ Trần dừng lại bên rìa làng, lặng lẽ quan sát, chờ đợi thời cơ thích hợp để can thiệp, không phải với tư cách của những tu sĩ cao ngạo, mà là những người lắng nghe và thấu hiểu.

***

Buổi trưa, nắng đã lên cao, gay gắt hơn, rọi thẳng xuống sân đ��nh Thôn Vân Sơn, làm không khí càng thêm oi ả. Sự căng thẳng giữa hai phe Lý gia và Trần gia vẫn không hề thuyên giảm, thậm chí còn có dấu hiệu bùng phát mạnh hơn. Mùi đất ẩm sau sương đêm đã bay đi, thay vào đó là mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng từ miếu thờ nhỏ, hòa lẫn với mùi mồ hôi và sự bực bội của đám đông. Bầu không khí nặng nề, như thể một tảng đá vô hình đang đè nén lên ngực mỗi người dân.

Tạ Trần đã đề nghị hai bên kể lại nguồn cơn tranh chấp, và kỳ lạ thay, sau một lúc ngần ngại, họ đã đồng ý. Anh ngồi yên lặng ở giữa sân đình, trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt khép hờ, tựa như đang nhắm mắt dưỡng thần giữa cái nắng chói chang, nhưng thực chất là đang vận dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình. Trong tâm trí hắn, một "Nhân Quả Luân Bàn" vô hình đang xoay chuyển chậm rãi, những sợi tơ nhân quả phức tạp hiện lên rõ nét, dẫn dắt hắn ngược dòng thời gian, thâm nhập vào gốc rễ của mọi vấn đề.

Trưởng Lão Lý Gia, một lão nhân tóc bạc phơ, râu dài, khuôn mặt hằn lên vẻ khắc khổ và oán hận, là người đầu tiên lên tiếng. Giọng ông khàn đặc, đầy sự bất bình. “Thưa vị công tử, Trần gia bọn họ đã chiếm con suối của chúng tôi từ ba đời nay! Đó là nguồn nước duy nhất cho ruộng đất của Lý gia! Tổ tiên chúng tôi đã khai hoang mảnh đất này, con suối này vốn thuộc về chúng tôi!” Ông chỉ tay về phía con suối nhỏ đang chảy róc rách, ánh mắt đỏ ngầu.

Ngay lập tức, Trưởng Lão Trần Gia, một lão nhân dáng người thấp đậm, ánh mắt sắc sảo và khuôn mặt đầy vẻ bất bình, liền phản bác gay gắt. “Nói càn! Suối đó chảy qua đất của chúng tôi trước! Hơn nữa, tổ tiên Lý gia đã từng làm điều bất nghĩa với Trần gia chúng tôi! Chúng ta đã quên đi những lời thề ước, những hành động phản bội của các người sao? Bây giờ lại còn đòi hỏi gì nữa?” Tiếng nói của ông ta cao vút, đầy sự phẫn nộ và cố chấp.

Hai bên cứ thế thay phiên nhau kể lể, mỗi người một phiên bản, mỗi lời nói đều chất chứa những oán trách và đổ lỗi, đẩy trách nhiệm về phía đối phương. Họ không ngừng viện dẫn những chuyện xưa cũ, những ký ức méo mó và những lời đồn đại để củng cố lập luận của mình. Những người dân làng xung quanh cũng xì xào bàn tán, chia phe ủng hộ bên này hoặc bên kia, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng lại càng thêm hỗn loạn.

Dương Quân đứng phía sau Tạ Trần, vẻ mặt hắn lộ rõ sự khó hiểu và sốt ruột. Hắn đã quen với việc giải quyết tranh chấp bằng lý lẽ rõ ràng, bằng những quy tắc pháp luật hoặc những hiệp ước minh bạch giữa các tông môn. “Nhưng theo quy tắc, ai có quyền sở hữu đất thì có quyền lợi về nguồn nước chứ? Sao lại phức tạp vậy?” hắn lẩm bẩm, không khỏi thắc mắc trước sự rắc rối của những mâu thuẫn phàm trần. Đối với một người tu sĩ, những vấn đề như thế này thường được giải quyết nhanh gọn bằng một cái phẩy tay hoặc một câu phán quyết dứt khoát.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài nhẹ, ánh mắt nàng vẫn nhìn Tạ Trần. Nàng không hiểu Tạ Trần định làm gì nếu không dùng tu vi để điều tra rõ ràng sự thật, hay dùng uy áp để buộc hai bên phải nhượng bộ. Trong thế giới của nàng, sức mạnh là tiếng nói cuối cùng. Nhưng Tạ Trần lại chọn cách lắng nghe, một cách lắng nghe đầy kiên nhẫn và tĩnh lặng đến khó tin. Nàng tự hỏi, liệu có một sức mạnh nào khác, một cách thức nào khác để đạt được công bằng mà không cần đến bạo lực hay quyền uy tuyệt đối? Câu hỏi đó lởn vởn trong tâm trí nàng, càng làm sâu sắc thêm sự tìm kiếm về "Nhân Đạo" của nàng.

Mộ Dung Tuyết thì quan sát Tạ Trần với vẻ mặt đầy suy tư. Nàng không sốt ruột như Dương Quân, cũng không bối rối như Lăng Nguyệt. Nàng hiểu rằng Tạ Trần không chỉ nghe những lời nói bề ngoài, mà đang dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để xuyên thấu đến cốt lõi của vấn đề. Nàng tin tưởng vào khả năng của anh, bởi nàng đã chứng kiến anh hàn gắn những tâm hồn tan vỡ ở Mộc Diệp Thôn, và chứng kiến sự hài hòa được xây dựng ở Trấn Giao Hoà. Nàng đang cố gắng nắm bắt từng chi tiết nhỏ trong câu chuyện của hai gia tộc, như thể đang học hỏi một loại y thuật mới, một cách chữa trị những vết thương tâm hồn đã ăn sâu bám rễ.

Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh lặng, đôi mắt khép hờ. Chỉ đến khi Trưởng Lão Trần Gia kết thúc lời kể của mình, một sự im lặng nặng nề bao trùm cả sân đình. Lúc này, Tạ Trần mới từ từ mở mắt, ánh nhìn của hắn quét qua từng khuôn mặt, từ những trưởng lão đầy vẻ cố chấp đến những người dân làng tò mò, hoài nghi. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng giữa không gian oi ả như một tiếng chuông chùa giữa rừng sâu, mang theo một sự trấn an kỳ lạ.

“Mỗi một hành động đều có nhân, mỗi một kết quả đều có quả. Nhưng đôi khi, cái nhân không phải là điều chúng ta thấy trước mắt, mà là những hạt mầm đã được gieo từ rất lâu, rất sâu trong quá khứ, bị lãng quên hoặc cố tình che giấu,” Tạ Trần nói, lời lẽ súc tích mà đầy triết lý. Hắn dừng lại một chút, để những lời đó thấm vào tâm trí của mọi người. “Hãy kể ta nghe, từ khởi đầu... không phải về con suối, mà về những gì đã thực sự xảy ra giữa hai gia tộc, từ rất, rất lâu về trước. Hãy kể ta nghe những lời hứa, những sự giúp đỡ, và cả những sự từ chối bị lãng quên.”

Trưởng Lão Lý Gia và Trần Gia nhìn nhau, rồi lại nhìn Tạ Trần. Ánh mắt họ lộ rõ sự bối rối. Họ đã quen với việc tranh cãi về những điều cụ thể, những gì hiện hữu. Nhưng Tạ Trần lại muốn họ đào sâu vào những ký ức mơ hồ, những góc khuất đã bị thời gian vùi lấp. Tuy nhiên, trước sự điềm tĩnh và ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần, không ai dám phản kháng. Họ bắt đầu kể tiếp, không còn chỉ trích nhau gay gắt như trước, mà cố gắng nhớ lại những chuyện xưa cũ, những câu chuyện được truyền miệng từ tổ tiên, những chi tiết vụn vặt tưởng chừng không liên quan. Tạ Trần kiên nhẫn lắng nghe từng lời, thỉnh thoảng lại hỏi những câu hỏi tưởng chừng không liên quan, như về một mùa màng thất bát cách đây hai trăm năm, hay về một lời hứa của hai người bạn thân, khiến mọi người càng thêm khó hiểu. Các đồng minh của Tạ Trần im lặng quan sát, chờ đợi hành động tiếp theo của hắn, trong lòng đầy sự tò mò và một chút hoài nghi về phương pháp độc đáo này.

***

Chiều muộn, nắng đã dịu dần, không còn gay gắt như buổi trưa. Một cơn mưa phùn nhẹ vừa lướt qua, đủ để làm dịu mát không khí, cuốn đi những hạt bụi li ti và gột rửa những căng thẳng còn vương vấn. Mùi đất ẩm sau mưa, hòa lẫn với mùi hương trầm thanh khiết từ miếu thờ nhỏ, tạo nên một bầu không khí trong lành, tinh khiết đến lạ thường. Dân làng, sau nhiều giờ chờ đợi trong im lặng và tò mò, vẫn tụ tập đông đủ quanh sân đình, ánh mắt đổ dồn vào Tạ Trần. Sự xì xào bàn tán đã lắng xuống, thay vào đó là một sự mong chờ, một chút hoài nghi và cả sự hy vọng.

Sau khi lắng nghe xong tất cả những lời kể, những lời đồn đại, những ký ức rời rạc từ hai phía, Tạ Trần chậm rãi đứng dậy. Hắn bước ra giữa sân đình, nơi ánh nắng chiều vàng ươm còn sót lại đang chiếu rọi, khiến bóng dáng thư sinh gầy gò của hắn trở nên cao lớn và đầy uy nghiêm đến lạ thường. Hắn không nói về con suối, không nói về quyền sở hữu đất đai, mà bắt đầu kể về một câu chuyện tưởng chừng như xa xưa, một câu chuyện mà ngay cả hai trưởng lão cũng chỉ còn nhớ mang máng.

Giọng hắn trầm ấm, vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, như một người kể chuyện đang vén bức màn thời gian, hé lộ một bí mật đã bị chôn vùi. “Nhân quả bắt đầu không phải từ dòng suối, mà từ một lời thề non hẹn biển, từ một sự hy sinh và một sự từ chối ẩn giấu... cách đây hơn hai trăm năm, vào một năm đại nạn đói kém, khi cả Thôn Vân Sơn chìm trong cảnh đói khổ.”

Hắn kể về hai người bạn thân thiết, một thuộc Lý gia, một thuộc Trần gia. Họ đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn, cùng hứa hẹn sẽ chia sẻ mọi thứ, kể cả đất đai, nếu một trong hai gặp nạn. Khi Lý gia gặp đại họa, gia đình khánh kiệt, chính Trần gia đã vươn tay giúp đỡ, không quản ngại khó khăn. Nhưng rồi, khi Lý gia muốn đền đáp, muốn chia sẻ một phần đất đai màu mỡ của mình cho Trần gia, một điều kỳ lạ đã xảy ra.

“Trần gia, vì lòng tự trọng quá lớn, vì không muốn mang ơn, đã âm thầm từ chối nhận sự giúp đỡ từ Lý gia, để Lý gia gánh vác hết. Họ nói rằng ‘đó là nghĩa vụ của bằng hữu’, nhưng trong lòng lại cảm thấy rằng việc nhận đất là một sự hạ mình, một sự thừa nhận yếu kém,” Tạ Trần kể, ánh mắt hắn như nhìn xuyên thấu vào tận quá khứ. “Việc từ chối không thành lời, không ai biết đến, nhưng nó đã vô tình khiến Lý gia cảm thấy bị phản bội, tủi thân. Họ cho rằng Trần gia đã không coi trọng tình nghĩa, không muốn gắn kết, dù bên ngoài vẫn giữ hòa khí. Vết rạn nứt đầu tiên, tuy nhỏ bé, đã được gieo mầm từ đó.”

Trưởng Lão Lý Gia và Trần Gia, vốn đang lắng nghe với vẻ hoài nghi, bỗng nhiên biến sắc. Trưởng Lão Lý Gia, đôi mắt mở to, run rẩy. “Không thể nào... tổ phụ ta từng kể về chuyện đó, nhưng ta không tin... một lời từ chối thầm lặng mà lại có thể...” Ông không thể nói hết câu, bởi vì những mảnh ký ức vụn vặt, những lời thở than của tổ tiên mà ông nghe khi còn nhỏ, giờ đây bỗng trở nên rõ ràng và có ý nghĩa đến lạ.

Trưởng Lão Trần Gia thì mặt tái mét, cúi gằm đầu xuống đất, dường như không dám đối diện với sự thật phũ phàng. “Tổ tiên ta... ngài ấy đã làm vậy sao... chỉ vì một chút tự trọng hư vô mà lại...?” Ông lẩm bẩm, giọng đầy sự bàng hoàng và xấu hổ.

Tạ Trần tiếp tục, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng lời lẽ lại nặng trịch như đá tảng, đánh thẳng vào tâm can của mỗi người. “Sau đó, một thế hệ sau, khi con suối này trở thành nguồn sống chính, Lý gia muốn hợp tác khai thác. Nhưng Trần gia, vẫn với cái tâm lý cố hữu của lòng tự trọng bị tổn thương và muốn chứng tỏ mình có thể tự lập, không muốn phụ thuộc, đã thẳng thừng từ chối. Họ không hề có ý xấu, nhưng hành động đó, vô tình lại khơi lại vết thương cũ của Lý gia, khiến họ càng tin rằng Trần gia không muốn gắn bó, không muốn chia sẻ. Từ đó, sự hiểu lầm chồng chất hiểu lầm, oán hận truyền đời, từ những điều nhỏ nhặt nhất, để rồi ngày hôm nay, con suối chỉ là cái cớ.”

Cả sân đình chìm trong một sự im lặng chết chóc. Dân làng xì xào, ngỡ ngàng. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng một cuộc tranh chấp kéo dài hàng trăm năm, tưởng chừng như chỉ vì một dòng nước, lại có thể bắt nguồn từ một câu chuyện tình nghĩa và lòng tự trọng phức tạp đến th���.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt phức tạp nhìn Tạ Trần, như thể đang nhìn thấy một Thiên Đạo mới, một trật tự vận hành hoàn toàn không dựa vào sức mạnh linh lực, mà dựa vào sự thấu hiểu và phân tích nhân quả. Nàng cảm thấy một sự rung động sâu sắc trong tâm hồn. Sức mạnh của Tạ Trần không phải là sức mạnh hủy diệt hay kiến tạo vật chất, mà là sức mạnh của sự thật, của sự thấu hiểu lòng người. Nó còn kinh hoàng hơn bất kỳ loại pháp thuật nào, bởi nó có thể lay chuyển những cố chấp đã ăn sâu vào cốt tủy của con người.

Mộ Dung Tuyết gật đầu nhẹ, ánh mắt nàng đầy sự xác tín, như thể đây chính là điều nàng đã tìm kiếm bấy lâu nay. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói nàng từng thốt ra nay càng trở nên chân thực và sâu sắc hơn bao giờ hết. Nàng đã thấy rõ, con đường mà Tạ Trần đang đi, chính là con đường của 'Nhân Đạo', con đường của sự chữa lành và hòa giải.

Tiểu Cửu ngây thơ nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn hai trưởng lão đang cúi đầu. Nàng không hoàn toàn hiểu hết những từ ngữ phức tạp, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự nặng nề đã tan biến, thay vào đó là một thứ cảm xúc ấm áp lan tỏa.

Tạ Trần, với ánh mắt kiên định, kết luận: “Con suối vẫn chảy, đất vẫn ở đó. Quan trọng là lòng người có chịu bỏ qua oán hận mà cùng nhau nhìn về phía trước hay không. Chỉ khi nhìn rõ nhân, mới có thể hóa giải quả. Mọi nút thắt trong sợi dây nhân quả này đều bắt nguồn từ sự thiếu thấu hiểu và lòng tự trọng bị tổn thương, chứ không phải sự thù hằn.”

Trong khoảnh khắc đó, sự cố chấp và phẫn nộ đã tan biến khỏi khuôn mặt của hai vị trưởng lão, thay vào đó là sự hối hận và một nỗi xấu hổ sâu sắc. Trưởng Lão Lý Gia, nước mắt lưng tròng, ngẩng đầu lên nhìn Trưởng Lão Trần Gia. “Chúng ta... chúng ta sai rồi. Lý gia xin lỗi Trần gia, vì đã hiểu lầm các vị suốt bao nhiêu năm.”

Trưởng Lão Trần Gia cũng ngẩng lên, khuôn mặt đã không còn vẻ nóng nảy, thay vào đó là sự ăn năn. “Trần gia cũng có lỗi. Lỗi của tổ tiên, lỗi của chúng ta, vì đã để lòng tự trọng che mờ lý trí, che mờ đi tình nghĩa. Chúng ta... chúng ta cùng nhau xây lại con mương, cùng nhau khai thác! Không còn tranh giành nữa!”

Hai vị trưởng lão, những người đã lớn tiếng cãi vã, giờ đây lại chủ động bước đến gần nhau, nắm chặt tay đối phương. Một nụ cười chua xót nhưng đầy sự giải thoát hiện trên môi họ. Dân làng vỡ òa trong tiếng reo hò, những tiếng thở phào nhẹ nhõm, và cả những giọt nước mắt. Bao nhiêu năm oán hận, bao nhiêu năm hiểu lầm, cuối cùng đã được hóa giải bởi một người phàm nhân không hề dùng đến sức mạnh tu vi, mà chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn cảnh tượng đó, trong lòng nàng như có một cái gì đó vừa sụp đổ, và một cái gì đó mới vừa được kiến tạo. Tiên Đạo của nàng, dựa trên sức mạnh và quy tắc, dường như đã bất lực trước những mâu thuẫn phức tạp này. Nhưng Nhân Đạo của Tạ Trần, lại có thể hóa giải mọi nút thắt. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, muốn đi theo con đường này, muốn tìm hiểu sâu hơn về sức mạnh của 'nhân quả' mà Tạ Trần đang nắm giữ. Có lẽ, giải pháp cho sự suy tàn của Thiên Đạo không nằm ở việc vá trời bằng linh khí, mà nằm ở việc hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người. Tạ Trần, một phàm nhân, đã trở thành biểu tượng sống động nhất của "Nhân Đạo", một ngọn hải đăng chiếu sáng con đường giữa biển cả hỗn loạn của nhân gian.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free