Nhân gian bất tu tiên - Chương 483: Lời Lẽ Như Nước Suối: Phân Tích Thực Hư
Ánh hoàng hôn bi tráng của ngày hôm trước đã nhường chỗ cho một buổi bình minh trong lành, nhưng sự thanh tĩnh của Thôn Vân Sơn không thể xua đi bầu không khí căng thẳng và u uất vẫn còn vương vấn. Khi những tia nắng đầu tiên lướt qua đỉnh núi, rọi xuống các mái nhà gỗ và đá nhỏ, đánh thức tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách qua làng và tiếng gà gáy đều đặn, Tạ Trần đã đứng giữa khoảng sân rộng nhất thôn. Hương đất ẩm, mùi cỏ dại thoang thoảng cùng làn khói bếp bảng lảng từ những ngôi nhà xung quanh tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng, nhưng lại ẩn chứa sự mệt mỏi và lo âu trên từng gương mặt người dân đang tụ tập.
Họ đứng đó, quần áo bạc màu, da dẻ sạm nắng, những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt như minh chứng cho cuộc đời khốn khó. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Tạ Trần, xen lẫn giữa sự tò mò, cảnh giác, và một tia hy vọng mong manh. Tiểu Lang Yêu, vẫn chưa thoát khỏi nỗi sợ hãi cố hữu, co rúm lại sau lưng Mộ Dung Tuyết, đôi mắt hoảng loạn thi thoảng lại liếc nhìn những người phàm xung quanh. Hồ Ly Nữ, với đôi tai cáo cụp xuống, nép sát vào Tạ Trần, ánh mắt tinh ranh của nàng giờ đây chứa đựng một nỗi trầm tư hiếm thấy. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cách đó không xa, quan sát mọi động tĩnh với sự nghiêm nghị.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất trầm tĩnh của hắn lại tỏa ra một sức hút kỳ lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt, từng dấu hiệu của sự thiếu thốn: những cánh đồng khô cằn phía xa, những giếng nước gần như cạn đáy, và sự tiều tụy hiện rõ trên từng người. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, vang vọng giữa không gian tĩnh l��ng của buổi sớm.
"Ta hiểu nỗi lo của các vị. Những cánh đồng khô cằn, những giếng nước cạn kiệt này là minh chứng rõ ràng cho sự khốn khó mà các vị đang phải gánh chịu." Tạ Trần không vội vàng giải thích, mà chọn cách thừa nhận nỗi khổ của họ, như một dòng nước mát xoa dịu những tâm hồn đang bị nỗi sợ hãi gặm nhấm. Hắn biết, để thấu hiểu, trước tiên phải lắng nghe.
Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông vạm vỡ với vẻ mặt cương nghị, bước tới. Ánh mắt ông vẫn đầy cảnh giác, nhưng không còn hung hãn như hôm qua. "Nói vậy thì sao? Kẻ gây ra tất cả không phải là lũ yêu tộc sao? Chúng cướp phá, chúng tàn hại..." Giọng ông chứa đựng sự oán hờn chất chứa bao năm tháng.
"Chúng nó đã cướp mất nước của chúng ta, chúng nó bắt những đứa trẻ đi mất!" Một người phụ nữ với gương mặt hốc hác thốt lên, nước mắt chảy dài.
Lão Nông, với đôi tay chai sạn và lưng còng, đội chiếc nón lá đã bạc màu, thở dài một tiếng nặng nề. "Chúng ta chỉ muốn sống yên ổn thôi, tiên nhân ạ. Nhưng mà... gi�� đây, đến một hạt gạo cũng khó làm ra. Đất đai khô cằn, nước uống cũng không có. Bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, đổi lại chỉ là thất bát." Giọng ông lão run rẩy, bất lực và tuyệt vọng.
Tạ Trần không phản bác vội vã. Hắn dành một khoảnh khắc im lặng, để cho những lời oán than, những nỗi khổ tâm của dân làng được bộc lộ hoàn toàn. Sự im lặng của hắn không phải là sự đồng tình, mà là một sự tôn trọng đối với những gì họ đã trải qua. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như chùng xuống, chỉ còn tiếng gió xào xạc lướt qua những thân cây khô cằn, như một khúc bi ca cho sự suy kiệt của linh khí. Hắn quan sát kỹ lưỡng từng ánh mắt, từng biểu cảm, thấu hiểu rằng nỗi sợ hãi của họ không phải là vô căn cứ. Đó là nỗi sợ của sự sinh tồn, nỗi sợ mất đi những gì quý giá nhất.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cạnh Dương Quân, khẽ nhíu mày. Nàng đã chứng kiến cảnh tượng này không ít lần trong đời tu luyện, nhưng luôn nhìn nhận nó dưới góc độ của kẻ mạnh: kẻ yếu bị hại, kẻ mạnh ra tay trừng trị. Tuy nhiên, thái độ của Tạ Trần, không phán xét, không dùng uy lực trấn áp, lại khiến nàng phải suy nghĩ. Nàng bắt đầu cảm nhận được, sau vẻ ngoài bình tĩnh của Tạ Trần, là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "nhân quả" thế gian, một điều mà các đạo lý tiên gia dường như đã bỏ quên. Dương Quân cũng trầm ngâm, ánh mắt hắn dõi theo Tạ Trần, cảm thấy có một điều gì đó rất khác biệt đang diễn ra. Khả năng "thấu thị" của Tạ Trần không phải là nhìn thấy tương lai, mà là nhìn thấy những sợi dây nhân quả đan xen trong quá khứ và hiện tại, dẫn đến một kết cục mà ít ai lường trước được. Hắn đang phá vỡ bức màn định kiến bằng sự tĩnh tại và trí tuệ.
Buổi sáng dần trôi, nắng bắt đầu gắt hơn, phủ lên Thôn Vân Sơn một lớp không khí khô hanh. Sau khi lắng nghe đủ những lời trách móc và nỗi sợ hãi của dân làng, Tạ Trần mới cất tiếng, giọng điệu vẫn ôn hòa nhưng lời lẽ đã sắc bén hơn, như mũi kim nhẹ nhàng chọc vào những định kiến đã ăn sâu bén rễ.
"Các vị nói đúng, yêu tộc có thể đã gây ra những tổn hại. Nhưng cái g�� đã đẩy chúng đến hành động đó?" Tạ Trần không trực tiếp phủ nhận, mà đặt một câu hỏi phản biện đầy ẩn ý. "Có phải chăng, cũng là sự cạn kiệt tài nguyên, là nỗi lo lắng về sự sống còn của bộ tộc mình, giống như các vị?"
Dân làng bắt đầu xôn xao. Một vài người cau mày, nhưng nhiều người khác lại lộ rõ vẻ suy tư. Họ chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Trong tâm trí họ, yêu tộc là kẻ thù, là sinh vật xấu xa bản năng, không có lý trí hay nỗi khổ riêng.
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn kiên định như thể đang nhìn thấu mọi ngóc ngách tâm hồn. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, không chỉ nhân tộc chịu khổ, mà yêu tộc cũng vậy. Nguồn nước chung của chúng ta, con suối Bích Thủy Đàm, đang cạn dần. Các vị nghĩ yêu tộc muốn phá hoại nguồn sống của chính chúng sao? Chúng cũng phải uống nước, cũng cần nước để sinh sôi nảy nở. Một con suối cạn, không phải chỉ gây hại cho phàm nhân, mà còn gây hại cho tất cả sinh linh sống phụ thuộc vào nó."
Lời nói của Tạ Trần như một luồng gió mát thổi tan đi những đám mây u ám trong tâm trí dân làng. Họ bắt đầu trao đổi ánh mắt, sự ngờ vực xen lẫn sự bối rối. Họ đã quá quen với việc đổ lỗi, với việc nhìn yêu tộc như một kẻ thù không đội trời chung, mà chưa bao giờ dừng lại để suy nghĩ về nguyên nhân sâu xa hơn. Nỗi sợ hãi đã che mờ lý trí của họ.
"Định kiến và nỗi sợ hãi dễ dàng bị lợi dụng." Tạ Trần thốt ra một câu nói đầy triết lý, như một lời cảnh tỉnh. "Đã có ai từng nghĩ, có khi nào có một kẻ đứng đằng sau, kích động sự thù địch giữa hai tộc để đạt được mục đích riêng của chúng không?"
Cả Thôn Vân Sơn như lặng đi. Một ý nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên trong tâm trí nhiều người. Những tiếng xì xào nhỏ dần rồi im bặt. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Sự hoài nghi trong họ đã tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ trước khả năng thấu thị của Tạ Trần. Hắn không chỉ nhìn thấy bề nổi của vấn đề, mà còn đào sâu đến tận cùng gốc rễ của nó, thậm chí còn nhìn thấy những bàn tay vô hình đang khuấy động loạn lạc.
"Ma Chủ Cửu U..." Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, một cái tên mà nàng đã nghe nhắc đến nhiều lần trong tông môn, nhưng chưa bao giờ cảm thấy nó gần gũi đến vậy. Hắn lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo, gieo rắc hỗn loạn khắp nơi, để rồi từ đó thâu tóm sức mạnh.
Dương Quân gật đầu, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Tạ Trần. "Huynh ấy đã nhìn thấy một điều mà ngay cả những người tu luyện lâu năm cũng không thể nhận ra. Không chỉ là xung đột nhân-yêu, mà còn có một âm mưu lớn hơn đang diễn ra." Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt buồn bã nhưng ánh mắt đầy đồng cảm, khẽ gật đầu, tán thành lời Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự khổ đau do hiểu lầm và định kiến gây ra. Nàng hiểu rằng, cái gọi là "chính tà" trong thế gian này không hề đơn giản, và đôi khi, kẻ tưởng là ác lại là nạn nhân. Hồ Ly Nữ, với đôi tai vểnh lên, chăm chú lắng nghe, nàng cảm nhận được sự thật trong lời nói của Tạ Trần, một sự thật mà yêu tộc đã phải chịu đựng bấy lâu nay.
Tạ Trần vẫn đứng đó, gầy gò nhưng kiên nghị, hình bóng h��n in trên nền đất khô cằn dưới cái nắng gay gắt. Hắn không cần pháp lực cường đại, không cần những phép thuật cao siêu, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, hắn đã bắt đầu hé mở một con đường mới, một con đường mà tu vi ngàn năm cũng không thể soi rọi. Đây chính là "Nhân Đạo" mà hắn đang kiến tạo, nơi sự thấu hiểu là sức mạnh, và lòng trắc ẩn là ngọn đuốc soi đường.
Khi cái nắng gắt của buổi trưa dần dịu đi, mang theo hơi nóng hầm hập từ mặt đất, bầu không khí trong Thôn Vân Sơn vẫn còn đặc quánh sự suy tư và bối rối. Dân làng, sau những lời phân tích sắc bén của Tạ Trần, đã không còn ồn ào hay hung hăng như trước. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, thì thầm bàn tán, ánh mắt không ngừng nhìn về phía những cánh đồng khô cằn và rồi lại nhìn về phía Tiểu Lang Yêu đang nép mình bên Mộ Dung Tuyết. Sự giận dữ đã được thay thế bằng nỗi lo lắng và một chút hoài nghi về những gì họ từng tin tưởng.
Tạ Trần, sau khi để dân làng có thời gian suy ngẫm, lại bước tới, giọng nói trầm tĩnh vang vọng nhưng đầy sức thuyết phục. Hắn biết, để giải quyết một vấn đề đã tồn tại lâu đời và ăn sâu vào tâm trí, không chỉ cần vạch trần sự thật, mà còn phải đưa ra một con đường, một hy vọng.
"Thay vì tiếp tục chém giết và nghi kỵ, ta đề nghị chúng ta nên cùng nhau tìm kiếm nguồn nước mới, hoặc tìm cách phục hồi con suối Bích Thủy Đàm." Tạ Trần nói, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở Thủ Lĩnh Dân Quân. "Ta sẽ đi cùng Tiểu Lang Yêu, mang theo lời mời hòa đàm từ phía các vị, và tìm hiểu tình cảnh thực sự của yêu tộc."
Thủ Lĩnh Dân Quân, vẫn còn do dự, cất tiếng. "Làm sao có thể tin được yêu tộc? Chúng đã gây ra quá nhiều tội ác. Hơn nữa, nếu quả thật có kẻ đứng sau... thì chúng ta làm sao chống lại?" Giọng ông ta thể hiện rõ sự bất lực và nỗi sợ hãi trước một thế lực vô hình.
"Không tin tưởng, vậy hãy tin vào một cơ hội mới." Tạ Trần đáp, ánh mắt kiên định, không chút nao núng. "Chúng ta không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng trí tuệ để thấu hiểu. Kẻ nào kích động, chúng ta sẽ l��t tẩy chúng. Kẻ nào lợi dụng nỗi sợ hãi của các vị để gây chiến, chúng ta sẽ khiến chúng phải lộ diện." Hắn ngụ ý đến Ma Chủ Cửu U, kẻ đang khuấy động phong ba khắp Thập Phương Nhân Gian, lợi dụng từng mâu thuẫn nhỏ để đẩy thế giới vào hỗn loạn. Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ làm cạn kiệt linh khí, mà còn làm cạn kiệt cả lòng tin giữa các chủng tộc, biến con người và yêu tộc thành những quân cờ trong một ván cờ lớn hơn.
Dương Quân, người đã trải qua nhiều biến đổi tâm lý từ khi đi theo Tạ Trần, bước tới, ánh mắt đầy quyết tâm. Hắn đã từng là một tu sĩ nhiệt huyết tin vào đạo lý "trừ yêu diệt ma", nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng thế giới không chỉ có trắng và đen. "Ta tin lời Tạ huynh. Sẽ không có gì mất mát nếu chúng ta thử một con đường khác. Sức mạnh của tiên môn đã không giải quyết được gốc rễ vấn đề, vậy hãy để trí tuệ của Tạ huynh dẫn lối." Hắn nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt phượng của nàng đã dịu đi rất nhiều. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn về phía những người dân đang bắt đầu xôn xao bàn tán. Trong lòng nàng, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra giữa lý tưởng tu tiên truyền thống – dùng sức mạnh để kiến tạo trật tự – và phương pháp "Nhân Đạo" của Tạ Trần – dùng sự thấu hiểu để hàn gắn. Rõ ràng, phương pháp của Tạ Trần đang cho thấy hiệu quả hơn trong việc giải quyết những xung đột cội rễ như thế này.
"Nếu trí tuệ của ngươi có thể làm được điều mà vạn pháp tiên gia không thể, vậy thì cứ làm đi." Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm giọng nói, lời lẽ ngắn gọn nhưng hàm chứa một sự chấp nhận quan trọng. Nàng không còn đặt câu hỏi hay chất vấn, mà đã bắt đầu tin tưởng vào con đường của Tạ Trần, dù nó khác biệt hoàn toàn so với những gì nàng được học. Nàng hiểu rằng, sự cạn kiệt tài nguyên ở Thôn Vân Sơn chỉ là một giọt nước trong đại dương vấn đề mà Thập Phương Nhân Gian đang phải đối mặt. Nếu không có một giải pháp toàn diện, một "Đạo Nhân Gian" thực sự, thì những xung đột như thế này sẽ chỉ bùng nổ khắp nơi, đẩy thế giới đến bờ vực hủy diệt.
Tạ Trần nhìn về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn biết, sự đồng thuận của họ là một bước tiến quan trọng. Thủ Lĩnh Dân Quân và những người khác vẫn còn hoài nghi, nhưng ánh mắt đã dịu đi phần nào. Họ bắt đầu thảo luận với nhau, không còn là những lời trách móc hay oán hờn, mà là những câu hỏi, những suy tính về một tương lai có thể khác.
Mộ Dung Tuyết tiến lại gần, khẽ nắm lấy tay Tiểu Lang Yêu, trấn an nó. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là việc cứu một bộ tộc, mà là cứu lấy niềm tin vào sự thấu hiểu, cứu lấy "nhân tính" đang dần mai một. Hồ Ly Nữ, với đôi tai trắng muốt, khẽ cụp xuống, ánh mắt nàng cũng đang nhìn những cánh đồng khô cằn, nỗi sợ hãi trong nàng giờ đây đã pha lẫn với một sự thấu hiểu về nỗi khổ của phàm nhân, dù họ đã đối xử tàn nhẫn với nàng.
Tiểu Lang Yêu ngẩng đầu lên, đôi mắt hoảng loạn ban đầu giờ đây đã ánh lên một tia hy vọng mong manh, nhìn Tạ Trần với vẻ biết ơn sâu sắc. Nó không hiểu hết những lời lẽ triết lý mà Tạ Trần nói, nhưng nó cảm nhận được sự chân thành và lòng trắc ẩn từ con người gầy gò ấy.
Tạ Trần quay lại nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong màn sương chiều đã tan, để lộ ra những đỉnh núi hùng vĩ. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai. Việc thuyết phục bộ tộc Lang Yêu cũng không hề dễ dàng, và việc tìm ra nguồn nước mới cho cả hai tộc lại càng khó khăn hơn. Nhưng ít nhất, hắn đã gieo những hạt giống đầu tiên của sự thấu hiểu và hợp tác. Hắn, một phàm nhân không tu hành, với khả năng suy luận cực hạn và sự nhạy cảm với "nhân quả," đang từng bước tháo gỡ những nút thắt của thù hận, định hình một "Đạo Nhân Gian" mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất khô cằn và không khí hanh hao của Thôn Vân Sơn. Ánh mắt hắn nhìn về phía những ngọn núi, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn hỗn loạn của hiện tại để th���y một tương lai xa xăm, nơi "nhân quả" của thế gian có thể được hàn gắn. Đó là một chặng đường dài, nhưng Tạ Trần tin rằng, chỉ bằng cách này, một kỷ nguyên mới, không cần tiên, không còn chấp niệm về sức mạnh, mới có thể thực sự bắt đầu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.