Nhân gian bất tu tiên - Chương 482: Bóng Đêm Định Kiến: Nỗi Sợ Hãi Của Kẻ Yếu
Sau những lời thâm thúy của Tạ Trần, không gian giữa hai phe phàm nhân và yêu tộc chìm vào một sự tĩnh lặng đầy ngột ngạt. Thủ Lĩnh Dân Quân và Thủ Lĩnh Lang Yêu, vốn đang gồng mình trong thế đối đầu, bỗng chốc như bị một sức mạnh vô hình kìm hãm. Ánh mắt họ vẫn còn vương vấn sự cảnh giác và hận thù, nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt giống nghi vấn đã gieo. Họ nhìn Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, áo vải bố đơn giản, nhưng lời nói lại mang sức nặng như ngàn cân, chạm đến tận cùng nỗi đau và sự thật mà họ đã cố tình lãng quên trong vòng xoáy của tranh chấp.
Tạ Trần không vội vàng thúc ép. Hắn cho phép sự tĩnh lặng ấy lan tỏa, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí của m��i sinh linh. Khi màn đêm buông xuống, hắn mới cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng cương quyết: "Nếu quý vị thực sự muốn tìm ra chân tướng, muốn phá vỡ vòng luẩn quẩn của hận thù, vậy thì hãy dẫn chúng tôi đến tận nơi đã xảy ra bi kịch. Chúng tôi muốn nhìn tận mắt, lắng nghe tận tai, những gì đã khiến các vị phải sống trong sợ hãi và căm ghét."
Thủ Lĩnh Dân Quân ngập ngừng. Lòng y vẫn còn đầy hoài nghi về một phàm nhân dám đứng ra điều đình giữa nhân yêu đại chiến, lại càng nghi ngờ hơn khi Tạ Trần lại mang theo cả yêu tộc bên mình. Nhưng ánh mắt của Tạ Trần quá đỗi kiên định, quá đỗi chân thành, khiến y không thể tìm ra lý do để từ chối. Hơn nữa, những gì Tạ Trần nói, quả thực đã chạm đến một nỗi đau chung, một câu hỏi mà bấy lâu nay họ cố tình né tránh. "Được thôi," y cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói vẫn còn khô khốc, "nhưng nếu các ngươi dám làm hại dân làng ta, ta thề sẽ không tha!"
Thủ Lĩnh Lang Yêu, sau một hồi gầm gừ trầm đục, cũng chấp thuận. Nỗi đau mất mát và sự tuyệt vọng đã đẩy nó đến đường cùng, và dường như, lời của Tạ Trần đã mở ra một khe cửa hy vọng mong manh.
Hành trình từ Hang Động Bích Ngọc đến Thôn Vân Sơn, ngôi làng của phàm nhân mà Thủ Lĩnh Dân Quân đại diện, là một chặng đường dài đầy thử thách. Nhóm Tạ Trần đi men theo những con đường mòn heo hút, băng qua những khu rừng thưa thớt, nơi từng là biểu tượng của sự sống phồn thịnh, nay chỉ còn lại những thân cây khô cằn và những tán lá úa vàng. Suốt quãng đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn giữ vẻ trầm ngâm. Họ đã quen với việc nhìn thế giới từ góc độ của người tu tiên, nơi sức mạnh và đạo lý là tối thượng. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần, cùng với câu chuyện của Tiểu Lang Yêu và sự kiện Mộc Diệp Thôn, đã dần phá vỡ bức tường thành kiên cố trong nhận thức của họ. Họ bắt đầu nhận ra rằng, tu vi cao thâm có thể di sơn đảo hải, nhưng lại bất lực trước những xung đột sâu xa bắt nguồn từ nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của sinh linh.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, rụt rè nép sát bên Tạ Trần. Nàng cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng trong không khí, đặc biệt là khi đôi mắt của Thủ Lĩnh Dân Quân và các phàm nhân đi theo đôi khi liếc nhìn về phía nàng và Tiểu Lang Yêu. Tiểu Lang Yêu, vẫn còn yếu ớt, được Mộ Dung Tuyết cẩn thận chăm sóc, nó co rúm lại, ánh mắt đầy cảnh giác và sợ hãi. Nó đã từng bị phàm nhân tấn công, và nỗi đau thể xác lẫn tinh thần vẫn còn ám ảnh. "Tạ Trần ca, họ... họ sẽ không làm gì chúng ta chứ?" Tiểu Cửu thì thầm, giọng nói run rẩy. Tạ Trần nhẹ nhàng xoa đầu nàng, ánh mắt kiên định. "Chỉ cần chúng ta chân thành, thì sẽ có người lắng nghe." Hắn biết, con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng đây là con đường duy nhất để phá vỡ "nhân quả" oán hận đã gieo trồng bấy lâu.
Buổi sáng muộn, khi vầng dương đã treo cao trên đỉnh đầu, nhóm Tạ Trần cuối cùng cũng đặt chân đến Thôn Vân Sơn. Từ xa nhìn lại, ngôi làng hiện ra với những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, nép mình bên sườn núi, phía trước là những cánh đồng xanh rì của cây lương thực và con suối nhỏ uốn lượn. Một khung cảnh yên bình đến lạ lùng, tưởng chừng như thời gian đã ngừng trôi. Tiếng chim hót líu lo trong vòm cây, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt, và đâu đó vọng lại tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bức tranh thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và khói bếp thoang thoảng trong không khí, mang theo hơi thở của sự sống.
Thế nhưng, sự yên bình ấy chỉ là một lớp vỏ mỏng manh. Ngay khi nhóm Tạ Trần, đặc biệt là Tiểu Cửu và Tiểu Lang Yêu, hiện diện ở đầu làng, một luồng khí lạnh lẽo như băng giá lập tức bao trùm. Tiếng chim ngừng hót, tiếng suối như im bặt, và tiếng cười đùa của trẻ con tắt ngấm. Dân làng, vốn đang làm việc đồng áng hoặc sinh hoạt thường ngày, bỗng chốc như bị đông cứng. Rồi từng người, từng người một, bắt đầu tụ tập lại, ánh mắt đầy nghi ngờ, sợ hãi, và cả một sự căm ghét sâu sắc đổ dồn vào những "yêu nghiệt" đang đứng cùng Tạ Trần.
Thủ Lĩnh Dân Quân, người dẫn đường cho nhóm Tạ Trần, lập tức bước lên phía trước, chắn ngang lối vào làng. Thân hình cường tráng của y, dù không mặc giáp sắt tinh xảo, nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường. Gương mặt y cương nghị, làn da rám nắng bởi nắng gió và sương đêm, nhưng trong đôi mắt ấy, Tạ Trần vẫn nhìn thấy một nỗi lo lắng ẩn sâu, một sự bất an khó che giấu. "Các ngươi là ai? Dám dẫn yêu nghiệt vào làng ta?!" Y gằn giọng, bàn tay nắm chặt chuôi dao đeo bên hông, ánh mắt quét qua Tạ Trần rồi dừng lại đầy căm thù trên người Tiểu Cửu và Tiểu Lang Yêu. Phía sau y, những người đàn ông khác cũng bắt đầu cầm lấy cuốc, xẻng, hay bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí, sẵn sàng đối phó. Những người phụ nữ thì ôm chặt lấy con cái, lùi lại phía sau, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm vào những vị khách không mời.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, dường như đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng tột độ đang bủa vây. Hắn bước lên một bước, ra hiệu cho Tiểu Cửu và Tiểu Lang Yêu lùi lại phía sau lưng Mộ Dung Tuyết và hắn, đồng thời dùng ánh mắt trấn an hai yêu tộc nhỏ bé. "Chúng tôi đến đây không phải để gây sự, mà là để tìm hiểu. Con yêu này bị thương, nó cũng là một sinh linh." Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút biểu cảm dao động, nhưng lại mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn hiểu rõ nỗi sợ hãi của những người phàm nhân này, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào máu thịt họ qua bao đời, nhưng hắn cũng biết rằng, chỉ có sự thấu hiểu mới có thể phá vỡ bức tường định kiến.
Tiểu Cửu, với đôi tai cụp xuống, níu chặt lấy vạt áo của Tạ Trần. "Sợ quá, Tạ Trần ca... họ nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống vậy." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự hoảng loạn và tổn thương. Nàng đã quen với sự đối xử dịu dàng của Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết, nhưng đối mặt với sự căm ghét trần trụi này, nàng cảm thấy mình như một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường. Tiểu Lang Yêu, nằm trong vòng tay của Mộ Dung Tuyết, cũng run rẩy, ánh mắt xanh biếc của nó đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào đám đông.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng phía sau Tạ Trần, nàng nhìn những gương mặt khắc khổ, những đôi mắt đầy thù hận của dân làng, rồi lại nhìn sang Tiểu Cửu và Tiểu Lang Yêu đang run rẩy. Lòng nàng dấy lên một sự bối rối. Trong thế giới của nàng, yêu tộc thường bị định nghĩa là tà ác, là mối hiểm họa cần phải tiêu trừ. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến lại quá đỗi phức tạp. Nỗi sợ hãi của dân làng là thật, sự căm ghét của họ cũng là thật, nhưng sự yếu ớt và hoảng loạn của hai yêu tộc nhỏ kia cũng không thể chối bỏ. Nàng bắt đầu cảm thấy cái gọi là "thiện ác" trong tu đạo thật sự quá đơn giản, quá phiến diện, không thể bao quát được những bi kịch trong "nhân gian". "Nhân Đạo" mà Tạ Trần nói, có lẽ chính là việc nhìn nhận mọi sinh linh bằng sự thấu cảm, chứ không phải bằng nhãn quan phân định trắng đen khô cứng.
Dương Quân cũng không khỏi cảm thấy bối rối. Hắn, một đệ tử xuất sắc của tiên môn, luôn tin vào chính nghĩa và trách nhiệm bảo vệ phàm nhân. Nhưng chính những phàm nhân này, trong mắt hắn, lại đang thể hiện một sự hẹp hòi và tàn nhẫn không kém gì những "yêu ma" mà họ căm ghét. Hắn nhìn Tạ Trần, một phàm nhân không hề có tu vi, nhưng lại có thể đứng vững giữa tâm bão của hận thù, dùng lý lẽ và sự bình tĩnh để đối diện. Hắn tự hỏi, liệu tu vi của mình có thực sự mang lại giải pháp cho những vấn đề như thế này không, hay nó chỉ là một công cụ để áp đặt ý chí? Sự hổ thẹn dâng lên trong lòng hắn, khi hắn nhận ra rằng, dù hắn có thể bay lượn trên trời, có thể thi triển pháp thuật, nhưng lại chưa bao giờ thực sự hiểu được nỗi đau và sự phức tạp của những sinh linh đang sống dưới mặt đất này. Thiên Đạo suy yếu đã mang đến sự cạn kiệt tài nguyên, đẩy tất cả vào thế đường cùng, và chính sự tuyệt vọng ấy đã gieo mầm cho những định kiến và thù hận này.
***
Sau một hồi căng thẳng, khi Tạ Trần đã dùng lời lẽ ôn hòa để trấn an và Thủ Lĩnh Dân Quân cũng nhận thấy sự chân thành trong ánh mắt của hắn, nhóm người đã được phép tiến vào sâu hơn trong làng, đến khu vực trung tâm. Nắng giữa trưa gay gắt đổ xuống, làm tăng thêm sự oi bức và ngột ngạt. Tại đây, càng nhiều dân làng tụ tập. Những ánh mắt dò xét, căm ghét như những mũi tên vô hình chĩa thẳng vào Hồ Ly Nữ và Tiểu Lang Yêu, khiến hai yêu tộc nhỏ bé càng thêm sợ hãi, không dám ngẩng đầu lên. Tiếng xì xào bàn tán vang lên từ đám đông, những lời thì thầm đầy oán giận, những câu chuyện về yêu ma quỷ quái, về sự tàn phá và cái chết.
Thủ Lĩnh Dân Quân trầm giọng nói: "Các ngươi đã thấy đó, đây là những người dân của ta. Họ đã chịu quá nhiều khổ cực." Rồi y vẫy tay, ra hiệu cho một người đàn ông già cả, lưng còng, da đen sạm vì nắng gió và tay chân chai sạn vì lao động, bước ra. Đó là Lão Nông, người nông dân có lẽ đã chứng kiến bao mùa màng sinh tử của Thôn Vân Sơn. Trên đầu Lão Nông là chiếc nón lá đã cũ mòn, nhuốm màu thời gian và mồ hôi.
Lão Nông tiến lên, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và nỗi lo toát lên vẻ tuyệt vọng. Giọng ông khàn đặc, đầy đau khổ, như thể mỗi lời nói đều phải xé lòng mà ra: "Mùa màng khô héo, nguồn nước cạn kiệt. Các vị có biết không? Từ ba năm nay rồi, mỗi vụ mùa, chúng tôi đều trắng tay. Đất đai nứt nẻ, cỏ dại cũng chẳng mọc nổi. Con suối vốn dĩ là nguồn sống của làng, nay chỉ còn trơ trọi đá cuội. Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng trời không thương, đất không chiều." Lão Nông ngừng lại, nuốt khan một cách khó nhọc, rồi ánh mắt ông chuyển sang sự căm phẫn khi nhìn về phía Tiểu Cửu và Tiểu Lang Yêu. "Khi chúng tôi đói khổ, yêu tộc thì lũ lượt kéo đến cướp phá! Chúng nó không chỉ ăn trộm lương thực ít ỏi còn sót lại, mà còn bắt trẻ con của chúng ta! Chúng nó nói, đó là để trả thù cho những con non của chúng bị thợ săn bắt đi!"
Tiếng than vãn của Lão Nông chưa dứt, một người đàn ông vạm vỡ, vẻ mặt khắc khổ, tay cầm một cây cung đã lên dây sẵn, bước ra. Đó là Thủ Lĩnh Thợ Săn của làng. Ánh mắt y đầy căm phẫn, dường như muốn nuốt chửng Hồ Ly Nữ và Tiểu Lang Yêu. "Chúng ta chỉ muốn bảo vệ làng! Yêu tộc là hiểm họa! Chúng là những kẻ tàn ác, chỉ biết phá hoại và giết chóc! Chúng tôi đã mất đi bao nhiêu người vì chúng! Bao nhiêu đứa trẻ đã bị chúng bắt đi, không bao giờ quay về!" Giọng y vang lên, đầy sự tức giận và tuyệt vọng, khiến không khí càng thêm nặng nề. Xung quanh, những người phụ nữ và trẻ em, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy lo âu, cũng đồng loạt gật đầu, những tiếng khóc thút thít bị dỗ nín vang lên, như một bản hợp xướng của nỗi sợ hãi và mất mát.
Tạ Trần kiên nhẫn lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát từng nét mặt, từng cử chỉ của dân làng. Hắn không hề ngắt lời, mà để cho mỗi người trút bỏ hết nỗi lòng, hết sự oán giận đã tích tụ bấy lâu. Hắn biết, đằng sau những lời cáo buộc đó là một nỗi đau có thật, một sự tuyệt vọng đến cùng cực. Nhưng hắn cũng nhận ra, có những mảnh ghép còn thiếu, những sự thật đã bị bóp méo bởi nỗi sợ hãi và sự thiếu hiểu biết. Hắn đặt những câu hỏi nhẹ nhàng, không mang tính chất chất vấn mà chỉ để gợi mở thêm thông tin: "Lão trượng, ngài nói nước cạn, vậy điều đó bắt đầu từ khi nào? Và trước khi yêu tộc kéo đến, các vị đã làm gì để đối phó với sự khô hạn?" Hắn muốn đào sâu vào nguyên nhân gốc rễ, không chỉ là những gì họ *tin* đã xảy ra, mà là những gì *thực sự* đã xảy ra.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, vẻ mặt phức tạp. Họ đã quen với việc giải quyết các vấn đề bằng sức mạnh và pháp luật của tiên môn, nơi thiện ác được phân định rạch ròi. Nhưng giờ đây, họ đang đối diện với một bức tranh hoàn toàn khác. Nỗi đau của Lão Nông, sự căm phẫn của Thủ Lĩnh Thợ Săn, và những ánh mắt sợ hãi của dân làng là có thật. Họ không hề nói dối về sự khô hạn, về mùa màng thất bát, về những mất mát. Tuy nhiên, việc họ đổ lỗi hoàn toàn cho yêu tộc, việc họ tin rằng yêu tộc là nguyên nhân duy nhất cho mọi tai ương, lại khiến Lăng Nguyệt cảm thấy day dứt. Nàng bắt đầu nhận ra rằng "yêu tộc" trong mắt phàm nhân không chỉ là những kẻ mạnh hay yếu, mà còn là một biểu tượng của mọi tai ương, một đối tượng dễ dàng để trút giận khi họ đối mặt với sự bất lực của mình trước Thiên Đạo đang suy yếu. Nàng nhớ lại lời Mộ Dung Tuyết từng nói: "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Phải chăng, những người phàm nhân này, trong cuộc chiến sinh tồn, đã vô tình đánh mất đi một phần nhân tính của chính mình, thay thế nó bằng định kiến và thù hận?
Dương Quân cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ rằng phàm nhân là những sinh linh thuần khiết, cần được bảo vệ tuyệt đối. Nhưng giờ đây, hắn thấy sự hỗn loạn, sự hẹp hòi, và những định kiến mù quáng đang ăn sâu vào lòng họ. Hắn nhận ra rằng, tu vi của hắn, dù cao cường đến đâu, cũng không thể giải quyết được những vấn đề căn bản của sinh tồn và lòng người. Hắn bắt đầu hiểu rằng, con đường của Tạ Trần, con đường của sự thấu hiểu và lý trí, dù chậm chạp và khó khăn, lại là con đường duy nhất để hàn gắn những vết rách sâu th���m trong "nhân gian".
Tiểu Cửu nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo run rẩy. Nàng cảm thấy bị tổn thương sâu sắc. Nàng biết, yêu tộc cũng có những kẻ ác, nhưng không phải tất cả. Yêu tộc của nàng cũng đang vật lộn để sống sót trong một thế giới ngày càng khắc nghiệt. Những lời cáo buộc của Lão Nông và Thủ Lĩnh Thợ Săn như những mũi dao đâm vào tim nàng, khiến nàng vừa sợ hãi, vừa uất ức. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" câu nói quen thuộc của nàng chợt vụt qua tâm trí, nhưng giờ đây, sự lanh lợi ấy không thể giúp nàng vượt qua nỗi sợ hãi đang bủa vây.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng và thanh lịch, lặng lẽ xoa nhẹ lưng Tiểu Lang Yêu. Nàng, một y sư, nhìn thấy sự đau khổ của dân làng, những dấu hiệu của bệnh tật và suy dinh dưỡng do thiếu thốn. Nàng thấu hiểu nỗi lo lắng chính đáng của họ. Nhưng nàng cũng nhìn thấy nỗi sợ hãi tột cùng trong mắt Tiểu Lang Yêu, một sinh linh yếu ớt bị thương. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo," câu nói này lại vang vọng trong đầu nàng. Nàng tin rằng, dù là phàm nhân hay yêu tộc, tất cả đều là sinh linh, và không ai xứng đáng phải chịu đựng sự định kiến và bạo lực mù quáng.
***
Sau cuộc đối thoại căng thẳng ở trung tâm làng, Tạ Trần xin phép Thủ Lĩnh Dân Quân được đi khảo sát quanh làng, đặc biệt là những cánh đồng và nguồn nước. Thủ Lĩnh Dân Quân, dù vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng trước sự kiên định và bình tĩnh của Tạ Trần, y cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, nhưng vẫn cắt cử vài người đàn ông đi theo để giám sát.
Chiều tà, khi vầng dương đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhóm Tạ Trần cùng những người dân làng đi theo đã đến những cánh đồng ven làng. Khung cảnh hiện ra trước mắt họ không còn là vẻ xanh tươi như Tạ Trần từng thấy trong trí tưởng tượng của mình, mà là một bức tranh hoang tàn, xơ xác đến nao lòng. Những mảnh đất rộng lớn nứt nẻ thành từng mảng lớn, sâu hoắm, như những vết thương hở miệng của một sinh linh đang hấp hối. Những cây trồng, vốn dĩ phải vươn mình đón ánh nắng, nay chỉ còn là những thân cây khô héo, lá vàng úa, cằn cỗi, nằm rạp mình trên nền đất bạc màu. Một số nơi, cỏ dại cũng không thể mọc nổi, chỉ còn lại những bụi cây gai góc, xám xịt.
Xa xa, con suối nhỏ mà Tạ Trần từng nghe Lão Nông nhắc đến, nay chỉ còn trơ trọi đá cuội, lấp lánh dưới ánh nắng chiều dịu. Dòng nước chảy qua đây yếu ớt đến thảm thương, chỉ còn là những vũng nước nhỏ đọng lại giữa kẽ đá, không đủ sức để nuôi dưỡng những cánh đồng rộng lớn này. Mùi đất khô, mùi cỏ héo và sự ẩm mốc của không khí làng xộc thẳng vào khứu giác, tạo nên một cảm giác u uất, nặng nề. Gió chiều thổi qua, không mang theo hơi mát mà chỉ vương vấn chút bụi đất khô, khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Những mái nhà tranh phía xa, dưới ánh nắng chiều tà, trông thật nhỏ bé và cô đơn, như những chấm mốc trên bức tranh bi tráng của sự suy tàn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhìn cảnh tượng hoang tàn trước mắt, không khỏi khẽ thốt lên, giọng nàng nhỏ nhẹ, mang theo một sự kinh ngạc chân thành: "Thật sự... khó khăn đến vậy sao?" Nàng, một tiên t�� cao quý, sống trong tiên môn với nguồn linh khí dồi dào, chưa bao giờ phải đối mặt với sự cạn kiệt tài nguyên đến mức này. Nàng đã nghe về Thiên Đạo suy yếu, nhưng những khái niệm trừu tượng ấy giờ đây lại hiện hữu rõ ràng qua từng vết nứt trên mặt đất, qua từng chiếc lá héo úa, qua từng ánh mắt tuyệt vọng của dân làng. Nỗi lo lắng chính đáng của dân làng không phải là không có căn cứ. Nó đã biến thành một sự thật đau lòng, một bi kịch mà tu vi của nàng không thể hóa giải.
Dương Quân đứng cạnh nàng, cũng thở dài một tiếng nặng nề. Hắn cúi xuống, chạm tay vào một vạt đất khô cằn, cảm nhận sự khô rát, nứt nẻ dưới đầu ngón tay. "Họ không hề nói dối... Nguồn nước cạn kiệt là sự thật." Giọng hắn trầm hẳn đi, không còn sự nhiệt huyết hay lý tưởng như thường lệ. Thay vào đó là một sự chấp nhận đau đớn trước hiện thực phũ phàng. Hắn đã từng nghĩ rằng, những lời phàn nàn của phàm nhân chỉ là sự yếu đuối, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng đó là tiếng kêu gào của sự sinh tồn, một tiếng kêu mà tiên môn đã bỏ quên quá lâu.
Tạ Trần quỳ xuống, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn kỹ từng khe nứt trên mặt đất, từng cọng rơm khô. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát, như thể đang đọc một cuốn sách cổ, tìm kiếm những manh mối bị chôn vùi. Hắn hiểu, đây chính là "nhân quả" của một Thiên Đạo đang dần tan rã. Nguồn linh khí cạn kiệt, nước không còn dồi dào, mùa màng thất bát, tất cả đều là những biểu hiện rõ ràng nhất. Và từ đó, nỗi sợ hãi sinh tồn bùng lên, đẩy con người vào thế phải tranh giành, và khi không tìm được lời giải, họ sẽ đổ lỗi cho bất cứ "kẻ khác" nào yếu thế hơn.
Hắn đứng dậy, nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong màn sương chiều, rồi quay sang nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng triết lý: "Nỗi sợ hãi của họ xuất phát từ sự sinh tồn. Nhưng họ đã đổ lỗi cho những kẻ yếu thế hơn, những kẻ cũng đang vật lộn để sống." Hắn ngừng lại một chút, rồi tiếp tục: "Họ nhìn thấy yêu tộc cướp phá, mà không nhìn thấy rằng yêu tộc cũng đang đói khát, cũng đang mất đi nguồn sống. Họ nhìn thấy yêu tộc bắt trẻ con, mà không tự hỏi, có phải chăng yêu tộc cũng đang mất đi con cái của mình, và có thể, họ cũng đang tìm kiếm sự trả thù mù quáng như cách mà con người đổ lỗi cho họ?"
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt buồn bã, khẽ gật đầu. Nàng hiểu lời Tạ Trần. Nàng đã nhìn thấy những vết thương của Tiểu Lang Yêu, những dấu hiệu của sự đói khát và tuyệt vọng. Hồ Ly Nữ, với đôi tai rụt xuống, nép sát vào Tạ Trần, ánh mắt nàng cũng đang nhìn những cánh đồng khô cằn, nỗi sợ hãi trong nàng giờ đây đã pha lẫn với một sự thấu hiểu về nỗi khổ của phàm nhân, dù họ đã đối xử tàn nhẫn với nàng.
Tạ Trần lại nhìn về phía những ngọn núi, nơi những yêu tộc của Tiểu Lang Yêu đang sinh sống. Hắn biết, vấn đề không chỉ dừng lại ở việc giải quyết một cuộc xung đột nhỏ giữa một làng phàm nhân và một bộ lạc yêu tộc. Đây chỉ là một ví dụ điển hình cho sự hỗn loạn ngày càng gia tăng khắp Thập Phương Nhân Gian. Thiên Đạo đang suy yếu, Ma Chủ Cửu U đang lợi dụng những xung đột như thế này để gieo rắc hỗn loạn lớn hơn, biến sự thù địch nhỏ thành một cuộc chiến toàn diện. Hắn, một phàm nhân không tu hành, với khả năng suy luận cực hạn và sự nhạy cảm với "nhân quả", đang dần trở thành "điểm neo nhân quả", nơi mọi sợi dây thù hận có thể được tháo gỡ. Nhưng để làm được điều đó, hắn không chỉ phải hóa giải định kiến, mà còn phải tìm ra một giải pháp lâu dài cho vấn đề tài nguyên, một giải pháp đòi hỏi sự hợp tác giữa các chủng tộc, vượt lên trên hận thù và nỗi sợ hãi. Hắn biết, đây là một con đường đầy chông gai, nhưng cũng là con đường duy nhất để gieo trồng những hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, và kiến tạo một "Đạo Nhân Gian" mới, nơi mọi sinh linh đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tạ Trần vẫn đứng đó, chìm đắm trong suy tư, hình bóng hắn gầy gò nhưng kiên nghị, hòa vào ánh nắng chiều tà đang dần buông xuống, phủ một lớp màn bi tráng lên toàn bộ Thôn Vân Sơn. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, như đang nhìn xuyên qua bức màn hỗn loạn của hiện tại để thấy một tương lai xa xăm, nơi "nhân quả" của thế gian có thể được hàn gắn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.