Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 481: Khi Trí Tuệ Lên Tiếng: Can Thiệp Vào Hận Thù Cũ

Ánh bình minh chiếu rọi vào hang động, bao phủ nhóm người bằng một vầng hào quang rực rỡ, xua tan đi chút âm u còn vương vấn của đêm tàn. Sương sớm còn đọng trên lá, lấp lánh như vô vàn châu ngọc, và không khí trong lành của Rừng Thanh Phong như gột rửa những nặng nề trong lòng mỗi người sau một đêm đối diện với bi kịch. Tiểu Lang Yêu, sau khi được Mộ Dung Tuyết cẩn thận băng bó và truyền cho một chút linh khí ôn hòa của Hồ Ly Nữ, đã dần ổn định, tuy vẫn còn yếu ớt nhưng đôi mắt ngây thơ đã không còn vẻ hoảng loạn tột độ như khi mới tìm đến. Nó nép mình vào bên Tiểu Cửu, tựa hồ tìm thấy một chút an ủi trong thế giới đầy rẫy hiểm nguy này.

Tạ Trần đứng lặng lẽ trước cửa hang, để gió sớm mơn man trên gương mặt thanh tú. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn về phía cánh rừng xanh thẳm, nơi những tia nắng đầu tiên đang len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm. Hắn cảm nhận được sự chuyển biến trong tâm hồn của những người đồng hành, một sự chuyển dịch tinh tế nhưng đầy ý nghĩa, tựa như dòng suối nhỏ đã tìm thấy lối đi mới sau bao ngày bị ghềnh đá cản lối. Sự tỉnh táo của hắn không cho phép hắn đắm chìm quá lâu trong cảm xúc, bởi lẽ, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai.

"Chúng ta sẽ đi," Tạ Trần cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. "Tiểu Lang Yêu sẽ dẫn đường. Chúng ta không chỉ tìm kiếm nơi trú ẩn, mà là tìm kiếm chân tướng." Hắn quay lại nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai người tu sĩ với xuất thân danh giá nhưng giờ đây lại mang vẻ suy tư, day dứt. "Bạo lực, dù có là tiên pháp uy chấn hay yêu thuật bá đạo, chỉ giải quyết được bề mặt. Nó có thể dập tắt ngọn lửa trước mắt, nhưng không thể nhổ tận gốc rễ của sự thù hận."

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần hơn, bạch y của nàng vẫn tinh khôi dưới ánh nắng, nhưng khí chất lạnh lùng đã bớt đi phần nào, thay vào đó là sự trầm mặc. "Nhưng đối với yêu tộc, tu vi và sức mạnh mới là ngôn ngữ duy nhất họ hiểu, không phải sao?" Nàng hỏi, trong giọng nói vẫn còn vương vấn chút hoài nghi từ những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng qua hàng trăm năm tu luyện. "Tổ huấn của tiên môn luôn dạy rằng, yêu ma quỷ quái là dị loại, là nguồn gốc của hỗn loạn. Diệt trừ chúng là thiên chức của kẻ tu tiên." Nàng không phủ nhận sự thật mà Tiểu Lang Yêu đã kể, nhưng những tư tưởng cũ vẫn còn giằng xé trong nội tâm nàng.

Dương Quân thở dài một tiếng, ánh mắt hắn nhìn về phía Tiểu Lang Yêu đang run rẩy, rồi lại nhìn Tạ Trần. "Tạ huynh nói rất đúng, nhưng cũng rất khó để thay đổi. Chúng ta đã quá quen với việc phân định thiện ác qua chủng tộc, qua những lời đồn đại xa xưa, mà quên đi những gì ẩn sâu bên trong mỗi sinh linh. Thậm chí, ngay cả trong tu tiên giới, đâu phải tu sĩ nào cũng là chính nghĩa, và đâu phải yêu ma nào cũng là tà ác tuyệt đối?" Hắn lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy sự day dứt. "Ta nhớ lại những bài học về Thiên Đạo, về sự cân bằng vạn vật. Giờ đây, khi Thiên Đạo suy yếu, sự cân bằng ấy đã đổ vỡ, và mọi thứ trở nên hỗn loạn. Ai còn phân biệt được đúng sai, thiện ác đây?" Hắn nhận ra sự bất lực của tu vi trước những vấn đề căn bản của nhân sinh, và điều đó khiến hắn cảm thấy mất mát.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn thấu suốt nhìn vào tận cùng tâm can của hai vị tu sĩ. "Gốc rễ của xung đột không chỉ nằm ở sự thiếu thấu hiểu, mà còn ở lòng tham, hay đúng hơn là sự tuyệt vọng. Khi tài nguyên cạn kiệt, khi đất đai khô cằn, khi linh khí mỏng manh, tất cả sinh linh đều bị đẩy đến bước đường cùng. Phàm nhân tranh giành thức ăn, yêu tộc tranh giành lãnh địa. Cả hai đều muốn sinh tồn, và sự sợ hãi đã biến họ thành kẻ thù của nhau." Hắn dừng lại, nhìn xung quanh. "Rừng Thanh Phong này, nơi chúng ta đang đứng, cũng đang dần héo úa. Các vị có thấy không, linh khí ở đây đã mỏng đi rất nhiều so với những gì ta từng nghe kể về nó. Đây ch��nh là dấu hiệu của Thiên Đạo suy tàn, và nó đang đẩy vạn vật vào một vòng xoáy sinh tử."

Mộ Dung Tuyết tiến đến, đặt tay lên vai Tiểu Lang Yêu, an ủi nó. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng lặp lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này, nó vang lên như một lời khẳng định, không còn là câu hỏi đầy hoài nghi nữa. Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tin tưởng và ngưỡng mộ. "Sự sống vốn dĩ đáng quý. Và sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn là thứ duy nhất có thể hàn gắn những vết thương này."

Tiểu Cửu khẽ vuốt ve bộ lông xám của Tiểu Lang Yêu, đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, lắng nghe từng lời Tạ Trần nói. Nàng hiểu rằng, những gì Tạ Trần đang làm không phải là một phép thần thông, mà là một phép màu của trí tuệ và tình người. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, rồi ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự tin cậy. "Chúng ta sẽ đi cùng Tạ công tử. Dù Ma Chủ Cửu U có giăng bẫy hay Thiên Đạo có muốn xóa bỏ ngài, thì ngài vẫn là hy vọng của chúng ta."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để sưởi ấm lòng người. "Không có gì là ngu ngốc khi trái tim còn biết rung động, Tiểu Cửu." Hắn nói, rồi quay người, dẫn đầu đoàn người tiến sâu vào Rừng Thanh Phong, theo dấu vết mong manh mà Tiểu Lang Yêu chỉ dẫn. Bước chân hắn vẫn điềm tĩnh, vững vàng, tựa hồ mỗi bước đi đều đang gieo mầm cho một 'Đạo Nhân Gian' mới, một con đường mà không phải ai cũng có đủ dũng khí để lựa chọn. Họ biết rằng, cuộc hành trình này không chỉ là đi đến một ngôi làng bị tấn công, mà là đi tìm lại ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đang dần "mất người".

***

Càng đi sâu vào rừng, không khí càng trở nên nặng nề và u ám. Rừng Thanh Phong, vốn nổi tiếng với vẻ đẹp bạt ngàn và linh khí dồi dào, giờ đây lại mang một dáng vẻ hoang tàn đến đáng sợ. Cây cối cằn cỗi, lá vàng úa rụng đầy đường, và những thân cây cổ thụ cao vút một thời giờ chỉ còn trơ trọi những cành khô khốc, vươn lên trời xanh như những cánh tay cầu c��u tuyệt vọng. Tiếng chim hót đã thưa thớt hẳn, thay vào đó là tiếng gió rít qua những tán lá khô, nghe như tiếng thở dài của đại địa. Mùi đất ẩm và hoa dại dần biến mất, nhường chỗ cho mùi đất khô, mùi hoang dã và một thứ mùi tanh nhẹ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với yêu khí mỏng manh.

Nhóm Tạ Trần thận trọng tiến bước, Tiểu Lang Yêu dẫn đầu, đôi khi lại rụt rè nhìn về phía trước, đôi mắt ánh lên vẻ sợ hãi. Nó không nói gì, nhưng sự run rẩy trong từng bước chân đã đủ để truyền đạt nỗi kinh hoàng mà nó đã trải qua. Mộ Dung Tuyết vẫn ân cần đi bên cạnh, đôi lúc lại vỗ nhẹ vào vai Tiểu Lang Yêu như một lời động viên thầm lặng.

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử giờ đây đã không còn vẻ trầm ngâm của buổi sớm. Khuôn mặt họ căng thẳng, đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh, đề phòng bất cứ mối nguy hiểm nào có thể ập đến. Tu vi của họ đã đạt đến cảnh giới cao thâm, nhưng ở nơi đây, giữa sự hoang tàn và hỗn loạn, họ cảm thấy một sự bất lực lạ thường. Sức mạnh có thể đánh bại kẻ thù, nhưng không thể hàn gắn một thế giới đang rạn nứt.

"Khí tức yêu khí càng lúc càng nồng đậm," Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, đôi mắt phượng sắc bén quét một vòng. "Hình như có một trận chiến vừa diễn ra ở đây, hoặc sắp diễn ra." Nàng cảm nhận được sự dao động của linh khí và yêu khí trong không khí, một sự bất ổn đang gia tăng.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn không có tu vi, không thể cảm nhận được linh khí, nhưng trực giác nhạy bén và khả năng "thấu triệt nhân quả" của hắn đã mách bảo rằng họ đang tiến gần đến một tâm điểm của xung đột. Hắn nhìn những dấu vết trên mặt đất: những cành cây gãy đổ, những vết cào xé trên thân cây, và những vệt máu khô đã ngả màu. Tất cả đều kể một câu chuyện về sự tranh giành sinh tử.

Sau một hồi lâu, họ cuối cùng cũng đến rìa một bãi đất hoang tàn rộng lớn, nơi cây cối cằn cỗi và không khí nặng nề đến nghẹt thở. Nắng trưa gay gắt đổ xuống, khiến mặt đất nứt nẻ bốc lên hơi nóng hầm hập, làm tăng thêm vẻ tiêu điều, bi thương. Xa xa, họ nhìn thấy dấu vết của một cuộc giao tranh khốc liệt: những ngôi nhà tranh xiêu vẹo đổ nát, mái ngói cháy đen, và cả xác của một vài yêu thú nhỏ nằm rải rác trên mặt đất, thu hút vô số côn trùng vây quanh. Mùi máu tanh và khói bụi hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi khó chịu, báo hiệu sự chết chóc và hủy diệt.

"Nồng nặc mùi máu tanh và yêu khí... Lại sắp có chuyện rồi," Tiểu Cửu thì thầm, đôi tai cáo của nàng cụp xuống một cách bất an, hai bàn tay nắm chặt lấy vạt áo Tạ Trần. Nàng, một yêu tộc, lại cảm thấy sợ hãi trước cảnh tượng này, bởi lẽ, đó là dấu hiệu của sự tuyệt vọng và đau khổ của đồng loại.

Tạ Trần đưa tay ra, ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Hắn không vội vàng tiến lên, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng lại ánh lên sự sắc bén, quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất. "Đừng vội hành động. Chúng ta cần một cách tiếp cận khác." Hắn nói, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Hắn nhìn về phía trước, nơi hai nhóm ng��ời đang đối mặt nhau.

Một bên là những phàm nhân với trang phục thô sơ, vũ khí là những chiếc rìu, cuốc, giáo mác tự chế. Khuôn mặt họ lấm lem bụi đất và mồ hôi, ánh mắt đầy sự cảnh giác, căm thù và cả tuyệt vọng. Dẫn đầu là một người đàn ông vạm vỡ, mặc giáp sắt thô sơ, ánh mắt cương nghị. Đó chính là Thủ Lĩnh Dân Quân.

Đối diện họ là một nhóm yêu tộc, phần lớn là yêu lang, với thân hình vạm vỡ, bộ lông xám tro và đôi mắt sắc lạnh. Chúng gầm gừ nhẹ, nhe những chiếc răng nanh sắc nhọn, nhưng trong ánh mắt của chúng, ngoài sự tức giận và cảnh giác, còn có một sự mệt mỏi và lo lắng sâu sắc. Dẫn đầu là một con yêu lang khổng lồ, lông màu xám tro, ánh mắt chứa đựng sự u uất. Đó là Thủ Lĩnh Lang Yêu.

Hai nhóm đối mặt nhau trong sự căng thẳng tột độ, chỉ cách nhau vài trượng. Không khí đặc quánh sự thù địch, tựa hồ một tia lửa nhỏ thôi cũng đủ để bùng lên một trận chiến khốc liệt. Linh khí và yêu khí va chạm trong không trung, tạo thành những luồng xoáy vô hình. Lăng Nguyệt và Dương Quân đã chuẩn bị sẵn sàng, linh lực trong cơ thể họ vận chuyển, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng yên, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua những lớp căm thù, tìm kiếm nguyên nhân sâu xa của mâu thuẫn. Hắn biết, đây không phải là một cuộc chiến của thiện ác, mà là cuộc chiến của sự sinh tồn, của những sinh linh bị đẩy đến bước đường cùng.

Đây chỉ là một trong vô số xung đột nhân-yêu đang bùng phát khắp Thập Phương Nhân Gian, một hệ quả trực tiếp của Thiên Đạo suy yếu. Khi linh khí cạn kiệt, tài nguyên khô cằn, mọi sinh linh đều phải tranh giành để sống sót. Và Ma Chủ Cửu U, hắn không cần phải ra tay, chỉ cần gieo rắc thêm sự nghi ngờ và tuyệt vọng, biến những thù hận nhỏ nhặt này thành một cuộc chiến toàn diện, đẩy thế giới vào vòng xoáy hỗn loạn vĩnh cửu. Tạ Trần hiểu rõ điều đó, và hắn biết, cách giải quyết không thể là bạo lực.

***

Trong sự im lặng căng thẳng đến nghẹt thở của vùng đất tranh chấp, Tạ Trần bước tới. Hắn không hề mang theo vũ khí, không vận dụng bất kỳ phép thuật nào, chỉ có một phong thái điềm tĩnh lạ thường và ánh mắt thấu suốt, tựa hồ có thể nhìn thấu mọi chấp niệm và hận thù. Bước chân hắn nhẹ nhàng, không hề tạo ra tiếng động, nhưng lại có sức mạnh thu hút mọi ánh nhìn về phía mình. Tiểu Lang Yêu run rẩy đứng nép sau lưng Tạ Trần, đôi mắt nó vẫn đầy sợ hãi nhưng lại ánh lên một tia hy vọng mong manh.

Sự xuất hiện đột ngột của một phàm nhân giữa hai phe đối địch khiến cả phàm nhân và yêu tộc đều bất ngờ. Những ánh mắt cảnh giác, nghi ngờ lập tức đổ dồn vào Tạ Trần. Một vài chiến binh phàm nhân lăm lăm vũ khí, gầm gừ cảnh cáo, còn những con yêu lang thì nhe nanh, tiếng gầm gừ trong cổ họng vang lên đầy đe dọa. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, tuy vẫn giữ khoảng cách, nhưng đã âm thầm vận chuyển linh lực, sẵn sàng bảo vệ Tạ Trần bất cứ lúc nào. Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu đứng phía sau, ánh mắt không ngừng quan sát phản ứng của hai phe, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Tạ Trần giơ tay lên, một động tác đơn giản nhưng lại mang theo một sức mạnh tr���n an kỳ lạ. "Các vị, bạo lực không phải là câu trả lời." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, tựa như một dòng suối mát lạnh chảy qua sa mạc khô cằn. "Hãy cho ta biết, điều gì đã đẩy các vị đến bước đường này?" Hắn không phán xét, không lên án, chỉ đơn thuần đặt ra một câu hỏi, nhưng câu hỏi đó lại chạm đến tận cùng nỗi đau và sự tuyệt vọng của cả hai bên.

Thủ Lĩnh Dân Quân, người đàn ông vạm vỡ với vẻ mặt cương nghị, bước tới một bước, thanh trường đao trong tay y sáng loáng dưới ánh nắng gắt. "Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của chúng ta?" Y nói, giọng gằn lên đầy vẻ phòng thủ. "Yêu tộc tham lam, chúng cướp phá mùa màng, giết hại người dân của ta! Chúng ta chỉ đang bảo vệ sự sống còn của mình!" Ánh mắt y đỏ ngầu, chất chứa sự căm phẫn và nỗi đau mất mát. Những người phàm nhân khác cũng đồng loạt lên tiếng hưởng ứng, tiếng oán thán và phẫn nộ vang lên.

Thủ Lĩnh Lang Yêu, con yêu lang khổng lồ, cũng tiến lên, bộ lông xám tro của nó dựng đứng, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Thủ Lĩnh Dân Quân. "Ngươi nói ai tham lam? Nhân tộc các ngươi mới là kẻ tham lam! Các ngươi chiếm hết nguồn nước, đuổi chúng ta vào đường cùng! Làng của chúng ta đã bị phá hủy, con cái của chúng ta chết đói! Chúng ta chỉ muốn kiếm sống, muốn tìm một mảnh đất để sinh tồn!" Tiếng gầm của nó vang vọng, mang theo sự tức giận, tuyệt vọng và nỗi đau mất mát không kém. Những con yêu lang khác cũng đồng loạt hú lên, biểu thị sự đồng tình.

Hai bên lại chuẩn bị lao vào nhau, không khí lại trở nên căng thẳng tột độ. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, không hề nao núng. Hắn không vội vàng chen ngang, mà kiên nhẫn lắng nghe, để cho mỗi bên trút bỏ nỗi lòng. Khi tiếng ồn ào lắng xuống, hắn lại cất tiếng, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng không thể chối cãi.

"Cả hai đều đang chịu khổ." Tạ Trần nói, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt phàm nhân, từng đôi mắt yêu lang. "Ta muốn hiểu, tại sao nước cạn, mùa màng thất bát, và tại sao hai bên lại quay lưng vào nhau như vậy? Có phải chăng, các vị đều đang phải đối mặt với cùng một vấn đề, nhưng lại chọn cách đổ lỗi cho nhau thay vì tìm kiếm nguyên nhân thực sự?"

Lời nói của Tạ Trần như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa thù hận đang bùng cháy. Cả Thủ Lĩnh Dân Quân và Thủ Lĩnh Lang Yêu đều im lặng, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy nghi hoặc và một chút bối rối. Họ đã quá quen với việc đối đầu, với việc phân định địch ta, mà quên đi rằng, có một kẻ thù lớn hơn đang đe dọa tất cả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, lòng nàng dấy lên một sự kính phục sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ rằng, chỉ có sức mạnh của tiên pháp mới có thể giải quyết được những xung đột như thế này. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không hề có tu vi, lại đang dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để từng bước hóa giải hận thù, điều mà nàng và Dương Quân, với tu vi cao thâm, không thể làm được. Nàng bắt đầu hiểu rõ hơn về ý nghĩa của "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã nhắc đến. Đây không phải là một con đường dễ dàng, nhưng nó lại là con đường duy nhất để thực sự hàn gắn thế giới này.

Dương Quân cũng vậy, hắn cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên trong lòng. Hắn đã quá quen với việc nhìn nhận yêu tộc qua lăng kính của tiên môn, với sự phân biệt rạch ròi thiện ác. Nhưng giờ đây, đứng giữa những sinh linh đang tuyệt vọng, hắn thấy rằng, yêu tộc cũng có nỗi đau, cũng có sự sợ hãi, cũng có khát vọng sinh tồn không kém gì phàm nhân. Sự giằng xé giữa mong muốn dùng tu vi để giải quyết vấn đề nhanh chóng và việc chấp nhận con đường 'thấu hiểu' chậm rãi nhưng sâu sắc của Tạ Trần, giờ đây đã dần nghiêng về phía Tạ Trần. Hắn bắt đầu nhận ra, những gì Tạ Trần đang làm không chỉ là giải quyết một cuộc xung đột nhỏ, mà là gieo mầm cho một trật tự mới, một kỷ nguyên mới.

Tạ Trần nhìn vào đôi mắt của Thủ Lĩnh Dân Quân và Thủ Lĩnh Lang Yêu, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sức mạnh vô hình. "Hãy kể cho ta nghe. Từ khi nào nguồn nước trở nên cạn kiệt? Từ khi nào mùa màng không còn bội thu? Từ khi nào, những khu rừng vốn dĩ là nhà của các vị yêu tộc lại trở nên hoang tàn như vậy?" Hắn đặt ra những câu hỏi mà bấy lâu nay, trong vòng xoáy của hận thù và tranh giành, không ai muốn hoặc không dám hỏi. Hắn biết, đằng sau những lời cáo buộc và sự căm phẫn, là một sự thật bi thảm hơn, một sự thật về sự suy tàn của Thiên Đạo đang đẩy tất cả vào đường cùng. Và chỉ khi cả hai bên cùng nhìn vào sự thật đó, thì một con đường mới mới có thể mở ra. Hắn sẽ là điểm neo nhân quả, nơi mọi sợi dây thù hận có thể được tháo gỡ, và những hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, được gieo trồng.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free