Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 484: Giải Pháp Nhân Đạo: Kiến Tạo Kênh Giao Tiếp

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất khô cằn và không khí hanh hao của Thôn Vân Sơn. Ánh mắt hắn nhìn về phía những ngọn núi, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn hỗn loạn của hiện tại để thấy một tương lai xa xăm, nơi “nhân quả” của thế gian có thể được hàn gắn. Đó là một chặng đường dài, nhưng Tạ Trần tin rằng, chỉ bằng cách này, một kỷ nguyên mới, không cần tiên, không còn chấp niệm về sức mạnh, mới có thể thực sự bắt đầu. Hắn biết, để hạt giống thấu hiểu nảy mầm, cần phải có hành động cụ thể. Và hành động đầu tiên chính là đặt chân vào hang ổ của kẻ thù đang bị thù hận che mờ lý trí.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len l���i qua làn sương mỏng giăng trên đỉnh núi, nhóm Tạ Trần đã khởi hành. Tiểu Lang Yêu, với đôi tai cụp xuống và chiếc đuôi khẽ vẫy, dẫn đường vào sâu trong Rừng Thanh Phong. Bước chân của nó vẫn còn chút ngập ngừng, tựa như đang bước trên một sợi dây mảnh giữa sự sợ hãi và niềm hy vọng mong manh. Nó thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối vào con người thư sinh gầy gò ấy.

Rừng Thanh Phong, một cái tên mỹ miều, giờ đây lại mang một vẻ hoang dã, nguyên sơ đến đáng sợ. Cây cối nơi đây cao lớn hơn hẳn những cánh rừng ven làng, tán lá rậm rạp đan vào nhau tạo thành một vòm trời xanh thẫm. Ánh nắng ban ngày chỉ có thể lách qua những kẽ lá, đổ xuống thành từng vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất mục, mùi lá cây dại và hương hoa rừng thoang thoảng, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến lòng người bất giác lắng lại. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá cây xào xạc khi gió lướt qua, tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, nhưng ẩn chứa bên dưới là một sự căng thẳng vô hình.

Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc thanh nhã, bước đi nhẹ nhàng phía sau Tạ Trần. Nàng luôn giữ ánh mắt quan sát mọi vật xung quanh, từng cành cây, từng bụi cỏ, như một y sư đang tìm kiếm linh dược quý hiếm. Tuy nhiên, sâu trong đôi mắt nàng, còn có sự lo lắng ẩn hiện. Nàng biết, chuyến đi này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm một nguồn nước, mà là một cuộc hành trình vào lòng định kiến, vào trung tâm của sự thù hận. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai trắng muốt thỉnh thoảng khẽ giật giật, nàng cảnh giác hơn hẳn. Mùi yêu khí từ sâu trong rừng ngày càng nồng đậm, khiến nàng không khỏi nhớ lại những hiểm nguy mà yêu tộc thường phải đối mặt khi bị nhân loại truy sát.

"Nơi này yêu khí nồng hơn rồi, có vẻ chúng ta sắp đến nơi," Tiểu Cửu thì thầm, giọng nói mang theo chút căng thẳng, đôi mắt hổ phách lướt nhanh qua những thân cây cổ thụ. Nàng siết chặt tay vào vạt áo của Mộ Dung Tuyết, tìm kiếm chút an ủi từ sự d���u dàng của y sư.

Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, bước chân vững chãi nhưng ánh mắt sắc bén không ngừng quét ngang dọc. Hắn đã từng là một tu sĩ coi trọng sức mạnh, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng không phải mọi thứ đều có thể giải quyết bằng kiếm pháp. "Không khí ở đây khác hẳn, cẩn thận có mai phục," hắn cảnh giác nói, bàn tay đã vô thức chạm vào chuôi kiếm bên hông. Linh lực trong cơ thể hắn vận chuyển nhẹ nhàng, sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào. Sự thay đổi trong suy nghĩ không có nghĩa là hắn đã từ bỏ bản năng chiến đấu của một tu sĩ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn bạch y phiêu dật, gương mặt lạnh lùng như băng tuyết. Nàng đi phía sau cùng, đôi mắt phượng sắc bén như chim ưng, không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu bất thường nào. Nàng cảm nhận được luồng yêu khí ngày càng mạnh, nhưng nàng không hề biểu lộ sự sợ hãi hay chùn bước. Trong thâm tâm nàng, vẫn còn một chút hoài nghi về khả năng thành công của Tạ Trần, nhưng sự kiện ở Thôn Vân Sơn đã khiến nàng phải chấp nhận rằng, có những vấn đề mà sức m���nh tiên gia không thể chạm tới, và có lẽ, chỉ có trí tuệ của Tạ Trần mới có thể tháo gỡ.

Tạ Trần, người vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, điềm tĩnh bước đi. Hắn không hề vận chuyển linh lực, cũng không có vẻ gì là phòng bị. Ánh mắt hắn sâu thẳm, quét qua từng bụi cây, từng dấu vết trên mặt đất, không phải để tìm kiếm nguy hiểm, mà để cảm nhận hơi thở của mảnh rừng, của những sinh linh đang sống trong đó. "Càng đến gần, càng phải giữ tâm bình lặng. Đối phương cũng đang quan sát chúng ta," hắn khẽ nói, giọng trầm ổn, tựa như một lời nhắc nhở không chỉ cho đồng bạn, mà còn cho chính bản thân hắn. Hắn biết, để thấu hiểu một vấn đề, phải đặt mình vào vị trí của đối phương, gạt bỏ mọi định kiến.

Hành trình tiếp tục, càng đi sâu vào rừng, những con đường mòn càng trở nên nhỏ hẹp, lẩn khuất dưới tán cây rậm rạp. Tiếng suối chảy róc rách dần nhường chỗ cho tiếng gió rít qua kẽ lá, mang theo một nỗi cô tịch đặc trưng của nơi hoang dã. Yêu khí ngày càng nồng đậm, nặng nề, tựa như một bức tường vô hình đang bao bọc lấy cả nhóm. Tiểu Lang Yêu, lúc này, bắt đầu run rẩy rõ rệt hơn, đôi tai nó cụp sát vào đầu, chiếc đuôi cuộn chặt. Nó nép sát vào chân Tạ Trần, tìm kiếm sự che chở. Cả nhóm đều cảm nhận được rằng, họ đã bước vào lãnh địa của yêu tộc, nơi luật lệ của nhân loại không còn giá trị. Tạ Trần vẫn giữ vẻ ung dung, nhưng trong đôi mắt hắn, một tia sáng sắc bén chợt lóe lên, tựa như tia chớp xé toạc màn đêm. Hắn biết, thời khắc đối đầu đã đến.

***

Khi ánh chiều dần buông, nhuộm một màu vàng cam lên những tán lá cây cổ thụ, cả nhóm Tạ Trần cuối cùng cũng đến một khoảng rừng thưa rộng lớn. Tại đây, ánh sáng yếu ớt của mặt trời đã bị che khuất hoàn toàn bởi những đám mây đen kịt bất chợt kéo đến, báo hiệu một cơn gió lớn sắp tràn qua. Không khí trở nên lạnh lẽo và đặc quánh, mang theo mùi của đất đá và yêu khí đậm đặc đến mức có thể ngửi thấy rõ ràng.

Đúng như dự đoán, một hàng ngũ yêu tộc hùng hổ đã chờ sẵn ở đó, chắn ngang con đường mòn. Chúng không phải là những yêu thú đơn thuần, mà là những sinh linh mang hình dạng nửa người nửa thú, với ánh mắt hung tợn và những bộ móng sắc nhọn. Đó là những con Lang Yêu, với bộ lông xám tro hoặc đen nhánh, thân hình cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da sần sùi. Chúng cầm trên tay những vũ khí thô sơ nhưng đầy chết chóc: gậy gộc có gắn xương thú, rìu đá sắc bén, hay những thanh kiếm làm từ kim loại chưa tinh luyện. Mỗi con đều tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, thù địch, khiến cho không khí xung quanh như đông đặc lại.

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử ngay lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm. Lăng Nguyệt, với đôi mắt phượng sắc bén, đã rút ra thanh bạch kiếm của mình, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng nhập nhoạng, phát ra một luồng linh khí lạnh lẽo. Pháp lực trong cơ thể nàng bắt đầu vận chuyển, sẵn sàng cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Dương Quân cũng rút kiếm, thế đứng vững vàng, vẻ mặt đầy kiên quyết. Hắn biết, đây là một trận chiến không thể dùng lời lẽ để giải quyết.

Tiểu Lang Yêu, khi nhìn thấy đồng loại của mình, không khỏi rụt rè, sợ hãi. Nó nép chặt vào chân Tạ Trần, run rẩy bần bật, đôi tai cụp sát vào đầu. Dù là cùng một chủng tộc, nhưng nó biết rõ, nó đã "phản bội" lại bọn chúng khi dẫn nhân loại đến đây.

Một con Lang Yêu cao lớn, với vết sẹo dài trên mặt và bộ lông đen tuyền, gầm gừ một tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hung hãn. "Kẻ phản bội! Dám dẫn nhân loại đến đây sao?!" Nó nhìn chằm chằm Tiểu Lang Yêu, ánh mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng.

Một con khác, với đôi mắt vàng rực, chỉ thẳng vào Tạ Trần và đồng bọn: "Giết! Không để chúng bước qua ranh giới! Lãnh địa của Lang Yêu không phải nơi để nhân loại hoành hành!" Tiếng gầm gừ vang lên đồng loạt, tạo thành một âm thanh rợn người, như thể cả khu rừng đang nổi giận.

Tạ Trần, giữa vòng vây của sự thù địch, vẫn giữ thái độ bình tĩnh đến đáng kinh ngạc. Hắn không hề rút lui, cũng không hề biểu lộ sự sợ hãi. Thay vào đó, hắn chậm rãi bước lên phía trước, đặt Tiểu Lang Yêu ra phía sau lưng mình, dùng thân hình gầy gò của mình che chắn cho nó. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào hàng ngũ Lang Yêu, không hề né tránh. "Chúng ta đến đây không phải để gây chiến," hắn nói, giọng điệu trầm ổn, không nhanh không chậm, tựa như một dòng suối mát lành chảy qua giữa sa mạc lửa. "Ta muốn gặp Thủ Lĩnh Lang Yêu để nói về con đường sống cho cả hai tộc."

Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào từng con Lang Yêu đang gầm gừ. "Con yêu lang này... là bằng chứng cho sự thiếu thốn của các ngươi, và nó không phải kẻ phản bội." Tạ Trần không nói Tiểu Lang Yêu là bằng chứng của cái gì, nhưng ánh mắt hắn quét qua những con Lang Yêu khác, lướt qua những chiếc xương sườn hơi lộ ra dưới lớp lông, qua những ánh mắt đói khát ẩn hiện. Hắn muốn chúng tự mình nhìn nhận, tự mình suy ngẫm. "Nó chỉ đang tìm kiếm sự sống, giống như các ngươi vậy."

Lời nói của Tạ Trần không mang theo linh lực uy hiếp, không có sức mạnh để trấn áp. Nhưng sự điềm tĩnh và chân thành trong giọng nói của hắn lại có một ma lực kỳ lạ, khiến những tiếng gầm gừ dần nhỏ lại, dù ánh mắt thù địch vẫn còn nguyên vẹn. Các yêu tộc nhìn nhau, rồi nhìn về phía Tạ Trần, trong mắt lộ rõ vẻ nghi ngờ và cảnh giác. Chúng chưa từng gặp một nhân loại nào dám đối mặt với chúng mà không hề sợ hãi, thậm chí còn muốn đàm phán. Đối với chúng, nhân loại chỉ là những kẻ yếu đuối, chỉ biết dùng mưu hèn kế bẩn, hoặc những tu sĩ kiêu ngạo, chỉ biết dùng sức mạnh để đàn áp. Tạ Trần hoàn toàn khác biệt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến đổ máu, nhưng Tạ Trần lại dùng lời nói để hóa giải, ít nhất là tạm thời. Lăng Nguyệt thoáng gật đầu, trong ánh mắt nàng hiện lên một tia tán thưởng. Nàng nhận ra, sức mạnh lớn nhất của Tạ Trần không phải là tu vi, mà là khả năng nhìn thấu nhân tâm, khả năng biến hóa thù hận thành lý trí. Dương Quân cũng hạ thấp thanh kiếm một chút, ánh mắt tò mò nhìn Tạ Trần. Hắn biết, Tạ huynh đang dùng chính "nhân đạo" của mình để phá vỡ cục diện.

Một tiếng gầm gừ lớn hơn vang lên, mạnh mẽ hơn hẳn những tiếng gầm gừ trước đó, khiến cả khu rừng như rung chuyển. Một con Lang Yêu to lớn nhất, với bộ lông xám tro và đôi mắt xanh lục rực lửa, bước ra từ hàng ngũ. Đó chính là Thủ Lĩnh Lang Yêu. Nó nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Tiểu Lang Yêu đang nép sau lưng hắn, ánh mắt phức tạp, vừa có sự phẫn nộ, vừa có sự suy tư.

"Ngươi muốn gặp ta?" Thủ Lĩnh Lang Yêu cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền, tựa như tiếng đá lăn. "Một nhân loại bé nhỏ như ngươi, dám đặt chân vào lãnh địa của Lang Yêu, lại còn muốn nói về 'con đường sống'?"

Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, không hề nao núng. Hắn biết, đây chính là cơ hội để gieo hạt giống của sự thấu hiểu. "Ta không bé nhỏ, và ta cũng không hề dám. Ta chỉ là một người đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát cho tất cả chúng ta, trước khi mọi thứ đều bị nhấn chìm trong tuyệt vọng."

Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không khí lạnh lẽo, giữa tiếng gió rít và sự thù địch của bầy Lang Yêu. Cuộc đàm phán giữa hai thế giới, giữa hai chủng tộc, đã chính thức bắt đầu.

***

Động Phủ Yêu Vương, ẩn mình sâu trong lòng Rừng Thanh Phong, không phải là một hang động tự nhiên đơn thuần. Nó là một mê cung đá được đục đẽo, mở rộng bởi bàn tay của những Lang Yêu qua nhiều thế hệ, biến thành một pháo đài vững chắc và một nơi trú ngụ đầy uy nghiêm. Không khí bên trong nặng nề, ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi hôi tanh đặc trưng của yêu thú, mùi máu khô thoang thoảng và một chút mùi ẩm mốc c��a đất đá. Ánh sáng bên ngoài đã hoàn toàn biến mất khi hoàng hôn buông xuống, chỉ còn những ngọn lửa bập bùng từ các vạc dầu thắp sáng mờ ảo, hắt những cái bóng ma quái lên vách đá gồ ghề. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những khe đá, cùng với tiếng gầm gừ trầm thấp của những Lang Yêu đang canh gác, tạo nên một bản nhạc u ám, đầy áp lực.

Trong lòng hang động chính, Thủ Lĩnh Lang Yêu ngồi trên một tảng đá lớn được đẽo gọt thô sơ, giống như một ngai vàng của chúa tể sơn lâm. Thân hình cường tráng của y được bao phủ bởi bộ lông xám tro dày đặc, đôi mắt xanh lục sắc lạnh như dao, nhìn thẳng vào Tạ Trần. Bên cạnh y là những Lang Yêu tinh anh khác, chúng đứng thẳng tắp, ánh mắt cảnh giác và đầy thù địch không ngừng quét qua nhóm người phàm. Mỗi cử động nhỏ nhất của Tạ Trần và đồng bạn đều bị chúng theo dõi sát sao.

Tạ Trần cùng nhóm của mình đứng đối diện, giữa không khí nén chặt đến mức khó thở. Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu giữ khoảng cách vừa đủ, nhưng vẫn đứng gần Tạ Trần, tựa như hai vệ tinh bảo vệ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, dù giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng linh lực trong cơ thể vẫn vận chuyển không ngừng, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào. Tiểu Lang Yêu nép sát sau lưng Tạ Trần, run rẩy bần bật, đôi mắt nó ngập tràn sợ hãi khi đối mặt với thủ lĩnh và đồng loại của mình.

Thủ Lĩnh Lang Yêu, với vẻ mặt khắc khổ và ánh mắt đầy kinh nghiệm chiến trường, cất tiếng, giọng nói khàn đặc vang vọng khắp hang động, mang theo sự nghi ngờ và kiêu ngạo cố hữu của kẻ mạnh. "Ngươi, nhân loại, dám bước vào lãnh địa của ta để nói về con đường sống? Ngươi nghĩ mình là ai?" Y nhấn mạnh từng chữ, muốn thăm dò giới hạn của Tạ Trần.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đối lập hoàn toàn với sự hùng vĩ và dữ tợn của Thủ Lĩnh Lang Yêu. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ, cũng không có linh khí uy nghiêm của tu sĩ. Nhưng đôi mắt hắn, sâu thẳm và tỉnh táo, lại ánh lên một vẻ tự tin kỳ lạ. "Ta là người nhìn thấy sự thật," Tạ Trần ung dung đáp, không hề nhún nhường, cũng không hề khiêu khích. "Sự thật về những cánh đồng khô cằn của nhân loại, và sự thật về những con suối cạn của các ngươi. Chúng ta đang tranh giành những gì đang dần biến mất, và sẽ không ai thắng cuộc trong cuộc chiến này."

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một nhận định, mà còn là một câu hỏi tu từ, buộc Thủ Lĩnh Lang Yêu phải suy ngẫm. Thủ Lĩnh Lang Yêu nheo mắt, ánh mắt xanh lục quét qua Tạ Trần, rồi lướt qua những gương mặt của nhóm người, dừng lại một chút ở Tiểu Lang Yêu. Y biết, lời Tạ Trần nói không sai. Những con suối trong lãnh địa của y đã cạn khô, những khu săn bắn ngày càng khan hiếm. Lãnh địa của Lang Yêu, vốn dĩ là một nơi trù phú, giờ đây đang dần trở thành một vùng đất chết. Sự thiếu thốn đã đẩy tộc nhân của y vào tình thế tuyệt vọng, buộc chúng phải mạo hiểm xuống núi cướp phá.

"Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo sự sắc bén của một lưỡi dao vô hình, cắt xuyên qua những định kiến. "Nguồn nước, nguồn sống đang dần chết. Chúng ta, phàm nhân và yêu tộc, chỉ là nạn nhân của một vấn đề lớn hơn. Và có kẻ đang lợi dụng sự tuyệt vọng này để đẩy chúng ta vào cuộc chiến không hồi kết, để hưởng lợi từ sự hỗn loạn."

Lời của Tạ Trần khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân khẽ giật mình. "Kẻ đang lợi dụng sự tuyệt vọng này" – đây là điều mà Tạ Trần đã ám chỉ ở Thôn Vân Sơn, về một thế lực đứng sau kích động xung đột. Phải chăng hắn đang nói về Ma Chủ Cửu U, kẻ luôn muốn đẩy thế giới vào hỗn loạn? Hoặc những thế lực khác đang cố gắng lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để đạt được mục đích riêng?

Thủ Lĩnh Lang Yêu nheo mắt lại, trong đôi mắt xanh lục lóe lên tia suy tư. Y đã từng cảm nhận được những luồng khí tức xa lạ, âm u lởn vởn quanh lãnh địa của mình, thỉnh thoảng lại có những kẻ lạ mặt xuất hiện, gieo rắc những lời đồn đại về sự yếu kém, sự tham lam của nhân loại. Y không phải là kẻ ngu muội, y biết có điều gì đó không ổn, nhưng sự thù hận và nỗi lo cho tộc nhân đã che mờ lý trí của y.

"Ta đề xuất một giải pháp," Tạ Trần nói, phá vỡ sự im lặng. Hắn bước thêm một bước nhỏ về phía trước, ánh mắt cương nghị. "Cùng nhau khai thác và bảo vệ một nguồn nước chung, một khu vực săn bắt chung. Thiết lập một kênh giao tiếp thường xuyên giữa các trưởng lão của hai tộc, để giải quyết mâu thuẫn trước khi nó bùng nổ. Thay vì đổ máu, hãy cùng tìm cách sinh tồn."

Đề xuất của Tạ Trần khiến cả hang động chìm vào một sự im lặng kỳ lạ. Các Lang Yêu tinh anh nhìn nhau, rồi nhìn Thủ Lĩnh, trong mắt lộ rõ sự bối rối và hoài nghi. Một nhân loại lại dám đề xuất hòa bình, lại còn muốn chia sẻ tài nguyên với yêu tộc? Điều này hoàn toàn đi ngược lại với bản năng và những gì chúng được dạy.

Thủ Lĩnh Lang Yêu ngả người về phía sau, tựa vào tảng đá, ánh mắt trở nên trầm tư. Lời của Tạ Trần nghe có vẻ điên rồ, nhưng lại chạm đến nỗi lo lắng sâu xa nhất trong lòng y. Y đã nhìn thấy những tộc nhân của mình gục ngã vì đói khát, vì bệnh tật. Y đã nhìn thấy những cuộc chiến vô nghĩa giữa các tộc yêu, giữa yêu và người, chỉ vì tranh giành một giọt nước, một miếng mồi. Sự cạn kiệt tài nguyên đang đẩy tất cả vào ngõ cụt.

"Ngươi nói nghe có lý..." Thủ Lĩnh Lang Yêu cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm hơn, bớt đi sự hung hãn ban đầu. "Nhưng làm sao ta có thể tin một nhân loại? Và làm sao để nhân loại các ngươi tin yêu tộc chúng ta?" Đây là vấn đề cốt lõi, là bức tường định kiến đã tồn tại hàng ngàn năm.

Tạ Trần nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Niềm tin không thể xây dựng trong một sớm một chiều, Thủ Lĩnh. Nó cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, và cần những hành động thực tế. Ta không yêu cầu các ngươi tin ta ngay lập tức. Ta chỉ yêu cầu các ngươi hãy thử. Hãy cho ta và cho chính các ngươi một cơ hội để chứng minh rằng, con đường sinh tồn không nhất thiết phải là con đường đổ máu."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt Lang Yêu đang nhìn hắn, rồi dừng lại ở Tiểu Lang Yêu đang nép sau lưng mình. "Con yêu lang này, nó đã tin ta. Và nó đã được sống. Nó không phải kẻ ph���n bội, nó là người đã mở ra cánh cửa cho một tương lai khác."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, lòng nàng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, việc giải quyết xung đột giữa các tộc lại có thể đơn giản (mà cũng vô cùng phức tạp) đến như vậy. Tạ Trần không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự thấu hiểu và trí tuệ để gieo mầm hy vọng. Nàng bắt đầu tin rằng, con đường "Nhân Đạo" của Tạ Trần không chỉ là một lý tưởng, mà là một khả năng thực sự để cứu vãn Thập Phương Nhân Gian.

Dương Quân cũng vậy, hắn đã thấy được ánh sáng của một con đường mới. Con đường mà Tạ Trần đang đi, không phải là con đường của tiên pháp, mà là con đường của lòng người, của sự thấu hiểu. Hắn biết, nếu giải pháp này thành công, nó sẽ không chỉ giải quyết vấn đề ở Thôn Vân Sơn, mà còn có thể trở thành một mô hình mẫu cho vô vàn xung đột tương tự đang nổ ra khắp Thập Phương Nhân Gian.

Thủ Lĩnh Lang Yêu im lặng một lúc lâu, ánh mắt liên tục thay đổi giữa sự nghi ngờ, cảnh giác và m��t tia hy vọng mong manh. Y nhìn các tộc nhân của mình, nhìn những gương mặt đói khát, nhìn những vết thương cũ trên người chúng. Y biết, nếu cứ tiếp tục con đường cũ, tộc Lang Yêu cuối cùng cũng sẽ bị tiêu diệt. Lời đề nghị của Tạ Trần, dù đầy rủi ro, nhưng lại là tia sáng duy nhất trong màn đêm tuyệt vọng.

"Được," Thủ Lĩnh Lang Yêu cuối cùng cũng gật đầu, giọng nói như tiếng đá lăn, nhưng đã bớt đi phần nào sự thù hằn. "Ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Nhưng nếu ngươi lừa dối ta, nếu nhân loại các ngươi dám phản bội, thì tộc Lang Yêu chúng ta sẽ không ngần ngại dùng máu để rửa sạch nhục nhã." Y nói, ánh mắt sắc lạnh lóe lên, như một lời cảnh báo cuối cùng.

Tạ Trần gật đầu. "Công bằng. Ta sẽ không lừa dối." Hắn biết, lời hứa này không chỉ là lời hứa với Thủ Lĩnh Lang Yêu, mà còn là lời hứa với chính "nhân quả" mà hắn đang cố gắng hàn gắn. Cuộc đàm phán đã kết thúc, nhưng hành trình để xây dựng niềm tin và thực hiện giải pháp mới chỉ bắt đầu. Tạ Trần hiểu rằng, đây chỉ là bước đầu tiên. Bước ti���p theo, hắn sẽ phải chứng minh bằng hành động, rằng "Đạo Nhân Gian" không chỉ là lời nói, mà là con đường thực sự dẫn đến sự sống còn cho tất cả. Ma Chủ Cửu U và những thế lực ẩn mình có thể đang quan sát, chờ đợi một cơ hội để phá hoại, nhưng Tạ Trần tin rằng, hạt giống thấu hiểu một khi đã gieo, sẽ khó mà bị nhổ tận gốc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free