Nhân gian bất tu tiên - Chương 475: Khúc Ca Của Đất: Đạo Lý Yêu Tộc
Mặt trời vừa vặn nhô lên khỏi đường chân trời, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, rải rác trên nền đất ẩm ướt, tạo nên vô vàn những đốm sáng lung linh như châu ngọc. Không khí rừng Thanh Phong sau một đêm tĩnh mịch trở nên trong lành đến lạ, mang theo hơi thở của đất, của lá mục và hương hoa dại phảng phất. Tiếng chim hót líu lo từ muôn ngàn tán cây như một bản giao hưởng chào đón ngày mới, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng và tiếng côn trùng đêm còn sót lại, tạo nên một bức tranh âm thanh sống động mà hài hòa đến lạ.
Tạ Trần, sau một đêm suy tư dưới tán cây cổ thụ, đã thức dậy từ rất sớm. Hắn vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố giản dị, như một phần không thể tách rời của khu rừng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo những sinh linh nhỏ bé của Lâm Tộc đang bắt đầu ngày mới. Những yêu tộc nhỏ, với hình hài đa dạng mà Tạ Trần đã thoáng thấy đêm qua, giờ đây hiện rõ hơn dưới ánh ban mai. Có con sóc nhỏ với bộ lông đỏ cam đang thoăn thoắt chuyền cành, miệng ngậm một quả hạch. Có vài đóa hoa dại bỗng khẽ rung rinh rồi biến thành những tiểu yêu mang hình hài cô gái nhỏ nhắn, váy áo xanh biếc như lá cây, dùng những ngón tay thon dài nâng niu từng giọt sương đọng trên cánh hoa. Lại có những tảng đá rêu phong chợt hé mở "mắt", từ từ vươn mình, rồi biến thành những lão nhân có mái tóc và râu ria xồm xoàm như rễ cây, chậm rãi di chuyển, dùng những cành cây khô làm gậy chống, từ tốn vun xới cho những bụi nấm mọc dưới gốc cây.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, thức giấc sau Tạ Trần không lâu. Nàng duỗi mình một cái thật dài, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vẫy vẫy, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy nhẹ nhàng. Nàng nhìn thấy Tạ Trần đang chăm chú quan sát, liền nhảy đến ngồi cạnh hắn, đôi mắt tinh nghịch chớp chớp. "Công tử đang nhìn gì thế?" Nàng hỏi, giọng trong trẻo như tiếng suối.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn không rời khỏi những yêu tộc đang hoạt động. "Ta đang học. Học cách họ sống."
Tiểu Cửu nghiêng đầu. "Học cách sống? Bọn họ thì có gì để học chứ? Chỉ là lũ yêu quái nhỏ bé, không tu luyện, không tranh giành linh khí. Yêu tộc chúng ta ai cũng biết, muốn mạnh thì phải tu luyện, phải hấp thụ linh khí mà."
"Không phải ai cũng vậy," Tạ Trần nhẹ nhàng đáp, giọng trầm ấm. "Nàng xem, họ không tranh giành, không mưu cầu, nhưng vẫn tồn tại. Thậm chí, nàng có thấy không, sự bình yên và gắn kết toát ra từ họ còn mãnh liệt hơn bất kỳ tông môn hùng mạnh nào ta từng thấy."
Nàng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng đã tỉnh giấc. Sự kiện đêm qua đã gieo vào lòng họ những hạt mầm suy tư không dễ gì xua tan. Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình bạch y tinh khôi, nhưng ánh mắt phượng sắc bén đã bớt đi phần nào vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, thay vào đó là sự trầm tư khó giấu. Nàng bước đến gần Tạ Trần, nhìn theo hướng mắt hắn. "Những sinh linh này... thực sự không hấp thụ linh khí?" Nàng hỏi, giọng còn vương chút hoài nghi. "Họ tồn tại bằng cách nào?"
Tiểu Cửu, thấy Lăng Nguyệt hỏi, liền hớn hở giải thích, như một đứa trẻ được khoe kiến thức. "À, bọn họ khác với yêu tộc chúng ta, Tiên Tử! Họ là những yêu linh cổ xưa, gắn liền với đất đá, cây cối, dòng nước. Bản thân họ chính là một phần của tự nhiên. Họ không cần hấp thụ linh khí từ bên ngoài, vì họ chính là linh khí. Họ sống bằng cách hòa mình vào vòng tuần hoàn của đất trời, nhận năng lượng từ mặt trời, từ nước, từ đất mẹ. Khi một cái cây chết đi, linh khí của nó không tan biến, mà được trả về đất, nuôi dưỡng những sinh linh khác. Khi một con suối khô cạn, nó mang theo ký ức của dòng chảy, chờ đợi một ngày được hồi sinh." Nàng chỉ tay về phía một đám cây nấm đang phát sáng yếu ớt. "Ví dụ như đám nấm kia, chúng là những tiểu yêu nấm, ban ngày chúng hấp thụ ánh sáng, ban đêm chúng phát ra ánh sáng dịu nhẹ để soi đường cho những con vật nhỏ. Chúng không có chấp niệm thành tiên, chỉ muốn sống một đời bình dị, bảo vệ khu rừng này."
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng và thanh lịch, cũng đến gần. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Cửu. "Thì ra là vậy. Điều này thật khác biệt với những gì chúng ta từng biết về yêu tộc." Nàng quay sang Tạ Trần. "Chẳng trách công tử lại hứng thú đến vậy. Họ không tranh giành mà vẫn vẹn toàn."
Tạ Trần gật đầu, môi hắn khẽ nở một nụ cười bình thản. Hắn lấy ra một cuốn sổ nhỏ và bút lông, bắt đầu ghi chép cẩn thận. Những nét chữ thanh thoát lướt trên giấy, phác họa lại những gì hắn đang chứng kiến. "Đúng vậy. Đây không chỉ là một hình thái sống khác, mà là một 'đạo' khác. Một 'đạo' không dựa vào sự cường đại, không dựa vào sự tranh giành, mà dựa vào sự hòa hợp và cân bằng." Hắn ngước lên, đôi mắt tinh anh nhìn về phía xa xăm, nơi Cổ Thụ Trấn Yêu sừng sững vươn mình. "Cái mà chúng ta gọi là 'linh khí', đối với họ, chỉ là một phần của luân hồi. Khi con người và tu sĩ cố gắng độc chiếm, cưỡng đoạt, thì đó là lúc sự cân bằng bị phá vỡ. Có lẽ, Thiên Đạo suy kiệt không chỉ vì linh khí cạn kiệt, mà vì chính sự 'cưỡng cầu' và 'chiếm đoạt' của chúng ta đã làm nó 'mất người', làm nó mất đi bản chất vô vi của mình."
Dương Quân đứng bên cạnh, lắng nghe từng lời. Vẻ mặt hắn vẫn còn bối rối, nhưng cũng ánh lên sự tò mò và khao khát tìm hiểu. "Công tử nói rất có lý," hắn khẽ nói. "Chúng ta luôn được dạy rằng tu luyện là để chống lại trời đất, để đoạt lấy sinh cơ. Nhưng nếu trời đất vốn đã là một vòng tuần hoàn, một sự cân bằng, thì việc 'chống lại' đó có phải là đang phá hoại chính bản nguyên của nó?" Hắn nhớ lại những lời Lâm Trưởng đã nói đêm qua, về việc từ bỏ tranh giành linh khí. Điều đó đối với một tu sĩ như hắn là một nghịch lý không thể chấp nhận được, nhưng giờ đây, khi nhìn thấy những sinh linh nhỏ bé này sống một cách tự tại, hắn lại không thể không suy nghĩ lại. "Liệu đây có phải là con đường mà Thiên Đạo thực sự muốn? Hay là con đường mà Thiên Đạo đã từng là, trước khi bị con người và tu sĩ làm vẩn đục?"
Tạ Trần không đáp, chỉ khẽ gật đầu, như thừa nhận câu hỏi của Dương Quân. Hắn tiếp tục ghi chép, đôi lúc lại phác họa hình ảnh một tiểu yêu nấm, hay một lão nhân đá đang chăm sóc cây cỏ. Hắn không chỉ ghi lại những gì mắt thấy, mà còn ghi lại những suy tư, những kết nối nhân quả mà tâm trí hắn thấu hiểu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, im lặng. Nàng đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về nhân tính đang trỗi dậy, một nhân tính đã bị che lấp bởi chấp niệm tu tiên. Nàng nhìn những tiểu yêu nhỏ bé, không có một chút pháp lực nào, nhưng lại toát ra một sự bình yên, một sự an nhiên tự tại mà ngay cả những tu sĩ đạt đến cảnh giới cao nhất cũng khó lòng có được. Sự bình yên đó không đến từ sức mạnh vô biên, mà từ sự thanh thản trong tâm hồn, từ sự hòa mình vào vòng tuần hoàn của vạn vật. Nàng tự hỏi, phải chăng cái giá của sức mạnh, cái giá của con đường trường sinh, là sự đánh đổi nhân tính, đánh đổi sự bình yên nội tại? Nàng cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng, giữa những giáo lý đã ăn sâu vào tiềm thức và những gì nàng đang chứng kiến, đang cảm nhận.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng ấm áp chiếu thẳng xuống đỉnh Cổ Thụ Trấn Yêu, tạo nên một vầng hào quang rực rỡ. Dưới gốc cây cổ thụ hùng vĩ, nơi rễ cây ăn sâu vào lòng đất như những con trăn khổng lồ, tạo thành những miếu thờ tự nhiên, Lâm Trưởng đã chờ sẵn nhóm Tạ Trần. Không gian nơi đây vô cùng trang nghiêm và cổ kính, với mùi gỗ cổ thụ ngàn năm, mùi đất ẩm và mùi linh khí thuần khiết, đậm đặc một cách tự nhiên. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, ti��ng chim hót và tiếng côn trùng kêu vo ve tạo nên một âm thanh trầm bổng, như một khúc ca cổ xưa của đất trời.
Lâm Trưởng, với dáng người gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, mái tóc bạc phơ được tết thành bím, khoác trên mình chiếc áo làm từ lá cây và vỏ cây, trông như một phần không thể tách rời của khu rừng. Ông mời nhóm Tạ Trần ngồi xuống những gốc rễ sần sùi, tựa như những chiếc ghế tự nhiên. "Chắc hẳn các vị đã có thêm nhiều điều để suy ngẫm sau một đêm tĩnh lặng tại đây," ông nói, giọng trầm ấm và đầy triết lý, như tiếng gió thoảng qua lá.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt đầy sự tôn kính. "Kính xin tiền bối chỉ giáo thêm về 'Đạo Cân Bằng' của Lâm Tộc."
Lâm Trưởng mỉm cười nhẹ. Ông dùng một cành cây khô, chậm rãi vẽ những biểu tượng cổ xưa lên nền đất ẩm. Đó là những đường nét đơn giản, uốn lượn, nhưng lại chứa đựng hàm ý sâu xa về sự liên kết giữa trời, đất và vạn vật. "Đạo của chúng ta, thực chất không phải là một 'đạo' để tu luyện, mà là một lẽ sống. Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh để thống trị, mà tìm kiếm sự thấu hiểu để hòa hợp. Linh khí là của trời đất, không phải để độc chiếm. Giống như nước, nó chảy tự do, nuôi dưỡng vạn vật. Khi con người xây đập, ngăn sông, nước sẽ ứ đọng, rồi biến thành tai họa. Linh khí cũng vậy."
Ông ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người trong nhóm Tạ Trần, đặc biệt dừng lại lâu hơn ở Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Thế gian này vốn dĩ là một thể thống nhất. Mỗi sinh linh, dù là một hạt cát, một ngọn cỏ, hay một con người, đều là một phần của đại tự nhiên. Chúng ta cho đi, và chúng ta nhận lại. Cây cỏ cho chúng ta bóng mát, quả ngọt. Đất mẹ cho chúng ta sự sống. Dòng suối mang đến sự tinh khiết. Chúng ta tôn trọng tất cả, không phân biệt cao thấp, mạnh yếu. Bởi lẽ, sự cân bằng của một khu rừng không đến từ một cây cổ thụ duy nhất, mà đến từ sự tồn tại hài hòa của cả rừng cây, từ con vi khuẩn nhỏ nhất đến loài mãnh thú lớn nhất."
Tạ Trần trầm ngâm lắng nghe. Hắn đã tìm kiếm những mảnh ghép cho 'Nhân Đạo' của mình, và những lời của Lâm Trưởng không chỉ là một mảnh ghép, mà là một nền tảng vững chắc cho một phần của bức tranh ấy. "Vậy... các vị đã tìm thấy sự bình yên trong việc từ bỏ con đường cường đại?" Tạ Trần hỏi, giọng điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự thăm dò sâu sắc. "Trong một thế giới mà cường giả vi tôn, nơi linh khí cạn kiệt và Ma Chủ hoành hành, làm sao các vị có thể duy trì lẽ sống này mà không bị nuốt chửng?"
Lâm Trưởng thở dài nhẹ, ánh mắt ông lộ vẻ u hoài hiếm thấy. "Thế giới này quả thực đang nghiêng ngả, công tử. Nhưng chúng ta tin rằng, sự cường đại chân chính không nằm ở việc sở hữu linh khí vô biên, mà nằm ở sự kiên định vào lẽ sống của mình, vào sự thấu hiểu và hòa hợp. Chúng ta không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự tồn tại. Khi tất cả đều tranh giành, phá hoại, thì sự tồn tại bình yên của chúng ta chính là một lời phản kháng, một lời nhắc nhở về một con đường khác." Ông chỉ tay lên Cổ Thụ Trấn Yêu. "Cổ thụ này đã đứng đây hàng vạn năm, chứng kiến bao nhiêu triều đại hưng suy, bao nhiêu cường giả xuất hiện rồi tan biến. Nó không cần tranh giành, nó chỉ cần đứng đó, vươn rễ sâu vào đất, vươn tán lá lên trời, và nuôi dưỡng sự sống. Đó là sức mạnh của sự tồn tại, của sự cân bằng."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nắm chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Hơi ấm từ chiếc trâm lan tỏa mạnh mẽ, như một tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn nàng. "Nhưng nếu không có sức mạnh, làm sao bảo vệ được tộc quần? Làm sao chống lại Ma Chủ Cửu U, làm sao chống lại sự suy kiệt của Thiên Đạo?" Nàng chất vấn, giọng nói tuy vẫn lạnh lùng, nhưng đã không còn vẻ kiêu ngạo, thay vào đó là sự bối rối và khao khát một câu trả lời. Đối với nàng, một tu sĩ đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề, ý niệm về "không tranh giành" là một sự yếu đuối, một sự tự sát.
Lâm Trưởng nhìn nàng, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Bảo vệ không nhất thiết phải bằng sức mạnh hủy diệt, Tiên Tử. Bảo vệ có thể là duy trì sự sống, duy trì cân bằng. Khi tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của tranh giành, thì việc chúng ta giữ vững một nơi chốn bình yên, giữ vững một lẽ sống hài hòa, cũng chính là một cách bảo vệ. Chúng ta bảo vệ bằng cách không phá hoại. Chúng ta chống lại sự suy kiệt của Thiên Đạo bằng cách sống thuận theo nó, không cưỡng cầu nó phải phục vụ chúng ta." Ông lại chỉ vào biểu tượng trên đất. "Thiên Đạo suy kiệt vì nó bị hút cạn, bị bóp méo bởi chấp niệm của con người. Nếu không còn ai khao khát thành tiên, nếu không còn ai cố gắng cưỡng đoạt, thì có lẽ, Thiên Đạo sẽ tìm lại được sự cân bằng của chính nó."
Dương Quân thở dài, khuôn mặt tuấn tú giờ đây đầy vẻ phức tạp. Hắn là một thư sinh kiêm tu sĩ, luôn theo đuổi chính đạo và lý tưởng cao đẹp. Nhưng những gì Lâm Trưởng vừa nói đã làm lung lay tận gốc rễ những gì hắn từng tin tưởng. "Ta không biết nữa, tiền bối. Thế giới này rộng lớn hơn ta tưởng rất nhiều. Chúng ta luôn được dạy rằng tu luyện là để chống lại trời đất, để đoạt lấy sinh cơ. Nhưng nếu trời đất vốn đã là một vòng tuần hoàn, một sự cân bằng, thì việc 'chống lại' đó có phải là đang phá hoại chính bản nguyên của nó?" Hắn khẽ nói, lời thì thầm như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của khu rừng. "Họ không cần linh khí, nhưng vẫn tồn tại. Họ sống hòa hợp với tự nhiên, không cố ép buộc, không cố thay đổi. Liệu đây có phải là con đường mà Thiên Đạo thực sự muốn? Hay là con đường mà Thiên Đạo đã từng là, trước khi bị con người và tu sĩ làm vẩn đục?"
Mộ Dung Tuyết nhìn Tiểu Cửu đang hồn nhiên chơi đùa với một con sóc nhỏ vừa lấp ló từ sau thân cây, trên môi nàng nở một nụ cười nhẹ nhàng. “Sự bình yên không đến từ sức mạnh, mà từ sự buông bỏ,” nàng nhẹ nhàng nói, lời nói như gió thoảng qua tai, nhưng lại đọng lại trong tâm hồn. Nàng không phải là tu sĩ cường đại, cũng không có chấp niệm sâu nặng như Lăng Nguyệt, nên nàng dễ dàng chấp nhận những triết lý mới mẻ này hơn. Đối với nàng, cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo, và giờ đây, nàng thấy rằng cứu lấy nhân tính của bản thân và của đồng loại, có lẽ còn quan trọng hơn cả việc "vá trời" bằng sức mạnh thần thông.
Tạ Trần nhìn lên tán lá cổ thụ, ánh mắt xa xăm, như thể nhìn xuyên qua những tầng mây, xuyên qua thời gian, đến tận cùng của bản chất vũ trụ. Trên môi hắn khẽ nở một nụ cười bình thản. “Đạo lý của trời đất vốn là vô vi, cân bằng. Con người lại cưỡng cầu, phá vỡ.” Hắn khẽ nói, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Chúng ta sinh ra, lớn lên, rồi chết đi, cũng như một vòng tuần hoàn của tự nhiên. Nhưng con người lại muốn phá vỡ vòng tuần hoàn ấy, muốn trường sinh, muốn bất tử, muốn chiếm đoạt những gì không thuộc về mình. Đó là chấp niệm, là mầm mống của sự suy vong.” Hắn biết, con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang theo đuổi không chỉ là con đường của con người, mà là con đường của sự hòa hợp, của sự tôn trọng mọi dạng sống, của sự cân bằng vĩnh cửu.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày tàn phai, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, khu rừng Thanh Phong lại khoác lên mình một vẻ đẹp huyền ảo khác. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, tiếng nước chảy róc rách từ con suối gần đó, tất cả tạo nên một bản nhạc ru ngủ cho vạn vật. Từ xa, thoang thoảng mùi khói bếp từ những nơi yêu tộc Lâm Tộc sinh sống, mang theo hơi ấm và sự b��nh yên. Những ánh sáng xanh nhạt yếu ớt từ các 'rừng tinh' lấp lánh giữa màn đêm, như những vì sao nhỏ rơi xuống mặt đất, dẫn lối cho những sinh linh bé nhỏ của rừng.
Sau buổi nói chuyện sâu sắc với Lâm Trưởng, nhóm Tạ Trần trở về khu vực nghỉ ngơi dưới một gốc cây cổ thụ khác. Tạ Trần ngồi lặng lẽ, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm. Tâm trí hắn như một dòng sông đang cuộn chảy, tổng hợp những tri thức mới mẻ mà hắn đã thu thập được từ Lâm Tộc. 'Đạo của đất, đạo của cây... không cần tranh giành, không cần phá hủy, chỉ cần tồn tại và dung hòa. Phải chăng đây là một phần của 'Nhân Đạo' mà ta đang tìm kiếm?' Hắn thầm nghĩ, những lời của Lâm Trưởng vang vọng trong tâm trí. Triết lý 'Đạo Cân Bằng' này không chỉ là một lẽ sống, mà còn là một chìa khóa quan trọng để hiểu sâu hơn về bản chất của Thiên Đạo, và có thể là con đường để 'vá trời' mà không cần đến sức mạnh cưỡng ép, mà bằng chính sự thuận theo tự nhiên. Hắn nhận ra rằng, 'Nhân Đạo' không thể chỉ gói gọn trong con người, mà phải mở rộng ra, bao trùm cả vạn vật, mọi hình thái sự sống, mọi 'đạo' tồn tại trong Thập Phương Nhân Gian.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi cách Tạ Trần một khoảng, cả hai đều chìm trong những dòng suy nghĩ riêng. Sự tĩnh lặng của khu rừng càng làm nổi bật lên những dao động trong tâm hồn họ. Lăng Nguyệt vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm từ nó, một hơi ấm giờ đây không chỉ là sự nhắc nhở về nhân tính, mà còn là một sự thôi thúc, một lời chất vấn không ngừng. Nàng nhìn ánh sáng yếu ớt của những 'rừng tinh' lấp lánh trong đêm, và tự hỏi, liệu có phải tổ huấn của tiên môn mình, con đường tu luyện mà nàng đã dành cả đời để theo đuổi, đã quá sai lầm? Liệu sự cường đại mà nàng khao khát có phải là một chấp niệm đã che mờ mắt nàng, khiến nàng "mất người" mà không hay biết? Nàng bỗng cảm thấy một sự trống rỗng, một sự cô đơn sâu sắc. Cái mục tiêu "thành tiên" bỗng trở nên xa vời và vô nghĩa, khi so sánh với sự bình yên tự tại của những sinh linh không hề tu luyện.
"Tổ huấn của chúng ta... có phải đã quá sai lầm?" Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng trầm thấp, gần như là một lời độc thoại, nhưng Dương Quân vẫn nghe thấy.
Dương Quân thở dài, hắn đứng dậy, đi lại vài bước trong màn đêm, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Hắn đã từng tin tưởng tuyệt đối vào chính đạo, vào lý tưởng tu tiên để cứu vãn chúng sinh. Nhưng những gì hắn chứng kiến ở Lâm Tộc, và những lời Tạ Trần đã nói, đã phá vỡ thế giới quan vững chắc của hắn. "Ta không biết nữa, Tiên Tử," hắn đáp, giọng đầy mệt mỏi. "Thế giới này rộng lớn hơn ta tưởng rất nhiều. Chúng ta luôn nghĩ rằng chỉ có một con đường, một 'đạo' duy nhất để tồn tại và phát triển. Nhưng Lâm Tộc đã cho ta thấy một con đường khác, một 'đạo' khác, không cần tranh giành, không cần cường đại, mà vẫn có thể vẹn toàn." Hắn nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt phức tạp. "Có lẽ, chúng ta đã quá chú trọng vào sức mạnh, mà quên đi bản chất của sự sống, quên đi sự cân bằng."
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt thực tế và đồng cảm, ngồi cạnh Tiểu Cửu đang nhẹ nhàng chơi đùa với vài con đom đóm nhỏ. Nàng nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, thấu hiểu sự giằng xé trong lòng họ. Nàng biết, sự thay đổi trong nhận thức là một quá trình đau đớn, đặc biệt khi nó liên quan đến những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Nhưng nàng cũng tin rằng, những gì Tạ Trần đang làm, đang mở ra, chính là con đường đúng đắn nhất.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm đầy sao, nơi Cổ Thụ Trấn Yêu sừng sững như một người gác cổng vĩnh cửu của những bí mật cổ xưa. Hắn biết, sự đa dạng của các 'đạo' trong Thập Phương Nhân Gian sẽ là chìa khóa để hắn xây dựng 'Nhân Đạo' hoàn chỉnh và một liên minh đa chủng tộc chống lại Thiên Đạo cũ. Lâm Tộc, với triết lý 'Đạo Cân Bằng' và sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, có thể nắm giữ những bí mật hoặc phương pháp 'vá trời' khác biệt, không cần đến sức mạnh cưỡng ép. Và sự thức tỉnh nhân tính của Lăng Nguyệt Tiên Tử ngày càng rõ rệt, báo hiệu nàng sẽ có những quyết định mang tính bước ngoặt, có thể là đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ tu tiên của mình.
Con đường phía trước vẫn còn dài, và những nguy hiểm từ Ma Chủ Cửu U cùng Thiên Đạo suy tàn vẫn đang rình rập. Nhưng ít nhất, tại nơi Cổ Thụ Trấn Yêu này, giữa hơi thở của rừng già, Tạ Trần và các đồng hành đã tìm thấy một nguồn tri thức mới, một niềm tin mới vào sự cân bằng, vào một tương lai nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn đã tìm thấy một khúc ca mới của đất, một đạo lý mới của yêu tộc, một mảnh ghép quan trọng cho bức tranh lớn về 'Nhân Đạo' của mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.