Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 474: Lời Thì Thầm Của Rừng Già: Đạo Lý Cân Bằng

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, như những ngón tay vàng óng nhẹ nhàng vuốt ve khu rừng đang còn chìm trong màn sương mỏng. Không khí se lạnh của buổi sớm mai tan đi, nhường chỗ cho sự ấm áp dần lan tỏa. Dưới gốc Cổ Thụ Trấn Yêu uy nghi, nhóm Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh lặng từ đêm qua. Ánh sáng xanh nhạt của những "rừng tinh" vốn lập lòe như đom đóm trong đêm tối, giờ đây đã trở nên mờ ảo hơn, chúng ẩn hiện giữa không trung như những hạt bụi lung linh, như thể hòa mình vào ánh sáng ban ngày, chỉ những tâm hồn tinh tế nhất mới có thể nhận ra sự hiện diện của chúng.

Tạ Trần ngồi đó, lưng tựa vào thân cây sần sùi, gân guốc, đôi mắt sâu thẳm khẽ mở. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe hơi thở của khu rừng. Mùi đất ẩm sau đêm sương, xen lẫn hương gỗ cổ thụ mục ruỗng và linh khí tinh khiết, tràn ngập từng thớ thịt, từng tế bào của hắn. Hắn cảm nhận được sự sống đang len lỏi khắp nơi, không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn thuần là tồn tại. Trong sâu thẳm nội tâm, Tạ Trần suy tư: *Sự sống không chỉ có một dạng, đạo cũng không chỉ có một con đường. Con người lấy mình làm trung tâm, tự cho rằng mình là sinh linh tối cao, là kẻ nắm giữ quyền lực. Nhưng vạn vật trong trời đất, mỗi loài đều có một cách tồn tại riêng, một đạo lý riêng để dung hòa với càn khôn. Nếu Thiên Đạo suy tàn vì sự tham lam, vì chấp niệm của kẻ tu tiên, vậy có lẽ, chân lý thực sự lại nằm ở những nơi bình dị nhất, những nơi không ai thèm tranh giành.*

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng phía sau Tạ Trần, ánh mắt nàng vẫn dõi theo những đốm sáng xanh nhạt đang ẩn hiện. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn ấm áp, hơi ấm ấy không chỉ lan tỏa trên lòng bàn tay mà còn như một dòng chảy nhẹ nhàng thấm vào sâu thẳm tâm hồn nàng, gột rửa đi những lớp bụi trần của bao năm tu luyện. Giáo điều "chỉ có phàm nhân và tu sĩ" đã hoàn toàn sụp đổ trong tâm trí nàng, nhường chỗ cho một thế giới quan rộng lớn hơn, bao dung hơn. Nàng nhìn Tạ Trần, người thư sinh gầy gò, phàm tục ấy, nhưng lại mang trong mình một sự uyên thâm và tĩnh tại mà ngay cả những lão tổ tông môn cũng khó bì. Nàng tự hỏi, phải chăng con đường mà Tạ Trần đang đi, con đường của 'Nhân Đạo', không chỉ gói gọn trong con người mà còn bao trùm cả vạn vật? Sự "mất người" mà nàng từng chứng kiến ở những kẻ tu tiên, có lẽ là cái giá phải trả cho việc cố chấp phủ nhận sự đa dạng của sự sống.

Dương Quân vẫn đứng cạnh Lăng Nguyệt, nét mặt hắn lộ rõ vẻ tò mò và thận trọng. Hắn đã đọc qua không ít điển tịch cổ xưa, ghi chép về các loài yêu tộc, linh vật, nhưng chưa bao giờ hình dung chúng lại có thể tồn tại một cách thanh khiết và nguyên thủy đến thế. Hắn cố gắng cảm nhận bằng thần thức, nhưng những "rừng tinh" ấy như có một bức màn vô hình che chắn, khiến hắn không thể dò xét rõ ràng. Điều này càng làm hắn thêm kinh ngạc, bởi những sinh linh không dùng pháp lực để che giấu, nhưng lại tự nhiên hòa mình vào không gian, trở thành một phần không thể tách rời của nó. *Chúng không có pháp lực cường đại, không có linh khí cuồn cuộn, vậy mà lại có thể tồn tại bình yên trong khu rừng linh khí dồi dào này,* hắn thầm nghĩ. *Liệu đây có phải là một dạng tồn tại cao cấp hơn, hay chỉ là một sự lựa chọn khác?*

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch của một y sư, nhìn Tạ Trần với ánh mắt thấu hiểu. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ làm điều gì vô nghĩa. Mỗi hành động của hắn, dù là nhỏ nhất, đều ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa. Sự tĩnh lặng của hắn lúc này không phải là sự chờ đợi, mà là sự giao cảm. Nàng khẽ thì thầm, gần như chỉ đủ cho Tiểu Cửu nghe thấy: “Sự hiện diện của chúng... thật kỳ diệu. Không có sát khí, không có dục vọng, chỉ có sự thuần khiết.” Nàng cảm nhận được một sự bình yên lan tỏa từ những "rừng tinh" này, một sự bình yên khác hẳn với sự tĩnh lặng của các thiền viện hay sự thanh tịnh của tiên phủ. Nó là sự bình yên của tự nhiên, của vô vi, không bị gò bó bởi bất kỳ quy tắc nào.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai vểnh lên nhạy bén, nép sát vào Mộ Dung Tuyết. Nàng là yêu tộc, bản năng của nàng mãnh liệt hơn bất kỳ ai trong nhóm. Nàng không nhìn thấy những đốm sáng xanh mờ ảo như Mộ Dung Tuyết, nhưng nàng cảm nhận được sự hiện diện của chúng một cách rõ ràng. Chúng đang quan sát, đang đánh giá. Tiểu Cửu khẽ cựa quậy cái đuôi lông mềm mại, rồi thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ chắc chắn: “Họ đang nhìn chúng ta, nhưng không có ác ý. Chúng là những linh hồn của rừng, của cây cối... Chúng rất sợ người lạ, nhưng hình như không sợ Tạ Trần.” Nàng thấy được sự tò mò trong ánh mắt vô hình của những linh hồn đó, một sự tò mò trong sáng, không hề mang theo hiểm độc.

Tạ Trần, sau một hồi tĩnh lặng, từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất ẩm ướt một bông hoa rừng màu trắng tinh khiết vừa hái được và vài quả mọng đỏ tươi. Hắn không nói một lời, cử chỉ của hắn chậm rãi, thành kính, như một lễ vật dâng lên cho một vị thần vô hình, nhưng thực chất lại là một lời chào, một sự tôn trọng đối với những sinh linh đang ẩn hiện. Đây không phải là hành động của một tu sĩ cầu xin cơ duyên, hay một phàm nhân sợ hãi quỳ lạy thần linh, mà là sự giao tiếp bình đẳng giữa những sự sống, một thông điệp không lời về sự hòa hợp. Hắn muốn cho những "rừng tinh" này thấy, hắn không phải là kẻ xâm nhập, mà là một lữ khách đến với lòng thành.

Lúc này, Tiểu Cửu, như được tiếp thêm dũng khí từ sự bình yên của Tạ Trần, khẽ tách khỏi Mộ Dung Tuyết. Nàng tiến lên phía trước một bước, rồi lại một bước nữa, cái đuôi hồ ly trắng muốt khẽ vẫy qua lại. Đôi mắt nàng lấp lánh sự tò mò, và trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, một nụ cười hồn nhiên hé nở. Nàng không hề dùng pháp thuật, không hề phát ra linh lực, chỉ đơn thuần là bộc lộ bản năng thân thiện của một yêu tộc đã sống hòa mình vào tự nhiên. *Ta là hồ ly, ta cũng là một phần của rừng,* dường như nàng muốn nói vậy. Hành động của Tiểu Cửu, dù nhỏ bé, lại có sức ảnh hưởng kỳ lạ. Những đốm sáng xanh nhạt xung quanh dường như trở nên rõ ràng hơn một chút, chúng di chuyển nhẹ nhàng hơn, như những vũ công đang lượn lờ trong không khí, dần dần thu hẹp khoảng cách.

Sự giao cảm không lời giữa Tạ Trần, Tiểu Cửu và những "rừng tinh" kéo dài một khắc, hai khắc, cho đến khi ánh nắng mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả khu rừng. Bỗng nhiên, từ phía sau thân cây cổ thụ khổng lồ, một hình dáng già nua, gân guốc, từ từ bước ra. Đó là một yêu tộc, nhưng lại không giống bất kỳ yêu tộc nào mà Lăng Nguyệt hay Dương Quân từng thấy. Thân hình lão ta như một cây cổ thụ sống động, làn da nhăn nheo, sạm đen như vỏ cây, những đường gân xanh nổi lên như rễ cây ăn sâu vào lòng đất. Đôi mắt lão sâu thẳm, nhưng không hề sắc bén hay hung dữ, mà lại ẩn chứa một sự uyên bác và trầm tĩnh, như một hồ nước trong rừng đã tồn tại qua hàng ngàn năm. Mái tóc bạc phơ của lão lưa thưa, được cài bằng vài chiếc lá khô và dây leo. Trang phục của lão cũng đơn giản đến mức thô sơ, chỉ là những tấm vải dệt từ lá cây và sợi mây rừng, hoàn toàn hòa mình vào màu sắc của khu rừng. Đó là Lâm Trưởng, thủ lĩnh của Lâm Tộc, một yêu tộc cổ xưa sống ẩn mình dưới gốc Cổ Thụ Trấn Yêu.

Lâm Trưởng không vội vàng, mỗi bước đi của lão đều chậm rãi, vững chãi, như thể lão đang hòa mình vào từng nhịp đập của đất trời. Lão tiến đến, ánh mắt thâm thúy dừng lại trên người Tạ Trần. Lão không nhìn vào vẻ ngoài thư sinh yếu ớt của hắn, mà nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, nơi ẩn chứa trí tuệ và sự tĩnh lặng phi thường. Giữa họ, bông hoa rừng và những quả mọng đỏ vẫn nằm yên trên mặt đất, như một cây cầu vô hình nối kết hai thế giới. Các yêu tộc nhỏ hơn, với hình dạng bán nhân bán thú, có con mang đôi tai nhọn hoắt như linh miêu, con lại có bộ lông xanh biếc như chim chóc, chúng dần lộ diện từ sau bụi rậm và thân cây, tò mò vây quanh, nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn, chỉ dám đưa mắt nhìn trộm nhóm người lạ.

Lâm Trưởng đứng đối diện Tạ Trần, trầm giọng cất tiếng, giọng nói của lão khàn đặc, như tiếng gió thổi qua kẽ đá, nhưng lại mang một sự thanh thoát kỳ lạ: “Kẻ phàm nhân... đến từ đâu? Không mang theo sát khí, không mang theo dục vọng... Lại còn mang theo một con hồ ly nhỏ tràn đầy sinh khí như thế này.” Ánh mắt lão khẽ liếc qua Tiểu Cửu, mang theo một tia tán thưởng.

Tạ Trần bình tĩnh đáp lời, giọng nói của hắn vẫn trầm thấp, điềm tĩnh, không hề nao núng trước sự xuất hiện uy nghi của Lâm Trưởng: “Chúng tôi chỉ là những lữ khách lạc bước giữa nhân gian, tìm kiếm sự thật, tìm kiếm một con đường khác... Một con đường không phải là tranh đoạt, không phải là cường cầu.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Trưởng, không né tránh.

Lâm Trưởng khẽ gật đầu, như thể đã đoán trước được câu trả lời. Lão từ từ ngồi xuống mặt đất, đối diện Tạ Trần, giữa họ là lễ vật nhỏ của anh. Cử chỉ của lão không hề có chút gượng gạo, mà hoàn toàn tự nhiên, như một phần của cây cối, của đất đá. “Con đường của chúng ta... là con đường của cân bằng, của không tranh giành. Thiên Đạo suy tàn, linh khí cạn kiệt, đó là lời đồn đại của nhân gian và giới tu sĩ. Nhưng ở đây, trong khu rừng này, linh khí vẫn dồi dào, cây vẫn xanh, suối vẫn chảy, bởi vì chúng ta không ép buộc, không chiếm đoạt. Chúng ta tồn tại thuận theo tự nhiên, lấy đi những gì cần thiết, trả lại những gì có thể. Đó là đạo của chúng ta.”

Những lời của Lâm Trưởng vang vọng trong không gian, không chỉ là những âm thanh khô khan mà còn là những triết lý sâu sắc, thấm đẫm hơi thở của tự nhiên. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng phía sau, nét mặt của họ đầy vẻ suy tư. Đối với họ, những tu sĩ đã quen với việc tranh giành linh khí, cường hóa bản thân, những lời này như một gáo nước lạnh tạt vào niềm tin cố hữu của họ. Họ chưa từng nghe đến một triết lý tồn tại như vậy, một triết lý hoàn toàn đi ngược lại với con đường tu tiên mà họ đã theo đuổi bao năm qua. *Không tranh giành linh khí?* Dương Quân thầm nghĩ. *Vậy làm sao mà cường đại? Làm sao mà trường sinh?* Nhưng rồi hắn lại nhìn xung quanh, nhìn những cây cối xanh tươi, những dòng suối trong vắt, nhìn vẻ bình yên trên khuôn mặt của Lâm Trưởng và những yêu tộc nhỏ. Rõ ràng, họ vẫn tồn tại, vẫn sống, thậm chí còn sống một cách an nhiên hơn rất nhiều tu sĩ đang phải vật lộn với cảnh Thiên Đạo suy tàn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một sự hỗn loạn trong tâm trí. Bao năm qua, nàng đã sống trong một thế giới mà linh khí là tất cả, là mục tiêu tối thượng. Mọi tranh giành, mọi đấu đá đều xoay quanh việc chiếm đoạt linh khí, bảo vệ nguồn linh khí. Nàng từng nghĩ, không có linh khí, tu sĩ sẽ không thể tồn tại. Nhưng Lâm Tộc này, họ không hề tranh giành, thậm chí còn từ chối việc tích lũy linh khí quá mức, nhưng họ vẫn hiện hữu, vẫn là một phần của thế giới. Hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng càng lúc càng nồng, như thể muốn xua tan đi những chấp niệm cũ kỹ, những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng. Nàng bắt đầu cảm thấy cái giá của sự cường đại tu tiên có lẽ quá đắt, cái giá là sự "mất người", là sự đánh đổi những giá trị nhân sinh, là sự xa rời khỏi cái "đạo" nguyên thủy của vạn vật.

Tạ Trần lắng nghe Lâm Trưởng một cách chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, như thể hắn đã sớm thấu hiểu những đạo lý này. Hắn không nói nhiều, chỉ để những lời của Lâm Trưởng thấm sâu vào tâm hồn, và để những người đồng hành của hắn tự mình chiêm nghiệm. Hắn biết, một khi hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo, nó sẽ từ từ nảy mầm và phá vỡ những bức tường thành kiến đã xây dựng bao năm.

Ánh nắng mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải vàng óng xuống khu rừng, khiến không gian trở nên ấm áp và yên tĩnh đến lạ thường. Sau cuộc trò chuyện với Lâm Trưởng, nhóm Tạ Trần ngồi lại một mình dưới gốc Cổ Thụ Trấn Yêu, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ riêng. Lâm Trưởng và những yêu tộc nhỏ đã lặng lẽ rút lui, không một tiếng động, như thể họ chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại hương gỗ cổ thụ, tiếng gió xào xạc qua tán lá và những đốm sáng xanh nhạt thỉnh thoảng ẩn hiện, làm chứng cho sự tồn tại của một triết lý sống khác biệt.

Lời của Lâm Trưởng về việc từ bỏ tranh giành linh khí, sống hòa hợp với thiên nhiên để duy trì sự cân bằng, đã gieo vào lòng họ những hạt giống của sự nghi vấn và giác ngộ, không chỉ đối với Lăng Nguyệt và Dương Quân, mà còn đối với Mộ Dung Tuyết và cả Tạ Trần. Đối với Lăng Nguyệt Tiên Tử, đây là một cú sốc lớn lao. Bao năm nàng tu luyện, tranh giành từng viên linh thạch, từng sợi linh khí, mưu cầu sức mạnh và trường sinh bất lão, rốt cuộc là vì điều gì? Có phải nàng đã đi sai đường? Nếu Thiên Đạo thực sự suy tàn vì sự tham lam của chúng sinh, vậy thì con đường của Lâm Tộc, con đường của sự buông bỏ và hòa hợp, liệu có phải là lời giải cho sự mục nát của thế giới này? Nàng đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về nhân tính đang trỗi dậy, một nhân tính đã bị che lấp bởi chấp niệm tu tiên. Sự bình yên mà nàng cảm nhận được từ Lâm Tộc không đến từ sức mạnh vô biên, mà từ sự thanh thản trong tâm hồn, từ sự hòa mình vào vòng tuần hoàn của vạn vật.

Dương Quân cúi đầu suy ngẫm, vẻ mặt hắn đầy vẻ phức tạp. Hắn là một thư sinh kiêm tu sĩ, luôn theo đuổi chính đạo và lý tưởng cao đẹp. Nhưng những gì Lâm Trưởng vừa nói đã làm lung lay tận gốc rễ những gì hắn từng tin tưởng. “Họ không cần linh khí, nhưng vẫn tồn tại,” hắn khẽ nói, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của khu rừng. “Họ sống hòa hợp với tự nhiên, không cố ép buộc, không cố thay đổi. Liệu đây có phải là con đường mà Thiên Đạo thực sự muốn? Hay là con đường mà Thiên Đạo đã từng là, trước khi bị con người và tu sĩ làm vẩn đục?” Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về việc Thiên Đạo suy kiệt do con người "mất người", do sự tranh giành vô độ. Giờ đây, hắn mới thực sự hiểu được cái sâu xa trong lời nói của Tạ Trần.

Mộ Dung Tuyết nhìn Tiểu Cửu đang hồn nhiên chơi đùa với một con sóc nhỏ vừa lấp ló từ sau thân cây, trên môi nàng nở một nụ cười nhẹ nhàng. “Sự bình yên không đến từ sức mạnh, mà từ sự buông bỏ,” nàng nhẹ nhàng nói, lời nói như gió thoảng qua tai, nhưng lại đọng lại trong tâm hồn. Nàng không phải là tu sĩ cường đại, cũng không có chấp niệm sâu nặng như Lăng Nguyệt, nên nàng dễ dàng chấp nhận những triết lý mới mẻ này hơn. Đối với nàng, cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo, và giờ đây, nàng thấy rằng cứu lấy nhân tính của bản thân và của đồng loại, có lẽ còn quan trọng hơn cả việc "vá trời" bằng sức mạnh thần thông.

Tạ Trần nhìn lên tán lá cổ thụ, ánh mắt xa xăm, như thể nhìn xuyên qua những tầng mây, xuyên qua thời gian, đến tận cùng của bản chất vũ trụ. Trên môi hắn khẽ nở một nụ cười bình thản. “Đạo lý của trời đất vốn là vô vi, cân bằng. Con người lại cưỡng cầu, phá vỡ.” Hắn khẽ nói, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Chúng ta sinh ra, lớn lên, rồi chết đi, cũng như một vòng tuần hoàn của tự nhiên. Nhưng con người lại muốn phá vỡ vòng tuần hoàn ấy, muốn trường sinh, muốn bất tử, muốn chiếm đoạt những gì không thuộc về mình. Đó là chấp niệm, là mầm mống của sự suy vong.” Hắn biết, con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang theo đuổi không chỉ là con đường của con người, mà là con đường của sự hòa hợp, của sự tôn trọng mọi dạng sống, của sự cân bằng vĩnh cửu.

Sự tồn tại của Lâm Tộc cho Tạ Trần thấy rằng có nhiều 'đạo' tồn tại ngoài Thiên Đạo và Nhân Đạo, mở ra khả năng tìm kiếm thêm những triết lý sống khác biệt để củng cố liên minh của hắn. Triết lý 'không tranh giành linh khí' của Lâm Tộc có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về bản chất của Thiên Đạo đang suy tàn và cách để 'vá trời' mà không cần sức mạnh cưỡng ép, mà bằng chính sự thuận theo tự nhiên. Sự thức tỉnh nhân tính của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã được củng cố mạnh mẽ, báo hiệu những quyết định lớn hơn và sự thay đổi sâu sắc hơn trong tương lai của nàng, có thể là sự đoạn tuyệt hoàn toàn với quan niệm tu tiên cũ. Và Lâm Tộc, với triết lý sống hòa hợp, có thể trở thành những đồng minh quan trọng trong tương lai, cung cấp kiến thức cổ xưa về tự nhiên hoặc thậm chí là nơi ẩn náu khỏi các thế lực thù địch đang hoành hành khắp nhân gian.

Mặt trời bắt đầu xế bóng, những tia nắng cuối cùng rải rác trên tán lá, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một phần của Cổ Thụ, một phần của khu rừng. Hắn đã tìm thấy một mảnh ghép quan trọng cho bức tranh lớn về 'Nhân Đạo' của mình. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những nguy hiểm từ Ma Chủ Cửu U cùng Thiên Đạo suy tàn vẫn đang rình rập. Nhưng ít nhất, tại nơi Cổ Thụ Trấn Yêu này, giữa hơi thở của rừng già, Tạ Trần và các đồng hành đã tìm thấy một nguồn tri thức mới, một niềm tin mới vào sự cân bằng, vào một tương lai nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free