Nhân gian bất tu tiên - Chương 473: Hơi Thở Cổ Thụ: Linh Hồn Rừng Thẳm
Sáng sớm, sương còn giăng mắc trên những tán lá xanh mướt, phủ một lớp bạc mờ ảo lên những mái nhà gỗ đơn sơ của Mộc Diệp Thôn. Tiếng chim hót ríu rít như những sợi chỉ âm thanh dệt nên bức tranh bình yên của buổi ban mai. Từ những căn bếp nhỏ, làn khói lam nhạt vấn vít bay lên, mang theo mùi gỗ cháy thoang thoảng và hương thơm của bữa điểm tâm dân dã. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng, vẫn còn ẩm ướt hơi sương đêm, in hằn những dấu chân của người dân bắt đầu một ngày mới. Tạ Trần đứng lặng bên cửa sổ ngôi nhà nhỏ mà họ đã tá túc, ngắm nhìn cảnh tượng ấy. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ an nhiên, một sự thanh thản hiếm thấy sau những bộn bề suy tư. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí của làng, một sự liên kết vô hình nhưng bền chặt đã được kiến tạo giữa những trái tim từng chia cắt. ‘Nhân Đạo’ đã đâm chồi nảy lộc ở nơi đây, không ồn ào, không khoa trương, chỉ là một sự chuyển mình lặng lẽ từ sâu thẳm lòng người.
Phía sau hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ bước đến. Nàng vẫn mặc tiên bào trắng thuần, nhưng vẻ lạnh lẽo băng sương thường thấy đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một nét trầm tư, phảng phất chút mệt mỏi nhưng cũng đầy hy vọng. Đêm qua, những lời của Tạ Trần đã gieo vào tâm trí nàng những hạt mầm tư tưởng mạnh mẽ, lay chuyển cả trăm năm giáo điều tu tiên. Nàng vẫn siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, hơi ấm từ nó vẫn còn lưu lại, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự thức tỉnh trong nhân tính của nàng. “Mỗi nơi ta đến, ta lại học được một điều mới về cách sống.” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, không quay đầu lại. “Học được cách mà nhân gian này tồn tại, cách mà con người tìm thấy ý nghĩa trong những điều bình phàm nhất.” Hắn ngừng một lát, rồi tiếp lời, “Con đường của ngươi... thật sự khác biệt, nhưng lại có sức mạnh khó cưỡng.” Lăng Nguyệt đáp, ánh mắt nàng dõi theo bóng dáng hắn. “Nó không dựa vào uy lực pháp thuật, không dùng đến quyền năng trấn áp, nhưng lại có thể hóa giải những chấp niệm sâu sắc nhất, những mâu thuẫn dai dẳng nhất.” Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi sâu mùi hương của đất trời và khói bếp. “Ta từng nghĩ, tu tiên là để siêu thoát phàm trần, để đạt tới cảnh giới vô thượng. Nhưng giờ đây, ta tự hỏi, nếu siêu thoát mà đánh mất đi cảm nhận về những điều này, thì liệu có phải là một sự mất mát lớn lao hơn cả cái chết?”
Dương Quân bước tới, trên tay là một chén trà thảo mộc nóng hổi do Mộ Dung Tuyết pha, đưa cho Tạ Trần. Hắn cúi đầu, vẻ mặt không còn sự kiêu ngạo thường thấy của một đệ tử tiên môn, mà thay vào đó là sự khiêm nhường và khao khát học hỏi. “Ta cảm thấy mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều khi chỉ nhìn lên trời cao, Tạ Huynh.” Hắn nói, giọng chân thành. “Suốt bao năm, ta chỉ chăm chăm vào việc tu luyện pháp thuật, truy cầu sức mạnh, mong muốn trở thành người có thể cứu vãn Thiên Đạo. Nhưng những gì Tạ Huynh đã làm ở đây, lại là một thứ sức mạnh hoàn toàn khác, một thứ sức mạnh mà ta chưa từng biết đến.” Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng ánh lên vẻ hài lòng. Nàng vẫn dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, nhưng ánh mắt ấy giờ đây càng thêm kiên định vào con đường mà Tạ Trần đang vạch ra. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, thường ngày lanh lợi, tinh nghịch, giờ đây lại có chút vẻ ủ rũ, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rũ xuống. Nàng nép vào chân Mộ Dung Tuyết, dụi dụi. “Rời đi sao? Ta lại thích nơi này rồi. Có đồ ăn ngon, có mùi thảo dược thơm, còn có những người tốt bụng nữa.” Nàng thì thầm, giọng có chút nuối tiếc.
Tạ Trần quay lại, nhìn từng người một, ánh mắt hắn như thấu suốt mọi tâm tư. “Cuộc hành trình của chúng ta vẫn còn dài, Tiểu Cửu. Nhân gian này rộng lớn lắm, còn nhiều điều kỳ thú đang chờ chúng ta khám phá.” Hắn mỉm cười nhẹ. “Mỗi bước chân chúng ta đi qua, mỗi người chúng ta gặp gỡ, đều là một mảnh ghép của bức tranh vĩ đại về sự sống. Chúng ta không chỉ đang tìm kiếm một con đường để cứu vãn thế giới, mà còn đang tìm kiếm ý nghĩa thực sự của việc tồn tại.”
Ông Lão Tiều Phu, mái tóc bạc phơ, bước đến với một nụ cười hiền hậu, trên tay là một giỏ quả rừng tươi ngon. “Các vị đạo hữu đã giúp làng chúng tôi một việc lớn. Ân tình này, chúng tôi không biết bao giờ mới trả hết.” Ông lão nói, ánh mắt đầy sự biết ơn. “Mộc Diệp Thôn và Lạc Hồng Thôn giờ đây đã là anh em một nhà. Chúng tôi đã cùng nhau xây dựng lại cây cầu bị lũ cuốn trôi, cùng nhau khai thác thảo dược, và cùng nhau bảo vệ khu rừng này. Tất cả là nhờ Tạ công tử đã chỉ cho chúng tôi thấy con đường của sự hòa hợp.”
Tạ Trần khẽ cúi đầu đáp lễ. “Sự hòa hợp đó vốn dĩ đã tồn tại trong lòng mỗi người, lão trượng. Tạ Trần chỉ là người khơi gợi mà thôi.” Hắn nhìn ra xa, nơi những ngọn núi xanh thẳm vươn mình lên trời cao. “Thiên Đạo suy tàn, Ma Chủ Cửu U hoành hành, đó là những tai họa mà chúng ta không thể né tránh. Nhưng chính trong những khoảnh khắc loạn lạc nhất, chúng ta lại càng phải giữ vững niềm tin vào nhân tính, vào khả năng kiến tạo và hàn gắn của con người.” Hắn đưa tay nhận giỏ quả, rồi đặt xuống bên cạnh. “Đã đến lúc chúng ta phải đi rồi. Cảm ơn sự nồng hậu của mọi người.”
Toàn bộ dân làng Mộc Diệp, và cả những người từ Lạc Hồng Thôn đã sang chơi, đều tập trung tiễn biệt. Họ không có những lời lẽ hoa mỹ, không có những nghi thức trịnh trọng, chỉ có những ánh mắt chân thành, những nụ cười ấm áp và những lời chúc phúc giản dị. Tạ Trần gật đầu chào từng người, rồi cùng Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu quay lưng lại, bắt đầu hành trình mới. Họ đi về phía Tây, tiến vào vùng rừng núi, nơi những cây cổ thụ vươn mình cao vút, ẩn chứa vô vàn điều bí ẩn chưa được khám phá. Ánh nắng ban mai vẫn còn vương vấn trên vai áo, nhưng phía trước họ, những tán lá dày đặc đã bắt đầu tạo nên một bức màn xanh thẫm, mời gọi những bước chân thám hiểm. Lăng Nguyệt Tiên Tử lại đưa mắt nhìn về phía xa, nàng cảm thấy con đường phía trước, dù mịt mờ, nhưng không còn cô độc như trước. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, tuy không còn ấm nóng như đêm qua, nhưng vẫn giữ một chút hơi ấm dịu nhẹ, như một lời hứa, một sự khởi đầu mới. Dương Quân bước đi bên cạnh, lòng hắn tràn đầy nhiệt huyết, không phải là nhiệt huyết của một kẻ truy cầu sức mạnh, mà là nhiệt huyết của một người muốn tìm hiểu sâu sắc hơn về thế giới này, về ý nghĩa của sự sống và cái chết. Hắn đã tìm thấy một "đạo" khác, một con đường tuy không có uy lực chấn động thiên địa, nhưng lại có thể lay động lòng người. Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nàng biết, hành trình này còn dài, nhưng nàng tin vào Tạ Trần, tin vào con đường "nhân đạo" mà hắn đang kiên trì theo đuổi. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, sau vài bước đi với vẻ ủ rũ, đã nhanh chóng lấy lại vẻ tinh nghịch, nàng chạy nhảy xung quanh, đôi tai vểnh lên, đánh hơi những mùi hương mới lạ của rừng sâu, đôi mắt đen láy đảo liên tục, như một lời khẳng định rằng dù có rời xa nơi bình yên, nàng vẫn sẽ là nàng, đầy sức sống và tò mò.
Nhóm Tạ Trần đi sâu vào Rừng Thanh Phong. Ban đầu, mọi thứ đều bình thường, những thân cây cao vút, những tán lá rậm rạp đan xen nhau, tạo nên một tấm màn xanh che khuất ánh nắng mặt trời, chỉ để lại những vệt sáng lốm đốm xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những họa tiết lung linh trên mặt đất. Tiếng chim hót vẫn ríu rít từ những lùm cây, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác trong lành, mát mẻ. Dương Quân, với thị giác và thính giác của một tu sĩ, vẫn đang tập trung quan sát xung quanh, đề phòng những hiểm nguy tiềm ẩn của rừng già. Lăng Nguyệt Tiên Tử thì chậm rãi bước đi, thần thức của nàng vẫn quét qua từng ngóc ngách, nhưng lại không phát hiện ra điều gì bất thường. Nàng vẫn đang đắm chìm trong những suy tư về "nhân đạo" và con đường mới mà Tạ Trần đã mở ra.
Tuy nhiên, khi càng đi sâu vào trung tâm của Rừng Thanh Phong, một sự thay đổi tinh tế bắt đầu diễn ra. Âm thanh của rừng dường như trở nên trầm lắng hơn, tiếng chim hót thưa dần, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng sâu sắc, gần như là im ắng. Mùi hương của đất và lá cây trở nên đậm đặc hơn, phảng phất một chút hương vị cổ xưa, như mùi của thời gian đã ngưng đọng. Tạ Trần, với khả năng cảm nhận "nhân quả" phi thường, là người đầu tiên nhận ra sự khác biệt. Hắn không cảm nhận được linh khí tu tiên quen thuộc, cũng không phải là yêu khí cuồng bạo của yêu tộc. Đây là một luồng năng lượng khác lạ, cổ xưa, nguyên thủy, hòa quyện đến mức gần như là một phần không thể tách rời của chính bản thân khu rừng. Nó không mang theo sự hung hãn hay tà ác, mà chỉ là một sự tồn tại tĩnh mịch, uy nghiêm.
Hắn khẽ dừng bước, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, tập trung cảm nhận. “Đây không phải là yêu khí... cũng không phải linh khí của tiên môn. Nó là gì?” Hắn tự hỏi trong độc thoại nội tâm, một sự tò mò sâu sắc dấy lên trong lòng. Luồng năng lượng này lạ lẫm đến nỗi vượt ra ngoài mọi tri thức mà hắn từng biết về thế giới này. Nó giống như hơi thở của chính khu rừng, một hơi thở đã tồn tại từ thuở hồng hoang, mang theo dấu ấn của hàng ngàn năm phong sương.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với bản năng nhạy bén của yêu tộc, cũng bắt đầu cảm nhận được sự khác lạ. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh cao, khẽ lay động, đôi mắt đen láy đảo liên tục, quét qua những lùm cây rậm rạp. Nàng nép sát vào Mộ Dung Tuyết, hai chân khẽ run lên, nhưng không phải vì sợ hãi hoàn toàn, mà là một sự kết hợp giữa thận trọng và tò mò. “Có gì đó... rất cổ xưa... rất mạnh mẽ... nhưng không đáng sợ.” Nàng thì thầm, giọng nói mang một chút run rẩy nhưng cũng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng đã sống hàng trăm năm, từng gặp vô số yêu quái, linh thú, nhưng chưa từng cảm nhận được một luồng năng lượng nào kỳ lạ đến thế. Nó giống như một sự tồn tại vô hình, nhưng lại tràn đầy sinh lực.
Dương Quân thấy Tạ Trần dừng lại và Tiểu Cửu phản ứng, lập tức trở nên cảnh giác. Hắn rút kiếm ra một nửa, ánh mắt sắc bén quét ngang dọc. “Ngươi cảm nhận được điều gì sao, Tạ Huynh?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp. Thần thức của hắn đã được phóng ra hết mức, nhưng vẫn không phát hiện ra bất kỳ dấu hiệu nào của sinh linh sống, hay bất kỳ sự dao động linh lực nào đáng kể. Điều này càng khiến hắn cảm thấy bất an. Nếu không có gì, tại sao Tạ Trần lại dừng lại, và Tiểu Cửu lại có phản ứng như vậy?
Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng dừng bước, thần thức của nàng là của một vị tiên tử đã tu luyện hàng trăm năm, vốn dĩ có thể bao trùm cả một ngọn núi. Nhưng giờ đây, nó lại như bị một bức tường vô hình ngăn chặn, không thể thấu thị sâu hơn vào khu rừng. “Thần thức của ta không phát hiện ra điều gì bất thường.” Nàng nói, giọng mang một chút hoài nghi. “Nhưng... ta cũng cảm thấy một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Một sự tĩnh lặng không phải do vắng lặng, mà là do một sự hiện diện quá mức, đến nỗi nó nuốt chửng mọi âm thanh khác.” Nàng siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng. Có vẻ như thế giới này còn nhiều điều mà giáo điều tu tiên của nàng chưa từng nhắc đến.
Tạ Trần không trả lời ngay, hắn chỉ nhắm mắt lại, dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình cảm nhận sâu hơn. Hắn không nhìn bằng mắt thịt, cũng không dùng thần thức như các tu sĩ, mà dùng một loại cảm ứng sâu sắc hơn, xuyên qua mọi lớp vỏ bọc để chạm đến bản chất của sự vật. Hắn cảm nhận được những dòng chảy của sinh mệnh, những mối liên kết chằng chịt giữa cây cối, đất đá, và một thứ gì đó vô hình đang ẩn mình trong đó. Đó không phải là một thực thể đơn lẻ, mà là một tập hợp, một cộng đồng của những sinh linh không có hình dạng cụ thể, những linh hồn cổ xưa gắn liền với khu rừng. Chúng không có ý đồ xấu, nhưng cũng không hoàn toàn hoan nghênh sự xuất hiện của những kẻ ngoại lai. Chúng chỉ đơn thuần là tồn tại, là hơi thở của khu rừng.
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy tin tưởng. Nàng biết, Tạ Trần luôn có những cảm nhận mà người thường không thể có được. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Cửu, trấn an con hồ ly nhỏ. “Đừng sợ, Tiểu Cửu. Tạ công tử sẽ biết cách.”
Cả nhóm giữ im lặng, cảnh giác nhưng không hoảng loạn. Họ tin vào Tạ Trần, vào khả năng của hắn trong việc hóa giải mọi tình huống, kể cả những điều vượt quá hiểu biết thông thường của họ. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn sáng lên một tia hiểu biết. Hắn gật đầu nhẹ, như thể đã tìm thấy lời giải đáp cho câu hỏi của mình, và lại tiếp tục bước đi, nhưng lần này, bước chân hắn trở nên nhẹ nhàng hơn, thận trọng hơn, như thể đang bước vào một thế giới linh thiêng. Cả nhóm theo sau, mỗi người mang một tâm trạng khác nhau, nhưng đều chung một sự tò mò và kính trọng đối với những điều kỳ diệu mà Tạ Trần đang dẫn dắt họ khám phá.
Theo sự dẫn dắt của Tạ Trần, nhóm tiếp tục đi sâu vào khu rừng. Ánh sáng dần trở nên yếu ớt hơn, khi những tán lá cổ thụ rậm rạp đan xen nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên khổng lồ. Không khí trở nên mát lạnh hơn, ẩm ướt hơn, mang theo một mùi hương đặc trưng của gỗ mục và rêu phong cổ kính. Cuối cùng, họ đến một khoảng không gian rộng lớn, nơi sừng sững một cây cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm mây, thân cây to lớn đến mức vài chục người ôm không xuể. Rễ cây chằng chịt, to như những con trăn khổng lồ, ăn sâu vào lòng đất, vươn ra xa hàng chục trượng, tạo thành những gò đất nhấp nhô xung quanh. Tán lá của nó rộng lớn đến khó tin, che phủ cả một khu vực, khiến nơi đây trở nên u tịch và linh thiêng một cách kỳ lạ. Đây chính là Cổ Thụ Trấn Yêu, một tồn tại cổ xưa mà chỉ Tạ Trần mới có thể cảm nhận được qua những dòng chảy "nhân quả" vô hình.
Hoàng hôn đã buông xuống, những tia nắng cuối cùng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng vàng cam mờ ảo trên thân cây sần sùi. Xung quanh gốc cây, có những ánh sáng xanh nhạt lập lòe, thoắt ẩn thoắt hiện, như những đốm lửa ma trơi nhưng lại mang vẻ thanh khiết, không chút tà khí. Chúng bay lư���n nhẹ nhàng, lúc tụ lại thành một khối, lúc tản ra như những hạt bụi ánh sáng, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo đến mê hoặc. Đây chính là những "rừng tinh" hoặc "thụ tinh", linh hồn của khu rừng, đang hiện diện một cách mơ hồ. Chúng không có hình dạng cố định, mà giống như những ý thức thuần túy, những mảnh vỡ của sự sống đã gắn bó với Cổ Thụ Trấn Yêu từ hàng ngàn năm.
Tạ Trần không vội vàng, hắn dừng lại cách gốc cây một khoảng, ánh mắt hắn đầy vẻ tôn kính và trầm tư. Hắn không sử dụng linh lực, không phóng ra thần thức, mà chỉ lặng lẽ ngồi xuống dưới gốc cây, trên một tảng đá phủ đầy rêu xanh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn vào những ánh sáng lập lòe, cố gắng kết nối bằng sự chân thành của mình, bằng chính "nhân tâm" của một phàm nhân. Hắn hiểu rằng, những sinh linh này không thể bị chinh phục bằng sức mạnh, mà chỉ có thể được tiếp cận bằng sự thấu hiểu và tôn trọng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiến đến gần Tạ Trần, nàng nhìn những ánh sáng xanh nhạt với vẻ kinh ngạc tột độ. Thần thức của nàng không thể nắm bắt được chúng, nhưng đôi mắt nàng lại có thể thấy rõ sự hiện diện của chúng. “Đây là... linh thể sao? Ta chưa từng thấy dạng tồn tại nào như thế này.” Nàng thốt lên, giọng nói mang theo sự ngỡ ngàng. Trong thế giới tu tiên của nàng, linh thể thường là tàn hồn của người chết hoặc yêu quái, hoặc là linh khí tụ lại thành hình. Nhưng những thứ này, chúng mang một vẻ thuần khiết, nguyên thủy, vượt ra ngoài mọi định nghĩa của nàng. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ phát ra hơi ấm, như thể cảm nhận được sự rung động của những linh hồn cổ xưa, như thể chính nó cũng đang thấu hiểu một điều gì đó mà nàng chưa thể.
Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn cũng đầy vẻ tò mò và thận trọng. Hắn đã từng đọc qua những điển tịch cổ xưa về những sinh linh của đất trời, nhưng chưa từng nghĩ chúng lại có thể tồn tại một cách chân thực đến vậy. “Chúng có vẻ không có ác ý... nhưng cũng không tiếp cận chúng ta.” Hắn nhận xét, cố gắng giữ bình tĩnh. Năng lượng từ chúng không hề gây ra cảm giác nguy hiểm, mà chỉ là một sự tồn tại tĩnh mịch, bí ẩn.
Tạ Trần nhắm mắt lại một lần nữa, hít một hơi thật sâu mùi hương của Cổ Thụ, rồi khẽ mở miệng, giọng nói của hắn trầm thấp, nhẹ nhàng, như hòa vào tiếng gió xào xạc trên tán lá. Hắn không nói với riêng ai trong nhóm, mà là nói với không khí, với khu rừng, với những linh hồn đang hiện diện xung quanh. “Chúng ta chỉ là những kẻ lữ hành, không mang theo ác ý, chỉ muốn tìm hiểu và tôn trọng sự sống. Chúng ta đến đây không phải để quấy nhiễu, mà là để học hỏi, để cảm nhận hơi thở của vạn vật.” Hắn không cầu xin, không ra lệnh, chỉ đơn thuần là bày tỏ sự chân thành của mình, một sự chân thành mà những sinh linh thuần túy như "rừng tinh" có thể cảm nhận được.
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những ánh sáng xanh nhạt, trong lòng nàng dấy lên một cảm xúc khó tả. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần hóa giải biết bao mâu thuẫn của con người, nhưng đây lại là lần đầu tiên hắn đối diện với một dạng sống hoàn toàn khác biệt. “Sự hiện diện của chúng... thật kỳ diệu.” Nàng khẽ nói, giọng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng hiểu rằng, thế giới này còn rộng lớn hơn những gì con người từng nghĩ, và "nhân đạo" của Tạ Trần, có lẽ cũng phải bao trùm cả những dạng sống không phải con người.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, nép sát vào Mộ Dung Tuyết, vẫn dõi theo những đốm sáng lập lòe. Sự sợ hãi ban đầu đã vơi đi, thay vào đó là sự tò mò mạnh mẽ. Bản năng của nàng mách bảo rằng, những sinh linh này tuy khác biệt, nhưng không hề đáng sợ, mà thậm chí còn có một sự thuần khiết đáng kinh ngạc.
Tạ Trần ngồi đó, bất động, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào những ánh sáng lập lòe, ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ. Ánh sáng xanh nhạt của "rừng tinh" trở nên rõ ràng hơn trong màn đêm, như những vì sao nhỏ xíu lơ lửng giữa không trung. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng phía sau, trong tay nàng, chiếc Nguyệt Quang Trâm vẫn khẽ phát ra hơi ấm, như thể nó đang cộng hưởng với một điều gì đó cổ xưa và mạnh mẽ, một điều gì đó đang dần thức tỉnh trong sâu thẳm nhân tính của nàng. Nàng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ bao trùm lấy mình, một sự bình yên không đến từ sự vắng lặng của pháp thuật, mà đến từ sự tĩnh lặng của vạn vật đang cùng nhau tồn tại. Trong khoảnh khắc ấy, giáo điều "chỉ có phàm nhân và tu sĩ" của nàng đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một thế giới quan rộng lớn hơn, bao dung hơn.
Bóng ma của Ma Chủ Cửu U và Thiên Đạo suy tàn vẫn lơ lửng, nhưng tại nơi Cổ Thụ Trấn Yêu này, trong sự hiện diện của những sinh linh cổ xưa, Tạ Trần và các đồng hành của hắn đã tìm thấy một nguồn sức mạnh mới, một nguồn tri thức mới về sự sống. Họ hiểu rằng, để "phá cục" và kiến tạo một kỷ nguyên mới, họ không thể chỉ dựa vào sức mạnh tu tiên, mà còn phải học cách thấu hiểu, tôn trọng và hòa hợp với mọi dạng tồn tại trong nhân gian, kể cả những sinh linh mà thế giới tu sĩ từng lãng quên. Con đường "nhân đạo" của Tạ Trần, giờ đây, đã mở rộng ra một chân trời mới, bao la và kỳ diệu hơn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.